Chương 275: Đại Hội Thiên Kiêu
Cập nhật: 29/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 1371 đến 1375 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa những lời xì xào bàn tán về Lăng Hàn, Thiên Phượng Thần Nữ không khỏi bực mình. Nàng tự nhận mình không phải đối thủ một chiêu của Lăng Hàn trong cùng cấp độ, nhưng những lời lẽ xúc phạm kia vẫn khiến nàng khó chịu. Lăng Hàn chỉ mỉm cười trấn an, tin rằng việc quét sạch mọi đối thủ và giành lấy vị trí quán quân sẽ là lời giải thích hùng hồn nhất. Tuy nhiên, Thiên Phượng Thần Nữ vẫn giữ vẻ "tiểu nữ nhân" đáng yêu, không muốn nghe những lời lẽ hạ thấp người mình yêu. Khoảnh khắc ấy, lòng Lăng Hàn chợt rung động, muốn đưa nàng đến một nơi riêng tư để "thưởng thức" vẻ đẹp của nàng. Thiên Phượng Thần Nữ lườm yêu, nửa đe dọa nửa mời gọi: "Dám động tay động chân, ta đánh bay ngươi!" Lăng Hàn bật cười, thì thầm vào tai nàng, khoe khoang rằng giờ đây hắn có thể trấn áp nàng chỉ bằng một chiêu. Ánh mắt quyến rũ của nàng lại một lần nữa khiến hắn xao xuyến, nhưng đúng lúc định tiến thêm một bước, một sự náo động lớn bất ngờ xảy ra.
Một chiếc tinh thuyền khổng lồ từ trên trời giáng xuống, buộc mọi người phải dạt ra. Cửa thuyền mở, một thiếu niên, hay nói đúng hơn là một thanh niên trẻ măng, chừng mười sáu, mười bảy tuổi bước ra, tỏa ra khí thế áp đảo. Đó là Dương Lâm, một Vương giả trẻ tuổi với vận khí nghịch thiên, sở hữu một Thánh khí tàn phế đủ sức trấn áp cường giả Tinh Thần Cảnh. Sự xuất hiện của hắn gây ra một làn sóng cuồng nhiệt, đặc biệt từ phái nữ. Bốn thị vệ đi theo hắn, dù cũng là những thiên kiêu xuất chúng, nhưng lại cam tâm làm người hầu, càng chứng tỏ sức mạnh phi phàm của Dương Lâm. Lăng Hàn gật gù, thầm so sánh với Vô Diện, nhận ra thiếu niên này quả nhiên không hề kém cạnh. Hắn cũng không khỏi cảm thán về Thánh khí tàn phế của Dương Lâm, trong khi mình sở hữu Tiên khí như Hắc Tháp mà chỉ dùng để ẩn thân, bảo mệnh. Tiểu Tháp lạnh lùng "nhổ nước bọt", tỏ vẻ khinh thường.
Sau Dương Lâm, một nữ tử tuyệt sắc khác xuất hiện, khí chất cao quý như nữ vương, sánh ngang Thiên Phượng Thần Nữ. Đó là Vân Nữ, ái nữ của Thiên Phong Đại Đế, đi cùng một thanh niên tuấn tú tên Tả Toàn. Hai người sánh bước thân mật, khiến bao nam nhân phải ghen tị. Mọi người xì xào rằng Tả Toàn là đệ tử của Đại Đế, cũng là một thiên kiêu, tuy kém Vân Nữ một chút nhưng đã đạt đến Tinh Thần Cảnh. Lăng Hàn bị cuốn hút bởi chiếc tinh thuyền hoa lệ của Vân Nữ, được chế tác từ lượng lớn Thần Thiết cao cấp, khiến Tiên Ma Kiếm của hắn có thể thăng cấp. Thiên Phượng Thần Nữ không khỏi nhéo eo hắn, ghen tuông.
Khi các thiên tài lũ lượt xuất hiện, những cường giả thực sự từ hai giới Thần - Minh cũng âm thầm tề tựu, đề phòng chiến tranh bùng nổ. Hai bên chiếm giữ hai phía lối vào Sơn Hà Lâm, một thông lệ đã hình thành qua vô số năm. Vài ngày sau, Vô Diện lặng lẽ đến, tìm Lăng Hàn, cùng hắn chén tạc chén thù, hoàn toàn không để Thiên Phượng Thần Nữ vào mắt, tính cách quả thực kỳ lạ.
Khi quy tắc thiên địa bao phủ Sơn Hà Lâm đột ngột tiêu tan, tất cả đều hiểu rằng Đại hội Thiên kiêu chính thức bắt đầu. Những người ôm chí lưu danh sử sách dồn dập tiến về hẻm núi. Vượt qua hẻm núi này đã là chứng minh tài năng, nhưng rất ít người làm được. Dương Lâm là Vương giả đầu tiên tiến vào, dễ dàng vượt qua, cùng với bốn thị vệ mạnh mẽ của hắn. Vân Nữ cũng ung dung đi qua, trong khi Tả Toàn có vẻ vất vả hơn, cho thấy lợi thế cảnh giới cao hơn không còn ý nghĩa trong Sơn Hà Lâm.
Bên Minh Giới cũng có những thiên tài cấp Vương giả. Lăng Hàn nhìn thấy một nam tử đầu đội vầng mặt trời đỏ, tỏa ra khí thế kinh người, khiến người ta muốn thổ huyết. Vô Diện lộ rõ vẻ kiêng kỵ và hưng phấn, nhận ra đây là một đối thủ đáng gờm. Tiếng hô vang dậy từ đoàn người Minh Giới: "Xích Hoang Cực!" Lăng Hàn kinh ngạc, nhận ra đây chính là Vương giả đỉnh cao của Minh Giới, với khí thế áp đảo tất cả Dương Lâm, Vân Nữ hay Vô Diện. Hắn thầm đánh giá Thần giới có vẻ yếu thế hơn, nhưng lại tự tin rằng đó là khi chưa tính đến mình.
Bất ngờ, một chấn động dữ dội vang vọng, như thiên quân vạn mã đang lao tới, khiến mọi người cảnh giác. Nhưng đó chỉ là một chiếc xe ngựa nhỏ bé, to bằng bàn tay, được kéo bởi một con trâu màu Tử Kim bằng kim loại. Chiếc xe đi qua đâu, không gian nứt vỡ, đại đạo xoáy tròn. Một lão giả kiến thức uyên bác run rẩy nhận ra: "Đó là Phượng Huyết Chân Kim! Vật liệu Thánh cấp!" Và không chỉ một, con trâu cũng được làm từ Phượng Huyết Chân Kim, thùng xe từ Mộng Hồi Mộc, cũng là vật liệu Thánh cấp. Mọi người kinh hãi tột độ, tự hỏi ai lại có thể ngồi trong cỗ xe xa hoa đến vậy.
Cửa xe ngựa mở ra, một tiểu nhân chỉ cao ba tấc nhảy xuống, khoác áo choàng Tử Kim. Lại một tiếng kêu kinh ngạc: "Đó là Phượng Huyết Chân Kim dệt thành!" Tiểu nhân biến hóa thành một nam tử anh tuấn, da thịt như ngọc thạch. Hắn ngước nhìn trời, gọi lớn: "Bắc Hoàng, ngươi còn chưa tới sao?" Một giọng nói vọng lại: "Ngươi cũng chỉ vừa đến, đừng làm như đã đợi lâu." Tiếng cười vang lên, bên cạnh nam tử ngọc thạch xuất hiện thêm một người nữa, cũng vô cùng đẹp trai, khí thế ngất trời. Lại một Vương giả không tầm thường nữa!
Thiên Phượng Thần Nữ không khỏi kinh hãi, cảm thấy hai người này, cùng với Xích Hoang Cực, đã vượt xa cấp độ Vương giả trẻ tuổi thông thường. Họ đều là Tinh Thần Cảnh, nhưng tuổi đời còn rất trẻ. Một người kiến thức uyên bác nhận ra: "Đó là Tiên Thiên Thạch Linh sao?"