Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong vũ trụ bao la, cảnh giới Trảm Trần được chia thành bốn cảnh giới nhỏ, tương tự như tiểu cực vị, trung cực vị, đại cực vị và đại viên mãn. Người ta đồn rằng, chỉ khi chém đứt trần niệm bốn lần, hoàn toàn thoát ly phàm trần, mới có thể dưỡng dục Tiên khí, đạt đến cảnh giới trường sinh đồng thọ với trời đất.
Đinh Tử Chân, một thiên tài kiệt xuất, sau thời gian bế tử quan đầy gian khổ, cuối cùng cũng chạm đến ngưỡng Trảm Trần. Trước khi gánh vác trọng trách gia tộc, hắn quyết định thực hiện một chuyến du hành cuối cùng. Tuy nhiên, định mệnh đã an bài cho hắn gặp gỡ một cô gái định mệnh. Tình yêu sét đánh nhanh chóng nảy nở, nhưng trớ trêu thay, Đinh Tử Chân đã có vị hôn thê nổi tiếng bá đạo. Vì không dám đưa người mình yêu về Đinh gia, hắn chọn cách lén lút ở bên nàng.
Ba vạn năm trôi qua như một giấc mộng. Đinh Tử Chân không còn trở về gia tộc, mà ẩn mình cùng người yêu trong rừng sâu, tận hưởng cuộc sống tự do, hạnh phúc. Bốn vạn năm sau, một tiểu nữ đáng yêu ra đời, được đặt tên là Đinh Linh. Nhưng hạnh phúc ngắn ngủi ấy nhanh chóng tan vỡ. Vị hôn thê bị ruồng bỏ đã tìm ra hắn, chứng kiến cảnh hắn phản bội hôn ước, kết hôn và sinh con với người khác. Cơn giận dữ bùng lên, nàng ra tay tàn độc, sát hại vợ và con gái của Đinh Tử Chân khi hắn vắng nhà.
Thức dậy sau giấc mộng đau thương, tất cả những người chứng kiến đều không kìm được nước mắt. Đó không phải là nỗi đau của riêng họ, mà là sự ảnh hưởng từ chấp niệm của Đinh Tử Chân, cảm giác như tim bị xé nát. Phải chăng đây chính là oán niệm không thể siêu thoát của một Tiên nhân? Oán niệm ấy, sau hàng tỉ năm, giờ đây lại hiển hiện rõ ràng?
“Thánh Nhân không phải là kẻ mạnh nhất!” Lời này vang vọng trong tâm trí mọi người, trừ Lăng Hàn. Quan niệm cố hữu về võ đạo của họ hoàn toàn bị phá vỡ, không thể chấp nhận được. Thánh Nhân, biểu tượng của sức mạnh tuyệt đỉnh dưới bầu trời này, giờ đây lại có cấp bậc cao hơn? Ngay cả Thạch Hoàng và Bắc Hoàng cũng không thể đưa ra kết luận, bởi nếu chấp nhận điều này, toàn bộ trật tự võ đạo sẽ phải được định hình lại.
Chỉ có Lăng Hàn, với kiến thức về Tiên Vực trên Thần Giới, mới kiên định. Hắn chợt nghĩ, nếu Thần Giới có Tiên Vực, liệu Minh Giới có Ma Vực tương tự? Không, không đúng. Để vào Tiên Vực, cần dung hợp quy tắc của cả hai giới, nghĩa là phải là cả Thánh Nhân lẫn Ma Chủ. Vậy thì nơi đến hẳn là như nhau. Tiên Khí đồng thời mang quy tắc Thần và Minh... Một tia linh quang xẹt qua tâm trí Lăng Hàn, nhưng hắn không thể nắm bắt được, tạo nên cảm giác bứt rứt khó tả.
“Sau đó thì sao?” Mọi người khao khát được biết thêm, thúc giục cỗ chiến xa, một lần nữa chìm vào mộng cảnh. Quả nhiên, chiến xa vừa tiến thêm một đoạn, mộng cảnh lại hiện ra.
Đinh Tử Chân trở về, chứng kiến vợ con mình đã chết. Nỗi đau tột cùng khiến trời đất nổi giận, máu tươi rơi như mưa, dập tắt mặt trời, biến cả tinh vực thành một nghĩa địa hoang tàn. Đây chính là sức mạnh vượt trên Thánh Nhân! Chỉ một tiếng khóc lớn, cả một tinh vực đã hóa thành bình địa. Đinh Tử Chân trở về "cố hương", tàn sát gia tộc của vị hôn thê, tự tay chém giết kẻ thù. Hắn đoạt được một bảo vật quý giá từ đó và mang về chôn cùng mộ vợ con.
Nhưng hắn cũng bị hai đại gia tộc truy sát. Đinh gia, để hàn gắn mối quan hệ, đã phái Đinh Diệu Long cùng tham gia truy kích. Trong trận huyết chiến kinh thiên động địa, Đinh Tử Chân bị trọng thương, trúng đạo thương không thể chữa trị. Dù trốn thoát, hắn biết mình không còn sống được bao lâu. Hắn tự chôn mình, vĩnh viễn nằm lại bên cạnh vợ con. Chí bảo đoạt được từ nhà vị hôn thê được hắn dùng cho con gái, hy vọng vô số năm sau, linh hồn nàng sẽ được đoàn tụ, có cơ hội chuyển thế sống lại.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Trong giấc mộng, họ đã chứng kiến Đinh Diệu Long và Đinh Tử Chân giao chiến, một cảnh tượng kinh hoàng. Chỉ một luồng kình phong tùy ý cũng đủ thổi bay những tinh cầu khổng lồ, vô số sinh linh trong chốc lát bị diệt vong. “Thánh Nhân cũng không có sức mạnh như vậy!” Bắc Hoàng khẳng định. “Dù sư phụ ta chỉ là Tiểu Thánh, nhưng ngay cả Thánh Vương muốn hủy diệt một tinh cầu cũng phải tung ra đại chiêu. Hai người này giao chiến, chỉ một gợn sóng đã khiến các tinh thần xa xôi tan vỡ. Điều này tuyệt đối không phải Thánh Vương có thể làm được.” Thạch Hoàng cũng đồng tình.
Tất cả đều gật đầu. Giờ đây, họ đã có thể xác định rằng trên Thánh Nhân thực sự còn có một cảnh giới, chính là Trảm Trần. Tuy nhiên, từ mộng cảnh của Đinh Tử Chân, ở “cố hương” của hắn, số lượng cường giả Trảm Trần Cảnh không hề ít. Riêng Đinh gia đã có mười vị, và gia tộc vị hôn thê cũng có số lượng tương đương. Thật đáng sợ! Trong một tinh vực, nhiều nhất chỉ có một vị Thánh Nhân, nhưng ở nơi đó, một gia tộc lại có đến mười tồn tại trên Thánh Nhân! Đó là... nơi nào? Tiên Vực! Lăng Hàn thầm nghĩ. Đinh Tử Chân đến từ Tiên Vực, nên nơi đó mới có nhiều cường giả như vậy. Và theo quy luật kim tự tháp cường giả, Trảm Trần tuyệt đối không thể là lực lượng mạnh nhất của Tiên Vực, nếu không, một gia tộc có đến mười cường giả cấp cao nhất thì quá nghịch thiên.
“Các ngươi đã đến rồi, nói rõ con gái ta cũng sắp tụ hồn.” Một giọng nói đột ngột vang lên, quen thuộc đến lạ lùng. Đó là Đinh Tử Chân! Trong giấc mộng, họ chính là hắn, nên tự nhiên vô cùng quen thuộc với giọng nói này. “Hãy thay ta hoàn thành bước cuối cùng, giúp con gái ta chuyển thế sống lại! Để báo đáp, ngươi có thể nhận được một thức Tiên thuật ta để lại, tên là... Tuế Nguyệt Thiên Thu!” Giọng Đinh Tử Chân lại vang lên. Đây không phải âm thanh, mà là thần niệm truyền thẳng vào thức hải, là chấp niệm của Đinh Tử Chân lưu lại từ hàng tỉ năm trước, thề không tiêu tan nếu con gái chưa được cứu sống!
Ngay lập tức, một sự kích động mãnh liệt dâng trào trong lòng mọi người. Tiên thuật, Tuế Nguyệt Thiên Thu, chẳng phải là bí thuật mà Đinh Diệu Long đã từng sử dụng sao? Bí truyền của Đinh gia, có thể khiến thời gian trôi đi gấp ngàn vạn lần trong nháy mắt, làm lão hóa đòn công kích, làm lão hóa sinh linh. Đây có thể nói là phòng ngự đỉnh cấp nhất, và cũng là thủ đoạn công kích đáng sợ nhất!
Trước đây, Đinh Diệu Long đã dựa vào chiêu thức này để vượt qua hai cảnh giới nhỏ, chiến thắng đối thủ. Lúc đó, hắn còn chưa đạt đến Cực Cảnh nhưng đã vượt qua tám tinh, một điều khó tin! Lý thuyết cho rằng, sức mạnh vượt qua lục tinh chỉ có thể nắm giữ sau khi bước vào Cực Cảnh. Nhưng đây là bí pháp, không phải lực lượng, hai thứ không hề mâu thuẫn. Nhất định phải đoạt được!
Trong khoảnh khắc, mọi người nhìn nhau, ánh mắt không ai không toát lên địch ý. Bí thuật như vậy, ai mà không muốn chiếm làm của riêng? Lăng Hàn lên tiếng: “Không bằng, trước hãy tìm vị trí của ái nữ Đinh tiền bối kia đã.” Nếu Đinh Tử Chân đã hứa hẹn lợi ích kinh người như vậy, việc chuyển thế sống lại chắc chắn không hề đơn giản. Lúc này mà nội chiến thì quá sớm. Những người ở đây đều là Vương giả, ngoại trừ Tả Toàn và Thiên Phượng Thần Nữ, khả năng tự kiềm chế của họ đương nhiên là hàng đầu. Rất nhanh, tất cả đều gật đầu, cố gắng áp chế tham niệm. Không vội.
Chiến xa một lần nữa tiến lên, nhưng họ không còn chìm vào mộng cảnh nữa. Những điều Đinh Tử Chân muốn họ hiểu đã được truyền đạt đầy đủ. Và mọi người cũng đã biết một vài chi tiết nhỏ. Chẳng hạn, tại sao Sơn Hà Lâm và Nhật Nguyệt Cốc lại cách nhau hơn ba vạn năm, rồi hơn bốn vạn năm? Đó là bởi vì Đinh Tử Chân và người vợ yêu đã ở bên nhau hơn ba vạn năm mới kết hôn, sau đó hơn bốn vạn năm mới sinh ra con gái. Điều này cũng là một phần chấp niệm của hắn.
Vì sao lại có Tiên khí? Đó là bởi vì Đinh Tử Chân đến từ Tiên Vực, hắn thậm chí chính là... Tiên nhân! Hàng tỉ năm thủ vững, chỉ vì ái nữ. Tuy nhiên, liệu việc tà vật sinh ra ở đây cũng có liên quan đến Đinh Tử Chân không? Hẳn là có. Nơi đây là chiến trường hai giới, máu tươi, vong hồn, hài cốt đan xen, cộng thêm ý chí cấp độ Trảm Trần của Đinh Tử Chân, việc đản sinh ra một số tà vật Hằng Hà Cảnh dường như cũng không có gì kỳ quái. Còn cát vàng, có khả năng là huyết nhục của Đinh Tử Chân biến thành, mang lạc ấn ý chí võ đạo của Tiên nhân, tự nhiên ngay cả Thánh Nhân cũng phải kinh sợ.
Nếu họ có thể vào mộng, vậy bốn vị cường giả Hằng Hà Cảnh phía trước cũng đã nhận được thông tin tương tự. “Nhanh!” Hai mắt họ sáng rực, vội vã thúc giục Thạch Hoàng tăng tốc chiến xa.
Ầm ầm ầm, chiến xa nghiền ép mọi thứ. Dưới Thánh Nhân, không ai có thể ngăn cản. Khoảng một ngày sau, sương mù tan đi, phía trước hiện ra một ngọn núi, nhưng nó không phải núi, mà giống như bị ai đó cắt gọt thành hình hộp chữ nhật rất quy tắc. “Đây không phải núi... là quan tài!” Sương mù tan đi, để lộ một chiếc quan tài khổng lồ như núi.
Tại điểm này, không ai ngạc nhiên, bởi lẽ trước đó họ đã vào mộng, rõ ràng biết Đinh Tử Chân đã chôn cất ái nữ, và chuyến đi này của họ chính là để giúp Đinh Linh chuyển thế sống lại. Người chết không chôn trong quan tài thì chôn ở đâu? Chỉ là chiếc quan tài này quá lớn, cao ngàn trượng, dài ba ngàn trượng, nói là một ngọn núi thì tuyệt đối có người sẽ tin.
Ở một bên khác của quan tài, bốn người đang đứng, mỗi người cách nhau một khoảng nhỏ, nhưng đều tỏa ra khí tức mạnh mẽ vô cùng, đứng đó như thể là trung tâm của vũ trụ. Trường Phong Thiên Vương, Quảnh Hành Tăng Vương, bạch diện thư sinh và tráng hán đầu sói, bốn cường giả Hằng Hà Cảnh. Quả nhiên, họ đã xuất phát sớm hơn, nên cũng đến trước một bước. Quan trọng hơn, lòng dũng cảm của họ cũng không nhỏ, không phải ai cũng dám nhiều lần tiến vào mộng cảnh. Vạn nhất vĩnh viễn không thể tỉnh lại thì sao? Thần hồn thoát khiếu, thân thể sẽ dần khô héo, cuối cùng chết.
“Ha ha, đến nơi này, mỗi người dựa vào thủ đoạn đi.” Mọi người dồn dập xuống xe. “Tiểu Hàn Tử, rảnh rỗi thì đến Phổ Đạo Tinh Vực chơi nhé.” Thạch Hoàng nói. “Đúng rồi, khoảng trăm năm nữa, Tinh Sa Vũ Viện ở Tứ Phương tinh vực sẽ tuyển sinh. Thiên tài trong mấy trăm tinh vực đều sẽ đến, tranh giành một trăm suất. Hy vọng đến lúc đó có thể gặp lại ngươi.” Bắc Hoàng cũng mỉm cười nhìn Lăng Hàn, hắn vô cùng coi trọng Lăng Hàn. Đừng nhìn hai người họ một người là con trai Thánh Nhân, một người là đệ tử Thánh Nhân, nhưng tương lai có thể thành Thánh là vô cùng mong manh. Thành Hằng Hà Cảnh không khó, nhưng thành Thánh gần như không thể. Cảnh giới càng cao, thế hệ trước càng khó đào tạo ra truyền nhân có thể sánh ngang, chứ đừng nói là vượt qua mình. Mà Lăng Hàn, lại có hy vọng thành Thánh rất lớn. Bởi vậy, với thân phận của họ, họ vẫn rất thân thiết với Lăng Hàn, không hề kiêu căng hay tỏ vẻ quái gở của hậu duệ Thánh Nhân, đây là một thái độ rất khiêm tốn.
“Tinh Sa Vũ Viện?” Lăng Hàn lộ vẻ mơ hồ. “Tinh Sa Vũ Viện do Tinh Sa Thánh Nhân xây dựng, lão nhân gia người là Đại Thánh. Tinh Sa Vũ Viện đã được mười tỉ năm, và đã đào tạo ra tám vị Thánh Nhân!” Bắc Hoàng giải thích. “Thiên số, chín là cực hạn. Ngay cả Tinh Sa Thánh Nhân cũng nói, hắn chỉ nhận thêm một đệ tử nữa, bởi vì hắn không thể dạy dỗ ra vị Thánh Nhân thứ mười.” “Vì lẽ đó, hiện tại tất cả thiên kiêu đều cố gắng hết sức để vào Tinh Sa Vũ Viện, bái Tinh Sa Thánh Nhân làm thầy, trở thành đệ tử thứ chín, thành tựu Thánh vị!” Thạch Hoàng tiếp lời. Dương Lâm, Vân Nữ, Nguyệt Ảnh cũng nghe rõ ràng, ai nấy đều lộ vẻ động lòng. Đại Thánh! Đừng nhìn Vân Thạch Thánh Nhân, Thanh Hải Thánh Nhân cũng là Thánh Nhân, nhưng họ chỉ là Tiểu Thánh. Dù đủ để khinh thường thiên hạ, nhưng so với Đại Thánh, vậy thực sự là trời với đất. Nếu không phải do thể diện, e là Vân Thạch, Thanh Hải Thánh Nhân cũng sẵn lòng bái Tinh Sa Thánh Nhân làm thầy, nói không chừng có cơ hội bước vào Trung Thánh, nếu không, cả đời chỉ có thể dừng lại ở Tiểu Thánh. Hết cách rồi, đến bước này, công pháp đã sớm đứt đoạn, võ kỹ cũng đến cực hạn, gặp bất cứ vấn đề gì đều chỉ có thể tự mình giải quyết, không người nào có thể hỏi. Dù nắm giữ mười ức tuổi thọ cũng sẽ tiêu hao hết. Nếu có thể trở thành đệ tử của Tinh Sa Thánh Nhân, vậy thực sự là nhất phi trùng thiên.
Lăng Hàn chậm rãi gật đầu: “Được, trong trăm năm, ta nhất định sẽ đến Tinh Sa Vũ Viện.” “Vậy đến lúc đó gặp lại.” Thạch Hoàng cười ha ha. “Tuy nhiên, cơ duyên này, ta sẽ không nhường cho các ngươi!” Hắn ngự chiến xa, bay về phía quan tài cổ. Cấp bậc của hắn đương nhiên nắm giữ năng lực phi hành.
Vút, chiến xa bay lên đỉnh quan tài cổ, biến mất không còn tăm hơi. Mấy người Lăng Hàn cũng dồn dập tản ra, từ các góc độ khác nhau tìm kiếm bí mật của quan tài cổ. Người chết chắc chắn ở trong quan tài, và muốn phục sinh người chết, đương nhiên phải đưa người từ trong quan tài ra. Bởi vậy, bước đầu tiên là làm thế nào để mở quan tài, hoặc nói cách khác, làm sao để đi vào.
Lăng Hàn tự nhiên đi cùng Thiên Phượng Thần Nữ, họ vòng quanh quan tài một vòng, chỉ thấy trên thân quan tài có chi chít phù hiệu, khá giống trận văn, lại có chút như ý chí võ đạo hình thành thần văn. Nhưng tìm mãi vẫn không ra manh mối nào để mở hoặc tiến vào quan tài. Lẽ nào ở trên đỉnh? Lăng Hàn muốn leo lên. Ở nơi quái dị này, hắn chưa có năng lực nhảy một cái ngàn trượng lên đỉnh quan tài cổ, nhưng chỉ cần mượn lực trên thân quan tài vài lần, việc lên đó là chuyện nhỏ.
Nhưng khi hắn nhảy lên cao, chuẩn bị đặt một chân lên thân quan tài, một luồng hàn ý mãnh liệt bất ngờ dâng lên từ sâu thẳm tâm trí, như thể một bước chân đó sẽ khiến hắn vạn kiếp bất phục! Hắn mạnh mẽ thu chân về, thân hình hạ xuống, “oành”, đập ra một cái hố to trên mặt đất. “Sao vậy?” Thiên Phượng Thần Nữ không hiểu hỏi. Lăng Hàn chưa kịp trả lời, thì từ xa xa truyền đến tiếng kêu thảm thiết. Một người cũng như Lăng Hàn, muốn leo lên quan tài cổ, nhưng vừa đặt chân lên, liền bị chấn thành mảnh vụn, máu tươi bay lượn như huyết vân. Dù người đó không phải cường giả tuyệt thế gì, nhưng cũng là Nhật Nguyệt Cảnh, lại đụng vào là chết? Chiếc quan tài này nguy hiểm!
Đồng thời, giữa bầu trời cũng truyền đến tiếng vang kịch liệt. Chỉ thấy một chiếc chiến xa từ trên trời giáng xuống, chính là tọa giá của Thạch Hoàng. Nhưng hiện tại, Tử Kim Ngưu đã mất một cái sừng, và bên thân chiến xa cũng bị khuyết một miếng. Lăng Hàn không khỏi biến sắc, kia là vật liệu Thánh cấp, vậy mà lại bị phá hủy. Uy lực của bộ quan tài cổ này mạnh mẽ đến mức nào có thể thấy rõ. Đinh Tử Chân chính là Tiên nhân! Đã như vậy, việc đánh tan vật liệu Thánh cấp thì có gì đáng ngạc nhiên. “Thảm rồi, lần này cha ta nhất định sẽ đánh chết ta!” Thạch Hoàng kêu thảm thiết. Chiếc chiến xa này đương nhiên không phải của hắn, mà là hắn vì muốn thể hiện phong cách, lén lút lấy trộm ra đi chơi. Hắn nghĩ, chỉ đi một chuyến đến tinh vực võ đạo lạc hậu, đương nhiên không thể làm chiến xa bị hao tổn, vì tinh vực này căn bản không có Thánh Nhân. Nhưng chết tiệt, Thánh Nhân thì không có, nhưng lại có Tiên nhân, còn trâu bò hơn nữa chứ. Hiện tại chiến xa bị hao tổn, hơn nữa là không thể chữa trị, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến uy năng, trở về hắn chắc chắn sẽ bị lão tử giáo huấn một trận.
Thiên Phượng Thần Nữ sợ hãi không thôi, nếu vừa rồi Lăng Hàn không kịp thời thu chân, vậy bây giờ khẳng định cũng đã bị nổ thành mưa máu. Không thấy vật liệu Thánh cấp cũng bị hủy sao? Lăng Hàn nhíu mày, nhìn về phía Thiên Phượng Thần Nữ nói: “Đưa ta lên đó.” Thiên Phượng Thần Nữ gật đầu, mở Phượng Dực, sau đó ôm Lăng Hàn, bay lên không.
Hai người bay đến phía trên quan tài cổ, tỉ mỉ quan sát, nhưng chiếc quan tài này như thể được đúc liền một khối, hoàn toàn không nhìn thấy khe hở giữa nắp quan tài và thân quan tài. Mà cho dù có, thì ai dám đưa tay ra, vén nắp quan tài chứ? Kỳ quái, không có cách nào tiến vào, thì làm sao trợ giúp con gái của Đinh Tử Chân chuyển thế sống lại? Lăng Hàn ban đầu nghĩ rằng trên đỉnh này có thể có lối vào, nhưng với thần thức của hắn, có thể khẳng định ở đây tuyệt đối không có. Bằng không, Thạch Hoàng đã không xông vào, để rồi ngay cả chiến xa Thánh cấp cũng bị phá hủy. Chuyện này... Làm sao bây giờ?
Tuy quan tài cổ không có khe, không cửa tiến vào, nhưng không ai trong số những người đến đây sẵn lòng rời đi. Cơ duyên này quá kinh người! Không chỉ không ai rời đi, mà ngày càng nhiều người kéo đến. Nhưng sương mù lúc trước đã tan, dường như chỉ những người đến sớm nhất mới được chứng kiến cuộc đời của Đinh Tử Chân. Nhưng chuyện đã truyền ra, dù cho người đến sau nửa tin nửa ngờ, nhưng nhìn thấy bốn vị cường giả Hằng Hà Cảnh không có ý định rời đi, mọi người vẫn muốn ở lại đây một thời gian. Dù sao Thần linh tuổi thọ dài lâu, dù cho ở đây lãng phí mười mấy hai mươi năm cũng không tổn thất gì.
Người ở đây ngày càng đông, từ ban đầu vài trăm người đến vài ngàn, rồi hơn vạn, mười mấy vạn người, phỏng chừng không bao lâu nữa có thể lên đến trăm vạn. Cường giả Hằng Hà Cảnh lục tục kéo đến, không chỉ Tử Nguyệt Thần Nữ, mà còn có các lão quái Hằng Hà Cảnh của hai đại Đế Triều, tỷ như Tạ Tiền Tạ đại tướng quân, và rất nhiều người Lăng Hàn không biết danh hào, nhưng đều là cường giả tiếng tăm lừng lẫy của Vân Đính Tinh. Ngay cả Xích Diễm Đế, Lam Vân Đế cũng bị kinh động. Họ đã đạt đến Hằng Hà Cảnh đại viên mãn, đang xung kích Thánh vị, lúc này không thể xuất thân, liền phái cường giả trong hoàng tộc ra.
Nhân vật thủ lĩnh của Đại Xích Dương Đế Triều tên Cổ Hứa, là cháu đời thứ tư của Xích Diễm Đế, bây giờ cũng đã bước vào Hằng Hà Cảnh, tu vi đại cực vị, thực lực rất mạnh, được Đại Xích Dương Đế Triều tôn sùng là đại biểu. Một là có thực lực, hai là có địa vị, hoàn toàn xứng đáng. Bên Lam Vân Đế Triều là con thứ chín của Lam Vân Đế, cũng là nhi tử có thiên phú xuất chúng nhất, tương lai có thể kế vị Đế vị, tương tự là Hằng Hà Cảnh đại cực vị. Bên Minh Giới không rõ lắm, nhưng tin rằng tuyệt đối là đại nhân vật có thực lực xứng đôi. Đây vẫn là thời gian khá ngắn, chỉ các đại năng của Vân Đính Tinh đến. Qua vài năm nữa, tất cả cường giả của Trường Quang Tinh Vực đều sẽ đến, và sau mười mấy năm nữa, e là cường giả ngoại tinh vực cũng sẽ nghe tiếng mà tới. Thậm chí xuất hiện Thánh Nhân cũng không lạ.
Bởi vì tạm thời không làm gì được chiếc quan tài cổ này, Lăng Hàn đơn giản tiến vào Hắc Tháp bế quan, dưới Luân Hồi Thụ tìm hiểu bí mật của Cực Cảnh. Thiên Phượng Thần Nữ được quy tắc của hai giới bù đắp, cũng có cơ hội bước vào Cực Cảnh, bởi vậy hai người cùng nhau dưới Luân Hồi Thụ tìm hiểu. Vô Tương Thánh Nhân cũng sẽ chỉ điểm một chút. Nghe Vô Tương Thánh Nhân nói, muốn bước vào Sáng Thế Cảnh, vậy ít nhất phải ở một đại cảnh giới tu ra Cực Cảnh. Đừng xem chỉ yêu cầu một cái, tựa hồ rất thấp, nhưng trên thực tế Cực Cảnh quá khó tu thành. Hơn nữa, tu ra Cực Cảnh chỉ là điều kiện cần để đột phá Sáng Thế Cảnh, chứ không phải tu ra là nhất định có thể đột phá.
Vô Tương Thượng Nhân không yếu, hắn ở Nhật Nguyệt Cảnh và Tinh Thần Cảnh đều tu thành Cực Cảnh, bởi vậy hắn có thể cho hai người Lăng Hàn sự dẫn dắt rất lớn. Trên thực tế, hiện tại hắn cũng không có chuyện gì làm, nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, tiêu thời gian cũng tốt. Thời gian lặng yên trôi qua, chớp mắt một cái, hai tháng đã qua. Lăng Hàn cũng không lãng phí cơ hội Tiên Diễm rèn thân. Dù cho hiện tại hắn không thể cắn Cuồng Dã Huyết Linh Đan, nhưng Dục Hỏa Trùng Sinh là phải tu. Điều này ngược lại khiến hắn có cảm giác gấp gáp, nhất định phải mau chóng đột phá đến Cực Cảnh, bằng không chính là lãng phí thời gian quý giá. Một khi đột phá, hắn liền có thể trong vòng một năm xông lên Cực Cảnh đỉnh cao, vậy cánh cửa lớn Tinh Thần Cảnh liền mở ra. Mà một khi bước vào Tinh Thần Cảnh, hắn liền có thể mở ra tầng thứ năm của Hắc Tháp, để Ngũ hành viên mãn, tu Bất Diệt Thiên Kinh đến cấp độ cao hơn. Bất luận là Lăng Hàn hay Thiên Phượng Thần Nữ, vẫn chưa nhìn thấy hy vọng đột phá, dù cho có một vị Thánh Nhân chỉ điểm. “Hơn sáu mươi năm,” vẫn như cũ không cách nào xuyên thủng bình phong Cực Cảnh. Hai người cũng không vội, có Luân Hồi Thụ giúp đỡ, họ so với những người khác thêm ra gần bốn trăm lần thời gian ngộ đạo, đây là ưu thế cực kỳ kinh người.
Lại qua ba tháng, Lăng Hàn rốt cục bắt được một tia linh quang, vừa ngộ liền phá! Hắn phi thân ra Hắc Tháp, nhất thời, Lôi Vân cuồn cuộn kéo đến, dù cho là nơi này cũng không thể ngăn cách thiên địa cảm ứng. Lăng Hàn độ kiếp, chủ động đổ nát thần cốt, nghênh tiếp thiên kiếp cọ rửa. Mà Tiên Ma Kiếm cũng vượt kiếp, chuyện cổ quái xảy ra. Dưới thiên kiếp, nó bài tiết ra vô số mảnh vụn, toàn bộ thân kiếm thu nhỏ lại một đoạn dài, từ dài ba thước biến thành ba tấc, nhưng phẩm chất thình lình bước vào cấp tám! Chuyện này... Không nuốt được Thần Thiết khác, liền luyện hóa bản thân? Lăng Hàn không khỏi cảm khái, không hổ là Tiên liệu, trong xương liền có bản năng ngóng trông hoàn mỹ. Sau khi hắn đột phá, thanh kiếm này thật giống như sinh ra ngông nghênh, không muốn yên phận bình thường. Chỉ là lần này tiến hóa liền để Tiên Ma Kiếm thu nhỏ lại gấp mười lần, nếu như lần sau còn nuốt chửng mình như vậy, chẳng phải sẽ thành kim may? Bước kế tiếp, phải nỗ lực tìm kiếm Thần Thiết cấp tám, để Tiên Ma Kiếm biến trở về hình dáng cũ!
Cũng không có người chạy tới xem trò vui, hiện tại tâm tư mọi người đều ở trên chiếc quan tài cổ kia, ai mà quản ngươi qua thiên kiếp gì chứ! Nửa ngày sau, Lăng Hàn vận chuyển một giọt Bất Diệt Chân Dịch, tái tạo chân thân, sau đó tiến vào Hắc Tháp, dưới Luân Hồi Thụ ăn một viên Cuồng Dã Huyết Linh Đan, tiếp tục tăng cao tu vi. Sau ba ngày, hắn bước vào Cực Cảnh trung kỳ! Thật sảng khoái!
Bên cạnh quan tài cổ, vẫn như cũ, người càng ngày càng nhiều, nhưng không có biện pháp tiến vào. Mà rất nhiều đại năng liên thủ nghiên cứu, phát hiện phù hiệu trên quan tài cổ có giá trị rất lớn, khiến tu vi phủ đầy bụi hồi lâu của bọn họ xuất hiện buông lỏng. Có sự phát hiện này, vậy tự nhiên không thể có thêm người rời đi, nơi này thành Thánh Địa võ đạo, càng ngày càng nhiều người đến đây hành hương. Quan tài cổ là một mặt, mặt khác là trong đất bùn nơi này có thể luyện ra cát vàng, có giá trị rất lớn, ngay cả Thánh Nhân cũng có thể từ trong đó được dẫn dắt, thậm chí bước vào cảnh giới cao hơn. Bởi vậy, tìm hiểu tìm hiểu, luyện thổ luyện thổ, nơi này liền khí thế ngất trời.
Lăng Hàn còn nhìn thấy Tạ Đông Lai, tên này gây đại họa, lại được thả ra? Nguyên nhân rất đơn giản, nơi này có phù văn của quan tài cổ, có cát vàng ngay cả Sáng Thế Cảnh cũng động lòng. Tạ Đông Lai làm sao cũng là đời sau rất trọng yếu của Tạ gia, cơ hội như vậy là chắc chắn sẽ không bỏ qua. Nói không chừng hắn ở đây tích trữ, lĩnh ngộ, đột nhiên liền bước vào Tinh Thần Cảnh ấy chứ? Đến lúc đó, hắn chính là nhân vật trụ cột vững vàng của Tạ gia. Lăng Hàn muốn giết người, nhưng Tạ Đông Lai cả ngày ở bên cạnh quan tài cổ tìm hiểu, bên kia lại có Tạ đại tướng quân là cường giả Hằng Hà Cảnh tọa trấn, Lăng Hàn làm sao có cơ hội? “Ta không tin ngươi có thể chờ ở chỗ này bất động!”
Lăng Hàn có chút gấp. Nếu Tạ Đông Lai đột phá đến Cực Cảnh thì còn dễ bàn, hắn đã là Cực Cảnh trung kỳ, với sức chiến đấu của hắn xoay tay liền có thể trấn áp Tạ Đông Lai. Nhưng nếu như đối phương đột phá Tinh Thần Cảnh thì sao? Tạ Đông Lai làm sao cũng có thể xem như là thiên tài, một bước tiến vào Tinh Thần Cảnh ít nhất cũng có thể nắm giữ ba tinh sức chiến đấu, coi như Lăng Hàn tu đến Cực Cảnh đỉnh cao cũng chưa chắc trấn áp được hắn. “Với tư chất của Tạ Đông Lai, nếu đột phá, độ khả thi bước vào Tinh Thần Cảnh càng to lớn hơn.” Lăng Hàn suy đoán. “Ta nhất định phải xông lên Cực Cảnh đỉnh cao, nếu đối phương đột phá, tất nhiên phải độ kiếp, ta liền nhân lúc hắn độ thiên kiếp giết chết hắn!”
Trong Nhật Nguyệt Cảnh, Lăng Hàn không cần tự mình tu luyện để tích lũy nguyên lực, Cuồng Dã Huyết Linh Đan có thể hoàn hảo giải quyết. Hơn nữa, người khác mấy năm mới có thể cắn một viên, hắn chỉ cần ba tháng liền được. Bởi vậy, Lăng Hàn chỉ luyện đan, luyện kim sa, tham khảo nghiên cứu phù hiệu trên quan tài cổ, tăng lên cảm ngộ của mình. Hắn chuyển lượng lớn bùn đất vào Hắc Tháp, ở trong Hắc Tháp, lực lượng của hắn càng to lớn hơn, dễ dàng liền có thể tinh luyện ra cát vàng. Tiểu Tháp xuất hiện, phát ra một tiếng thét kinh hãi. “Phía trên này có ý chí võ đạo của Tiên cấp.” “Khả năng là một vị Tiên nhân chết ở đây, huyết nhục thẩm thấu, ảnh hưởng vùng đất này.” Lăng Hàn gật đầu. Tiểu Tháp nhẹ nhàng chấn động, cũng không có lập tức nói chuyện, thật giống như đang quan sát những hạt cát này. Một lát sau mới nói: “Nếu ngươi có thể đạt được lượng lớn loại cát này, ta có thể từ trong đó lấy ra một loại Tiên thuật.” Trong lòng Lăng Hàn không khỏi run lên: “Tiên thuật gì?” “Liên quan tới thời gian, cụ thể phải lấy ra mới biết.” Tiểu Tháp nói. Tê, cái này không phải bí thuật bất truyền của Đinh gia Tuế Nguyệt Thiên Thu sao?
Lăng Hàn không khỏi phấn chấn, đây là bí thuật huyết mạch của Đinh gia, mỗi một người nhà họ Đinh tu vi đạt tới trình độ nhất định, hoặc sinh ra có huyết mạch mạnh mẽ, liền có thể tự nhiên nắm giữ. E cũng vì thế, bí thuật mới lạc ấn ở trong thân thể Đinh Tử Chân, dù cho hắn thân tử đạo tiêu, nhưng trong máu vẫn tồn tại, kết hợp với vùng đất này, lạc ấn ở đây. Người bình thường dù cho biết điểm ấy thì đã làm sao, như Vô Tương Thánh Nhân cũng chỉ có thể từ trong đó được dẫn dắt, từ Tiểu Thánh đến Trung Thánh, thậm chí Đại Thánh, nhưng tuyệt đối không thể thôi diễn ra thời gian bí thuật. Chỉ có Hắc Tháp mới có thể làm được, bởi vì nó ở trong Tiên Vực cũng là chí bảo đỉnh cấp.
Lăng Hàn nhất thời có động lực lớn, thừa dịp đại bộ phận người tìm hiểu ở bên cạnh quan tài, hắn bắt đầu cuồng thu bùn đất. Mà ở trong Hắc Tháp, từng viên cát vàng xuất hiện, chồng chất thành một ngọn núi nhỏ. “Đủ chưa?” Hắn hỏi. “Chưa đủ.” Tiểu Tháp nói. “Đủ chưa?” “Chưa đủ!” Lăng Hàn không ngừng thu đất, ròng rã ba tháng trôi qua, Tiểu Tháp mới miễn cưỡng gật đầu, nói có thể thử một lần, dù sao những cát vàng này chỉ nhiễm một chút Tiên huyết, lại qua không biết bao nhiêu năm, ý chí võ đạo trong đó đã sớm tiêu tan. Nếu không phải thức Tiên thuật này vừa vặn cùng thời gian có quan hệ, e là căn bản không thể bảo tồn đến hiện tại.
Lăng Hàn đi lấy Tiên Diễm rèn thân, Tiểu Tháp thì từ trong những cát vàng này lấy ra một thức bí pháp… Tuế Nguyệt Thiên Thu. Sau ba ngày, Lăng Hàn hóa thành một thiếu niên chừng mười tuổi, cách bước đầu nắm giữ Dục Hỏa Trùng Sinh đã không xa. Mà tiếp đó, tự nhiên là ăn Cuồng Dã Huyết Linh Đan, đẩy tu vi về phía trước một đoạn. Cực Cảnh hậu kỳ!
“Cầm đi!” Tiểu Tháp nói, chỉ thấy một điểm sáng bay tới, tỏa ra hào quang còn mạnh hơn Thái Dương, nhưng lại không làm người khó chịu. “Lấy ra được rồi sao?” Lăng Hàn hỏi. “Bởi vì ý chí võ đạo quá ít, nên chỉ lấy ra được một tia, nếu ngươi không thể dựa vào cái này lĩnh ngộ, vậy phải một lần nữa làm ra nhiều cát vàng như vậy.” Tiểu Tháp nói. Vậy thì là khoảng ba tháng khổ công. Lăng Hàn gật đầu, hắn muốn một lần liền nắm giữ.
Mang theo quang điểm này, Lăng Hàn đi tới dưới Luân Hồi Thụ, sau đó đặt quang điểm lên thiên linh cái của mình, bắt đầu lĩnh ngộ. Thức hải của hắn nhất thời phát ra tiếng nổ vang, phảng phất hình thành biển gầm, muốn xuyên thủng đỉnh đầu của hắn. Cái quang điểm kia ở trong thức hải của hắn diễn hóa, thể tích to lớn đến không cách nào hình dung. Lăng Hàn nhìn thấy, trong chùm sáng có vô số vòng xoáy chuyển động, hắn phảng phất nhìn thấy từng viên tinh thể từ sinh ra đến hủy diệt, ngàn tỉ năm chỉ chớp mắt liền qua. Đây là thời gian đang diễn hóa, thể hiện ra bí mật của thiên địa.
Lăng Hàn thử duỗi “tay” ra đụng vào, nhất thời, quả cầu ánh sáng phân tán, khuếch tán đến toàn bộ thức hải, sau đó bắt đầu dập tắt. Dập tắt tức vô ngân, không cách nào lại nghiên cứu. Lăng Hàn vội vã cảm ngộ, dưới Luân Hồi Thụ, hắn nắm giữ thời gian hơn người khác bốn trăm lần. Hắn không tin, nhiều bốn trăm lần thời gian hắn vẫn chưa thể nắm giữ thức bí pháp này. Dù cho chỉ ăn tươi nuốt sống, hiểu rõ một cách đại khái, nhưng chi tiết nhỏ có thể chậm rãi nghiên cứu, hiện tại hắn chỉ cầu nắm giữ chữ hình là được. Thời gian lặng yên biến mất, hơn một tháng trôi qua, Lăng Hàn đột nhiên mở hai mắt.
“Tuế nguyệt.” Hắn nhẹ giọng nói, một cái thuấn di đi tới một chỗ khác của Hắc Tháp, chỉ tay ấn về phía một cây đại thụ, nhất thời, cây đại thụ này lá cây khô vàng, từng mảnh rơi xuống đất, chỉ một nén hương thời gian liền hoàn toàn chết già. “Xem như là bước đầu nắm giữ, dưới một chỉ, có thể để người ta trong một nén hương trôi đi mấy ngàn năm tuổi thọ.” “Tuy nhiên, đây là lão hóa, chứ không phải thúc đẩy phát triển. Bằng không cái cây này phải nở hoa kết quả, nhưng không có quá trình này, trực tiếp lão hóa mà chết.” “Dù ta có thể sử dụng lực lượng năm tháng, nhưng hiện tại quá yếu. Dù muốn một Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị chết già, cũng cần liên tục làm cả ngày. Với tu vi của ta bây giờ, căn bản không thể chống đỡ thời gian dài như vậy.” “Đáng tiếc, nếu như có thể như Xích Hoang Cực, để thời gian tạm dừng thì tốt rồi.” Lăng Hàn không khỏi cảm khái, tương tự là thời gian bí lực, lão hóa và đình trệ là khái niệm hoàn toàn bất đồng. Nếu hắn có thể đình trệ thời gian, dù cho lại ngắn, vậy trong chiến đấu cũng có thể phát huy kỳ hiệu. Ngược lại, Tuế Nguyệt Thiên Thu muốn phát huy hiệu quả cực hạn, vậy ít nhất trong nháy mắt cũng phải mài ngàn tỉ năm, bằng không đối phó Hằng Hà Cảnh, Sáng Thế Cảnh, cắt bỏ người ta mấy ngàn mấy trăm năm tuổi thọ quả thực không đến nơi đến chốn.
Chờ chút! Năm tháng lão hóa có thể coi như là nguyền rủa hay không? Ở dưới Thần Cảnh mà nói, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng chỉ có ngàn năm tuổi thọ. Bị Tuế Nguyệt Thiên Thu ảnh hưởng, vậy một lần chỉ cần cắt bỏ trăm năm tuổi thọ là tốt rồi, chừng mười lần liền xong đời. Lăng Hàn tâm tư phát tán, trong khoảng thời gian ngắn nghĩ đến rất nhiều điều.
“Lăng Hàn!” Thiên Phượng Thần Nữ đột nhiên mở miệng. “Ta muốn đột phá!” Lăng Hàn sửng sốt một chút, vội mang nàng ra Hắc Tháp, ầm ầm ầm, Lôi Vân đan dày, thiên kiếp lập tức hạ xuống. “Cùng nhau vượt qua.” Hắn cười nói, vừa vặn lợi dụng, tăng lên lực lượng Thiên của hắn uy. Thiên Phượng Thần Nữ vừa cảm động vừa sốt sắng nói: “Tuyệt đối không nên, thiên kiếp quá đáng sợ, ta có đủ tự tin có thể vượt qua, không cần ngươi giúp đỡ.” Nàng sợ Lăng Hàn bị thương. “Khà khà!” Lăng Hàn thấy thế không khỏi mừng thầm, cũng không nói hắn căn bản không sợ thiên kiếp, vốn là muốn trong thiên kiếp ngộ đạo của mình, ôm Thiên Phượng Thần Nữ tàn nhẫn hôn lên. Thiên Phượng Thần Nữ nhất thời trừng lớn hai mắt, chỉ cảm thấy Lăng Hàn quá hoang đường, vào lúc này còn có tâm tư như vậy. Xoảng, một tia chớp đánh xuống, thật giống như ông trời cũng không nhìn nổi, muốn đánh chết Lăng Hàn. Lăng Hàn một tay chống đỡ, Thiên Lôi hạ xuống, nhưng ngay cả một chút xíu da lông của hắn cũng không tổn thương được. Thiên Phượng Thần Nữ nhất thời trợn mắt há hốc mồm. Thiên Phượng Thần Nữ biết thể phách của Lăng Hàn rất trâu, nhưng tuyệt không nghĩ tới sẽ mạnh mẽ đến mức này. “Đừng quấy rối, không thấy đang bề bộn sao?” Lăng Hàn nhìn bầu trời cười nói, cúi đầu, hôn lên miệng nhỏ của Thiên Phượng Thần Nữ bởi vì giật mình mà mở lớn.