Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 287

Chương 287: Giác Đấu Phong Ba

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1431 đến 1435 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét khát vọng tài nguyên của nhân vật chính, đẩy họ vào một cuộc phiêu lưu đầy rủi ro tại giác đấu trường. Qua những trận chiến sinh tử của Đinh Bình, tác giả khéo léo phô diễn sức mạnh phi thường của Cực Cảnh, đồng thời hé lộ những âm mưu và quyền lực ngầm của các thế lực lớn. Sự xuất hiện của Cửu Yêu và màn đối đầu cân não đã tạo nên một cao trào đầy kịch tính, lột tả bản chất tàn khốc của thế giới tu tiên, đồng thời cho thấy sự khác biệt sâu sắc giữa các cấp bậc tu luyện.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong bối cảnh tài chính eo hẹp, Lăng Hàn đối mặt với một vấn đề nan giải: làm thế nào để kiếm đủ Chân Nguyên Thạch để mua Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm và Thần Thiết? Những vật liệu quý giá hắn đang có chắc chắn sẽ bán được một khoản lớn tại phòng đấu giá, nhưng liệu có đủ để đáp ứng những nhu cầu xa xỉ ấy?

Đúng lúc này, Giang Dược Phong, một trong những đệ tử của Lăng Hàn, mang đến một ý tưởng đầy táo bạo: một giác đấu trường nơi các võ giả có thể đặt cược vào chính mình. Mỗi trận thắng sẽ nhân đôi số tiền đặt cược, và nếu thắng liên tiếp mười trận, phần thưởng sẽ lên đến một ngàn lần! Tuy nhiên, chỉ cần một lần thất bại, tất cả sẽ mất trắng. Ánh mắt Lăng Hàn sáng rực, nhưng rồi Giang Dược Phong lại bổ sung một chi tiết quan trọng: "Sư phụ không thể tham gia, vì nơi này chỉ giới hạn võ giả dưới Tinh Thần Cảnh." Lăng Hàn thầm hiểu, Tinh Thần Cảnh là vương giả của thành này, những người ở địa vị cao như vậy sẽ không bao giờ hạ mình xuống đấu trường phàm tục.

Không tự mình tham gia được, Lăng Hàn đành quay sang các đệ tử. "Đi, tất cả các con hãy đi giành tiền về cho ta!" Lời vừa dứt, Đinh Bình, với vẻ mặt đầy tự tin, vỗ ngực: "Bao ở trên người đệ tử! Đệ tử nhất định sẽ không để sư phụ thất vọng!" Trần Thụy Tĩnh cũng không chịu kém, tranh giành cơ hội. Phong Phá Vân và Mộ Dung Thanh cũng hăng hái muốn thử sức. Sau một hồi suy tính, Lăng Hàn quyết định giao trọng trách cho Đinh Bình, bởi hắn là người duy nhất đã đạt đến Cực Cảnh trung kỳ, gần như vô địch trong cùng cảnh giới. Mọi người đều đồng tình, vì dù giác đấu trường quy định "cùng cảnh giới", nhưng vẫn có sự chênh lệch lớn giữa sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh cao. Chỉ những ai đạt đến Cực Cảnh mới có thể đảm bảo không chịu thiệt thòi về mặt cảnh giới.

Với toàn bộ tài sản được giao cho Đinh Bình, cả nhóm cùng nhau đến giác đấu trường. Nơi đây cuồng nhiệt đến đáng sợ, tiếng hò reo vang vọng khắp khán đài. Dưới sàn đấu, một nam tử đang ác chiến với một con lợn rừng khổng lồ. Cả hai đều ở Linh Hải Cảnh, nhưng trận chiến vô cùng tàn khốc. Lợn rừng bị xé toạc bụng, ruột phèo chảy máu, còn nam tử thì mất một cánh tay, máu tươi phun xối xả. Một người một heo như phát điên, chiến đấu không ngừng cho đến khi một bên ngã xuống. Giang Dược Phong giải thích rằng sự bình đẳng giữa yêu thú và nhân loại chỉ dành cho những yêu thú có thể hóa hình. Trong mắt các vị thần linh, phàm nhân và phàm thú đều như giun dế, chẳng đáng bận tâm.

Cuối cùng, nam tử nhân tộc giành chiến thắng, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Anh ta bị lợn rừng xé nát bụng, nội tạng lộ ra. Mặc dù võ giả có sức sống ngoan cường, có thể hồi phục nếu được tĩnh dưỡng kịp thời, nhưng cánh tay đã mất thì khó lòng mọc lại, trừ khi bước vào Thần Cảnh hoặc tìm được thiên tài địa bảo.

Đinh Bình xuống báo danh, số tiền cược quá lớn khiến phía giác đấu trường phải cân nhắc. Họ chỉ nhìn thấy hắn là Sơn Hà Cảnh đại viên mãn, không thể nhận ra Cực Cảnh ẩn sâu bên trong. Sau một hồi, họ chấp nhận. Tuy nhiên, Đinh Bình phải chờ đợi, vì số lượng người tham gia quá đông. Nơi đây không chỉ thu hút những kẻ ham tiền mà còn cả những người tìm kiếm danh vọng, hy vọng được các gia tộc lớn để mắt tới. Tụ Phong Thành có ba gia tộc quyền lực nhất: Lâm, Nghiêm và Tư Mã, mỗi gia tộc đều có lão tổ Tinh Thần Cảnh đại viên mãn trấn giữ, như những cột trụ vững chắc suốt hàng trăm triệu năm. Giác đấu trường này do ba gia tộc liên kết xây dựng, nên chưa từng ai dám gây rối hay vi phạm quy tắc.

Ở phía nam giác đấu trường, một khán đài lơ lửng, tựa vương tọa, dành riêng cho ba gia tộc lớn. Từng có một võ giả Nhật Nguyệt Cảnh cả gan muốn bước vào, kết quả bị bắt và lăng trì ngoài cửa thành. Tại Tụ Phong Thành, ba gia tộc này là chân thần không thể nghi ngờ.

Mãi đến gần nửa ngày sau, Đinh Bình mới được gọi tên. Đối thủ đầu tiên của hắn là một nam tử trung niên, cũng là Sơn Hà Cảnh đại viên mãn. Hắn có ánh mắt lạnh lùng, thân trên trần trụi đầy sẹo, chứng tỏ đã trải qua vô số trận chiến sinh tử. Đinh Bình chắp tay: "Xin mời!"

Chưa dứt lời, một đạo hắc quang vụt qua. Nam tử trung niên đã lao tới, giẫm mạnh chân, thân hình bật cao. Trường đao trong tay hắn phát ra ánh sáng chói mắt, khiến người ta vô thức nhắm mắt lại. Đúng khoảnh khắc đó, đao của hắn vung xuống, nhắm thẳng vào đầu Đinh Bình. Đinh Bình nghiêng đầu, né tránh ánh sáng chói lòa. Một đòn của Sơn Hà Cảnh đại viên mãn đỉnh cao, đáng sợ vô cùng, chém thẳng xuống cổ Đinh Bình. Nam tử trung niên nheo mắt cười lạnh, tin chắc không ai có thể né tránh đao này. Hắn nghĩ mình đã gặp phải một đối thủ quá yếu.

Nhưng đúng lúc đó, Đinh Bình đưa tay ra, nhẹ nhàng tóm lấy lưỡi đao, khiến nó dừng lại. "Cái gì?!" Nam tử trung niên kinh hãi, trợn tròn mắt. Đòn chém hết sức lực của hắn, sao có thể bị một tay tóm lấy? Ngay cả khi có nguyên lực bảo vệ, ít nhất năm ngón tay cũng phải đứt lìa, và đao thế vẫn sẽ tiếp tục chém rụng đầu đối thủ. Đinh Bình khẽ mỉm cười, chỉ khẽ rung tay, nam tử trung niên liền bị hất văng, "oành" một tiếng, đập mạnh vào bức tường đặc biệt của đấu trường. Bức tường làm bằng đá rắn của Thần giới, gia cố bằng trận pháp, không thể bị phá hủy dưới Tinh Thần Cảnh. Dưới cú va chạm, nam tử trung niên phun ra một màn sương máu, ngất lịm.

Cả đấu trường lặng như tờ, rồi bùng nổ trong tiếng vỗ tay như sấm. Hàng ngàn người hò reo, nhiều nữ nhân phóng túng ném mị nhãn, thậm chí ném cả nội y xuống sàn đấu, ngụ ý mời gọi Đinh Bình. Lão nhân sâm đỏ mắt, cảm thấy một luồng sức mạnh khó kìm nén đang trỗi dậy trong người.

Trên khán đài của ba gia tộc lớn, Tư Mã Lâm, một thanh niên có làn da xanh lam, kinh ngạc: "Ồ, tiểu tử này còn rất mạnh!" Lâm Hiến, thủ lĩnh trẻ tuổi của Lâm gia, với vẻ đẹp yêu dị và phong thái âm nhu, cũng gật đầu: "Quả thực. Tuy Hoa Lan Đà không phải cường giả hàng đầu, nhưng đã có 39 năm kinh nghiệm chiến đấu, hơn ngàn trận. Hắn chưa từng thua thảm hại như vậy. Thiếu niên này, có giá trị bồi dưỡng." Bên cạnh họ là Lệ Nhược Đồng, quý nữ của Lệ gia, lạnh lùng tuyên bố: "Người này, Lệ gia ta muốn!"

Giác đấu trường nhanh chóng cử ra các cao thủ khác để khiêu chiến Đinh Bình. Nhưng Đinh Bình đã tu ra Cực Cảnh, thiên phú dị bẩm, gần như vô địch trong cùng cảnh giới. Hắn liên tiếp chiến thắng dễ dàng. Rất nhanh, Đinh Bình đã thắng tám trận liền, khiến khán giả phát cuồng và ngay cả ba gia tộc lớn cũng cứng mặt. "Cái gì, tiểu tử này lại thế chấp một trăm vạn Chân Nguyên Thạch?" Tư Mã Lâm kinh ngạc thốt lên. Nếu Đinh Bình thắng mười trận, một trăm vạn sẽ biến thành một con số khổng lồ! Ngay cả ba gia tộc lớn cũng sẽ "thương gân động cốt" để chi trả mười ức Chân Nguyên Thạch. "Nhất định phải ngăn cản hắn!" Lâm Hiến nói với giọng điệu âm nhu đầy uy nghiêm. Lệ Nhược Đồng im lặng, ánh mắt lóe lên không ai đoán được suy nghĩ của nàng. "Để Cửu Yêu lên sân khấu!" Tư Mã Lâm kiên quyết.

Tuy nhiên, người thứ chín lên sân khấu không phải Cửu Yêu, mà là một đối thủ khác, khá mạnh nhưng không tu ra Cực Cảnh, nhanh chóng bị Đinh Bình đánh bại. "Quán quân!", "Thập Quan Vương!", "Ta sinh nhi tử cho ngươi!" Khán giả phát cuồng. Mười trận thắng liên tiếp là một kỳ tích hiếm thấy, bởi đối thủ ngày càng mạnh và không có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Việc Đinh Bình thắng dễ dàng khiến họ tin rằng hắn sẽ tạo nên lịch sử.

Và rồi, người dẫn chương trình gầm lên: "Trận thứ mười, xin mời một trong những quán quân vĩ đại nhất của giác đấu trường chúng ta từ trước tới nay, Cửu Yêu lên sân khấu!" "Cái gì, là Cửu Yêu đại nhân!", "70 ngàn năm qua, duy nhất một quán quân mười trận toàn thắng!" Cửu Yêu, thập quan vương duy nhất trong gần hai mươi vạn năm, danh xưng Sơn Hà Cảnh đệ nhất nhân. Nghe danh, mọi người run rẩy, rồi lại bùng nổ trong tiếng hò reo cổ vũ anh hùng trong lòng họ.

Dưới thanh thế cuồng nhiệt đó, ngay cả Đinh Bình cũng lộ vẻ thận trọng, chờ đợi đối thủ cuối cùng. Một bóng người xuất hiện từ đường nối: một thiếu niên bề ngoài xấu xí, da dẻ vàng vọt, như thể suy dinh dưỡng. Hắn tỏa ra một thứ khí tức đen tối, vừa giống lửa vừa giống ánh sáng, thân thể như một bóng ma, quái lạ khó tả. Nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt hắn, bất cứ ai cũng sẽ rùng mình: một ánh mắt khát máu đến tột cùng, như một dã thú lớn lên từ chiến trường sinh tử.

"Ngang!" Thiếu niên gầm lên, giơ tay phải. Trên cổ tay hắn, một thần văn phát sáng, hóa thành một con cự lang cao ba trượng, lông bạc uy vũ. Cự lang lao tới Đinh Bình như một tia chớp, há miệng táp. Đinh Bình tung quyền, đánh thẳng vào đầu cự lang. Một quyền mang lực lượng kinh khủng, đầu sói vỡ nát, thân thể văng xa, lăn mười mấy vòng. Nhưng kỳ lạ thay, cự lang đứng dậy, cái đầu mới mọc ra nhanh chóng, như chưa hề hấn gì. Lăng Hàn cũng bất ngờ.

Cửu Yêu tiếp tục kéo tay áo, thêm một thần văn phát sáng, một con cự hùng máu me cao năm trượng xuất hiện. Một lang một hùng gầm thét, lao về phía Đinh Bình. Cửu Yêu lại kéo áo, tổng cộng chín thần văn trên hai cánh tay phát sáng, hóa thành chín con yêu thú khổng lồ. Chín con yêu thú này đều là Sơn Hà Cảnh đại viên mãn đỉnh cao, liên thủ có thể sánh ngang Cực Cảnh sơ kỳ. Đây là sức mạnh huyết thống? Lăng Hàn càng thêm hứng thú. Chẳng trách hắn được gọi là Cửu Yêu. Tuy nhiên, Đinh Bình đã đạt Cực Cảnh trung kỳ, sức chiến đấu Bát Tinh, trong khi Cửu Yêu dù là thiên tài Lục Tinh, với chín yêu thú phụ trợ cũng chỉ đạt Thất Tinh.

"Đến chiến!" Đinh Bình hét lớn, lao về phía Cửu Yêu. Chín con yêu thú đón đầu, nhưng đều bị Đinh Bình đánh bay, sức mạnh của hắn hoàn toàn nghiền ép. Hắn xông đến trước mặt Cửu Yêu, tung một quyền. "Xoạt", quyền đánh xuyên ngực Cửu Yêu. Lăng Hàn mắt sáng lên, vì cú đấm đó không chạm vào vật chất, thân thể Cửu Yêu đã hóa thành sương mù, không chịu lực. Cửu Yêu nhân cơ hội phản kích, hai tay hóa móng vuốt vồ lấy yết hầu Đinh Bình. Đinh Bình không ngờ đối thủ quỷ dị đến thế, nhưng với thực lực mạnh hơn, hắn giậm chân, bật lùi. Cửu Yêu công kích trượt, nhưng chín yêu thú lại xông tới, điên cuồng tấn công Đinh Bình.

"Có ý tứ!" Trên đài cao, Tư Mã Lâm, Lâm Hiến và Lệ Nhược Đồng đều sáng mắt. "Không ngờ Cửu Yêu còn có chiêu này!" "Tại sao thiếu niên kia lại có lực lượng đáng sợ như vậy? Lẽ nào là... tu ra Cực Cảnh!" Cả ba đều kinh ngạc. Cửu Yêu hóa sương mù đã là kinh người, nhưng Đinh Bình tu ra Cực Cảnh còn đáng sợ hơn, bởi vì toàn bộ Đại Xích Dương Đế Triều, số người làm được điều này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Giờ đây, họ đều động lòng chiêu mộ Đinh Bình.

Đinh Bình và Cửu Yêu ác chiến. Đinh Bình rõ ràng chiếm ưu thế về cảnh giới, Cực Cảnh đã thoát ly phạm trù Sơn Hà Cảnh. Nhưng Cửu Yêu là thiên tài Lục Tinh, cùng với chín yêu thú không chết, hắn trở nên cực kỳ khó đối phó. Hơn nữa, khả năng hóa sương mù giúp hắn tránh được nhiều đòn tấn công. Tuy nhiên, việc hóa sương mù cũng gây gánh nặng lớn, chỉ sau vài lần, sắc mặt Cửu Yêu trở nên trắng bệch, nhưng vẻ khát máu trong mắt hắn càng mãnh liệt.

"Ầm! Ầm! Ầm!" Đinh Bình phát huy thần uy, tung ra những quyền bạo liệt. Cửu Yêu liên tục lùi bước, thổ huyết. Bí pháp hóa sương mù của hắn không phải vạn năng. Khi lực lượng đạt đến trình độ nhất định, nó không thể hoàn toàn hóa giải. Dư chấn từ mỗi cú đấm của Đinh Bình khiến Cửu Yêu hỗn loạn, dù có thể khôi phục nhưng liên tục thổ huyết. Lăng Hàn gật đầu, nếu không thể tổn thương thì quá biến thái. Trời công bằng, không có bí pháp nào là vô địch. Cuối cùng, Cửu Yêu đành chịu thua. "Ngươi... tu ra Cực Cảnh?" Cửu Yêu nhìn chằm chằm Đinh Bình, vẻ mặt bình tĩnh, không chút chán nản, ngay cả vẻ khát máu cũng giảm bớt.

"Không sai." Đinh Bình gật đầu, rồi nói thêm: "Nếu chúng ta cảnh giới tương đồng, ta không có chắc chắn thắng ngươi." "Ta có!" Cửu Yêu quả quyết đáp lại. Đinh Bình tối sầm mặt, tên này quá không khiêm tốn. Hắn không khách khí nói: "Đáng tiếc, ngươi không thể bước vào Cực Cảnh, sau này sẽ vĩnh viễn kém ta một cảnh giới nhỏ, đánh nhau cùng cấp ngươi tất bại!" Cửu Yêu trầm mặc một lát rồi hỏi: "Ngươi làm sao tu ra Cực Cảnh?" Đinh Bình ngạc nhiên, tên này ngớ ngẩn sao? Ai lại hỏi thẳng như vậy? Nhưng hắn nhanh chóng hiểu ra, Cửu Yêu này dù sát khí ngút trời, nhưng bản chất như một tờ giấy trắng, không hiểu đạo lý đối nhân xử thế. "Thầy ta chỉ điểm ta rất nhiều, lại thêm chính ta cũng không ngu ngốc, cuối cùng phá tan ngưỡng cửa Cực Cảnh." Đinh Bình giải thích. "Sư phụ ngươi là ai?" Cửu Yêu ngẩng đầu, đôi mắt lóe lên như tìm thấy mục tiêu cuộc đời. Đinh Bình chỉ về phía Lăng Hàn. Cửu Yêu nhìn Lăng Hàn, rồi đột nhiên tóc đen dựng đứng, cả người nổi da gà, như dã thú gặp nguy hiểm, làm ra tư thế phòng ngự. "Người này... thật mạnh!" Hắn nói. "Sư phụ ta tương lai tất nhiên là cường giả đệ nhất thiên hạ!" Đinh Bình tràn đầy tự tin.

Đúng lúc này, người dẫn chương trình ho khan, ngắt lời: "Trận chiến này, Đinh Bình thắng! Chúng ta vì tân quán quân hoan hô, đây là quán quân thứ hai trong 70 ngàn năm qua!" Nhưng Đinh Bình không bận tâm. "Tiền đặt cược ta thắng đâu?" Hắn thúc giục. "Xin chờ đợi, vì con số quá lớn, không thể tập hợp ngay lập tức." Người dẫn chương trình lau mồ hôi lạnh, mười ức Chân Nguyên Thạch là một con số quá khủng khiếp. Đinh Bình không nói gì thêm, lui về. Cả nhóm Lăng Hàn trở về khách sạn. Thần thức Lăng Hàn nhạy bén, hắn mỉm cười: "Chút nữa sẽ có khách tới thăm."

Quả nhiên, không lâu sau, Cửu Yêu đến. Hắn tỏa ra khí tức đáng sợ khiến người trong khách sạn sợ hãi. "Ta muốn bái ngươi làm thầy." Cửu Yêu đi thẳng vào vấn đề. Lăng Hàn cười: "Tại sao ta phải thu ngươi làm đồ đệ?" Cửu Yêu sửng sốt, rồi nói: "Ta có thể thay ngươi giết người." Lăng Hàn im lặng, sát tính của thiếu niên này quá nặng. Nhưng hắn cũng nhận ra Cửu Yêu là một hạt giống tốt, tiềm năng không kém Đinh Bình. "Muốn bái ta làm thầy, chuyện thứ nhất là không thể loạn mở sát giới!" Lăng Hàn nghiêm nghị. Cửu Yêu suy nghĩ một chút, gật đầu, trực tiếp quỳ xuống, dập đầu ba cái: "Đệ tử Cửu Yêu, bái kiến sư phụ!" Lăng Hàn thở dài, tên đồ đệ này quá thẳng thắn. "Được, bắt đầu từ hôm nay, ngươi là đồ đệ thứ sáu của ta." "Chúc mừng sư phụ! Chúc mừng Lục sư đệ!" Trần Thụy Tĩnh và những người khác chúc mừng. Cửu Yêu nhìn bốn người Trần Thụy Tĩnh, lắc đầu: "Tại sao các ngươi yếu thế?" Sắc mặt bốn người tối sầm. "Ta nói Lục sư đệ, chúng ta ai cũng có thể trấn áp ngươi, ngươi còn dám nói chúng ta yếu?" Giang Dược Phong cười nói. "Đánh nhau cùng cấp, các ngươi cùng tiến lên cũng không phải đối thủ của ta." Cửu Yêu bình thản đáp. Bốn người Trần Thụy Tĩnh cắn răng, muốn dạy cho vị sư đệ này biết thế nào là tôn kính sư huynh. Lăng Hàn không bận tâm.

Không lâu sau, tiếng gõ cửa lại vang lên. Một tên phục vụ với vẻ mặt kính sợ đi vào: "Mấy vị khách quan, Lệ gia đại tiểu thư muốn triệu kiến các ngươi." Lăng Hàn cười: "Há, muốn gặp sao, vậy thì mời nàng tới đây đi." Tên phục vụ thất sắc, kinh hãi: "Khách quan, kia là Lệ gia đại tiểu thư!" "Ta biết, ngươi lui đi." Lăng Hàn nói. Tên phục vụ mặt đầy ngơ ngác, không thể tin được Lăng Hàn dám nói vậy. Hắn đành quay đi.

Một lát sau, tiếng bước chân lại vang lên. Tên phục vụ quay lại, phía sau là một mỹ nữ phong thái yểu điệu, anh khí bừng bừng, đầy tự tin. Chính là Lệ Nhược Đồng. "Ngươi đi xuống đi." Nàng nói với tên phục vụ, tự nhiên như thể nàng là chủ nhân nơi đây. "Vâng!" Tên phục vụ cung kính đáp. Lệ Nhược Đồng quay sang Lăng Hàn: "Ngươi là thủ lĩnh của những người này?" Lăng Hàn cười: "Một ít là đệ tử của ta, một ít là huynh trưởng của ta. Sao, cái này có liên quan gì đến ngươi?" Lệ Nhược Đồng nhìn Đinh Bình: "Lệ gia ta muốn thu người này!" "Đây là đệ tử của ta." Lăng Hàn đáp. "Đi Lệ gia ta, hắn sẽ phát triển to lớn hơn." Lệ Nhược Đồng nhấn mạnh. "Há, ngươi tự tin vậy sao?" Lăng Hàn cười. "Hắn tu ra Cực Cảnh, phóng tầm mắt toàn bộ Thần giới cũng cực kỳ bất phàm, ngươi dạy không được hắn!" Lệ Nhược Đồng lý lẽ. "Ta dạy không được, Lệ gia ngươi dạy được?" Lăng Hàn cũng không tức giận. Lệ Nhược Đồng kiêu ngạo: "Lão tổ nhà ta là Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, kinh nghiệm, từng trải đặt ở đó. Hơn nữa, Lệ gia ta có lượng lớn tài nguyên, đây là ngươi căn bản không cung cấp được." Lăng Hàn bật cười lớn: "Nói đến cái này mới nhớ, các ngươi còn nợ mười ức Chân Nguyên Thạch đã chuẩn bị tốt chưa?" Khí thế Lệ Nhược Đồng nhất thời hạ xuống, nàng đã quên mất, đây còn là chủ nợ! Không, chủ nợ là Đinh Bình, không phải người này! Đôi mắt đẹp của nàng xoay chuyển: "Các hạ không ngại ta cùng lệnh đệ tử nói riêng vài câu chứ?" "Chỉ cần tiểu tử kia không có ý kiến, ta đương nhiên không ngại." Lăng Hàn nói. Lệ Nhược Đồng đầy tự tin, kéo Đinh Bình ra ngoài.

"Sư phụ, nữ nhân này rõ ràng là đến lừa gạt người, sao ngươi yên tâm để Ngũ sư đệ cùng nàng ra ngoài?" Trần Thụy Tĩnh vội vã nói. "Phải, nàng rõ ràng là một con cọp cái ăn thịt người, Ngũ sư đệ trẻ tuổi nóng tính, chưa từng trải qua thử thách tình trường, ai, lần này sư phụ ngươi thật phải bồi đệ tử lại còn bồi tiền." Giang Dược Phong cũng nói. "Đúng a, Ngũ sư đệ còn có mười ức tiền đặt cược, nếu như nữ nhân này kéo Ngũ sư đệ vào Lệ gia, mười ức Chân Nguyên Thạch kia không phải thành lễ hỏi sao." Khang Tu Nguyên vỗ đùi. "Nữ nhân này... thật âm hiểm!" Bốn đệ tử đều hạ kết luận. "Từng cái từng cái quá không có ánh mắt, sao không lọt mắt sâm gia chứ?" Lão nhân sâm bất phục. "Sâm gia, đi bẫy người đi!" Giang Xảo Linh chạy tới, nắm râu lão nhân sâm. Lăng Hàn cười: "Này ngược lại không nhất định, nói không chắc các ngươi sẽ thêm một em dâu." Giang Dược Phong không tự tin nói: "Sớm biết vậy, ta nên dạy Ngũ sư đệ chút ít, có bí quyết tán gái độc nhất của Giang thị ta, bảo đảm đại cô nương cô dâu nhỏ gì cũng lập tức bắt vào tay!" "Thật sao Phong lang!" Dương Đệ ở sau lưng hắn yểu điệu nói. Giang Dược Phong biết mình lỡ lời, vội vàng nháy mắt với ba sư huynh, nhưng họ làm như không thấy. "Ngươi thật sự có nắm chắc?" Thiên Phượng Thần Nữ hỏi Lăng Hàn. "Ha, đừng nhìn tiểu tử Đinh Bình kia thành thật, trên thực tế hắn quỷ linh tinh vô cùng, chân chính là kẻ giả heo ăn thịt hổ!" Lăng Hàn cười lắc đầu. "Lần này tiểu cô nương Lệ gia nhất định sẽ mất cả người lẫn của!"

Chỉ là buổi tối hôm đó Đinh Bình không trở về, ngày thứ hai cũng không, thậm chí ngày thứ ba cũng không. Điều này làm cho Trần Thụy Tĩnh và những người khác lắc đầu liên tục, nói sư phụ tính sai, lần này Ngũ sư đệ của họ khẳng định tình hãm Lệ gia, không rút ra được. Nhưng đến ngày thứ tư, Đinh Bình dắt Lệ Nhược Đồng cùng nhau trở về, nhìn tư thái hai người bước đi liền biết, tuyệt đối là thành chuyện tốt, trong lúc lơ đãng ngón tay sẽ đụng chạm, bả vai chạm vào nhau, hiện ra tâm ý ngọt ngào. Thấy cảnh này, ngay cả Giang Dược Phong cũng trố mắt, Ngũ sư đệ này cũng quá trâu đi, chỉ trong ba ngày ngắn ngủi liền giải quyết Lệ gia quý nữ. Tình Thánh a! Đinh Bình không chỉ kéo tiểu tức phụ của mình trở về, mà còn mang theo mười ức Chân Nguyên Thạch. Hóa ra, ba ngày nay hắn ở dưới sự sắp xếp của Lệ Nhược Đồng, lui tới ba đại gia tộc, cuối cùng tập hợp toàn bộ mười ức Chân Nguyên Thạch. Vừa có được số tiền lớn này, hắn liền lập tức mang theo Lệ Nhược Đồng trở về. Một khoản tiền lớn như vậy thật phỏng tay, đừng nói hạng giá áo túi cơm, ngay cả trong ba gia tộc lớn cũng có người muốn động suy nghĩ.

Đúng lúc này, có âm thanh to lớn truyền đến, lấy kinh nghiệm của Lăng Hàn, hẳn là có người phá hoại cửa tường. "Đinh Bình, ngươi đi ra cho ta!" Có người hét lớn.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!