Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong cuộc tranh hùng khốc liệt giành lấy danh hiệu Cửu Vương, Nguyệt Ảnh đối mặt với Ngao Tử Vân, thiếu đi thiên thời địa lợi. Nàng chỉ sở hữu vương giả chi uy, không có thiên địa tương trợ, và Thần Kiếm của nàng bị suy yếu đáng kể. Ngao Tử Vân, với tiếng cười ngạo nghễ, vận chuyển Long uy cuồn cuộn, một Chân Long đen huyền hiện sau lưng hắn, nhe nanh múa vuốt đầy phẫn nộ. Uy áp đó lập tức ảnh hưởng đến Nguyệt Ảnh, khiến sức chiến đấu của nàng tụt dốc. "Vương giả Thần giới chỉ có thế!" Ngao Tử Vân kiêu hãnh tuyên bố, trường thương quét ngang, tựa Hắc Long Diệt Thế, muốn thiêu rụi vạn vật. Nguyệt Ảnh không chịu khuất phục, một tiếng hét dài vang vọng, ánh trăng từ miệng nàng bắn ra, hóa thành vầng trăng sáng trên đỉnh đầu, rải xuống ánh sáng lạnh lẽo, ngăn chặn Long uy xâm nhập. Sức chiến đấu của nàng được phục hồi, Thần Kiếm phát sáng, liên tục va chạm với trường thương của Ngao Tử Vân trong một trận chiến đầy cam go.
Lăng Hàn khẽ gật đầu, thầm nghĩ, vương giả nào có thể dễ dàng bị đánh bại đến thế? Ai mà chẳng có vài lá bài tẩy? Bên cạnh, Thiên Phượng Thần Nữ lắc đầu thở dài, tự nhận mình kém cỏi hơn những người kia, không muốn dùng mưu kế để giành lấy một vị trí, vì lòng nàng khó yên. "Nói nhăng gì đó!" Lăng Hàn ôm eo nàng thật chặt, ghé sát tai thì thầm, "Nàng là thê tử của ta, ta nói nàng có tư cách, nàng nhất định có tư cách! Huống hồ, chúng ta cướp tiêu chuẩn của Minh Giới, đó là làm vẻ vang cho Thần giới, cớ gì phải bất an?" Những lời đường mật của Lăng Hàn khiến Thiên Phượng Thần Nữ không khỏi bật cười khúc khích, "Ngươi nói cứ như ngươi đã nắm chắc hai tiêu chuẩn vậy." Lăng Hàn nở nụ cười tinh quái, "Nàng đây là coi thường nam nhân của mình sao?" "Lắm lời!" Thiên Phượng Thần Nữ thẹn thùng, đôi mắt đẹp lấp lánh như sao. Lăng Hàn lòng ngứa ngáy, nhưng tiếc thay, thân thể hắn hiện giờ chỉ như đứa trẻ năm sáu tuổi, hoàn toàn không có khả năng "đẩy ngã" nàng. Hắn dùng sức vỗ đùi một cái, lòng đầy căm hận. "Ngươi làm gì thế?" Thiên Phượng Thần Nữ ngơ ngác hỏi, không hề hay biết ý nghĩ đen tối trong đầu hắn. "Có muỗi," Lăng Hàn nhe răng nói dối.
Cuộc chiến giữa Ngao Tử Vân và Nguyệt Ảnh cuối cùng cũng kết thúc, với chiến thắng hiểm nghèo thuộc về Ngao Tử Vân. Theo Lăng Hàn, đây không phải do Nguyệt Ảnh thua kém về thực lực, mà nàng bị khắc chế về Thần Khí và huyết mạch. Thần Khí của Ngao Tử Vân là xương sống Lão Long, cộng hưởng với huyết mạch của hắn, phát huy uy lực tối đa. Huyết mạch Hắc Long của Ngao Tử Vân cũng mạnh hơn Nguyệt Ảnh. Trong cùng cảnh giới, ưu thế về huyết mạch và Thần Khí đủ để định đoạt cục diện. Dù quy tắc có vẻ công bằng, nhưng thực chất lại là sự bất công lớn nhất. Nhưng đã là quy tắc, thất bại là thất bại, không có gì để bàn cãi. Nguyệt Ảnh ngồi khoanh chân, khôi phục nguyên lực, nàng còn hai cơ hội khiêu chiến nữa. Lăng Hàn thầm gật đầu, quả nhiên khoảng cách giữa thiên tài và Vương giả vẫn rất lớn, ngoại trừ hắn và Nguyệt Ảnh, những người khác đều không thể lay chuyển vị trí Cửu Vương. Đã như vậy, hắn tiến lên!
Lăng Hàn nhẹ nhàng nhảy lên một bình đài, đối mặt với cường giả Minh Giới – Thác Bạt Đông. Sự xuất hiện của người khiêu chiến Cửu Vương khiến đám đông xôn xao. Nhiều người cảm thấy vận may năm nay quá kém, ngay cả Vương giả cũng bị đẩy xuống, không còn chỗ cho những người khác. "Tên này... là ai vậy?" "Không quen biết." "Khà khà, mèo chó gì cũng dám khiêu chiến Vương giả sao?" Có người hiếu kỳ, kẻ khinh thường, người lại chờ đợi, bởi nếu Cửu Vương đã sớm định, cuộc thi sẽ thật vô vị. Ngao Tử Vân thở phào nhẹ nhõm. Nếu Lăng Hàn khiêu chiến hắn, hắn chắc chắn bại trận. Hắn từng có ưu thế hai tiểu cảnh giới nhưng vẫn thua Lăng Hàn, bị áp chế toàn diện. Giờ đây tu vi đều bị cắt giảm đến Sơn Hà Cảnh, thế yếu của hắn càng rõ rệt.
Thác Bạt Đông đánh giá Lăng Hàn một lúc, ánh mắt thận trọng, hắn nhận ra sự mạnh mẽ tiềm ẩn. "Ngươi là kình địch," hắn nghiêm nghị nói, bờm tóc không gió mà bay, tỏa ra uy thế của Bách Thú Chi Vương. Lăng Hàn lắc đầu, "Đáng tiếc, ngươi còn chưa xứng là kình địch của ta." Hắn liếc nhìn Bắc Hoàng, Thạch Hoàng, Xích Hoang Cực, những người mới thực sự là đối thủ của hắn. "Thật cuồng!" Thác Bạt Đông hừ lạnh, vung chưởng vỗ tới Lăng Hàn. Oanh, nguyên lực khuấy động, hóa thành một sư chưởng khổng lồ, quét ngang. Đây là đòn đánh thuần túy sức mạnh, không dùng kỹ pháp. Lăng Hàn chỉ vung ngón tay vạch một cái, phốc, sư chưởng lập tức chia đôi, lướt qua hai bên hắn, kình phong khuấy động nhưng không làm lay động nổi một góc áo. Cao thủ vừa ra tay, đã biết có môn đạo hay không. Dưới đài vang lên tiếng kinh hô, dù Thác Bạt Đông chưa dùng toàn lực, nhưng Lăng Hàn hóa giải quá ung dung, như thể đối thủ không phải vương giả trẻ tuổi mà chỉ là một Sơn Hà Cảnh bình thường. Vô Diện cảm thán, hắn từng áp chế tu vi, có quy tắc thiên địa cao hơn trợ giúp cũng không thể thắng Lăng Hàn, cái tên này quả thực sâu không lường được. Bắc Hoàng, Thạch Hoàng, Xích Hoang Cực lộ vẻ tò mò. Luận chiến lực thực sự, họ là Tinh Thần Cảnh, có thể trấn áp Lăng Hàn dễ dàng. Nhưng ở đây, tu vi bị ép xuống Sơn Hà Cảnh, vậy cuộc chiến là về Cực Cảnh, huyết mạch, võ kỹ, kỹ xảo chiến đấu đều không thể xem nhẹ.
"Có chút bản lĩnh, chẳng trách dám cuồng như thế." Thác Bạt Đông lạnh lùng nói, dù đòn đầu tiên không thành công, hắn vẫn tràn đầy tự tin vì đó chỉ là một đòn tiện tay. "Trong vòng mười chiêu, ta sẽ đánh bại ngươi." Lăng Hàn thản nhiên nói. Thực ra hắn có nắm chắc lớn hơn, nhưng vẫn cảm thấy khiêm tốn một chút thì hơn. Thác Bạt Đông suýt chút nữa tức chết, đường đường là một vương giả, lại bị người khác nói sẽ bị đánh bại trong mười chiêu? Hắn giận dữ cười nói, "Tốt, ta muốn xem ngươi làm cách nào đánh bại ta trong mười chiêu!"
Lăng Hàn nở nụ cười, tiện tay đấm ra một quyền. Vù, thần văn màu xanh lam trên tay hắn hiện lên, phóng ra tia sáng chói mắt, lập tức, một tia chớp phun trào, hóa thành chớp giật đánh tới Thác Bạt Đông. "Cái gì!" Trong khoảnh khắc, bất kể là ai cũng kinh hô, trên mặt đều là vẻ khiếp sợ. Ở đây, ai mà chưa từng trải qua thiên kiếp, tự nhiên đều biết thiên kiếp lôi đình đáng sợ đến nhường nào. Đây là lực lượng ngay cả Thần linh cũng không thể nắm giữ, dù là võ giả hệ Lôi cũng chỉ vận dụng lực lượng Lôi đình, khác xa Thiên Lôi. Nhưng trong tay Lăng Hàn, lại là thiên kiếp thực sự! Hắn đúng là quái đản!
Người khác chỉ kinh ngạc, nhưng Thác Bạt Đông thì lông tơ dựng đứng, bắp thịt căng cứng, cảm giác cực kỳ nguy hiểm ập đến. "Có thể sẽ chết ở đây," một ý nghĩ thoáng qua. "Không!" Thác Bạt Đông dù sao cũng là vương giả đương đại, hắn hét lớn một tiếng, phốc phốc phốc, bắp thịt toàn thân cổ trướng, xé toạc quần áo, hóa thành một hùng sư vàng rực, cao tới mười trượng, bộ lông như Thần Thiết, từng chiếc như mũi tên. "Phá!" Hắn đấm ra một quyền, đón đánh lôi đình, trên nắm tay hiện lên chín mươi chín thần văn, kim quang rực cháy. Cực hạn của Sơn Hà Cảnh chính là chín mươi chín thần văn, ngay cả Cực Cảnh đỉnh cao cũng không thể vượt qua. Một tiếng nặng nề vang lên, thân hình Thác Bạt Đông lùi lại, đến biên giới bình đài mới miễn cưỡng dừng lại. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt nhìn về phía Lăng Hàn tràn ngập ngơ ngác. Đây không phải giống thiên kiếp lôi đình, mà chính là nó! Lực phá hoại thật đáng sợ, rõ ràng lực lượng hai người tương đương, nhưng hắn lại bị một đòn đánh bay, bắp thịt toàn thân run rẩy. Hỏi thiên hạ, ai có thể chống đỡ được uy lực của thiên kiếp?
Độ kiếp, cũng chỉ là vượt qua là được, Thần linh vẫn bị động chịu đòn, thiên địa đánh đến vỡ đầu chảy máu, xương gãy nát da, nó thỏa mãn, liền thừa nhận ngươi có tư cách tiếp tục đi tới, bằng không chỉ có một con đường chết. Hiện tại, khi đối mặt một người, lại phải chịu đựng thiên phạt tra tấn, cái này ai chịu nổi? Tất cả mọi người biến sắc, nhiều vương giả cũng lộ vẻ thận trọng, dù Lăng Hàn không khiêu chiến họ, nhưng sau khi chín đại vương giả được chọn, vẫn còn phải đánh bại tám vương khác mới có thể leo lên đỉnh. Lăng Hàn là trở ngại không thể tránh khỏi. Chỉ có Thạch Hoàng, Bắc Hoàng, Xích Hoang Cực lộ ra chiến ý hừng hực, đối thủ như vậy mới là điều họ tha thiết ước mơ.
Lăng Hàn liên tục ra quyền, từng đạo lôi đình hóa thành Nộ Long, cuồng oanh loạn tạc, khiến Thác Bạt Đông mệt mỏi chống đỡ, phải dốc toàn lực mới có thể chống cự, hoàn toàn không còn sức phản công. Mọi người không khỏi hít một ngụm khí lạnh, Thác Bạt Đông đã là cấp bậc vương giả, nhưng trước mặt Lăng Hàn lại chỉ có phần bị đánh, đây chính là thực lực của Vương giả đỉnh cấp sao? Đây là đánh sao? Rõ ràng là ngược! Người cảm khái nhất chính là Thiên Phượng Thần Nữ. Lúc trước, cùng cảnh giới, nàng có thể tùy ý chà đạp Lăng Hàn, khiến hắn phải tìm đến di tích cổ để tăng cường thực lực. Nhưng hiện tại, Lăng Hàn không chỉ thành thiên tài cấp bậc vương giả, mà còn là Vương Trung Chi Vương! Có người chồng như vậy, còn cầu gì nữa? Nàng nở nụ cười rạng rỡ, cảm thấy sau này mình không cần phải cố gắng mạnh mẽ như vậy, có một bờ vai vững chắc để dựa vào, thật tốt. "Ta chịu thua!" Thác Bạt Đông không phải người cố chấp, là một vương giả, hắn càng nhìn rõ khoảng cách giữa mình và đối thủ. Chỉ khi nhận ra khoảng cách, hắn mới có thể không ngừng tiến bộ, bằng không dù là vương giả cũng sẽ dần rơi xuống thành thiên tài đỉnh cấp, rồi thiên tài bình thường, thậm chí phế vật.
Lăng Hàn không khỏi nở nụ cười, "Ồ, hình như đã qua mười chiêu rồi." Hắn đâu chỉ ra mười quyền. Thác Bạt Đông cười khổ, dù Lăng Hàn không chỉ ra mười quyền, nhưng mỗi quyền đều tiện tay mà làm, căn bản không hề dùng toàn lực, trái lại hắn, đã dốc hết sức chiến đấu, chỉ còn vài chiêu đại chiêu chưa ra. Bởi vì hắn biết ra cũng vô dụng, ngược lại sẽ làm suy yếu sức chiến đấu của hắn. Dù sao hắn cũng chỉ thất bại một lần, còn hai cơ hội khiêu chiến, cớ gì phải cố chấp với Lăng Hàn. Hắn nhảy xuống bình đài, đi điều tức một lát, giống Nguyệt Ảnh, muốn tìm một "quả hồng mềm" để nắm. Lăng Hàn khoanh chân ngồi xuống, chờ những người khác khiêu chiến, dù điều này gần như là không thể.
Người phía dưới cũng nghỉ ngơi một lúc, sau đó bắt đầu một vòng khiêu chiến mới, lần này càng khuếch đại, hơn trăm thiên tài cùng leo lên một bình đài, chen chúc đến nỗi bình đài chật ních. Những người bị khiêu chiến lần này là Vân Nữ và Ngao Tử Vân. Người đến đây, ít nhất cũng là thiên tài Tam Tinh, nhiều người cùng tiến lên như vậy, đây thực sự là cực kỳ khủng bố. Nhưng Vân Nữ và Ngao Tử Vân đã tu Cực Cảnh đến hoàn mỹ, ít nhất nắm giữ ưu thế Tứ Tinh, điều này không phải hơn trăm người có thể bù đắp. Thông thường, mười người có thể bù đắp chênh lệch một tinh, vậy Tứ Tinh cần bao nhiêu? Một vạn người! Hơn nữa cần một vạn người có thể đồng thời công kích, vậy tất nhiên cần nhờ trận pháp, cái này còn phải phối hợp, càng khó. Từng đợt tấn công, nhưng đều vô hiệu, vương giả chính là vương giả, không phải dựa vào số lượng có thể lấp đầy.
Thác Bạt Đông và Nguyệt Ảnh nghỉ ngơi xong, bắt đầu khiêu chiến, một người chọn Dương Lâm, người kia chọn Đàm Cát. Đây là hai trận chiến đấu kịch liệt và đặc sắc, chiến hơn nửa ngày mới miễn cưỡng phân thắng bại. Nguyệt Ảnh thắng, còn Thác Bạt Đông lại thua dưới tay Dương Lâm. Lần này, trong chín đại vương giả, Thần giới chiếm bảy tiêu chuẩn. Nhân lúc Nguyệt Ảnh, Dương Lâm đánh lâu mệt mỏi, những người khác cũng dồn dập tổ đội tái chiến, nhưng mãnh hổ bị thương vẫn là hổ, tuyệt đối không phải mấy con chó tổ đội có thể đánh ngã. Chiến đấu tiếp tục, ngoại trừ bốn vương trong vương như Lăng Hàn, Xích Hoang Cực, các trận chiến trên năm bình đài khác cực kỳ kịch liệt, vì giành lấy một tiêu chuẩn cho mình, họ dồn dập tung ra tuyệt chiêu, khiến người ta mở mang tầm mắt.
Hai ngày trôi qua rất nhanh, Đàm Cát trở thành người đầu tiên hoàn toàn mất đi tư cách cạnh tranh vương giả. Vài giờ sau, Nguyệt Ảnh là người thứ hai. Lúc này, bụi bặm lắng xuống, các ứng cử viên cho chín đại vương giả đã được xác định không còn nghi ngờ gì nữa. Không thể có ai có thể lay chuyển vị trí của chín người này. Ngay cả Tinh Thần Cảnh như Tả Toàn, ở đây cũng chỉ có thể cúi đầu, tu vi bị cắt giảm đến Sơn Hà Cảnh, hắn hoàn toàn không phải đối thủ của vương giả thế hệ trẻ tuổi.
Thật sự là như vậy sao? Lăng Hàn mỉm cười. Hắn vẫn đang tính toán, và khi chỉ còn lại nửa canh giờ, hắn nhìn về phía Thiên Phượng Thần Nữ, khẽ gật đầu. Thiên Phượng Thần Nữ hiểu ý, nhẹ nhàng bay lên bình đài. Tình hình thế nào? Tất cả mọi người kinh hãi, lại còn có người dám lên khiêu chiến? Hơn nữa, người khiêu chiến lại là Lăng Hàn, Vương trong Vương! Thiên Phượng Thần Nữ ra tay, đôi Phượng Dực mở ra, lửa nóng hừng hực đan dệt. Lăng Hàn phát ra tiếng kêu thảm thiết, lập tức từ trên bình đài rơi xuống.
Ta đệt! Thấy cảnh này, tất cả mọi người không khỏi toát mồ hôi lạnh. Ngươi còn chưa bị chạm vào, đã kêu thảm thiết? Đây cũng quá giả đi, rõ ràng là cố ý! Nơi này có ai ngốc đâu, lập tức đoán được Lăng Hàn cố ý thua Thiên Phượng Thần Nữ, mà lúc này thời hạn ba ngày sắp hết, dụng ý của Lăng Hàn liền cực kỳ sáng tỏ, hắn muốn cho nữ nhân của mình một vị trí vương giả. Tuy nhiên, cơ hội đã đến! Nhìn thấy Thiên Phượng Thần Nữ thay thế, tất cả mọi người kích động, nhưng vấn đề là, tuyệt đại bộ phận người đã dùng hết ba cơ hội xuất thủ, hiện tại chỉ có thể nhìn mà thôi. Cũng có vài người chưa dùng hết, nhưng thực lực của họ rõ ràng yếu hơn một bậc, mới cam tâm làm khán giả, đến đây chủ yếu để quan sát thiên tài giao thủ, thu được cảm ngộ. Họ lên đài khiêu chiến, nhưng Thiên Phượng Thần Nữ cũng không phải hạng xoàng, dù không tu ra Cực Cảnh, nhưng kích hoạt Vân Phượng huyết mạch, nàng miễn cưỡng cũng có sức chiến đấu của Cực Cảnh sơ kỳ, tương đối cường hãn. Nàng vững vàng chiếm giữ bình đài có được không dễ này.
Lăng Hàn thì đứng dưới đài, chờ thời gian trôi qua, để có thể khiêu chiến lần nữa. Từ trên bình đài hạ xuống, hắn phát hiện trên tay có một dấu ấn màu đen, cùng một luồng khí vụ đen bao phủ hắn, khiến hắn không thể động đậy. Nửa nén hương sau, khí tức màu đen biến mất. Hiển nhiên, khí tức màu đen là ép buộc hắn phải chờ nửa nén hương mới có thể tiếp tục khiêu chiến, còn hắc ấn thì đại biểu hắn thất bại một lần, nếu xuất hiện ba dấu, hắn sẽ không thể lên đài chiến đấu. Lăng Hàn nhìn về phía Ngao Tử Vân, nở nụ cười. Ta... đệt! Ngao Tử Vân thầm mắng một tiếng, ý niệm chưa dứt, đã thấy Lăng Hàn phi thân lên, đứng trước mặt hắn. Giờ khắc này, bóng ma trong lòng Ngao Tử Vân lớn đến không cách nào hình dung. Hắn thật vất vả giữ được vị trí đến bây giờ, chỉ một chút nữa là đại công cáo thành, lại đột nhiên gặp phải sát thần như Lăng Hàn. Ngươi cũng quá ác đi, cố ý thua nữ nhân của mình, chiếm thêm một tiêu chuẩn! Nhưng Lăng Hàn có thực lực như vậy. Đệt! Đệt! Đệt! Trong đầu hắn xoay chuyển thật nhanh, muốn nhảy xuống bình đài. Bây giờ cách ba ngày còn hơn nửa nén hương, mà hắn mới bại một lần, vậy lập tức chịu thua, chờ nửa nén hương sau, hắn có thể ra tay với Thiên Phượng Thần Nữ, giành lại tiêu chuẩn.
"Ha ha, gấp thế làm gì!" Lăng Hàn ra tay, đùng, lập tức đánh hắn bay trở lại. Ta sát! Khóe miệng Ngao Tử Vân co giật, ngươi cũng quá ác đi, ta không đánh cũng không được sao? Hắn lớn tiếng nói, "Ta chịu thua!" Vì phúc phận gia thân, hắn không ngại cắt một ít mặt mũi. "Ăn thua gì đến ta!" Nhưng Lăng Hàn lắc đầu, một đấm đập tới Ngao Tử Vân. "Ta muốn đánh ngươi liền đánh!" Oành oành oành, Ngao Tử Vân không thể không chống đỡ, căn bản không có cơ hội hạ xuống bình đài. Cái này muốn thua còn thua không được? Mọi người nhìn không khỏi vui vẻ, chỉ cảm thấy thiên kiêu hội của hai giới lần này cuối cùng chơi ra ý mới. Ngao Tử Vân muốn thua, muốn lao xuống bình đài, nhưng Lăng Hàn không ngừng ngăn cản, thực lực của hắn mạnh hơn quá nhiều, đủ để chặn đối phương. Không nên chơi người như vậy a. Ngao Tử Vân sắp muốn khóc, ngươi nói đây là cừu gì oán gì chứ, ta tặng vị trí cho ngươi còn không được sao? "Há, ngươi muốn xuống như thế, ta cũng không phải người không có tình người, liền tiễn ngươi một đoạn đường." Lăng Hàn đột nhiên đá ra một cước, đá vào mông Ngao Tử Vân, oành, tên này nhất thời ngã xuống bình đài. Ngao Tử Vân đầu tiên sững sờ, lúc này mới phản ứng được Lăng Hàn chịu thả mình, hắn không khỏi đại hỉ, nhưng trong nháy mắt sau, sắc mặt hắn lại kịch biến. Ba ngày kỳ hạn, chỉ còn gần nửa nén hương thời gian. Nói cách khác, không chờ hắn khiêu chiến, ba ngày kỳ hạn liền đến. "Lăng Hàn, ta cùng ngươi thề bất lưỡng lập!" Hắn giận dữ hét, thực sự là hận đến cực hạn. "Lỗ tai của ta rất tốt, không cần gọi lớn tiếng như vậy." Lăng Hàn phẩy phẩy tay, đương nhiên sẽ không để uy hiếp của đối phương trong lòng. Ngao Tử Vân lập tức rút trường thương, hận không thể xông lên đài cùng Lăng Hàn chiến ba trăm hiệp, lần này, hắn thề sẽ dùng hết thảy tuyệt chiêu, dù cho cấm chiêu cũng sẽ dùng trên người Lăng Hàn, bằng không cơn giận này tuyệt đối nuốt không trôi. Nhưng một luồng lực lượng thần bí cầm cố hắn, khiến hắn chỉ có thể đứng yên, căn bản không thể bước ra một bước. Vù, không lâu sau đó, trên chín bình đài cùng nhau xuất hiện bạch quang, hoàn toàn bao phủ bình đài, điều này có nghĩa là người bên ngoài không thể lên được nữa. Ba ngày đã đến giờ! Ngao Tử Vân ngửa mặt lên trời gào thét, nhưng căn bản vô dụng.
Trên bình đài, từng đạo khí tức buông xuống, màu nhũ bạch, khiến tâm thần người ta thoải mái. "Đây là Tiên Khí." Tiểu Tháp đột nhiên nói. "Cái gì!" Lăng Hàn kinh ngạc thốt lên. "Tuy ở Tiên giới không tính là gì, nhưng ở Thần giới... ngươi có thể bù đắp một bộ phận quy tắc thiếu hụt, tăng sức chiến đấu lên trên diện rộng." Tiểu Tháp nói. Trong lòng Lăng Hàn hơi động, muốn tiến vào Tiên Vực, cần đồng thời nắm giữ lực lượng Sáng Thế và Diệt Thế, mà bất kể là Thần giới hay Minh Giới, từ điểm này mà nói cũng không hoàn chỉnh, đều chỉ nắm giữ một bộ phận quy tắc. Hiện tại Tiên Khí này bù đắp, chính là quy tắc Minh Giới hắn thiếu hụt sao?
Nếu là như vậy, vậy Tiên Khí này ở Tiên Vực thực không quý giá một chút nào, nhưng đối với sinh linh ở Thần, Minh hai giới mà nói, đây là chí bảo, để họ có thể hoàn thiện quy tắc, chân chính tu luyện đến hoàn mỹ. Hai giới va chạm, thậm chí dung hợp với nhau, mới là thế giới hoàn mỹ? Trong lòng Lăng Hàn lướt qua vô số ý nghĩ, nhưng hiện tại hắn gạt hết thảy sang một bên, bắt đầu hấp thụ những Tiên Khí này, hoàn thiện bản thân. Nắm giữ Ma Chủ tinh nguyên, hắn chỉ có thể có được khí tức của Minh Giới, nhưng không có nghĩa là hắn có thể nắm giữ quy tắc của Minh Giới, bởi vậy, hắn phải mượn cơ hội này không ngừng hoàn thiện mình, tiến về phía mười phân vẹn mười. Tiểu Tháp không tiếp tục nói nữa, miễn cho quấy rối Lăng Hàn. Lỗ chân lông toàn thân Lăng Hàn mở ra, hấp thu ngay cái gọi là "Tiên Khí" này. Dưới quy tắc bù đắp, tu vi của hắn cũng có tăng lên không nhỏ, từ đại viên mãn đỉnh cao tăng lên tới hoàn mỹ. Đến bước này, nếu hắn không đột phá Cực Cảnh, tu vi sẽ không thể tăng thêm, nhưng theo quy tắc của hai giới hoàn thiện, sức chiến đấu của hắn còn đang không ngừng cất cao. Vận dụng quy tắc vốn thuộc về một bộ phận của sức chiến đấu, hơn nữa theo tu vi tăng lên, tầm quan trọng của quy tắc cũng càng lúc càng lớn. Như lực lượng của Lăng Hàn có thể vượt qua lục tinh, nhưng sức chiến đấu cũng chỉ vượt qua lục tinh trái phải, chính là bởi vì quy tắc hắn nắm giữ vẫn không đuổi kịp. Thời gian có hạn, hắn không thể trùng tu mỗi một cảnh giới đến hoàn mỹ, chỉ cố gắng dành thời gian. Chỉ có ba ngày mà thôi.
Tất cả mọi người ngồi xếp bằng, cũng không phải mỗi người đều biết "Tiên khí" ý vị như thế nào, nhưng hiển nhiên biết nó đối với mình vô cùng hữu ích, cố gắng hấp thu. Thời gian trôi qua thật nhanh, Lăng Hàn chỉ cảm thấy gân cốt huyết nhục của mình đều có biến hóa, không thể nói được cụ thể là gì, nhưng hắn rõ ràng, đây là tiến về phương hướng tốt đẹp hơn. Thậm chí, trong lĩnh vực Dục Hỏa Trùng Sinh của Bất Diệt Thiên Kinh, Lăng Hàn cũng có cảm ngộ mới. Hắn chắc chắn, nếu có thể tắm rửa trong Tiên Khí, thời gian lĩnh ngộ Dục Hỏa Trùng Sinh có thể rút ngắn gấp đôi! Đáng tiếc, cái này quá quý giá, chỉ có ba ngày mà thôi. Thần cốt của hắn càng ngày càng óng ánh, rõ ràng như hoàng kim tạo nên, nhưng cẩn thận xem, đó là nửa trong suốt, như thủy tinh long lanh, lóe ra lưu quang, phía trên có thần văn lít nha lít nhít. Đó là Bất Diệt Thiên Kinh cụ thể hóa, chỉ là ngoại trừ Lăng Hàn, ai cũng xem không hiểu bộ thể đó đại diện cho cái gì. Đồng thời nắm giữ quy tắc của hai giới, ngay cả Bất Diệt Thiên Kinh cũng trở nên mạnh mẽ hơn một đoạn! Vù, ánh sáng bao phủ bình đài biến mất, ba ngày kỳ hạn đã đến. Lăng Hàn chưa hết thòm thèm, ba ngày còn thiếu rất nhiều, hắn không thể trùng tu hết thảy cảnh giới đến hoàn mỹ, đáng tiếc, không thể tiếp tục nữa. Muốn lần nữa thu được phúc vận gia thân, chỉ có trong Cửu Vương giết ra, trở thành Vương Trung Chi Vương. Thời khắc này, hắn tràn ngập động lực, niềm tin vô cùng kiên định.
Xèo xèo xèo, chín người trên bình đài bị quăng vào trong rừng, vòng chiến đấu thứ hai bắt đầu. Lăng Hàn trước tiên tìm đến Thiên Phượng Thần Nữ, dù nàng cũng là thiên tài hàng đầu, nhưng trong chín đại Vương giả thuộc về không đủ tư cách, bị bất kỳ ai nhìn chằm chằm cũng có phiền toái lớn. Hai người hội hợp, mới nhìn lại trên đỉnh núi. Muốn trở thành Vương trong Vương cuối cùng rất đơn giản, trên đỉnh ngọn núi còn có một bình đài, sau ba ngày, người đứng trên đó chính là người thắng. "Ta sẽ không tham gia, ở chỗ này chờ ngươi." Thiên Phượng Thần Nữ nói. Nàng biết nếu mình lại theo Lăng Hàn, khó tránh khỏi sẽ làm Lăng Hàn phân tâm. Lăng Hàn suy nghĩ một chút, gật đầu nói, "Được!" Thiên Phượng Thần Nữ kéo hắn, cho hắn một cái ôm nhẹ nhàng, "Cẩn thận!" Nàng cảm khái ngàn vạn, trong nhận thức của nàng, quan hệ của hai người hẳn là nàng bảo vệ Lăng Hàn mới đúng, hiện tại được Lăng Hàn trông nom, làm cho nàng vừa xa lạ lại ngọt ngào. Lăng Hàn nhân cơ hội ôm eo nhỏ nhắn của nàng, cho nàng một cái hôn, nhất thời khiến hung bà nương này thất kinh, lúc đầu còn muốn chống lại, nhưng rất nhanh bị hôn đến đầu óc choáng váng, thân thể mềm mại cũng hóa thành xuân thủy, tựa vào lồng ngực Lăng Hàn. Quyến rũ như nước, phong tình vạn chủng. Trong lòng Lăng Hàn khuấy động, nhưng thân thể "non nớt" lại không có nửa điểm phản ứng, tức giận đến hắn nhe răng. Dục Hỏa Trùng Sinh, hắn nhất định phải trong thời gian ngắn nhất tu thành!
Lăng Hàn nhanh chân mà đi, Thiên Phượng Thần Nữ ở phía sau nhìn theo, ánh mắt mê ly. Sơn Hà Lâm cũng không lớn, cao chỉ ngàn trượng, ngay cả người bình thường leo lên đỉnh núi cũng không cần thời gian quá lâu, huống chi là Thần linh. Rất nhanh, Lăng Hàn liền đến trên đỉnh núi, lúc này, bảy người khác đã toàn bộ đúng chỗ, nhưng không có khai chiến. "Rốt cục đến rồi!" Ánh mắt của Xích Hoang Cực sáng ngời, mặt trời đỏ trên đỉnh đầu đột nhiên bành trướng, uy thế tăng lên trăm lần, hắn cười to nói, "Các ngươi cùng lên đi!" Thạch Hoàng và Bắc Hoàng không hề lay động, chỉ xì một tiếng, họ cũng là Vương Trung Chi Vương, từ trước đến giờ chỉ có họ bảo người khác cùng tiến lên, đâu thể nào tham gia vây công? "Đám cặn bã trước cút đi!" Xích Hoang Cực quát khẽ, đấm ra một quyền, hóa thành bốn đạo hỏa diễm, bắn về phía Vô Diện, Dương Lâm, Vân Nữ và Thác Bạt Đông, ngay cả đồng bạn Minh Giới cũng thành đối tượng công kích của hắn. Một quyền đấm ra, bốn người Vô Diện không dám khinh thường, hoặc né tránh, hoặc chống đỡ, nói chung không thể bỏ qua. Xích Hoang Cực cười ha ha, một quyền lại một quyền, mặt trời đỏ lóng lánh, như Thái Dương Thần. Bốn người Vô Diện cũng rống to, nhưng Xích Hoang Cực quá mạnh mẽ, bốn người bị ép liên thủ. Rất có ý tứ, trong bốn người họ có ba sinh linh Thần giới, một sinh linh Minh Giới, nhưng liên thủ vây công một cường giả Minh Giới, hình ảnh thấy thế nào cũng không hài hòa. Nhưng họ không liên thủ không được, Xích Hoang Cực quá mạnh mẽ, đã vượt qua vương giả phổ thông, đạt đến Vương trong Vương. Nếu như ở bên ngoài, vậy còn có thể dựa dẫm cảnh giới thủ thắng, nhưng ở đây, cùng cảnh giới giao thủ, vậy chỉ có thể dựa vào số lượng. Nếu như thật ở bên ngoài, Xích Hoang Cực đã bước vào Tinh Thần Cảnh, có thể cùng hắn ngang hàng chỉ có Thạch Hoàng và Bắc Hoàng mà thôi.
"Ha ha ha ha!" Tóc đen của Xích Hoang Cực rối tung, trong đôi mắt lưu chuyển dị tượng chư thiên Tinh Thần, đỉnh đầu có mặt trời đỏ, đấm ra một quyền ngay cả tứ đại Vương giả cũng không dám đón đỡ, chỉ có thể không ngừng né tránh, lại nhân cơ hội phản kích. "Vô dụng!" Xích Hoang Cực khinh thường nói, trong mắt hắn, chỉ có Lăng Hàn, Bắc Hoàng, Thạch Hoàng mới có thể làm đối thủ của hắn, dư tử tầm thường, chỉ có bị đuổi ra khỏi cửa mà thôi. Bốn người Vô Diện nào cam tâm chịu thua, dồn dập triển khai tuyệt kỹ, ác chiến với Xích Hoang Cực. "Thiên Phong Xuất Chân Long!" Vân Nữ nũng nịu một tiếng, dẫn đầu phát động đại chiêu, hai tay trương động, từng đạo Thanh Phong hiện lên, lượn lờ mây tía, mà trong núi này, có tiếng rồng ngâm, tựa hồ phủ phục một Chân Long. Chân Long, đằng ở cửu thiên, uy hiếp thiên hạ. Vù, một luồng áp lực đáng sợ nhất thời bao phủ tứ phương, phảng phất cô gái này chính là thiên hạ tôn sư, tất cả mọi người chỉ có thể kính bái. "Lưu Thủy Khúc Thương, Thiên Âm Tru Tuyệt!" Vô Diện gảy dây đàn, âm thanh nhanh như trống trận, khiến nhịp tim của người ta không khỏi tăng nhanh, thật giống như muốn nổ tung. Mà từng đạo sóng âm hóa thành nước chảy, nhìn như vô ngân, nhưng tràn ngập sát cơ, chảy tới Xích Hoang Cực. Dương Lâm lấy ra một cái ô, cổ kính, có nửa bên đã tổn hại nghiêm trọng, phá hoại vẻ đẹp, nhưng hắn đẩy ra, cả người lại giống như thành trung tâm của vũ trụ, cực kỳ loá mắt. "Vạn Cổ Thanh Thiên, ta tức vĩnh hằng!" Hắn nói, cổ tán phát quang, hóa thành một vị cổ Phật, kim quang vạn trượng, phách chưởng về phía Xích Hoang Cực. Đây là Thánh khí không trọn vẹn hắn được, ở bên ngoài có thể trấn Tinh Thần Cảnh! Thác Bạt Đông cắn răng một cái, đấm lên ngực, phun ra một dòng máu vàng óng, "Sư Vương Khiếu, thiên hạ phục!" Hắn gầm một tiếng, đùng đùng đùng, không khí bị đánh nứt, xung kích về phía Xích Hoang Cực.
Tứ đại Vương giả, đều ra đại chiêu. Lúc này, ngay cả Xích Hoang Cực cũng không dám khinh thường. Một chọi một, hắn có thể ung dung hạ bất cứ ai trong bốn người này, nhưng bị bốn người vây công, ưu thế của hắn đã rất nhỏ, mà hiện tại bị đại chiêu liên kích, áp lực của hắn tự nhiên càng to lớn hơn. Chỉ cần một sai lầm, ngay cả hắn cũng phải nuốt hận. "Không tệ, lúc này mới có chút ý nghĩa!" Xích Hoang Cực cười to, chiến ý trùng thiên, ở bình thường muốn giao thủ với bốn tên Vương giả là chuyện không thể nào, điều này làm cho hắn cũng trở nên hưng phấn. "Nhưng ở trước mặt ta, cái này còn thiếu rất nhiều!" Hắn đấm ra một quyền, đơn giản, thô bạo, trực tiếp. Oanh, đây cũng không phải là một quyền phổ thông, mà hóa thành biển lửa vô tận. Trong Thanh Sơn của Vân Nữ lao ra một con Thanh Long, đầu áp sát biển lửa, nhưng trong quá trình trùng kích, thân rồng bị đốt đi, chỉ miễn cưỡng vọt tới trước người Xích Hoang Cực ba thước liền biến mất. Thanh thủy của Vô Diện cũng bị liệt diễm đốt cháy, ở cách hai thước biến mất. Dương Lâm thì mạnh hơn, dù sao cổ tán trong tay hắn chính là Thánh khí, Cổ Phật phá tan biển lửa, một chưởng bổ tới trước mặt Xích Hoang Cực, nhưng vừa vặn nghênh tiếp nắm đấm của Xích Hoang Cực nổ ra, nhất thời tan nát. Sư Vương Khiếu của Thác Bạt Đông đánh nứt không khí, miễn cưỡng tới cách Thác Bạt Đông ba thước, liền không cách nào tiến vào mảy may. Tứ đại Vương giả liên thủ, lại tuyên cáo vô công! "Cặn bã nên cút!" Xích Hoang Cực bù thêm một quyền, hóa thành bốn diễm hổ, đánh tới bốn người. Oành oành oành, sau khi phát ra đại chiêu, bốn người đang đứng ở kỳ suy yếu, nơi nào có thể đối kháng Xích Hoang Cực phản kích, nhất thời bị đánh bay. Cũng may họ là Vương giả, đòn đánh này chỉ đánh bay họ, tạo thành một chút tổn thương, nhưng không có cách nào trọng thương họ. Vải áo ở cánh tay phải của Vân Nữ bị đánh tan, lộ ra một đoạn cánh tay trắng sáng như tuyết, bóng loáng như ngọc, cảm động đến cực điểm. Dương Lâm thì lui ba trượng, sắc mặt trắng nhợt, còn may chưa có phun ra máu. Thác Bạt Đông hừng hực đằng lùi lại mười bảy bước, trên đường lưu lại một loạt dấu chân thật sâu, kim mao múa tung. Đùng, khăn che mặt của Vô Diện phá nát, hiện ra... một khuôn mặt không có ngũ quan.
Nhìn thấy bộ mặt thật của Vô Diện, dù người nơi này đều là Vương giả trẻ tuổi, cũng hít vào một hơi. Đây là người nào, gương mặt hoàn toàn không có ngũ quan! Thậm chí ngay cả tóc, lỗ tai cũng không có, chỉ có một cái đầu. Nếu không phải hắn mặc quần áo còn có hai mặt trước sau, chỉ nhìn cái đầu, thì bên nào là mặt, bên nào là gáy cũng không thể nhận biết. Cái tên này là nói như thế nào? Vô Diện! Thực sự là Vô Diện! Vô Diện thở dài, rõ ràng không có miệng, nhưng tất cả mọi người cảm giác được hắn xác thực thở dài, hắn rút kiếm, khe khẽ rung lên nói, "Không nghĩ tới, nhanh như vậy liền phải đến một bước này!" "Món đồ gì?" Xích Hoang Cực lộ ra vẻ mặt cảm thấy hứng thú, thế giới này ngoại trừ võ đạo ra, đồ vật có thể làm cho hắn cảm thấy hứng thú cũng không nhiều, xưa nay hắn chưa từng nghe nói qua chủng tộc nào như vậy, thậm chí ngay cả mặt cũng không có. Xoạt, Vô Diện vung ra một kiếm, nhưng không chém về phía Xích Hoang Cực, mà đâm về phía mặt của mình, phốc, nhất thời có máu tươi chảy ra. Chuyện này... bị người nhìn thấy "hình dáng xấu" liền muốn tự sát sao? Không! Chỉ thấy Vô Diện xuất liên tục mấy kiếm, trên "mặt" mình đào ra mấy cái hố máu, giống như vẽ trên giấy, nhất thời có thêm hai con mắt, một lỗ mũi và một cái miệng. Đương nhiên, chỉ là một mảnh huyết mà thôi. Nhưng sự tình kinh người xuất hiện, hố máu cấp tốc biến hóa, biến ra một đôi mắt, mũi nhô lên cao, miệng nứt ra, lộ ra hai hàm răng. Tóc của hắn đang bằng tốc độ kinh người mọc ra, lỗ tai cũng vậy, chỉ mấy hơi, một "người" chân chính xuất hiện. Đây là một nam tử vô cùng anh tuấn, hoàn toàn có thể nói là siêu cấp mỹ nam tử, quả thực có thể làm cho nam nhân đố kị. Nhưng bảy người ở đây chỉ khiếp sợ, bởi vì khí thế của Vô Diện lại cất cao, vượt qua cấp bậc Vương giả, tiến quân về phía Vương trong Vương. Đây là tình huống thế nào? Vẽ ra khuôn mặt, thực lực liền tăng vọt gấp mấy lần? "Ta nhớ ra rồi!" Dương Lâm đột nhiên mở miệng, chỉ vào Vô Diện nói, "Ngươi là Vô Nhan Tộc!" "Vô Nhan Tộc, thượng cổ Thiên Tộc!" Vân Nữ cũng kinh hô, trên mặt tràn đầy khiếp sợ. Thượng cổ Thiên Tộc! Bốn chữ này đại biểu thần bí và mạnh mẽ, chỉ cần ai dính líu quan hệ với bốn chữ này, vậy tất nhiên có thể khuấy lên một phương phong vân.