Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 270

Chương 270: Phản Kích Trong Vòng Vây

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1346 đến 1350 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự căng thẳng tột độ khi Ngũ Tông hợp lực truy sát Lăng Hàn, đẩy anh vào thế ngàn cân treo sợi tóc. Tác giả khéo léo lồng ghép những bí ẩn về sức mạnh tiềm tàng của Lăng Hàn, từ khả năng phục hồi phi thường đến những kỳ vật hỗ trợ, biến anh từ kẻ bị săn thành thợ săn. Bi kịch của các cường giả Ngũ Tông bắt đầu khi họ đối mặt với một thiên tài không thể lường trước, mỗi lần tưởng chừng đã tóm gọn lại chỉ khiến Lăng Hàn mạnh mẽ hơn. Đoạn kết mở ra những tình tiết mới đầy bất ngờ với sự xuất hiện của dị thú và sự nở của trứng, hứa hẹn những diễn biến phức tạp và thú vị hơn cho hành trình của nhân vật chính.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong Thiên Kiếm Cung, một làn sóng tranh cãi dữ dội bùng lên sau báo cáo của Liễu Thập về Lăng Hàn. Một phe ủng hộ việc liên minh Ngũ Tông để săn lùng kẻ khai thiên, nhưng số khác lại cho rằng Liễu Thập đã quá khoa trương. Làm sao một kẻ chỉ mất chưa đầy mười năm từ Phá Hư cảnh bước vào Nhật Nguyệt cảnh trung cực vị lại có thể uy hiếp cả Ngũ Tông? Điều đó dường như là một trò đùa, bởi mười năm thậm chí còn chưa đủ để một võ giả Thần Cảnh có bất kỳ sự tiến bộ nào. Cuộc tranh luận chỉ lắng xuống khi một nhân vật quyền uy đã bế quan lâu năm bất ngờ can thiệp, quả quyết ra lệnh Thiên Kiếm Cung phải lập tức mời bốn tông còn lại, dốc toàn lực vây giết Lăng Hàn. Dù không bàn đến chuyện khác, chỉ riêng tội lỗi "khai thiên" của Lăng Hàn đã đủ để anh phải chết.

Cao tầng của Ngũ Tông, năm thế lực hàng đầu Thần giới, tụ họp để bàn bạc cách đối phó với một Nhật Nguyệt cảnh trung cực vị. Trước đây, ý nghĩ này là điều không tưởng, nhưng giờ đây, tất cả đều nung nấu ý định giết người. Họ tin rằng Lăng Hàn chắc chắn đã đạt được một cơ duyên vĩ đại nào đó, phá vỡ quy tắc võ đạo mới có thể quật khởi thần tốc như vậy. Khả năng dung nạp quốc thế của cả Hằng Thiên Đại Lục đòi hỏi một thể phách kinh người, và họ phỏng đoán anh đã tìm thấy chí bảo trên đại lục đó, giúp anh tiến bộ như bay ở Thần giới. Thậm chí, có người còn suy đoán Lăng Hàn đã đoạt được truyền thừa của Thiên Hà Vương, một tồn tại cực kỳ mạnh mẽ mà ngay cả Thập Nhị Đại Tướng của ông ta cũng dũng mãnh vô song. Ý nghĩ về một cơ duyên có thể giúp ngang hàng với Hằng Hà Cảnh khiến các cường giả kiêu ngạo không thể ngồi yên.

"Nhất định phải bắt giữ ác tử này!" tiếng hô vang lên. "Nếu hắn đã không quản vạn dặm đến đây chịu chết, sao ta lại không thành toàn cho hắn?" Ngũ Tông nhanh chóng đạt được sự đồng thuận, điều động toàn bộ cao thủ trong tông. Để tránh việc một tông nào đó độc chiếm bảo vật, mỗi đội ngũ truy lùng Lăng Hàn đều được pha trộn nhân lực, mỗi tông cử hai người, tạo thành các tiểu đội mười người. Dù vậy, giữa chiến trường hai giới rộng lớn, việc tìm kiếm Lăng Hàn, đặc biệt khi anh còn thỉnh thoảng ẩn mình trong Hắc Tháp luyện đan, chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Lăng Hàn không hề có ý định trốn tránh, anh vẫn hào sảng tìm kiếm kẻ địch và Giới Linh Thạch. Nhưng thật trớ trêu, anh vẫn chưa hề gặp phải đội ngũ của Ngũ Tông. Ba tháng lại sắp trôi qua, Lăng Hàn vừa mong chờ vừa có chút sợ hãi. Anh biết mình sắp có thể dùng Cuồng Dã Huyết Linh Đan để tăng cường thực lực, nhưng trước đó, ngọn Tiên Diễm sẽ thiêu đốt cơ thể, khiến anh không khỏi rùng mình.

Đột nhiên, tiếng chiến đấu leng keng vang vọng phía trước. Lăng Hàn vốn không phải người thích xen vào chuyện bao đồng, nhưng đây là chiến trường hai giới, lỡ đâu là sinh linh Minh Giới đang giao tranh với võ giả Thần giới thì sao? Anh lập tức lao tới, nhưng khi nhìn thấy hai bên giao chiến, anh không khỏi lắc đầu. Đây không phải xung đột giữa Thần-Minh, mà là hai phe nhân tộc, rõ ràng là báo thù hoặc tranh giành lợi ích. Một khối Giới Linh Thạch đã châm ngòi cho cuộc chiến này, với sự tham gia của các cường giả Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn.

Khi Lăng Hàn xuất hiện, cả hai bên đều khựng lại đôi chút. Nhưng khi nhận ra anh chỉ có một mình, lại chỉ ở Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị, họ liền bỏ qua, tiếp tục giao chiến. "Dừng tay! Dừng tay!" Một bên đột nhiên kêu lên sau vài chiêu. "Hừ, các ngươi gây sự, giờ muốn làm gì?" phe kia hỏi. "Khối Giới Linh Thạch này cứ để cho các ngươi," người kêu dừng nói. Phe kia ngạc nhiên, vốn dĩ họ đang ở thế hạ phong, nhưng đối phương lại đột nhiên ngưng chiến. Họ lùi lại, thấy đối phương không động, liền toàn lực bỏ chạy, nhanh chóng biến mất.

"Ha ha ha, đạp phá thiết hài vô mịch xử, nhưng người lại tự mình đưa tới cửa." Một trung niên đeo kiếm ung dung nói, ánh mắt dán chặt vào Lăng Hàn, toát ra hàn ý thấu xương. "Tình báo quả nhiên không sai, Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị!" Một nữ tử trung niên tiếp lời. "Tiểu tử, quỳ xuống nhận lấy cái chết, ta có thể cho ngươi một cái thống khoái." Một lão ẩu còng lưng, tay chống quải trượng, gằn giọng. Lăng Hàn nhoẻn miệng cười: "Cũng thật vừa vặn, ta cũng đang muốn tìm các ngươi!" Anh dễ dàng nhận ra tiêu chí của Thiên Kiếm Cung trên ống tay áo hai người kia, và của Vân Phượng Tông, Tuyệt Đao Tông, Thanh Lôi Tông, Địa Long Tông trên tám người còn lại.

"Hừ, lão thân vẫn muốn xem một chút, tiểu tử khai thiên này là cái dáng vẻ gì, rốt cuộc là ăn gan Chân Long hay tim Chân Phượng, lại gan to bằng trời như vậy." Lão ẩu nhấc quải trượng lên, đột nhiên rung một cái. "Thẻ thẻ thẻ," mặt đất nứt ra, vết nứt nhanh chóng kéo dài về phía Lăng Hàn. Từ vết nứt, khí tức u ám bốc lên, hóa thành những vật thể hình dáng giống trường xà.

"Buồn nôn!" Lăng Hàn hừ lạnh, vung kiếm chém một phát. Vạn vạn kiếm ảnh xẹt qua, những Địa Long kia đều bị chém nát, tan thành hôi ảnh. Chiêu kiếm này khiến mười người Ngũ Tông đều kinh ngạc. Dù lão ẩu chưa dùng toàn lực, nhưng Lăng Hàn cũng quá dễ dàng hóa giải. Kẻ trẻ tuổi này... không thể khinh thường.

"Ha ha, chư vị thay bản tọa áp trận, không nên để tiểu bối này chạy trốn, chờ bản tọa bắt hắn." Nam tử đeo kiếm bước lên, rút kiếm. Lập tức, kiếm ý bắn ra, nhuệ khí xé rách không khí. Đây là một cường giả của Thiên Kiếm Cung, một kiếm tu với lực sát thương kinh người. Trong Ngũ Tông, dù Địa Long Tông, Vân Phượng Tông hay Thanh Lôi Tông đều không phải nhân tộc thuần túy, mà là hậu duệ của Thần thú và loài người, mạnh hơn thần linh bình thường. Tuy nhiên, Thiên Kiếm Cung lại có thể ngang hàng với họ, cho thấy sự mạnh mẽ của kiếm tu, có thể bù đắp khiếm khuyết về huyết mạch. Hơn nữa, cường giả này đã đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn đỉnh cao. Chỉ cần mũi kiếm của hắn nhắm vào, Lăng Hàn đã cảm thấy da thịt như muốn bị xé rách, kiếm ý thật đáng sợ.

Quá mạnh mẽ! Cảnh giới không hề đồng nghĩa với sức chiến đấu. Lăng Hàn tin rằng người đàn ông cầm kiếm này ít nhất cũng là thiên tài Tam Tinh, thậm chí Tứ Tinh! Hiện tại, anh tuyệt đối không thể ngang hàng với một cường giả như vậy. Sức chiến đấu của anh hiện tại chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị đỉnh cao. Nếu cộng thêm Thiên Uy suy yếu đối phương một tiểu cảnh giới, anh may ra có thể ngang hàng đối thủ đại viên mãn sơ kỳ. Tất nhiên, nếu Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa có thể phát huy hiệu quả, đó lại là chuyện khác. Nhưng đối kháng trực diện, Lăng Hàn không nghi ngờ gì mình sẽ bị đối phương một kiếm chém thành hai đoạn. Đừng hoài nghi lực phá hoại của một kiếm tu. Thể phách Lăng Hàn hiện tại chỉ hơn Thần Thiết cấp bảy một chút, chưa đạt đến cấp tám. Mà dù có đạt đến cấp tám, nếu sức chiến đấu của đối phương vượt ba đến bốn tinh, vẫn có thể gây ra sát thương nghiêm trọng.

Lăng Hàn lập tức lấy ra Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa. Lập tức, mười người ở đây đều thất hồn lạc phách. Nhưng chỉ trong nháy mắt, ánh mắt của bốn cường giả Thiên Kiếm Cung và Tuyệt Đao Tông đã thanh minh. Tu luyện ra Kiếm Tâm, Đao Tâm, đạt đến cấp độ thông minh, thần hồn kiên cố, muốn dao động là cực kỳ khó khăn. Đây cũng là điểm khó nhằn của kiếm tu, đao tu, chỉ vì giết chóc mà sinh, đã sớm chặt đứt thất tình, rất khó động thần niệm. Tất nhiên, cũng vì cảnh giới của bốn người này đủ cao, bằng không Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa vẫn có kỳ hiệu.

"Nhận lấy cái chết!" Một kiếm chém tới, bốn vòng Nhật Nguyệt tỏa ra hào quang, tạo nên lực lượng đáng sợ. Thấy Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa không thể có hiệu quả, Lăng Hàn biết không ổn. Anh vội vàng thu hồi ma hoa, triển khai Trích Tinh Bộ, bắt đầu phá vòng vây. "Chạy đi đâu!" Ba người còn lại của Thiên Kiếm Cung, Tuyệt Đao Tông cũng vung kiếm múa đao chém tới. Sáu người còn lại, khi Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa bị thu hồi, cũng khôi phục thanh minh, sắc mặt đều kinh biến, dồn dập triển khai công kích. Trên người tiểu tử kia lại còn có loại kỳ vật này. Nếu không phải có bốn đồng bạn tu ra Kiếm Tâm, Đao Tâm, e rằng họ đã trúng chiêu, thậm chí bỏ mạng. Vừa nghĩ đến khả năng ngớ ngẩn chết trong tay một tiểu bối, họ đều thẹn quá hóa giận, hận không thể chém Lăng Hàn thành vạn đoạn.

Lăng Hàn không ham chiến, toàn lực phá vòng vây. "Đi được sao?" Mười đại cường giả đều hừ lạnh. Trong số họ, kẻ yếu nhất cũng là Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn sơ kỳ. Mười người liên thủ đủ sức chém giết bất kỳ Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn nào, huống chi chỉ là một Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị. Oanh, các loại công kích đan dệt, cực kỳ óng ánh. Oành oành oành, Lăng Hàn liên tục trúng chiêu, nhưng liều mạng chịu mấy đòn nghiêm trọng, anh cuối cùng cũng xé rách vòng vây, thành công thoát thân. Trên người anh có mấy lỗ máu, nhưng anh không để ý, nói: "Món nợ này trước tiên ghi đó, ta sẽ tìm các ngươi đòi lại!"

Mười người Ngũ Tông đều ngơ ngác, hắn mẹ nó vẫn chưa chết? Đổi lại là họ, bất kỳ ai cũng sẽ chết không toàn thây. Nhưng một trung cực vị lại còn sống, còn lạnh lùng uy hiếp họ, điều này khiến họ rùng mình. Kẻ này... tuyệt đối không thể để lại! "Ngày hôm nay ngươi chỉ có thể chết ở đây, còn có sau này gì chứ!" Mười người ra tay, nhất định phải chém Lăng Hàn. Điều này không chỉ để tiêu diệt một cường địch tương lai, mà còn vì bí mật lớn trên người Lăng Hàn. Họ tuyệt đối không tin một tiện dân của tiểu thế giới có thể dựa vào thực lực của mình đi đến bước này, trên người anh chắc chắn cất giấu cơ duyên kinh người, có thể là truyền thừa của Thiên Hà Vương.

Lăng Hàn hừ lạnh một tiếng, triển khai Trích Tinh Bộ, toàn lực lao nhanh. Mười người Ngũ Tông vội vã đuổi theo, nhưng họ phát hiện, lại không đuổi kịp Lăng Hàn! Không chỉ không thể đuổi theo, mà khoảng cách còn không ngừng kéo dài. "Thân pháp nhanh như vậy tuyệt đối không thể kéo dài." "Đuổi theo, nhất định phải tiêu diệt mối họa này." "Kẻ này chưa trừ diệt, chúng ta sẽ ăn ngủ không yên!" Nhưng Lăng Hàn rất nhanh liền biến mất không còn tăm tích. Mười người bất đắc dĩ, đành phải phân công nhau tìm kiếm.

Lăng Hàn thoát thân, liền trốn vào trong Hắc Tháp. Anh không có lập tức tiến vào Hắc Tháp, một là không muốn lộ ra bí mật của Hắc Tháp, thứ hai cũng không muốn quá ỷ lại Hắc Tháp, vừa gặp nguy hiểm liền trốn. Anh vận chuyển một giọt Bất Diệt Chân Dịch, thương thế trên người lập tức lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà khôi phục. Thực ra, anh bị thương rất nặng.

Đó là mười cường giả Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, có mấy người không chỉ đạt đến đại viên mãn đỉnh cao, thậm chí còn là thiên tài Tam Tinh Tứ Tinh. Bị chém một phát liền khiến anh huyết nhục tung bay, ngay cả thần cốt cũng suýt chút nữa đứt đoạn. Anh sờ cổ, cường giả của Thiên Kiếm Cung chính là một kiếm suýt chút nữa chém xuống đầu anh. Dưới tác dụng của Bất Diệt Chân Dịch, vết thương đã khôi phục, nhưng vẫn khiến Lăng Hàn rùng mình. Nếu không phải thần cốt của anh đủ cứng rắn, hiện tại chắc chắn đã thân thủ chia lìa.

Anh ở trong Hắc Tháp, nhưng tầm nhìn không bị ảnh hưởng, phát hiện đang có một người đuổi tới nơi này, chính là lão ẩu của Địa Long Tông. Đừng nhìn bà ta chống quải trượng, nhưng tốc độ rất nhanh, phảng phất có thể Súc Địa Thành Thốn, một bước chính là hơn trăm trượng. Lạc đàn? Lăng Hàn cười gằn, vừa vặn, anh ăn thiệt thòi lớn như thế, đang muốn xả giận đây này.

Lão ẩu đột nhiên ngừng lại. Bà ta có huyết mạch Địa Long, đối với mùi rất mẫn cảm. Bà ta mơ hồ ngửi thấy khí tức của Lăng Hàn, nhưng đến nơi này lại đột nhiên biến mất. Quái lạ, lẽ nào chui xuống đất sao? Bà ta thét dài, muốn gọi những người khác lại. Nhưng vào lúc này, một ánh kiếm đột nhiên nhấp nháy, mang theo sát ý vô tận, chém tới cổ bà ta. Cái gì! Lão ẩu cực kỳ khiếp sợ, nơi đây rõ ràng không có một người, ánh kiếm này là từ nơi nào nhô ra? Bà ta miễn cưỡng phất quải trượng nghênh tiếp ánh kiếm, thời khắc xoay người, liền nhìn thấy thanh kiếm này đang nằm trong tay một người trẻ tuổi. Là Lăng Hàn!

Bà ta vừa giận vừa sợ, không nghĩ tới Lăng Hàn không chỉ không chạy trối chết, lại còn dám mai phục đánh lén mình. Thủ đoạn ẩn thân của đối phương cũng quá tốt đi, thậm chí ngay cả bà ta cũng không phát hiện, lúc này lại đang toàn bộ cảm ứng khí tức của Lăng Hàn biến mất, có thể nói là tâm phòng bị yếu đuối nhất. Chiêu kiếm này, như bài sơn đảo hải, lại như trời long đất lở, đáng sợ đến không cách nào hình dung. Quải trượng của bà ta ngăn được thanh kiếm, nhưng vì vội vàng ra tay, lực lượng không đủ, lập tức bị một kiếm đánh bay quải trượng. Tuy nhiên, bà ta cũng tranh thủ đủ thời gian, thân hình vội vàng rút lui.

Lăng Hàn bức tiến. Vì hai người cách quá gần, anh không có không gian vung kiếm, nên để Tiên Ma Kiếm bay ra, tự chủ thảo phạt, còn anh thì song quyền huy động liên tục, đánh tới lão ẩu. Lão ẩu dưới tình thế cấp bách chỉ muốn bảo mệnh, một bên che hai tay trước người, một bên vội vã lùi về sau, căn bản không nghĩ tới Lăng Hàn mới vừa rồi còn trọng thương, sao trong nháy mắt đã biến thành người không liên quan. Lúc này, tiếng thét dài nối liền không dứt, chín người khác đang cấp tốc chạy tới. Lão ẩu đại hỉ, chỉ cần bà ta chống đỡ thêm một chút thời gian, viện binh chạy tới, vậy thì sẽ đến phiên Lăng Hàn liều mạng thoát thân.

"Ngươi không có cơ hội!" Lăng Hàn cười gằn, Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa bỗng nhiên xuất hiện. Lão ẩu kinh hãi, muốn nhắm mắt lại, nhưng ma hoa này ảnh hưởng chính là thần thức, nhắm mắt hay không căn bản không có ảnh hưởng. Trong khoảnh khắc này, bà ta nhìn thấy đang có chín bóng người từ mỗi phương hướng gấp chạy đến. Nhưng cái này cũng là hình ảnh cuối cùng của bà ta. Lăng Hàn một quyền đánh nổ đầu của lão ẩu, ngay cả thần hồn cũng oanh diệt. Anh lạnh lùng nhìn chín người của Ngũ Tông một chút, không chậm trễ chút nào mà triển khai thân hình lao nhanh, trong nháy mắt liền kéo dài khoảng cách vô hạn.

Chín người Ngũ Tông chạy vội tới bên cạnh lão ẩu, cùng nhau ngừng lại, trên mặt của mỗi người đều mang theo vẻ băng lạnh, còn có một tia hàn ý không cách nào hình dung. Mười người bọn họ liên thủ lại còn để Lăng Hàn chạy, chạy không tính, còn thừa dịp bọn họ phân tán truy kích, ngược lại giết một thành viên trong bọn họ. Phải biết, trước đó đối phương còn bị trọng thương. Thể phách thật đáng sợ, sức khôi phục đáng sợ, tâm kế thật đáng sợ, quyết đoán thật đáng sợ! Gặp phải kẻ địch như vậy, để chín người đều cảm thấy trong lòng nặng trịch, tràn ngập bóng tối.

"Kẻ này... Nhất định phải mau chóng diệt trừ." "Không sai, bằng không chúng ta đều sẽ chết mà không có chỗ chôn!" Chín người nhìn thân thể lão ẩu bị đập nát đầu, trong lòng mỗi người đều thích thích, có một loại cảm giác mèo khóc chuột. Chuyện như vậy, cũng có khả năng phát sinh trên người bọn họ. Dù cho bốn người của Thiên Kiếm Cung, Tuyệt Đao Tông, tu ra Kiếm Tâm Đao Tâm, chặt đứt thất tình, không bị ngoại vật lay động, cả người vẫn đều là hàn ý, bởi vì Lăng Hàn không chỉ nắm giữ Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa, thực lực của bản thân càng kinh người. Lại qua trăm năm, đối phương liền nắm giữ thực lực quét ngang Ngũ Tông. Ở Nhật Nguyệt Cảnh mà nói, trăm năm thật quá nhanh, mà chút thời gian này, trong Ngũ Tông căn bản không thể xuất hiện thiên tài ngăn cơn sóng dữ, thời gian quá ngắn. Đây chính là chỗ đáng sợ của thiên tài đỉnh cấp, cho ngươi trăm năm thật giống như chỉ là chớp mắt, cái gì cũng sẽ không thay đổi, nhưng cho thiên tài mà nói, lại có thể để thực lực bản thân xuất hiện tăng trưởng kinh người. "Không tiếc bất cứ giá nào, tìm ra kẻ này, giết chết!" Chín người đều cắn răng nói. Hiện tại đã không phải vấn đề mặt mũi, cũng không phải sự tình giết Lăng Hàn có thể cướp đoạt cơ duyên của đối phương, mà là vấn đề sinh tồn của mình. Không có ai nguyện ý cam tâm chờ chết, đặc biệt là những cường giả như bọn họ, tất nhiên sẽ điên cuồng phản công.

Lăng Hàn chạy ra một khoảng cách, lần thứ hai tiến vào Hắc Tháp. Anh rất thỏa mãn với mình, bị thập đại cường giả vây công, nhưng anh vẫn diệt đi một cái. "Có điều, vẫn là dựa dẫm vào Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa, bản thân không đủ mạnh mẽ." Lăng Hàn rất nhanh dẹp bỏ sự tự đắc, tự nhắc nhở chính mình. "Thời gian ba tháng... Lại sắp đến!" Tiểu Tháp xuất hiện, thông báo Lăng Hàn có thể đi Tiên Diễm lô luyện thân. Lăng Hàn rùng mình một cái, nhưng vẫn không do dự đứng lên. Bị Ngũ Tông truy sát đến chạy trối chết, càng khiến anh kiên định quyết tâm hơn. Anh dấn thân vào trong lò lớn, chịu đựng Tiên Diễm tẩy luyện.

Sau ba ngày, Lăng Hàn ra lò, tự nhiên vẫn là tiểu hài nhi, nhưng dáng dấp gần như khoảng mười tháng. "Cảm ngộ một chút, nếu như ngươi có thể duy trì tốc độ tiến cảnh như vậy, gần như một trăm lần liền có thể hoàn toàn nắm giữ dục hỏa trùng sinh." Tiểu Tháp nói. Không tệ, từ mấy trăm lần rơi xuống một trăm lần, xem như là tiến bộ to lớn. Nhưng sắc mặt của Lăng Hàn lại đen thui. Cái này cần một trăm lần mới có thể kết thúc Tiên Diễm luyện thân, nghĩ đến liền khiến anh có cảm giác dày vò.

Nhưng vừa mới vượt qua Tiên Diễm rèn thể, anh không nghĩ đến điều đó nữa! Lăng Hàn lấy ra Cuồng Dã Huyết Linh Đan ăn vào. Đây mới là mục đích chủ yếu nhất anh tiếp thu Tiên Diễm rèn thân. Anh cần thực lực mạnh mẽ hơn. Dưới Luân Hồi Thụ, ba ngày trôi qua như ba năm. Lăng Hàn đứng dậy, tu vi của anh tiến thêm một bước nữa, đạt đến trung cực vị hậu kỳ. Sức chiến đấu bão tố lên đại viên mãn sơ kỳ, lại thêm Thiên Uy, Tiên Ma Kiếm giúp đỡ, thậm chí có thể chiến đại viên mãn hậu kỳ. "Có điều, gặp phải đại viên mãn đỉnh cao vẫn kém một chút, huống chi Ngũ Tông còn có sức chiến đấu vượt qua cường giả đỉnh cao, số lượng cũng rất kinh người." Lăng Hàn không có tự mãn, nếu cảnh giới của anh có thể bước vào đại viên mãn, đó mới thực sự là có thể khinh thường Ngũ Tông. "Cầm đám cặn bã Ngũ Tông kiểm nghiệm sức chiến đấu một chút." Lăng Hàn ra Hắc Tháp, chủ động đi tìm Ngũ Tông gây phiền phức.

Anh vừa xuất hiện, mới biết Ngũ Tông thực sự đã bỏ ra vốn liếng để tìm anh. Phàm là người của Lang Nha Thành đều biết được một treo giải thưởng: nếu ai phát hiện Lăng Hàn, báo tin tức cho Ngũ Tông, sẽ được thưởng một khối Giới Linh Thạch. Tuy Lang Nha Thành quy định sinh linh Thần giới không thể tự giết lẫn nhau, nhưng Ngũ Tông chỉ là đang "tìm" Lăng Hàn, lại không nói muốn làm gì, dù mọi người đều biết tuyệt không có chuyện tốt. Tuy chiến trường hai giới rất lớn, nhưng người cũng đông, rất nhanh thì có người phát hiện Lăng Hàn, truyền tin tức lại, người của Ngũ Tông lập tức giết tới.

Sau một hồi huyết chiến, Lăng Hàn thuận lợi phá vòng vây. Tuy bị trọng thương, nhưng cũng mang đi tính mạng hai tên cường giả đại viên mãn sơ kỳ của đối phương, cho thấy tính cách không chịu thiệt chút nào. Cuộc chiến này khiến Ngũ Tông sợ hãi, bởi vì bọn họ phát hiện, thực lực của Lăng Hàn lại trở nên mạnh mẽ. Vẻn vẹn chỉ qua mấy tháng, thực lực của đối phương lại xuất hiện tăng lên rõ ràng, cái này quá dọa người rồi. Ngũ Tông điên cuồng, càng thêm bức thiết tìm kiếm, không tiếc đánh đổi tiêu diệt Lăng Hàn. Nếu không phải bọn họ không đủ tiền, thậm chí còn muốn mời cường giả Tinh Thần Cảnh ra tay, như vậy liền có thể không sơ hở chút nào.

Lúc này, Lăng Hàn lại đi tới nơi đóng quân của Tử Nguyệt Quân. Đã lâu không nhìn thấy Thiên Phượng Thần Nữ, đối phương khẳng định cũng biết Ngũ Tông đang đối phó anh, anh cần gặp người ngọc một lần để nàng yên tâm. Cầm lệnh bài, Lăng Hàn tiến vào Tử Nguyệt Quân đoàn. Thiên Phượng Thần Nữ cũng đang lo lắng cho anh, vừa vặn hoàn thành một nhiệm vụ lớn, bởi vậy đơn giản xin nghỉ mấy ngày, dự định cùng Lăng Hàn tụ hội. Lăng Hàn tự nhiên đại hỉ, đáng tiếc hiện tại anh vẫn không có hoàn toàn nắm giữ dục hỏa trùng sinh, hình thể chân thực chỉ như trẻ con mười tháng, muốn đẩy ngã hay bị nghịch đẩy đều không có năng lực, chỉ có thể như một thái giám đi thanh lâu.

Hai người lời chàng ý thiếp, Thiên Phượng Thần Nữ đối với tốc độ tiến cảnh của Lăng Hàn cảm thấy vô cùng khiếp sợ. Nàng biết Lăng Hàn là đan đạo đế vương, nhưng thần đan cũng không thể nhanh đến trình độ này. "Đến, cho ngươi xem thứ tốt." Lăng Hàn mang Thiên Phượng Thần Nữ vào Hắc Tháp, cho nàng nhìn thấy Luân Hồi Thụ, đương nhiên còn có vị Thánh Nhân "vô dụng" kia. Nhưng Thiên Phượng Thần Nữ vẫn cực kỳ khiếp sợ. Rốt cuộc Lăng Hàn đã được cơ duyên thế nào, ngay cả tàn hồn của Thánh Nhân cũng sống nhờ trong không gian Thần khí của anh. So sánh với đó, chuyện Lăng Hàn nắm giữ không gian Thần khí ngược lại trở nên không quan trọng, bởi vì Thánh Nhân liền có thể luyện chế không gian Thần khí. "Đợi ta đột phá Tinh Thần Cảnh, đúng là có thể ở đây bế quan, hiện tại…" Thiên Phượng Thần Nữ lắc đầu, nàng đột phá không giống, cần tích lũy lực lượng huyết thống, đây là Luân Hồi Thụ cũng giúp không được.

Hai người còn nói một trận, mới từ trong Hắc Tháp đi ra. Lăng Hàn đốt lửa, bắt đầu nấu nguyên liệu quý giá, gia nhập thần dược trong Hắc Tháp, còn có một sợi râu của lão nhân sâm, đây là lão nhân sâm bước vào Nhật Nguyệt Cảnh rút ra, cực kỳ đại bổ. Có điều muốn hầm nồi canh này ra tinh hoa, cũng cần thời gian rất dài. Gần như hai ngày sau, mùi thơm nức mũi, mười dặm có thể nghe. Lăng Hàn múc cho Thiên Phượng Thần Nữ một bát canh, chỉ thấy một con tiểu thú không biết từ nơi nào xông ra, nhìn bát canh chảy nước miếng. "Thật đáng yêu!" Thiên Phượng Thần Nữ nhất thời hai mắt tỏa ánh sáng. Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, lập tức lộ ra một tia sát khí. Đây là sinh linh của Minh Giới!

Nhưng anh không ra tay, con thú nhỏ này chỉ vừa bước vào Thần Cảnh, thực lực thấp kém. Hơn nữa, thật giống như trí tuệ còn chưa khai hóa, bằng không tuyệt đối không thể nhìn thấy có hai cường giả Nhật Nguyệt Cảnh của Nhân tộc còn dám chạy tới. Tiểu thú này nhìn như mèo, da lông tuyết bạch sắc, nhu thuận, sáng sủa, tỏa ra hào quang màu bạc. Dáng dấp kia thuộc loại hình khiến người ta vừa thấy liền không nhịn được sẽ thích, chẳng trách ngay cả Thiên Phượng Thần Nữ cũng không nhịn được kinh ngạc thốt lên. "Thu! Thu!" Tiểu thú nhìn Thiên Phượng Thần Nữ gọi, nước miếng chảy càng nhiều. Thiên Phượng Thần Nữ nhìn về phía Lăng Hàn nói: "Cho nó một phần đi." "Ngươi không nhìn thấy, nó là sinh linh của Minh Giới sao?" Lăng Hàn nói. "Nhưng mà nó thật đáng yêu!" Thiên Phượng Thần Nữ hoàn toàn không có sức đề kháng. Tiểu thú phát ra tiếng kêu nhỏ, cực kỳ đáng yêu.

Lăng Hàn thở dài, không thể làm gì khác hơn là lấy ra một cái bát cho con thú nhỏ này, sau đó thả qua nói: "Tiểu tử, ăn nhanh rồi chạy đi, kẻ tham ăn giống như ngươi phải ngoan ngoãn ở Minh Giới, chạy tới Thần giới không phải đến bổ sung lương thực cho người sao?" Tiểu thú lập tức cuốn đầu lưỡi uống canh, có lẽ là ăn quá ngon, đầu của nó càng ngày càng thấp, kết quả mất trọng tâm, hai chân sau vểnh lên. Lăng Hàn cả kinh, chỉ ăn cũng đáng yêu như vậy, e là Thiên Phượng Thần Nữ hoàn toàn không chống đỡ được. Anh quay đầu nhìn lại, quả nhiên, trong ánh mắt của Thiên Phượng Thần Nữ lan tràn ái tâm. Tiểu thú uống canh rất nhanh, có thể tu đến Sơn Hà Cảnh, nó há có thể không có trí tuệ, lập tức nhìn Thiên Phượng Thần Nữ líu lo, thật giống như biết cầu nàng mới hữu dụng. Quả nhiên, Thiên Phượng Thần Nữ nhìn về phía Lăng Hàn, tràn đầy cầu khẩn. Lăng Hàn thở dài, không thể làm gì khác hơn là múc thêm cho nó một bát. Một bát tiếp một bát, khẩu vị của con tiểu thú này có chút kinh người a. Lăng Hàn không khỏi biến sắc, phải biết anh sử dụng nguyên liệu nấu ăn là cân nhắc đến cảnh giới của anh cùng Thiên Phượng Thần Nữ, cho Sơn Hà Cảnh ăn, ăn là có thể ăn, nhưng tuyệt đối ăn không được bao nhiêu.

Nhưng con tiểu quỷ… à không tiểu thú này ăn mạnh như vậy, sẽ trực tiếp bạo thể mà chết a. Nhưng trên thực tế, con thú nhỏ này vẫn nhảy nhót tưng bừng, vui vẻ không thôi, nơi nào cũng không nhìn ra có dấu hiệu căng nứt. Quái lạ! Con tiểu thú này một mình tiêu diệt một nửa nồi canh thịt, lúc này mới hài lòng, chạy đến bên chân Thiên Phượng Thần Nữ, vui sướng lắc đuôi, thể hiện ra trình độ đáng yêu đến đăng phong tạo cực. Thiên Phượng Thần Nữ ái tâm quá độ, ôm tiểu thú lên, vuốt bộ lông của tiểu thú, xoa bóp nó, làm cho Lăng Hàn tức giận đến không nhẹ, từ trước tới nay chưa từng gặp qua hung bà nương này ôn nhu đối xử mình như vậy a. Tiểu thú tựa hồ cảm ứng được ánh mắt bất thiện của Lăng Hàn, vung móng vuốt nhỏ lên, co vào trong lồng ngực của Thiên Phượng Thần Nữ. "Không cho phép ngươi dọa nó!" Thiên Phượng Thần Nữ nhìn Lăng Hàn cảnh cáo nói. Cái này ăn ta, uống ta, hiện tại ngay cả thê tử ta cũng muốn cướp? Lăng Hàn trừng mắt nhìn tiểu thú, tiểu thú không cam lòng yếu thế, một bên trừng mắt về Lăng Hàn, một bên dùng đầu nhỏ cọ cọ Thiên Phượng Thần Nữ, nó hiển nhiên biết phải lấy lòng người nào. "Tiểu Yêu của Minh Giới kỳ quái, sớm muộn cũng sẽ ăn!" Lăng Hàn tàn bạo nói. "Thu, thu!" Tiểu thú làm nũng, một bộ bị dọa sợ. Thiên Phượng Thần Nữ lần thứ hai nghiêm trọng cảnh cáo Lăng Hàn, để Lăng Hàn cảm khái không thôi, nhất định phải nhanh tăng tu vi lên, bằng không ngay cả thê tử cũng không nghe lời.

Thẻ, đúng lúc này, chỉ nghe một tiếng gãy vỡ nhẹ nhàng vang lên. Lăng Hàn không khỏi nhìn về phía quả trứng. Hiện tại chỉ cần anh rảnh rỗi sẽ lấy ra tắm nắng, mà âm thanh vừa nãy chính là vỏ trứng phát ra. Có một cái khe! Thẻ, lại một thanh âm vang lên, cái khe thứ nhất xuất hiện. Lăng Hàn đại hỉ, tên này rốt cục muốn ấp đi ra? Đây là đời sau của Thanh Diễm Điêu, thực ra đối với Lăng Hàn đã không có trợ giúp quá lớn, nhưng ở bên người nuôi nhiều ngày như vậy, vẫn rất chờ mong nhìn thấy một tân sinh mệnh phá xác mà ra. Chụp chụp chụp, Thanh Diễm Điêu ở bên trong không ngừng mổ, vỏ trứng phá nát, rốt cục thò ra cái đầu của một con chim nhỏ. Lúc này, nó không mổ nữa, mà há mồm gặm vỏ trứng, rất nhanh liền gặm ra một vòng cung lớn. Tựa hồ vỏ trứng này rất ngon, bởi vì chim nhỏ đã ăn ra lỗ hổng có thể thoát thân, nhưng nó hoàn toàn không có ý tứ dừng lại, còn không ngừng gặm, để Lăng Hàn cũng có chút kích động, muốn lấy nếm thử. Là một kẻ tham ăn, anh cảm giác áp lực như núi lớn.

Lăng Hàn, Thiên Phượng Thần Nữ cùng tiểu thú đều nhìn chằm chằm, cho đến khi chim nhỏ gặm sạch vỏ trứng, tên tiểu tử này mới ra sức nâng hai cái chân nhỏ, mờ mịt nhìn bốn phía. Đầu tiên là nghiêng đầu nhìn Thiên Phượng Thần Nữ, sau đó lại nhìn chằm chằm tiểu thú, cuối cùng nhìn Lăng Hàn, sau đó đùng đùng đùng chạy vội tới, tựa ở bên chân của anh, ngồi chồm hổm xuống nghỉ ngơi. Đây là xem anh là chim mẹ sao? Này này này, đừng nói anh là nam, anh nơi nào giống như một con chim? Dựa vào, ánh mắt ngươi có vấn đề sao. Thiên Phượng Thần Nữ cười đến chảy nước mắt, sau đó cái này chính là tư liệu sống tốt nhất chế nhạo Lăng Hàn, có thể nói cả đời. Lăng Hàn lắc đầu một cái, thu chim nhỏ vào Hắc Tháp. Anh nhạy bén phát hiện, con Thanh Diễm Điêu này tương lai sẽ vượt xa mẹ của nó. Có người nói Thanh Diễm Điêu có một tia huyết mạch của Thượng Cổ Thần thú Thanh Loan, nếu có thể thức tỉnh, con chim nhỏ này sẽ có rất nhiều tác dụng.

"Ồ, Thiên Phượng nữ đại nhân!" Trong một tiếng ồ ngạc nhiên, chỉ thấy có mấy người đi tới, dồn dập nhìn Thiên Phượng Thần Nữ, trên mặt có sùng bái cuồng nhiệt. Đây là đệ tử của Ngũ Tông. Ở Ngũ Tông, Thiên Phượng Thần Nữ tuyệt đối là nhân vật huyền thoại, đi tới Thần giới chỉ vạn năm liền đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, bị không biết bao nhiêu người tôn sùng là thần tượng. Có điều, Thiên Phượng Thần Nữ rất sớm đã bắt đầu ẩn cư, chỉ lưu lại một truyền thuyết kinh diễm. Bởi vậy, ở đây nhìn thấy Thiên Phượng Thần Nữ tự nhiên để mấy người kia hưng phấn. "Lăng… Lăng Hàn!" Mà khi bọn họ nhìn thấy ở bên người thần tượng có một người khác thì, mỗi người đều biến sắc. Đây là một ma quỷ! Trong vòng mấy tháng, đã có mấy cường giả tông môn chết trong tay Lăng Hàn, mà tội nhân này lại là người khai thiên. Trong lời giải thích của Ngũ Tông, Hằng Thiên Đại Lục là tiểu thế giới họ kinh doanh mấy trăm vạn năm, sản xuất ra của cải kinh người, hiện tại lại bởi vì Lăng Hàn mà vĩnh viễn biến mất. Vì lẽ đó, mặc kệ có hiểu chân tướng hay không, ngược lại đệ tử của Ngũ Tông đều hận Lăng Hàn đến tận xương tủy. "Thiên Phượng nữ đại nhân, người này chính là Lăng Hàn, rất nguy hiểm, nhanh rời xa hắn!" Có người nhìn Thiên Phượng Thần Nữ kêu lên, chỉ lo nàng còn không biết bộ mặt thật của Lăng Hàn, bị Lăng Hàn tổn thương.

Thiên Phượng Thần Nữ lạnh nhạt nói: "Ta đã một đao cắt đứt với Vân Phượng Tông, Ngũ Tông cùng ta lại không có chút quan hệ nào." Vân Phượng Tông nàng đã sớm báo lại ân thụ nghệ, mà khi tông môn "bán" nàng cho Tạ Đông Lai, nàng cùng Vân Phượng Tông còn sót lại chút tình hương hỏa cũng tan thành mây khói. Những đệ tử kia của Ngũ Tông vừa giận vừa sợ, rốt cuộc Lăng Hàn rót thuốc mê gì cho Thiên Phượng nữ, lại để Thiên Phượng nữ ngay cả tông môn cũng không nhận! "Thiên Phượng nữ đại nhân, không nên bị ác ma này đầu độc!" Những đệ tử kia dồn dập kêu lên, một bên thả tín hiệu, thông báo những người khác lại. Đệ tử của Ngũ Tông bình quân thực lực rất mạnh. Như những người bọn họ, tu luyện chỉ mấy trăm ngàn năm, nhưng dồn dập bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, cái này không phải bởi vì bọn họ thức tỉnh huyết mạch, mà là ăn Nhất Giới Đan, đương nhiên không phải hoàn chỉnh, mà là pha loãng, nếu không căn bản không đủ chia. Nhưng dù như vậy, vẫn để cho thực lực tổng hợp của Ngũ Tông tăng lên cực lớn, hầu như không thua thế lực Tinh Thần Cảnh bình thường. Không đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh, là không dám chạy đến chiến trường hai giới vây giết Lăng Hàn, Sơn Hà Cảnh tới là đưa cổ cho người chém. Thiên Phượng Thần Nữ tay ôm tiểu thú nói: "Đến đây là hết lời, lại phí lời, ta chắc chắn sẽ không hạ thủ lưu tình!" Ánh mắt của nàng uy nghiêm đáng sợ, nếu đã chặt đứt ân tình với Ngũ Tông, vậy ai ra tay với Lăng Hàn, chính là ra tay với nàng. "Thiên Phượng nữ, ngươi không phải tự xưng Lăng gia góa phụ, chỉ vì một người mà sống sao?" Một tiếng cười dài từ đằng xa truyền đến, chỉ trong nháy mắt mà thôi, liền gặp một thanh niên lấy tốc độ thật nhanh bắn tới. Trên lưng hắn vác thanh kiếm, cổ kính, tỏa ra một loại khí chất xuất trần.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!