Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Khi những cường giả từ khắp nơi hội tụ, cuộc xâm lăng của Minh Giới dường như chững lại, củng cố niềm tin rằng mục tiêu thực sự không phải là đất đai Vân Đỉnh Tinh, mà là truyền thừa vô giá của Hằng Hà Cảnh, thậm chí là Thánh Nhân. Giữa lúc chiến cuộc căng thẳng, một mệnh lệnh bất ngờ tìm đến Lăng Hàn: Đại đội trưởng mới nhậm chức muốn gặp mặt. Lăng Hàn thoáng ngạc nhiên, liệu ai lại muốn gặp anh trong hoàn cảnh này? Anh theo người lính đến một lều vải rộng lớn, nơi thanh âm quen thuộc vang lên, lạnh lẽo và đầy ẩn ý.
Bước ra từ trong lều, gương mặt Tạ Đông Lai hiện rõ vẻ đắc thắng. "Ha ha ha ha, Lăng Hàn, không ngờ chúng ta lại gặp mặt nhanh đến vậy!" Hắn cười khẩy, ánh mắt tràn đầy sự chế giễu. Hóa ra, Tạ Đông Lai, nhờ thân phận Thế tử Tạ gia, đã được bổ nhiệm làm đại đội trưởng, và trớ trêu thay, Lăng Hàn lại nằm dưới quyền chỉ huy của hắn. Đây chính là cơ hội trời cho để hắn trả mối thù xưa. Lăng Hàn chỉ nhếch mép, buông lời châm chọc: "Sao lại là ngốc điểu ngươi? Vẫn chưa nếm đủ vị đắng sao?" Tạ Đông Lai giận tím mặt, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự mãn, tuyên bố: "Ở đây, ta là tướng, ngươi là binh! Ta nói gì, ngươi phải làm nấy!" Hắn ra lệnh cho Lăng Hàn đi kiếm củi, với ý đồ hành hạ và sỉ nhục.
Lăng Hàn mỉm cười gật đầu, thản nhiên quay lưng. Tạ Đông Lai đắc chí, chờ đợi Lăng Hàn vác củi về để tiếp tục sai vặt. Nhưng thời gian trôi qua, Lăng Hàn biệt tăm. Sắc mặt Tạ Đông Lai ngày càng tối sầm. "Thằng ranh này... dám kháng mệnh?" Hắn nổi trận lôi đình, gầm lên gọi tên Lăng Hàn, âm thanh cuồn cuộn như sấm sét, thu hút sự chú ý của toàn bộ doanh trại. Lăng Hàn ung dung bước ra, vẫn giữ nụ cười cợt nhả. Tạ Đông Lai định trị tội, nhưng lại nghẹn lời khi Lăng Hàn hỏi anh đã kháng lệnh gì. Hắn không thể công khai nói ra lệnh đi kiếm củi, vì điều đó sẽ biến hắn thành trò cười. Trong loạn quân, kẻ làm khó dễ cấp dưới một cách công khai sẽ tự rước lấy tai tiếng.
Lăng Hàn không nhượng bộ, đối đáp sắc bén: "Hỏi ngươi một câu chính là xem thường thượng cấp, ngươi cũng thật là uy phong! Bên ngoài trăm dặm chính là đại quân Minh Giới, kính xin đại đội trưởng đi qua uy phong một hồi, dọa chạy toàn bộ bọn họ đi." Lời lẽ châm chọc khiến Tạ Đông Lai tức tối, nhưng không thể phản bác. Hắn quyết định dùng vũ lực để trấn áp, viện cớ chỉ đạo tu luyện. "Không muốn tiếp thu chỉ đạo cũng được, đi chặt 10 ngàn gánh củi đến... trong vòng một ngày!" Lăng Hàn bật cười lớn: "Tạ đại thiếu muốn nhiều củi như vậy làm gì, muốn đốt chơi sao? Vậy ngươi phải từ trong nhà mang nhiều mấy người hầu lại, đến quân doanh còn trêu chọc uy phong của công tử ca, thực sự là chuyện cười." Không chịu nổi nữa, Tạ Đông Lai ra tay, một bàn tay lớn vồ tới, muốn nghiền nát Lăng Hàn.
Áp lực khủng khiếp bao phủ, nhưng Lăng Hàn vẫn đứng vững như núi. Chín Thần Long từ Cửu Long Phách Thể Thuật hiện lên quanh thân anh, mỗi con một vẻ, phun ra nuốt vào mây tía, tỏa ra thần uy. Thần cốt của Lăng Hàn cứng rắn như Thần Thiết cấp tám, áp lực của một Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn không thể khuất phục anh. Tạ Đông Lai giận dữ, tung ra Hắc Kim Ma Ưng Trảo, hai ma trảo đen kịt, lớn như phòng ốc, xé rách không gian, tạo ra những vòng xoáy đen đáng sợ. Lăng Hàn không đón đỡ, thân hình lóe lên, hòa vào đám đông. Tạ Đông Lai thúc giục ma trảo truy kích, đánh bay những người lính vô tội, gây ra cảnh tượng hỗn loạn. Lăng Hàn, lợi dụng tình thế, lớn tiếng hô hoán: "Tạ Đông Lai là gian tế Minh Giới, giết người!" Cảnh tượng Tạ Đông Lai điên cuồng tấn công đồng đội đã bị nhiều người chứng kiến.
Sự kiện nhanh chóng lan đến tai vị tổng chỉ huy Tinh Thần Cảnh của doanh trại tán binh. Tạ Đông Lai bị mắng xối xả, nhưng nhờ gia thế hiển hách, chỉ bị khiển trách và yêu cầu lập công chuộc tội. Lăng Hàn thầm cảm thán sự bất công, nhưng cũng hiểu rằng Tạ Đông Lai sẽ không bỏ qua. Anh đoán Tạ Đông Lai sẽ mượn tay Minh Giới để trừ khử mình. "Vậy thì xem ai âm ai đi!" Lăng Hàn lẩm bẩm.
Vài ngày sau, Minh Giới phát động một cuộc tổng tấn công quy mô lớn. Lăng Hàn cùng quân đoàn tán binh được đẩy ra tiền tuyến, cảm giác mình như bia đỡ đạn. Chiến trường hỗn loạn, bụi mù mịt trời, cường giả hai giới lao vào nhau. Những pháp thân khổng lồ của Tinh Thần Cảnh xuất hiện, giẫm nát mặt đất, chém phá bầu trời. Tiếng trống trận vang dội, thôi thúc ý chí chiến đấu. Tạ Đông Lai, với vẻ mặt hăng hái bất thường, dẫn đội ngũ của mình xông thẳng vào sâu trong trận địa Minh Giới. Quân số từ vạn người nhanh chóng giảm xuống còn ba ngàn. Khi nhận ra mình đã bị đẩy vào tử địa, những người lính còn lại hoảng loạn, muốn rút lui. Nhưng đã quá muộn. Tạ Đông Lai vẫn dõi theo Lăng Hàn, muốn tận mắt chứng kiến anh gục ngã.
Lăng Hàn chiến đấu như điên, nhưng trong lòng anh đã hiểu rõ âm mưu. Anh đột ngột quay đầu, lao về phía Tạ Đông Lai, hô lớn: "Tạ huynh, chúng ta sóng vai giết địch!" Tiên Ma Kiếm vung lên, sát khí ngút trời, chém bay vô số cường giả Minh Giới xung quanh. Anh tiếp cận Tạ Đông Lai, tung ra Thất Sát Trấn Hồn Thuật. Thần hồn của Tạ Đông Lai bị chấn động trong khoảnh khắc, dù chỉ là tích tắc, nhưng đủ để anh ta bị chém trúng vài nhát. Tạ Đông Lai điên tiết, dùng đại đao vàng rực mang theo khí tức ăn mòn lao vào Lăng Hàn. Hai người, vừa chống lại kẻ thù Minh Giới, vừa âm thầm giao chiến với nhau.
Áp lực ngày càng tăng, khi số lượng quân Minh Giới bao vây họ càng lúc càng đông. Trên lý thuyết, Lăng Hàn lẽ ra đã phải chết từ lâu, nhưng anh vẫn linh hoạt tránh né, khiến Tạ Đông Lai không thể tin nổi. "Chết chính là ngươi!" Lăng Hàn lạnh lùng nói, "Vì tư hận bản thân, lại để cả chi quân đội làm vật hy sinh, ngươi táng tâm điên cuồng như vậy, còn có tư cách làm người sao?" Tạ Đông Lai múa đao, cười khẩy: "Ha, có một nhánh quân đội chôn cùng ngươi, ngươi còn không chịu hảo hảo ngủ yên sao?" Lăng Hàn không nói thêm lời nào, chỉ triển khai Tiên Ma Kiếm và Lôi Đình Kiếm Pháp, chém giết khắp nơi.
Bỗng nhiên, một đạo thần thức mạnh mẽ quét qua, khiến cả Lăng Hàn và Tạ Đông Lai đều rùng mình. Một bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống, mang theo uy thế của chư thiên tinh thần, muốn nghiền nát cả hai. Cường giả Tinh Thần Cảnh! Sắc mặt Tạ Đông Lai kịch biến, hắn vội vàng lấy ra một tấm thần phù, vỗ lên người, hóa thành một vệt kim quang phóng thẳng lên trời. "Còn muốn đi?" Lăng Hàn đã lường trước, lấy thân làm cung, phát động tiễn thức chung cực. Một mũi tên sáng chói vụt bay, xuyên thủng không gian, nhanh chóng đuổi theo Tạ Đông Lai. "Phốc!" Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Tạ Đông Lai bị trúng tên, máu bắn tung tóe, cả người chao đảo từ giữa không trung rơi xuống. Dù đã sử dụng thần phù bảo mệnh, nhưng mũi tên của Lăng Hàn quá nhanh, quá mạnh, khiến hắn bị thương nặng.
Bàn tay khổng lồ kia vồ lấy Tạ Đông Lai, rồi quay lại tóm lấy Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn đã nhanh chóng thu nhỏ thân hình, rồi biến mất vào trong Hắc Tháp. Bàn tay lớn nắm không, một nam nhân áo xám với bộ râu thịt nhúc nhích xuất hiện, ánh mắt đầy kinh ngạc. "Người đâu?" Hắn không ngờ một tiểu nhân vật Nhật Nguyệt Cảnh lại có thể biến mất không dấu vết ngay dưới mũi mình. "Thú vị!" Hắn lặp lại, thần thức lan tỏa, quét tìm khắp nơi.