Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 271

Chương 271: Kỳ Phùng Địch Thủ, Loạn Thế Mở Ra

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1351 đến 1355 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách tài tình sự giao thoa giữa ân oán cá nhân và biến cố càn khôn. Mối quan hệ phức tạp giữa Lăng Hàn, Thiên Phượng Thần Nữ và Kiếm Đế được đào sâu, phơi bày những lựa chọn khó khăn và lòng kiên định. Tác giả khéo léo chuyển đổi nhịp điệu từ màn đối đầu gay cấn sang mối đe dọa khôn lường từ cuộc xâm lược quy mô lớn của Minh Giới. Qua đó, chương này nhấn mạnh gánh nặng trách nhiệm và sự hy sinh trong thời loạn, mở ra một bức tranh chiến tranh khốc liệt.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Ánh mắt Lăng Hàn lướt qua, khẽ nheo lại, một cái tên cũ kỹ hiện lên trong tâm trí hắn – Kiếm Đế! Kẻ từng là bá chủ Thiên Nhân Cảnh vạn năm về trước, nay đã đạt tới Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị, dù không kinh người như Thiên Phượng Thần Nữ, nhưng vẫn là một bước tiến vượt bậc. Thiên Phượng Thần Nữ, đối thủ cũ, đứng đó, dung nhan bất động đáp lại Kiếm Đế bằng thái độ lạnh nhạt, không chút quan tâm đến lời gièm pha. Sự xuất hiện của những cường giả Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn khác càng làm tình hình thêm căng thẳng.

Kiếm Đế, với vẻ khinh thường, buông lời mỉa mai Thiên Phượng Thần Nữ. Lăng Hàn, không muốn thê tử mình chịu uất ức dù chỉ là hiểu lầm, bỗng cất tiếng: "Kiếm Đế, vạn năm không gặp, có dám đánh một trận không?" Lời nói của hắn khiến nhiều người bàng hoàng, không hiểu ác ma này đang nói chuyện với ai. Nhưng Kiếm Đế thì chấn động. Danh xưng ấy là hắn tự xưng trong tiểu thế giới, khi đến Thần giới đã phải che giấu. Làm sao Lăng Hàn biết được? Một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên trong đầu hắn, liên kết Lăng Hàn với Thiên Phượng Thần Nữ và cái tên quen thuộc kia. Chẳng lẽ, Lăng Hàn chính là nhân vật huyền thoại vạn năm trước, kẻ mà hắn từng coi là không đáng nhắc tới? Thời gian nguyên dịch! Câu trả lời hiện rõ, giải thích cho sự trường tồn của Lăng Hàn.

"Ngươi là... Lăng Hàn!" Kiếm Đế nhìn chằm chằm, ánh mắt đầy phức tạp. Lăng Hàn cười nhạt, nhắc lại chuyện cũ: "Ha ha, vì cầu ta luyện đan, còn học trộm ba thức kiếm pháp của ngươi, thực sự là không tiện." Không còn nghi ngờ gì nữa, Lăng Hàn không chỉ là tội nhân khai thiên mà còn là đan đạo đế vương của vạn năm trước! Chẳng trách hắn tu luyện nhanh đến vậy, ngày ngày có đan dược thượng thừa bồi bổ. "Không nghĩ tới, lại là một người đã sớm chết!" Kiếm Đế lộ vẻ uy nghiêm đáng sợ, "Sớm biết ngươi sẽ mang đến uy hiếp lớn như vậy cho tông môn, lúc trước thật nên chém ngươi!"

"Trương Hoành, ngươi muốn chết sao?" Thiên Phượng Thần Nữ giận tím mặt, sát khí bùng nổ còn mạnh hơn cả Kiếm Đế. Trương Hoành, tên thật của Kiếm Đế, giờ đây không dám xưng Đế ở Thần giới. "Thê tử, để cho ta tới." Lăng Hàn nhẹ nhàng kéo Thiên Phượng Thần Nữ lại, khao khát được tái đấu với Kiếm Đế. Đối phương cảnh giới cao hơn, hắn không còn sợ bị mang tiếng bắt nạt. Chiến ý trong hắn sục sôi. Thiên Phượng Thần Nữ thì thầm cảnh báo: "Cẩn thận, hắn là thiên tài Tứ Tinh!" Nàng lo lắng Lăng Hàn sẽ bại trận. Nhưng Lăng Hàn chỉ cười: "Yên tâm, hiện tại ta còn không đánh lại ngươi, nhưng tên này, khà khà, việc nhỏ như con thỏ!" Thiên Phượng Thần Nữ lườm một cái, tên này đúng là thù dai, vẫn còn nhớ chuyện cũ.

"Kiếm Đế, đến, chiến một trận!" Lăng Hàn khiêu khích. Trương Hoành trầm ngâm: "Rất lâu không có được người kêu lên Kiếm Đế. Có điều, một ngày nào đó, ta sẽ để danh hiệu này tái hiện hào quang!" Chí khí ngút trời! Lăng Hàn gật đầu, đây mới là Kiếm Đế mà hắn biết. "Nể tình ngày xưa, nếu như ngươi thất bại, ta hi vọng ngươi có thể rời Thiên Kiếm Cung, theo đuổi đạo của chính mình." Lăng Hàn nói. "Ha ha, chờ ngươi đánh thắng ta rồi nói sau đi!" Trương Hoành rút kiếm, sát khí đáng sợ bùng lên, hòa cùng kiếm ý tạo thành một thanh Thần kiếm, như muốn chém nát trời xanh.

Lăng Hàn thầm than, về kiếm đạo, đối phương quả thực cao hơn hắn một bậc vì sự chuyên nhất. Còn hắn, tu luyện quá tạp nham. Nhưng chính những thứ "thượng vàng hạ cám" đó đã tạo nên Lăng Hàn ngày nay. Hắn không dùng Tiên Ma Kiếm, hai tay ngưng quyền, thần văn hiện lên, biến nắm đấm thành hai ngọn núi khổng lồ. "Ta đập!" Hắn ra tay trước. Song quyền vung lên, khí tức đáng sợ xé toạc bầu trời, tinh vân thất sắc. Đệ tử Ngũ Tông hoảng loạn bỏ chạy, không ai dám chịu một đòn như vậy.

Trương Hoành không hề nao núng, trường kiếm vút qua, chém vào hai ngọn núi thép. Một tiếng "vù" vang lên, nắm đấm Lăng Hàn bị bật ngược trở lại. Về lực lượng, Trương Hoành rõ ràng chiếm ưu thế, cảnh giới cao hơn nhiều. "Vạn năm trước, ngươi không phải đối thủ của ta, hiện tại... ngươi cũng sẽ không phải đối thủ của ta!" Hắn ngạo nghễ tuyên bố, rồi vận kiếm. Lăng Hàn cười lớn: "Ta còn tưởng rằng ngươi muốn nói, hiện tại ta cũng không phải đối thủ của ngươi." Hắn chuyển quyền thành chỉ, xèo xèo xèo, hóa thành từng đạo kiếm khí sắc bén, nghênh đón Trương Hoành. Đó là Lôi Đình Kiếm Pháp, dù chưa đại thành nhưng đã có tiểu thành, ẩn chứa uy lực của thiên kiếp.

Trương Hoành biến sắc. Là một kiếm tu si mê kiếm đạo, hắn cảm nhận được kiếm ý vô tận từ Lăng Hàn, vượt xa sự lĩnh ngộ của mình. Hắn không thể chấp nhận, năm xưa kẻ này còn không đáng nhắc tới, nay lại vượt mình trên kiếm đạo? Hắn hét dài một tiếng, trường kiếm vận chuyển, kiếm khí bay như mưa, hóa thành vô số lưỡi dao đen kịt chém tới. Lăng Hàn không sợ, cứng đối cứng. Người Ngũ Tông kinh ngạc, Lăng Hàn竟 có thể chiến ngang Trương Hoành, tân tinh mạnh nhất Thiên Kiếm Cung. Nhưng họ cho rằng Trương Hoành vẫn chiếm thượng phong, Lăng Hàn sẽ thua. Tuy nhiên, Trương Hoành hiểu, hắn chỉ đang dùng cảnh giới và lực lượng để áp chế, còn về kiếm pháp, hắn đã thua. Tại sao lại có kiếm pháp kết hợp nhanh và mạnh đến hoàn mỹ như vậy? Hắn khao khát được biết bí mật đó.

"Được rồi, nếu tài năng của tiểu tử này chỉ có thế, cùng tiến lên, bắt hắn!" Một lão giả bên cạnh quan sát hồi lâu, thấy Lăng Hàn có vẻ bình thường liền yên tâm. Họ không đến để đơn đả độc đấu mà để tiêu diệt mối họa tương lai của Ngũ Tông. Mấy tồn tại đại viên mãn bước tới, họ tin Lăng Hàn giấu bí mật lớn, có thể giúp Ngũ Tông đột phá.

"Lui ra!" Thiên Phượng Thần Nữ quát lên, sau lưng nàng hiện ra hư ảnh Phượng dực dài cả dặm, bốc cháy ngọn lửa chân chính, biến nàng thành một Nữ Chiến Thần. "Thiên Phượng nữ, ngươi thật muốn ăn cây táo rào cây sung?" Mấy lão giả lớn tiếng trách mắng, tức giận đến thổ huyết. Trong mắt họ, thành tựu của Thiên Phượng Thần Nữ là nhờ tông môn, nhưng nàng lại bao che kẻ thù. "Lại tiến lên một bước, chính là kẻ thù của ta!" Thiên Phượng Thần Nữ uy nghiêm đáng sợ. Nàng hầu như không nhận ân huệ gì từ Vân Phượng Tông, Nhất Giới Đan nàng cũng bài xích. Nàng đạt đến cảnh giới hiện tại là nhờ huyết mạch thức tỉnh.

Mấy lão nhân nhìn nhau gật đầu, tuyệt đối không thể bỏ qua Lăng Hàn. Nếu hắn mai danh ẩn tích rồi lại xuất hiện sau vạn năm, với sự yêu nghiệt của hắn, đến lúc đó đạt Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn đủ sức san bằng Ngũ Tông. "Lão Vu, lão Tiền, các ngươi kiềm chế Thiên Phượng nữ, những người còn lại theo lão phu đồng loạt ra tay, bắt tiểu tử kia." "Được!" Nhiệm vụ phân phối xong, họ bắt đầu thực thi. Thiên Phượng Thần Nữ giận dữ, Phượng dực rung lên, Thần diễm bay múa, tỏa ra uy thế vô tận. Cảnh giới của nàng chỉ là đại viên mãn, nhưng huyết mạch mang theo một tia chân phượng uy, cực kỳ đáng sợ. Đây là áp chế cấp bậc, khiến mấy lão giả đồng loạt rên lên, khó chịu.

Họ không nói gì, đối đầu với huyết mạch cao đẳng như vậy, chưa đánh đã yếu đi ba phần. Thiên Phượng Thần Nữ chủ động ra tay, một chưởng vỗ ra, tiếng phượng lệ vang vọng, một con phượng hoàng lửa lao ra, quấn quanh Thần diễm, tấn công người Ngũ Tông. "Giết!" Người Ngũ Tông cũng gầm lên, nếu Thiên Phượng Thần Nữ u mê, liền cùng nhau giết! Họ nghĩ đơn giản, Thiên Phượng Thần Nữ cũng chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, cùng tiến lên thì ít nhất cũng có thể cầm chân nàng. Nhưng họ đã đánh giá thấp Thiên Phượng Thần Nữ hiện tại. Mấy ngàn năm trước, nàng chỉ là đại cực vị. Giờ đây, nàng là đại viên mãn đỉnh cao, thiên tài Tứ Tinh! Một Hỏa Phượng lướt qua, tiếng kêu la thảm thiết vang lên, tất cả mọi người bỏ chạy, ngay cả mấy tồn tại đại viên mãn cũng không dám chống đỡ.

"Sao viện binh còn chưa tới?" Một lão giả hận hận nói. Trương Hoành đột nhiên thu kiếm: "Đây là toàn bộ thực lực của ngươi sao?" "Không phải." Lăng Hàn lắc đầu, thể phách mạnh mẽ của hắn còn chưa dùng hết, chưa kể sức khôi phục, và vô số đan dược. Trương Hoành ngửa đầu nhìn trời, hắn chiếm thượng phong nhưng không cách nào áp chế Lăng Hàn, đối phương có sức co dãn kinh người. Hắn gật đầu: "Bắt đầu từ hôm nay, ta sẽ lưu lạc thiên nhai, tìm kiếm kiếm đạo chân chính thuộc về mình, một ngày kia đại thành, ta sẽ tìm đến ngươi, hi vọng khi đó ngươi còn chưa chết!" Lăng Hàn cười lớn: "Được, nếu ở đây không tìm được ta, có thể đi Hợp Ninh Tinh Đại Lăng Triều, kia là địa bàn của ta." "Ta nhớ kỹ." Trương Hoành gật đầu, thu kiếm, quay người rời đi, cực kỳ hào hiệp.

"Trương Hoành!" Các đại nhân vật Ngũ Tông gào thét. Lăng Hàn cười: "Các ngươi phải cảm tạ hắn, lưu lại cho các ngươi một viên hỏa chủng! Bởi vì... các ngươi đều sẽ bị ta san bằng!" "Tiểu tử, ngươi chỉ là bám nữ nhân uy phong, có cái gì đáng đắc ý?" Một đại nhân vật quát Lăng Hàn. Lăng Hàn cười ha ha: "Nếu như các ngươi không phục, cũng có thể đi dựa dẫm nữ nhân a, ta không ngại." Người Ngũ Tông tức điên, Thiên Phượng Thần Nữ vốn là người của họ, lại bị Lăng Hàn "lừa gạt". "Ngày hôm nay lại thu một chút lợi tức!" Lăng Hàn lạnh lùng, mười ngón công kích, kiếm khí như mưa. Đệ tử Ngũ Tông ngã xuống hàng loạt, không ai chống nổi. Mấy lão giả giận dữ muốn cứu, nhưng Thiên Phượng Thần Nữ vỗ cánh, Liệt Diễm Phần Thiên, khiến họ không thể không dừng lại. Chỉ mấy nháy mắt, ngoại trừ mấy lão giả, đệ tử Ngũ Tông đều gục ngã.

Lăng Hàn ôm eo Thiên Phượng Thần Nữ, khiến nàng khẽ run, mặt ửng hồng. Nhưng tiểu thú trong lòng nàng lại nhe răng với Lăng Hàn. "Kêu la cái gì!" Lăng Hàn cốc đầu nó, tiểu thú ôm đầu kêu. "Ngươi không nên luôn bắt nạt nó!" Thiên Phượng Thần Nữ bất mãn. Lăng Hàn nhìn chằm chằm tiểu thú, thầm nghĩ chờ con thỏ và lão nhân sâm đến sẽ xui khiến chúng làm thịt con yêu thú Minh Giới này. Tiểu thú bị hắn nhìn mà run rẩy. Mấy lão giả Ngũ Tông tức giận sôi máu, nhưng Thiên Phượng Thần Nữ là ngọn núi không thể vượt qua. Họ chỉ có thể trơ mắt nhìn Lăng Hàn và Thiên Phượng Thần Nữ nghênh ngang rời đi.

Tuy nhiên, Thiên Phượng Thần Nữ đi được một đoạn liền cáo biệt Lăng Hàn, vì kỳ nghỉ đã hết, nàng phải trở về quân doanh. Tiểu thú đương nhiên bị Thiên Phượng Thần Nữ ôm đi. Lăng Hàn tiếp tục du đãng, nhờ thiên địa ban phúc, hắn liên tục nhặt được Giới Linh Thạch, đặc biệt ở những nơi quy tắc Thần giới chiếm ưu thế. Chỉ trong một tháng, hắn nhặt được chín khối Giới Linh Thạch.

Một ngày nọ, khi đang cùng con thỏ và lão nhân sâm du đãng, đại địa bỗng chấn động kịch liệt. "Mẹ kiếp, đó là đại quân của Minh Giới!" Phía trước, một đội quân ít nhất vạn người, toàn bộ là Nhật Nguyệt Cảnh, cùng với hàng trăm Tinh Thần Cảnh xuất hiện. Minh Giới muốn toàn diện khai chiến sao? Một chi quân đội trăm vạn, toàn Nhật Nguyệt Cảnh, Tinh Thần Cảnh dẫn đầu, đội hình đáng sợ đủ quét ngang một phương. Thậm chí Tinh Thần Cảnh cũng xuất hiện, vậy Hằng Hà Cảnh còn xa sao? Một hồi đại kiếp nạn sắp giáng lâm? Lăng Hàn khóe miệng co giật, hắn là tai tinh sao, đi đến đâu là loạn đến đó?

Trong đại quân Minh Giới, có người phát hiện Lăng Hàn, hơn trăm người lập tức lao tới, binh khí dật động, tà khí ngập trời. Lăng Hàn quyết định thật nhanh: "Chạy!" Hắn không sợ hơn trăm người kia, nhưng đối phương có Tinh Thần Cảnh, hắn không thể đối đầu. Con thỏ và lão nhân sâm đã sớm chạy xa. "Mẹ kiếp, các ngươi thật giảng nghĩa khí a!" Lăng Hàn triển khai Trích Tinh Bộ. "Thực lực ngươi mạnh nhất, ngươi không ở lại cản hậu thì ai vào đây nữa?" Lão nhân sâm nói. "Đúng vậy." Con thỏ cũng đồng tình.

"Ngừng lại!" Người Minh Giới đuổi theo, khí thế hùng hổ, nhưng tốc độ kém quá nhiều. Ba người Lăng Hàn chạy ra thật xa, tưởng đã thoát khỏi nguy hiểm, bỗng một tiếng hừ nhẹ vang lên, phía trước họ vô thanh vô tức xuất hiện một người. Hắn toàn thân áo trắng, phong thần tuấn lãng, một mỹ nam tử mười phần. Nếu không có khí tức tà ác xông lên mây xanh, hắn chẳng khác gì sinh linh Thần giới. Nhưng khí tức đó mạnh mẽ đến đáng sợ, cho thấy cảnh giới của đối phương cũng cao đến kinh người – Tinh Thần Cảnh! Lăng Hàn hoảng sợ, hai tay thò ra, một bên nhấc con thỏ, một bên nắm lão nhân sâm, bất cứ lúc nào cũng có thể trốn vào Hắc Tháp, không còn bận tâm việc lộ bí mật.

"Không cần sốt sắng, chỉ muốn hỏi các ngươi một việc." Nam tử áo trắng cười nói, hàm răng trắng như tuyết, mị lực mười phần. Lăng Hàn cũng cười đáp: "Vậy hỏi xong thì sao?" "Tự nhiên là giết, quan hệ quá lớn, không thể lưu một người sống." Bạch y nam tử từ tốn nói. Lăng Hàn cười ha ha: "Tốt lắm, ta liền tạm nghe một chút." "Người trẻ tuổi, gan của ngươi rất lớn!" Nam tử áo trắng nhìn chằm chằm Lăng Hàn, lộ vẻ kinh ngạc. "Ngươi tu luyện công pháp gì, lại có thể để thân thể phản lão hoàn đồng?" Nhãn lực của Tinh Thần Cảnh đương nhiên nhìn thấu Lăng Hàn ngụy trang. Lăng Hàn nghiêm mặt nói: "Ta tu luyện chính là lên trời xuống đất, quán cổ tuyệt kim, có một không hai, Thiên Nhất Huyền Công!" Nam tử áo trắng cười to: "Người trẻ tuổi thực sự là nghé con mới sinh không sợ cọp, ngay cả ta cũng dám trêu chọc. Cũng được, ta liền trực tiếp rút hồn của ngươi, bí mật gì cũng vừa xem hiểu ngay." Hắn lấy tay ép tới Lăng Hàn, chưởng lực chưa đến, khí thế đáng sợ đã áp chế Lăng Hàn không thể động đậy. Đây chính là Tinh Thần Cảnh, mặc ngươi thiên tài đến mấy cũng không cách nào đối kháng. Nhưng hắn chỉ dùng khí thế áp chế, không dùng ý chí võ đạo. Vèo, bóng người lóe lên, Lăng Hàn, con thỏ, lão nhân sâm cùng nhau biến mất. Nam tử áo trắng kinh ngạc, ba sinh linh sống sờ sờ lại biến mất không dấu vết? Nếu là Thuấn Di Phù, hắn có thể bắt được gợn sóng không gian. "Không gian Thần khí?" Hắn đảo mắt, nhưng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào. "Ta không tin!" Hắn tóm lấy thổ địa trong phạm vi trăm dặm, dùng đại năng lực luyện hóa thành hư vô, như đãi cát tìm vàng. Chỉ cần ba ngày, cả khối đại địa biến mất, nhưng hắn vẫn không tìm thấy không gian Thần khí. "Chẳng lẽ không phải trốn vào trong không gian Thần khí? Nhưng càng không thể là Thuấn Di Phù!" Hắn lẩm bẩm, bắt đầu tìm kiếm xung quanh, nhưng vẫn không có thu hoạch. Nếu không phải có nhiệm vụ, hắn sẽ ở đây tìm kiếm hai ba năm. "Trước tiên giải quyết chính sự." Hắn đưa ra quyết định, một bước bước ra, đã đi xa hơn trăm dặm.

Đám người Lăng Hàn đều thở phào nhẹ nhõm, nếu tên kia quyết định ở lại đây canh giữ, bọn họ căn bản không dám ló đầu ra. "Kỳ quái, Minh Giới sao lại đột nhiên xâm lấn quy mô lớn?" Lăng Hàn đầy thắc mắc. Tuy đây là chiến trường hai giới, nhưng điều động trăm vạn Nhật Nguyệt Cảnh, thậm chí Tinh Thần Cảnh gia nhập, thì không phải trò đùa nữa, mà là một cuộc đại quyết chiến. "Nếu như chỉ là Tinh Thần Cảnh còn được, vạn nhất ngay cả cường giả Hằng Hà Cảnh cũng xuất hiện, vậy Tinh Thần Cảnh cũng chỉ có thể nói là bia đỡ đạn." Lăng Hàn nghĩ đến Thiên Phượng Thần Nữ, hiện tại nàng ở trong Tử Nguyệt Quân, một khi chiến tranh bùng nổ, quân nhân nhất định phải ra chiến trường. Bất kể xuất ngũ hay chưa, dưới đại thế này, đều phải chiến đấu. "Không được, ta phải lập tức chạy trở về!" Lăng Hàn quyết định.

Hắn ra khỏi Hắc Tháp, xuất phát về phía Lang Nha Thành. Ba đại quân đoàn đều đóng quân ngoài Lang Nha Thành, tạo thành trận tuyến thép. Một khi thất thủ, đại quân Minh Giới có thể tiến quân thần tốc, xâm chiếm toàn bộ Vân Đính Tinh. Hắn bay nhanh, đến nơi đóng quân của Tử Nguyệt Quân đoàn, nhưng phát hiện toàn bộ doanh trại trống rỗng. Rõ ràng, Tử Nguyệt Quân đoàn đã điều động để đối kháng Minh Giới xâm lấn. "Sự tình nghiêm trọng rồi... thật giống như so với ta dự đoán còn bết bát hơn!" Lăng Hàn trầm ngâm, xem ra Minh Giới đã phát động cường giả Hằng Hà Cảnh, bằng không Tử Nguyệt Quân đoàn không thể điều động toàn bộ. "Trước tiên đi Lang Nha Thành tìm hiểu tình huống."

Hắn đi về phía Lang Nha Thành, vừa vào thành liền gặp phải kiểm tra cực kỳ nghiêm ngặt. Trong thành tràn ngập khí tức xơ xác, đường phố không còn náo nhiệt, mọi người vội vã, vẻ mặt ưu lo. Lăng Hàn gọi một người đi đường tu vi Sơn Hà Cảnh, ném cho hắn một khối Chân Nguyên Thạch, rồi hỏi: "Gần đây xảy ra chuyện gì, tại sao sốt sắng như vậy?" Người kia nhận Chân Nguyên Thạch, vội cất đi, cung kính nói: "Đại nhân, ngài hẳn mới từ bên ngoài trở về nên không biết, Minh Giới xâm lấn quy mô lớn, do ba vị cường giả Hằng Hà Cảnh thống quân, một ngày đẩy mạnh mấy ngàn dặm, sắp đánh tới Lang Nha Thành rồi." Ba tên cường giả Hằng Hà Cảnh? Hí! Chẳng trách Tử Nguyệt Quân đoàn toàn thể phát động, e là hai đại quân khác cũng như thế, bằng không làm sao chịu nổi ba vị cường giả Hằng Hà Cảnh suất lĩnh trăm vạn đại quân. Chiến tranh toàn diện muốn bùng nổ sao?

Minh Giới xâm lấn quy mô lớn, Lang Nha Thành đã phát thông cáo, tất cả mọi người phải trong vòng ba ngày sau khi nhận tin tức đi tới tam đại quân đoàn đưa tin, tiếp thu chỉ huy, cùng chống đỡ Minh Giới. Lần này, không có chuyện đã xuất ngũ hay chưa, công huân hay không, chỉ cần là cường giả Thần giới còn ở trên chiến trường này, đều có nghĩa vụ đối kháng Minh Giới. Mặt khác, thông báo khẩn cấp lên trên, không bao lâu nữa sẽ có càng nhiều cường giả đến. Minh Giới thoáng cái tăng quy mô chiến đấu lên tới cấp bậc này, nhất định phải điều động toàn bộ cường giả của Vân Đính Tinh mới có thể đối kháng. Lăng Hàn cũng lập tức đi tới tiền tuyến, đối kháng Minh Giới xâm lấn người người có trách nhiệm, đây là hai thế giới va chạm. Nếu Vân Đính Tinh thật bị Minh Giới chiếm lĩnh, vậy chắc chắn sẽ sinh linh đồ thán. Minh Giới sẽ không luyện Vân Đính Tinh thành Nhất Giới Đan, nhưng khác biệt cũng không lớn, sẽ có vô số sinh mệnh tử vong.

Lăng Hàn đi tới tiền tuyến, chỉ thấy hai chi đại quân đối lập. Một phương tự nhiên là Thần giới, do Tử Nguyệt Quân, Trường Phong Quân, La Hán Quân tạo thành, cộng thêm lượng lớn tán binh, tạo thành đại quân khoảng bảy trăm ngàn người, nhưng chất lượng nhân viên chênh lệch không đồng đều. Có Sơn Hà Cảnh, cũng có Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng Sơn Hà Cảnh chiếm một nửa, khiến chất lượng cả chi quân đội trượt giá rất nhiều, xa xa không thể so với một phương khác. Còn đại quân của Minh quân, số lượng đạt đến trăm vạn, hơn nữa tất cả đều là Nhật Nguyệt Cảnh! Một sự so sánh như thế cho thấy lần này Minh Giới phát động lực lượng kinh khủng thế nào, nắm giữ ưu thế quét ngang.

Vào giờ phút này, Lăng Hàn cũng không kịp nhớ tư tình, không lập tức đi tìm Thiên Phượng Thần Nữ, mà tiến vào quân doanh báo danh, không có đặc thù gì, nguyện ý nghe chỉ huy, làm một binh lính hợp lệ. Minh Giới liên tiếp phát động mấy lần công kích, nhưng đều khống chế quy mô chiến đấu, chỉ có mấy Tinh Thần Cảnh tham dự, còn lại đều là Nhật Nguyệt Cảnh. Đây là đang thăm dò sao? Mọi người đều không quan tâm điểm ấy, mỗi người đều hy vọng viện binh nhanh chạy tới, chỉ bọn họ là không thể chặn đại quân của Minh Giới.

Người thông minh thì càng không rõ, tại sao Minh Giới lại đột nhiên xâm lấn quy mô lớn. Phải biết, cường giả Minh Giới tiến vào Thần giới, căn bản không thể thuyên chuyển quy tắc Thần giới, sức chiến đấu làm sao cũng phải rơi xuống ba bốn tinh, cái này trong đối kháng thế lực ngang nhau hoàn toàn là hành động tìm chết. Hơn nữa, Thần giới cũng chưa chắc yếu hơn Minh Giới, ngươi xâm chiếm lớn như vậy thật được sao? "Có lẽ, nơi này của chúng ta có một bảo tàng kinh thế, ngay cả đại năng của Minh Giới cũng động tâm, liền phát động chiến tranh, muốn chiếm lĩnh nơi này." "Có thể làm cho đại năng Hằng Hà Cảnh động tâm, bảo tàng này làm sao cũng phải là cường giả Hằng Hà Cảnh đại viên mãn lưu lại, thậm chí là truyền thừa của Thánh Nhân!" "Nhất định là như vậy!" Suy đoán như vậy rất có thị trường, rất nhanh truyền khắp quân doanh, cũng làm cho rất nhiều người bắt đầu tính kế vặt, muốn đi tìm bảo tàng, nếu như đúng là Thánh Nhân lưu lại, vậy một bước lên trời cũng không phải là không có khả năng. Chiến tranh vẫn chưa bộc phát, thì đã có rất nhiều người tâm tư sai lệch, ba vị chủ soái không thể không chém mấy người nhảy nhót nhất, chỉnh đốn quân kỷ. Tán binh nhiều lên, chính là cái này không được, không có quan niệm đoàn đội gì, rất dễ dàng liền lộ ra một mặt ích kỷ. Sau đó, đại quân Minh Giới lần thứ hai phát động mấy lần công kích, nhưng chỉ có thể nói là tiếng sấm mưa to chút ít, trước sau khống chế ở kích thước nhất định. Mà theo thời gian trôi đi, viện binh của hai đại Đế Triều cũng cuồn cuộn không ngừng chạy tới...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!