Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 279

Chương 279: Vực Thẳm Phủ Mờ

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1391 đến 1395 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự chuyển mình đột ngột từ đỉnh cao vinh quang sang vực sâu hiểm nguy, khi Lăng Hàn, sau khi khẳng định vị thế Vương trong Vương một cách không thể chối cãi, bất ngờ bị đẩy vào một tình thế sinh tử. Tác giả khéo léo lồng ghép những chi tiết về phúc vận trời ban và sự tái khẳng định sức mạnh của các thiên kiêu, trước khi giáng một đòn bất ngờ, hé lộ một mối đe dọa kinh hoàng, đồng thời gợi mở những bí ẩn cổ xưa về nguồn gốc của thế giới này. Bi kịch của Xích Hoang Cực, dù nhận được phúc vận, vẫn bị nhấn chìm trong phẫn uất, cho thấy sự tàn nhẫn của số phận.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trận chiến giữa Lăng Hàn và Xích Hoang Cực đã ngã ngũ, và kết quả hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người. Không phải Xích Hoang Cực nghiền nát Lăng Hàn, mà ngược lại, chính Lăng Hàn đã chà đạp đối thủ một cách tuyệt đối! Bọn người Vô Diện chứng kiến cảnh tượng này với vẻ mặt vô cùng kỳ lạ. Xét về sức chiến đấu đơn thuần, đây xứng đáng là cuộc đối đầu đỉnh cao, một trận huyết chiến long trời lở đất. Xích Hoang Cực đã đẩy sức mạnh của mình lên tới đỉnh điểm, vượt qua giới hạn mười tinh của Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị hậu kỳ, một thành tựu kinh hoàng. Thế nhưng, từ góc độ kết quả, mọi nỗ lực của hắn lại trở thành một trò hề thảm hại.

Sức công phá khủng khiếp ấy khi giáng xuống Lăng Hàn chỉ đủ để làm trầy xước da thịt, thần cốt của hắn vẫn nguyên vẹn, vững chãi như một Chiến Thần bất bại. Lăng Hàn ra tay, nhưng không hề hạ sát thủ. Hắn cảm nhận được Xích Hoang Cực là kẻ được thiên địa sủng ái, tương lai ắt sẽ sở hữu vô vàn chí bảo quý giá. Giết đi lúc này, e rằng quá uổng phí, chi bằng giữ lại để sau này thu hoạch càng thêm lớn lao. Nếu Xích Hoang Cực biết được suy nghĩ ấy của Lăng Hàn, hắn chắc chắn sẽ hộc máu mà chết. Nhưng ngay lúc này, hắn chỉ còn biết cắn răng chịu đựng, khi tuổi thọ đã bị rút cạn, sức mạnh cũng dần tụt dốc không phanh, từ vượt hai tinh xuống một tinh, rồi trở về trạng thái bình thường. Khi sức chiến đấu ngang bằng, Xích Hoang Cực còn có cửa nào đối đầu với Lăng Hàn? Hắn bị áp chế toàn diện: không thể phá vỡ phòng ngự và khả năng hồi phục của Lăng Hàn, còn về thần khí, Tiên Ma Kiếm của Lăng Hàn lại là một Tiên khí tương lai!

Xích Hoang Cực phun ra ba ngụm máu tươi, lùi lại cả trăm bước, từ bỏ ý định tiếp tục giao chiến. Ánh mắt hắn đầy vẻ uy nghiêm đáng sợ, găm chặt vào Lăng Hàn. Ở đây, hắn đành chịu thua, nhưng hắn thầm nhủ, đây không phải là nơi vĩnh viễn giam giữ họ. Một khi rời khỏi đây, hắn có thể khôi phục tu vi Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị, trong khi Lăng Hàn chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh, không thể nào là đối thủ của hắn. Đến lúc đó, hắn sẽ đích thân chém giết Lăng Hàn, đoạt lại Bản Nguyên Thần Diễm đã bị cướp mất. Lăng Hàn chỉ cười nhạt. Hắn không nói trước đối phương có thể làm gì mình hay không, nhưng dù có làm được, Bản Nguyên Thần Diễm cũng đã bị Tiểu Tháp luyện hóa, giờ đây ngay cả một chút tro tàn cũng không còn, làm sao mà đoạt lại được?

"Chịu thua?" Lăng Hàn buông lời trêu chọc. Ngực Xích Hoang Cực phập phồng kịch liệt, hận không thể xé xác Lăng Hàn thành vạn mảnh. Nhưng dù sao hắn cũng là một Vương giả, cố gắng kìm nén phẫn nộ, chỉ phất tay áo quay lưng đi. Những lời như vậy, xưa nay chỉ có hắn nói với người khác, nay lại phải nghe từ miệng Lăng Hàn, khiến lòng hắn như bị dao cắt, đau đớn khôn nguôi!

Vương trong Vương, rốt cục đã xuất hiện. Lăng Hàn! Trước đó, ai có thể ngờ rằng Vương giả trẻ tuổi ấy không phải Xích Hoang Cực, cũng chẳng phải Thạch Hoàng, Bắc Hoàng, hay Dương Lâm, Vân Nữ, Nguyệt Ảnh, mà lại là một nhân vật mà ngay cả cái tên cũng còn xa lạ với số đông? Chỉ những người từng trải qua chiến trường hai giới, đã sớm nghe danh Lăng Hàn, mới hưng phấn vẫy tay, nói lớn: "Ta đã sớm biết mà!"

Ba ngày vẫn chưa kết thúc, dù thắng bại đã phân định, nhưng phúc vận thiên địa vẫn chưa kịp giáng xuống. "Lăng huynh, chúc mừng!" Bọn người Thạch Hoàng, Bắc Hoàng, Vô Diện lần lượt tiến đến chúc mừng, ngay cả Dương Lâm và Vân Nữ cũng không ngoại lệ. Đặc biệt là Vân Nữ, đôi mắt đẹp của nàng lấp lánh, ẩn chứa một thứ tình cảm khác lạ. Mỹ nữ... yêu anh hùng.

Lăng Hàn tươi cười đáp lời mọi người. Lúc này, Thiên Phượng Thần Nữ mới từ dưới chân núi bước tới. Nàng đã chứng kiến tất cả từ xa, và lòng nàng cũng tràn ngập niềm vui sướng. Ai có thể nghĩ rằng, kẻ từng bị nàng tùy ý bắt nạt ngày nào, giờ đây lại trưởng thành mạnh mẽ đến mức này? "Đây là thê tử của ta!" Lăng Hàn cười nói, giới thiệu Thiên Phượng Thần Nữ với mọi người – tất nhiên là năm người đến từ Thần giới, còn hai người Minh giới thì đứng cách xa, cứ như thể hắn là một ôn thần.

Bọn người Thạch Hoàng nhiệt tình chào hỏi Thiên Phượng Thần Nữ, thái độ vô cùng thân thiết. Dù không nhìn mặt tăng cũng phải nể mặt Phật, Lăng Hàn đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng họ, nên họ đương nhiên không ngại kết thân với người đứng cạnh hắn, dù Thiên Phượng Thần Nữ còn chưa xứng danh Vương giả. Vân Nữ ban đầu chỉ hơi ngạc nhiên về Lăng Hàn, một người sao có thể tu luyện đến mức độ biến thái như vậy, nhưng khi thấy Lăng Hàn và Thiên Phượng Thần Nữ quấn quýt bên nhau, dường như hoàn toàn không để ý đến vẻ tuyệt mỹ của nàng, điều đó khiến nàng không phục. Dựa vào đâu chứ? Luận về dung mạo, nàng và Thiên Phượng Thần Nữ không phân cao thấp, nhưng xét về tu vi, thiên phú, địa vị, nàng tuyệt đối nghiền ép đối phương mấy tinh cầu. Nhưng vì sao trong mắt Lăng Hàn chỉ có Thiên Phượng Thần Nữ? Nàng vốn hiếu thắng, cố ý quấn lấy Lăng Hàn trò chuyện, và hễ Thiên Phượng Thần Nữ mở lời, nàng tất yếu sẽ tìm cách đối chọi, cốt để so sánh xem ai ưu tú hơn. Nhưng Lăng Hàn hoàn toàn không để tâm. Tình yêu của hắn dành cho Thiên Phượng Thần Nữ không phải vì sắc đẹp, mà là sự lo lắng vạn năm đã định sẵn, điều mà Vân Nữ dù có cố gắng thế nào cũng không thể sánh bằng.

Ba ngày cuối cùng cũng trôi qua. Vù! Một cột sáng từ trời giáng xuống, bao phủ Lăng Hàn. Phúc phận đã gia thân! Nhưng ngay sau đó, một luồng sáng khác cũng hạ xuống, bao trùm Xích Hoang Cực, tương tự là phúc phận gia thân. Chuyện này là sao? Đùng, đùng, đùng, đùng! Bốn luồng sáng nữa lần lượt giáng xuống, Vô Diện, Bắc Hoàng, Thạch Hoàng, Dương Lâm cũng nhận được phúc vận tương tự. Không phải nói, chỉ có một vị Vương trong Vương mới được hưởng phúc phận gia thân sao? Mọi người đều kinh ngạc, điều này quá đỗi kỳ lạ!

"Lẽ nào, chỉ cần có thể vượt qua giới hạn Cực Cảnh đỉnh cao, liền có thể được nơi đây tán thành?" "Tại sao trước đây chưa từng xảy ra?" "Rất đơn giản, bởi vì trước đây chỉ cần xuất hiện một vị Vương giả đã là ghê gớm lắm rồi, Vương giả đỉnh cấp chưa bao giờ xuất hiện nhiều như vậy! Mà lần này, một hơi có đến sáu vị sở hữu sức chiến đấu vượt qua Cực Cảnh đỉnh cao." Dù Dương Lâm dựa vào đan dược mà tăng cường sức mạnh, nhưng có những giới hạn nhất định, hắn quả thực đã nắm giữ tư cách ngang hàng với Vương trong Vương, hay nói đúng hơn, vào thời điểm đó hắn chính là một Vương trong Vương. Dương Lâm và Vô Diện đương nhiên đại hỉ, vội vàng khoanh chân ngồi xuống, tận tình hấp thu Tiên Khí. Đây chính là những lĩnh ngộ có thể bù đắp quy tắc của họ. Thạch Hoàng và Bắc Hoàng cũng kinh hỉ, bởi lẽ mục đích họ đến đây chính là vì điều này, bằng không những phần thưởng từ hai Đế Triều thật sự không đáng để họ bận tâm. Họ là hậu duệ, truyền nhân của Thánh Nhân cơ mà.

Chỉ có Xích Hoang Cực là giận đến hộc máu. Sớm biết thế này, hắn có liều mạng với Lăng Hàn không? Giờ đây không chỉ mất đi Bản Nguyên Thần Diễm, hắn còn tự chém đi mấy triệu năm tuổi thọ. Dù hắn còn trẻ, tuyệt đối có thể bước vào Hằng Hà Cảnh, và khi đó, mấy triệu năm so với mấy trăm triệu năm cũng chẳng đáng là bao, nhưng nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ai lại cam lòng sống ít đi mấy triệu năm? Huống hồ, hắn đã trả giá nhiều như vậy, nhưng vẫn không đoạt lại được Bản Nguyên Thần Diễm. Ngay cả phúc vận gia thân cũng không khiến hắn cảm thấy vui sướng. Chỉ một câu nói, giá trị của nó so với Bản Nguyên Thần Diễm, tất cả đều trở nên bé nhỏ không đáng kể.

"Chờ sau khi ra ngoài!" Hắn thầm nhủ, Bản Nguyên Thần Diễm hắn nhất định phải đoạt lại, tuyệt đối không thể bỏ qua. Ong ong ong, Tiên Khí tràn ngập, đáng tiếc là Vân Nữ, Thiên Phượng Thần Nữ, Thác Bạt Đông chỉ có thể đứng nhìn từ xa, đầy vẻ ngưỡng mộ. Chẳng còn cách nào, đây là phúc lợi dành cho những Vương giả đỉnh cấp.

Lăng Hàn khoanh chân ngồi xuống, điên cuồng hấp thu Tiên Khí, bù đắp những thiếu sót trong lĩnh ngộ quy tắc của mình. Đến Minh Giới đương nhiên có thể bù đắp quy tắc, thế nhưng Minh Giới chỉ có một phương diện quy tắc, không giống như Tiên Khí, hai thứ hợp lại thành một khối, hiệu quả lĩnh ngộ khác nhau một trời một vực. Có thể nói, ở Minh Giới lĩnh ngộ mười ngàn năm cũng không sánh bằng ở nơi này chỉ một canh giờ. Hơn nữa, người của Thần giới đi Minh Giới, bởi vì tu luyện quy tắc khác biệt, quả thực như mặt trời trong bóng tối, đi đến đâu sáng đến đó, chính là mục tiêu sống. Lại thêm Minh Giới căm ghét Thần giới, chắc chắn sẽ dẫn đến truy sát. Tinh Thần Cảnh giết không xong thì Hằng Hà Cảnh đến, Hằng Hà Cảnh giết không xong thì Sáng Thế Cảnh xuất hiện. Ở Minh Giới, sinh linh Thần giới dù mạnh đến đâu cũng không cách nào vận dụng lực lượng quy tắc, ở Thần giới vô địch nhưng đến Minh Giới chỉ là phế vật, chết không khó. Mặt khác, quy tắc Minh Giới còn có hiệu ứng đồng hóa, ở lâu, quả thực có thể lĩnh ngộ quy tắc Minh Giới, nhưng quy tắc Thần giới trong cơ thể cũng sẽ biến mất, giống như hai chọn một, bạn chỉ có thể chọn một, không thể giữ cả hai. Bởi vậy, Tiên Khí lúc này quý giá đến kinh người, nếu không làm sao có thể khiến hậu duệ và truyền nhân của hai vị Thánh Nhân phải đến đây chứ?

Chỉ có ba ngày, sáu người không dám lãng phí một chút thời gian nào, ngay cả Xích Hoang Cực cũng mạnh mẽ đè nén phẫn nộ, hấp thu Tiên Khí, hoàn thiện lực lượng quy tắc. Điều này không chỉ tăng cường sức chiến đấu của họ, mà quan trọng hơn, việc bù đắp quy tắc sẽ tạo nền tảng vững chắc để họ xung kích những cảnh giới cao hơn. Lăng Hàn đã đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn đỉnh cao, không đột phá Cực Cảnh thì tu vi không thể tăng lên. Điều này cũng tốt, không có lực lượng nào bị lãng phí vào việc tăng cao tu vi, toàn bộ được dùng để hoàn thiện những quy tắc còn thiếu sót của hắn. Lần hấp thu Tiên Khí trước, hắn đã hoàn thiện quy tắc đến Sơn Hà Cảnh đại cực vị. Nhờ đó, sức chiến đấu của hắn có tăng lên một chút, nhưng so với Sơn Hà Cực Cảnh thì sự tăng lên ấy vẫn còn rất khiêm tốn.

Sau một ngày, hắn đã hoàn thiện đến Sơn Hà Cực Cảnh. Giờ đây, nếu giao đấu với Xích Hoang Cực, Lăng Hàn tự tin có thể trấn áp đối phương trong vòng trăm chiêu. Đương nhiên, Xích Hoang Cực cũng thu được cảm ngộ tương tự, sức chiến đấu chắc chắn cũng tăng lên. Ai cũng tăng, vậy thì xem ai lĩnh ngộ được nhiều quy tắc hơn mà thôi. Thêm một ngày trôi qua, Lăng Hàn hoàn thiện quy tắc đến Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, nhưng tốc độ càng ngày càng chậm. Dù ngộ tính của hắn kinh người, dù hiện tại thiên địa đang mạnh mẽ rót vào, tăng gấp trăm ngàn lần tốc độ cảm ngộ, nhưng vẫn có giới hạn.

Ba ngày trôi qua, cột sáng biến mất. Lăng Hàn đứng dậy, mở mắt ra. Thoáng chốc, cảnh tượng chư thiên Tinh Thần phun trào trong mắt hắn, sau đó hoàn toàn biến mất, trông vẻ bình thường, nhưng ánh mắt lại cực kỳ ôn hòa, mang đến cho người ta một cảm giác sâu thẳm khó lường. Năm người Xích Hoang Cực cũng gần như đồng thời đứng dậy, trên mặt hiện rõ vẻ thỏa mãn. Ba ngày qua, họ cũng thu hoạch được to lớn. Đương nhiên, nếu khóe miệng Xích Hoang Cực không thỉnh thoảng co giật một hồi, hình ảnh của hắn sẽ hoàn hảo hơn nhiều.

"Nếu phúc vận thiên địa đã kết thúc, chắc có thể ra ngoài rồi!" Oanh! Chỉ trong nháy mắt, chín người cảm thấy thân thể bị một luồng lực lượng kỳ dị dẫn dắt, và họ liền xuất hiện bên ngoài Sơn Hà Lâm. Không chỉ họ, mà hàng trăm thiên tài đã tiến vào Sơn Hà Lâm trước đó cũng đều bị đưa ra ngoài. Điều này có nghĩa là, cuộc tranh đoạt Sơn Hà Lâm bảy vạn năm một lần đã hoàn toàn kết thúc.

"Nhân tộc!" Một tiếng quát lớn vang lên. Xích Hoang Cực với mái tóc đen dựng thẳng lên trời, một sợi tóc bạc nổi bật đến lạ. Hắn không hề giữ lại mà phóng thích khí tức Tinh Thần Cảnh, một vòng Tinh Thần hiện lên, rõ ràng chỉ to bằng lòng bàn tay, nhưng lại tỏa ra khí tức đáng sợ, như thể chỉ cần đập một cái, bất cứ ai cũng sẽ bị nghiền thành tro bụi. Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị! Ở Hợp Ninh Tinh, đây có thể xưng là bá chủ, dù chưa phải cấp bậc hàng đầu. Còn ở đây, Tinh Thần Cảnh cũng có tư cách xưng một tiếng cường giả, tiểu cực vị vừa vặn bước vào ngưỡng cửa ấy. Vương giả như Xích Hoang Cực, sức chiến đấu tất nhiên có thể đột phá sáu tinh, sánh ngang với trung cực vị hậu kỳ thậm chí đỉnh cao. Quan trọng hơn, trong tay hắn còn có một Thánh khí, đó mới là siêu cấp đại sát khí, giết chết bất kỳ Tinh Thần Cảnh nào cũng là điều chắc chắn, ngay cả Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị cũng có thể ngang hàng.

Lăng Hàn khẽ nhíu mày, có cần vận dụng Hắc Tháp không? "Ha ha, nếu thiên kiêu hội của hai giới đã kết thúc, Xích Hoang Cực, ngươi đây chính là lấy lớn hiếp nhỏ!" Thạch Hoàng nhảy ra, che chắn trước mặt Lăng Hàn, một bộ dạng như thể "chuyện này để ta gánh". "Lấy lớn hiếp nhỏ?" Xích Hoang Cực cười lớn nói. "Ta tu đạo đến nay chỉ hai trăm năm, người này tất nhiên ở trên ta, ta đánh với hắn một trận, cũng coi như lấy lớn hiếp nhỏ?" Trong giới võ đạo, chiến đấu cùng cảnh giới đương nhiên là công bằng, mà chiến đấu cùng tuổi cũng là công bằng.

Thạch Hoàng không khỏi hơi khựng lại, hắn quay đầu nhìn Lăng Hàn một cái, không khỏi kinh ngạc thốt lên, sau đó cười ha hả nói: "Ngươi lại nhìn kỹ một chút, tuổi tác của hắn lớn hơn ngươi sao?" Xích Hoang Cực ban đầu khinh thường, nhưng khi quét mắt nhìn Lăng Hàn một lượt, không khỏi lộ ra vẻ hoảng sợ. Trước đó ở trong Sơn Hà Lâm, có lực lượng thần bí của thiên địa tác động, hắn không cách nào nhìn rõ tình hình cụ thể của Lăng Hàn. Nhưng hiện tại đã ra ngoại giới, hắn khôi phục thực lực Tinh Thần Cảnh, đương nhiên chỉ một chút đã có thể nhìn ra, tuổi tác của Lăng Hàn ở trong vòng trăm tuổi. Nếu tu vi của hắn còn mạnh hơn một chút, có thể xác định con số này chính xác là năm mươi, hắn chắc chắn sẽ càng thêm kinh hãi.

Đối với Thần linh mà nói, một trăm năm thực ra không dài lắm, đa số người bế quan một lần cũng đã hơn con số này. Nhưng vấn đề là, một người trăm tuổi, một người hai trăm tuổi, tuổi tác chênh lệch gấp đôi! Thời gian tu luyện chênh lệch gấp đôi, điều này có thể đặt chung để so sánh sao? Nói là chiến đấu cùng tuổi, vậy thì thật quá khôi hài. Sắc mặt Xích Hoang Cực biến đổi, nhưng cuối cùng hắn vẫn hừ lạnh nói: "Được, ta cũng không lấy lớn hiếp nhỏ, giao Thần diễm ra, ta tha cho ngươi lần này, lần sau... nhất định chém không tha!" Bản Nguyên Thần Diễm là thứ hắn tuyệt đối không thể từ bỏ.

"Chuyện cười, đó là chiến lợi phẩm của ta." Lăng Hàn lạnh nhạt nói. "Xích Hoang Cực, nếu ngươi không phục, hãy áp chế tu vi, chúng ta đánh nhau cùng cấp, xem ta lại quất bại ngươi một lần nữa thế nào!" "Hừ, thực lực của ta mạnh hơn ngươi vạn lần ức lần, vì sao phải nhượng bộ ngươi?" Xích Hoang Cực cười gằn, không kiêng dè Thạch Hoàng nữa, hung hãn ra tay.

"Làm càn!" Thạch Hoàng khẽ quát một tiếng, âm thanh hóa thành nắm đấm, đập tới Xích Hoang Cực. Xích Hoang Cực bị đánh bay ra ngoài, phốc, cả người huyết nhục mơ hồ, lại không phải đối thủ của Thạch Hoàng. Vù! Quanh người Thạch Hoàng hiện ra bốn viên Tinh Thần. Tinh Thần Cảnh đại viên mãn! Không, thậm chí có khả năng là Tinh Thần Cực Cảnh, viên Tinh Thần thứ năm là tùy ý có thể hiển hóa hay không. Không hổ là con trai của Thánh Nhân! Xích Hoang Cực dù có nghịch thiên đến mấy, nhưng chỉ giới hạn ở tiểu cực vị, sức chiến đấu bản thân làm sao có thể so với đại viên mãn? Huống chi Thạch Hoàng cũng là Vương giả đỉnh cấp, ngay cả đánh nhau cùng cấp cũng không thua.

"Đáng chết!" Xích Hoang Cực đẫm máu, như phát điên rồi, hắn rút ra Thánh khí. Vù! Cổ kính khẽ rung lên, trong gương ngưng tụ một điểm sáng. Vèo! Quang điểm lập tức hóa thành cột sáng, đánh tới Thạch Hoàng. "Chỉ mình ngươi có Thánh khí sao?" Thạch Hoàng khinh thường nói. Oanh! Quần áo trên người hắn lập tức phát sáng, hình thành phòng ngự mạnh mẽ. Oành! Cột sáng đánh tới, nhưng không thể phá vỡ phòng ngự của Thạch Hoàng. Phải biết, bộ quần áo này được làm từ Phượng Huyết Chân Kim kéo thành sợi tơ, được Vân Thạch Thánh Nhân luyện hóa, hòa nhập ý chí võ đạo của Thánh Nhân, kích hoạt triệt để đặc tính của vật liệu Thánh cấp. Năng lực ấy kinh khủng đến mức nào? Thánh khí đối Thánh khí, Thạch Hoàng không hề thua kém một chút nào, thậm chí còn tỏ ra thành thạo hơn. "Không muốn bắt nạt ngươi, mau cút đi!" Thạch Hoàng khiển trách. Tương tự là Tinh Thần Cảnh, hắn là đại viên mãn, tương tự là Thánh khí, nhưng uy lực được thôi phát bởi đại viên mãn đương nhiên mạnh hơn. Đừng nhìn Xích Hoang Cực oai phong lẫm liệt trong Sơn Hà Lâm, nhưng khi buông tay chiến đấu, hắn chưa hẳn là thiên kiêu mạnh mẽ nhất đương đại. Giống như Lăng Hàn đạt được hạng nhất, nhưng hiện tại so sánh, bọn người Bắc Hoàng, Thạch Hoàng, Vô Diện đều có thể trấn áp hắn, dù sao hắn ngay cả Nhật Nguyệt Cực Cảnh vẫn chưa tu thành.

Xích Hoang Cực cắn răng. Hắn rõ ràng có Thánh khí trong tay, có thể giết bất kỳ Tinh Thần Cảnh nào, nhưng lại không làm gì được một Nhật Nguyệt Cảnh nho nhỏ? Ầm ầm ầm! Dưới chân tất cả mọi người truyền đến một chấn động, khiến mỗi người lảo đảo. Tình huống thế nào đây? Vẫn không đợi mọi người kịp định thần, oành! Mặt đất dưới chân họ ầm ầm sụp đổ, tất cả mọi người đều rơi xuống. Dưới chân họ hóa thành một vực sâu, hoàn toàn không nhìn thấy đáy!

Biến hóa bất ngờ này khiến tất cả mọi người không hiểu ra sao. Các cường giả Tinh Thần Cảnh cố gắng bay lên, nhưng họ đột nhiên phát hiện, quy tắc thiên địa nơi đây quá hỗn loạn, không cách nào vận chuyển quy tắc của Thần Minh hai giới, chỉ có thể như Nhật Nguyệt Cảnh, Sơn Hà Cảnh, không ngừng rơi xuống. Chỉ có Hằng Hà Cảnh mới có thể bay lên, nhưng chỉ vẻn vẹn mấy người mà thôi, vẻ mặt của họ cũng thận trọng. Sự thay đổi đột ngột khiến họ cũng cảm thấy một tia rung động, không lập tức ra tay cứu người. Nếu không, với năng lực của họ, ít nhất có thể cứu một phần mười số người. Oanh! Người như hóa thành mũi tên, dưới tác dụng của trọng lực, tốc độ càng lúc càng nhanh, lao về phía địa tâm. Điều kinh người là, cái hố này sâu vô cùng, họ rơi xuống đã gần một trăm lần tim đập, nhưng vẫn không thấy đáy, chỉ có cuồng phong gào thét bên tai, càng lúc càng lớn.

Lúc này, những người sở hữu huyết mạch yêu thú phi hành liền phát huy tác dụng, liên tục mở cánh chim, nhanh chóng khống chế xu thế rơi xuống, đối kháng trọng lực. Thiên Phượng Thần Nữ cũng mở ra Phượng Dực, nhưng để tránh làm tổn thương người khác, nàng chỉ khống chế cánh chim dài ba trượng, vỗ cánh bay về phía Lăng Hàn, ôm chặt lấy hắn. "Ta bay không lên được!" Nàng kinh hãi nói. Lăng Hàn gật đầu, trong vực sâu này có một lực hút khó tin, bằng không chỉ là trọng lực, họ không thể trong thời gian ngắn gia tốc đến mức độ như vậy. "Trước tiên cứ rơi xuống đất đã, lực kéo không thể mãi mạnh như vậy, đến lúc đó chúng ta lại bay ra ngoài." Hắn nói. Thiên Phượng Thần Nữ gật đầu, vỗ cánh xuống dưới, nhắm thẳng vực sâu mà bay đi, muốn xem thử nó sâu đến mức nào.

Sau nửa canh giờ, phía trước rốt cục xuất hiện mặt đất. Có những trụ đá sắc nhọn nhô lên, như những chông sắt. Các võ giả hạ xuống trước đám người Lăng Hàn, rất nhiều người đã bị đâm vào các trụ đá, xuyên thủng thân thể, dáng vẻ cực kỳ thảm khốc. Cũng may đều là Thần linh, chút tổn thương ấy còn chưa đến mức chết, họ đều đang cố sức rút mình ra. Kình phong gào thét, lao về phía một hang động phía trước, chính là luồng kình phong này đã tạo nên lực hút mạnh mẽ. Thiên Phượng Thần Nữ thu hồi hai cánh, nàng và Lăng Hàn nắm lấy một trụ đá, đối kháng với lực hút ấy. Lăng Hàn đánh giá nơi này, đây là cửa một hang động cực kỳ lớn, phía trước là một hang động tối tăm rậm rạp, dù với thị lực của hắn cũng không thể nhìn thấy nơi sâu xa. Hô! Kình phong gào thét, lực đạo vô cùng lớn. Có người hét lên kinh ngạc, không thể chống lại quái phong này, bị cuốn theo gió, rất nhanh liền biến mất trong hang động, sau đó âm thanh im bặt, không còn sót lại chút gì. Nơi này tối tăm đến mức ngay cả tầm mắt cũng bị nuốt chửng, thị lực không thể nhìn xa, căn bản không thấy rõ nơi sâu xa như thế nào. Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?

Bên cạnh Lăng Hàn, một vật không to bằng lòng bàn tay rơi xuống, nhưng trọng lượng lại lớn lạ kỳ, tạo nên sóng xung kích đáng sợ, oành oành oành, loạn thạch ở gần đó bị đánh nát toàn bộ. "Mẹ kiếp, suýt chút nữa ngã chết ta!" Một tiểu nhân bò ra, chỉ cao ba tấc, không phải Thạch Hoàng thì là ai? Hắn có huyết mạch Thạch Linh, đừng xem thân thể nhỏ bé, nhưng trọng lượng còn nặng hơn một ngọn núi cao, bởi vậy, hắn căn bản không cần vận chuyển nguyên lực, lực hút căn bản không làm gì được hắn.

"Có chút quái lạ!" Bắc Hoàng cũng nhanh chóng đi tới, hắn đã kích hoạt bảo đao trong tay, đây là Thần Khí cấp mười lăm, bảo vật mạnh nhất dưới Thánh cấp, chỉ là giới hạn ở tu vi, Bắc Hoàng cũng không cách nào hoàn toàn phát huy uy lực của cây bảo đao này. Đám Vương giả Nguyệt Ảnh, Vân Nữ, Dương Lâm cũng lần lượt tiến tới, nguyên lực tràn ngập, giúp họ không cần dùng tay vịn trụ đá cũng có thể ổn định thân hình không bị quái phong kéo đi. Một bên khác, thiên tài Minh Giới cũng tụ tập chung một chỗ, hiện tại hai bên ai cũng không tin được ai. Minh Giới cho rằng đây là Thần giới thiết lập cái bẫy, còn Thần giới thì lại cho rằng là Minh Giới làm.

Liên tục không ngừng, có người bị quái phong hút đi, tiến vào hang động, sau đó không có âm thanh phát ra. Bị kéo đi đều là Sơn Hà Cảnh, hiển nhiên thực lực không đủ, không cách nào đối kháng quái phong như vậy. Nhưng điều này vẫn khiến đám người Lăng Hàn lộ ra vẻ kinh sợ. Sơn Hà Cảnh đương nhiên không được họ để vào mắt, nhưng chỉ vẻn vẹn là quái phong thổi mạnh mà thôi, cũng đã đáng sợ như vậy, vậy còn có thể có sự việc kinh người gì xảy ra không?

Bốn cường giả Hằng Hà Cảnh xuất hiện. Bên Thần giới là Quảnh Hành Tăng Vương và Trường Phong Thiên Vương, bên Minh Giới thì không rõ danh tính, một người là bạch diện thư sinh, người kia là đại hán mọc ra đầu sói, thực lực mạnh đến kinh người. "Món đồ gì, giấu đầu lòi đuôi, còn không lăn ra đây cho bản tọa!" Trường Phong Thiên Vương gầm lên một tiếng, bổ ra một chưởng, một Ngân Hà bay ra, đánh về phía hang động. Trong Ngân Hà, ít nhất mấy trăm ngôi sao đang phát sáng, chiếu sáng toàn bộ hang động. Nơi sâu xa của hang động, không biết có nhân vật nào ra tay, một đòn liền đánh nát Ngân Hà. Nhất thời, trong hang động lại tối sầm.

Nhưng Lăng Hàn lộ ra vẻ mặt cực kỳ kinh sợ. Hắn có Chân Thị Chi Nhãn, thấy rất rõ ràng, mà đám Vương giả bên cạnh như Thạch Hoàng, hoặc là tu vi mạnh hơn, hoặc tu công pháp tương tự, cũng nhìn thấy nơi sâu xa trong hang động có cảnh tượng lóe lên rồi biến mất. Đó là một quái vật! Lăng Hàn không biết nên hình dung như thế nào, quái vật kia cực kỳ cao to, lớn tới trăm trượng, hình người. Nếu chỉ như vậy, thì hoàn toàn không xứng được gọi là quái vật. Nhưng mấu chốt là, bắp thịt toàn thân quái vật này rõ ràng do từng bộ thi thể tạo thành. Có võ giả, có yêu thú hóa hình, cũng có yêu thú chưa hóa hình, không phân biệt chủng loại, cứ thế dính vào nhau. Cực kỳ... buồn nôn! Nhưng nó vẫn có mũi có mắt, còn có một cái miệng rộng, hít một hơi liền phát ra lực lượng hấp thu đáng sợ, hình thành quái phong, hút người rơi xuống, bị nó cắn thành hai đoạn. Hóa ra tất cả là do nó giở trò!

Bọn người Lăng Hàn lộ ra vẻ kinh sợ, quái vật này chỉ hấp khí mà thôi, đã sản sinh lực lượng hấp kéo kinh người, mà một đòn của Trường Phong Thiên Vương lại bị nó rất tùy tiện đánh tan. Thực lực này thật đáng sợ. Hằng Hà Cảnh, hơn nữa còn là Hằng Hà Cảnh cấp cao, thậm chí là tồn tại đại viên mãn. Sáng Thế Cảnh thì không thể, bằng không căn bản không cần ra tay, tùy ý tràn ra một đạo khí tức liền có thể trấn áp Hằng Hà Cảnh. Dưới chiến trường hai giới, lại có một quái vật như thế này?

"Đây là tà vật gì?" Quảnh Hành Tăng Vương nói, đầu hắn cạo sáng bóng, trên đó có thần phù lít nha lít nhít, không ngừng phân biệt sáng lên. "Vô số thi thể, máu tươi rót vào lòng đất, hóa thành tà vật như vậy sao?" Bạch diện thư sinh mặt u tối nói, con mắt của hắn một âm một dương, một con như Thái Dương, một con như Nguyệt Lượng, tỏa ra ánh sáng quỷ dị. "Khả năng cực cao!" Trường Phong Thiên Vương gật đầu. Dù hai giới vẫn còn xung đột, nhưng đối mặt một tà vật không biết sâu cạn, họ vẫn có ý định liên thủ. Dù sao, bất kể là Minh Giới hay Thần giới, đều có thể giảng đạo lý, nhưng tà vật trong hang động chỉ có ý nghĩ giết chóc, nuốt chửng huyết nhục.

Quái phong lại nổi lên, tà vật này lại không vì Trường Phong Thiên Vương ra tay mà nổi giận, mà vẫn muốn tiếp tục ăn uống. Từ một góc độ nào đó mà nói, nó rất lười, lại rất tham ăn. "Lớn mật!" Bốn vị cường giả Hằng Hà Cảnh đồng thời ra tay, từng Ngân Hà hiện lên, chém về phía tà vật trong hang động. Đây là Ngân Hà chiếu ảnh mà bọn họ tu thành, nắm giữ uy năng đáng sợ, ngay cả Hằng Hà Cảnh sơ kỳ va chạm phải cũng chết. "Chi!" Bốn Ngân Hà chém qua, trong hang động nhất thời phát ra tiếng gầm lên giận dữ, oành oành oành, có chấn động mạnh truyền ra, tà vật kia rốt cục xuất hiện, lộ ra trước mặt mọi người.

Nó không phải đi ra, mà là bò ra, những thi thể trên người nó không ai không nhếch miệng, phát ra thanh âm cổ quái, như quỷ khóc, khiến người ta vừa nghe sắc mặt liền trắng bệch, hận không thể bịt tai lại. Âm thanh như thế, thẳng vào thức hải, phá não nứt hồn. Tất cả mọi người thất sắc, đây là quái vật gì? "Có ý nghĩ!" Thạch Hoàng lộ ra nụ cười, bảo y trên người mơ hồ phát sáng. Bắc Hoàng nhẹ nhàng chấn động bảo đao trong tay, chiến ý như ca. Nhưng Lăng Hàn lắc đầu. Dù hai người này rất mạnh, còn có Thần binh cấp mười lăm, thậm chí Thánh khí, nhưng làm sao cũng không thể khiến sức chiến đấu của họ đạt đến Hằng Hà Cảnh đại cực vị thậm chí đại viên mãn. Bọn họ tuyệt đối không phải đối thủ của tà vật này, mấu chốt vẫn phải xem bốn vị cường giả Hằng Hà Cảnh.

"Giết!" Đại hán đầu sói của Minh Giới quát một tiếng, giết về phía tà vật này. Một đạo hàn quang lướt qua, hắn rút ra một đại đao màu xanh, một đao đánh xuống, cây đao này lập tức phóng to mấy trăm lần, như một thanh thiên đao. Tà vật giơ tay vỗ tới thiên đao, nhất thời hình thành xung kích đáng sợ, oành oành oành oành, dư âm rung động, toàn bộ hang động cũng rung chuyển, vô số cát đá hạ xuống, nhưng kỳ lạ là, lại không có sụp đổ. Oành! Đại hán đầu sói bị đánh bay ra ngoài, nhưng hắn cười to nói: "Hóa ra chỉ là lực lượng chưa tới đại viên mãn, không đáng sợ!" Hắn hét dài một tiếng, lại giết trở về. Vù! Ngân Hà nổi lên, hóa thành một dải lụa, tương tự trấn áp về phía tà vật. Tà vật này gào thét, phát ra âm thanh cực kỳ trầm thấp, trong huyệt động không ngừng vang vọng. Một số Sơn Hà Cảnh bị chấn đến đầu óc nổ tung, ngay cả sắc mặt của Nhật Nguyệt Cảnh cũng khó coi. "Đáng chết!"

Quảnh Hành Tăng Vương, Trường Phong Thiên Vương cùng với bạch diện thư sinh đồng thời ra tay. Tà vật này dường như không có linh trí gì, chỉ vì giết chóc mà sinh, nên họ cũng không ngại liên thủ tiêu diệt. Tứ đại cường giả Hằng Hà Cảnh liên thủ vây công, mặc cho tà vật kia vô cùng mạnh mẽ thì đã làm sao, lập tức liền bị áp chế. Đúng như đại hán đầu sói nói, tà vật này chỉ có lực lượng Hằng Hà Cảnh đại viên mãn mà thôi, nhưng không có cách nào vận chuyển quy tắc, điều này khiến sức chiến đấu của nó căn bản không đạt tới cấp bậc đại viên mãn. Mà bốn người Quảnh Hành Tăng Vương là Hằng Hà Cảnh đại cực vị, một đối một cũng chưa chắc thua tà vật, huống chi là bốn người liên thủ. Quan trọng nhất là, tà vật này căn bản không có linh trí, chỉ biết tử chiến, vậy thì không đáng sợ, rất nhanh liền có thể trấn áp, giết chết tà vật này.

Đáng kinh ngạc là, tà vật này lại thật sự do các thi thể tạo thành. Tách ra xem, mỗi một bộ thi thể rất bình thường, mạnh nhất chỉ có ba bộ Tinh Thần Cảnh. Cũng không biết vì sao khi kết hợp lại, chúng lại có lực lượng Hằng Hà Cảnh đại viên mãn. Bốn cường giả đưa ánh mắt nhìn về phía nơi sâu xa của hang động. Với thị lực của họ, có thể rõ ràng nhìn thấy, phía sau tà vật kia còn có một không gian rất lớn. Tà vật này biến thành dáng vẻ ấy, có phải là do không gian phía sau không? Bốn người liếc nhìn nhau, cũng gật đầu. Dù họ phân chia hai giới, nhưng ở nơi này đột nhiên xuất hiện một khu vực vô danh, khiến họ cũng phát lên cảnh báo, cảm thấy phải tìm hiểu rõ ràng. Trước mặt một vật có khả năng là kẻ địch chung, song phương lần thứ hai lựa chọn tạm thời liên thủ.

"Bọn ngươi hãy lấy không hạm trở về đi!" Quảnh Hành Tăng Vương ném ra một phật đài, đây là một Bảo khí phi hành. Vừa rơi xuống đất liền không ngừng phóng to, chu vi tới ba trăm trượng, không mấy lần liền có thể vận chuyển toàn bộ người ra khỏi vực sâu. Trên thực tế, không có tà vật kia hấp kéo, ngay cả Sơn Hà Cảnh cũng có thể theo vách động leo lên. Tứ đại cường giả bước về phía nơi sâu xa của hang động. "Các vị, chúng ta cũng theo chứ?" Bắc Hoàng cười nói. "Mặc kệ các ngươi có đi hay không, ta ngược lại muốn đi." Thạch Hoàng lẫm lẫm liệt liệt nói, bản thân hắn chính là Tinh Thần Cảnh, hơn nữa trên người còn có một Thánh khí, tự nhiên không hề lo lắng. "Đương nhiên phải nhìn!" Lăng Hàn gật đầu.

Các Vương giả lần lượt theo vào. Bên Minh Giới, Xích Hoang Cực cũng trầm mặt mà đi, ánh mắt của hắn thỉnh thoảng đảo qua Lăng Hàn, hiển nhiên chưa từ bỏ ý nghĩ đoạt lại Bản Nguyên Thần Diễm. Đại bộ phận người quyết định cưỡi phật liên rời đi, nhưng cũng có người gan to bằng trời, cho rằng ở đây có khả năng tồn tại cơ duyên lớn, muốn lưu lại thử vận may. Dù sao, trời sập xuống không phải còn có bốn vị đại năng chống đỡ sao?

Dù bốn vị cường giả Hằng Hà Cảnh đi rất cẩn thận, nhưng thực lực của họ quá mạnh mẽ, dù vậy vẫn cực kỳ nhanh chóng, rất nhanh hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Cũng may, đây chỉ có một con đường, thẳng tắp về phía trước, không cần lo lắng sẽ bị lạc phương hướng. Đi không lâu sau, một bình nguyên to lớn đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt của họ. Trong hang động, lại xuất hiện một bình nguyên! "Tử khí thật đáng sợ!" Bắc Hoàng lập tức nói, trên mặt lóe lên vẻ thận trọng.

Lăng Hàn phát động Chân Thị Chi Nhãn, nhìn vùng đất này, trên mặt cũng không khỏi biến sắc nói: "Ngàn tỷ năm qua, vô số người chiến tử ở đây, máu tươi hòa tan tiến vào trong mặt đất, đây là một huyết địa." Vô Diện nắm lên một mớ bùn đất, thần lực phun trào, đất đá dồn dập hóa thành hư vô, cuối cùng chỉ còn lại một hạt cát màu vàng. Trong lòng tất cả mọi người căng thẳng. Vô Diện là Nhật Nguyệt Cực Cảnh đỉnh cao, lực lượng có thể so với Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ, nhưng dưới sự luyện hóa của hắn, lại còn có một hạt cát không bị luyện hóa. Điều này chẳng lẽ là Thần Thiết cấp chín sao?

Bắc Hoàng cầm hạt cát trong tay Vô Diện, nhìn kỹ, qua một hồi lâu mới nói: "Hạt cát này không đơn giản." "Rất không đơn giản!" Thạch Hoàng cũng nói, hắn đồng dạng nắm lên một khối bùn đất, nhưng lần này sau khi luyện hóa lại không có cát vàng tồn tại. Hắn cũng không nhụt chí, lại nắm lên một khối lớn hơn luyện hóa, lúc này trong tay hắn xuất hiện hai hạt cát vàng. Mọi người dồn dập nắm cát đất lên luyện hóa, rất nhanh, trong tay người người đều có một đến hai hạt cát, tỉ mỉ nghiên cứu. Lăng Hàn cũng vậy, dù trong hạt cát này không ẩn chứa gì có thể suy tính, nhưng lại cho hắn một cảm giác mạnh mẽ bàng bạc, thật giống như đã từng là gạch ngói của một điện phủ chí cao nào đó, nhưng bị phá hủy, hóa thành cát vàng. Hắn thừa dịp không ai chú ý, đưa hạt cát này vào Hắc Tháp, giao cho Vô Tương Thánh Nhân phân tích.

Cũng không nghĩ đến, Vô Tương Thánh Nhân hóa thành chùm sáng mới chỉ nhìn một chút, liền kinh ngạc thốt lên, thần thức tản mát ra âm thanh run cầm cập, nhưng cho dù là ở trong Hắc Tháp, Lăng Hàn cũng chỉ có thể nghe được một ít lời nói lộn xộn. "Vô Tương tiền bối, rốt cuộc ngươi nhìn ra gì?" Lăng Hàn hỏi. "Bản tọa... nhìn thấy trời!" Vô Tương Thánh Nhân nói không hiểu ra sao. Trong một hạt cát nhìn thấy trời, điều này tựa hồ là một chuyện rất khôi hài, hoàn toàn không nên từ trong miệng của một tên Thánh Nhân nói ra. "Tiền bối, nói rõ hơn một chút." Lăng Hàn vội vàng nói. Nhưng Vô Tương Thánh Nhân vẫn ăn nói linh tinh như cũ, thật giống như điên rồi, nào còn có một chút xíu dáng vẻ của Thánh Nhân. Lăng Hàn không khỏi phiền muộn, nhưng hắn biết, hạt cát này không đơn giản. Có thể làm cho một vị Thánh Nhân thất thố như thế, lai lịch tuyệt đối lớn đến kinh người. Lăng Hàn cảm thấy hứng thú, ngưng tụ nắm đấm, nhắm mặt đất đánh tới, phốc, bùn đất tung bay, nhìn qua vô cùng bình thường, nhưng Lăng Hàn cau mày, bởi vì cú đấm này tạo thành phá hoại quá nhỏ. Dù Thần giới vững chắc, nhưng hiện tại hắn đã đứng ở Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh cao, một quyền xuống, tuyệt đối là núi sông cũng đoạn, làm sao có khả năng chỉ nổ ra một cái hố khoảng ba trượng. Oành oành oành, hắn xuất liên tục mười bảy quyền, thần thức phô ra, thẩm thấu vào trong mặt đất, hắn phát hiện, sở dĩ quyền của mình tạo thành lực phá hoại không lớn, là bởi vì có đại bộ phận lực lượng bị một loại đồ vật đặc thù nào đó ở trong mặt đất hấp thu.

Nhất định là cát vàng!

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!