Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 268

Chương 268: Đột Phá, Thần Kiếm, Vô Diện

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1336 đến 1340 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự thăng tiến vượt bậc của Lăng Hàn, không chỉ ở cảnh giới võ đạo mà còn trong việc rèn luyện thần khí, tạo nên nền tảng vững chắc cho những thử thách cam go. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố bất ngờ qua sự xuất hiện của Vô Diện, một nhân vật bí ẩn nhưng sở hữu sức mạnh phi phàm, đẩy mạch truyện lên cao trào mới. Sự đối đầu giữa Lăng Hàn và Vô Diện, cùng với màn trả thù của Tạ Đông Lai, mang đến những pha hành động kịch tính và khám phá thú vị về các thiên tài ẩn mình. Cảm xúc phẫn nộ xen lẫn tự tin của Lăng Hàn khi đối mặt kẻ thù được thể hiện rõ nét, khẳng định bản lĩnh của một vị Đan Sư kiêm võ giả đỉnh cao.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Sau màn đấu giá đầy kịch tính, Tử Nguyệt Thần Nữ đã thanh toán sòng phẳng. Kim Minh đích thân mang một túi không gian đến trước mặt Lăng Hàn, trịnh trọng trao số tiền đấu giá khổng lồ: tổng cộng hơn ba tỷ Chân Nguyên Thạch. Tạ Đông Lai, đứng gần đó, suýt chút nữa phun ra ngụm trà đang uống. Một sự thật kinh hoàng chợt bừng nổ trong đầu hắn: Lăng Hàn không phải người mua, mà là chủ nhân của món hàng được bán! Khối Giới Linh Thạch khổng lồ kia, chính là do Lăng Hàn mang ra đấu giá!

Khuôn mặt Tạ Đông Lai tái mét, cảm giác như bị vả một cái thật mạnh. Hóa ra, bấy lâu nay hắn chỉ là một tên hề tự biên tự diễn. Hắn đã hùng hồn tuyên bố muốn giành lấy Giới Linh Thạch để "mở mang tầm mắt" cho đối phương, nhưng thực tế lại đang dốc hết sức mình để làm "áo cưới" cho Lăng Hàn, thậm chí còn vô tình đắc tội một cường giả Hằng Hà Cảnh. "Mình đúng là một con chim ngốc!" Hắn không hề tự trách bản thân, chỉ cảm thấy Lăng Hàn thật đáng ghét, biết rõ mọi chuyện mà vẫn im lặng, để hắn tự chuốc lấy nhục nhã. "Đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét!" Hắn là hậu duệ của Tạ đại tướng quân, có bối cảnh Hằng Hà Cảnh chống lưng. Dù Lăng Hàn có là Đan Sư cấp tám thì sao chứ? So với hắn, ngay cả tư cách xách giày cũng không có!

Lăng Hàn thản nhiên cất túi không gian vào, không hề kiểm tra lại. Kim Minh cười hỏi: "Hàn thiếu không kiểm tra sao?" Lăng Hàn đáp lại bằng một nụ cười: "Ta tin tưởng đại nhân." Kim Minh gật đầu hài lòng. Phòng đấu giá Kim Nguyên luôn lấy chữ tín làm đầu, chưa từng có tiền lệ gian lận. Nhưng gần bốn trăm triệu Chân Nguyên Thạch là một khoản tài sản kinh người, đủ sức khiến cả cường giả Tinh Thần Cảnh cũng động lòng. Việc Lăng Hàn tin tưởng tuyệt đối khiến ông ta cảm thấy người trẻ tuổi này thật đáng quý.

Bỗng nhiên, Tử Nguyệt Thần Nữ cất lời, hỏi Lăng Hàn: "Ngươi chính là luyện đan sư kia?" Lăng Hàn gật đầu: "Tại hạ đúng là Đan Sư." "Có người nói ngươi đã là cấp tám?" Nàng tiếp tục. "Vâng." Lăng Hàn không quanh co, đối mặt với cường giả như vậy, nói dối chỉ thêm phiền phức. Tử Nguyệt Thần Nữ lộ vẻ tán thưởng: "Tuổi thật của ngươi hẳn chưa tới năm mươi, không chỉ võ đạo đạt Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị đỉnh cao, đan đạo cũng đạt cấp tám. Thành tựu này e rằng có thể coi thường toàn bộ Thần giới."

Kim Minh và Tạ Đông Lai đều kinh hãi biến sắc. Phản ứng đầu tiên của họ là Tử Nguyệt Thần Nữ đã nhìn nhầm. Làm sao có thể tồn tại một thiên tài võ đạo và đan đạo trẻ đến thế? Dưới năm mươi tuổi? Thật không thể tưởng tượng nổi! Nhưng một cường giả Hằng Hà Cảnh lại có thể nhìn nhầm sao? Lăng Hàn trong lòng rùng mình. Cường giả quả nhiên là cường giả. Ai cũng biết hắn trẻ tuổi, nhưng Nhật Nguyệt Cảnh chỉ có thể đoán hắn dưới ngàn tuổi, Tinh Thần Cảnh đoán dưới trăm tuổi. Nhưng đối phương lại có thể giới hạn chính xác dưới năm mươi tuổi. Đừng xem thường chênh lệch năm mươi năm, với tuổi thọ cả trăm vạn năm của Nhật Nguyệt Cảnh, nhãn lực này quả thực đáng sợ.

"Cứ theo đà này, không chừng ngươi có thể trong vòng ngàn năm thẳng tiến Đan Sư cấp mười lăm. Đến lúc đó, ngay cả ta cũng phải xin ngươi luyện đan." Tử Nguyệt Thần Nữ nói. Lăng Hàn suy tính, Tử Nguyệt Thần Nữ hẳn là Hằng Hà Cảnh đại cực vị, nên mới cần thần đan cấp mười lăm. "Đại nhân quá khen. Có điều, nếu tại hạ đạt đến cấp mười lăm, nguyện vô điều kiện luyện đan cho đại nhân." Lăng Hàn đáp. Tử Nguyệt Thần Nữ kinh ngạc. Luyện đan vô điều kiện, đây là một lời hứa không hề nhỏ. Đan Sư cấp càng cao, phí nhờ luyện đan càng đắt đỏ. Từ cấp chín trở đi, thời gian luyện đan kéo dài từ vài tháng đến vài năm. Thần đan cấp mười lăm có thể tốn mười năm để luyện. Mười năm tuổi thọ của một Đan Sư cấp mười lăm đáng giá bao nhiêu?

Lăng Hàn lại nói: "Đại nhân hẳn đang thắc mắc? Kỳ thực nguyên nhân rất đơn giản. Ta có một hồng nhan tri kỷ đang ở trong Tử Nguyệt Quân của đại nhân. Ta chỉ muốn nhờ đại nhân trông nom một chút, nên mới rộng rãi như vậy." Tử Nguyệt Thần Nữ bật cười lớn. Lăng Hàn thẳng thắn bày tỏ tư tâm, ngược lại khiến nàng có hảo cảm, cho rằng người đàn ông này chân thành, và quan trọng hơn, chịu vì nữ nhân của mình mà trả giá. "Người trẻ tuổi, đi theo ta!" Nàng nói. "Vâng, đại nhân!"

Hai người rời đi. Tạ Đông Lai định theo, nhưng bị Tử Nguyệt Thần Nữ tiện tay vung một cái, hắn lập tức biến thành một chấm đen nhỏ, không biết bị vứt đi đâu. "Thiếu chủ!" Hai lão bộc vội vã đuổi theo chấm đen ấy, nhiệm vụ của họ là bảo vệ Tạ Đông Lai. Tử Nguyệt Thần Nữ rất hứng thú với Lăng Hàn, hỏi hắn về Thiên Phượng Thần Nữ, và cũng hiểu rõ ân oán giữa hắn và Tạ Đông Lai. Nàng nói: "Cứ để tiểu tình nhân của ngươi tạm thời ở trong quân của ta. Ngay cả Tạ Tiền đến thì đã sao, ta không sợ hắn!" Câu nói này toát lên khí phách hào hùng vạn trượng.

"Đa tạ đại nhân!" Lăng Hàn thành tâm nói. Trước khi rời Vân Đính Tinh, Thiên Phượng Thần Nữ ở trong Tử Nguyệt Quân là an toàn nhất. Chờ hắn giải quyết Ngũ Tông xong, họ sẽ cùng trở về Đại Lăng Triều, mặc kệ Tạ Tiền hay Tạ Hậu. "Ngươi cầm lấy lệnh bài này, cho phép ngươi mỗi tháng có thể tiến vào Tử Nguyệt Quân một lần, gặp tiểu tình nhân của mình." Tử Nguyệt Thần Nữ ném một tấm thiết bài cho Lăng Hàn. Lăng Hàn đại hỉ. Dù một tháng chỉ được gặp một lần, nhưng doanh trại Tử Nguyệt Quân từ trước đến nay không tiếp đón nam nhân. Đây thực sự là một tiền lệ bị phá vỡ. Tử Nguyệt Thần Nữ vung tay lên, thân hình phá không, trong nháy mắt biến mất. Tinh Thần Cảnh có thể phi hành, tốc độ của Hằng Hà Cảnh tự nhiên càng kinh người. Lăng Hàn cất lệnh bài, không khỏi nở nụ cười. Nếu Thiên Phượng Thần Nữ nhìn thấy hắn ngông nghênh bước vào quân doanh, nàng sẽ kinh ngạc đến mức nào?

Có tiền trong tay, Lăng Hàn đương nhiên phải trắng trợn mua Thần Thiết. Hắn quay lại phòng đấu giá, nhờ Kim Minh thu mua Thần Thiết cấp năm trở lên. Kim Minh, vốn đã coi trọng Lăng Hàn vì là Đan Sư cấp tám, nay lại càng thêm nể trọng khi thấy Tử Nguyệt Thần Nữ cũng có vẻ ưu ái hắn. Kim Minh vui vẻ đồng ý, thậm chí không đòi phí. "Kết giao bằng hữu thôi," ông ta nói. Lăng Hàn cũng vui vẻ chấp nhận thiện ý đó. Hắn đến thăm Thiên Phượng Thần Nữ một lần, rồi bắt đầu bế quan. Hai tháng trôi qua nhanh chóng. Lăng Hàn hoàn thành tích lũy cảnh giới, dưới Luân Hồi Thụ, sự lĩnh ngộ của hắn tiến triển vượt bậc. Hắn đã có thể xung kích trung cực vị, nhưng không bắt đầu ngay. Hắn ghé phòng đấu giá một lần nữa.

Kim Minh đã thu mua một lượng lớn Thần Thiết. Sau khi lấy sạch, Lăng Hàn từ một đại phú hào lại trở thành tiểu phú hào, gần bốn trăm triệu Chân Nguyên Thạch chỉ còn hơn ba mươi vạn. Tuy nhiên, số Thần Thiết cấp năm thu mua được đủ để Tiên Ma Kiếm thăng cấp. Hắn để Tiên Ma Kiếm không ngừng nuốt chửng Thần Thiết. Nửa ngày sau, Thần Thiết cấp năm chỉ còn khoảng mười cân, Tiên Ma Kiếm cũng đạt trạng thái bão hòa, chỉ cần "ăn" thêm một khối nhỏ nữa là có thể hoàn thành biến chất từ cấp năm lên cấp sáu. Lăng Hàn không vội vàng thực hiện bước này mà bắt đầu xung kích trung cực vị của mình. Hắn muốn Tiên Ma Kiếm hoàn thành biến chất trong lúc độ kiếp, cùng nhau trải qua thiên kiếp để uy năng của nó càng mạnh hơn.

Dưới Luân Hồi Thụ, năm tháng trôi đi như thoi đưa. Một tháng trôi qua, Lăng Hàn đã lĩnh ngộ ba mươi năm. Thân hình hắn lóe lên rời khỏi Hắc Tháp. Ầm ầm ầm, bầu trời lập tức mây đen dày đặc, hình thành lôi vân cuồn cuộn. Điều kỳ lạ là, lần này trong lôi vân không chỉ có chớp giật trắng lóa mà còn có cả màu đen! Nơi này là chiến trường hai giới, vừa là Thần giới vừa là Minh Giới, vì vậy thiên kiếp này cũng mang đặc tính của cả hai giới.

Lăng Hàn đã rời khỏi Lang Nha Thành từ lâu, ở trong Hắc Tháp lĩnh ngộ, không lo bị quấy rầy. Có cảm ngộ là ra ngoài độ thiên kiếp, không sợ liên lụy người khác. Trong lôi vân cuồn cuộn, chớp giật đáng sợ đan xen, hóa thành tia điện lớn hơn núi cao, đột nhiên bổ xuống hắn. Choang! Thiên địa phẫn nộ. Tu luyện chính là đoạt tạo hóa của thiên địa, vì thế thiên địa không dung, giáng xuống hạo kiếp để nguồn lực lượng này trở về thiên địa. Lăng Hàn không hề nao núng. Thể phách của hắn mạnh hơn cảnh giới một đoạn dài, mặc cho thiên kiếp đánh cũng không hề hấn gì. Nhưng để rèn luyện thể phách, hắn vẫn chủ động nghiền nát thần cốt, tiến lên cao hơn dưới thiên kiếp.

Tiên Ma Kiếm cũng nuốt chửng khối Thần Thiết cuối cùng, hoàn thành bước nhảy vọt bản chất, đồng thời rèn luyện dưới thiên kiếp. Từng tia gỉ sét chảy ra khỏi thân kiếm, mà bản thân nó thì trở nên sáng loáng hơn, như một vũng thu thủy, tỏa ra thần uy chí cao chí cường. Đây là Tiên Kiếm! Lăng Hàn thể ngộ lực lượng của thiên kiếp. Hiện tại uy lực tăng lên, giúp hắn có thể dòm ngó nhiều quy tắc thiên địa hơn, vận chuyển thuần thục hơn. Nửa ngày sau, thiên kiếp tan biến. Lăng Hàn vẫn chưa thỏa mãn, hắn vẫn chưa lĩnh ngộ đủ! Không sao, sau này lại lợi dụng thiên kiếp. Đã đến cấp bậc này, không cần phải vội vàng. Một lần không đủ thì hai lần, hai lần không đủ thì ba lần, luôn có lúc viên mãn.

Tiên Ma Kiếm rung động nhè nhẹ, vòng quanh thân thể Lăng Hàn, bắn ra hàn quang đáng sợ. Bản thân Lăng Hàn có sức phòng ngự và sức khôi phục chí cường, còn Tiên Ma Kiếm thì đạt đến cực hạn về phương diện công kích. Nếu dùng Tiên Ma Kiếm công kích hắn, thì phòng ngự của hắn sâu hơn, hay Tiên Ma Kiếm lợi hại hơn? Lăng Hàn chợt nảy ra ý nghĩ, rồi lại thấy thuần túy là tự tìm ngược, có gì đáng nghĩ chứ?

"Hảo kiếm!" Một tiếng thở than từ đằng xa vọng đến. Chỉ thấy một bạch y nhân, mặt che vải trắng, ngay cả tóc cũng được bọc kín, không hề lộ ra mắt, mũi, miệng, trông cực kỳ quái dị. Y phục trắng rộng thùng thình, không thể phán đoán là nam hay nữ. Tiếng nói cũng rất trung tính, vừa có thể là nam nhân hơi nữ tính, vừa có thể là nữ nhân khá anh khí. Hắn độc lập trên một chân, trên đùi đặt một cây đàn, tay trái nhẹ nhàng gảy, tức thì phát ra tiếng đàn như nước chảy, như linh tuyền qua khe, vô cùng dễ nghe. "Người này thật mạnh!" Lăng Hàn thầm nghĩ. Hắn không nhìn ra cảnh giới cụ thể của người này, nhưng có một trực giác rằng đối phương rất mạnh.

Càng gần đến thiên kiêu hội của hai giới, các thiên tài xuất hiện như nấm mọc sau mưa. Lăng Hàn khẽ mỉm cười: "Đúng là hảo kiếm!" "Có thể nhượng lại cho ta không?" Bạch y nhân hỏi. "Thật không tiện, hàng không bán." Lăng Hàn lắc đầu. Bạch y nhân gảy nhẹ dây đàn, ong ong ong, tiếng đàn lanh lảnh. Hắn dừng lại một chút rồi nói: "Vậy chúng ta đánh cược, ta thắng, ngươi bán thanh kiếm này cho ta!" Lăng Hàn cười ha hả: "Không có hứng thú!" "Vậy luận bàn một chút được không?" Bạch y nhân lại nói, có vẻ không muốn bỏ qua.

Lăng Hàn cũng chiến ý dâng trào. Hắn thu hồi Tiên Ma Kiếm: "Được!" Bạch y nhân không khỏi sốt ruột: "Sao ngươi lại thu hồi thanh kiếm kia?" "Khi nào cần dùng, ta đương nhiên sẽ dùng!" Lăng Hàn cười nói. "Các hạ, xưng hô thế nào?" Bạch y nhân do dự một chút, rồi nói: "Vô Diện." "Vô Diện?" Che mặt liền gọi Vô Diện, vậy hắn có phải nên gọi Vô Thân không? "Tại hạ Lăng Hàn." Lăng Hàn nắm chặt đấm. Phòng ngự của hắn cùng cấp vô địch, nên hắn rất thích dùng nắm đấm, cảm giác đánh ngã đối phương thật sảng khoái. "Tiếp chiêu!"

Vô Diện đẩy dây đàn, vù, một đạo sóng âm thực hóa, hình thành một thanh lợi kiếm, chém về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn không khỏi lộ ra kinh sợ, đạo công kích này cực kỳ ác liệt, khiến hắn cảm thấy ngột ngạt không thể chống đối. Đây không phải khí thế của đối phương, mà là công kích này thực sự đáng sợ đến thế. "Đối phương là Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn!" Không không không, Lăng Hàn vội triển khai Trích Tinh Bộ né tránh. Đại viên mãn cũng không lợi hại đến mức đó, hắn đâu phải chưa từng giao chiến với đối thủ như vậy.

"Cực cảnh!" Đúng, đối phương hẳn là tu ra Nhật Nguyệt cực cảnh, mới có thể sở hữu thực lực khủng bố như thế. Phải biết, dù Lăng Hàn đã bước vào trung cực vị, nhưng sức chiến đấu thực tế chỉ là đại cực vị hậu kỳ, ngay cả đại viên mãn cũng chưa chạm đến. Nhưng đối phương lại tu ra cực cảnh, chênh lệch này về cảnh giới và sức chiến đấu lớn đến mức nào? Quả thực là trời vực.

"Há, đúng rồi, ngươi chỉ là trung cực vị sơ kỳ." Vô Diện gật đầu, tựa hồ vừa mới nhận ra. "Ta áp chế tu vi một chút, cùng ngươi đánh đồng cấp." Quả nhiên, khí tức trên người hắn lập tức giảm xuống, nhưng chỉ rơi xuống trung cực vị trung kỳ. Bởi vì hắn chỉ có thể tự phong một vòng Nhật Nguyệt hoàn chỉnh. Dù Vô Diện vẫn khá công đạo, nhưng công đạo không có nghĩa là tự chịu thiệt. Vì vậy, khi chọn mức tu vi gần với Lăng Hàn, hắn tự nhiên chọn mạnh hơn Lăng Hàn một tiểu cảnh giới.

Thiên hạ không có công bằng tuyệt đối, đây đã là kết quả lý tưởng nhất rồi. Vù, Vô Diện lần thứ hai kích thích dây đàn, vù, một đạo sóng âm hóa hình, chém qua Lăng Hàn. Lần này, Lăng Hàn không trốn, mà ngưng nắm đấm đón nhận. Sóng âm hóa kiếm bị Lăng Hàn đập tan. Hắn hét dài một tiếng, lao tới Vô Diện. Vô Diện kích thích dây đàn càng gấp, ong ong ong, thanh âm vang vọng, từng đạo sóng âm đánh ra, hóa thành vô số binh khí, công tới Lăng Hàn. Khắp trời hầu như đều là binh khí đen kịt, hàn quang đan dệt, uy nghiêm đáng sợ. Nhưng Lăng Hàn không sợ. Hắn lại vượt một cảnh giới nhỏ, thể phách cũng nhảy vọt đến Thần Thiết cấp bảy. Ngay cả ngạnh kháng công kích của đại viên mãn cũng nhiều nhất chỉ phun ra hai ngụm máu. Đối phương áp chế tu vi, chỉ là trung cực vị trung kỳ, dù có sức chiến đấu vượt qua lục tinh, nhưng muốn gây tổn thương cho thể phách của hắn là cực kỳ khó khăn.

Oành oành oành, hắn một đường đánh tung, đập nát sóng âm kéo tới, càng lúc càng gần Vô Diện. Vô Diện dường như hơi kinh ngạc, đánh nhau cùng cấp mà thực lực của đối thủ lại mạnh đến thế! Nhưng đối thủ mạnh mẽ như vậy cũng bắt đầu kích thích chiến ý của hắn. Hai tay hắn múa gấp, càng nhiều sóng âm đánh ra. Lần này không phải đao kiếm phủ thương, mà ngưng tụ thành một hình người khổng lồ.

Đây là một người khổng lồ cao tới mười trượng, toàn thân mặc khôi giáp, trong tay nắm một lưỡi búa khổng lồ. Nhưng nhìn kỹ, đây là một tử thi đã sớm hóa thành xương khô, trong hốc mắt thiêu đốt quỷ hỏa, tỏa ra sát ý lạnh lẽo âm u. Bộ xương khổng lồ vừa xuất hiện, lập tức vung búa giết tới Lăng Hàn. Lưỡi búa trong tay giơ cao, chiến giáp trên người phát quang, hình thành từng đạo thần văn, vô cùng chân thật. Rõ ràng chỉ là sóng âm hóa hình, tại sao lại có cảm giác chân thực đến vậy?

Lăng Hàn không sợ, vung quyền đón nhận. Oành, hắn đánh lên lưỡi búa của khô lâu cự nhân, tức thì có sóng xung kích đáng sợ chấn động ra, nghiền nát đại địa bốn phía, gây ra sự phá hoại lớn. Tuy nhiên, nơi này vốn là đại địa hoang vu, phá hoại lớn hơn nữa cũng không đáng kể. Điều kinh người là, khô lâu này chặn được công kích của Lăng Hàn. Điều này khiến Lăng Hàn không ngờ tới, rõ ràng chỉ là sóng âm diễn hóa, tại sao có thể có uy năng mạnh mẽ như vậy? Vương giả quả nhiên là Vương giả, thủ đoạn kinh người.

Lăng Hàn cười ha hả, vung quyền liên kích, từng đạo thần văn tỏa ra trên quả đấm, trên cánh tay hắn. Sức chiến đấu nhất thời tăng lên một cấp bậc. Sau mấy quyền, bộ xương này bị hắn đập nát. Nhưng Vô Diện chỉ gảy dây đàn mấy lần, lại có một khô lâu cự nhân hình thành, giết tới hắn. Cái này vẫn chưa xong sao? Lăng Hàn lắc đầu, không thể bị động chịu đòn như thế. Hắn triển khai Trích Tinh Bộ, tốc độ như bay, bỏ qua bộ xương kia, đánh thẳng tới Vô Diện. Vô Diện khẽ "ồ" lên một tiếng, dường như không ngờ tốc độ của Lăng Hàn sẽ nhanh đến thế. Nhưng hắn cũng chỉ hơi kinh ngạc mà thôi, trở tay vút qua, từ trong cầm rút ra một thanh kiếm nhỏ, đâm tới Lăng Hàn. Trong cầm giấu kiếm, giết một cái xuất kỳ bất ý.

Lăng Hàn đã không kịp biến chiêu, lúc này vận khí, thổi ra một hơi. Hô, thân hình hắn nhất thời tung bay về phía sau, như một chiếc lá. Xoạt, một kiếm cắt tới, dán vào mũi của Lăng Hàn mà qua. Chỉ cần đi lên trước một chút xíu, mũi của Lăng Hàn liền bị cắt, dù không gọt xuống cũng sẽ chảy máu. Mà phía sau Lăng Hàn, bộ xương kia đã giết tới, một búa chém qua, bổ về phía lưng hắn. Vô Diện đương nhiên sẽ không khách khí, từ chính diện triển khai tiến công, tạo cho Lăng Hàn đủ áp lực.

Oành oành oành, hắn cùng khô lâu cự nhân một trước một sau, bao vây Lăng Hàn, triển khai cuồng oanh loạn tạc. "Quả nhiên lợi hại!" Lăng Hàn thầm cảm khái. Đánh nhau cùng cấp mà hắn vẫn là lần đầu bị bức chật vật đến vậy. Có điều, dù nói là đánh nhau cùng cấp, nhưng trên thực tế đối phương cao hơn một tiểu cảnh giới nhỏ, hơn nữa Vô Diện áp chế chỉ là lực lượng, vận dụng quy tắc thiên địa vẫn là ở cực cảnh. Chênh lệch này đương nhiên là có, hơn nữa còn rất lớn.

Nhưng trên đời há có công bình chân chính đánh một trận? Ai bảo tu vi của ngươi không tới, người ta có lý do nhân nhượng ngươi sao? Có thể áp chế cảnh giới chiến một trận đã là rất rộng lượng. Lăng Hàn tự nhiên cũng sẽ không oán giận. Nếu đối phương vận dụng binh khí, hắn cũng không khách khí nữa. Hét dài một tiếng, Tiên Ma Kiếm xuất hiện. Tức thì, sát khí trùng thiên.

Tiên Ma Kiếm tăng lên một cấp bậc, bước vào Thần khí cấp sáu, uy lực tự nhiên lên một tầng, từng tia thiên uy lưu chuyển, khiến người run rẩy. Hắn vung kiếm chém, phốc, bộ xương kia tức thì bị cắt thành hai mảnh. Kiếm uy lưu chuyển, hai mảnh thân thể lại đột nhiên bạo nát, hoàn toàn không phải đối thủ. "Hảo kiếm!" Vô Diện còn không quên thở than một tiếng, một bên vung kiếm chém tới. Hai kiếm va chạm, thần quang chói mắt. Kiếm của Vô Diện dĩ nhiên là Thần khí cấp tám, nhưng hoàn toàn không áp chế được Tiên Ma Kiếm. Chỉ là thanh kiếm này do hắn ôn dưỡng ra, cùng võ đạo của Vô Diện một mạch kế thừa, lại thêm ưu thế trên đẳng cấp, uy lực cũng không kém gì Tiên Ma Kiếm, chỉ là không cách nào chiếm được thượng phong. Thần Kiếm cấp sáu mà có thể sánh ngang cấp tám, chuyện này quả thật khó mà tin nổi, chẳng trách Vô Diện động tâm. Ầm! Ầm! Ầm! Vô Diện tuyệt đối là Vương giả trẻ tuổi mạnh nhất đương đại, sức chiến đấu cực kỳ đáng sợ.

Hắn nắm giữ quy tắc thiên địa cao hơn Lăng Hàn, còn Lăng Hàn thì thắng ở thể phách mạnh mẽ, sức khôi phục cũng đồng dạng biến thái. Bởi vậy, họ một người công kích mạnh hơn, một người phòng ngự trâu hơn, đánh cho khó phân thắng bại. Có điều, nếu vẫn tiếp tục đánh như thế, thắng cuối cùng nhất định là Lăng Hàn. Bởi vì phòng ngự của hắn là bị động, trước sau tồn tại, nhưng Vô Diện chỉ cần sơ sẩy một cái, bị Lăng Hàn đánh trúng, vậy bị thương là chắc chắn, không có một chút chiết khấu nào.

"Ha ha ha ha!" Trong một tiếng cười dài, Vô Diện chủ động ngưng chiến. "Đánh nhau cùng cấp, ta không thắng được ngươi." "Ta cũng không thắng được ngươi." Lăng Hàn cũng nói. "Nếu như chân chính cùng cấp, ngươi không hẳn thắng không được ta, dù sao ta chỉ có thể áp chế lực lượng, nắm giữ quy tắc cao hơn ngươi." Vô Diện thẳng thắn nói, có vẻ minh bạch rõ ràng. "Có điều…" Hắn dừng một chút. "Đó chỉ là luận bàn. Sinh tử giao chiến chân chính, hươu chết vào tay ai lại không nhất định."

Lăng Hàn gật đầu. Thiên tài như bọn họ há có thể không có lá bài tẩy? Như hắn có Thiên uy còn chưa dùng tới, dù cho thật bị trọng thương, còn có Bất Diệt Chân Dịch có thể khôi phục, thậm chí có một phần trăm xác suất dục hỏa trùng sinh. Đương nhiên, trâu bò nhất vẫn là Hắc Tháp, cùng lắm ta trốn vào, ngay cả Thánh Nhân đến cũng không có biện pháp! Hai người rất có cảm giác như đã quen thân, liền ngồi xuống uống trà luận đạo. Tuy cảnh giới của Vô Diện cao hơn, nhưng tư duy của Lăng Hàn thiên mã hành không, cho hắn dẫn dắt rất lớn. Còn Lăng Hàn cũng vậy, nguyên nhân quá đơn giản, cảnh giới của đối phương cao hơn. Hai người càng nói càng đầu cơ, thao thao bất tuyệt, kéo dài ba ngày, nhưng đều ý còn chưa dứt, chỉ cảm thấy còn có thể nói bảy tám ngày nữa.

"Khà khà, rốt cục để bản thiếu tìm ra ngươi!" Một âm thanh tràn ngập thù hận vang lên. Chỉ thấy Tạ Đông Lai đột nhiên xông ra, phía sau theo hai lão bộc, còn một bác gái trung niên khác – Chu Lệ Vân. Trong ánh mắt Lăng Hàn không khỏi lướt qua một đạo sát khí. Nữ nhân này thực sự vì tư lợi, mình "tìm yêu" thất bại, liền đẩy người khác vào hố lửa. Chưa từng thấy nữ nhân nào buồn nôn hơn nàng! Hơn nữa, nàng đó là yêu sao, rõ ràng chỉ là vừa ý thân phận Đan Sư cấp tám, dù nàng vẫn cho rằng Lăng Hàn chỉ là Đan Sư cấp bốn, cấp năm mà thôi. Lăng Hàn rất ít lộ sát cơ với một người xa lạ, nhưng nữ nhân này lại làm được, cũng coi như không đơn giản.

Tạ Đông Lai cười gằn, gật gù nói với Chu Lệ Vân: "Tên này quả nhiên ở đây!" Chu Lệ Vân vội vã dâng nụ cười nịnh nọt: "Ta thấy người này gặp gỡ tiện nhân kia, trở về Lang Nha Thành, liền nhiều mặt tìm hiểu, mới biết người này đến phương hướng này, cuối cùng cũng coi như không phụ lòng Tạ thiếu giao phó." Kỳ thực bọn họ đã ở trong chiến trường hai giới tìm kiếm rất lâu, nhưng trước đó Lăng Hàn vẫn ở trong Hắc Tháp bế quan, bọn họ lại làm sao có khả năng tìm được? Nếu không phải Tạ Đông Lai lòng dạ chật hẹp, kìm nén một hơi muốn báo thù Lăng Hàn, người bình thường đã sớm từ bỏ. Ở đây tìm người, dù có một phương hướng đại khái, vậy cũng là mò kim đáy biển.

"Lăng Hàn, hóa ra ngươi chính là nhân tình của tiện nhân kia, chẳng trách ta cảm thấy danh tự này có chút quen tai!" Tạ Đông Lai lạnh lùng nhìn Lăng Hàn, trong ánh mắt tất cả đều là sát khí. Hắn cuối cùng đã rõ, vì sao Lăng Hàn vẫn đối phó hắn, hóa ra là bởi vì Thiên Phượng nữ. Chỉ là, châu chấu đá xe, dù là Đan Sư cấp tám thì đã làm sao? Hắn ở đây giết người diệt khẩu, ai sẽ hoài nghi đến trên người hắn? Lùi một bước mà nói, dù có hoài nghi thì đã làm sao, chứng cứ đâu? Không có chứng cứ, ai dám làm gì hậu nhân của một vị Hằng Hà Cảnh?

Lăng Hàn nhìn về phía Vô Diện: "Vô Diện huynh, có thể thay ta ngăn chặn ba nam nhân kia hay không, ta muốn làm thịt người phụ nữ kia." Vô Diện cũng không hỏi gì, mà nói: "Ngươi xác định có thể chiến thắng người phụ nữ kia? Tuy rằng thực lực của nàng không ra sao, nhưng cảnh giới cao hơn ngươi quá nhiều." Hắn có thể rõ ràng phán đoán được, sức chiến đấu của Lăng Hàn vẫn không đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn. Lăng Hàn lộ ra nụ cười tự tin: "Xác định!" "Tốt lắm, ba người này giao cho ta." Vô Diện gật đầu, vẻ rất không đáng kể.

Điều này rất bình thường, hắn là Nhật Nguyệt cực cảnh, thậm chí tu đến đỉnh cao cũng có khả năng. Ba người Tạ Đông Lai chỉ là đại viên mãn. Đối mặt cường giả cực cảnh, họ tựa như đối đầu Tinh Thần Cảnh. Ưu thế về số lượng căn bản không phát huy được tác dụng. Chí ít ba cái là còn thiếu rất nhiều, có lẽ phải mười cái, trăm cái, ngàn cái, cụ thể phải xem trình độ cực cảnh của Vô Diện, đến cùng là đạt đến tiền kỳ, trung kỳ, hậu kỳ hay đỉnh cao.

Lăng Hàn rất yên tâm, nhanh chân đi đến chỗ Chu Lệ Vân. Hắn muốn làm thịt mối họa này trước, bằng không có một con rắn độc như thế ở bên cạnh Thiên Phượng Thần Nữ, hắn không yên lòng. "Các ngươi cũng thực sự quá ngông cuồng!" Tạ Đông Lai tự nhiên nghe được hai người Lăng Hàn trò chuyện, hắn suýt chút nữa tức điên. Chỉ là hai tiểu nhân vật trung cực vị mà thôi, một cái nói khoác không biết ngượng muốn kiềm chế ba người bọn họ, một cái khác thì muốn làm thịt Chu Lệ Vân.

Tự tin từ đâu tới? Không thổi sẽ chết sao? Hắn nhìn khí tức trên người Vô Diện và Lăng Hàn tản mát ra đều chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị, tự nhiên mười vạn phần xem thường. Nhưng cái ý niệm này trong đầu hắn vừa lóe lên, Tạ Đông Lai liền hít vào một ngụm khí lạnh. Vừa mới qua bao lâu, Lăng Hàn lại bước qua một nấc thang? Lẽ nào, hắn đã ở tiểu cực vị đỉnh cao dừng lại rất lâu, vừa vặn trong thời gian này đột phá?

Đây là điều hắn có thể chấp nhận, bằng không tiểu tử này chẳng phải là siêu cấp yêu nghiệt sao! Cần biết rằng, Tử Nguyệt Thần Nữ đã nói, tuổi thật của Lăng Hàn không vượt quá năm mươi. Đây chính là phán đoán của một vị cường giả Hằng Hà Cảnh, ai dám không tin? Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị năm mươi tuổi! Tạ Đông Lai không khỏi sát khí rực cháy, tên tình địch này tuyệt đối không thể lưu, quá con mẹ nó biến thái.

"Giết!" Hắn nhẹ giọng nói, tự nhiên không cần hắn tự mình động thủ, hai tên lão bộc sẽ thay hắn giải quyết. "Vâng, thiếu chủ!" Hai lão bộc dồn dập tiến lên. "Ha ha, ta bồi các ngươi vui đùa một chút." Vô Diện cũng đồng dạng tiến lên.

"Giấu đầu lòi đuôi, ngươi là người không có mặt sao?" Tạ Đông Lai giễu cợt nói. Khoan nói, cùng Lăng Hàn đấu mấy lần, khả năng chém gió của hắn rất có tăng lên, trở nên thiếu đạo đức hơn nhiều. Không nhìn thấy vẻ mặt của Vô Diện, nhưng hắn gảy dây đàn, vù, một trường kiếm hiện lên, chém qua Tạ Đông Lai. Xem ra, hắn vẫn có chút giận.

"Lớn mật!" Hai lão bộc nhìn nhau một cái, một người giết tới Vô Diện, tên còn lại giết về phía Lăng Hàn. Vù, Vô Diện lại đánh đàn, một cây trường thương xuất hiện, oanh kích lão bộc đi giết Lăng Hàn. Lão bộc kia chỉ xoay người đấm lại, liền nổ nát trường thương. Còn một lão giả khác kéo tới, oành, vung tay đập bay Vô Diện.

Thân hình Vô Diện gập lại, hắn khặc một tiếng, trên khăn che mặt tức thì xuất hiện một vết máu, bị một đòn đánh cho thổ huyết. Hắn bừng tỉnh nói: "Đã quên mở ra áp chế tu vi." Sắc mặt Lăng Hàn không khỏi tối sầm lại, không ngờ Vô Diện này còn có một mặt "khác" như vậy. Nếu đối phương thật sự vì vậy mà bị giết, vậy chẳng phải oan thấu trời sao?

Trong lòng nghĩ như vậy, Lăng Hàn vội ra quyền, đấu cùng một tên lão bộc. Thân hình hắn tức thì lùi về sau. Về mặt lực lượng hắn kém quá nhiều, nhưng vì thể phách đủ mạnh, hắn miễn cưỡng cày mặt đất ra một cái mương dài trăm trượng, hóa giải lực lượng. Hắn vẩy vẩy hai tay, lực lượng đáng sợ xung kích, thần cốt của hắn cũng mất cảm giác, rách gan bàn tay, có máu tươi lăn xuống. Hắn nói: "Vô Diện huynh, ngươi chớ đem chúng ta chơi chết a." "Sai lầm, sai lầm." Vô Diện liên tục nói.

"Tiểu nhân tác quái!" Tạ Đông Lai cười lạnh nói. "Nhanh giết đi!" Tốc độ tiến cảnh võ đạo của Lăng Hàn khiến hắn cảm thấy hoảng sợ. Cứ theo đà này, tiểu tử này có khả năng trong trăm năm liền có thể đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh cao, trong vòng ngàn năm đột phá đến Tinh Thần Cảnh! Quả thực không phải người.

Hai tên lão bộc vẫn một bên một cái, phân biệt đối phó Lăng Hàn và Vô Diện. "Đã nói rồi, ta bồi các ngươi vui đùa một chút!" Vô Diện cười nói, thân hình hắn giết ra. Trong quá trình này, khí tức của hắn đột nhiên tăng vọt. Hắn như chớp giật đi tới trước mặt Lăng Hàn, đi sau mà tới trước, sau đó quay về một tên lão bộc vươn tay bóp. Lực lượng kinh khủng cuốn qua, tên lão bộc này tức thì bị đánh bay trở lại, vừa vặn đụng người khác đang đuổi theo.

Hai người tức thì cùng một chỗ quay cuồng, oành oành oành oành, bay ra thật xa, lúc này mới dừng lại. Đòn đánh này như kinh động thiên hạ, dọa đám người Tạ Đông Lai kinh sợ. Cái gì, tình huống thế nào? Một tên cao thủ Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn bị đánh một tát, trực tiếp bay ra. Bay ra không tính, còn đánh ngã một tên Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn khác, hai người cùng một chỗ thành ngưu bảo bảo, lăn như con bê.

Vô Diện đứng thẳng như núi, dưới gió nhẹ nhẹ phẩy, bạch y tung bay, tỏa ra vị tinh tướng nồng nặc. Nhưng người ta có thực lực! Có thực lực mới gọi tinh tướng, không có thực lực đó là ngốc. Sắc mặt Tạ Đông Lai kinh biến, khí tức của đối phương lập tức trở nên sâu không lường được, cao cao tại thượng, phảng phất như một vị Thiên Thần không thể chạm. Làm sao có khả năng, rõ ràng chỉ là trung cực vị mà thôi, làm sao lập tức thành cao thủ?

"Các hạ... Xưng hô thế nào?" Tạ Đông Lai nghiêm nghị hỏi, không dám tiếp tục xem thường đối phương. Vô Diện cười nhạt nói: "Ngươi còn chưa xứng biết." Tạ Đông Lai nổi giận. Hắn còn chưa xứng biết? Hắn là hậu nhân của Tạ đại tướng quân, có bối cảnh Hằng Hà Cảnh, nhưng ngay cả tư cách biết tên của đối phương cũng không có? Cái tên này còn muốn cuồng! Còn muốn đáng ghét hơn Lăng Hàn!

"Giết! Giết! Giết!" Hắn quát to. Trước ở Lang Nha Thành nín một bụng tức giận, cộng thêm không có tiến vào Tử Nguyệt Quân doanh, liền bị người đuổi ra khỏi cửa, hiện tại hết thảy bạo phát ra. Hai lão bộc cũng đứng lên, họ thu hồi khiếp sợ trong lòng, mỗi người lấy ra binh khí. Trước đó họ chỉ cho rằng Lăng Hàn và Vô Diện đều là trung cực vị, tự nhiên xem thường sử dụng thần binh. Nhưng hiện tại Vô Diện biến thành siêu cấp cao thủ, vậy tự nhiên không thể bình tĩnh như thế.

"Vô Diện huynh, vậy liền giao cho ngươi!" Lăng Hàn cười nói. "Được." Vô Diện lạnh nhạt nói, có vẻ rất không đáng kể. Sự thật cũng xác thực như vậy, hắn là Nhật Nguyệt cực cảnh, một tay liền có thể trấn áp ba người Tạ Đông Lai thành cặn bã.

"Vô Diện?" Tạ Đông Lai tự nhiên nghe được Lăng Hàn gọi như vậy, nhưng hắn không tin thật sự có người có danh tự này, cho nên mới hỏi họ tên của Vô Diện, kết quả bị đánh một bạt tai. "Đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét!"

Hai lão bộc liên thủ, giết tới Vô Diện. Bọn họ lại còn có một bộ trận pháp liên kích, giẫm âm dương, hai bên trái phải, một trên một dưới, đem công kích chồng chất lên, uy lực cũng thật không kém. Vô Diện ngoắc ngoắc dây đàn, vù, một đạo sóng âm đánh ra, hóa thành trường mâu, quét tới hai lão giả. Oành, trường mâu tập kích đến, hai lão giả kia căn bản không thể ngang hàng, bị oanh bay ra xa.

"Cái này!" Thân thể Tạ Đông Lai hơi run. Hai lão bộc của hắn hợp kích vô cùng mạnh mẽ, liên thủ lại ngay cả hắn cũng cần tiêu tốn tay chân rất lớn mới có thể đánh bại. Nhưng đối phương chỉ gảy đàn mà thôi, hai lão bộc mạnh mẽ liền thất bại.

"Nhật Nguyệt... cực cảnh!" Hắn run giọng nói, ngoài ra, hắn không nghĩ ra khả năng khác. Vô Diện không hề gợn sóng nói: "Nhiệm vụ của ta chính là để cho các ngươi ngoan ngoãn nhìn, vì lẽ đó, các ngươi tốt nhất phối hợp, không để cho ta tốn nhiều tay chân. Ta rất ghét người để ta dằn vặt, đối với người như thế, ta từ trước đến giờ là trực tiếp chém."

"Các ngươi hiểu chưa?" Sắc mặt Tạ Đông Lai khó coi cực kỳ, đường đường đời sau của Hằng Hà Cảnh, lại bị người uy hiếp như vậy, để hắn làm sao chịu nổi. Nhưng người ta đã nói rõ, lại muốn dây dưa không rõ, trực tiếp làm thịt. Hắn không hoài nghi sát ý của Vô Diện chút nào, người này nhìn như hòa hòa khí khí, nhưng nếu hạ quyết tâm, sẽ giơ tay chém xuống, không một chút do dự. Ba người bọn họ đều không dám động, còn có, thứ nhất bọn họ có bảng hiệu của Tạ đại tướng quân, thứ hai có một ít thủ đoạn bảo mệnh, vạn nhất đối phương thật muốn giết người diệt khẩu, cũng không phải là không có cơ hội đào tẩu.

Mà trong đầu Tạ Đông Lai càng thay đổi thật nhanh, hắn muốn lôi kéo tuyệt đại thiên kiêu này, nếu như có thể thu phục đối phương, vậy địa vị của hắn ở Tạ gia nhất định có thể lên một nấc thang.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!