Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa không gian căng như dây đàn, Lăng Hàn khẽ nhấc tay, ánh mắt tò mò hướng về phía Vô Diện, vị thiên tài bí ẩn từ Vô Nhan Tộc. Hắn muốn hiểu rõ hơn về chủng tộc cổ xưa này, những kẻ mang theo một bí mật kinh thiên động địa. Vô Diện, với khí tức đã ngang hàng Xích Hoang Cực, ung dung cười nhạt, tự mình hé lộ bức màn bí ẩn. Vô Nhan Tộc, một dòng dõi sinh ra đã không có dung mạo, nhờ một bí pháp cổ xưa mà tu vi và sức chiến đấu của tộc nhân được tăng cường mãnh liệt, vượt xa đồng lứa, mang khí chất vương giả bẩm sinh. Bí mật nằm ở chỗ, thời gian không dung mạo càng dài, huyết mạch càng thâm hậu, tích trữ sức mạnh để bùng nổ khi dung nhan được hình thành. Chẳng trách, Vô Diện giờ đây có thể đường hoàng đứng vào hàng ngũ những "Vương trong Vương" kiêu hãnh.
Đúng lúc đó, Dương Lâm, một thiên tài khác được thiên địa ưu ái, bật cười sảng khoái. Hắn nuốt vào một viên thần đan cổ xưa, khí tức bỗng chốc bùng nổ, nhanh chóng đuổi kịp Vô Diện. Hắn vung cây quạt cổ, tuyên bố không ai được quên tên Dương Lâm này, kẻ được Thánh khí nhận chủ, mang số mệnh vương giả không ai sánh kịp. Sự xuất hiện của viên thần đan khiến tất cả chấn động. Ở cấp độ vương giả, một chút tăng cường sức chiến đấu cũng là cực kỳ khó khăn, huống chi là bước vào hàng ngũ "Vương trong Vương". Đan dược thông thường hoàn toàn vô dụng, vậy mà Dương Lâm lại có thể làm được điều kỳ diệu này, dù chỉ là tạm thời. Mọi người đều ngầm hiểu, đây chính là sự ưu ái của vận may dành cho kẻ được thiên địa sủng ái.
Xích Hoang Cực, với vẻ ngạo mạn thường thấy, cười lớn, ánh mắt sắc bén lướt qua Vân Nữ và Thác Bạt Đông. Hắn thách thức: "Các ngươi có thủ đoạn tăng thực lực không? Có thì dùng, không thì cút!" Hai người, vốn là vương giả vô địch trên tinh cầu của mình, giờ đây chỉ còn biết cười khổ, đành ngậm ngùi lùi lại. Khoảng cách giữa họ và "Vương trong Vương" không phải là cảnh giới, mà là bí pháp và huyết mạch – những thứ không thể bù đắp bằng nỗ lực hay thiên phú đơn thuần.
"Năm người sao? Gần đủ rồi!" Xích Hoang Cực gầm lên, vầng mặt trời đỏ trên đỉnh đầu hắn bùng cháy chói lòa. Hắn như một kẻ điên, tuyên bố sẽ một mình đánh bại cả năm người Lăng Hàn để ngồi lên ngai vàng. Một chọi năm, lại là những vương giả đỉnh cao, quả thực là một hành động điên rồ.
Lăng Hàn hừ lạnh, đấm ra một quyền nhưng không phải để nghênh chiến Xích Hoang Cực, mà lại hóa thành năm đạo, tấn công năm vương giả đỉnh cấp khác. "Hỗn chiến ư, ta thích!" Thạch Hoàng rúng động toàn thân, hóa thành người khổng lồ cao ba trượng, bàn tay lớn thò ra, cũng nhắm vào năm đối thủ. Bắc Hoàng cười vang, trường đao vung lên, hàn quang vô tận. Vô Diện và Dương Lâm cũng không chịu kém cạnh, kẻ thì xuất kiếm, kẻ thì chấn động quạt cổ, đồng loạt tấn công những người khác.
Vân Nữ và Thác Bạt Đông đứng nhìn, lòng không khỏi rùng mình. Trận chiến này quá hung hiểm, mỗi người phải chịu đựng sự cuồng oanh loạn tạc từ năm vương giả đỉnh cấp. Với họ, e rằng mười chiêu đã thương tích đầy mình, không thể không bại trận. Trong tình thế hỗn loạn này, sự chênh lệch giữa các vương giả đỉnh cấp nhanh chóng lộ rõ. Vô Diện và Dương Lâm, do mới bước vào cấp độ này hoặc dựa vào sức mạnh tạm thời, nhanh chóng bị thương, máu tươi chảy ra, sức chiến đấu suy yếu rõ rệt. Lăng Hàn không hề nương tay, liên tiếp giáng đòn, đẩy Dương Lâm và Vô Diện văng ra xa. Dù thất bại, họ cũng không hề nhụt chí, bởi bị năm vương giả đỉnh cấp vây công mà không thể bất bại thì không ai có thể làm được.
Bốn người Vân Nữ nhìn bốn kẻ còn đang ác chiến, trong lòng không khỏi khâm phục. Họ nhận ra, chỉ có một vị vua chân chính, những người còn lại, dù có phong quang đến mấy, cũng chỉ là đá lót đường, là lá xanh tôn lên hồng hoa mà thôi. Ai sẽ là vương giả cuối cùng? Lăng Hàn, Bắc Hoàng, Thạch Hoàng hay Xích Hoang Cực? Không ai biết, trận chiến của họ quá kịch liệt, nhưng lại giữ được sự cân bằng đáng kinh ngạc, có thể kéo dài hàng trăm năm. Nhưng thời gian không cho phép. Ba ngày không phân thắng bại, tất cả sẽ bị đào thải.
Lăng Hàn là người đầu tiên phá vỡ thế trận, lên tiếng: "Cứ đánh thế này, trăm năm cũng không phân được thắng bại!" Xích Hoang Cực hừ lạnh, dù thừa nhận thực lực của ba kẻ kia, nhưng vẫn giữ thái độ tự đại: "Hừ, ta phải thừa nhận, ba con giun dế các ngươi có chút thực lực, nhưng so với ta còn kém xa!" Thạch Hoàng hỏi: "Vậy làm sao phân thắng bại?" Lăng Hàn đề nghị: "Chúng ta rút thăm, hai đấu một trận, người thắng sẽ tái chiến, thắng hai trận sẽ là người đứng đầu." Hắn giải thích, hỗn chiến tuy nguy hiểm nhưng lại khó phân thắng bại vì mỗi người đều phải giữ sức phòng thủ, không thể tung hết chiêu mạnh. Xích Hoang Cực gật đầu, cuối cùng cũng thừa nhận ba sinh linh Thần giới kia có tư cách đối kháng hắn. Một chọi một mới thực sự phân định cao thấp. Thạch Hoàng và Bắc Hoàng cũng nhìn nhau, rồi gật đầu đồng ý.
Lá thăm được rút, kết quả: Lăng Hàn đối đầu Thạch Hoàng, Xích Hoang Cực đối đầu Bắc Hoàng. Không chút phí lời, bốn người lập tức khai chiến.
"Nhân tộc, xem quyền đây!" Thạch Hoàng gầm lên, tung một quyền. Nắm đấm lớn hơn nắp nồi, làm từ ngọc thạch, tỏa ra lưu quang. Đừng lầm tưởng nó giòn, huyết mạch Thạch Linh của hắn khiến thể phách hắn kiên cố như Thần Thiết cùng cấp. Hắn nổi tiếng với lối đánh cận chiến, từng đánh nát đối thủ chỉ bằng mười quyền. Lăng Hàn cười ha hả, cũng tung quyền đón đỡ. Hai nắm đấm va vào nhau, phát ra ánh sáng khủng bố, dễ dàng xé rách không khí, tạo thành những vòng xoáy đen như không gian vỡ vụn. Ở cấp độ Sơn Hà Cảnh cao nhất, tương đương Thánh Vương, việc xé rách không gian không có gì lạ.
Thạch Hoàng lộ vẻ kinh ngạc. Lăng Hàn đối quyền với hắn mà không những không gãy xương, ngay cả da cũng không rách. Hắn thừa nhận Lăng Hàn mạnh, nhưng cận chiến vật lộn là lĩnh vực của hắn. Ngay cả Bắc Hoàng, dù thực lực tương đương, cũng không dám rút ngắn khoảng cách để đối đầu trực diện. Hắn vốn mong chờ được đấu quyền với Lăng Hàn, nhưng không ngờ nắm đấm của Lăng Hàn lại cứng đến lạ thường. "Chơi vui!" Thạch Hoàng phấn khích, chiến ý bùng cháy. Từ tâm thái vui đùa, hắn giờ đây thực sự quyết tâm.
Lăng Hàn phủi tay, cười nói: "Rất ít người liều quyền với ta mà xương không nát, ngươi không tệ." Thạch Hoàng ngạo nghễ đáp: "Câu này chính là ta muốn nói!" Hắn lại xông lên, vung quyền liên tục. "Nhân tộc, tuyệt đối đừng kinh sợ, cùng ta đấu vạn quyền, ai kinh sợ kẻ đó là tiểu Cẩu!" Nắm đấm thép của hắn vô địch, chưa từng được đánh đã đời, nên hắn muốn kích tướng Lăng Hàn. Lăng Hàn không khỏi đổ mồ hôi lạnh, vị Thạch Hoàng này tuổi tác lớn đến mức nào mà lại nói ra cả từ "tiểu Cẩu" cơ chứ. Hắn lắc đầu, cười nói: "Tốt, nhưng nếu ngươi thua cũng đừng khóc nhè." "Chẳng lẽ ta lại sợ ngươi!" Thạch Hoàng kêu lên. "Không sợ là tốt!"
Hai người đối đầu, vứt bỏ mọi chiêu thức hoa mỹ, chỉ dùng nắm đấm không ngừng đánh vào đối phương. Cảnh tượng này khiến bốn người Vô Diện chứng kiến mà khóe miệng co giật, chỉ cảm thấy hai kẻ này quả là cầm thú. Người bình thường làm sao có thể có thể phách khủng bố đến vậy? Thông thường, nếu dồn bảy phần lực vào công kích, chỉ còn ba phần cho phòng thủ. Nhưng Lăng Hàn và Thạch Hoàng lại dồn mười phần lực vào công kích, chứng tỏ thể phách của họ đã biến thái đến mức không cần nguyên lực phòng thủ. "Cùng cấp, ai có thể làm tổn thương bọn họ?" Bốn người nhìn nhau, nhận ra chỉ dựa vào lực lượng thuần túy là không thể. Họ đã ăn đối phương cả nghìn quyền, nhưng xương cốt không vỡ nát, da thịt không rách. Muốn chiến thắng, cần phải dùng hỏa diễm, băng sương hay lực lượng quy tắc để hòa tan hoặc đóng băng đối thủ, làm mất đi tính dẻo dai của cơ thể. Quy tắc vốn là một phần của sức chiến đấu, nhưng hai vương giả này lại chỉ dùng lực lượng, đó là lối đánh của kẻ mãng phu mà các cao thủ thường khinh thường. Thế nhưng, hai vương giả đỉnh cấp này lại không biết mệt mỏi.
Thạch Hoàng mặt mày hớn hở, cảm thấy thoải mái tột độ. Từ trước đến nay chưa từng có ai khiến hắn đánh đã đời như vậy. Hảo cảm của hắn đối với Lăng Hàn tăng vọt, thầm nghĩ dù là Nhân tộc, nhưng hoàn toàn có thể kết giao bằng hữu. "Nhân tộc, ta muốn tăng sức chiến đấu!" Hắn nói, ý rằng chỉ dùng thể phách thì không ai có thể đánh tan đối phương. "Ta cũng có ý đó!" Lăng Hàn cười lớn.
"Minh Ngọc Công!" Thạch Hoàng khẽ quát, hai nắm đấm vốn đã bóng loáng như ngọc thạch, giờ hoàn toàn thông thấu, từng thần văn tỏa sáng, bao phủ lấy chúng. Trên hai nắm đấm của Lăng Hàn, thần văn màu xanh lam phát sáng, "xì xì xì", sấm sét quấn quanh, đó không phải lôi đình phổ thông, mà là Thiên Lôi. "Đệt!" Thạch Hoàng vốn đã tung quyền, nhưng lập tức dừng lại. Ngay cả hắn, đối mặt với thiên kiếp vẫn có một tia khiếp đảm. "Không đánh sao?" Lăng Hàn cười hỏi. "Đánh!" Thạch Hoàng lập tức mạnh miệng, nhanh chân bước ra, một quyền bạo oanh.
Lăng Hàn đón đỡ, "oành", nắm đấm hai người va vào nhau. Lần này, lực xung kích càng đáng sợ hơn, bởi cả hai đã dùng lực lượng quy tắc, không chỉ va chạm lực lượng mà còn là xung kích pháp tắc. Ánh chớp từ nắm đấm Lăng Hàn lan tràn về phía cánh tay Thạch Hoàng, "đùng đùng đùng", quần áo trên cánh tay hắn hóa thành tro bụi. Khi ánh chớp từ vai lan về thân, bảo sam trên người Thạch Hoàng phát sáng, ngăn cản luồng điện. Cả hai lùi lại, đều đã vận dụng bí pháp, sức chiến đấu tự nhiên không còn như cũ. Thạch Hoàng giơ tay nhìn, nắm đấm ngọc thạch của hắn đã vỡ ra, chảy ra chất lỏng màu xanh, mùi thơm ngào ngạt. Đó là máu của hắn, nhưng vì bản thân là Thạch Linh, máu của hắn thực chất là linh dịch hiếm có, một thứ bổ dưỡng kinh người. Hắn kinh hãi, tuy không phải chưa từng bị thương, nhưng bị thương ở cấp độ này, bằng cách đối quyền trực diện, là lần đầu tiên. "Dựa vào, nắm đấm của nhân tộc này lại cứng hơn của mình?" Hắn nhìn Lăng Hàn, nắm đấm đối phương vẫn nguyên vẹn.
Lăng Hàn hít mũi, nhìn chằm chằm tay Thạch Hoàng: "Cái kia đừng lãng phí, dùng lọ đựng lại đi." Thạch Hoàng tức điên: "Đây là máu của ta!" "Ta biết, hà tiện cái gì, cùng lắm ta cũng cho ngươi một ít." Lăng Hàn thản nhiên nói. "Ngươi cái thằng khốn này!"
Thạch Hoàng giận dữ, một vệt hào quang dâng lên, nắm đấm hắn lập tức khép lại, tốc độ kinh người. Hắn là hậu duệ Thạch Linh, thân thể cứng rắn và sức khôi phục kinh người là sở trường của hắn. "Trở lại!" Hắn vung quyền, không tin đường đường Thạch Linh lại thua một nhân tộc trong cận chiến. "Như ngươi mong muốn, nhưng ngươi thua phải cho ta một bình linh dịch." Lăng Hàn cười nói. "Đó là máu của ta!" Thạch Hoàng nhấn mạnh. "Ta biết, hà tiện gì, cùng lắm ta cũng lấy cho ngươi một chút." Lăng Hàn không phản đối. "Được, chỉ cần ngươi thắng được ta, ta sẽ đưa ngươi một bình... linh dịch!" Thạch Hoàng tức đến hỏng, song quyền huy động liên tục, bảo sam trên người phát sáng, không chỉ tăng phòng ngự mà còn bổ trợ lực lượng. Dù sao, đây là vật liệu Thánh cấp, dù bị cắt giảm xuống Sơn Hà Cảnh, vẫn có công hiệu cực mạnh. "Ha ha, đây là ngươi nói đấy nhé, lát nữa đừng có chơi xấu!" Lăng Hàn cười lớn. "Đánh thắng ta rồi nói!" Thạch Hoàng trầm giọng, gia trì cho mình các loại bí thuật, sức chiến đấu lại tăng lên một đoạn.
Lăng Hàn không phản đối, trực tiếp phát động Thiên Uy. "Vù", dưới một luồng xung kích, sức chiến đấu của Thạch Hoàng lập tức giảm mạnh hai tinh! Điều này thật đáng sợ, sức chiến đấu mất hai tinh là khái niệm gì? Bị tước gấp trăm lần! Sức chiến đấu của hai người vốn tương đương, nhưng một kẻ đột nhiên bị tước đi trăm lần sức chiến đấu, đây còn là chiến đấu ngang tài sao? Lăng Hàn đấm ra một quyền, cả người Thạch Hoàng bay ra xa. "Oành oành oành", thân thể Thạch Hoàng va chạm liên tục, ít nhất đâm gãy hàng trăm gốc đại thụ, mới dừng lại, treo lơ lửng trên một cành cây lớn. "Vèo", thân thể cao ba trượng lập tức thu nhỏ lại, hóa thành tiểu nhân cao ba tấc. Hắn dùng sức lắc đầu, cuối cùng mới tỉnh táo. Hắn không khỏi ngơ ngác, đối phương lại có bí pháp ảnh hưởng sức chiến đấu của hắn, quá kinh người. Không phải suy yếu một hai thành, mà là hai tinh! Ngay cả vương giả đỉnh cấp cũng không có tư cách xưng vương giả trước mặt Lăng Hàn, thế thì còn đánh cái gì nữa?
"Thật mạnh!" Thạch Hoàng trầm giọng. "Đó là Thiên Uy sao? Trừ khi là vậy, nếu không ngay cả Chân Long chi uy cũng không thể ảnh hưởng Thạch Linh nhất mạch ta!" Phụ thân hắn là Thạch Linh đắc đạo, là Thánh Nhân, ngang hàng Chân Long. Bởi vậy, ở cùng cấp, ngay cả Chân Long cũng không thể ảnh hưởng sức chiến đấu của hắn. Lăng Hàn khẽ mỉm cười: "Không sai, chính là Thiên Uy! Thạch tiểu tử, còn đánh nữa không? Không đánh thì ngoan ngoãn giao linh dịch ra đây!" "Chỉ là Thiên Uy còn chưa đủ!" Thạch Hoàng lắc đầu, nhanh chân phóng về phía Lăng Hàn, trên người có một đạo ánh sáng mịt mờ bao phủ. "Ta vận chuyển bí pháp của bộ tộc ta, trong vòng một canh giờ vạn pháp bất xâm. Nếu trong thời gian này không thể đánh bại ngươi, ta bái phục chịu thua!" Lần này, hắn không phóng to hình thể, vẫn là tiểu nhân, nhưng một quyền vung ra, lực lượng ngưng tụ đến một điểm, lực phá hoại càng đáng sợ.
Lăng Hàn vận động Thiên Uy đánh tới đối phương, quả nhiên, Thiên Uy không thể tạo thành ảnh hưởng với Thạch Hoàng. Đúng như hắn nói, trong vòng một canh giờ hắn "vạn pháp bất xâm". "Ha ha, một canh giờ muốn đánh bại ta?" Lăng Hàn cười lớn, điều này thực sự là đùa giỡn. Hắn cũng vung quyền, đánh tới Thạch Hoàng. Trước đó nắm đấm Thạch Hoàng to như cái giếng, nhưng giờ nhỏ như móng tay, so với Lăng Hàn, kích thước hoàn toàn kém xa, ngay cả trẻ con cũng không tính. Nhưng nếu ai coi thường, chắc chắn sẽ ăn quả đắng. Trạng thái bản thể mới là mạnh nhất, áp dụng cho bất kỳ sinh linh nào. Ở hình dáng này, thể phách Thạch Hoàng chắc chắn mạnh hơn, lực lượng tập trung, lực phá hoại cũng lớn hơn.
Hai nắm đấm va vào nhau, quyền lực của Thạch Hoàng toàn bộ tập trung ở một điểm bộc phát, tạo thành xung kích đáng sợ. Trong cơ thể Lăng Hàn truyền ra tiếng "rắc", là xương vai trật khớp. "Thật lợi hại!" Lăng Hàn gật gù, tiện tay nắn xương trở về vị trí cũ. Lực xung kích của cú đấm này thực đáng sợ, tuy không thể đập gãy thần cốt của hắn, nhưng cũng tạo ra ảnh hưởng tương đối. Thạch Hoàng kinh ngạc đến há hốc mồm, ở dưới trạng thái bản thể, một quyền chân thật của hắn lại chỉ khiến Lăng Hàn trật khớp? "Dựa vào, chúng ta rốt cuộc ai là Thạch Linh đây!" Thạch Hoàng nghiêm nghị nói: "Nhân tộc, ngươi có tư cách để ta sử dụng Phá Kim Tam Quyền!" "Rất mạnh sao?" Lăng Hàn cười hỏi. "Trong Ngũ Hành Sinh Linh, Kim chủ nhuệ sát, Thạch chủ phòng ngự, nhưng cha ta không cam lòng, sáng tạo ra Phá Kim Tam Quyền, cho rằng lực công kích của Thạch Linh tộc ta cũng có thể vượt qua Kim Linh tộc." Thạch Hoàng nói.
Hắn vận chuyển quyền thế, dù chỉ cao ba tấc, nhưng tản mát ra khí thế cực kỳ kinh người, "ầm ầm ầm", đại địa bên người hắn từng tầng từng tầng sụp xuống, phảng phất có một bàn tay vô hình ép xuống. Đây mới chỉ là vận chuyển quyền thế, nếu bị oanh một quyền thật, lực phá hoại sẽ đáng sợ đến mức nào? "Dám tiếp sao?" Thạch Hoàng nói, mang theo vẻ ngạo khí cực độ. Đây là quyền pháp do một vị Thánh Nhân sáng tạo, nếu không phải hắn có huyết mạch Thạch Linh, căn bản không thể vận chuyển. Chính vì thế, uy lực của quyền pháp này kinh thiên động địa. "Có gì không dám?" Lăng Hàn tràn đầy tự tin. Trong cùng cấp, ai có thể đánh tan thể phách của hắn? Cho dù có, nhiều lắm cũng chỉ tạo thành một ít tổn thương, hắn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh liền có thể khép lại. "Nhân tộc, sau trận chiến này, dù ngươi thua, cũng có tư cách làm bằng hữu của ta." Thạch Hoàng cười nói, hắn thích những người dám cùng hắn cứng đối cứng. "Được!" Lăng Hàn gật đầu, hắn cũng thích tính cách thẳng thắn như Thạch Hoàng.
"Quyền thứ nhất!" Thạch Hoàng vọt tới, nhảy lên thật cao, nhưng vì quá nhỏ, cú nhảy của hắn đối với Lăng Hàn cũng chỉ là vị trí trước mặt, sau đó một quyền đánh tới. Lăng Hàn ra quyền đón đỡ, "oành", thân thể nhỏ bé của Thạch Hoàng lập tức bùng nổ ra lực lượng đáng sợ, đánh Lăng Hàn bay ra ngoài. "Oành", Lăng Hàn bay mấy chục trượng mới rơi xuống đất, lòng bàn tay rách toạc, máu me đầm đìa. "Không hổ là bí pháp do Thánh Nhân sáng tạo, lợi hại!"
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, cú đấm này cuối cùng đã đánh tan phòng ngự của hắn, nhưng chỉ đến thế, không thể làm tổn thương thần cốt. Cường độ thần cốt của hắn đạt đến cấp độ Thần Thiết cấp năm, Sơn Hà Cảnh ai có thể đánh tan? Ngay cả lực lượng Cực Cảnh đỉnh cao cũng không được, phải dùng liệt diễm đốt cháy mấy ngày mấy đêm mới có thể hóa luyện. "Quyền thứ hai!" Thạch Hoàng quát to, lần thứ hai vung hữu quyền. Kỳ lạ là thân thể hắn không hề biến đổi, nhưng nắm đấm vung ra lại đột nhiên phóng lớn gấp mấy chục lần. Lăng Hàn bị chấn bay ra, nhưng lần này hắn dùng Ngự Tự Quyết trên không trung, trượt một cái, vững vàng rơi xuống đất. Hắn vẩy vẩy tay nói: "Quả thật có chút lợi hại, tay ta cũng có chút đau."
Thạch Hoàng hét dài một tiếng, lại vung một quyền, lần này nắm đấm của hắn hóa thành một ngọn núi, giơ lên thật cao, tựa hồ có thể đánh xuyên cả thế giới này. Mang theo khí phách như vậy, cú đấm này nặng nề đập xuống, trấn áp Lăng Hàn. Ngay cả trận chiến của Bắc Hoàng và Xích Hoang Cực cũng bị ảnh hưởng, khiến những người như Vô Diện phải lùi lại. Cú đấm này, thậm chí đạt đến uy lực của Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị đỉnh cao! Điều này khó tin, Sơn Hà Cực Cảnh đỉnh cao cũng chỉ sánh ngang Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ, vậy mà sức chiến đấu của Thạch Hoàng lại tăng thêm ba tinh trên cơ sở đó! Đây là một đòn cực kỳ thăng hoa, rực rỡ, dù Thạch Hoàng dựa vào huyết mạch, cũng chỉ có thể tung ra một quyền duy nhất. "Oanh", cú đấm này như xuyên thủng bầu trời, mang theo đại thế vô cùng vô tận đè xuống. Một quyền oanh qua, đại địa rung chuyển không ngớt, toàn bộ núi rừng ít nhất bị phá hủy một phần ba. Mặt đất phảng phất bị nhấc lên tấm thảm, không ngừng gợn sóng, phải mất hơn mười hơi thở mới ngừng lại. Thật đáng sợ, một quyền chi uy có thể mạnh đến mức này! Đây là khu vực do quy tắc hai giới va chạm hình thành, vốn nên cứng rắn không thể phá vỡ.
Thạch Hoàng thu quyền, "đùng", cự quyền như núi cao thu nhỏ lại. Hắn lộ vẻ ngạo nghễ, một quyền này ngay cả đại bộ phận Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị đỉnh cao cũng có thể oanh bại, huống chi Sơn Hà Cực Cảnh. Nắm đấm thu hồi, hiện ra cảnh tượng phía dưới. Lăng Hàn, vẫn đứng như cũ! Không chỉ Thạch Hoàng mà những người khác cũng lộ vẻ khó tin. Dưới sự oanh kích như thế, Lăng Hàn lại còn như người không liên quan? Thực tế, muốn dùng man lực phá hủy Thần Thiết cấp năm, cần lực lượng Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị trở lên. Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, cần dùng lực lượng pháp tắc, như liệt diễm đốt cháy, độc thủy ăn mòn. Lăng Hàn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, sức phòng ngự và khôi phục vốn vượt xa sức chiến đấu. Nếu có hai Lăng Hàn trên đời, chắc chắn là cục diện "ngươi giết không được ta, ta cũng không giết được ngươi".
Lăng Hàn hoạt động gân cốt, quần áo hắn hoàn toàn bị phá hủy, nhưng đã lấy cái mới thay, cười nói: "Cú đấm này không tệ, đánh cho xương ta cũng sắp muốn đứt đoạn." Nếu quyền lực của Thạch Hoàng còn mạnh hơn một chút, bước vào Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị, thì quả thực có thể làm được điều đó. Kiêu ngạo như Thạch Hoàng cũng trợn mắt há mồm, không thể không viết chữ "phục": "Đánh nhau cùng cấp, ta không phải đối thủ của ngươi." Luận phòng ngự, Lăng Hàn thậm chí vượt qua Thạch Linh như hắn. Luận lực công kích, Lăng Hàn nắm giữ Thiên Uy, có thể cắt bỏ đối phương hai tinh cấp, đánh nhau cùng cấp, ngay cả vương giả đỉnh cấp cũng chỉ có nuốt hận. Công thủ đều đáng sợ như vậy, bảo người ta làm sao chơi? Muốn thắng Lăng Hàn, nhất định phải có ưu thế về cảnh giới. "Ngươi thật là một biến thái!" Thạch Hoàng chậm rãi nói. Đánh giá này lẽ ra phải dành cho hắn, nhưng giờ lại từ miệng hắn nói ra, đủ thấy hắn thực sự bị dọa. Lăng Hàn cười ha ha: "Nguyện thua cuộc, linh dịch đâu." Thạch Hoàng phiền muộn, nhưng không nuốt lời, vẽ lên cánh tay một vết thương, lấy ra một bình nhỏ linh dịch. Hắn là cường giả Tinh Thần Cảnh, lại là Thạch Linh, máu của hắn ở cấp độ Tinh Thần Cảnh cũng là chí bảo. Hắn ném bình ngọc cho Lăng Hàn, Lăng Hàn đương nhiên không khách khí, thu vào Hắc Tháp.
Một bên khác, Xích Hoang Cực và Bắc Hoàng vẫn ác chiến, cả hai đều tung hết tuyệt chiêu. Bắc Hoàng dùng đao, trường đao vàng óng vung chém, ngay cả thiên địa dường như cũng có thể bị vót ra. Xích Hoang Cực dùng một chiếc gương cổ, trong gương không ngừng phun ra liệt diễm, thiêu đốt mọi thứ. Sức chiến đấu bản thân họ không chênh lệch là bao, giờ đây là cuộc đấu Thần Khí. Bắc Hoàng là đệ tử Thánh Nhân, bảo đao trong tay hắn làm từ Thần Thiết cao cấp mười lăm, ngay cả Hằng Hà Cảnh cũng phải thèm thuồng. Nhưng cổ kính của Xích Hoang Cực lại giống như Thánh khí, uy lực vô cùng. Hiện tại, hai Thần Khí đều bị cắt giảm xuống Sơn Hà Cảnh, thì Thánh khí tự nhiên vẫn hơn một bậc, dù ưu thế rất nhỏ. Dựa vào ưu thế đó, Xích Hoang Cực cuối cùng chiếm thượng phong, ưu thế ngày càng rõ rệt. Bắc Hoàng hiển nhiên không phải kẻ thua không cam, hắn vội vàng lùi lại mười trượng, lắc đầu nói: "Ta thua." Dù hắn chỉ thua vì Thần Khí, nhưng thua là thua, không có lời gì để nói. Xích Hoang Cực hiếm khi nghiêm nghị, nói: "Ngươi rất mạnh, nhưng nếu buông thả tu vi chiến một trận, ta sẽ thắng dễ dàng hơn nhiều!" Tu vi buông thả, chênh lệch giữa Thánh khí và Thần Khí cấp mười lăm tự nhiên lớn hơn. Lăng Hàn không khỏi kinh ngạc, xem ra người may mắn không chỉ có Dương Lâm, Xích Hoang Cực cũng có một Thánh khí.
"Kế tiếp..." Xích Hoang Cực nhìn về phía Lăng Hàn, lộ ra vẻ uy nghiêm đáng sợ. "Đánh bại ngươi, ta chính là Vương chân chính!" Lăng Hàn cười ha ha: "Ngươi không khỏi quá ếch ngồi đáy giếng đi, trước tiên không nói chúng ta ai thắng ai thua, chúng ta chứng kiến cũng chỉ là một góc mịt mờ trong vũ trụ, trời mới biết ở những nơi khác có người mạnh hơn hay không." Đặc biệt là hắn còn biết có Tiên Vực, Hổ Nữu bỏ ra năm năm đã thành Sáng Thế Cảnh, nói đến thiên tài, vậy thì thật là... ha ha. "Đến chiến!" Xích Hoang Cực tiến lên một bước.
"Tam sinh như diệt, Thần Hồn Thất Trảm!" "Vù", một đạo hàn quang đáng sợ từ hai mắt hắn bắn ra, hóa thành một thanh thần kiếm, chém về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn hơi kinh ngạc, đây là thần hồn công kích. Hắn từng gặp nhiều người tu luyện thần hồn, khiến Thất Sát Trấn Hồn Thuật của hắn khó lập công. Nhưng người tu luyện thần hồn công kích lại rất hiếm, mới khiến hắn kinh ngạc. Chiêu kiếm này chém tới! Lăng Hàn đứng nghiêm, không chống đỡ, mặc cho một kiếm này chém vào đỉnh đầu hắn. Xích Hoang Cực không khỏi cười gằn, hắn tốn nhiều công sức tu luyện thần hồn, nên thần hồn kiên cố, hóa thành công kích cũng có uy năng lớn. Kẻ này lại dám ngang nhiên như vậy, thực sự là tự tìm khổ. Hắn không nghĩ tới, trận chiến này hắn thắng đơn giản, ung dung như vậy. "Chỉ như vậy?" Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, hắn tu Bất Diệt Thiên Kinh, thần hồn cũng vượt qua cảnh giới một cấp độ, muốn trọng thương thần thức của hắn, cực kỳ khó. Lúc này Xích Hoang Cực mới lộ vẻ thận trọng, hóa giải xung kích thần hồn của hắn không phải chuyện khó tin, nhưng Lăng Hàn lại cứng rắn chịu một đòn mà không hề hấn gì, vậy thì đáng sợ. Thần thức của kẻ này mạnh, thậm chí hơn cả hắn. "Không sai, đây mới là quyết chiến ta chờ mong!" Xích Hoang Cực cười lớn, mọi thận trọng hóa thành chiến ý trùng thiên, hai tay hắn bắt quyết. "Trước tiên tiếp Bát Ngôn Chân Thuật của ta!"
"Sinh lão bệnh tử, Chư Tật Triền Sinh!" "Vù", vài đạo hắc quang từ miệng hắn bay ra, hóa thành tám ký tự đen thẫm, đâm về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn nhất thời cảm thấy sát cơ đáng sợ kéo tới, cả người nổi lên một cảm giác run rẩy. Đây là một môn bí thuật đáng sợ, ngay cả hắn cũng cảm thấy áp lực. Hắn phát hiện, sinh cơ của mình bị suy yếu rất lớn, tinh khí thần cũng rơi xuống đáy vực. "Ồ, chẳng lẽ cái này là nguyền rủa?" Trước đây Lăng Hàn từng chiếm được chú bình, chỉ cần lấy được vật trên người đối thủ, liền có thể chú chết. Dù cho mệnh cứng chú không chết, cũng sẽ bệnh nặng một hồi, nguyên lực đại thương. Chiếc lọ này là của một nhóm người tu luyện công pháp Minh Giới, suy đoán, nguyền rủa thuật hẳn thuộc về công pháp Minh Giới. Hắn khẽ quát một tiếng, kích thích ra lôi đình chi uy, nhất thời sấm chớp "đùng đùng đùng" mãnh liệt, cả người quấn quanh chớp giật trắng lóa, hóa giải lực lượng nguyền rủa sạch sẽ. Lực lượng thiên kiếp, có thể tẩy rửa và tinh chế tất cả. "Có chút ý nghĩa." Xích Hoang Cực nhếch miệng cười. "Cũng ăn ta một quyền!" Lăng Hàn hét lớn, đấm ra một quyền, lôi đình đan dệt, theo quyền lực hắn đánh ra. Xích Hoang Cực không dám khinh thường, tương tự vung quyền, chân phải bước ra một bước. Hai cỗ lực lượng chạm vào nhau, nhất thời hình thành sóng xung kích đáng sợ, bắn về bốn phương tám hướng.
Lực lượng bá đạo như vậy, ngay cả Sơn Hà Cảnh đại viên mãn đỉnh cao chạm vào cũng sẽ bị đánh bay, nhưng tất cả mọi người nơi đây đều là vương giả tu ra Cực Cảnh, sóng xung kích chỉ thổi bay quần áo của họ mà thôi. "Thật hay!" Thạch Hoàng thì thầm, hắn thích liều mạng từng đấm thấu thịt, đấu như vậy dù kịch liệt cũng khiến hắn cảm thấy đã đời. "Ha ha, lại thử chiêu này của ta!" Xích Hoang Cực cười lớn, vỗ hông một cái, "xèo xèo xèo", trong nháy mắt bay ra mấy trăm lá cờ, phân bố xung quanh Lăng Hàn, mỗi lá cờ phát ra ánh sáng yếu ớt, liên hoàn một mạch. Nhất thời, trước mặt Lăng Hàn đều là sương mù, rõ ràng Xích Hoang Cực chỉ cách hắn mười trượng, nhưng giờ đây nửa điểm hình bóng cũng không nhìn thấy. Không chỉ Xích Hoang Cực, ngay cả mấy người Vô Diện, Thạch Hoàng cũng không nhìn thấy. "Trận pháp!" Lăng Hàn đưa mắt nhìn bốn phía, không khỏi thầm nói, Xích Hoang Cực này cũng thật nhiều thủ đoạn, đầu tiên là xung kích thần hồn, lại nguyền rủa, giờ là trận pháp, thật giống như không có gì hắn chưa học. Đây chính là thiên tài, rõ ràng đã ở võ đạo một mình một ngựa, nhưng ở những phương diện khác cũng đạt được thành tích khiến người ta phải ngước nhìn. Như Lăng Hàn ở trên đan đạo là tuyệt đối không có bạn cùng lứa tuổi nào có thể với tới. Hắn bất động không sợ hãi, trận pháp này nhiều nhất chỉ có thể nhốt hắn, nhưng muốn đánh bại hắn? Còn kém rất nhiều.
"Oanh", một ma vật từ trong sương mù lao ra, hình như cự khuyển, nhưng có ba cái đầu, trong ba cái miệng chảy ra nước miếng, cả người quấn quanh ngọn lửa màu đen, một cú giẫm xuống, mặt đất biến thành than cốc, tràn ngập tính phá hoại. "Đùng đùng đùng", tiếng bước chân liên tiếp vang lên, ba con Hỏa Khuyển xuất hiện, vây quanh Lăng Hàn lại. Những Hỏa Khuyển này khí tức thâm trầm, không thể phán đoán tu vi. "Nhân tộc, nếu ngươi ngay cả cái trận này cũng không xông qua được, thì căn bản không xứng giao thủ với ta!" Thanh âm của Xích Hoang Cực vang lên, như hồi âm trống trải, không cách nào bắt được nguồn gốc. Lăng Hàn cười nhạt: "Xứng hay không, không phải ngươi nói! Ta muốn đánh ngươi liền đánh ngươi, không muốn đánh, một cước đá văng!" Xích Hoang Cực dừng một chút, mới lạnh đạm nói: "Cuồng!" "Oanh", ba con Hỏa Khuyển cùng nhau phun lửa, triển khai công kích về phía Lăng Hàn. "Hô", liệt diễm phun trào, phô thiên cái địa. Lăng Hàn lắc đầu, muốn dùng hỏa diễm đối phó hắn, đây không phải khôi hài sao? Hắn là kẻ được tôi luyện trong Tiên Diễm, mặc dù có Hắc Tháp bảo vệ, nhưng ở cùng cấp, thậm chí cao hơn một hai cấp, có hỏa diễm gì có thể khiến hắn khiếp đảm? Liệt diễm kéo tới, Lăng Hàn ngay cả ngón tay cũng không động, thân thể hóa thành một cái hố đen, hấp thu hết thảy. Lăng Hàn không nhìn thấy tình huống bên ngoài, nhưng người bên ngoài lại có thể thấy rõ, trong vòng vây, phảng phất tự thành một thế giới, bằng không chỉ tí tẹo như vậy, vì sao có thể chứa ba con Hỏa Khuyển? "Đây là Địa Ngục Liệt Hỏa Trận?" Cách một lúc, Vân Nữ suy đoán nói. "Sẽ không sai rồi." Bắc Hoàng gật đầu. "Trận này ở thời kỳ thượng cổ chính là kinh thiên đại trận, có thể đốt Thánh Nhân! Có điều, uy lực này hiển nhiên nhỏ hơn rất nhiều, có khả năng là từ Địa Ngục Liệt Hỏa Trận diễn hóa ra phó trận." Xích Hoang Cực kinh ngạc nhìn lại hai người, đúng như hai người này nói, đây là phó trận của Địa Ngục Liệt Hỏa Trận, hắn từ trong một di tích cổ thu được, không nghĩ tới còn có thể bị người nhận ra. Những Vương giả Thần giới này, thật không thể khinh thường.