Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 265

Chương 265: Độc Hoa Đoạt Hồn, Mưu Đồ Bất Thành

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1321 đến 1325 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc lòng tham và sự tráo trở của con người khi đối diện với vật báu vô giá. Bi kịch của nhân vật Lăng Hàn bắt đầu từ sự sơ hở trong giao tiếp, đẩy anh vào thế buộc phải dùng sức mạnh tuyệt đối để bảo vệ bản thân và vật phẩm. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố lừa lọc, sức mạnh phi thường và những pha hành động mãn nhãn, biến một cuộc trao đổi tưởng chừng đơn giản thành màn đối đầu sinh tử đầy kịch tính. Qua đó, độc giả cảm nhận rõ rệt sự nguy hiểm rình rập trên chiến trường hai giới, nơi đạo đức thường bị gạt sang một bên vì lợi ích cá nhân.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa chốn thiên địa hoang vu, Lăng Hàn ung dung đối mặt với mãnh thú do Viêm Quân hóa ra. Không chút nao núng, một quyền của anh tung ra, thần văn dệt thành lưu quang chói lọi, dễ dàng đánh tan con thú dữ, khiến nó trở lại thành ánh đao đổ nát giữa không trung. Viêm Quân, kẻ vốn tự phụ là thiên tài hiếm có, không khỏi sững sờ. Đòn đánh toàn lực của hắn, được gia trì bởi Thiên Huyễn Đao, lại bị đối thủ ở tiểu cảnh giới thấp hơn mình một bậc hóa giải chỉ bằng một quyền bình thường. Sức mạnh này... quá kinh khủng!

Mặt hắn tái mét, vội vàng cất tiếng huýt sáo cầu viện. Âm ba cuồn cuộn, nhanh chóng lan đi khắp bốn phương. Lăng Hàn mỉm cười, giọng trêu chọc: "Sao nào, đánh không lại thì muốn gọi giúp đỡ à?" Viêm Quân đỏ mặt, lòng đầy xấu hổ. Hắn luôn kiêu căng, nhưng giờ đây lại phải dùng đến hạ sách này, chỉ vì khối Giới Linh Thạch quý giá như vậy, to bằng bàn tay chứ không phải ít.

Chẳng mấy chốc, năm bóng người khác từ các hướng khác nhau lao đến, tu vi từ tiểu cực vị đến đại cực vị, bốn nam một nữ. Họ đều là đệ tử Liệt Diễm Tông, nhận được tín hiệu khẩn cấp của Viêm Quân. Nghe Viêm Quân chỉ vào Lăng Hàn và nói về khối Giới Linh Thạch khổng lồ, cả năm người đều lộ vẻ mừng rỡ xen lẫn kinh ngạc. Một nam tử lớn tuổi hơn, có vẻ là thủ lĩnh, chắp tay khách sáo: "Vị huynh đài này, nếu có thể bỏ đi món bảo vật này, Liệt Diễm Tông chúng ta tất có hậu báo."

Lăng Hàn cười nhạt: "Chỉ một câu 'tất có hậu báo' mà muốn ta giao Giới Linh Thạch cho các ngươi ư?" Sáu người nhìn nhau, thấy thái độ của Lăng Hàn không phải không thể thương lượng thì mừng thầm. Người lớn tuổi kia vội nói: "Huynh đài cứ ra điều kiện đi." Lăng Hàn suy nghĩ một lát, đáp: "Đơn giản thôi, dùng Chân Nguyên Thạch hoặc Thần Thiết để đổi." Với anh, Giới Linh Thạch chỉ là vật ngoài thân, bán cho ai cũng được.

"Được! Được!" Người lớn tuổi gật đầu lia lịa, rồi hơi chần chừ hỏi: "Huynh đài có thể cho chúng ta xem qua khối Giới Linh Thạch ấy không, để biết rõ lớn nhỏ?" Lăng Hàn không sợ hãi, lấy Giới Linh Thạch ra, ung dung hỏi: "Thỏa mãn chưa?" "Thỏa mãn! Thỏa mãn!" Người kia vội vàng xác nhận, rồi hỏi giá: "Huynh đài định bán bao nhiêu Chân Nguyên Thạch?"

"Các ngươi có thể cho bao nhiêu?" Lăng Hàn hỏi ngược lại. Sáu người Viêm Quân xúm lại bàn tán, rồi người lớn tuổi đáp: "Chân Nguyên Thạch trong tay chúng ta có hạn, huynh đài có thể theo chúng ta về Liệt Diễm Tông, trưởng bối của chúng ta tự nhiên sẽ giao đủ thù lao cho huynh đài." Lăng Hàn cười lắc đầu: "Vậy thì không được. Sao ta biết các ngươi không phải đang gài bẫy, muốn giết người cướp của?" Anh luôn đề phòng, dù có Hắc Tháp bảo hộ cũng không thể mạo hiểm. "Thế này đi, ta cho các ngươi ba tháng. Ba tháng sau, ta sẽ chờ ở khách sạn Lão Trương trong Lang Nha Thành. Các ngươi chuẩn bị đủ Chân Nguyên Thạch hoặc Thần Thiết cấp bốn trở lên, ta sẽ bán khối Giới Linh Thạch này. Bằng không, ta sẽ mang đi đấu giá."

Một thanh niên trong nhóm lộ hung quang, định nói gì đó, nhưng người lớn tuổi đã lắc đầu ngăn lại: "Liệt Diễm Tông chúng ta há có thể làm chuyện như vậy? Đừng nhắc lại nữa!" Hắn quay sang Lăng Hàn gật đầu: "Huynh đài, vậy hẹn ba tháng sau ở khách sạn Lão Trương gặp lại." Nói rồi, hắn dẫn năm người kia rời đi.

Đi được một đoạn xa, có người không nhịn được hỏi: "Thất sư huynh, sao không ra tay cứng rắn? Mao tổ sư chỉ còn một chút nữa là bước vào Tinh Thần Cảnh, có khối Giới Linh Thạch này, người tất sẽ thành công, mà chúng ta thì ai nấy đều là đại công thần!" Người lớn tuổi lắc đầu: "Tiểu tử kia khó đối phó, nếu không Viêm sư đệ làm sao cần gọi chúng ta qua?" Viêm Quân lập tức lộ vẻ ngượng ngùng: "Ta hoàn toàn không phải đối thủ của người đó!" Những người khác kinh ngạc, Viêm Quân tuy cảnh giới không cao, nhưng sức chiến đấu cực kỳ bất phàm, là thiên tài Tứ Tinh. Nếu hắn nói không phải đối thủ của Lăng Hàn, vậy sức chiến đấu của Lăng Hàn ít nhất cũng phải đạt đến đại cực vị sơ kỳ, thậm chí trung kỳ, hậu kỳ!

Người lớn tuổi tiếp lời: "Nếu chúng ta vây công hắn, có thể đắc thủ thì tốt. Nhưng nếu không thể, sẽ triệt để vô duyên với khối Giới Linh Thạch kia, ngay cả khả năng thu mua cũng không còn." Hắn nhìn sang hai người khác: "Lưu sư đệ, Mã sư đệ, các ngươi lập tức đi tìm Tiền sư thúc. Lão nhân gia người là Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, tất nhiên có thể trấn áp tiểu tử kia. Mấy người chúng ta âm thầm theo dõi, chờ Tiền sư thúc đến, rồi đòi Giới Linh Thạch." Ánh mắt hắn lóe lên tia tàn nhẫn: "Nếu hắn chịu ngoan ngoãn phối hợp, hừ, liền tha cho hắn một mạng. Bằng không, tiễn hắn lên đường."

Năm người còn lại đều rùng mình. Vị Thất sư huynh này bề ngoài ôn hòa, nhưng lòng dạ lại thâm hiểm như rắn độc. Bọn họ vội vàng làm theo kế hoạch. Hai người rời đi gọi cao thủ mạnh hơn, bốn người còn lại thì bí mật theo dõi Lăng Hàn, để lại những ký hiệu đặc biệt của Liệt Diễm Tông trên đường đi.

Thần thức của Lăng Hàn nhạy bén phi thường, chẳng mấy chốc anh đã cảm nhận được mình đang bị theo dõi. "Quả nhiên, biết người biết mặt nhưng không biết lòng." Anh thầm cảm khái. Ban đầu, anh còn có chút hảo cảm với người lớn tuổi kia, mới đồng ý ưu tiên bán Giới Linh Thạch cho bọn họ. Nhưng giờ thì sao? Đối phương chỉ còn lại bốn người, rõ ràng là có hai người đi gọi viện binh, còn lại thì theo dõi anh, chờ thời cơ ra đòn chí mạng.

Lăng Hàn không hề sợ hãi. Đây là chiến trường hai giới, quy tắc quái lạ khiến cường giả không thể phát huy hết sức mạnh. Hơn nữa, anh còn có Hắc Tháp để ẩn thân. Nếu viện binh của đối phương không phải Tinh Thần Cảnh, anh sẽ không cần trốn, mà sẽ chiến một trận. Ở nơi đặc biệt này, ngay cả Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn cũng không phải là không có khả năng đối phó.

Anh vẫn tiếp tục hành trình tìm kiếm Giới Linh Thạch. Dù sao cũng phải đợi ba tháng để Hắc Tháp tích lũy Tiên Diễm. Anh không có mục tiêu cụ thể, chỉ đi tìm Giới Linh Thạch, thỉnh thoảng lại vào Hắc Tháp luyện đan. Điều này khiến nhóm Viêm Quân khổ sở. Lăng Hàn thường xuyên biến mất không dấu vết, khiến họ tưởng anh đã phát hiện âm mưu và trốn tránh. Nhưng vài ngày sau, anh lại xuất hiện một cách khó hiểu, khiến họ không thể nào đoán được ý đồ của anh. "Rốt cuộc là có phát hiện kế hoạch của chúng ta hay không?"

Cũng may, thời gian Lăng Hàn biến mất không quá lâu, đa phần anh vẫn ở bên ngoài, thỉnh thoảng gặp sinh linh Minh Giới, hoặc chiến đấu, hoặc bỏ chạy tùy theo thực lực đối phương. Lăng Hàn cố ý nhường nhịn, gặp cường giả Minh Giới Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn thì không ra tay toàn lực mà trực tiếp bỏ chạy. Nếu không, nếu viện binh của đối phương chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh thì chắc chắn họ sẽ không dám ra tay. Anh cho đối phương cơ hội, nếu họ dừng lại thì anh sẽ không truy cứu, nhưng nếu họ ra tay, anh sẽ không hạ thủ lưu tình.

Mười một ngày sau, Lăng Hàn lại gặp may, tìm thấy một khối Giới Linh Thạch khác, dù nhỏ hơn nhiều, chỉ bằng ngón út. "Thịt muỗi nhỏ cũng là thịt a." Anh cười ha hả, cất Giới Linh Thạch đi. Anh nghiêng đầu: "Rốt cục cũng đến rồi sao?" Bốn quang điểm thần thức ban đầu theo sau anh, giờ đã biến thành bảy! Anh thở dài, anh không phải người thích giết chóc, nhưng sao luôn có kẻ ép anh phải đại khai sát giới?

Bảy bóng người xẹt qua, nhanh chóng bao vây anh, chính là đoàn người Viêm Quân. Lăng Hàn nở nụ cười chế giễu: "Mấy vị, đây là ý gì? Không phải nói ở Lang Nha Thành gặp lại sao?" Sáu người Viêm Quân đều đỏ mặt, bị vạch trần ngay trước mặt thật khó chịu. Tuy nhiên, lão giả duy nhất trong nhóm, Tiền Sâm, thì mặt lạnh như tiền: "Người trẻ tuổi, ít nói nhảm, lập tức giao Giới Linh Thạch ra, đừng tự tìm đường chết."

Lăng Hàn làm vẻ suy tư, lấy cả hai khối Giới Linh Thạch ra, hỏi: "Ngươi nói là khối này, hay khối này?" Anh nâng tay trái cao hơn tay phải một chút. Lão giả kia lập tức lộ vẻ tham lam: "Đều giao ra đây!" "Được, ba trăm triệu Chân Nguyên Thạch." Lăng Hàn gật đầu. Lão giả giận dữ: "Tiểu tử, ngươi nghĩ lão phu nói đùa với ngươi sao? Còn dám thoái thác, lão phu liền chém ngươi!"

"Ta rất sợ a!" Lăng Hàn cố ý làm vẻ sợ hãi, rồi cười nhạt: "Được rồi, ai tới lấy?" Anh liếc nhìn mọi người, đẩy hai tay về phía trước: "Tới lấy đi, đừng khách khí!" Sáu người Viêm Quân nhìn nhau, có chút chần chừ. Tên này quá quái lạ, dù có sợ hãi cũng không thể ném Giới Linh Thạch xuống đất rồi chạy đi sao? Bây giờ lại đùa cợt họ? Nhưng có một vị Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn ở đây, liệu hắn có dám làm càn?

Một thanh niên bước lên: "Được, giao cho ta!" Trong mắt hắn đầy dã tâm. Nếu có thể tự tay mang về hai khối Giới Linh Thạch này, địa vị của hắn trong tông môn chắc chắn sẽ tăng lên. Quan trọng hơn, Mao tổ sư chỉ còn nửa bước là vào Tinh Thần Cảnh. Nếu bước đột phá này có công lao của hắn, tất nhiên Mao tổ sư sẽ nhìn hắn bằng con mắt khác. Được một cường giả Tinh Thần Cảnh coi trọng, đó là điều đáng mơ ước biết bao!

Hắn bước một bước, rồi bước hai, bước ba, tiến đến trước mặt Lăng Hàn, đưa tay tóm lấy hai khối Giới Linh Thạch. Lăng Hàn thở dài một tiếng, ngón tay khẽ động, một đạo kiếm khí xẹt qua. "Lớn mật!" Người trẻ tuổi gầm lên. Hắn biết Lăng Hàn rất mạnh, có thể áp chế Viêm Quân, nhưng hắn là trung cực vị đỉnh cao, thiên tài Nhất Tinh, còn mạnh hơn Viêm Quân một chút. Bởi vậy, Viêm Quân đánh không lại Lăng Hàn, hắn chưa chắc đã không đánh lại được. Dù không đánh lại, hắn cũng có đủ năng lực tự vệ. Chính vì nghĩ vậy, hắn mới dám đứng ra. Hắn không ngờ Lăng Hàn lại dám ra tay với hắn!

Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng nhìn thấy ánh kiếm xẹt tới, hắn vẫn không nhịn được phẫn nộ. Hắn giơ tay chặn ánh kiếm, thầm nghĩ, sau lưng hắn là một cường giả đại viên mãn, Lăng Hàn ra tay lúc này chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Lão giả Tiền Sâm cũng hoảng hốt, vội vàng đưa tay ra tóm lấy: "Dừng tay!"

Ánh kiếm xẹt qua, "phốc!" Máu tươi bắn tung tóe. Bốn ngón tay của người trẻ tuổi bị tước xuống, rơi lả tả như hoa. Hắn kêu lên thảm thiết. Lăng Hàn triển khai Trích Tinh Bộ, thân hình lùi nhanh, tránh được cú tóm của lão giả. Anh cười nói: "Ai nha, ngón tay đều đứt đoạn mất, vậy làm sao mà cầm?"

"Tiểu tử, ngươi thật là điếc không sợ súng!" Tiền Sâm mặt âm trầm. Tiểu tử này thân hãm trùng vây, lại còn dám dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, thực sự là tự tìm đường chết! Lăng Hàn cười ha hả: "Ai sống ai chết, bây giờ nói còn hơi sớm!" "Người trẻ tuổi, ngươi cũng quá không biết điều!" Tiền Sâm hừ một tiếng, mở tay tóm lấy Lăng Hàn, từng đạo thần văn hiện ra, bàn tay hóa thành Ngũ Chỉ Sơn khổng lồ, từ trên trời giáng xuống.

Hắn tên là Tiền Sâm, là một cao tầng của Liệt Diễm Tông. Bởi vì một lão nhân trong tông đã chạm tới biên giới Tinh Thần Cảnh, đây là đại sự số một của Liệt Diễm Tông. Tất cả mọi người đều được huy động để tìm kiếm Giới Linh Thạch cho vị Mao tổ sư này.

Chạm tới một tia và thực sự nhảy qua là hai chuyện khác nhau. Liệt Diễm Tông chỉ là thế lực Nhật Nguyệt Cảnh, nếu có thể xuất hiện một cường giả Tinh Thần Cảnh, tông môn tất nhiên sẽ thăng cấp. Dưới tiền đề này, Liệt Diễm Tông đã phát cuồng vì Giới Linh Thạch.

Ánh mắt Lăng Hàn lóe lên, Thiên uy bùng nổ, "vù", xung kích bốn phương tám hướng. "Xảy ra chuyện gì!" "Vì sao lực lượng của ta giảm đi một đoạn dài!" "Trời ạ!" Nhóm Viêm Quân kinh ngạc thốt lên. Ngay cả bàn tay khổng lồ của Tiền Sâm cũng hơi méo mó, đánh lệch hướng. Tuy nhiên, vì bàn tay quá lớn, dù có lệch một chút cũng không quá quan trọng, vẫn giáng xuống Lăng Hàn.

Lăng Hàn ngưng tụ một quyền, đánh thẳng vào Ngũ Chỉ Sơn trên bầu trời, quyền lực hội tụ thành một điểm. Ngũ Chỉ Sơn bị một luồng thần quang đâm thủng, quyền mang chói lọi xuyên qua. Tiền Sâm khẽ rên một tiếng. Dù Ngũ Chỉ Sơn là nguyên lực của hắn ngưng tụ, nhưng bị nổ thủng một lỗ, tay hắn cũng chịu một chút xung kích, lòng bàn tay đau nhói, để lại một dấu ấn màu đỏ. Hắn có chút khiếp sợ, lực lượng của người trẻ tuổi này thật lớn, lại có thể đánh tan phòng ngự của hắn, làm tổn thương bản thể hắn.

Đương nhiên, điều này là do hắn quá khinh thường Lăng Hàn, một đòn nổ ra phạm vi quá rộng, phân tán lực lượng. Dù thực lực hắn vượt Lăng Hàn vạn lần cũng bị suy yếu đi nhiều. Nhưng ngược lại, nếu hắn tập trung lực lượng, lấy điểm đối điểm, vừa nãy bị Thiên uy ảnh hưởng, e là đòn đánh này sẽ hoàn toàn lệch hướng. "Người trẻ tuổi, rất đáng gờm a!" Hắn uy nghiêm đáng sợ nói, dù là khen, nhưng không hề che giấu sát ý.

Lăng Hàn khiêm tốn cười: "Bình thường thôi, lão nhân gia không cần khen ngợi ta như thế, cái này sẽ làm ta kiêu ngạo, người trẻ tuổi chúng ta rất kỵ kiêu ngạo a." Mặt Tiền Sâm biến sắc, vẻ thong dong của Lăng Hàn khiến hắn không nhịn được nổi giận. "Ngươi nhất định là tự mình muốn chết!" Mắt trái hắn trợn lên, hóa thành một động liệt diễm, hắn lại thò tay vào, rút ra một thanh Thần kiếm, toàn thân bốc cháy liệt diễm.

Lấy thân dưỡng khí, điều này có thể đẩy uy lực của Bảo khí lên cực hạn, nhưng cũng có nhược điểm rõ ràng: Thần khí sẽ hấp thu tinh huyết của bản thân để trưởng thành, ảnh hưởng đến tiến cảnh tu luyện. Tuy nhiên, với người như Tiền Sâm, vốn đã đứng ở đỉnh cao Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, không thể tiến bộ thêm, nên hao tổn chút tinh huyết cũng không sao, tu luyện một thời gian là bù đắp được. Thanh Thần kiếm này là hắn dùng Thần Thiết cấp tám chế tạo hơn trăm năm trước, sau đó luôn ôn dưỡng trong cơ thể, giờ đã đạt đến đại thành. Cầm kiếm này trong tay, hắn tự tin có thể chiến thắng đa số đối thủ Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn. Một Thần khí thích hợp có thể tăng cường sức mạnh võ giả rất lớn.

"Liệt Diễm Phần Tâm!" Tiền Sâm ra tay, chém ra một kiếm, liệt diễm hóa thành một vệt sáng, đâm thẳng vào ngực Lăng Hàn. Nhiệt độ cao khủng khiếp khiến không khí cũng vặn vẹo, rồi bốc cháy. Điều này cực kỳ đáng sợ, ngọn lửa này đừng nói chạm vào, chỉ hơi nóng bốc lên cũng đủ khiến Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn sơ kỳ lột một lớp da. Những người khác vội vàng lùi lại, sợ bị ngọn lửa này chạm trúng.

Lăng Hàn bật cười. Ngươi lấy độc thủy, nhuệ kim đến oanh hắn, vậy hắn thật có chút kiêng kỵ, dù sao Tiền Sâm là tồn tại Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn. Nhưng hỏa diễm? Chuyện này... phải biết, hắn từng bị Tiên Diễm tôi luyện, còn thôi diễn ra bí pháp dục hỏa trùng sinh của Tiên Hoàng tộc. Muốn lấy hỏa khắc hắn, ít nhất phải ở đại cảnh giới nghiền ép hắn mới được.

"Vèo," ánh lửa kéo tới, tốc độ thật nhanh. Dù sao cũng là một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn ra tay. Trong tình huống bình thường, Lăng Hàn không thể đối đầu, dù thể phách của anh có mạnh đến mấy, bị đốt trúng, Thần cốt sẽ gãy, dù không đến mức hóa thành tro, nhưng huyết nhục chắc chắn sẽ bị nổ thủng một lỗ, da dẻ xung quanh sẽ cháy khét. Nhưng anh đã được rèn luyện trong Tiên Diễm, dù có Hắc Tháp bảo vệ, nhưng Thần diễm bình thường muốn làm tổn thương anh, ít nhất cũng phải cao hơn anh một cảnh giới lớn mới được. Đúng, phải có bản chất áp chế thực sự.

Bởi vậy, Lăng Hàn lười né tránh, duỗi tay phải ra, ấn về phía ánh lửa. Dưới kiếm ý của Khoái Tự Kiếp Quyết, anh ra tay cực nhanh. Ánh lửa đánh vào lòng bàn tay anh, lực lượng đáng sợ va chạm, thân thể Lăng Hàn lập tức trượt về phía sau, đây chính là lực lượng áp chế của đại viên mãn. Nhưng trong tay anh lại phóng ra hào quang kinh người, ánh lửa nổ tung, tạo thành một độ cong, căn bản không thể làm tổn thương tay anh.

"Oành!" Lăng Hàn bị nguồn lực lượng này đẩy lùi về phía sau, tốc độ nhanh kinh người, thậm chí không thua anh toàn lực chạy trốn. Vừa vặn, phía sau anh có một tên đệ tử của Liệt Diễm Tông, dưới sự bất ngờ không kịp đề phòng, lập tức bị Lăng Hàn đụng trúng. Bị va vào một cái là khái niệm gì? Tương đương với cường giả đại viên mãn ra tay toàn lực, lấy một Thần Thiết cấp sáu oanh kích! Mà người kia chỉ là tiểu cực vị hậu kỳ, làm sao chịu được? Chỉ thấy mưa máu bay tán loạn, trong nháy mắt người này bị chấn nát tan, hóa thành mưa máu vô biên, xương vỡ, thịt vụn không ngừng từ trên trời giáng xuống, bị đâm chết tươi.

Tuy nhiên, bị chặn như thế, thân hình Lăng Hàn rốt cục ngừng lại. Anh vẩy vẩy tay, dập tắt hỏa diễm, giơ bàn tay lên xem, lòng bàn tay đã đen thui một mảng, vẫn bị tổn thương một chút xíu da dẻ. Quả nhiên, tu vi kém hơn quá nhiều, anh vẫn rơi vào hạ phong. Lăng Hàn quay đầu lại liếc mắt nhìn, không khỏi cười nói: "Thực xin lỗi, phía sau lưng không có mắt, đụng chết ngươi. Có điều, ngươi muốn trách, thì trách người ra tay kia, dù sao ta cũng là người bị hại."

Sáu người Liệt Diễm Tông há hốc mồm, hoàn toàn không nói nên lời. Tên này là yêu quái sao? Ăn một đòn của Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, lại không bị đánh nát thân thể, thiêu sạch huyết cốt, mà chỉ lùi ra sau, dùng cách đó hóa giải lực lượng. Muốn nói Tiền Sâm không dùng toàn lực? Vậy thì thật là đùa giỡn, không thấy Lăng Hàn va một cái, liền trực tiếp chấn vỡ thập thất sư đệ sao? Lực lượng này còn không mạnh? Dù thể phách của Lăng Hàn cực kỳ mạnh mẽ, có thể chịu đựng lực lượng như vậy, nhưng liệt diễm thì sao? Kia còn có cực hỏa chi uy a, đại viên mãn cao thủ lấy Thần khí cấp tám nổ ra, tuyệt đối có thể đốt đại cực vị thành tro, nhưng lòng bàn tay của đối phương chỉ đen một chút, nhiều nhất chỉ có chút da thôi sao? Làm sao có khả năng có biến thái như thế?

Lăng Hàn lưu chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, lớp da cháy ở lòng bàn tay lập tức bong ra, thay bằng một tầng da mới, trắng nõn như ôn ngọc. Điều này cũng là bởi vì trong bàn tay còn lưu lại ý chí võ đạo của Tiền Sâm, nếu không căn bản không cần anh chủ động vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, thân thể có thể tự mình khôi phục. Anh nhoẻn miệng cười nói: "Hảo hảo làm ăn với các ngươi không muốn, lại muốn làm cường đạo, hiện tại... tự gánh lấy hậu quả đi!"

"Vèo", thân hình anh thoát ra, nắm đấm ngưng tụ, giết tới đệ tử của Liệt Diễm Tông. "Dừng tay!" Tiền Sâm vội vàng ra tay. Tiểu tử này quá yêu nghiệt, sức chiến đấu không thể dùng cảnh giới để cân nhắc. Nếu để hắn ra tay, nơi này trừ hắn ra, những người khác có khả năng sẽ bị tàn sát. Trong Liệt Diễm Tông, mỗi một tên đệ tử Nhật Nguyệt Cảnh này đều cực kỳ quý giá! Sáu người ở đây, hiện tại chỉ còn lại năm người. Năm tên đệ tử này, ai nấy đều được tông môn bỏ ra mười mấy vạn năm, hai mươi mấy vạn năm mới bồi dưỡng ra, nắm giữ thiên phú xuất sắc, chỉ cần có kỳ ngộ, tương lai bước vào Tinh Thần Cảnh cũng không phải là không có khả năng. Một tông môn thịnh vượng, dĩ nhiên cần phải có cường giả chống đỡ, nhưng trung kiên chân chính là những đệ tử này, bằng không ngươi chỉ có một cường giả Tinh Thần Cảnh chống đỡ thì có tác dụng quái gì?

Dù sao Tiền Sâm cũng là cường giả đại viên mãn, hai tay mở ra, áp lực đáng sợ như núi trấn xuống, hạn chế hành động của Lăng Hàn, để những người khác có thể tránh tên sát tinh này. "Có chút phiền phức a!" Lăng Hàn lắc đầu. Muốn giết người dưới mí mắt một tên Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, trừ khi là nhân lúc bất cẩn, nhưng bây giờ đối phương đã có chuẩn bị, lại muốn giết người liền khó khăn.

"Tiểu tử, ngươi quả thật có chút thực lực, nhưng vẫn kém xa lão phu, ngươi căn bản không có phần thắng!" Tiền Sâm nói. "Giao ra Giới Linh Thạch, lại tự đoạn hai tay, có thể cho ngươi mạng sống." "Tiền sư thúc!" Năm người Viêm Quân đều kinh ngạc thốt lên. Tiểu tử này "giết" một tên đệ tử của Liệt Diễm Tông, làm sao có thể tiện nghi như thế?

Nhưng Tiền Sâm biết, hắn dịch động Thần Kiếm đánh ra một đòn toàn lực cũng không thể trọng thương Lăng Hàn, phòng ngự của tiểu tử này xác thực quá nghịch thiên, chỉ là lực lượng, quy tắc thiên địa còn không sánh bằng hắn, mới sẽ bị hắn áp chế, bằng không ngay cả hắn cũng phải xoay người bỏ chạy. Có thể lấy được Giới Linh Thạch liền coi như hoàn thành nhiệm vụ, chỉ cần Mao tổ sư đột phá Tinh Thần Cảnh, vậy có một cảnh giới lớn áp chế, coi như tiểu tử này đột phá Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn thì đã làm sao, vẫn bị thuấn sát mà thôi. Sự tình có nặng nhẹ, trong lòng Tiền Sâm hiểu rõ.

Lăng Hàn lắc đầu: "Các ngươi cũng thật bá đạo, rõ ràng muốn cướp đồ vật của ta, nhưng còn một bộ bố thí cho ta. Muốn ta tự đoạn hai tay, ta liền ha ha làm theo sao, ngươi con mẹ nó não phế a!" Anh giận không chỗ phát tiết, tay phải giương lên, một cây hoa xuất hiện, cực kỳ mỹ lệ, tỏa ra đạo vận, như một cây thần dược do thiên địa sinh dưỡng. Nếu tin tưởng đây là thần dược đại bổ, vậy sẽ trúng chiêu lập tức.

Đây là Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa, Lăng Hàn chiếm được trong Hoàng Tuyền bí cảnh. Lúc trước ngay cả anh cũng suýt chút nữa trúng chiêu, bị đoạt hồn, bị Thánh Giáp Trùng hấp huyết gặm thịt. Trong Hắc Tháp, cây "độc hoa" này lại trưởng thành thêm mấy phần, tràn ngập khí tức đại đạo, tính lừa dối càng cao hơn.

Nhất thời, sáu người Viêm Quân lộ ra vẻ si mê, thật giống như tiến vào một loại ảo cảnh nào đó, cả người di chuyển, khóe miệng ai cũng mang theo nụ cười. Lăng Hàn ra tay, "phốc phốc phốc phốc", ngoại trừ Tiền Sâm, năm người khác đều bị anh một quyền oanh nát đầu. Nhưng Tiền Sâm ở Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn đã dừng quá lâu, tu luyện thần hồn cực kỳ kiên cố. Thời điểm Lăng Hàn đập qua một quyền, đối phương theo bản năng, né qua một đòn trí mạng, lướt mặt mà qua, tảng lớn huyết nhục bị kình phong lấy đi, lộ ra răng cốt.

Mà cú đấm này cũng đánh tỉnh Tiền Sâm, hắn ngơ ngác lùi ra, lùi mấy trăm trượng, lúc này mới dùng ánh mắt sợ hãi nhìn Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa. Cây kỳ hoa phảng phất như thần dược kia có thể ảnh hưởng thần thức của hắn, suýt chút nữa ngơ ngơ ngác ngác chết rồi. Lăng Hàn chiến ý thiêu đốt, lập tức đuổi theo nói: "Lão gia hỏa, hậu bối của ngươi đều chết hết, ngươi không đi theo bọn họ chơi đùa sao?"

"Tiểu tử, ngươi chờ!" Tiền Sâm kêu gào một tiếng, xoay người bỏ chạy. Sức chiến đấu của hắn xác thực có thể áp chế Lăng Hàn, nhưng thể phách của đối phương thật đáng sợ, hắn không cách nào một đòn trí mạng. Mà Lăng Hàn còn có một cây kỳ hoa, có thể ảnh hưởng thần thức của hắn, bởi vậy nếu không thể một chiêu tuyệt sát Lăng Hàn, hắn liền rơi vào cảnh bất lợi. Hắn sống hơn 3 triệu năm, xem qua rất nhiều sinh tử, cũng vì như thế, hắn càng thêm quý trọng sinh mệnh. Lưu lại tử chiến cũng không báo được thù, vậy tại sao phải mạo hiểm? Về Liệt Diễm Tông! Mao tổ sư sắp đột phá, có Giới Linh Thạch chỉ là có thể gia tốc quá trình này, cũng không phải tất yếu. Lại nói, bên hắn thất bại, nhưng Liệt Diễm Tông còn có rất nhiều người, lẽ nào đều sẽ không có thu hoạch sao? Hắn một đường lao nhanh, chỉ cần Lăng Hàn đuổi đến gần, hắn sẽ quét ra một kiếm, lực lượng đại viên mãn oanh kích, ngay cả Lăng Hàn cũng không thể không nhìn, chém trúng liền lưu lại một vết thương, chỉ là không cách nào thương tổn được căn bản mà thôi.

Kỳ thực chính diện giao chiến, Tiền Sâm hoàn toàn có thể trọng thương Lăng Hàn. Dù sao lực lượng của hắn quá mạnh mẽ. Nhưng bởi vì trước đó dịch động thần hỏa cũng không thể gây tổn thương đến Lăng Hàn, điều này để lại cho hắn bóng ma trong lòng, cho rằng phòng ngự của Lăng Hàn là không gì phá nổi, nhưng hoàn toàn không có ý thức được, nếu hắn từ bỏ thần hỏa, chỉ lấy lực lượng oanh kích, uy lực trái lại càng to lớn hơn.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!