Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 274

Chương 274: Bất Diệt Thể và Hội Ngộ Vương Giả

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1366 đến 1370 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách sống động sự bất khả chiến bại của Lăng Hàn, biến anh thành một biểu tượng của sự kiên cường và khả năng phục hồi phi thường, đẩy Ngũ Tông vào tuyệt vọng. Tác giả khéo léo lồng ghép những màn đối đầu kịch tính và giới thiệu dàn thiên tài trẻ tuổi đầy hứa hẹn, mở ra một bức tranh rộng lớn về cuộc hội ngộ giữa các vương giả. Bi kịch của những kẻ bám víu vào quá khứ đối lập gay gắt với sự vươn lên mạnh mẽ của thế hệ mới, tạo nên một không khí căng thẳng và đầy kịch tính. Qua đó, chương truyện không chỉ phô diễn sức mạnh cá nhân mà còn hé lộ những âm mưu thâm sâu và tham vọng quyền lực. Mạch truyện diễn ra dồn dập, khiến người đọc không ngừng dõi theo từng bước chân của nhân vật chính.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong trận chiến khốc liệt, đối thủ của Lăng Hàn đã phải kinh hoàng nhận ra sức mạnh biến thái của chàng trai trẻ. Kiếm của hắn, dù sắc bén đến mấy, cũng chỉ có thể xé rách y phục, chẳng thể tổn thương chút nào đến thân thể cường hãn kia. Nỗi sợ hãi mãnh liệt len lỏi trong tâm trí hắn: nguyên lực có hạn, nhưng đối phương lại sở hữu thể phách đáng sợ, chẳng cần lo lắng gì về phòng thủ. Đây đúng là một lối chơi bất công!

Không còn giữ được phong thái đơn đấu, bốn vị cường giả Thượng Quan Y Y cùng nhau xông lên, thần binh sáng chói, bao vây Lăng Hàn. Vô Diện khẽ hỏi Lăng huynh có cần giúp sức, nhưng Lăng Hàn chỉ tự tin đáp: "Không cần, ta có thể giải quyết!" Lời nói ngông cuồng ấy càng chọc tức Tích Hoa cung chủ, bà ta gầm lên, sau lưng hiện ra đôi Phượng dực dài trăm trượng, nhưng màu lông tạp nham và thần diễm không thuần khiết đã tố cáo huyết mạch kém xa Thiên Phượng Thần Nữ.

"Câu nói này, hẳn là ta tặng cho các ngươi!" Lăng Hàn hét dài, toàn lực bùng nổ. Chín Chân Long nguyên thủy quanh quẩn thân thể, thể lực và nguyên lực hòa quyện hoàn hảo. Chàng không cần kỹ pháp hoa mỹ, chỉ đơn thuần là đập! Lối chiến đấu thô bạo, đơn giản nhưng uy lực vô biên. Oành oành oành, năm cường giả liên thủ cũng chỉ biết lùi bước dưới áp lực của Lăng Hàn. Thể phách cường đại cho phép chàng chỉ công không thủ, mọi đòn đánh đều có thể là chí mạng. Một quyền của Lăng Hàn giáng thẳng vào mặt Thiết Vô Nhai, đánh bay nửa khuôn mặt, thần hồn cũng trọng thương. Thiết Vô Nhai kêu rên, lùi lại hòng thoát thân chữa trị, nhưng Lăng Hàn há có thể để hắn toại nguyện? Thà chặt một ngón còn hơn tổn thương mười ngón, chàng quyết tâm truy sát.

Hàn Phong vội vã hô lớn: "Tế Thần Khí!" Mười đệ tử Ngũ Tông lập tức tạo thành một nhóm, triệu hồi năm thần khí: kiếm, đao, gương, lược và kéo. Các thần binh bừng tỉnh, tỏa ra hung khí khủng bố, đồng thời rút cạn sức lực của năm mươi đệ tử, khiến họ ngã gục, tái nhợt như bệnh nặng. Vô Diện kinh hãi: "Lăng huynh, uy năng của năm thần binh này đều đạt cực cảnh Nhật Nguyệt, ít nhất cũng trung kỳ, ngươi chắc chắn không cần ta ra tay sao?" Lăng Hàn vẫn hùng dũng, tin tưởng vào thể phách và Bất Diệt Thiên Kinh của mình, dù có bị phá hủy cũng có thể hồi phục ngay lập tức.

Năm thần binh phát uy, uy lực đáng sợ không kém gì năm cường giả cực cảnh trung kỳ, hơn nữa chúng không chịu ảnh hưởng của Thiên uy. Lăng Hàn thầm gật đầu, quyết định không xông thẳng vào đại bản doanh Ngũ Tông là sáng suốt. Chàng rút Tiên Ma Kiếm, kiếm khí trùng thiên, cùng các thần binh va chạm dữ dội. Mặc dù phẩm chất Tiên Ma Kiếm không cao bằng, nhưng qua tôi luyện thiên kiếp và tiềm năng Tiên Kim, nó không hề thua kém thần khí cấp tám. Tuy nhiên, năm "cường giả" cực cảnh liên thủ vẫn khiến Lăng Hàn phải giật gấu vá vai, không thể tiếp tục truy sát Thiết Vô Nhai, đành để hắn rút lui và dùng đan dược chữa trị.

Dù tạm thời áp chế được Lăng Hàn, nhưng lòng người Ngũ Tông lạnh lẽo. Dốc toàn lực cũng chỉ đến thế, mà Lăng Hàn còn vô số tiềm năng tăng tiến. Ai dám chắc chàng sẽ không bước vào Tinh Thần Cảnh? Khi đó, Ngũ Tông chỉ còn đường chết! "Không tiếc bất cứ giá nào, phải tiêu diệt tên này!" Hàn Phong lạnh lùng ra lệnh, không còn cơ hội nào khác. Năm cường giả Ngũ Tông không trực tiếp ra tay mà dồn tâm trí điều khiển thần binh, hút cạn sinh lực của hàng trăm đệ tử. Từng người một, họ bị rút cạn tuổi thọ, tinh huyết, trở nên xanh xao, héo hon như xác khô, chỉ để duy trì uy lực của thần binh.

Dưới áp chế toàn lực của năm thần binh, Lăng Hàn dần dần lộ ra vết thương, toàn thân đẫm máu, thậm chí thần cốt cũng rạn nứt. Người Ngũ Tông mừng rỡ, tưởng rằng đã có thể tiêu diệt đại địch. Vô Diện băn khoăn, không hiểu sao Lăng Hàn vẫn chưa cầu cứu. Nhưng chỉ vài giây sau, một cảnh tượng kinh hoàng khiến Ngũ Tông rơi vào tuyệt vọng: Lăng Hàn ngạo nghễ đứng thẳng, không chỉ không bị chém thành tro bụi, mà mọi vết thương trên người chàng đã hoàn toàn biến mất, như chưa từng có chuyện gì xảy ra!

Ngũ Tông không thể tin vào mắt mình, ngay cả Vô Diện cũng chấn động. Đây chính là công năng nghịch thiên của Bất Diệt Chân Dịch. Lăng Hàn mỉm cười: "Tiếp tục đi chứ, khách khí làm gì?" Ai dám khách khí với chàng lúc này? Đệ tử Ngũ Tông khóc không ra nước mắt, họ đã mất đi hàng vạn năm tuổi thọ, giờ lại bị ép tiếp tục tế thần binh. Thiết Vô Nhai, sau khi hồi phục tạm thời, gào lên: "Tiếp tục tế tổ khí, phải chém chết ác tử này!"

Người Ngũ Tông nguyền rủa trong lòng, nhưng không còn lựa chọn. Liều mạng với Lăng Hàn chỉ là mất đi vài năm tuổi thọ, nhưng không liều mạng thì là cái chết chắc chắn. Lần nữa, thần binh tỏa sáng. Lăng Hàn cười lạnh: "Trở lại một trăm lần cũng vô dụng, hôm nay chính là ngày ta đòi lại công đạo cho Hằng Thiên Đại Lục!" Lời lẽ hùng hồn, nhưng Ngũ Tông vẫn không tin Lăng Hàn có thể hồi phục vô hạn. Họ không biết, Lăng Hàn đang vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, chịu chút tổn thương liền hồi phục, trọng thương cũng hóa nhẹ. Sau khi lĩnh ngộ một tia ảo diệu của dục hỏa trùng sinh, khả năng hồi phục của chàng càng kinh người.

Công kích như mưa, Lăng Hàn vẫn ung dung như một Chiến Thần bất tử. Ngũ Tông thì đang cạn kiệt sinh lực, biến thành những cái xác khô chỉ còn mắt chớp chớp. Cuộc chiến kéo dài, Lăng Hàn tái vận chuyển một giọt Bất Diệt Chân Dịch, vết thương lại lành thêm. Thần binh dần suy yếu, uy lực giảm sút. Tuyệt vọng bao trùm Ngũ Tông. "Rút lui!" Hàn Phong đành miễn cưỡng ra lệnh.

"Muốn đi sao?" Lăng Hàn cười gằn. "Đánh ta lâu như vậy, giờ đến lượt ta rồi!" Một kiếm của chàng dật động, kiếm khí ngang dọc, hàng chục đệ tử Ngũ Tông bị diệt sinh cơ. Năm cường giả Ngũ Tông điều khiển thần binh tháo chạy. Lăng Hàn biết, dù có Trích Tinh Bộ cũng khó mà giữ chân được cả năm người liên thủ. Chàng quyết định sẽ thanh toán Ngũ Tông sau.

"Lăng huynh, ngươi thật bất phàm!" Vô Diện chân thành nói, thừa nhận không chắc thắng Lăng Hàn dù ở cùng cảnh giới. Lăng Hàn cười lớn: "Ta sẽ nỗ lực tu luyện, nhanh chóng cùng Vô Diện huynh đánh một trận thoải mái!" Vô Diện cũng cười, cảm thấy mình cần nỗ lực nếu không muốn bị Lăng Hàn đuổi kịp. Lăng Hàn hỏi Vô Diện có tham gia thiên kiêu hội hai giới không, Vô Diện đáp muốn gặp thiên kiêu Nguyệt Ảnh của Minh Giới, nhưng gặp Lăng Hàn rồi thì không vội.

Lăng Hàn và Vô Diện trở về Lang Nha Thành. Lăng Hàn bán lượng lớn Giới Linh Thạch, mua Thần Thiết để nâng cấp Tiên Ma Kiếm. Chàng cũng luyện đan dược, Cuồng Dã Huyết Linh Đan, bán đấu giá, gây chấn động Lang Nha Thành. Loại đan dược này giúp tăng một tiểu cảnh giới, tiết kiệm vạn năm tu luyện, cực kỳ quý giá. Tuy nhiên, dù bán sáu viên, số tiền thu được vẫn không bằng Giới Linh Thạch. Lăng Hàn quyết tâm phải có đủ Thần Thiết cấp sáu để nâng Tiên Ma Kiếm lên cấp bảy trước thiên kiêu hội.

Trong Hắc Tháp, Thanh Diễm Điêu đã lớn như một người, nằm dưới Luân Hồi Thụ, được Thánh Nhân chỉ điểm, hứa hẹn tương lai vô hạn. Mới một tuổi đã Linh Hải Cảnh, nó còn kiêm nhiệm vai trò đưa thư tình giữa Lăng Hàn và Thiên Phượng Thần Nữ.

Cuối cùng, thiên kiêu hội hai giới bắt đầu. Lăng Hàn đón hai tin vui: Tiên Ma Kiếm đã lên cấp bảy, và Thiên Phượng Thần Nữ đã hết thời hạn binh dịch, giành được tự do. Nàng quyết định ở lại chiến trường hai giới, đợi cùng Lăng Hàn rời Vân Đính Tinh, tránh cảnh chứng kiến tông môn bị san bằng.

Lăng Hàn và Thiên Phượng Thần Nữ lên đường đến Sơn Hà Lâm, nơi tổ chức thiên kiêu hội. Nơi đây bị bao phủ bởi quy tắc thiên địa, chỉ những thiên tài chân chính mới có thể vào. Cứ 77.777 năm, quy tắc thiên địa thay đổi, mở ra một khe hẹp trong nửa tháng cho phép thiên tài tiến vào. Đây là một sự kiện trọng đại, nơi các thiên kiêu hai giới tranh tài, thể hiện sức mạnh của giới mình. Lăng Hàn cũng hướng tới phần thưởng: một khối Thần Thiết cấp mười cho người thắng cuộc, thứ cực kỳ hiếm có để nâng cấp Tiên Ma Kiếm.

Sơn Hà Lâm, dù mang tên là rừng, thực chất là một hẻm núi hiểm trở. Nhiều người đã tụ tập, chờ đợi thời khắc quy tắc thiên địa mở ra. Quy tắc nơi đây kỳ lạ, cho phép cả sinh linh Minh Giới và Thần giới vận hành bí pháp hoàn hảo, đảm bảo công bằng. Lăng Hàn và Thiên Phượng Thần Nữ ngồi sát bên nhau, lão nhân sâm thì đi trêu ghẹo các cô gái, còn con thỏ thì dòm ngó túi tiền người khác, chỉ chờ cơ hội trộm dược liệu. Chỉ có Thanh Diễm Điêu, được Lăng Hàn đặt tên Tiểu Thanh, ngoan ngoãn đứng sau, thỉnh thoảng mổ lông, toát lên vẻ thần tuấn.

"Nghe nói lần này Dương Lâm cũng sẽ tới!" Một tiếng xì xào vang lên. "Cái gì Dương Lâm? Ngươi không biết Dương Lâm? Thiên tài số một của Hội Phong Tinh, Vương giả bất bại, đệ tử thân truyền của Cửu Hà Thượng Nhân, còn có Thánh khí không trọn vẹn!" Tin tức gây chấn động. Mọi người kinh ngạc trước sức mạnh của Thánh khí, có thể trấn áp cả Tinh Thần Cảnh. Lăng Hàn ghi nhớ cái tên này, Dương Lâm – một kình địch ngang tầm Vô Diện.

"Vậy Dương Lâm có thể ép thiên kiêu hai giới, phong làm Vương trong Vương sao?" "Cũng chưa chắc! Bạch Mã Tinh có Vân Nữ, con gái của Đại Đế, tu hai trăm năm đã là Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh cao, đại chiến 376 trận không bại, đối thủ đều cảnh giới cao hơn nàng." "Còn có Nguyệt Ảnh của Lam Vân Đế Triều, cũng là Vương giả tuổi trẻ, cùng cảnh giới vô địch!"

"Các ngươi đừng xem thường Lăng Hàn!" Một người lên tiếng bênh vực. "Ngũ Đại Tông Môn liên thủ vây công, hắn một mình giết lùi!" Nhưng lời nói ấy bị chế giễu. "Thiên Kiếm Cung là cái thứ gì, không có cường giả Tinh Thần Cảnh, đánh bại bọn họ tính là gì?" Mọi người đều lắc đầu, Dương Lâm, Vân Nữ, Nguyệt Ảnh được công nhận, còn Lăng Hàn chỉ là tân binh, chưa đủ tầm.

Thiên Phượng Thần Nữ đứng dậy, uy thế bùng nổ, đôi Phượng Dực bốc cháy thần diễm, như Chân Phượng giáng thế: "Ai cảm thấy Lăng Hàn không đủ mạnh, ta đến lĩnh giáo một hồi!" Cả đám người run sợ trước uy lực của nàng. Đúng lúc đó, một thanh niên cười dài tiến tới: "Ha ha ha, khí thế của cô nương thật mạnh, không biết tại hạ có thể lĩnh giáo một chút hay không?" Hắn nhìn Thiên Phượng Thần Nữ với ánh mắt thèm muốn.

"Tại hạ Dung Đào, không biết cô nương xưng hô thế nào?" Hắn muốn dùng cớ giao thủ để tiếp cận. Thiên Phượng Thần Nữ không đáp, chỉ giơ tay phải, hỏa diễm ngưng tụ thành kiếm, ý bảo muốn đánh thì ra tay. Dung Đào không giữ lại, toàn lực tấn công, muốn nhanh chóng trấn áp mỹ nhân này. Hắn nghĩ, phụ nữ như Thiên Phượng Thần Nữ phải bị đánh bại trước mới chịu khuất phục. Thiên Phượng Thần Nữ cũng toàn lực đón đỡ, nàng muốn nhanh chóng hạ gục đối thủ, chính danh cho Lăng Hàn.

Hai người đại chiến, Dung Đào nhanh chóng lộ vẻ kinh ngạc. Đối thủ quá mạnh, hắn không thấy chút khả năng chiến thắng nào. Cả hai đều là Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn đỉnh cao, nhưng Thiên Phượng Thần Nữ là thiên tài Tứ Tinh, Dung Đào chỉ là Nhị Tinh, chênh lệch hai tinh là sự nghiền ép. Rất nhanh, Dung Đào bị một kiếm đánh bay, đành chán nản bỏ chạy.

Thiên Phượng Thần Nữ thu hồi Hỏa Kiếm Dực, lạnh nhạt tuyên bố: "Đánh nhau cùng cấp, Lăng Hàn một chiêu liền có thể bại ta." Tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, không ai dám ngờ.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!