Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong không gian sang trọng của phòng đấu giá, Kim Minh, vị chỉ huy tối cao của Kim gia tại đây, không giấu nổi vẻ khinh thường khi nhắc đến Kim Tuyên. Hắn hừ lạnh một tiếng, miệt thị kẻ chỉ biết dựa hơi gia tộc để thỏa mãn tư dục cá nhân, không hề có tài cán độc lập điều hành. Tiểu nhị đứng bên cạnh, câm như hến, không dám hé răng nửa lời trước sự tức giận đang bùng lên của cấp trên.
"Kim Tuyên ở đâu?" Giọng Kim Minh vang lên lạnh lẽo.
"Ở phòng khách số bảy, thưa đại nhân!" Tiểu nhị vội vã trả lời, giọng run rẩy.
Kim Minh không nói thêm lời nào, lập tức đứng dậy, sải bước về phía phòng khách số bảy. Không cần gõ cửa, một cú đẩy mạnh đủ làm cánh cửa bật tung.
"Ai đó... Kim Minh đại nhân!" Kim Tuyên đang định quát mắng, chợt nhận ra người vừa xông vào là vị cường giả Tinh Thần Cảnh, là chỉ huy cao nhất của gia tộc. Hắn vội vã thu lại vẻ ngạo mạn, thay bằng thái độ cung kính tột độ. Dù cùng mang họ Kim, địa vị và thực lực của hắn (Nhật Nguyệt Cảnh) kém xa đối phương.
"Theo lão phu!" Kim Minh trầm giọng ra lệnh. Trước mặt người ngoài, hắn không muốn mất mặt gia tộc bằng cách trách mắng Kim Tuyên ngay tại chỗ.
Kim Tuyên vẫn còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì, nhưng Tạ Đông Lai, đang ngồi cùng hắn trong "kỳ trăng mật" quyền lợi, đã kịp thời lên tiếng: "Kim Minh tiền bối, không biết đã xảy ra chuyện gì?" Hắn muốn thay Kim Tuyên hỏi rõ.
Ánh mắt Kim Minh lướt qua Tạ Đông Lai, lạnh nhạt đáp: "Đây là việc riêng của bổn gia, xin Tạ thế tử đừng nhúng tay!" Là một cường giả Tinh Thần Cảnh, lại đến từ một thế lực ngang tầm Đế Triều, Kim Minh không cần phải nể nang Tạ Đông Lai. Nếu không phải vì giữ thể diện thương nhân, hắn thậm chí sẽ không thèm nói chuyện xã giao.
Tạ Đông Lai biến sắc. Đối phương lại không nể mặt Tạ gia? Nếu là người khác, hắn đã nổi giận lôi đình, nhưng trước mặt một cường giả Tinh Thần Cảnh, hắn có tư cách gì mà bất mãn?
"Còn không theo lão phu đi?" Giọng Kim Minh càng thêm lạnh lẽo.
Kim Tuyên không dám chần chừ thêm nữa. Ngay cả Tạ Đông Lai cũng không thể giúp hắn, hắn nào dám cãi lời. Hắn ngoan ngoãn đi ra, theo Kim Minh xuống lầu, rồi ra khỏi phòng đấu giá, đi thẳng đến một quán trà đối diện, nơi Lăng Hàn đang thong thả ngồi.
Vừa nhìn thấy Lăng Hàn, Kim Tuyên giật mình, trong lòng thầm nghĩ, lẽ nào mọi chuyện đều vì tên tiểu tử này? Nhưng rồi hắn lập tức phủ nhận, cho rằng điều đó là không thể. Hắn đã điều tra kỹ lưỡng những người tham gia đấu giá, không ai có bối cảnh vượt qua Tạ Đông Lai. Hắn đã chọn Tạ Đông Lai vì lợi ích gia tộc, sao lại có thể sai?
"Lăng đại sư!" Kim Minh mỉm cười chắp tay với Lăng Hàn. Dù Lăng Hàn còn trẻ, nhưng Kim Minh vẫn quyết định dành cho hắn sự tôn trọng tương xứng.
Kim Tuyên đứng chết trân, sắc mặt khó coi như vừa nuốt phải cả trăm con ruồi. Kim Minh lại gọi người trẻ tuổi này là "Hàn thiếu"! Phải biết, dù đối mặt với Tạ Đông Lai, Kim Minh cũng chỉ gọi một tiếng "Tạ thế tử" hờ hững. Nhưng với Lăng Hàn, lại chắp tay chào, rồi gọi "Hàn thiếu" – đây là sự kính trọng lớn đến nhường nào?
Kim Tuyên không hề hay biết rằng, Kim Minh vốn không cần phải khách khí đến thế, nhưng vì hắn đã đuổi Lăng Hàn ra khỏi cửa, giờ muốn mời trở lại, không khách khí sao được? Hắn chợt nhớ lại lời Lăng Hàn hỏi lúc trước: "Ngươi sẽ hối hận không?" Lúc đó hắn khịt mũi coi thường, nhưng giờ đây, hắn thật sự hối hận rồi. Người trẻ tuổi này rốt cuộc là ai, mà lại được Kim Minh coi trọng đến vậy?
"Kim đại nhân!" Lăng Hàn đứng dậy, đáp lễ. Đối phương là một cường giả Tinh Thần Cảnh, nếu hắn vẫn ngồi yên, đó sẽ là sự ngạo mạn không thể chấp nhận.
Kim Minh gật đầu, nói: "Thật là bất tiện, lão phu không quản lý thuộc hạ tốt, để Hàn thiếu phải chịu ủy khuất."
"Ha ha." Lăng Hàn chỉ cười khẽ, ánh mắt nhìn về phía Kim Tuyên: "Vị này là ai vậy?"
Khóe miệng Kim Tuyên không ngừng co giật. Hắn thầm nghĩ, ta vừa mới đuổi ngươi ra ngoài, ngươi sao có thể không nhận ra ta? Tên này rõ ràng đang cố ý trào phúng mình. Nếu không có Kim Minh ở đây, hắn đã tát Lăng Hàn một cái. Hắn đã tu đạo hơn hai triệu năm, đạt tới Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, trấn áp một tiểu cực vị như Lăng Hàn dễ như trở bàn tay. Nhưng giờ đây, hắn chỉ có thể nuốt giận vào trong, chờ xem Kim Minh nói gì.
"Kim Tuyên, còn không nhận lỗi với Hàn thiếu!" Kim Minh trầm giọng ra lệnh.
Đến rồi, quả nhiên đến rồi! Kim Tuyên không phục, nói: "Xin hỏi Kim Minh đại nhân, ta sai ở chỗ nào?" Nếu cứ tùy tiện nhận lỗi, hắn còn mặt mũi nào? Hắn là người của Kim gia, không thể tùy tiện cúi đầu. Nếu có chuyện gì, có thể đưa lên Chấp Pháp Đường của gia tộc để phân xử.
Kim Minh cười gằn, hắn thực sự muốn tát chết tên ngu ngốc này. Không có chút năng lực, chỉ biết tranh giành quyền lợi, không nhìn đại cục, tầm nhìn hẹp hòi đến đáng giận. Hắn nói: "Vị Hàn thiếu này, chính là người cung cấp Giới Linh Thạch bán đấu giá lần này!"
Trong lòng Kim Tuyên chấn động mạnh. Hắn chợt hiểu vì sao Kim Minh lại coi trọng Lăng Hàn đến vậy. Đây là một khách hàng lớn! Buổi đấu giá lần này có quy mô lớn như vậy, chính là vì có một khối Giới Linh Thạch lớn bằng bàn tay. Không thể coi thường, vì Giới Linh Thạch càng lớn, quy tắc bên trong càng hoàn chỉnh, càng dễ dàng cho võ giả lĩnh ngộ. Giá trị của nó không chỉ gấp mười lần, mà có thể lên đến hàng trăm, hàng ngàn lần.
Tuy nhiên, đối phương cũng chỉ là người bán, cần gì phải dành quy cách cao đến thế? Có được khối Giới Linh Thạch lớn như vậy có thể chỉ là vận may chó ngáp phải ruồi của hắn. Tại sao người có địa vị cao lại phải nhượng bộ một kẻ thấp kém?
"Còn không nhận lỗi!" Kim Minh mất kiên nhẫn. Hắn đã nghĩ đến việc đá tên ngu ngốc này về gia tộc, giữ lại hắn bên cạnh chỉ tổ hại mình.
Sắc mặt Kim Tuyên lúc xanh lúc đỏ, cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp: "Vừa nãy có chỗ đắc tội, kính xin Hàn thiếu thứ tội!" Nếu Lăng Hàn nổi giận, hủy bỏ việc đấu giá Giới Linh Thạch, Kim gia sẽ trở thành trò cười. Hắn, kẻ cầm đầu, chắc chắn sẽ phải chịu sự trừng phạt nặng nề. Vì vậy, hắn đành phải nhượng bộ.
Lăng Hàn lắc đầu: "Ta không quen biết ngươi."
Kim Tuyên giận dữ. Ý của Lăng Hàn quá rõ ràng: không chấp nhận lời xin lỗi. Chỉ là một Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, sao lại kiêu ngạo đến vậy?
Kim Minh lại lên tiếng, trầm giọng hỏi: "Kim Tuyên, nếu một vị Đan Sư cấp tám bị ngươi đuổi ra khỏi cửa, ngươi cho là mình phải làm thế nào để đối phương nguôi giận?"
Kim Tuyên sững sờ. Kim Minh nói vậy là có ý gì? Lẽ nào Lăng Hàn lại là Đan Sư cấp tám? Đùa giỡn! Tên này mới bao nhiêu tuổi, chắc chắn không quá nghìn tuổi. Có thể là thiên tài võ đạo, nhưng Đan đạo đại sư thì... ha ha. Đan đạo cần thời gian luyện chế từng lò đan dược, không thể nhảy vọt như võ đạo.
"Ngươi cho rằng lão phu đang nói đùa với ngươi?" Kim Minh cười gằn. Nếu không phải vậy, hắn sao có thể coi trọng Lăng Hàn đến thế? Dù là người bán lớn đến mấy, Tinh Thần Cảnh và Nhật Nguyệt Cảnh vẫn là một trời một vực.
Trong lòng Kim Tuyên kinh hãi. Nếu Kim Minh nói thật, thì hắn chính là trò cười lớn nhất. Lẽ nào Lăng Hàn thực sự là Đan Sư cấp tám? Sắc mặt hắn tái mét. Đuổi một vị Đan Sư cấp tám ra khỏi cửa... nếu chuyện này truyền ra, hắn sẽ bị lột da!
Địa vị của Đan Sư cao cả, và quần thể này khá đoàn kết. Đắc tội một Đan Sư, đặc biệt là vô duyên vô cớ, sẽ khiến cả quần thể Đan Sư căm ghét. Lúc đó, không Đan Sư nào muốn giao đan dược cho phòng đấu giá Kim Nguyên, gây tổn thất lớn cho gia tộc. Hắn, kẻ châm ngòi, chắc chắn sẽ bị nghiêm trị.
Nghĩ đến đây, hắn sợ hãi tột độ, hai chân mềm nhũn quỳ xuống: "Hàn thiếu, là ta mắt chó không châu, tất cả đều là lỗi của ta, cầu xin ngươi tha thứ!" Hắn không ngừng dập đầu, nước mắt nước mũi chảy ròng.
Kim Minh tức giận đến mức suýt chút nữa tát chết tên này. Hắn bảo Kim Tuyên bồi tội, nhưng không phải theo cách này! Một kẻ quỳ xuống như vậy không chỉ làm mất mặt Kim Tuyên, mà còn làm mất mặt cả Kim gia! Tên ngu ngốc này, thực sự không thể ở lại đây.
"À, hóa ra là ngươi à!" Lăng Hàn vỗ tay, như chợt nhớ ra Kim Tuyên là ai.
Kim Tuyên lau mồ hôi lạnh. Dường như... đã tạm ổn. Chỉ cần Lăng Hàn không truy cứu, để buổi đấu giá diễn ra thuận lợi, hắn sẽ bồi thêm vài lời hay, chuyện này coi như chưa từng xảy ra. Hắn không biết rằng, Kim Minh đã tuyên án "tử hình" cho hắn. Sẽ sớm bị đẩy về gia tộc, kèm theo vài lời đánh giá tệ hại, hắn sẽ không bao giờ có thể ngẩng mặt ở Kim gia, chỉ có thể sống một đời tầm thường.
"Hàn thiếu, xin mời!" Kim Minh không muốn tức giận nữa, mỉm cười với Lăng Hàn.
"Đại nhân xin mời!" Lăng Hàn cũng rất khách khí.
Hai người sóng vai đi vào phòng đấu giá. Lăng Hàn cố ý đi chậm nửa bước, thể hiện sự tôn trọng với cường giả Tinh Thần Cảnh, khiến Kim Minh rất hài lòng. Người trẻ tuổi này không kiêu ngạo, cũng không được đằng chân lân đằng đầu. Kim Tuyên lẽo đẽo theo sau, muốn tranh thủ kéo gần quan hệ, tâng bốc đối phương. Trong mắt hắn, Lăng Hàn giờ đây có hào quang của Đan Sư cấp tám, rất đáng để kết giao.
Kim Minh là đại nhân vật, thấy Lăng Hàn đã nguôi giận, liền cầm Giới Linh Thạch đi trước. Kim Tuyên thì hùng hục theo sau Lăng Hàn, nhất quyết phải hầu hạ vị đại gia này. Đan Sư cấp tám, quả là "trâu bò".
Lăng Hàn nhìn rõ hơn Kim Tuyên nhiều. Kim Minh đã thể hiện rõ sự chán ghét, hiển nhiên Kim Tuyên sẽ không trụ lại đây lâu. Vì vậy, hắn cũng không bận tâm đối phó Kim Tuyên, chỉ tùy tiện ứng phó.
"Hàn thiếu, xin mời!" Kim Tuyên mặt mày tươi rói, cung kính dẫn Lăng Hàn lên lầu ba, vào phòng khách chữ "Hào".
Tại phòng đấu giá Kim Nguyên, phòng khách chia làm hai cấp: "Thiên" và "Hào". Phòng "Thiên" gần như trống rỗng, vì chỉ cường giả Hằng Hà Cảnh mới có tư cách ngồi (không phải hậu duệ, mà là chính cường giả). Phòng "Hào" thì rộng hơn, dành cho cường giả Tinh Thần Cảnh, hậu duệ Hằng Hà Cảnh, hoặc những người có thành tựu đặc biệt trong đan đạo, luyện khí. Phòng "Thiên" chỉ có vài gian, nhưng phòng "Hào" có đến hai tầng, và tầng trên dĩ nhiên sẽ tốt hơn. Kim Tuyên dẫn Lăng Hàn đến phòng khách chữ "Hào" ở tầng trên, giống như Tạ Đông Lai, cho thấy sự coi trọng của hắn đối với Lăng Hàn lúc này.
Một cánh cửa bao sương mở ra, một thanh niên anh tuấn bước ra, chính là Tạ Đông Lai. Hắn nhìn thấy Kim Tuyên và Lăng Hàn đi cùng nhau, đặc biệt là Kim Tuyên còn nịnh nọt đi sau nửa bước, cảnh tượng đó khiến hắn trố mắt ngạc nhiên, đầu óc không kịp xoay chuyển.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tên này không phải đã bị đuổi ra ngoài rồi sao, tại sao lại trở về? Hơn nữa, nhìn dáng vẻ kia, rõ ràng là Kim Tuyên tự mình mời về. Cái gia hỏa hai mặt này, vừa rồi còn xưng huynh gọi đệ với mình, nói đủ điều chăm sóc lẫn nhau, nhưng quay lưng lại đã bán đứng mình! Quá vô liêm sỉ!
Sắc mặt Tạ Đông Lai lập tức âm trầm như nước. Hắn hừ một tiếng: "Kim huynh, ta cần một lời giải thích."
Kim Tuyên lộ vẻ khó xử. Hắn cũng không muốn đắc tội Tạ Đông Lai. Nhưng Lăng Hàn và Tạ Đông Lai đang đối lập, hắn bị kẹp giữa chỉ có thể chọn một. Cố gắng lấy lòng cả hai sẽ chỉ phí công. Hắn cắn răng, dù sao cũng đã bị Tạ Đông Lai nhìn thấy, vậy thì cứ làm tới cùng!
"Ha ha, cần giải thích gì chứ?" Hắn nói một cách cứng rắn: "Ta và Tạ thế tử có quan hệ gì sao?"
"Tạ thế tử?" Tạ Đông Lai nhíu mày. Nhanh như vậy đã vạch rõ giới hạn với mình rồi sao? Được! Được! Được!
Hắn vừa tức giận vừa hiếu kỳ. Kim Tuyên không thể vô duyên vô cớ trở mặt với mình. Một kẻ tiểu nhân như hắn, chắc chắn phải có lợi ích lớn mới dám thay đổi thái độ. Xem ra, Lăng Hàn có lai lịch lớn? Nhưng có thể có lai lịch gì đây? Còn có thể "trâu bò" hơn con cháu của Tạ đại tướng quân sao?
Hắn nhìn về phía Lăng Hàn, cuối cùng lộ vẻ thận trọng. Để trở thành tiểu bối được Tạ gia coi trọng, hắn không chỉ có thiên phú, mà còn cực kỳ thông minh.
"Các hạ rốt cuộc là ai?" Hắn hỏi.
Kim Tuyên lập tức nhanh nhảu: "Vị này chính là Lăng Hàn Hàn thiếu, Hàn thiếu là Đan Sư cấp tám!" Cung cấp Giới Linh Thạch chỉ chứng tỏ Lăng Hàn là khách hàng lớn, không nâng cao địa vị. Nhưng Đan Sư cấp tám thì hoàn toàn khác.
Tạ Đông Lai biến sắc. Đan Sư cấp tám lại trẻ tuổi đến vậy? Địa vị của Đan Sư cao hơn võ giả cùng cấp nửa bậc. Hắn là thiên tài võ đạo, không cần quá bận tâm Đan Sư cùng cấp, nhưng Lăng Hàn lại là thiên tài đan đạo. Những nhân tài như vậy hiếm có, tự nhiên càng được coi trọng. Thế giới này không thiếu thiên tài võ đạo, nhưng đan đạo, khí đạo thì khác, cần vô số năm tháng tích lũy, rất khó xuất hiện thiên tài.
Chẳng trách Kim Tuyên đổi thái độ nhanh đến vậy. Chỉ là, lẽ nào đối phương không biết, mình không chỉ là thiên tài võ đạo đơn thuần, mà còn là hậu duệ của Tạ đại tướng quân, có cường giả Hằng Hà Cảnh chống lưng sao?
Nhưng cái tên Lăng Hàn này sao lại quen thuộc đến vậy?
"Hóa ra còn là một vị Đan Sư." Tạ Đông Lai cười lạnh. Dù hắn hung hăng đến mấy cũng không dám trào phúng Đan Sư, vì quần thể này nắm giữ năng lượng cực lớn. Nếu hắn tùy tiện đắc tội, sau khi trở về có lẽ sẽ bị trừng phạt, thậm chí bị đánh vào lãnh cung.
"Chó ngoan không cản đường." Lăng Hàn thản nhiên nói.
Tạ Đông Lai há hốc mồm. Ngươi lại dám gọi ta là chó? Nhưng quả thật, hắn đang đứng giữa đường, cản lối đi của Lăng Hàn và Kim Tuyên. Nói vậy cũng không sai, chỉ là cách dùng từ có phần quá đáng.
"Lăng đại sư cũng vừa ý Giới Linh Thạch chứ?" Tạ Đông Lai quyết định tránh nói về thân phận Đan Sư của Lăng Hàn, điều này khá nhạy cảm. Tốt nhất không nên gây xung đột trước mặt mọi người, khi không có ai nhìn thấy, lén lút xử lý sẽ dễ dàng hơn. Một Đan Sư cấp tám đến phòng đấu giá vào lúc này, 99% là vì khối Giới Linh Thạch lớn bằng bàn tay, đó là chí bảo giúp lĩnh ngộ đạo pháp!
Ha ha, so về tài lực, một Đan Sư cấp tám trẻ tuổi như vậy tuyệt đối không phải đối thủ của hắn.
Lăng Hàn lộ vẻ mặt nửa cười nửa không: "Thì sao?"
"Ha ha, có bản thiếu ở đây, ngươi cứ bỏ ý định đó đi!" Tạ Đông Lai ngạo nghễ nói. "Chỉ cần bản thiếu ra tay, cái này tất nhiên là vật trong túi của bản thiếu!" Hiện tại, hắn chỉ có thể dùng cách này để đả kích Lăng Hàn.
Kim Tuyên suýt bật cười, vội vàng che miệng. Ngươi không biết đó thôi, khối Giới Linh Thạch này chính là của Lăng Hàn đem bán đấu giá. Ngươi càng tranh giành hung hãn, càng là tự dâng tiền cho hắn! Gặp qua kẻ ngốc, nhưng kẻ ngốc mà còn đắc ý, tự tin đến vậy thì đây là lần đầu tiên.
Lăng Hàn không hề biến sắc: "Chưa chắc đâu, ngốc điểu. Ngươi xác định có tài lực như vậy sao?"
"Ngốc điểu?" Da mặt Tạ Đông Lai co giật. Vừa nãy gọi mình là chó, giờ lại là chim. Tên tiểu tử này thực sự đáng ghét! Trong lòng hắn cười gằn, ngươi không thể nào ở mãi Lang Nha Thành được. Một khi ra ngoài... chính là ngày chết của ngươi! Hắn hạ quyết tâm, sau khi đoạt được Giới Linh Thạch, nhất định phải phô trương trước mặt Lăng Hàn một phen, đả kích tên khốn kiếp này.
Nghĩ đoạn, hắn lùi vào trong bao sương, nhường đường cho Lăng Hàn.
Lăng Hàn sải bước đi qua, khi vừa qua cửa lớn, hắn ném lại một câu: "Biết tiến thoái, miễn cưỡng vẫn tính là một con chó ngoan."
"Ta sát!" Tạ Đông Lai suýt rút đao ra tay. Cũng may trong bao sương có hai lão giả mạnh mẽ giữ hắn lại, nếu không hắn đã không thể nhẫn nhịn. Là hậu duệ Tạ gia, hắn đã quen thói làm càn, giờ đây lại bị trói tay trói chân khi muốn giết một người, cảm giác này thực sự quá uất ức!
"Nhất định phải giết người này!" Tạ Đông Lai thầm nghĩ. Sau đó về đế đô, cầu xin Tạ đại tướng quân ra tay, tìm cách bắt Thiên Phượng nữ về. Tiện nhân này dám đào hôn, hừ, hãy xem hắn sẽ xử lý thế nào!
Lăng Hàn bước vào phòng khách, Kim Tuyên tự nhiên cũng theo vào, cố gắng trò chuyện, kéo gần quan hệ. Nhưng khi nói về võ đạo, dù cảnh giới của Kim Tuyên cao hơn một chút, nhưng sự lĩnh ngộ quy tắc thiên địa của hắn kém xa Lăng Hàn. Nói về đan đạo, hắn là kẻ ngoại đạo. Nói về chí hướng, hắn chỉ có đầy tư dục, sao có thể hợp gu với Lăng Hàn?
Hết cách, hắn đành nói những chuyện mà đàn ông thường hứng thú, như mấy ngày trước mới đi Bích Xuân Các, lâm hạnh một vị Hồng cô nương, công phu tuyệt vời ra sao, vân vân...
Trong Lang Nha Thành, dĩ nhiên có thanh lâu. Hơn nữa, những cô nương "hành nghề" ở đó đều là Thần linh thật sự, ít nhất cũng là Sơn Hà Cảnh. Nhưng rõ ràng có thực lực như vậy, tại sao lại làm nghề đó? Kiếm tiền nhanh! Đàn ông ở đây, ai mà không phải lúc nào cũng mang đầu ra đánh cược sinh tử? Vì vậy, trái tim của họ có phần vặn vẹo, dưới áp lực mạnh mẽ, họ khát khao được giải tỏa. Ở đây, chỉ cần không chết, lợi ích kiếm được cũng vô cùng lớn. Công huân có thể đổi được tài nguyên khổng lồ, nhặt được một khối Giới Linh Thạch còn hơn thế. Do đó, đàn ông ở đây phần lớn đều rất xa hoa. Bán thân ở đây, thứ nhất an toàn, thứ hai thu nhập kinh người, tự nhiên hấp dẫn rất nhiều phụ nữ cam tâm chịu cảnh ngàn người cưỡi vạn người đè. Nếu không, một nữ nhân Sơn Hà Cảnh đi đâu kiếm được nhiều tài nguyên tu luyện như vậy?
Lăng Hàn nghĩ lan man, cố ý thất thần, vì Kim Tuyên thực sự không có nội hàm gì, lại còn bắt đầu kể chi tiết nhỏ khi chơi gái, sinh động như thật, nước bọt văng tung tóe, âm thanh càng lúc càng lớn, ngay cả vách phòng cũng không ngăn được.
"Ồn ào!"
Trong một tiếng hừ lạnh, một cánh tay như bạch ngọc đột nhiên xuất hiện, quất thẳng vào Kim Tuyên.
"Đùng!" Một tiếng vang giòn, Kim Tuyên lập tức im bặt. Hắn ôm miệng, mặt đầy kinh hãi, hoàn toàn choáng váng. Phải biết, dù hắn không ra gì, cũng là cao thủ Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, nhưng đối phương không hiện thân, không biết từ đâu giáng một cái tát làm hắn gãy răng. Nếu đối phương có sát ý, một cái tát cũng đủ giết chết hắn. Hơn nữa, người không hiện thân, ai có thể chứng minh là "nàng" đã giết? Nói là nàng, vì bàn tay này trắng mịn tinh tế, hẳn là tay phụ nữ. Hơn nữa, giọng nói cũng rõ ràng là giọng nữ.
Lăng Hàn cũng kinh ngạc. Hắn hoàn toàn không thể bắt kịp bàn tay đó từ đâu giáng xuống. Bàn tay này dĩ nhiên không phải thực thể, mà là nguyên lực được một cường giả ngưng tụ. Nhưng xuyên tường mà vẫn như ở trước mặt, đánh gãy răng một Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, thực lực này thật đáng sợ. Ít nhất cũng phải là Tinh Thần Cảnh!
Lăng Hàn thầm so sánh người này với Loạn Tinh Nữ Hoàng, nhưng hoàn toàn không thể phán định được ai mạnh hơn, vì cả hai đều mạnh hơn hắn quá nhiều, như hai đại dương vô bờ, làm sao biết biển nào lớn hơn? Hơn nữa, người này khống chế lực lượng tinh tế đến mức một cái tát đánh xong, nguyên lực liền tiêu tan, không để lại chút gợn sóng. Nếu đối phương muốn giết người, sẽ dễ như trở bàn tay và không thể truy cứu. Nếu là Tinh Thần Cảnh, thì ít nhất cũng phải là trung cực vị mới có thể nghiền ép như vậy. Nhưng xét đây là phòng đấu giá Kim Nguyên, mà vẫn dám ra tay vô kỵ như vậy, thân phận của đối phương có lẽ còn cao hơn.
Kim Tuyên bị đánh đến bối rối, chịu thiệt lớn như vậy mà không dám tìm Kim Minh kêu oan, liền ngồi sụp xuống ghế, như mất hồn. Lăng Hàn cũng vui vẻ được yên tĩnh, nhắm mắt dưỡng thần. Hắn đang nghĩ, có cách nào để Tạ Đông Lai vĩnh viễn ở lại đây không.
Không lâu sau, đấu giá bắt đầu.
Nếu là buổi đấu giá, dĩ nhiên không thể chỉ bán một món đồ. Khối Giới Linh Thạch kia chỉ là vật phẩm áp trục, được đặt ở cuối cùng. Ngoài ra còn có rất nhiều thứ tốt, như các loại đan dược, Thần Thiết, Thần khí, thậm chí cả công pháp võ kỹ. Giá trị của chúng cũng không nhỏ, có vài thứ khiến Lăng Hàn động tâm, nhưng nghĩ lại không gì bằng Tiên Ma Kiếm, hắn liền nhịn xuống, ưu tiên nâng cấp Tiên Ma Kiếm lên cấp sáu. Hắn cũng sắp đột phá trung cực vị, Thần khí cùng cảnh giới bản thân giống nhau, sử dụng mới càng thuận lợi.
Những đan dược hắn cung cấp cũng được đấu giá ở đây, lượng tiêu thụ rất cao, vì phẩm chất của hắn quá tốt. Cùng một viên đan dược nhưng có thể tăng hiệu quả lên hai, ba, thậm chí năm phần mười, dĩ nhiên được rất nhiều người săn đón. Lăng Hàn nhẩm tính, chỉ riêng số đan dược này đã mang lại cho hắn một khoản lợi nhuận kha khá, nhưng so với Giới Linh Thạch thì vẫn kém xa.
Buổi đấu giá gần như diễn ra được một nửa thì khối Giới Linh Thạch nhỏ được mang ra trước. Sau một hồi tranh giành kịch liệt, khối Giới Linh Thạch này bán được bốn triệu Chân Nguyên Thạch, một con số rất đáng kinh ngạc. Thông thường, một khối Giới Linh Thạch nhỏ như vậy chỉ bán khoảng ba triệu. Nhưng phải chú ý, vật phẩm như Giới Linh Thạch có tiền cũng khó mua được, nên chỉ cần có sự tranh giành, giá cao cũng không có gì ngạc nhiên.
Sau màn tranh giành nóng bỏng đó, mọi người đều đoán được khối Giới Linh Thạch lớn cuối cùng sẽ bán với giá kinh người. Người ta nói nó to bằng bàn tay, ít nhất gấp mười lần khối nhỏ vừa rồi. Lớn gấp mười lần không chỉ có nghĩa là quý giá gấp mười lần. Như đã nói, Giới Linh Thạch càng lớn, quy tắc thiên địa bên trong càng hoàn chỉnh, giá trị của nó ít nhất phải vượt xa gấp mười lần.
Ba đến bốn trăm triệu! Con số này lướt qua trong đầu mọi người, không ít người hít khí lạnh, giá tiền này cao đến thái quá.
Lăng Hàn tràn đầy chờ mong. Nâng cấp Tiên Ma Kiếm cần lượng lớn Thần Thiết, mà mua Thần Thiết lại cần rất nhiều Chân Nguyên Thạch. Hắn ước khối Giới Linh Thạch này bán được hơn hai mươi tỷ.
Thời gian trôi qua chậm rãi, buổi đấu giá cũng sắp kết thúc. Cuối cùng, khối Giới Linh Thạch cỡ lớn xuất hiện trên sân khấu.
"Mười triệu!"
"Hai mươi triệu!"
Bảo vật này vừa xuất hiện đã gợi ra sự tranh giành kịch liệt. Không cần phải châm lửa, giá cả đã vọt lên vùn vụt. Dĩ nhiên, điều này cũng vì giá khởi điểm còn quá thấp, chưa đạt đến giới hạn trong lòng mọi người. Giá cả tăng vọt, sau khi đạt đến hai trăm triệu, số người ra giá lập tức giảm đi một nửa. Nhưng chỉ cần còn hai người không bỏ cuộc, giá cả dĩ nhiên vẫn tiếp tục leo lên.
Lăng Hàn cực kỳ thỏa mãn. Giá trị mong muốn của hắn là hai trăm triệu, giờ đây mỗi chút tăng thêm đều khiến hắn vui mừng khôn xiết. Tuy nhiên, đến mức giá này, người ra giá càng ngày càng ít, mỗi lần tăng giá cũng nhỏ dần. Rất lâu sau đó, giá mới đột phá ba trăm triệu. Đây gần như là giá cuối cùng cho khối Giới Linh Thạch này.
"Ba trăm mười triệu!" Trong một căn phòng, giọng nói kiêu ngạo của Tạ Đông Lai vang lên.
Vừa vượt qua ba trăm triệu, hắn liền trực tiếp thêm mười triệu, muốn dùng khí thế áp đảo, một lần đoạt lấy. Tạ Đông Lai mặt đầy thách thức. Những kẻ nghèo hèn này, có tư cách tranh giành với hắn sao? Hắn là Thế tử Tạ gia, không thiếu tài sản. Hơn nữa, mấy ngày trước hắn vừa dẫn binh xuất chinh, bắt được vài cường phỉ, thu được của cải kinh người. Sau khi bán đi, hắn nắm trong tay gần bốn trăm triệu Chân Nguyên Thạch!
Dường như ông trời cũng đang giúp hắn. Đến chiến trường hai giới vốn là để mang tiện nhân đào hôn kia về, không ngờ lại gặp được một khối Giới Linh Thạch lớn bằng bàn tay. Với thiên phú của hắn, nếu luyện hóa khối Giới Linh Thạch này, có ba phần mười xác suất bước vào Nhật Nguyệt cực cảnh, và 99% xác suất đột phá Tinh Thần Cảnh. Đúng vậy, cực cảnh còn khó tu hơn đại cảnh giới, có ba phần mười xác suất đã là rất tốt. Hắn nghĩ, có thể xung kích cực cảnh thì dĩ nhiên sẽ xung kích cực cảnh. Nhưng nếu một khối Giới Linh Thạch lớn như vậy cũng không thành công, thì hắn sẽ từ bỏ ý định đó, nhắm vào Tinh Thần Cảnh mà xung kích.
Dù sao, ngay cả ở Vân Đỉnh Tinh, số lượng cường giả Tinh Thần Cảnh cũng cực kỳ có hạn. Bước vào cảnh giới này, liền thực sự có tư cách xưng một tiếng cường giả, đến đâu cũng được tôn kính. Dĩ nhiên, tất cả những điều này đều xây dựng trên điều kiện hắn có thể giành được Giới Linh Thạch. Nhưng hắn tự tin, gần bốn trăm triệu Chân Nguyên Thạch còn chưa đủ sao?
"Ba trăm ba mươi triệu!" Giọng nói của một cô gái lại vang lên, không cao, nhưng rõ ràng truyền đến tai của mỗi người.
Tất cả mọi người kinh hãi. Đây là ai vậy, lại quá giàu có đến nứt đố đổ vách. Một lần thêm những hai mươi triệu, so với Tạ Đông Lai còn xa hoa hơn nhiều. Thân thể Lăng Hàn và Kim Tuyên đều chấn động. Đây chính là nữ nhân lúc trước đã tát Kim Tuyên. Trong suốt buổi đấu giá, nàng chưa từng ra tay, cho đến bây giờ mới lần đầu tiên mở miệng, hiển nhiên là nhắm vào khối Giới Linh Thạch này. Và điều kỳ lạ là, dù giọng nói này rất rõ ràng, nhưng hoàn toàn không thể truy tìm nguồn gốc, không thể nhận ra nó đến từ đâu.
"Ba trăm ba mươi lăm triệu!" Tạ Đông Lai hừ lạnh một tiếng, tiếp tục ra giá.
Trong lòng hắn khó chịu, tự nhủ vừa nãy hắn đột nhiên nâng giá, hẳn phải khiến mọi người khiếp sợ. Sao lại xuất hiện một người còn xa hoa hơn hắn? Một lần thêm hai mươi triệu... hai mươi triệu chứ không phải hai trăm khối Chân Nguyên Thạch.
"Ba trăm năm mươi triệu." Cô gái kia thản nhiên nói, vẻ không hề bận tâm.
"Ba trăm năm mươi lăm triệu!" Tạ Đông Lai cắn răng nói. Hắn mơ hồ cảm thấy một điềm gở, lẽ nào phải thua? Đáng ghét! Nếu không có khối Giới Linh Thạch này, hy vọng hắn đột phá cực cảnh gần như là con số không, và trở thành cường giả Tinh Thần Cảnh cũng phải mấy nghìn đến hơn vạn năm sau.
Không được, nhất định phải có được!
"Ba trăm bảy mươi triệu." Nữ tử vẫn không hề có chút dao động nào.
"Ba trăm chín mươi triệu!" Tạ Đông Lai lớn tiếng kêu lên, giọng rất sảng khoái. Nhưng đây là tất cả tài sản trên người hắn. Đối phương mà còn muốn tăng giá, hắn cũng chỉ có thể giơ tay đầu hàng. Nhưng hắn nhất định muốn có được, vì vậy, hắn lại thêm một câu: "Các hạ, ta chính là con cháu của Tạ đại tướng quân, kính xin xem ở mặt mũi của Tạ đại tướng quân, nhượng ta một lần, ta tất có báo đáp!"
Đây là lời uy hiếp rõ ràng: ngươi dám tranh giành với ta nữa, chính là đối địch với Tạ đại tướng quân!
"Chuyện cười! Tạ Tiền cũng không được ta để ở trong mắt, ngươi tính là thứ gì?" Trong một tiếng hừ lạnh, chỉ thấy một bàn tay như bạch ngọc xuất hiện, quất thẳng vào Tạ Đông Lai.
"Không được!" Hai lão bộc thấy thế, đều biến sắc, dồn dập lao lên, muốn thay Tạ Đông Lai hóa giải chiêu này. Nhưng bọn họ còn chưa kịp áp sát, một luồng khí thế đáng sợ quét qua, "oành oành", cả hai người liền bị đánh bay ra ngoài.
Tạ Đông Lai kinh hãi đến biến sắc, nhưng căn bản không thể chống đỡ. "Đùng!", một chưởng giáng thẳng vào mặt hắn, cả người bay ra ngoài, "oành", từ lầu ba rơi xuống sàn đấu giá phía dưới.
"Ai dám quấy rối trong phòng đấu giá Kim Nguyên?" Kim Minh tức giận quát, xông lên lầu ba. "Oành oành oành", một trận âm hưởng vang lên, nhưng một lát sau liền yên tĩnh lại. Tiếp theo, mọi người nghe thấy Kim Minh dùng giọng cung kính nói: "Không có chuyện gì, ha ha, đại nhân cứ vui vẻ là được rồi!"
Giọng nói này từ lầu bốn truyền xuống. Kim Minh lùi ra khỏi phòng khách, cúi gập người, mồ hôi lạnh chảy ròng trên mặt. Lầu bốn! Phòng khách chữ "Thiên", cường giả Hằng Hà Cảnh! Chẳng trách, chẳng trách cô gái bí ẩn này dám bô bô nói "Tạ Tiền cũng không được ta để ở trong mắt", bởi vì nàng cũng là nhân vật cấp độ này.
Tạ Đông Lai cảm thấy oan ức muốn chết. Nếu ngươi là cường giả Hằng Hà Cảnh, tại sao không thoải mái lộ thân phận? Nếu ta biết giọng nói của ngươi từ lầu bốn truyền xuống, thì đánh chết ta cũng không dám tranh luận với ngươi! Nhưng hắn dám đi chất vấn đối phương sao? Cái thiệt thòi này hắn xem như ăn không, hơn nữa còn phải xin lỗi đối phương. Tại sao? Vì hắn lại dám to gan uy hiếp một vị cường giả Hằng Hà Cảnh!
"Buổi đấu giá tiếp tục." Kim Minh tuyên bố, không hề liếc nhìn Tạ Đông Lai một cái.
Tiếp tục thì tiếp tục, nhưng sau sự kiện vừa nãy, tất cả mọi người đều sợ hãi không thôi, nào có ai dám tăng giá cạnh tranh? Hơn nữa, cái giá này đã cao đến thái quá, cũng không còn mấy người có thể theo nổi. Cô gái bí ẩn kia tăng giá lên bốn trăm triệu, không còn ai tranh giành với nàng, thuận lợi mua được bảo vật then chốt.
Buổi đấu giá kết thúc, những người đấu giá thành công đều về phía sau giao tiền, hoàn thành giao dịch. Dù Lăng Hàn không mua gì, nhưng hắn là người bán lớn nhất lần này, vì vậy, hắn dĩ nhiên phải đi hậu trường tính tiền. Vì liên quan đến con số quá lớn, hơn nữa phải chờ cô gái bí ẩn kia thanh toán Chân Nguyên Thạch cho hắn, nên hiện tại hắn chỉ có thể chờ, ngồi một bên nhìn.
Một lát sau, một làn gió thơm thoảng qua. Tiếp theo, một nữ tử toàn thân khoác khôi giáp bước tới. Nàng nhìn qua khoảng ngoài ba mươi, nhưng vẫn rất mỹ lệ, mang vẻ phong vận đặc trưng của phụ nữ trưởng thành, một sự gợi cảm mà những thiếu nữ non nớt không thể có. Nàng không chỉ trưởng thành đầy đặn, mà còn toát ra vẻ anh khí kinh người, như một nữ Chiến Thần. Bộ khôi giáp ôm sát cơ thể, đặc biệt làm nổi bật vòng ba căng tròn, cong vút như mật đào chín rục, cực kỳ mê người.
Và phía sau nàng, là Tạ Đông Lai, cúi đầu như một học sinh phạm lỗi.
"Tử Nguyệt Thần Nữ!"
Nhìn thấy cô gái này, không một ai dám nhìn lâu vào thân thể mềm mại đầy đặn của nàng. Tất cả đều vội vã quỳ nửa người, tỏ vẻ cực kỳ kinh hoảng. Lúc này, Lăng Hàn mới chợt hiểu. Chẳng trách nữ nhân này hung hăng đến vậy, hóa ra là Tử Nguyệt Thần Nữ đại danh đỉnh đỉnh, thống soái của Tử Nguyệt Quân đoàn! Buồn cười Tạ Đông Lai lại còn dám cạnh tranh với đối phương, còn dám uy hiếp đối phương, thực sự là não phế đến cực điểm.
Khi nhìn thấy Lăng Hàn, Tạ Đông Lai không khỏi xấu hổ. Trước đó hắn đã khoe khoang muốn mua Giới Linh Thạch, nhưng giờ đây lại thất bại thảm hại. Hơn nữa, vì vậy còn đắc tội Tử Nguyệt Thần Nữ, phải cầu xin đối phương tha thứ, nếu không chuyện này truyền tới Tạ gia, hắn sẽ xong đời. Gia tộc tuyệt đối sẽ không coi trọng một tộc nhân đắc tội cường giả Hằng Hà Cảnh. Nhưng lại bị Lăng Hàn nhìn thấy! Mất mặt.
Tử Nguyệt Thần Nữ xuất hiện, mọi người tự nhiên đều lùi lại, nhường chỗ cho vị cường giả này. Tạ Đông Lai nhìn chằm chằm Lăng Hàn, thầm nghĩ, tuy hắn không mua được Giới Linh Thạch, nhưng đối phương cũng không có. Hơn nữa, hắn thua một vị cường giả Hằng Hà Cảnh, điều này cũng là chuyện đương nhiên.