Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 266

Chương 266: Hồi Thành: Oan Gia Ngõ Hẹp

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1326 đến 1330 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự chuyển mình mạnh mẽ của Lăng Hàn sau lần rèn luyện tiên diễm thứ hai, đồng thời hé lộ những mâu thuẫn âm ỉ đang chờ bùng nổ. Bi kịch của nhân vật bắt đầu khi anh vô tình chạm trán với kẻ thù cũ trong một buổi đấu giá đầy kịch tính, đẩy câu chuyện vào một bước ngoặt đầy căng thẳng. Tác giả khéo léo lồng ghép những chi tiết về thế giới tu tiên rộng lớn và những quy tắc khắc nghiệt trên chiến trường hai giới, tạo nên một bức tranh đa chiều về số phận và quyền lực.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Sau cuộc rượt đuổi chóng vánh với Tiền Sâm, Lăng Hàn nhận ra rằng việc tiếp tục truy sát là vô nghĩa. Với thực lực hiện tại, một thiên tài Lục Tinh như anh, dù có sức chiến đấu sánh ngang đại cực vị sơ kỳ, vẫn khó lòng đối phó với một đại viên mãn. Hơn nữa, Lang Nha Thành đã ở ngay trước mắt, nơi mọi cuộc tư đấu đều bị nghiêm cấm. Anh quyết định quay về thành, mang theo Giới Linh Thạch và những viên đan dược quý hiếm đã luyện chế để bán, đổi lấy Chân Nguyên Thạch và Thần Thiết, nhằm nâng cấp Tiên Ma Kiếm. Công huân tích lũy được từ việc càn quét sinh linh Minh Giới cũng đủ để anh xuất ngũ, tự do hơn trong việc đi lại giữa chiến trường và thế giới bên ngoài, không còn phải lo lắng về án đào binh.

Tại Quân bộ Lang Nha Thành, Lăng Hàn trút ra vô số thi thể sinh linh Minh Giới, đủ để đổi lấy một lượng công huân khổng lồ, vượt xa mức cần thiết để xuất ngũ. Những thi thể này không chỉ là công huân mà còn là tài liệu quý giá cho các đại năng nghiên cứu công pháp Minh Giới, chuẩn bị cho một cuộc xâm lấn toàn diện. Lăng Hàn cảm thấy bối rối trước sự phức tạp của cuộc chiến hai giới, dường như cả hai bên đều không phải kẻ tốt lành, ai cũng tự nhận mình là nạn nhân. Anh lắc đầu, tự nhủ rằng với thực lực hiện tại, mình còn quá yếu để can thiệp vào những đại cục như vậy, việc cấp bách nhất vẫn là nâng cao cảnh giới. Với hơn bốn nghìn công huân còn lại, anh quyết định chưa vội đổi, chờ đợi cơ hội tích lũy thêm để đổi lấy những vật phẩm giá trị hơn.

Tiếp đó, Lăng Hàn ghé thăm Phòng đấu giá Kim Nguyên, một thế lực lớn mạnh sánh ngang Bảo Lâm Các. Khi anh xuất ra Giới Linh Thạch, người phụ trách lập tức đích thân tiếp đón. Khối đá quý giá này lớn đến mức Phòng đấu giá quyết định hoãn lại, tung tin ra ngoài để thu hút thêm nhiều cường giả tham gia. Lăng Hàn cũng không ngại chờ đợi, anh đưa thêm những viên đan dược của mình để đấu giá kèm theo. Nhờ giá trị "trên trời" của Giới Linh Thạch, Phòng đấu giá hào phóng miễn phí phí thủ tục cho đan dược của anh. Dự kiến mất khoảng một tháng để chuẩn bị, Lăng Hàn chấp nhận lời mời ở lại trong Phòng đấu giá.

Trong khoảng thời gian chờ đợi, Lăng Hàn tiếp tục luyện đan và tu luyện. Anh cảm thấy khó chịu với hình hài trẻ con hiện tại của mình, nhưng quyết định dồn tinh lực vào luyện đan. Anh hiểu rằng, dù có tài nguyên vô tận, việc đột phá cảnh giới vẫn cần thời gian tích lũy, không thể vội vàng. Thiên tài chân chính nằm ở sự lĩnh ngộ quy tắc thiên địa, chứ không phải chỉ đơn thuần là "ăn dược".

Hai mươi ngày sau, Tiểu Tháp thông báo đã đến lúc Lăng Hàn có thể tiến hành rèn thân bằng Tiên Diễm lần thứ hai. Dù đã mong chờ, nhưng ký ức về nỗi đau tột cùng khiến anh không khỏi chùn bước. Cơ thể bị thiêu rụi thành tro tàn, thần hồn chỉ còn một tia mong manh... Nhưng vì khát khao sức mạnh, Lăng Hàn nghiến răng, nhắm mắt nhảy vào lò lửa. Ba ngày ba đêm trôi qua, anh "vừa ra lò", lại lần nữa biến thành một tiểu hài nhi. Tuy nhiên, lần này anh không còn quá bận tâm, vì sự tổn thất về hình dáng không còn đáng kể. Làn da, huyết nhục, thần cốt của anh lại một lần nữa được tăng cường. Quan trọng hơn, anh đã sở hữu khả năng "dục hỏa trùng sinh" với xác suất 1%, cho phép anh phục hồi hoàn toàn từ vết thương chí mạng và trở về trạng thái đỉnh cao.

Lăng Hàn không rời Hắc Tháp vội, mà cắn một viên Cuồng Dã Huyết Linh Đan, ngồi dưới Luân Hồi Thụ để luyện hóa. Ba ngày sau, tu vi của anh đã đạt đến tiểu cực vị đỉnh cao. Anh cần thêm một đến hai tháng để củng cố cảnh giới trước khi xung kích trung cực vị. Tuy nhiên, thời điểm đấu giá đã gần kề, anh tạm gác lại việc đột phá.

Cảm thấy đã lâu không ra ngoài, Lăng Hàn quyết định đi dạo một chút. Lão nhân sâm và con thỏ cũng không chịu nổi sự cô quạnh trong Hắc Tháp, đòi ra ngoài "hóng mát". Lăng Hàn không lo lắng, vì hai kẻ này cực kỳ tinh quái, trừ khi có cường giả Tinh Thần Cảnh ra tay, bằng không khó ai có thể bắt được chúng.

Anh ghé vào một tửu lâu, muốn nắm bắt tình hình gần đây. Quả nhiên, đây là nơi tốt nhất để thu thập tin tức. Nhiều người đang khoe khoang chiến công, số khác bàn tán về khối Giới Linh Thạch sắp được đấu giá, biến nó thành "đầu trâu" trong lời đồn. Rồi câu chuyện chuyển sang "thiên kiêu hội" hai giới sắp diễn ra. Một lão giả bên cạnh Lăng Hàn giải thích cho hậu bối của mình về Sơn Hà Lâm và Nhật Nguyệt Cốc – những bí địa kỳ lạ nơi tu vi của mọi người, kể cả Thánh Nhân, đều bị áp chế xuống Sơn Hà Cảnh hoặc Nhật Nguyệt Cảnh. Lăng Hàn chợt hiểu, nếu thiên kiêu hội diễn ra ở Sơn Hà Lâm, anh sẽ có lợi thế lớn, nhưng nếu ở Nhật Nguyệt Cốc, anh sẽ gặp khó khăn vì chưa đạt đến cực cảnh Nhật Nguyệt. Dù sao, anh vẫn còn ba năm để chuẩn bị.

Đột nhiên, một nam tử hét lớn, chia sẻ một tin tức động trời: "Các ngươi có nghe nói không, ngay hôm trước, một con cháu của Tạ đại tướng quân tới Tử Nguyệt Quân đoàn, muốn mang đi một người, kết quả bị đuổi ra khỏi cửa, mặt cũng suýt chút nữa bị đánh sưng lên." Lăng Hàn giật mình. "Con cháu của Tạ đại tướng quân" – không ai khác chính là Tạ Đông Lai. Anh lập tức nghĩ đến Thiên Phượng Thần Nữ và khả năng Chu Lệ Vân đã mật báo. Sát ý bỗng bùng lên trong lòng Lăng Hàn, khiến những người xung quanh rùng mình, vội vàng rời đi. Người nam tử kia tiếp tục kể, xác nhận đó chính là Tạ Đông Lai, một thiên tài Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, có triển vọng đột phá Tinh Thần Cảnh. Mọi người đều trầm trồ trước sự "khí phách" của Tử Nguyệt Thần Nữ khi không nể mặt Tạ gia.

Đúng lúc đó, giữa tiếng cười gằn, một nam tử với thân thể như ngọc, hai tay chắp sau lưng, bước vào tửu lâu. Khí tức cường giả đặc hữu tỏa ra, khiến cả quán im bặt. Đó chính là Tạ Đông Lai. Dù Lang Nha Thành cấm tư đấu, nhưng không ai muốn kết thù với Tạ gia. Ánh mắt Tạ Đông Lai lướt qua, không ai dám nhìn thẳng. Hắn chợt dừng lại, vì thấy một người trẻ tuổi vẫn nhàn nhã uống rượu, như không hề hay biết sự hiện diện của hắn. Người trẻ tuổi này chính là Lăng Hàn.

Tạ Đông Lai tiến đến, đặt mông ngồi đối diện Lăng Hàn, tản mát khí thế đại viên mãn hòng áp bức. Lăng Hàn vẫn điềm nhiên, nhưng trong lòng sát ý đã sôi trào. Anh biết hiện tại không tiện động thủ, nên chỉ thầm nghĩ cách trừng trị kẻ dám dây dưa với thê tử của mình. Tạ Đông Lai hỏi tên, Lăng Hàn thuận miệng đáp "Nghê Bá". Tạ Đông Lai lập tức nhận ra mình bị trêu chọc, giận dữ nói: "Các hạ, mở miệng liền hại người, tốt như vậy sao?" Lăng Hàn cười khẩy: "Kẻ ngu si, ngươi không mời tự ngồi, không mắng ngươi thì mắng ai?"

Tạ Đông Lai tức điên, sát ý như thực chất tỏa ra. Hai lão giả đi theo hắn lập tức xuất hiện, nhắc nhở về quy định cấm tư đấu trong Lang Nha Thành. Tạ Đông Lai kìm nén lửa giận, đứng dậy nói: "Các hạ, ta nhớ kỹ ngươi!" Lăng Hàn cười nhạt đáp: "Cút, đừng ảnh hưởng khẩu vị của ta." Sắc mặt Tạ Đông Lai tối sầm, nhưng đành phải xoay người rời đi, hai lão giả nhìn chằm chằm Lăng Hàn một hồi lâu rồi cũng theo sau. Cả tửu lâu dần khôi phục tiếng nói, nhưng ai cũng nhìn Lăng Hàn với ánh mắt kinh ngạc, cho rằng anh quá gan lớn.

Lăng Hàn không ở lại lâu, trả tiền rồi quay về Phòng đấu giá. Hai ngày chờ đợi trôi qua nhanh chóng. Đến ngày đấu giá, Lăng Hàn mang theo Giới Linh Thạch đến tiền sảnh. Anh vừa thông báo cho tiểu nhị đi mời người phụ trách thì một bóng người quen thuộc xuất hiện: Tạ Đông Lai. Với thân phận và tài lực của hắn, việc tham gia đấu giá không có gì lạ, và Giới Linh Thạch chắc chắn là thứ hắn khao khát để đột phá Tinh Thần Cảnh.

"Ngươi?" Tạ Đông Lai nhìn thấy Lăng Hàn, gương mặt tuấn tú lập tức trở nên âm trầm, cười lạnh nói: "Ha ha, hiện tại Phòng đấu giá Kim Nguyên thực kém cỏi, a miêu a cẩu gì cũng có thể tới sao?" Bên cạnh Tạ Đông Lai là Kim Tuyên, một người của Phòng đấu giá đang cố gắng nịnh bợ hắn. "Tạ thế tử, ngài là chỉ..." Kim Tuyên vội hỏi. "Ta chán ghét tiểu tử này!" Tạ Đông Lai không chút khách khí chỉ vào Lăng Hàn. "Ta rõ ràng!" Kim Tuyên gật gù, lập tức ra lệnh cho tiểu nhị: "Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đuổi người này ra ngoài!" Hắn không hề biết Lăng Hàn chính là khách hàng lớn cung cấp Giới Linh Thạch.

Lăng Hàn chỉ cười cợt, nhìn Kim Tuyên nói: "Hi vọng ngươi sẽ không hối hận." Kim Tuyên cười gằn, cảm thấy buồn cười khi một Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị dám uy hiếp mình. "Đuổi ra ngoài! Đuổi ra ngoài!" Hắn phất tay. Tạ Đông Lai cười gằn, thỏa mãn khi không cần tự mình ra tay mà vẫn khiến Lăng Hàn mất mặt. Lăng Hàn không phản kháng, mặc cho hai tên phục vụ "đưa" anh ra khỏi cửa lớn.

Lăng Hàn đã kịp thông báo cho một tiểu nhị khác mời Kim Minh, người phụ trách cao nhất của Kim gia ở đây. Kim Minh vội vàng sai người đi tìm Lăng Hàn, nhưng khi tiểu nhị quay lại tiền sảnh thì không thấy anh đâu. Hắn hoảng hốt hỏi thăm, mới biết Lăng Hàn đã bị đuổi ra ngoài. Vội vàng chạy ra cửa, tiểu nhị thấy Lăng Hàn đang nhàn nhã uống trà ở quán đối diện, mới thở phào nhẹ nhõm. "Hàn thiếu, đấu giá sắp bắt đầu, mời theo tiểu nhân vào thôi." Hắn cẩn thận nói. Lăng Hàn khẽ mỉm cười, lắc đầu: "Ta bị người đuổi ra, nếu như trở lại, không phải quá mất mặt sao?" "Ý của Hàn thiếu là?" Tiểu nhị bắt đầu chảy mồ hôi lạnh. "Đơn giản, ai đuổi ta đi, người đó mời ta trở lại. Có điều, ta là bị trục xuất, ở trước mặt mọi người mất mặt xấu hổ đúng hay không?" "Tiểu nhân rõ ràng."

Tiểu nhị vội vã đi gặp Kim Minh, bẩm báo tình hình. Kim Minh lập tức vỗ bàn, vô cùng phẫn nộ. Một tháng qua, hắn đã điều tra về Lăng Hàn, biết rằng đây không chỉ là khách hàng lớn mà còn là một Đan Sư cấp tám! Hắn là cường giả Tinh Thần Cảnh, tự nhiên nhận ra Lăng Hàn chỉ là ngụy trang hình hài. Hắn cực kỳ coi trọng một Đan Sư trẻ tuổi đầy tiềm năng như vậy. Kim Tuyên lại dám đuổi một vị khách quý như thế ra khỏi cửa? Hắn thật muốn đánh Kim Tuyên một trận, chỉ biết nịnh bợ quyền quý mà bỏ qua quý nhân chân chính!

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!