Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 278

Chương 278: Bản Nguyên Thần Diễm: Khúc Khải Hoàn

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1386 đến 1390 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc cuộc đối đầu đỉnh cao giữa hai thiên tài, hé lộ những bí mật kinh thiên động địa về năng lực và nguồn gốc. Tác giả khéo léo lồng ghép những chi tiết đắt giá như khả năng thao túng thời gian, sự tồn tại của Bản Nguyên Thần Diễm, và cả những kiến giải về Tiên Vực, đẩy kịch tính lên đến tột độ. Nỗi bàng hoàng của các Vương giả chứng kiến Lăng Hàn hóa giải mọi đòn tấn công đã tô đậm bản chất "quái thai" của nhân vật chính, định hình lại mọi giới hạn sức mạnh trong thế giới tu tiên.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong không gian tràn ngập áp lực, Xích Hoang Cực, với vẻ tự mãn cố hữu, đã bày ra một phó trận hỏa diễm, dù không thể giết Thánh Nhân nhưng đủ sức vây khốn bất kỳ Tinh Thần Cảnh nào. Hắn tin chắc, nếu Lăng Hàn không thể vượt qua thử thách này, sao xứng làm đối thủ cuối cùng của hắn?

Thế nhưng, cảnh tượng sau đó đã khiến Xích Hoang Cực hoàn toàn sững sờ. Giữa biển lửa cuồng nộ, Lăng Hàn không né tránh, không chống cự, mà cứ thế hấp thụ toàn bộ vạn ngàn liệt diễm vào cơ thể. Ngay cả một Vương giả như Xích Hoang Cực cũng phải thốt lên kinh ngạc, bởi lẽ, đó là điều mà chính hắn cũng không thể làm được!

Tiếng xì xào bàn tán vang lên từ đám đông Vương giả. "Kẻ này lại có thể hấp thụ hỏa diễm sao?" "Liệu hắn có thể hấp thụ mọi thuộc tính nguyên tố, hay chỉ riêng hỏa lực?" Sự khác biệt là quá lớn. Nếu Lăng Hàn có thể hấp thụ mọi loại năng lượng thuộc tính, cộng thêm thể phách đáng sợ của hắn, thì trong cùng cấp, hắn quả thực sẽ trở thành bất bại. Họ từng nghĩ, hỏa khắc kim, dùng hỏa diễm là cách tốt nhất để khắc chế thần thiết trên người Lăng Hàn, nhưng giờ thì con đường đó đã bị chặt đứt.

"Quái thai này... Rốt cuộc phải làm sao mới có thể phá vỡ phòng ngự của hắn?" Tất cả đều cau mày suy nghĩ. Đơn giản nhất là dùng sức mạnh tuyệt đối nghiền ép, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc thừa nhận mình không địch lại Lăng Hàn ở cùng cấp độ – một điều mà sự kiêu ngạo của Vương giả không thể chấp nhận.

Trong khi đó, Lăng Hàn vẫn tiếp tục hấp thụ, cho đến khi ba con Hỏa Khuyển còm cõi, không còn phun ra được chút lửa nào, và trận pháp tự động giải trừ. Xích Hoang Cực, cuối cùng, cũng phải gật đầu thừa nhận: "Không thể không thừa nhận, ngươi có tư cách làm đối thủ của ta."

Lăng Hàn không nói nhiều, chỉ tiến lên một bước, khẽ quát một tiếng. Âm thanh hóa thành một thanh kiếm sắc bén, chém thẳng về phía Xích Hoang Cực. "Vậy ngươi thì sao?"

Xích Hoang Cực cũng tiến lên, đôi mắt trừng lớn, ánh mắt biến thành một nắm đấm hỏa diễm, nghênh đón kiếm khí. Oành! Cả hai công kích va chạm, rồi tan biến vào hư vô. Ở cảnh giới này, nguyên lực của họ gần như tương đồng, muốn phân thắng bại chỉ dựa vào nguyên lực là điều không tưởng. Thứ quyết định thắng thua chính là quy tắc, bí pháp và huyết mạch.

"Kiến thức nông cạn!" Thạch Hoàng khinh thường xì một tiếng. Bắc Hoàng cũng gật đầu, kể về một "người rất mạnh" ở Thất Sương Tinh Vực, người đã đánh bại hắn trong trăm chiêu khi cả hai còn ở Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị. Lời này khiến mọi người kinh hãi, bởi Bắc Hoàng vốn đã là một Vương giả trong các Vương giả.

Thạch Hoàng lại cười khẩy: "Ha ha, đây là vì các ngươi kiến thức nông cạn! Các ngươi ở thế giới này, cho rằng cùng cấp vô địch trong một tinh cầu là đủ để xưng vương, làm sao biết toàn bộ thế giới rộng lớn đến nhường nào?"

Đám người Vân Nữ lúng túng. Lời này từ miệng một Vương giả trong các Vương giả như Thạch Hoàng càng thêm phần trọng lượng. Bắc Hoàng ôn hòa giải thích thêm: "Có vài người, vẫn luôn qua lại giữa hai giới, đồng thời thể ngộ quy tắc của cả hai, hòa làm một thể. Vì lẽ đó, khi giao chiến cùng cấp, họ tự nhiên sẽ mạnh hơn!"

"Cái gì!" Vân Nữ, Dương Lâm, Thác Bạt Đông kinh hãi biến sắc, ngay cả Vô Diện cũng lộ vẻ kinh sợ. Thạch Hoàng lại bổ sung: "Các ngươi cho rằng, chỗ tốt mà các ngươi nhận được trước đây là gì? Trong đó có quy tắc của Minh Giới, bằng không dựa vào cái gì mà cảnh giới, bí pháp, huyết mạch không đổi, nhưng sức chiến đấu lại tăng lên nhiều như vậy?"

Đám người Vân Nữ lại một lần nữa chấn động, không ngờ lại có thuyết pháp như vậy. Họ bị giới hạn bởi cấp độ, không thể so sánh với những người có bối cảnh Thánh Nhân như Thạch Hoàng và Bắc Hoàng trong việc lý giải võ đạo.

"Có điều, mặc kệ là từ Minh Giới đến Thần giới, hay từ Thần giới đến Minh Giới, đều quá nguy hiểm," Bắc Hoàng lắc đầu, ngay cả hắn cũng không dám tùy tiện đặt chân vào Minh Giới. Vân Nữ thắc mắc: "Nếu đồng thời tìm hiểu quy tắc hai giới có thể mạnh hơn, tại sao hai giới không lùi một bước để song phương đều có cơ hội tìm hiểu?"

Bắc Hoàng thở dài: "Đóng băng ba thước, không phải nhất nhật chi hàn. Hai giới trời sinh đối lập, như nước với lửa, làm sao có thể ở chung hòa thuận?" Đám người Vân Nữ im lặng. Chỉ cần tự hỏi, liệu họ có ra tay giết chết một sinh linh Minh Giới nếu gặp mặt không? Đáp án chắc chắn là có. Giết một thiên tài Minh Giới còn có ý nghĩa lớn hơn.

Vân Nữ tiếp tục hỏi: "Có điều, tại sao rõ ràng là thế giới đối lập, chúng ta tìm hiểu quy tắc Minh Giới lại có thể tăng lên thực lực của mình?" Bắc Hoàng và Thạch Hoàng nhìn nhau, rồi lắc đầu, nói rằng ngay cả Thánh Nhân cũng không thể trả lời câu hỏi này. Nếu Lăng Hàn ở đây, hắn sẽ khẳng định rằng, chỉ khi đồng thời lĩnh ngộ quy tắc hai giới, mới có thể mở ra cánh cửa tiến vào Tiên Vực, đạt được sự vĩnh hằng chân chính.

Lăng Hàn lúc này đã biến thân thành một cây cung, dùng nguyên lực làm mũi tên, bắn ra. Dấu ấn lôi đình trên tay phải phát sáng, gia trì lên mũi tên, khiến nó nhảy lên những tia chớp trắng, tỏa ra lực lượng Thiên uy kinh người. Xích Hoang Cực kinh hãi. Mũi tên này còn chưa bắn ra đã khiến hắn cảm thấy áp lực đáng sợ.

Vèo! Lăng Hàn buông tay, mũi tên nguyên lực lao đi nhanh như lưu quang. Diệt Long Tinh Thần Tiễn vốn đã cực nhanh, nay lại dung hợp lôi đình thiên kiếp, tốc độ càng tăng lên một bậc. Vừa buông tay, mũi tên đã đến trước ngực Xích Hoang Cực.

Xích Hoang Cực biến sắc. Hắn biết mũi tên này đáng sợ, nhưng không ngờ lại nhanh đến thế. Trong mắt hắn, mũi tên nguyên lực đan dệt lôi đình phóng đại vô hạn, chói mắt vô cùng.

"Định!" Hắn quát lớn, da mặt vặn vẹo, một luồng khí tức cổ xưa huyền diệu từ cơ thể bắn ra. Thế giới... đột nhiên chậm lại. Mũi tên ánh sáng chậm như kiến bò, còn Xích Hoang Cực không hề bị ảnh hưởng, nghiêng người né tránh. Ngay lập tức, thế giới trở lại bình thường. Xèo, mũi tên nguyên lực bắn qua, mang theo tia chớp đan dệt đi vào phương xa.

Xích Hoang Cực vừa giận vừa sợ. Hắn có một bí mật lớn: huyết mạch của hắn cực kỳ mạnh mẽ, có thể khống chế thời gian, khiến một phần khu vực xung quanh tạm dừng trong nháy mắt. Đây là năng lực đáng sợ nhất thế gian, đủ để hắn giết Hằng Hà Cảnh dù chỉ ở Tinh Thần Cảnh, nếu có cơ hội áp sát. Nhưng năng lực này không thể tùy tiện triển khai, mỗi ba ngày mới dùng được một lần, bởi nó tiêu hao lực lượng huyết mạch thần bí. Giờ đây, nó đã bị dùng mất!

Xích Hoang Cực giận dữ nhìn chằm chằm Lăng Hàn, nhưng không dám khinh suất, sợ Lăng Hàn lại bắn một mũi tên nữa. Hắn khẽ quát, lao tới Lăng Hàn. Ầm! Ầm! Ầm! Hắn rút ngắn khoảng cách, nhưng giữ một cự ly khoảng một trượng, vừa đủ để Lăng Hàn không thể phát huy tài bắn cung, vừa đủ để hắn phát huy sức chiến đấu tốt nhất.

Lăng Hàn không sợ, chỉ thắc mắc tại sao mũi tên vừa rồi lại như dừng lại một chút trước mặt Xích Hoang Cực. Thời gian ngưng trệ? Nếu thật vậy, bí pháp đó quá mạnh. Nhưng nếu Xích Hoang Cực nắm giữ bí pháp đó, sao hắn không vô địch, lại phải dựa vào Thánh khí mới thắng Bắc Hoàng? Chắc chắn bí pháp này không thể luôn triển khai. Lăng Hàn không lo lắng, dù bị khống chế thời gian, thể phách của hắn đủ để trụ vững trong khoảnh khắc đó. Hắn mở bàn tay lớn, đánh về phía đối phương.

Hai siêu cấp Vương giả đối đầu kịch liệt. Ban đầu, cả hai đều dè chừng, sợ đối phương còn cất giấu sát chiêu khủng khiếp. Nhưng càng đánh, tính khí và ngạo khí của họ càng bùng nổ.

"Quyền Phá Vô Cực!" Xích Hoang Cực hét lớn, song quyền vung lên như sừng dê, va chạm về phía Lăng Hàn. Oanh, áp lực như núi. Lăng Hàn hừ một tiếng, không giấu dốt, vận chuyển Thiên uy, trấn áp Xích Hoang Cực.

"Ha ha ha, chiêu này đối với ta vô dụng!" Xích Hoang Cực cười to, đôi mắt lóe lên quang mang sáng tối chập chờn. Trong cơ thể hắn, một đám lửa bùng cháy, miễn cưỡng đốt đi Thiên uy đang kéo tới. Đó là một ngọn lửa màu đen, chỉ nhìn thôi cũng khiến Lăng Hàn rùng mình.

"Bản Nguyên Thần Diễm!" Thạch Hoàng và Bắc Hoàng kinh ngạc thốt lên, nhìn nhau đầy khiếp sợ.

"Cái gì là Bản Nguyên Thần Diễm?" Vân Nữ hỏi, không ngại vấn đề sĩ diện. Thạch Hoàng nghiêm nghị đáp: "Trong thiên địa, tổng cộng có chín mươi chín loại Thần diễm, tương truyền, chúng tồn tại từ thời thiên địa sơ khai." Bắc Hoàng gật đầu tiếp lời: "Thần giới có, Minh Giới cũng có! Bản Nguyên Thần Diễm cơ bản không thể hòa vào sinh linh, nhưng cũng có tình huống đặc thù. Người sở hữu Bản Nguyên Thần Diễm... đều có thể thành Thánh Nhân! Chúng bất tử bất diệt, dù dung hợp với sinh linh, cũng sẽ quay về thiên địa khi sinh linh chết."

Thạch Hoàng nói thêm: "Bản Nguyên Thần Diễm là chí bảo chân chính của thế gian. Nằm trong cơ thể, có thể giúp võ giả lĩnh ngộ đại đạo hỏa hệ; lấy ra, thậm chí có thể thiêu sạch cả Thánh Nhân!" Bắc Hoàng nghiêm nghị bổ sung: "Đương nhiên, giới hạn ở cảnh giới, hiện tại Xích Hoang Cực không thể mạnh như vậy, nhưng đủ để sức chiến đấu của hắn tăng lên một hai tinh."

Đám người Vân Nữ biến sắc. Tăng lên một hai tinh cấp trên cơ sở sức mạnh của họ là điều đáng sợ vô cùng! "Kẻ này... lẽ nào là thiên địa sủng nhi sao?" Thạch Hoàng nhe răng, cảm thấy gia sản của mình còn không bằng Xích Hoang Cực.

Mọi người nhìn về phía Dương Lâm, cũng là một thiên địa sủng nhi, được Thánh khí nhận chủ. Dương Lâm lắc đầu cười khổ: "So sánh với đó, ta quả thực chính là ăn mày!" Hắn chỉ có một Thánh khí không trọn vẹn và vài viên đan dược, trong khi Xích Hoang Cực sở hữu Bản Nguyên Thần Diễm, tương đương với việc có một phần đại đạo Hỏa hệ trong cơ thể, giúp hắn lĩnh ngộ cảnh giới dễ dàng đến không ngờ.

Chẳng trách Xích Hoang Cực chỉ hai trăm tuổi đã bước vào Tinh Thần Cảnh. Thiên địa sủng nhi như hắn, đi vào núi có lẽ cũng nhặt được thần dược thượng cổ, ăn vào là tu vi cất cánh. Một người có vận khí như vậy, làm sao có thể đánh bại? Mọi người còn không biết bí mật huyết mạch có thể ảnh hưởng thời gian của Xích Hoang Cực, nếu không họ sẽ càng kinh sợ hơn nữa.

"Ngươi mạnh hơn, ở trước mặt ta cũng không đáng chú ý! Bởi vì ta là Vương trời sinh chú định!" Xích Hoang Cực ngạo nghễ tuyên bố. Hắn cho rằng Thiên uy là lá bài tẩy mạnh nhất của Lăng Hàn, có thể suy yếu đối thủ hai tinh cấp, nhưng hắn vốn đã đại diện cho thiên địa đại đạo, sao có thể bị suy yếu?

"Phí lời thật nhiều!" Lăng Hàn không phản đối sự cuồng ngạo của thiên tài, nhưng cái kiểu khoe khoang dài dòng này thì thật đáng ghét. Trong nháy mắt, từng đạo kiếm khí bay ra, đó là Lôi Đình Kiếm Pháp, dung hợp uy lực của thiên kiếp chân chính.

Xích Hoang Cực cười ha ha, vừa oanh quyền vừa quát: "Ngoan ngoãn thần phục trước mặt ta, ta là Vương bất bại! Cuối cùng cũng có một ngày, ta sẽ quân lâm Thần Minh hai giới! Các ngươi những ếch ngồi đáy giếng này, căn bản không biết ánh mắt mình thiển cận cỡ nào, chí hướng của ta các ngươi ngay cả tưởng tượng một chút cũng không có tư cách!"

Lăng Hàn xì một tiếng: "Tiên Vực?"

Xích Hoang Cực lập tức phun ra. Đây là bí mật lớn nhất hắn giấu kín trong lòng. Chính vì biết Tiên Vực tồn tại, hắn mới kiêu ngạo đến vậy, không coi Vương giả Thần giới hay Minh Giới ra gì. Hắn tin rằng mình thuộc về Tiên Vực, cao cao tại thượng, có thể quan sát chúng sinh. Minh Giới, Thần giới, chỉ là bàn đạp để hắn trưởng thành. Khi đạt đến Thánh vị, hắn sẽ phá vỡ con đường viễn cổ, tiến vào Tiên Vực. Đây là bí mật sâu kín nhất, chưa từng chia sẻ với ai.

Nhưng giờ đây, bí mật lớn nhất đó lại bị người khác thản nhiên nói ra, như thể đó không phải là bí mật kinh thiên gì mà là chuyện ai cũng biết. Trong khoảnh khắc đó, hắn như rơi từ mây xuống, tràn ngập thất lạc và hoang mang.

"Ngươi, ngươi làm sao có khả năng biết?" Hắn mặt mày mờ mịt.

Lăng Hàn không trả lời, chỉ suy đoán: "Trước ngươi có thể ảnh hưởng mũi tên của ta, đó là lực lượng huyết thống. Ừm, ta đoán, ngươi cũng là thượng cổ Thiên Tộc!"

Xích Hoang Cực lập tức lộ vẻ dữ tợn, mạch máu trên trán nổi lên, sát khí đằng đằng. Huyết mạch của hắn chỉ còn duy nhất hắn, và trong huyết mạch đó có một huấn điều: không được để bất cứ ai biết thân phận thật của hắn, kẻ nào biết bí mật đều phải giết chết!

"Muốn chết!" Hắn gầm lên, Thần hỏa trong cơ thể dật động, đột nhiên bốc lên, cuộn múa quanh người, đáng sợ đến kinh người. Đây chính là Thần diễm, Thánh Nhân chạm vào cũng bị thiêu sạch! Hắn lao về phía Lăng Hàn, chủ động muốn cận chiến.

Lăng Hàn tự nhiên không sợ, cùng hắn triển khai kích đấu. Oành! Oành! Oành! Xích Hoang Cực quả thực rất mạnh, nhưng thể phách rõ ràng không bằng Lăng Hàn và Thạch Hoàng. Đối đầu như vậy, hắn quá chịu thiệt. Chỉ sau vài quyền, nắm đấm của hắn đã rỉ máu.

Nhưng lúc này, Xích Hoang Cực đột nhiên há miệng, phun ra một ngọn lửa màu đen, đánh thẳng vào mặt Lăng Hàn. Khoảng cách gần như vậy, Lăng Hàn làm sao trốn được? Phốc, Thần diễm phun lên mặt Lăng Hàn, liệt diễm bốc lên, hoàn toàn che khuất thân ảnh hắn. Đây là Bản Nguyên Thần Diễm, ngăn cách cả tầm nhìn và thần thức.

Xong đời, đây là Thần diễm ngay cả Thánh Nhân cũng có thể đốt, dù ở đây bị áp chế, nhưng đốt một sinh linh cùng cấp thì chắc chắn. Ngay cả Thạch Hoàng cũng cho rằng Lăng Hàn dù không chết cũng sẽ trọng thương.

Nhưng một cảnh tượng kỳ quái xuất hiện. Thần diễm màu đen lại không ngừng trào ra từ trong cơ thể Xích Hoang Cực, như có thứ gì đó kéo ra. Trong nháy mắt, Bản Nguyên Thần Diễm hoàn toàn thoát ly khỏi cơ thể Xích Hoang Cực, quấn quanh trên người Lăng Hàn.

"Không..." Xích Hoang Cực kinh ngạc thốt lên. Đây không phải do hắn chủ động làm, mà là bị một luồng lực lượng thần bí mạnh mẽ kéo Thần diễm ra ngoài. Nhưng làm sao có thể? Bản Nguyên Thần Diễm là lực lượng cổ lão và mạnh mẽ nhất của thiên địa, ngoại trừ bản nguyên thần vật khác, làm gì có thứ gì có thể ngang hàng? Dù Lăng Hàn có bản nguyên thần vật, cũng chỉ có thể ngang hàng, sao có thể mạnh mẽ kéo Thần diễm ra khỏi cơ thể hắn?

Xích Hoang Cực thực sự hoảng loạn. Hắn không hiểu. Theo lý mà nói, Bản Nguyên Thần Diễm là thứ lợi hại nhất ở cả Thần Giới và Minh Giới. Lẽ nào... trên người Lăng Hàn có bảo vật vượt qua cả hai giới?

Thực tế đúng là như vậy! Bị Bản Nguyên Thần Diễm tấn công, Lăng Hàn không hề lo lắng. Thần diễm ở đây bị cắt giảm xuống Sơn Hà Cảnh, còn hắn đã được Tiên Diễm tôi luyện. Nhưng Tiểu Tháp đột nhiên truyền âm, bảo hắn không phản kích, vì nó muốn rút Thần diễm này. Lăng Hàn tự nhiên phối hợp. Đã tiến vào Hắc Tháp, vậy chẳng phải của hắn sao?

Hắn đứng bất động, mặc cho Xích Hoang Cực dùng Thần diễm gia thân, còn Hắc Tháp quả nhiên phát động, mạnh mẽ rút Thần diễm từ trong cơ thể Xích Hoang Cực ra.

"Không sai, đúng là lực lượng bổn nguyên, có thể khiến ta khôi phục một phần vạn," Tiểu Tháp mừng rỡ nói.

"Ta sát!" Lăng Hàn lập tức nói: "Này này này, ý ngươi là muốn nuốt riêng?"

"Vốn là ta lấy ra, đương nhiên là của ta rồi," Tiểu Tháp không chút e ngại. "Hơn nữa, chỉ có ta hoàn toàn khôi phục, mới có thể che giấu thiên cơ, để ngươi ngày sau tiến vào Tiên Vực mà không lộ bí mật của Hắc Tháp."

"Ngươi đây là cướp a!" Lăng Hàn đau lòng. Bản Nguyên Thần Diễm, nghe tên thôi đã biết là thứ tốt.

"Bớt lải nhải đi, nhanh phối hợp ta!" Tiểu Tháp nói. Nó có thể tự mình di chuyển Hắc Tháp để hủy thiên diệt địa, nhưng làm vậy sẽ kinh động Tiên Vực, nên cần Lăng Hàn phối hợp.

"Phối hợp thì được, nhưng phải chia cho ta một chút lợi lộc," Lăng Hàn cò kè mặc cả. Cái tháp kiêu ngạo này đúng là tháp bất lương, không tranh không được.

"...Được rồi!" Tiểu Tháp chần chừ một chút, miễn cưỡng đồng ý.

Một người một tháp phối hợp, bắt đầu thu Bản Nguyên Thần Diễm. Hắc Tháp hoàn toàn có thể tự làm, nhưng để không tiết lộ khí tức, cần Lăng Hàn phối hợp, vì nơi đây áp chế mọi tồn tại, và Lăng Hàn lại từ Tiên Diễm mà ra.

Oanh, hai tay Lăng Hàn từ trong hắc diễm đưa ra, nắm bắt từng pháp quyết. Hô, hắn há to miệng, Thần diễm nhất thời bị hắn nuốt vào.

"Trả cho ta!" Xích Hoang Cực phát điên, vội vã xông lên cướp giật. Đây là một trong những lá bài tẩy quan trọng nhất của hắn, sao có thể ngồi nhìn Lăng Hàn lấy đi? Trong lúc cấp bách, hắn không còn suy nghĩ Lăng Hàn dựa vào cái gì mà lấy được Bản Nguyên Thần Diễm.

Sáu người Thạch Hoàng hoàn toàn hóa đá, ngây người như phỗng. Kia thật sự là Bản Nguyên Thần Diễm sao? Chẳng phải nó được xưng là ngay cả Thánh Nhân chạm vào cũng bị đốt cháy sao, vì sao lại bị hai người hấp thu?

Một bên Lăng Hàn giao chiến với Xích Hoang Cực, một bên dùng pháp môn Tiểu Tháp truyền cho, không ngừng thu lấy Thần diễm. Bản Nguyên Thần Diễm đáng thương kia muốn thoát khỏi, nhưng không thể thoát khỏi sự khống chế của Hắc Tháp, phí công biến hóa đủ hình thái, nhưng chỉ có thể bị Lăng Hàn nuốt chửng từng chút một.

Thực tế, Thần diễm này tiến vào miệng Lăng Hàn, nhưng lại bị Hắc Tháp lấy đi. Dù sao, Bản Nguyên Thần Diễm mang đầy thù hận với Lăng Hàn, không thể dung hợp với hắn, chỉ muốn thiêu sạch hắn. Nếu thật sự tiến vào cơ thể Lăng Hàn, đó tuyệt đối không phải chuyện tốt. Nhưng chịu đựng uy năng của Thần diễm và bị Thần diễm đốt cháy trong người là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Nhìn Thần diễm từng chút giảm thiểu, Xích Hoang Cực vừa vội vừa giận lại hoảng sợ. Hắn bùng nổ sức chiến đấu mạnh hơn, muốn ngăn cản Lăng Hàn "nuốt chửng" Thần diễm của mình.

"Muốn chết! Muốn chết! Muốn chết!" Xích Hoang Cực hét lớn. Từ khi sinh ra đến nay, hắn chưa từng thất thố đến vậy. Nhưng không còn cách nào khác, đây là lá bài tẩy hắn coi trọng nhất.

"Thật không tốt, đã vào túi ta, vậy chính là đồ của ta." Lăng Hàn cười nói. Dưới sự vận hành của Tiểu Tháp, tốc độ nuốt chửng của Hắc Tháp càng lúc càng nhanh. Mất lâu như vậy không phải do Hắc Tháp không đủ sức, mà ngược lại, Tiểu Tháp đang cố gắng khống chế tốc độ để không tiết lộ khí tức của mình.

"Vô liêm sỉ!" Xích Hoang Cực cuối cùng lấy ra Thánh khí, cổ kính xuất hiện, oanh, trong gương một Hỏa Long gầm thét, lao về phía Lăng Hàn.

Nhìn thấy Thánh khí này, Bắc Hoàng không khỏi sầm mặt. Dù lòng dạ rộng rãi, nhưng nhìn thấy thần binh đã đánh bại mình, vẫn khiến hắn có chút gợn sóng. Dù sao, đánh bại hắn không phải Xích Hoang Cực, mà là Thánh khí này.

Vù, Tiên Ma Kiếm hiện lên, bị Lăng Hàn nắm trong tay, vung chém về phía Hỏa Long. Hơn trăm đạo kiếm ảnh xẹt qua, Hỏa Long bị chém vụn, không còn chút uy năng nào.

Bọn người Bắc Hoàng lộ vẻ khiếp sợ, ánh mắt nhìn về phía Tiên Ma Kiếm trong tay Lăng Hàn. Uy lực Thánh khí rõ như ban ngày, nhưng mà, uy thế một kiếm của Lăng Hàn dường như còn mạnh hơn Thánh khí! Ở nơi cảnh giới tương đồng này, Thánh khí nhất định mạnh hơn thần binh khác, nhưng thanh kiếm của Lăng Hàn còn mạnh hơn, điều đó nói lên... đây cũng là một Thánh khí, hơn nữa cấp bậc còn cao hơn.

Chuyện này... Đây là quái đản sao? Bình thường căn bản không thể xuất hiện Thánh khí, hiện tại lại liên tiếp xuất hiện, phổ thông như Thần Khí cấp bốn, cấp năm vậy.

Hô, Hắc Tháp nuốt chửng tia Thần diễm cuối cùng, Lăng Hàn cũng ngậm miệng lại, lộ vẻ thỏa mãn. Hắn nhìn Xích Hoang Cực, ánh mắt tràn đầy thưởng thức. Hắn thích những người vận khí nghịch thiên như thế, đồ của ngươi liền là của ta, có thể bớt rất nhiều công phu.

Xích Hoang Cực tức đến sôi lên: "Trả thần diễm cho ta!"

"Không nên hẹp hòi như thế, mọi người lẫn nhau..." Lăng Hàn vừa nói, nhưng lập tức biến sắc, bởi vì Tiểu Tháp đã luyện hóa Bản Nguyên Thần Diễm, và nó cũng thực sự chia cho hắn một phần theo lời hứa. Nhưng phần này, ngay cả một phần nghìn tỉ cũng không có.

Không nên lừa người như thế! Mẹ kiếp, cái tháp tiện nhân này, ngay cả hắn cũng dám lừa!

"Tiểu! Tháp!" Lăng Hàn dùng thần thức gầm hét lên.

"Gọi gì, tai ta đâu có điếc," Tiểu Tháp hừ hừ nói.

"Ngươi chia cho ta tí tẹo như thế?" Lăng Hàn tức giận nói. Kẻ liều mạng là hắn, nhưng lại chẳng mò được chút lợi lộc nào, điều này quá đáng.

"Ta chỉ nói chia ngươi một ít, chứ có nói bao nhiêu đâu," Tiểu Tháp vô cùng vô lại nói.

"Ngươi, ngươi còn vô liêm sỉ hơn cả ta!" Lăng Hàn không nói nên lời, cái này cũng quá âm hiểm.

"Tiểu tử, ta được, ngươi mới có thể tốt," Tiểu Tháp nói, một bộ rất có triết lý.

Lăng Hàn tức giận đến không muốn để ý đến nó. Có điều hiện tại hắn đã đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn đỉnh cao, không đột phá, dù có thêm lợi lộc cũng vô dụng, trái lại sẽ chỉ khiến hắn căng nứt. Hắn chỉ thấy hơi tức, cái tháp này lại hãm hại hắn như thế.

"Trả! Cho! Ta!" Xích Hoang Cực nổi giận. Tên này rõ ràng đã hãm hại hắn, nhưng lại còn dám bày ra bộ mặt đen, đây là muốn hắn tức chết sao? Hắn hét dài một tiếng, trong mắt phun ra ngọn lửa màu đen, đó là Bản Nguyên Thần Diễm, được hắn luyện hóa một chút xíu vào trong cơ thể.

Thật chỉ có một chút xíu, giới hạn ở cảnh giới, hắn không thể luyện hóa bao nhiêu, cái này dù sao cũng là Bản Nguyên Thần Diễm mà ngay cả Thánh Nhân cũng kiêng kỵ! Nhưng tí tẹo Thần diễm này lại giúp hắn có năng lực đối kháng Thiên uy. Nếu bị tước đi hai tinh, hắn là Vương giả đỉnh cấp cũng bị cắt thành thiên tài phổ thông.

"Đây là ngươi buộc ta!" Xích Hoang Cực giơ thủ quyết, tay múa sinh hoa, cực kỳ phức tạp. Khí thế của hắn càng tiến lên một bước, dường như thực lực tăng lên từ một đến hai tinh. Chuyện này quả thực khó mà tin nổi, đạt đến độ cao như bọn họ, lẽ ra không thể tăng lên nữa.

Nhưng Xích Hoang Cực cũng phải trả giá. Một sợi tóc trở nên hoa râm, rất đột ngột, cả khuôn mặt cũng già nua đi vài phần, trán hiện ra nếp nhăn. Lăng Hàn lập tức hiểu ra, Xích Hoang Cực đạt được thực lực tăng lên, nhưng cái giá phải trả là tiêu hao tuổi thọ, hơn nữa tiêu hao không hề ít.

Cũng đúng, nếu như Xích Hoang Cực chỉ là thiên tài Tứ Tinh, vậy tiêu hao vài trăm, vài ngàn năm là có thể tăng lên hai tinh. Nhưng hắn đã đạt đến đỉnh cao lý thuyết của Sơn Hà Cảnh, muốn trở nên mạnh mẽ hơn nữa, thì tiêu hao tuổi thọ có lẽ là một con số trên trời.

Giống như Lăng Hàn hiện tại, nuốt Lôi Bạo Đan cũng chẳng còn tác dụng gì. Đạt đến cực hạn mà còn muốn tăng lên, quá khó. Nhưng Xích Hoang Cực không thể không làm. Bản Nguyên Thần Diễm quan trọng quá lớn, đây là bảo vật hắn tuyệt đối không thể mất đi, bằng không tốc độ tiến cảnh của hắn ít nhất phải chậm gấp mười lần, thậm chí gấp trăm lần.

Dù là thiên tài cũng không thể bỏ phí nhiều thời gian như thế. Một cảnh giới mà ngăn cản vài chục triệu năm, cũng chỉ có thể chết già ở Tinh Thần Cảnh. Nhưng nếu có thể rút ngắn thời gian gấp trăm lần, vậy liền có thể từng bước đi lên, trở thành Hằng Hà Cảnh, Sáng Thế Cảnh. Tu luyện chính là chạy đua với thời gian, nhất định phải đột phá đến cấp độ mới trước khi tuổi thọ khô cạn.

Hiện tại Xích Hoang Cực mạnh mẽ tuyệt đối là vô địch Sơn Hà Cảnh. Hắn đấm ra một quyền, không khí cũng run rẩy, nổi lên từng vòng gợn sóng, oành oành oành oành. Dù cho đám người Vô Diện đồng dạng là Vương giả thì đã làm sao, chỉ chạm vào liền bị đánh bay. Ngay cả họ bị ảnh hưởng cũng như vậy, huống chi là Lăng Hàn? Hắn đứng mũi chịu sào, chịu đựng lực xung kích bá đạo nhất.

Lăng Hàn đấm ra một quyền, đánh vào nắm tay của Xích Hoang Cực. Mắt trần có thể thấy, bắp thịt trên cánh tay Lăng Hàn chuyển động như mặt hồ gợn sóng, từ tay đến vai, sau đó đùng đùng đùng, da thịt nhất thời nổ tung, máu tươi tung tóe. Sau đó, cả người hắn bay ra ngoài. Sức mạnh chênh lệch quá lớn.

Chỉ là, Lăng Hàn trên không trung xoay người, vững vàng rơi xuống đất. Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, cánh tay lấy tốc độ mắt trần có thể thấy khôi phục. Đây chỉ là tổn thương huyết nhục, thần cốt không tổn hại, vậy thì chỉ là da thịt tổn thương, khôi phục không quá khó.

Tất cả mọi người đều phải phun ra ngoài. Lực lượng cách biệt hai tinh, đây tuyệt đối là chênh lệch nghiền ép, nhưng Lăng Hàn lại chỉ nát chút huyết nhục, thậm chí thoáng qua liền khép lại. Đây là phòng ngự gì? Đây là sức khôi phục gì?

Thực tế, như Thạch Hoàng, Bắc Hoàng thân là hậu duệ, truyền nhân của Thánh Nhân, há có thể không có thủ đoạn tăng vọt thực lực? Nhưng giống Xích Hoang Cực, cái này phải trả cái giá khổng lồ, lớn đến mức dù bắt được thứ nhất lần này cũng còn kém rất xa. Xích Hoang Cực liều mạng như vậy, hoàn toàn là vì Bản Nguyên Thần Diễm bị Lăng Hàn đoạt, khiến hắn thà rằng tiêu hao mấy triệu năm tuổi thọ cũng phải đoạt lại.

Nhưng... lần này Xích Hoang Cực phải chịu thiệt thòi.

"Biến thái!" Thạch Hoàng thầm nói. Trong Ngũ Hành Sinh Linh, Mộc Linh am hiểu khôi phục nhất, còn Thạch Linh nhất mạch bọn họ mạnh về phòng ngự. Nhưng phòng ngự của Lăng Hàn không kém gì hắn, sức khôi phục có thể sánh với Mộc Linh. Ngay cả hắn cũng chỉ có thể hô biến thái, cảm thấy không bằng. Biến thái như thế, trong cùng cấp thật có người giết được hắn sao?

Thạch Hoàng nhìn về phía Bắc Hoàng, Bắc Hoàng lắc đầu, lần đầu tiên đối với người kia dâng lên cảm giác vô lực mãnh liệt đến thế.

Xích Hoang Cực giật mình, kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, có một loại kích động muốn dụi mắt, muốn xác định không phải mắt mình có vấn đề. Nhưng thân là Vương giả đỉnh cấp, chút tự tin này khẳng định phải có. Lăng Hàn ăn một quyền của hắn, như không có chuyện gì xảy ra!

"Ta không tin!" Xích Hoang Cực cắn răng nói, lần thứ hai ra quyền, oanh, nắm đấm thép nổ ra, Xích Diễm chạy rầm rập, uy lực của một quyền này bay thẳng tới Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị đỉnh cao, chỉ kém một chút liền đạt đến trung cực vị.

Không chút hồi hộp, Lăng Hàn bị một quyền đánh bay, chênh lệch hai tinh lực lượng quả thực quá lớn, đặc biệt bọn họ đều là thiên tài đỉnh cấp, nguyên bản chênh lệch đã nhỏ đến đáng thương.

Một quyền oanh qua, da thịt của Lăng Hàn quả thực phá tan, máu bắn tung tóe, nhưng thần cốt của hắn không tổn thương mảy may, một vệt kim quang lưu chuyển, hắn cấp tốc khôi phục, như chưa từng bị thương. Đây mới là điểm mạnh mẽ nhất của Lăng Hàn, Bất Diệt Thiên Kinh, pháp môn Tiên Vực, ngay cả Thánh Nhân truyền thừa cũng xa xa không bằng.

"Ta không tin! Ta không tin! Ta không tin!" Xích Hoang Cực rơi vào trạng thái điên cuồng, hắn từ chối chấp nhận kết quả như thế, từng quyền nổ ra, toàn lực ứng phó, mang theo niềm tin vô địch của hắn, muốn phá hủy Lăng Hàn.

Đáng tiếc, điều này chỉ phí công. Ngược lại, lực lượng của hắn bắt đầu suy yếu. Dù cho tiêu hao nhiều tuổi thọ như vậy, nhưng muốn vượt qua cực hạn Thập tinh thêm hai tinh nữa, mấy triệu năm tuổi thọ nói không còn là không còn!

Thập tinh, vốn là cực hạn, không thể phá vỡ! Nghịch thiên, tất phải trả cái giá khổng lồ.

"Thực sự là xin lỗi, gặp phải ta... coi như ngươi xui xẻo." Lăng Hàn nói, hắn bắt đầu phản kích, có thể phách mạnh mẽ giúp đỡ, khiến hắn không lo lắng vấn đề phòng thủ.

Với sức chiến đấu hiện tại của Xích Hoang Cực đương nhiên có thể khinh thường toàn trường, dù cho bảy thiên kiêu liên thủ cũng không phải đối thủ của hắn. Nhưng hắn lại không làm gì được phòng ngự của Lăng Hàn, một quyền có thể đánh nổ Vương giả công kích lên người Lăng Hàn, lại chỉ mất chút da.

Đây thực sự là trận chiến cuối cùng của thiên kiêu hội sao, sao cảm giác thật giống như nghiền ép nghiêng về một phía vậy?

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!