Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 280

Chương 280: Mê Vụ Thời Gian

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1396 đến 1400 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc sự tò mò của các thiên kiêu trước bí ẩn của cát vàng và những sinh vật tà ác, đẩy họ vào một hành trình đầy rẫy hiểm nguy. Bi kịch của nhân vật bắt đầu khi họ bị cuốn vào một ảo cảnh sống động, buộc phải trải nghiệm cuộc đời đầy tủi nhục của Đinh Tử Chân. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố thời gian và sự trưởng thành, từ đó hé lộ một thế giới tu luyện vượt xa tưởng tượng và những bí ẩn của Tiên Vực. Cảm xúc bất lực, khát khao vượt thoát cùng sự kinh ngạc trước cảnh giới Trảm Trần được truyền tải mạnh mẽ, tạo nên một chương đầy kịch tính và ý nghĩa.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trên bình nguyên rộng lớn, một dị tượng kỳ lạ đã thu hút sự chú ý của mọi người: lớp cát vàng dưới chân không hề tầm thường. Khi các thiên kiêu thử nghiệm, gương mặt họ đều lộ vẻ kinh ngạc, bởi loại cát này ẩn chứa năng lượng phi phàm. Từ trong Hắc Tháp, Vô Tương Thánh Nhân, dù chỉ còn là một chùm sáng lay động, cũng không giấu nổi sự kích động tột độ, khẳng định nếu có đủ thứ cát này năm xưa, ông có thể xông thẳng lên Sáng Thế Cảnh đại viên mãn. Lăng Hàn, nhận ra giá trị to lớn, không chần chừ vung tay thu gom, lấp đầy không gian Hắc Tháp. Thấy vậy, những thiên kiêu khác, từ Xích Hoang Cực đến Nguyệt Ảnh, Vân Nữ, thậm chí Bắc Hoàng và Thạch Hoàng, cũng không quản thân phận mà hăng hái "chơi bùn".

Tuy nhiên, không gian trữ vật hữu hạn đã sớm khiến họ phải dừng tay. Họ bắt đầu luyện hóa cát tại chỗ, nhận ra rằng việc thu gom hết số cát khổng lồ này là bất khả thi. Lăng Hàn cùng những người khác chợt nảy ra một suy đoán: liệu có một đầu nguồn cho thứ cát vàng kỳ diệu này? Họ liên tưởng đến Sơn Hà Lâm và Nhật Nguyệt Cốc gần đó, tin rằng bình nguyên này có thể chứa đựng bí mật về hai cơ duyên vĩ đại ấy, thậm chí là bí mật của Tiên Khí.

Trong lúc mọi người đang hăm hở tiến sâu hơn, một làn sóng chiến đấu từ xa chợt dội đến, rồi nhanh chóng chấm dứt. Lăng Hàn và nhóm người hiểu rằng đó là bốn cường giả Hằng Hà Cảnh đã đi trước đang giao chiến. Trận chiến dù ngắn ngủi nhưng đã kéo dài đủ để báo hiệu một điều: nơi đây ẩn chứa hiểm nguy khôn lường, với những đối thủ có thể sánh ngang Hằng Hà Cảnh.

Bất ngờ, Thạch Hoàng cười lớn, triệu hồi tọa giá của mình – một cỗ xe ngựa xa hoa làm từ vật liệu Thánh cấp, được kéo bởi một con trâu kim loại màu tử kim. Chiếc xe này, mà Thạch Hoàng gọi đùa là xe bò, có tên là Tử Kim Ngưu, tiềm ẩn linh trí của một Thánh Nhân. Mọi người đều phải thu nhỏ thân hình thành ba tấc mới có thể bước lên, vì giẫm lên Thánh khí là hành vi tự sát. Chỉ những người được chọn như Lăng Hàn, Thiên Phượng Thần Nữ, Vô Diện, Dương Lâm, Nguyệt Ảnh, Vân Nữ và Tả Toàn mới có vinh dự này, những kẻ thù địch như Xích Hoang Cực chỉ có thể đứng nhìn. Chiến xa lao đi với tốc độ kinh hồn, bỏ xa tất cả những người còn lại.

Họ tiếp tục hành trình suốt nửa ngày, nhưng bình nguyên vẫn trải dài vô tận, không thấy điểm dừng. Bỗng nhiên, chiến xa rung lắc dữ dội, như vừa va phải thứ gì đó, suýt chút nữa lật nhào. May mắn thay, với chất liệu Thánh cấp, nó nhanh chóng ổn định lại. Thạch Hoàng dừng xe, và mọi người quay lại nhìn. Trên bình nguyên trống trải, một vật thể lạ nổi lên, từ đó máu tươi tuôn trào, mang theo mùi hôi thối ghê rợn như xác chết hàng trăm năm. Mặt đất nứt toác như mạng nhện, và một bàn tay khổng lồ, chắp vá từ vô số thi thể, trồi lên. Trên cánh tay đó, một thi thể bị mổ bụng, ruột chảy ra máu đen tanh tưởi.

Tà vật ghê tởm này, cấp độ Hằng Hà Cảnh, hiện thân như một Tà Tôn. Nó hít một hơi thật sâu, tạo ra cuồng phong gào thét, nhưng chiếc chiến xa vững như bàn thạch. Thạch Hoàng không chần chừ, vỗ nhẹ vào xe, trận văn trên xe phát sáng, Tử Kim Ngưu há miệng phun ra một tia sáng tím, xuyên thủng ngực tà vật. Mặc dù bị thương, tà vật càng trở nên điên cuồng, không ngừng tấn công chiến xa. Mọi người trên xe kinh hãi nhận ra bàn tay khổng lồ kia được tạo thành từ mười bảy thi thể, máu đen rỉ ra ghê rợn. Nếu không có chiến xa bảo vệ, một cú tát của nó đủ để diệt sát tất cả. Cuối cùng, tà vật bị xé nát thành từng mảnh, hoàn toàn tiêu diệt.

Thạch Hoàng vội vàng lái xe rời đi, tránh xa mùi hôi thối. Trên đường, họ liên tục chạm trán những tà vật khác, có con mạnh ngang Hằng Hà Cảnh, có con yếu hơn chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh, thậm chí có những khối thịt vô định hình. Gần một ngày sau, một màn sương mù dày đặc, không thể xuyên thấu, hiện ra trước mắt. Thạch Hoàng dừng xe, mọi người đều do dự. Nơi này quá quỷ dị, liệu có nên tiến sâu hơn?

"Chỉ cần không có Sáng Thế Cảnh, chiếc chiến xa này đủ sức bảo vệ!" Thạch Hoàng khẳng định. Mọi người gật đầu, quyết định tiến lên. Chiến xa chậm rãi tiến vào màn sương. Sương mù đặc đến nỗi họ không thể nhìn thấy quá ba thước, nếu không có lớp bảo vệ của xe, tầm nhìn của họ sẽ hoàn toàn bị che khuất. Lăng Hàn nắm chặt tay Thiên Phượng Thần Nữ, sẵn sàng đưa nàng vào Hắc Tháp nếu nguy hiểm thực sự ập đến, còn những người khác, anh sẽ tùy cơ ứng biến.

Chiến xa tiếp tục lăn bánh, tiếng bánh xe nghiền nát mặt đất vang vọng. Lăng Hàn cố gắng nhìn xuyên qua màn sương, thậm chí kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn cũng vô dụng. Nhưng rồi, đột nhiên, trước mắt anh bừng sáng, hiện ra một đình viện. Một thiếu niên, chỉ mười ba mười bốn tuổi, đang luyện kiếm, nhưng khí tức tỏa ra lại đạt đến Sơn Hà Cảnh. Thật kinh ngạc, tuổi này đã là Sơn Hà Cảnh!

Không đúng! Lăng Hàn lắc đầu. Anh đang ở trong sương mù, sao lại thấy đình viện? Và Thiên Phượng Thần Nữ cùng những người khác đâu? Anh vội vàng nhìn quanh, chiến xa và đồng đội đã biến mất. Khi anh lắc đầu nhìn quanh, thiếu niên kia cũng dừng luyện kiếm, nhìn xung quanh, với động tác y hệt. Lẽ nào, anh chính là thiếu niên kia? Lăng Hàn giơ tay, thiếu niên cũng giơ tay, vẻ mặt mờ mịt. Chẳng lẽ là thần hồn xuất khiếu?

Lăng Hàn rùng mình, đột nhiên một lực lượng kéo anh về phía trước, đâm vào thiếu niên. Nhưng thiếu niên dường như không hề hay biết, vẫn đứng yên. Hai người va vào nhau, nhưng không ai ngã, mà Lăng Hàn như nước, tan vào cơ thể thiếu niên. Khoảnh khắc đó, anh và thiếu niên hòa làm một. Không, không phải hòa làm một. Thiếu niên này, ngoài một cái tên, không có bất kỳ ký ức nào. Phải nói là thần hồn của Lăng Hàn đã chiếm giữ thể xác này.

Ý thức của anh mơ hồ, hai cái tên hiện lên trong đầu: Lăng Hàn và Đinh Tử Chân. Anh là ai? Ký ức về Lăng Hàn đang nhanh chóng biến mất, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: anh là Đinh Tử Chân. Anh cắn răng, nhắc nhở mình: anh là Lăng Hàn! Màn sương này là một mê trận, vô hình vô ảnh đã khống chế tâm trí anh. Anh muốn vào Hắc Tháp, nhưng phát hiện trong cơ thể không có Hắc Tháp. Đây là kẽ hở lớn nhất, giúp anh giữ vững bản tâm. Anh không phải Đinh Tử Chân, anh là Lăng Hàn!

Mấy thiếu niên bước vào đình viện. "Đinh Tử Chân! Đến lúc đi tộc bỉ rồi!" Chúng lớn hơn anh một hai tuổi, và mạnh hơn anh một bậc. Lăng Hàn nhận ra tu vi của mình chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, trong khi đối phương ít nhất là trung cực vị, thậm chí đại cực vị, đại viên mãn. Nhưng Lăng Hàn không sợ, anh có sức mạnh lục tinh, có thể bù đắp quy tắc.

Họ đi qua vô số lầu các, đến một Luyện Võ Trường rộng lớn, nơi đã có rất đông người chờ đợi, già trẻ gái trai đều có. Tu vi biến thiên, từ Sơn Hà Cảnh đến Nhật Nguyệt Cảnh, Tinh Thần Cảnh, thậm chí yếu nhất cũng là Phá Hư Cảnh, là những đứa trẻ sơ sinh. Lăng Hàn kinh ngạc, đây là nơi quái quỷ nào mà sinh ra đã là Phá Hư Cảnh, tiếp cận Thần linh? Điều đáng sợ hơn là anh thấy có cường giả Hằng Hà Cảnh đứng chờ đợi như những người bình thường, trong khi trên đài cao, mấy người bị sương mù che mặt, tỏa ra khí tức khủng khiếp, khiến thần hồn anh như muốn xé rách. Chắc chắn họ là Thánh Nhân, thậm chí Đại Thánh, Thánh Vương!

"Đinh gia cuối năm thi đấu, bắt đầu!" Một tiếng hô vang lên. Từng cặp người tiến vào giữa sân giao chiến. Những đứa trẻ mười tuổi đã có tu vi Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, khiến mọi người kinh ngạc. "Không hổ là Đinh Diệu Long, truyền nhân trực hệ thứ bảy mươi bảy của lão tổ, tổ huyết thuần hậu, mới mười tuổi đã mạnh mẽ như vậy!" Đinh Diệu Long, chỉ Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, nhưng có thể chiến đại cực vị, thậm chí đánh bại Sơn Hà Cảnh đại viên mãn sơ kỳ bằng bí pháp "Thiên Thu Tuế Nguyệt", một loại năng lực điều khiển lực lượng thời gian. "Thiên phú của Diệu Long cường đại đến mức nào mà ở cảnh giới này đã có thể sử dụng lực lượng tuế nguyệt!" Các tồn tại mạnh mẽ trên đài cao không tiếc lời ca ngợi.

Sau vài vòng, đến lượt Lăng Hàn, hay Đinh Tử Chân. Đối thủ là một trong những thiếu niên vừa gọi anh, tu vi cao hơn anh một chút. "Ngoan ngoãn nhận thua đi!" Đối phương ra tay. Lăng Hàn phản kích, nhưng kinh hoàng nhận ra mình đã thực sự biến thành một người khác. Thể phách anh không còn mạnh mẽ, lực lượng không vượt quá lục tinh, tất cả bí pháp đều biến mất. Anh giờ chỉ là Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ, không hề vượt qua một tinh nào. Anh miễn cưỡng chống đỡ vài chiêu, rồi bị đối phương đá bay, nghe thấy lời khinh bỉ: "Phế vật!"

Lăng Hàn ngã xuống, muốn đứng dậy tái chiến, nhưng cơn đau nhức kéo đến, anh không chịu nổi và hôn mê. Khi tỉnh lại, anh nghe thấy tiếng kinh hô đồng loạt. Anh trở lại trên chiến xa, màn sương mù vẫn bao phủ, Thiên Phượng Thần Nữ, Thạch Hoàng, Bắc Hoàng… không thiếu một ai. "Các ngươi... có phải đã tiến vào một huyễn cảnh, biến thành một người tên là Đinh Tử Chân không?" Lăng Hàn hỏi. Thiên Phượng Thần Nữ gật đầu đầu tiên, những người khác cũng kinh ngạc gật theo. Họ kể lại trải nghiệm của mình, ai nấy đều giống hệt, biến thành Đinh Tử Chân và chịu thảm bại trong gia tộc thí luyện.

Đây không thể là mộng cảnh, nó quá chân thực. Và không thể tất cả cùng nằm mơ giống nhau. "Màn sương mù này!" Tất cả nhìn về màn sương, nhận ra nó đã ảnh hưởng đến họ, dù họ đang trên chiến xa làm từ vật liệu Thánh cấp. Liệu màn sương này có lực lượng Thánh cấp? Họ do dự, liệu có nên tiếp tục?

"Ta muốn đi nhìn một chút." Lăng Hàn nói. Vô Diện cũng đồng tình. Càng ngày càng nhiều người gật đầu, ý chí kiên định và lòng hiếu kỳ của các thiên kiêu đã thúc đẩy họ. "Ha ha, vậy thì tiếp tục tiến lên!" Thạch Hoàng cười lớn, đánh xe đi tới.

Sương mù vẫn dày đặc, nhưng rồi phía trước lại bừng sáng, hiện ra Luyện Võ Trường quen thuộc. Họ lại trở về "mộng cảnh", Lăng Hàn lại thành Đinh Tử Chân, nhưng rõ ràng đã lớn hơn một chút, hẳn đã qua một năm. Tu vi của anh vẫn dậm chân tại chỗ, nhưng những người khác trong "năm ngoái" đều đã tiến bộ vượt bậc. Đinh Diệu Long, từ tiểu cực vị đã bước vào đại cực vị, vượt qua hai cảnh giới nhỏ! "Sơn Hà Cảnh đại cực vị mười một tuổi, quá kinh người!" Mọi người đều kinh ngạc.

Đinh Diệu Long tiếp tục là ngôi sao sáng chói, còn Đinh Tử Chân vẫn là trò cười. "Người này, nếu không phải tộc trưởng Đinh Quách không tiếc nguyên lực, cưỡng ép hắn lên Sơn Hà Cảnh, thì đời này hắn không thể bước vào Thần Cảnh." "Sinh ra chỉ là Linh Hải Cảnh, có người nói chỉ tiện dân mới như vậy." "Ta hoài nghi hắn có phải người Đinh gia chúng ta không." Những lời lẽ lạnh lùng, vô tình vang lên.

Cảnh tượng kết thúc, Lăng Hàn hoa mắt, trở lại hiện thực. Ai nấy đều tỉnh lại, gương mặt lộ rõ vẻ khó chịu. Trong mộng cảnh, họ chính là Đinh Tử Chân, nỗi nhục của hắn cũng là nỗi nhục của họ. "Nơi này, lẽ nào chính là Đinh Tử Chân kia sáng lập?" "Màn sương có thể xuyên qua vật liệu Thánh cấp, đây tất nhiên là thủ đoạn của Thánh Nhân." "Sau đó hắn tất nhiên được kỳ ngộ, mới có thể đột kích ngược!" Mọi người bàn tán sôi nổi.

Lăng Hàn chợt nói: "Các ngươi có để ý Đinh Diệu Long không, mới qua một năm mà hắn đã vượt qua hai cảnh giới nhỏ!" Mọi người gật đầu. Dù là thiên kiêu, để vượt qua một tiểu cảnh giới của Sơn Hà Cảnh cũng mất hàng chục năm. "Đây rốt cuộc là gia tộc gì?" Lăng Hàn chợt nghĩ, lẽ nào Đinh Tử Chân là người của Tiên Vực? Nếu vậy, tốc độ tu luyện của gia tộc này hoàn toàn có thể hiểu được.

"Tiếp tục tiến lên!" Lần này, tất cả đều hiếu kỳ muốn làm rõ. Chiến xa tiếp tục tiến, mộng cảnh lại ập đến. Thời gian trong mộng lại qua một năm, vẫn là gia tộc luận võ. Đinh Tử Chân vẫn chỉ là Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ. Nhưng ở Đinh gia, chỉ một năm, ai nấy đều tiến bộ vượt bậc. Đinh Diệu Long đã đạt Sơn Hà Cảnh đại viên mãn. Hắn thậm chí đánh bại một đối thủ Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị hậu kỳ. Lăng Hàn nhận ra Đinh Diệu Long tu luyện Cực Cảnh đỉnh cao, nhưng điều đáng sợ là hắn có thể làm lão hóa lực công kích của đối phương, khiến đòn đánh mất uy lực. Đây là khống chế thời gian sao? Nếu anh cũng có thể nắm giữ thời gian, sức chiến đấu sẽ tăng lên bao nhiêu? Lẽ nào ý nghĩa của mộng cảnh là để họ nắm giữ lực lượng thời gian?

Kết quả tỷ thí vẫn không thay đổi, Đinh Tử Chân thảm bại, đứng chót.

Mộng cảnh ngừng, mọi người đồng thời tỉnh lại, vài người còn mơ hồ, nhưng Bắc Hoàng, Thạch Hoàng thì mắt sáng rực, họ đã phát hiện ra bí pháp đáng sợ của Đinh Diệu Long.

Tiếp tục tiến lên! Chiến xa lại đi, mộng cảnh lại kéo đến. Đây là con đường trưởng thành của Đinh Tử Chân, nhưng chỉ là những ký ức đau buồn nhất về các cuộc tỷ thí cuối năm. Đinh Diệu Long vẫn chói sáng, nhanh chóng bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, và sau đó là Tinh Thần Cảnh. Khi Đinh Diệu Long 16 tuổi, hắn không còn tham gia tỷ thí, nhưng vẫn được các cô gái trong tộc yêu mến, trong đó có cô gái Đinh Tử Chân thầm yêu. Đinh Diệu Long phong lưu, khiến nhiều cô gái mang thai, nhưng hắn chỉ coi đó là trò đùa, vì hắn phải kết hôn môn đăng hộ đối. Cô gái Đinh Tử Chân yêu cũng mang thai, sau khi bị Đinh Diệu Long từ chối, nàng đã tự kết thúc cuộc đời.

Điều này khiến Đinh Tử Chân phẫn nộ, đi tìm Đinh Diệu Long liều mạng, nhưng chưa kịp gặp mặt đã bị thị vệ của hắn đánh cho bầm dập, suýt mất mạng. Anh nằm liệt giường nửa năm, rồi sau khi bình phục, Đinh Tử Chân rời gia tộc, bắt đầu chu du tứ hải. Anh biết ở lại gia tộc, anh vĩnh viễn không thể vượt qua đối thủ. Mấy ngàn năm, mấy vạn năm trôi qua, Đinh Tử Chân vẫn là một phế vật, tu vi chỉ từ tiểu cực vị tiền kỳ tăng lên trung kỳ, và anh dần bước vào tuổi trung niên, với tuổi thọ hữu hạn của tiểu cực vị.

Nhưng rồi, khí số của Đinh Tử Chân rốt cục được chuyển vận. Anh theo một nhóm người vào di tích cổ, trải qua bao hiểm nguy, chỉ còn một mình anh sống sót, và anh đã tìm thấy một viên Thần đan. Uống Thần đan, anh không chỉ có thêm tuổi thọ mà còn tăng cường thể phách và thiên phú, thoát thai hoán cốt. Vết thương từ khi còn trong bụng mẹ đã khiến anh sinh ra chỉ là Linh Hải Cảnh, khác với tộc nhân sinh ra đã là Phá Hư Cảnh. Nhưng Thần đan đã bù đắp khiếm khuyết bẩm sinh, giúp anh quật khởi mạnh mẽ.

Nỗ lực trước đó hóa thành tích lũy, chỉ mười năm, anh từ tiểu cực vị trung kỳ vọt lên Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn. Bước chân anh không chậm lại, trăm năm sau, Đinh Tử Chân tiến thẳng Tinh Thần Cảnh. Qua ngàn năm, anh trở thành cường giả Hằng Hà Cảnh. Đến đây, tính cả mấy vạn năm trước, Đinh Tử Chân vẫn có thể xưng là thiên tài đỉnh cấp. Năm vạn năm thành Hằng Hà Cảnh! Nhưng điều kinh người nhất là, mười ngàn năm sau đó, anh trở thành Thánh Nhân.

Thạch Hoàng và những người khác một lần nữa bừng tỉnh, mang theo vẻ kinh ngạc tột độ. Trong mộng cảnh, Đinh Tử Chân rời gia tộc sớm, nên họ không rõ Đinh Diệu Long đạt đến cảnh giới nào sau đó. Nhưng 60 ngàn năm thành Thánh Nhân, chuyện này… quả thực có một không hai! "Cha ta chính là Thiên Vân Thạch đắc đạo biến thành, được thiên địa súc tích gần trăm ức năm mới sinh ra linh trí, mà sau đó, hắn cũng dùng hai trăm triệu năm mới bước vào Sáng Thế Cảnh." Thạch Hoàng nghiêm nghị nói. "Thầy ta... dùng ba trăm triệu năm." Bắc Hoàng cũng tiếp lời. So sánh như thế, Đinh Tử Chân quả thực là quái vật!

"Lẽ nào tinh vực của chúng ta đã từng có một vị Thánh Nhân, sau đó chôn thây ở đây?" "Hoặc là, hắn ở đây bày xuống thủ đoạn gì, mới có Sơn Hà Lâm, Nhật Nguyệt Cốc tồn tại?" Mang theo nghi hoặc, mang theo chờ mong, họ tiếp tục tiến lên, lại vào mộng cảnh.

Sau khi Đinh Tử Chân đạt đến Thánh Vương, anh trở về Đinh gia, lần thứ hai khiêu chiến Đinh Diệu Long. Lần này, anh không còn bị thị vệ ngăn cản, cuối cùng đối đầu với đối phương. Hai người đại chiến, thi triển thần thông, nhưng bí pháp Tuế Nguyệt của Đinh Diệu Long vừa ra, Đinh Tử Chân nhất thời không địch lại, dù anh cũng nắm giữ pháp thuật đáng sợ tương tự, thậm chí bản thân bị năm tháng ăn mòn, mất đi ức năm tuổi thọ. Đinh Tử Chân tuy mạnh mẽ, nhưng Đinh Diệu Long mới thật sự là Vương giả.

Tuy Đinh Tử Chân thảm bại, nhưng anh cũng được gia tộc coi trọng, được trọng điểm bồi dưỡng, và được hứa gả cho một gia tộc hùng mạnh tương đương Đinh gia. Hôn thê của anh cũng là một thiên tài. Hai nhà ước định, chờ Đinh Tử Chân tiến thêm một bước nữa, liền để họ thành hôn. "Tiến thêm một bước nữa?" Tất cả mọi người tỉnh lại, hai mặt nhìn nhau, chấn kinh đến nói không nên lời. Đinh Tử Chân... Đã là Thánh Vương rồi, làm sao tiến thêm một bước nữa? Lăng Hàn hoàn toàn khẳng định, Đinh gia chính là thế lực ở Tiên Vực, tự nhiên sẽ xuất hiện cường giả trên Sáng Thế Cảnh.

Mọi người tiếp tục đánh xe, họ muốn biết Đinh Tử Chân có vượt qua hay không, và sau Thánh Nhân, đó là cảnh giới gì. Lần này, dù thiên tài như Đinh Tử Chân cũng chậm chạp không có đột phá, thiên tư của Đinh Diệu Long càng cao hơn, cũng đồng dạng rơi vào vắng lặng. Hai người này, hiện tại được xưng là Đinh gia Song Long, họ đại diện cho tương lai của Đinh gia.

Qua mười mấy ức năm, Đinh Diệu Long trước tiên đột phá. Rồi 30 triệu năm sau, Đinh Tử Chân cũng bước vào một thiên địa mới. Trảm Trần Cảnh! Đây là tiếng hoan hô của người Đinh gia trong mộng. Chỉ 30 triệu năm, Đinh gia đã có hai vị Trảm Trần Lão tổ, khiến thực lực của Đinh gia tăng lên cực lớn.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!