Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong màn đêm tĩnh mịch của chiến trường, tâm trí Lăng Hàn không ngừng xoay vần với những suy đoán về nguyên nhân thực sự của cuộc xâm lăng từ Minh Giới. Anh gạt bỏ mọi lời đồn đại về kho báu hay việc bắt cóc phụ nữ, bởi những lý do đó quá nông cạn để châm ngòi một cuộc chiến quy mô lớn như vậy. Một khả năng điên rồ chợt lóe lên: con tiểu thú kỳ lạ trong quân Tử Nguyệt, một sinh vật đến từ Minh Giới. Chẳng lẽ, đại quân Minh Giới nhắm thẳng vào Tử Nguyệt Quân chỉ vì muốn đoạt lại nó?
Dù khó tin, nhưng sự trùng hợp này quá lớn: tiểu thú xuất hiện không lâu thì Minh Giới đại quy mô xâm lược, mục tiêu lại chính là Tử Nguyệt Quân. Lăng Hàn nhận ra, đây ắt hẳn là chân tướng. Con tiểu thú ấy không hề tầm thường, đủ để Minh Giới bất chấp sinh mạng vô số binh lính để đoạt lại. Việc Minh Giới không công khai yêu cầu trả lại tiểu thú cũng là một nước cờ khôn ngoan, bởi nếu Thần Giới nhận ra giá trị của nó, mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp và đẫm máu hơn gấp bội. Một khi tiểu thú trở thành điểm yếu hay công cụ uy hiếp, chiến tranh có thể leo thang đến mức hủy diệt.
Lăng Hàn quyết định phải hành động. Anh không thể thông báo cho Tử Nguyệt Thần Nữ, vì e ngại những hậu quả khôn lường. Thay vào đó, anh tìm đến Thiên Phượng Thần Nữ, người mà anh tin tưởng. May mắn thay, quân doanh của họ đang trong giai đoạn nghỉ ngơi do tổn thất nặng nề, Lăng Hàn dễ dàng rời đi. Anh đến Tử Nguyệt Quân, nhưng quân kỷ nghiêm minh khiến anh không thể vào. Nhờ những tiểu cô nương quen mặt, Thiên Phượng Thần Nữ cuối cùng cũng xuất hiện, ôm theo con tiểu thú.
Điều khiến Lăng Hàn kinh ngạc là tiểu thú không hề toát ra chút khí tức tà ác nào của Minh Giới, hoàn toàn giống một yêu thú bản địa của Thần Giới. Điều này càng củng cố suy đoán của anh: nó thật sự phi phàm. Lăng Hàn dùng thần thức truyền âm, kể lại toàn bộ phân tích và suy đoán của mình. Thiên Phượng Thần Nữ ban đầu kinh ngạc đến mức cho rằng hoang đường, nhưng sự tin tưởng tuyệt đối vào Lăng Hàn khiến nàng gật đầu. "Có ít nhất tám phần mười," Lăng Hàn khẳng định.
Hai người rời khỏi quân doanh, hướng về vùng sâu nhất của chiến trường hai giới, lách qua tuyến phòng tỏa của Minh Giới. Thời gian của Thiên Phượng Thần Nữ có hạn, và Lăng Hàn cũng không thể ở lại quá lâu. Cuối cùng, Lăng Hàn quyết định đi một mình: "Em về trước đi, ta sẽ đưa nó qua Minh Giới." Thiên Phượng Thần Nữ lo lắng khôn nguôi, nhưng Lăng Hàn trấn an nàng bằng việc nhắc đến Hắc Tháp. Nàng cuối cùng cũng giao tiểu thú cho anh, mặc cho nó kêu la phản đối. Lăng Hàn tóm lấy nó, lao nhanh vào vùng hỗn độn, nơi quy tắc hai giới giao tranh dữ dội nhất.
Khi bước chân vào Minh Giới, Lăng Hàn khẽ động niệm, khí tức của Ma Chủ bao trùm toàn thân anh, biến anh thành một sinh linh thuần túy của Minh Giới. Con tiểu thú trong tay anh cũng biến đổi, tỏa ra khí tức đặc trưng của Minh Giới như một tắc kè hoa. Lăng Hàn không khỏi giật mình, loài vật gì mà kỳ lạ đến vậy! Anh còn chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, một bóng người khổng lồ, cao ba trượng, cơ bắp cuồn cuộn như nham thạch, đột ngột xuất hiện. Người đó như thể đã ở đó từ trước, chỉ là Lăng Hàn chưa nhận ra.
"Rất tốt, rất tốt, tiểu chủ cuối cùng cũng trở về!" Người khổng lồ cười lớn, vươn tay chộp lấy tiểu thú. Hắn nhìn Lăng Hàn, gật đầu: "Tiểu tử, ngươi lập công lớn. Bản tọa phải đưa tiểu chủ trở về ngay, không kịp ban thưởng. Cầm lấy tín vật này, đến Loạn Ma Cung lĩnh thưởng." Nói rồi, hắn ném cho Lăng Hàn một lệnh bài bạc và biến mất trong chớp mắt.
Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm, dưới áp lực của đối phương, anh gần như không thở nổi. Hằng Hà Cảnh! Quả nhiên, Minh Giới xâm lăng vì tiểu thú, và nó còn được gọi là "Tiểu chủ" bởi một cường giả Hằng Hà Cảnh. Thân phận của nó thật sự quá trọng yếu!
Cũng như cách cuộc chiến bắt đầu một cách khó hiểu, nó kết thúc cũng đột ngột không kém. Minh Giới rút quân. Khi Lăng Hàn trở về, anh thấy các đội quân Minh Giới đang rút lui, và nhờ khí tức Ma Chủ, anh được coi là đồng loại, không bị nghi ngờ. Anh không trốn tránh, đường hoàng trở về. Mọi người đều hân hoan, đặc biệt là những binh sĩ cấp thấp, những người luôn sống trong sợ hãi cái chết. Chiến tranh kết thúc, nhưng quân đội vẫn chưa giải tán, đề phòng Minh Giới giở trò "hồi mã thương". Lăng Hàn biết rõ, Minh Giới sẽ không trở lại, mọi thứ sẽ quay về trạng thái giằng co như trước.
Chỉ vì một con tiểu thú bướng bỉnh, một cuộc chiến tranh đã nổ ra, cướp đi sinh mạng của vô số người. Lăng Hàn thầm lau mồ hôi lạnh, nghĩ đến viễn cảnh một tinh cầu bị hủy diệt chỉ vì một con vật tham ăn.
Trong khi Thiên Phượng Thần Nữ còn hai năm nghĩa vụ quân sự, Lăng Hàn quyết định ở lại chiến trường hai giới để tìm kiếm Giới Linh Thạch. Tuy nhiên, Ngũ Tông lại khôi phục lệnh truy sát anh. Ngũ Tông đã chịu tổn thất nặng nề trong cuộc chiến, gần như toàn bộ Nhật Nguyệt Cảnh của họ đều phải ra trận. Số lượng người bị Lăng Hàn giết hại tuy ít hơn nhưng cũng không nhỏ. Ngũ Tông điều động thêm các cường giả đại viên mãn đỉnh cao, thậm chí là thiên tài Nhị tinh trở lên để săn lùng anh.
Sau một lần thoát khỏi truy binh, Lăng Hàn ẩn mình vào Hắc Tháp. Ba tháng trôi qua, anh tiến hành Tiên Diễm rèn thân. Thân thể anh từ hư vô dần ngưng tụ thành hình hài một đứa trẻ hơn một tuổi. "Tiến bộ rất nhanh!" Tiểu Tháp hiếm khi khen ngợi. Lăng Hàn mỉm cười, khao khát sức mạnh đã thúc đẩy anh lĩnh hội Bất Diệt Thiên Kinh nhanh chóng, đạt được tiến bộ lớn trong dục hỏa trùng sinh.
Anh nuốt một viên Cuồng Dã Huyết Linh Đan và bế quan dưới Luân Hồi Thụ. Lần này, anh không định ra ngoài cho đến khi đủ sức nghiền ép kẻ mạnh nhất của Ngũ Tông. Ba ngày sau, anh luyện hóa xong đan dược, tu vi bước vào trung cực vị đỉnh cao. Sau 43 ngày dưới Luân Hồi Thụ, anh tích lũy đủ để đột phá. Lăng Hàn ra Hắc Tháp, chủ động phá nát thần cốt để tăng cường thể phách, đồng thời quan sát thiên kiếp để hóa thành lĩnh ngộ của bản thân.
Anh giơ tay phải, một tia chớp đáng sợ phun trào, một thần văn màu xanh lam lấp lánh trên lòng bàn tay. Thần văn này như một tia chớp, nhưng lại ẩn chứa hàng trăm triệu ký tự, khiến người ta choáng váng khi nhìn vào. Đây là ý chí võ đạo mà anh thu được từ thiên kiếp, một bí pháp chỉ mình Lăng Hàn có thể hiểu. "Cuối cùng cũng có tiến bộ thực chất!" Lăng Hàn đại hỉ. Anh vung tay, một tia chớp bổ xuống, chém nát một ngọn núi cao phía trước. Giờ đây, anh như hóa thân của thiên kiếp, có thể thi triển sức mạnh của nó.
"Tiếp tục bế quan, lần này ta muốn xông lên đại viên mãn!" Lăng Hàn quyết tâm. Anh luyện chế đan dược, rèn thân bằng Tiên Diễm, và miệt mài tu luyện. Một năm lặng lẽ trôi qua, Lăng Hàn cuối cùng cũng bước vào đại viên mãn. Thể phách của anh đạt đến cấp độ giữa Thần Thiết cấp tám và cấp chín, khiến anh gần như vô địch trong Nhật Nguyệt Cảnh. Anh giờ đây có thể khôi phục hình dạng bốn, năm tuổi sau mỗi lần Tiên Diễm rèn luyện. Tiểu Tháp cũng phải tán thưởng, cho rằng ngay cả chủ nhân cũ của Hắc Tháp cũng khó làm tốt hơn anh.
Lăng Hàn quyết định đã đến lúc ra mặt. Hơn nữa, anh còn có thể trấn áp Thiên Phượng Thần Nữ... khà khà. Anh vững chắc cảnh giới rồi nghênh ngang trở về Lang Nha Thành, mang theo vô số Giới Linh Thạch và đan dược để bán, nâng cấp Tiên Ma Kiếm. Đúng như dự đoán, hành động của anh nhanh chóng bị Ngũ Tông phát hiện. Một mạng lưới vây hãm hình thành, các cao thủ dồn dập kéo đến.
"Hảo tiểu tử, lại còn dám nghênh ngang xuất hiện như thế, tuy lập trường của chúng ta không giống, nhưng ta vẫn không thể không khâm phục." Một nam tử vung kiếm, tỏa ra kiếm ý kinh người. Đó là Hàn Phong, cự phách của Thiên Kiếm Cung, một thiên tài Tứ Tinh đã đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn đỉnh cao từ trăm vạn năm trước. Có lời đồn rằng, ai đỡ được một kiếm của Hàn Phong, có thể xưng cường giả trong Nhật Nguyệt Cảnh.
Không chỉ có Hàn Phong, còn có Tiền Ý của Tuyệt Đao Tông, Tích Hoa cung chủ của Vân Phượng Tông, Thượng Quan Y Y của Thanh Lôi Tông, và Thiết Vô Nhai của Địa Long Tông. Tất cả đều là những nhân vật tầm cỡ, không hề kém cạnh Hàn Phong. Ngũ Tông đã huy động toàn bộ sức mạnh để tiêu diệt Lăng Hàn, vì sợ rằng nếu anh biến mất thêm mười năm nữa, sẽ trở thành cường giả không thể đối phó.
"Đại viên mãn!" Thượng Quan Y Y, một lão bà đầy nếp nhăn nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp một thời, nhíu mày. Gần trăm người của Ngũ Tông đều lộ vẻ kiêng dè. Nỗi lo của họ đã thành hiện thực, và thời gian anh đạt đến cảnh giới này quá ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn một năm kể từ khi anh còn là trung cực vị hậu kỳ.
"Thì đã sao!" Hàn Phong ngạo nghễ nói, tự tin thanh Thần Kiếm trong tay có thể chém bất kỳ Nhật Nguyệt Cảnh nào. "Không sai, lần này chúng ta không chỉ điều động người mạnh nhất, mà còn mang theo vài món chí bảo, chẳng lẽ không thể tiêu diệt kẻ này?" Tích Hoa cung chủ lạnh lùng nói.
Hàn Phong xin chiến, và bốn người còn lại gật đầu. Hắn bước ra, kiếm trong tay tỏa ra kiếm ý thực chất, tạo thành vô số vòng kiếm phía sau lưng, mỗi mũi kiếm đều hướng ra ngoài, ngưng tụ thành vạn đạo kiếm ảnh. Tiếng "Phốc!" vang lên, nhiều đệ tử Ngũ Tông gần đó thổ huyết, không chịu nổi kiếm ý kinh người này.
Lăng Hàn chắp hai tay sau lưng, không chút bận tâm. Sức chiến đấu của anh giờ đây đã không kém đối phương bao nhiêu, và thể phách của anh đủ để Hàn Phong không thể làm tổn thương anh.
Đúng lúc đó, một tiếng cười lớn vang lên. Một bạch y nhân, khuôn mặt bị che kín vải bố, tách đám đông mà bước ra. Hắn đi lại nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo khí thế vô thượng, khiến người của Ngũ Tông phải kinh hãi lùi bước. "Ồ, đây không phải Lăng huynh sao?"
"Vô Diện huynh!" Lăng Hàn cười ha hả, ánh mắt đảo qua, lập tức nói: "Chúc mừng Vô Diện huynh, cuối cùng cũng bước ra một bước quan trọng!" Đối phương đã đạt đến đỉnh cao của Cực Cảnh Nhật Nguyệt!
Vô Diện cười nói: "Cùng Lăng huynh thảo luận một phen, đã cho ta đủ cảm ngộ! Ha ha, Lăng huynh, có thời gian, chúng ta lại thảo luận một phen?" Hắn tràn đầy phấn khởi, hoàn toàn không để nhân mã Ngũ Tông vào mắt. Quả thực, một cường giả Cực Cảnh đỉnh cao tương đương Tinh Thần Cảnh, sao phải bận tâm đến Nhật Nguyệt Cảnh?
Lăng Hàn mỉm cười: "Vô Diện huynh cứ đứng chờ một bên, để ta giải quyết những người này trước đã!" "Ta giúp ngươi được không?" Vô Diện hỏi. "Không cần!" Lăng Hàn lắc đầu. "Được rồi!" Vô Diện gật đầu, đi đến một bên ngồi xuống.
Đám người Hàn Phong giận dữ, nhưng vẫn e ngại thực lực của Vô Diện. Trọng điểm hiện tại là giết chết Lăng Hàn. "Nhận lấy cái chết!" Hàn Phong ra tay trước, một kiếm dật động, vạn đạo kiếm ảnh từ kiếm luân phía sau bắn về phía Lăng Hàn.
Vô Diện gật đầu: "Thực lực người này không yếu, tuy lực lượng chỉ là Tứ Tinh, nhưng kiếm thuật cực cao, nếu như ta chỉ vừa tu thành Nhật Nguyệt cực cảnh, không hẳn là đối thủ của hắn." Đây là một đánh giá cực cao, cho thấy cảnh giới không hoàn toàn quyết định sức chiến đấu.
Vạn đạo kiếm ảnh hội tụ thành một đòn, mang theo uy năng đánh giết Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn. Ngay cả một Vương giả như Vô Diện cũng không dám chống đỡ trực diện. Nhưng Lăng Hàn chỉ nhấc tay phải lên, ngưng tụ thành nắm đấm rồi đánh tới.
"Oành oành oành oành!" Kiếm ảnh đập vào nắm đấm của Lăng Hàn, bắn ra vô số ánh sáng. Mỗi kiếm đảo qua, thân hình Lăng Hàn lùi lại một chút, khi vạn kiếm cùng lúc va chạm, anh lùi gần một trăm bước. Nhưng… chỉ có vậy mà thôi! Trên nắm đấm của anh thậm chí không có một chút dấu vết.
Người của Ngũ Tông há hốc mồm. Một kiếm toàn lực của Hàn Phong, thiên tài kiếm tu, lại bị Lăng Hàn hời hợt cản lại. "Nghịch thiên rồi! Tiện dân của tiểu thế giới này quả thực nghịch thiên rồi!"
Lăng Hàn vẫy tay, cười nói: "Không tệ, vẫn tính có chút thực lực, có chút đau a." Chỉ là có chút đau! Người của Ngũ Tông không biết nên cười hay nên khóc.
Vô Diện vỗ tay cười lớn: "Hóa ra thể phách của Lăng huynh còn có thể theo cảnh giới tăng lên, thực sự là không thể nào tin nổi! Phỏng chừng ta phải ra tay toàn lực mới có thể đánh tan phòng ngự của Lăng huynh."
Hàn Phong hít một hơi thật sâu: "Bản tọa chưa từng phục ai, nhưng tiểu tử ngươi, mặc dù là người bản tọa phải chém giết, nhưng bản tọa vẫn phải viết một chữ phục, có thể ở sau khi khai thiên, ngắn ngủi trong vòng mười năm tu đến cảnh giới như vậy, còn nắm giữ chiến lực như vậy, xác thực hơn người."
"Không cần giả mù sa mưa như thế." Lăng Hàn lãnh đạm nói. "Sức chiến đấu của ta là tự mình luyện ra, ngươi thì sao? Sợ là có hơn một nửa thuộc về công của Nhất Giới Đan đi? Lão cẩu, ngày hôm nay ta liền chém đầu ngươi, dùng để tế điện tỉ tỉ sinh linh uổng mạng."
Vô Diện hừ lạnh, nhìn về phía Hàn Phong, hiển nhiên biết Nhất Giới Đan đại diện cho điều gì. Hàn Phong sát khí bùng cháy: "Chết đến nơi rồi, còn dám mạnh miệng, nên chết một trăm lần!" Hắn điểm mi tâm, "vù", mi tâm nứt ra, bay ra bốn thanh Thần Kiếm, mỗi thanh đều trôi nổi quanh người hắn, tỏa ra khí tức không kém hắn chút nào.
Nhân Khí Hợp Nhất! Lăng Hàn thầm nghĩ, đây nhất định là Nhất Giới Đan mang đến chỗ tốt, luyện hóa ngàn tỉ sinh linh mà thành đan dược, há chỉ tăng cao tu vi đơn giản như vậy? Anh cũng sát khí sôi trào, phỉ nhổ những cường giả đạt được sức mạnh bằng cách tàn sát sinh linh.
"Người đáng chết là ngươi!" Lăng Hàn gào thét, vung quyền đánh tới Hàn Phong. "Vù", anh trực tiếp dật động Thiên uy, tỏa ra khí phách vô thượng. Thiên uy của Lăng Hàn có thể suy yếu đối thủ hai tinh cấp, khiến sức chiến đấu của Hàn Phong nhất thời giảm mạnh. Mặc dù Hàn Phong là thiên tài Tứ Tinh, lại thêm kiếm tu và Nhất Giới Đan, sức chiến đấu thực sự có thể vượt Ngũ Tinh, nhưng Thiên uy đã san bằng khoảng cách. Đây là một trận chiến ngang tài ngang sức!
Lăng Hàn gào thét như sấm, liên tục tung quyền phẫn nộ về phía Hàn Phong, trên nắm tay đan dệt lực lượng Lôi đình, sức phá hoại cực kỳ đáng sợ. "Oành! Oành! Oành! Oành!" Anh một mình độc chiến bốn thanh Thần kiếm và bản thể của Hàn Phong. Sức chiến đấu của năm cá thể đều tương đương, tùy tiện một cái cũng có thể quét ngang Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng trước mặt Lăng Hàn, lại không có nửa điểm thượng phong.
Da mặt người của Ngũ Tông đều co giật. Hàn Phong là đệ nhất cao thủ của Ngũ Tông, nhưng hiện tại, hắn không cách nào chiến thắng một người mới vừa bước vào đại viên mãn. Mọi người đều không rét mà run, lẽ nào Ngũ Đại Tông Môn sẽ hủy diệt dưới tay Lăng Hàn?
Lăng Hàn phẫn nộ đến phát điên, nghĩ đến vạn năm trước, những người thân quen của anh đều bị coi là vật liệu, luyện thành Nhất Giới Đan, khiến sát khí trong anh như sôi. Kẻ này, chính là một trong những kẻ cầm đầu thúc đẩy luyện chế Nhất Giới Đan! Từng đạo thần văn tỏa ra trên người anh, ý chí võ đạo thông suốt toàn thân, phóng ra uy năng vô tận.
Hàn Phong ngơ ngác.