Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 26

Chương 26: Thần Dược Khiêu Khích

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 126 đến 130 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự đối lập giữa vẻ đẹp uyển chuyển của võ kỹ cao cấp và sức mạnh tàn khốc ẩn chứa, đẩy Ngô Ba vào thế bị động một cách thảm hại. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố kỳ bí qua di cốt cường giả và chiếc nhẫn không gian, gợi mở về một quá khứ bi tráng và những bí mật vĩ đại. Đặc biệt, tình tiết thần dược thông linh, chạy trốn và trêu ngươi quần hùng, đã tạo nên một cao trào vừa kịch tính vừa hài hước, đồng thời nhấn mạnh sự tinh quái và trí tuệ độc đáo của thế giới tu tiên.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong một trận đấu luận bàn đầy kịch tính, Ngô Ba, một tài năng trẻ của Ngô gia, đang phải đối mặt với áp lực tột độ. Dù đối thủ là Lưu Vũ Đồng, mỹ nhân sở hữu vẻ đẹp tựa tiên nữ với những động tác kiếm pháp uyển chuyển mê hồn, nhưng nàng lại toát ra khí chất của một Nữ Vũ Thần, khiến Ngô Ba cảm thấy thần kinh căng như dây đàn, chỉ muốn buông kiếm đầu hàng. Tuy nhiên, trước mắt đông đảo quần hùng và các lão quái vật của gia tộc, hắn không thể dễ dàng nhận thua. Một tiếng hét lớn xé tan không khí, Ngô Ba dốc toàn lực triển khai tuyệt kỹ gia truyền: Trảm Vân Kiếm, một võ kỹ Huyền Cấp hạ phẩm.

Trái ngược với sự bá đạo của Trảm Vân Kiếm, Xuân Vũ kiếm pháp của Lưu Vũ Đồng lại mang vẻ mềm mại, êm đềm như mưa xuân. Thế nhưng, đừng để vẻ ngoài đánh lừa, đây là một võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm! Nhu mà ẩn chứa sát cơ, từng hạt mưa kiếm khí li ti, thấm đẫm nguyên lực của Lưu Vũ Đồng, hóa thành vô số kim châm xuyên thấu, phá hoại mạch máu Ngô Ba từ bên trong. Chỉ sau ba chiêu, Ngô Ba đã hoàn toàn bị áp chế, sức chiến đấu suy giảm nghiêm trọng. Lăng Hàn, đứng bên quan sát, không khỏi gật đầu tán thưởng thiên phú của Lưu Vũ Đồng. Cô nàng đã nắm giữ ý cảnh của Xuân Vũ kiếm pháp chỉ sau vài ngày, một phần nhờ sự chỉ điểm của hắn, phần khác chứng tỏ năng lực võ đạo phi phàm.

Cảnh tượng này khiến thế hệ trẻ xôn xao bàn tán, còn các lão quái vật, những người vốn coi thường cuộc chiến cấp thấp này, lại bắt đầu chăm chú. Họ nhận ra sự đáng sợ của Xuân Vũ kiếm pháp, thậm chí tự đánh giá rằng nếu phải chiến đấu ở cùng cấp độ với Lưu Vũ Đồng, họ cũng chỉ có thể cầm hòa. "Võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm!" – Sáu chữ này được thốt ra từ miệng các lão quái vật, ánh mắt họ đồng loạt đổ dồn về lão quái Lưu gia, báo hiệu một sự mất cân bằng quyền lực mới. Lão quái Lưu gia, dù tu vi Thần Thai Cảnh, cũng toát mồ hôi lạnh, vừa mừng vừa lo cho tiểu bối của mình.

Giữa lúc đó, Ngô gia lão quái vươn tay ngăn cản, kết thúc trận đấu. Ngô Ba, vẫn còn ngơ ngác trước sự thay đổi của Lưu Vũ Đồng, bỗng chốc bùng lên sát khí khi thấy nàng trở về bên Lăng Hàn. Hắn không thể chấp nhận thiên chi kiêu nữ mà hắn hằng ao ước lại thân mật với kẻ khác. Không chỉ Ngô Ba, mà toàn bộ thanh niên tài tuấn Hoàng Đô, khi nhận ra Lăng Hàn không chỉ có Lưu Vũ Đồng mà còn cả Lý Tư Thiền bên cạnh, đều coi hắn là kẻ thù chung.

Đúng lúc đó, Tam hoàng tử xuất hiện, nở nụ cười thân thiện với Lăng Hàn, dường như không màng thế sự nhi nữ thường tình. Lăng Hàn cũng đáp lại bằng một nụ cười, và hối thúc mọi người khởi hành, bởi hắn đã chờ đợi quá lâu để khám phá bí mật của thượng nguồn.

Theo hiệu lệnh của một lão quái vật, đoàn người dồn dập tiến vào dòng sông ngầm, xuyên qua Thiên Thần Chi Quang – một khu vực mà ngay cả Lăng Hàn kiếp trước cũng phải cẩn trọng. Mục đích cho phép nhiều người cùng vào, trong suy nghĩ của Lăng Hàn, là để họ làm vật mở đường. Dù nguy hiểm rình rập, nhưng cơ hội lớn cũng ẩn chứa, mọi thứ đều công bằng.

Vượt qua dòng sông ngầm, một vùng lục địa rộng lớn hiện ra trong lòng Huyết Dũng Sơn. Ánh sáng thần bí bao phủ, nhưng lại hạn chế tầm nhìn. Các đội ngũ nhanh chóng tản ra, bởi lẽ, trong nguy hiểm, ngay cả người cùng gia tộc cũng khó mà tin tưởng lẫn nhau. Tam hoàng tử cũng chào từ biệt Lăng Hàn, chỉ còn lại ba người bọn họ.

Lưu Vũ Đồng hỏi về phương hướng, nhưng Lăng Hàn cũng không có mục tiêu rõ ràng. Hắn thử dùng bảo đao để cảm ứng di cốt của Giang Dược Phong, nhưng không có chút phản ứng nào. Lăng Hàn biến sắc, trừ khi hài cốt đã không còn. Chuyện gì đã xảy ra khiến một cường giả Thiên Nhân Cảnh tan biến đến vậy?

Ba người tiếp tục đi, rồi Lăng Hàn đột nhiên dừng lại trước một tảng đá lớn. Dưới chân tảng đá là một cây cỏ dại trắng bệch, tựa như xương gãy. "Thực Cốt Thảo," Lăng Hàn nói, "chỉ mọc trên thi thể, và phải là di cốt của cường giả Hóa Thần Cảnh trở lên." Hai cô gái rùng mình. Lăng Hàn vỗ một chưởng đánh bay tảng đá, để lộ một xương tay trắng bệch. Hắn trấn an hai cô gái, rồi cẩn thận rút kiếm đào bới.

Không lâu sau, một bộ di cốt hoàn chỉnh của một nam nhân hiện ra, đứng thẳng. Lăng Hàn giải thích rằng cường giả võ đạo, ý chí thấm nhuần toàn thân, dù chết vẫn có thể đứng vững hàng trăm năm. Đây hẳn là một chiến trường, và sau đó đại địa biến đổi đã che lấp di thể này. Trên ngực bộ xương, có một lỗ thủng trí mạng, dấu vết của một cú đấm xuyên tim. Cẩm bào tím trên người chưa mục nát, nhưng Lăng Hàn thở dài tiếc nuối. Đó là bí bảo dệt từ Tử Ngọc Tàm Ti, tơ của yêu thú cấp chín, nhưng đã mất hết linh tính. Lăng Hàn nhận ra, đây là bằng chứng cho sự tồn tại của Phá Hư Cảnh.

Cạnh di cốt còn có một thanh bảo kiếm, nhưng vừa được khai quật đã hóa thành cầu vồng bay đi mất. Lăng Hàn thở dài, thực lực còn yếu, chí bảo trước mắt cũng không giữ được. Tuy nhiên, trên ngón tay di cốt, một chiếc nhẫn lóe lên. Lăng Hàn lập tức nhận ra đó là không gian giới chỉ. Hắn đeo nhẫn vào, thử nghiệm với một bình thuốc, khiến hai cô gái kinh ngạc. Chiếc nhẫn không gian này rộng lớn như một căn phòng, nhưng lại trống rỗng. Lăng Hàn suy đoán, vị cường giả Thiên Nhân Cảnh này hẳn đã biết mình không thể trở về, nên đã để lại tài sản cho hậu nhân, chỉ mang theo những thứ thiết yếu.

Lăng Hàn chôn cất di cốt vị cường giả, trong lòng không khỏi cảm thán sự vô thường của sinh tử. Họ tiếp tục hành trình. Trên đường đi, Lăng Hàn thấy không dưới hai mươi bộ di cốt khác, đều đã hóa thành tro bụi do Thực Cốt Thảo hút cạn tinh hoa. Điều này khiến hắn càng thêm thận trọng.

Đột nhiên, Lưu Vũ Đồng chỉ vào một đóa hoa trắng đang tỏa sáng kỳ lạ. Lăng Hàn kinh ngạc đến tột độ, đó là một Linh dược cấp mười, một Thần dược! Hắn kiếp trước chưa từng thấy. Lăng Hàn không kìm được kích động, bước nhanh về phía Thần dược.

"Đứng lại!" Một tiếng hừ lạnh vang lên, bốn nam tử lao tới, cũng đã phát hiện ra Thần dược. Một tên trung niên, Hoàng Tử Thao, tu vi Dũng Tuyền tầng năm, ngạo nghễ đề nghị chia chín-một. Lăng Hàn đáp lại bằng một ngón tay giữa thẳng thừng.

Bốn người Hoàng Tử Thao sững sờ, rồi nổi giận, vung binh khí xông tới. Lăng Hàn cười nhạo họ "lấy lớn ép nhỏ", rồi triển khai Xuất Vân Bộ, nhắm vào ba tên Tụ Nguyên Cảnh yếu hơn. Kiếm khí của hắn sắc bén, nhanh chóng xé nát y phục và gây ra nhiều vết thương cho ba kẻ đó. Hoàng Tử Thao tức giận quát Lăng Hàn "có gan thì chính diện quyết đấu", nhưng Lăng Hàn đáp lại bằng lời lẽ châm chọc, khiến Hoàng Tử Thao phải gầm lên đuổi ba tên kia ra.

Khi Hoàng Tử Thao một mình đối mặt Lăng Hàn, thế tiến công của hắn mạnh mẽ hơn hẳn, áp chế Lăng Hàn phải liên tục né tránh. Trong khi đó, Lưu Vũ Đồng, theo kế hoạch của Lăng Hàn, nhanh chóng tiếp cận Thần dược. Ba tên Tụ Nguyên Cảnh kia nhận ra ý đồ, vội vã ngăn cản, nhưng đã quá muộn.

Khi Lưu Vũ Đồng chỉ cách Thần dược mười mét, một đạo kiếm khí sắc bén xẹt qua, buộc nàng phải dừng lại. Một thanh niên áo trắng, mặt như ngọc, bước tới, khí chất phi phàm. "Tôn Bất Nhân!" Lưu Vũ Đồng thốt lên, vẻ mặt đầy kiêng dè. Tôn Bất Nhân, đệ tử chân truyền đứng thứ mười của Hổ Dương Học Viện, nổi tiếng là người thay đổi thất thường. Hắn mỉm cười, đề nghị Lưu Vũ Đồng nhường Thần dược.

"Ta không đáp ứng!" Một tiếng cười khẽ khác vang lên, Hồ Phong Nguyệt, một đệ tử chân truyền khác, cũng xuất hiện. Tiếp theo là Tiễn Vô Dụng, một tiểu bàn tử tròn trịa nhưng tốc độ kinh người, cũng là đệ tử chân truyền. Ba cao thủ hàng đầu đột nhiên hội tụ, khiến Lăng Hàn và Hoàng Tử Thao phải ngừng chiến.

Tiễn Vô Dụng, không chịu giằng co, lao thẳng tới Thần dược. Tôn Bất Nhân, Hồ Phong Nguyệt và Hoàng Tử Thao đồng loạt ra tay, buộc Tiễn Vô Dụng phải né tránh. Cuộc chiến giành Thần dược bùng nổ, bốn người liên tục giao tranh, vừa ngăn cản đối phương vừa cố gắng cướp đoạt. Lăng Hàn đứng ngoài quan sát, chờ đợi cơ hội. Dù những đòn tấn công dữ dội, Thần dược vẫn được bảo vệ bởi một tầng ánh sáng kỳ lạ.

Bốn tên Dũng Tuyền Cảnh càng đánh càng hăng, cuối cùng quyết định đồng loạt ra tay chộp lấy Thần dược. "Đệt!" Lăng Hàn chửi thề, vội vã lao vào can thiệp, không muốn Thần dược bị hủy hoại.

Nhưng đúng lúc đó, một cảnh tượng không ai ngờ tới xảy ra! Cây Thần dược đột nhiên rút rễ khỏi mặt đất, những sợi rễ như chân người, "đùng đùng đùng" lao đi, thoát khỏi vòng vây của bốn người, biến mất trong nhớp mắt.

Mịa nó!

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!