Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong khoảnh khắc sinh tử, một giọt Bất Diệt Chân Dịch quý giá tan chảy trong cơ thể Lăng Hàn, mang theo sức mạnh hồi sinh kỳ diệu. Từng thớ thịt, từng mảnh xương vỡ vụn, nội tạng tổn thương nghiêm trọng đều bắt đầu khép lại với tốc độ kinh hoàng, như thể thời gian đang quay ngược. Sự phục hồi nhanh chóng này khiến những kẻ vừa ra tay đánh hắn trọng thương phải kinh ngạc tột độ. Họ, những kẻ mang dòng máu hoàng tộc hay danh môn vọng tộc, tự tin rằng cú đánh liên thủ của mình đủ để phế bỏ một tiểu tử Tụ Nguyên Cảnh, nhưng nào ngờ Lăng Hàn lại có thể đứng dậy nhanh như vậy. Sự nghi ngờ xen lẫn ngạc nhiên dấy lên trong lòng họ: "Chắc hẳn tiểu tử này mặc bảo giáp gì đó để hóa giải công kích?"
Không chút chậm trễ, một trung niên nhân đã không giữ được bình tĩnh, quát lớn yêu cầu Lăng Hàn giao nộp bảo đao. Lúc này, Lăng Hàn mở bừng mắt. Thương thế đã hồi phục gần như hoàn toàn. Không đáp lời, hắn dồn thần thức vào thanh bảo đao, cố gắng thức tỉnh khí linh. Hắn biết rõ, giọt Bất Diệt Chân Dịch chỉ có thể cứu hắn một lần. Để sống sót và đoạt được cơ duyên, hắn phải mạo hiểm đánh thức bảo đao này. Với tư cách là sư phụ của Giang Dược Phong, người mà hắn đã truyền thụ võ đạo, Lăng Hàn tin rằng mình có thể sử dụng linh khí mà đệ tử để lại.
Sự im lặng của Lăng Hàn càng chọc giận người trung niên kia. Hắn ra tay, nguyên lực ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, chộp lấy Lăng Hàn. Tuy nhiên, hành động này nhanh chóng bị một người khác cản trở. Cuộc hỗn chiến lại bùng nổ, nhưng lần này là giữa những kẻ tham lam, tranh giành bảo đao. Giữa lúc hỗn loạn, Lăng Hàn bất ngờ cất tiếng, giọng nói vang vọng đầy uy lực: "Các ngươi tranh đủ chưa!" Cả đám người kinh hãi, cảm giác như đang đối mặt với một cường giả vô thượng chứ không phải một tiểu bối Tụ Nguyên Cảnh. Sự chấn động ngắn ngủi qua đi, Lý Nguyên, kẻ vừa bị hắn chém trọng thương, lại xông tới. "Cút!" Lăng Hàn vung đao, một luồng ánh đao chói lọi xẹt qua, Lý Nguyên loạng choạng bay ra, máu tươi rỉ ra từ ngực.
Cảnh tượng này khiến tất cả đều ngây dại. Lý Nguyên là Dũng Tuyền tầng chín, vậy mà lại bị một Tụ Nguyên Cảnh làm bị thương? Chỉ có thể là do bảo đao phát uy! Lăng Hàn, với bảo đao trong tay, không chút nhân nhượng. Ánh đao liên tục tuôn ra, quét ngang những kẻ trước đó đã đánh hắn, khiến chúng thảm bại không ngừng. Ngô Ba, may mắn thay, đã không tham gia vào cuộc hỗn chiến này và thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi hạ gục đám Dũng Tuyền Cảnh, Lăng Hàn nhìn chằm chằm Ngô Ba một hồi, khiến hắn lạnh toát sống lưng, rồi mới buông đao. Trong lòng Lăng Hàn thầm thở dài. Thanh đao này tổn hại quá nặng, khí linh đã chết, chỉ còn một tia tàn niệm. Hắn chỉ có thể kích hoạt được một phần nhỏ uy lực của nó nhờ ý chí võ đạo tương đồng với Giang Dược Phong, nhưng cũng không thể duy trì lâu. Sau này, nó sẽ chỉ còn là một binh khí sắc bén bình thường.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền vội vàng tiến lại hỏi han, nhưng Lăng Hàn chỉ gật đầu, ôm đao trở về lều. Dù hắn đã làm nhiều người bị thương, nhưng trong việc tranh đoạt bảo vật, đây là chuyện thường tình. Hơn nữa, có Ngô Tùng Lâm trấn giữ, ai dám nói gì? Và quan trọng hơn, một đám Dũng Tuyền Cảnh không thể đánh bại một Tụ Nguyên Cảnh, còn mặt mũi nào mà than vãn?
Trong lều, Lăng Hàn cẩn thận quan sát bảo đao. Nếu khí linh còn sống, hắn sẽ không thể nào nắm giữ nó. Giang Dược Phong đã bước vào Thiên Nhân Cảnh, điều này Lăng Hàn khẳng định. Thanh đao này chắc chắn là linh khí cấp chín, được chế tạo sau khi Giang Dược Phong đột phá. Nhưng một binh khí Thiên Nhân Cảnh lại bị hủy hoại, khí linh cũng chết... Điều gì đã xảy ra với Giang Dược Phong?
Kiếp trước, Lăng Hàn đã từng khám phá vô số di tích, và trong số đó có nhiều nơi tồn tại "Thiên Thần Chi Quang". Đây là những trận pháp mà người ta đồn rằng do cường giả Phá Hư Cảnh bố trí. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của Lăng Hàn, Thiên Thần Chi Quang thực chất là thần quang phát ra từ di cốt của cường giả Phá Hư Cảnh đã chết. Nghĩ đến đây, Lăng Hàn chợt lóe lên một ý nghĩ: Phải chăng một vị Phá Hư Cảnh đã xuất hiện, và Giang Dược Phong cùng những Thiên Nhân Cảnh khác đã vây công? Hoặc là, nhiều Thiên Nhân Cảnh đã đại chiến tranh giành di vật của một Phá Hư Cảnh đại năng? So với hai giả thuyết, Lăng Hàn tin vào giả thuyết đầu tiên hơn.
Triệu Vô Tuyết, cường giả Linh Hải Cảnh của Triệu gia, hỏi Lăng Hàn liệu có cách nào phá giải phong ấn hay không. Lăng Hàn gật đầu. Nếu là cấm chế khác, hắn có thể bó tay, nhưng Thiên Thần Chi Quang thì hắn đã phá giải không biết bao nhiêu lần ở kiếp trước. Đây không phải là vấn đề tu vi, mà là vấn đề vật liệu. Cả đám người Triệu Vô Tuyết đều kinh ngạc. Triệu Vô Tuyết chỉ hỏi cho có, không ngờ Lăng Hàn lại trả lời chắc nịch như vậy. "Thật hay giả?" Nhiều người hoài nghi, bởi Lăng Hàn chỉ là Tụ Nguyên Cảnh.
Lăng Hàn đáp: "Tin hay không tùy các vị. Nhưng muốn ta phá giải phong ấn này, cần một ít vật liệu. Có đủ, ta sẽ lập tức giải phong." Khi Lăng Hàn đọc ra danh sách vật liệu, sắc mặt của Triệu Vô Tuyết và những người khác tái mét. Toàn là những thứ quý hiếm, đủ để khiến họ "táng gia bại sản". Lăng Hàn lạnh nhạt nói thêm: "Khi nào có vật liệu, khi đó ta sẽ giải phong. Không có, đừng đến quấy rầy ta!" Nói xong, hắn kéo hai cô gái trở về, bỏ lại mười mấy lão già nhìn nhau.
"Các ngươi nói, có nên tin tiểu tử này không?" Triệu Vô Tuyết phá vỡ sự im lặng. "Nếu là đại diện của Ngô đại sư, chắc sẽ không nói khoác lác." "Nhưng tiểu tử này mới mười sáu, mười bảy tuổi, thật sự có bản lĩnh đó sao?" Cuối cùng, họ quyết định báo cáo về Hoàng Đô và các lão tổ. Ngày hôm sau, họ nhận được hồi âm: đồng ý với Lăng Hàn. Các cường giả Thần Thai Cảnh sẽ đích thân áp giải vật liệu tới.
Chỉ bốn ngày sau, mấy vị đại nhân vật Thần Thai Cảnh đã đến, mang theo những vật liệu Lăng Hàn yêu cầu. Một lão già với vẻ mặt hiền lành, Lý Tàng Dạ, lão tổ Lý gia, bước vào lều Lăng Hàn. Ông ta cười nói: "Tiểu tử, tuổi còn trẻ mà tri thức lại không ít!" Lưu Vũ Đồng, Lý Tư Thiền đều biết Lý Tàng Dạ là một Thần Thai Cảnh thực thụ, nhưng lại nổi tiếng là kẻ độc ác. Lăng Hàn cười hì hì đáp: "Tại hạ sở học bác tạp, món đồ gì cũng đọc qua một ít." Hắn nói dối không chớp mắt.
Lý Tàng Dạ tiếp tục cười nói, nhưng tiếng cười có phần ghê rợn. Lăng Hàn chẳng hề để tâm. Kiếp trước là Thiên Nhân Cảnh, hắn sao có thể bị một Thần Thai Cảnh hù dọa? Hắn lịch sự mời Lý Tàng Dạ trở về, nói cần chuẩn bị, khoảng một ngày sau sẽ hoàn thành. Lý Tàng Dạ ngạc nhiên, nhưng vì có việc cầu người, đành phải rời đi.
"Hô, lão quỷ cuối cùng cũng đi rồi!" Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm. Hắn vội vàng từ đống vật liệu quý giá chọn ra vài phần dược liệu, bắt đầu luyện đan. Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền nhìn nhau, hiểu ra rằng Lăng Hàn đã "tham ô" một phần vật liệu cho mục đích riêng của mình. Hắn đã lợi dụng Hoàng thất và Bát Đại Hào Môn để luyện đan!
Lăng Hàn dốc toàn lực luyện chế, không nghỉ ngơi suốt ngày đêm. Sáng hôm sau, hắn cười hì hì đưa cho hai cô gái mỗi người một bình đan dược, gọi đó là "phí bịt miệng và phí làm công". Lý Tư Thiền vừa nhìn đã kinh hãi: "Tứ Hóa Đan! Cổ Thanh Đan! Thế gian thật sự có người luyện chế ra được!" Lưu Vũ Đồng ngơ ngác hỏi. Lý Tư Thiền giải thích: "Đều là linh đan tăng cao tu vi, hiệu quả tốt gấp mười lần so với đan dược hiện tại." Lưu Vũ Đồng cũng biến sắc. Gấp mười lần! Nghĩa là nàng có thể đạt đến Dũng Tuyền tầng chín trong một năm, thậm chí xung kích Linh Hải Cảnh trước hai mươi tuổi! Lăng Hàn cười thầm, đan dược của hắn luyện ra phải là mười ba tinh, hiệu quả còn cao hơn nữa, nhưng hắn không nói ra, sợ hù chết hai cô gái.
Lăng Hàn tiếp tục suy nghĩ về cuộc đại chiến thượng cổ. Bốn đệ tử của hắn, kể cả Giang Dược Phong có thiên phú kém nhất, đều đã bước vào Thiên Nhân Cảnh. Bốn sư huynh đệ liên thủ, hắn không nghĩ ra ai có thể đánh bại họ. Nhưng binh khí của Giang Dược Phong lại bị hủy hoại, cùng với những linh khí khác trôi dạt ra đây. Phải chăng đã có một cuộc hỗn chiến Thiên Nhân Cảnh loạn đấu? Lăng Hàn quyết định, bằng mọi giá, phải đi đến thượng nguồn để tìm hiểu.
Buổi tối hôm đó, Lăng Hàn được mời đến một cuộc họp mặt, nơi mười một kiện linh khí khác được bày trên bàn. Tất cả đều rách nát, như đồng nát sắt vụn, nhưng lại ẩn chứa giá trị liên thành. Triệu Vô Tuyết hỏi Lăng Hàn làm sao có thể thức tỉnh linh khí. Lăng Hàn cười cợt, đáp rằng hắn cũng không biết, chỉ là "cộng hưởng" với linh khí. Bảy lão già đều không tin, nhưng vì Lăng Hàn đại diện cho Ngô Tùng Lâm, họ không thể biểu lộ quá mức.
Lăng Hàn cầm từng món linh khí lên kiểm tra, nghiên cứu kỹ lưỡng. Mỗi kiện đều tổn hại nghiêm trọng, khí linh đã mất, và ý chí võ đạo không giống với của hắn. Với hắn, chúng chỉ là đồng nát sắt vụn, nhưng ý chí võ đạo trên đó vẫn có giá trị tham khảo. Hắn khẳng định, đây đều là linh khí cấp chín, do cường giả Thiên Nhân Cảnh đúc thành! Lăng Hàn vuốt trán, rơi vào trầm tư. Ở thời đại của hắn, chỉ có bảy cường giả Thiên Nhân Cảnh. Ngay cả khi bốn đồ đệ của hắn tiến bộ nhanh, sau khi hắn "chết" cũng chỉ có khoảng mười Thiên Nhân Cảnh. Nhưng ở đây, đã có mười một kiện linh khí, và mỗi kiện lại mang ý chí võ đạo khác nhau, tức là từ mười một cường giả Thiên Nhân Cảnh riêng biệt. Hơn nữa, đây chỉ là những thứ "vớt" được, còn nhiều linh khí khác có khí linh chưa mất, đã sớm bay đi. Vậy tổng cộng có bao nhiêu cường giả Thiên Nhân Cảnh? Một trăm? Một ngàn? Điều này quá khó hiểu!
Lăng Hàn không thể lý giải, phải chăng sau khi hắn "chết", võ đạo đã bước vào một thời kỳ thịnh thế, cường giả Thiên Nhân Cảnh xuất hiện liên tiếp? Hắn lắc đầu, đặt linh khí xuống và hỏi: "Các vị, có biện pháp đột phá phong tỏa, tiến vào đầu nguồn không?" Triệu Vô Tuyết và những người khác đều lắc đầu, nói rằng ngay cả cường giả Thần Thai Cảnh cũng vô dụng, trừ khi mời "vị kia" ra (ám chỉ cường giả Sinh Hoa Cảnh của Thích gia). Lăng Hàn biết, Sinh Hoa Cảnh cũng không đủ sức phá giải cấm chế này, nhưng hắn không nói ra. "Ngày mai, ta muốn đi xem xem." Hắn nói. Thích Cửu Sơn cười nói: "Tiểu hữu cứ việc tự nhiên, ngươi đại diện cho Ngô đại sư, có quyền lực này." Lăng Hàn biết bảy người này vẫn hoài nghi mình, muốn xem hắn có thủ đoạn đặc biệt nào. Hắn chỉ gật đầu, cầm bảo đao rời đi.
Sáng hôm sau, Lăng Hàn cùng Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền lên đường dọc theo con sông. Ban đầu Lăng Hàn định đi một mình, nhưng hai cô gái nài nỉ, hắn đành phải chấp thuận. Phía sau họ là Triệu Phi Tuyết cùng mười bốn vị Linh Hải Cảnh khác, đều muốn theo dõi. Con sông dẫn họ đến chân núi, nơi chỉ có thể lặn xuống nước. Sau một quãng đường dài trong bóng tối và nước lạnh thấu xương, họ thấy phía trước có những điểm sáng lấp lánh. Lăng Hàn nhận ra ngay: "Ồ, đây là... Thiên Thần Chi Quang!"
Lăng Hàn không phải là người hiền lành, nếu đã được yêu cầu mở Thiên Thần Chi Quang, hắn phải nhân cơ hội kiếm chút lợi lộc. Hắn nói với hai cô gái: "Đi thôi, đừng để người khác chờ lâu, như vậy sẽ không lễ phép." Hai cô gái liếc mắt khinh thường. Hắn đã dành cả đêm để luyện đan, nào có chuẩn bị gì, rõ ràng là hắn cố tình để người khác chờ đợi cả ngày, vậy mà còn có mặt mũi nói như vậy, thật là vô lại.
Ba người bước ra khỏi lều, những lão quái Thần Thai Cảnh đã chờ sẵn. Dù vẻ mặt họ vẫn tươi cười, nhưng Lăng Hàn biết thừa họ là những "cáo già, đa mưu túc trí". Hắn lên tiếng xin lỗi vì đã để các tiền bối đợi lâu, và họ cũng đáp lại bằng những nụ cười xán lạn. Lăng Hàn đi thẳng vào vấn đề: "Vậy chúng ta lên đường đi." Các lão quái hơi kinh ngạc trước sự trấn định của Lăng Hàn. Họ là những Thần Thai Cảnh, những nhân vật quyền lực nhất Vũ Quốc, vậy mà Lăng Hàn lại không hề nao núng. Họ không biết rằng, với thành tựu kiếp trước của Lăng Hàn, Thần Thai Cảnh thậm chí còn không đủ tư cách làm hộ vệ cho hắn.
Đoàn người tiến đến trước Thiên Thần Chi Quang. Lăng Hàn bắt đầu bố trí, trải ra từng vật liệu một cách điêu luyện, khiến người xem hoa cả mắt. Các lão quái vật đều sáng mắt, cảm nhận được một nhịp điệu kỳ lạ từ thủ pháp của Lăng Hàn. Họ bắt đầu suy đoán, phải chăng Lăng Hàn là "Trời sinh Vũ thể", người sinh ra đã hợp đạo, lĩnh ngộ bí mật võ đạo dễ như uống nước? Ý nghĩ "chiêu rể" Lăng Hàn lại càng mạnh mẽ trong lòng họ.
Lăng Hàn không hề hay biết, hắn đã trở thành một "bánh bao quý hiếm". Hắn chuyên tâm thao túng vật liệu, tạo ra một lỗ hổng trên Thiên Thần Chi Quang, một cánh cửa chỉ đủ cho một người đi qua. "Thật thành công!" Đám lão quái vật kinh ngạc. Một lão quái của Tiền gia nóng ruột muốn lập tức đi qua, nhưng bị Lăng Hàn cản lại: "Chậm đã!" Lão quái kia trừng mắt, khí thế cuồn cuộn: "Tiểu tử, ngươi đây là ý gì?" Lăng Hàn cười nhạt, thu tay về: "Nếu ngươi muốn chết, ta cũng không cản ngươi, xin mời!" Nghe vậy, lão quái kia không dám hành động liều lĩnh nữa. Lăng Hàn giải thích: "Đây chỉ là thành công một chút xíu. Cánh cửa này chỉ cho phép người bình thường đi vào. Luyện Thể Cảnh sẽ bị bài xích, thực lực càng mạnh, sự bài xích càng lớn. Mạnh mẽ thông qua chỉ có thể tự tìm đường chết."
Các lão quái vật đều hiểu ra. Lão tổ Tiền gia ngượng ngùng nói: "Tiểu tử thúi, chuyện lớn như vậy cũng không nói sớm một chút, suýt chút nữa hại lão phu!" Lăng Hàn cười đáp: "Lão gia ngài không thấy trong tay ta còn nhiều vật liệu như vậy sao? Không dùng không phải là tham ô sao?" Các lão quái bật cười lớn, còn Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền thì thầm nhổ nước bọt, tên này đã "tham ô" hơn nửa rồi.
Lăng Hàn tiếp tục công việc, ném thêm các loại vật liệu để cánh cửa vững chắc hơn. "Hiện tại, Luyện Thể Cảnh có thể đi vào." "Hừm, hiện tại Tụ Nguyên Cảnh cũng được." "Dũng Tuyền Cảnh..." Lăng Hàn dừng lại, khi dùng hết tài liệu, hắn thở dài nói: "Năng lực của vãn bối có hạn, chỉ có thể bố trí ra môn hộ nhiều nhất để Dũng Tuyền Cảnh thông qua!"
Tất cả mọi người há hốc mồm. Chỉ có Dũng Tuyền Cảnh? Chắc chắn là Lăng Hàn cố ý. Hắn vốn định giới hạn ở Tụ Nguyên Cảnh, nhưng nghĩ vậy quá lộ liễu, nên tăng lên một cấp. Dù sao, tài nguyên của Vũ Quốc có hạn, ngay cả khi hắn không có tư tâm, cánh cửa cũng chỉ có thể cho phép Linh Hải Cảnh thông qua tối đa. "Chỉ có Dũng Tuyền Cảnh!" Mấy lão quái vật đều cau mày. "Vậy thì, lập tức truyền tin về, lệnh Dũng Tuyền Cảnh trong gia tộc đều tới." Có người đề nghị. Ai cũng lo lắng bị người khác đoạt mất cơ duyên, nên nhất trí đồng ý phong tỏa, chờ Dũng Tuyền Cảnh của các gia tộc đến.
"Tiểu tử, không có ý kiến chớ?" Lý Tàng Dạ cười híp mắt nhìn Lăng Hàn. "Đương nhiên không có ý kiến!" Lăng Hàn cười đáp. "Có điều, các vị nên tranh thủ thời gian, cánh cửa này nhiều nhất chỉ có thể chống đỡ mười ngày." Các lão quái vật đều khinh thường, vậy mà không nói sớm, giờ vội vàng gọi người, không biết có thể gọi được bao nhiêu. Cả đám rút lui, dùng Thư Điểu truyền tin về Hoàng Đô.
Trong lều, Lăng Hàn tiếp tục tu luyện. Lần này, hắn đã "đánh cướp" Bát Đại Hào Môn và Hoàng thất, luyện chế ra rất nhiều đan dược quý giá, đủ dùng trong một thời gian dài. "Đánh cướp thật thoải mái a!" Hắn thầm nghĩ, vừa nuốt đan dược.
Bốn ngày trôi qua, từng tốp thanh niên lục tục kéo đến. Họ là thế hệ trẻ tuổi của Bát Đại Thế Gia và Hoàng thất, hoặc là Dũng Tuyền Cảnh, hoặc là Tụ Nguyên Cảnh. Rõ ràng, các lão quái vật đều hy vọng hậu nhân của gia tộc mình đoạt được bí bảo, nên càng nhiều người càng tốt. Đến ngày thứ bảy, số lượng thanh niên đã lên đến hơn hai trăm người. Các lão quái vật cảm thấy không thể chờ đợi thêm nữa, vì thời gian chỉ còn ba ngày. "Xuất phát!"
Trong mấy ngày ngắn ngủi này, cả ba người Lăng Hàn đều có sự đột phá. Lưu Vũ Đồng, với Tam Âm Tuyệt Mạch và Tam Âm Huyền Công, lại được Tứ Hóa Đan hỗ trợ, tu vi tiến bộ thần tốc, đột phá lên Dũng Tuyền tầng hai. Đối với đa số võ giả, việc đột phá cảnh giới là khó khăn nhất. Nhưng Tứ Hóa Đan có thể trợ giúp cảm ngộ cảnh giới, đây là điều khiến người ta phải rợn tóc gáy. Lưu Vũ Đồng vốn thông minh, lại đang ở đỉnh cao Dũng Tuyền tầng một, việc đột phá diễn ra tự nhiên như nước chảy thành sông. Nàng không vội tăng cao tu vi mà tập trung củng cố căn cơ, đồng thời luyện tập Tứ Quý Kiếm Pháp mà Lăng Hàn truyền thụ – một võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm. Chỉ mới học được vài chiêu, nhưng nàng đã có tiến bộ vượt bậc.
Lý Tư Thiền cũng từ Tụ Nguyên tầng ba tăng lên Tụ Nguyên tầng bốn. Dù có kháng dược tính, nhưng tu vi của nàng còn thấp, nên vẫn có thể đột phá một tiểu cảnh giới. Lăng Hàn thì đột phá lên Tụ Nguyên tầng sáu. Cảnh giới của hắn vẫn còn thấp, nhưng sức chiến đấu thì cực kỳ khủng bố. Với Ngũ hành nguyên hạch, sáu đạo kiếm khí, Bất Diệt Thiên Kinh và Khô Mộc Chi Thể, lực công kích của hắn đạt tới mười lăm tinh, còn năng lực phòng ngự thì mạnh hơn, có thể nói là hai mươi tinh. "Vẫn không đủ!" Lăng Hàn lắc đầu. Chỉ khi bước vào Dũng Tuyền Cảnh, hắn mới có thể sử dụng võ kỹ Huyền Cấp một cách hiệu quả.
Lưu Vũ Đồng liếc hắn một cái. Hơn nửa năm trước, hắn chỉ là Luyện Thể tầng hai, giờ đã đạt Tụ Nguyên tầng sáu mà còn chê chậm? Hắn muốn người khác sống sao?
Khi họ bước ra khỏi lều, gặp gỡ mọi người, một nam tử nhìn thấy Lưu Vũ Đồng liền tiến tới chào hỏi. Đó chính là Ngô Ba. "Xem kiếm!" Lưu Vũ Đồng vừa thấy Ngô Ba, không nói lời nào, rút kiếm đâm tới. Ngày đó Ngô Ba vì tìm nàng mà đến Lăng gia đại náo, làm nhiều người bị thương, khiến nàng áy náy. Giờ đây, kẻ thù gặp lại, nàng không thể kiềm chế cơn giận. Ngô Ba biến sắc. Dũng Tuyền tầng hai! Khi ở Thương Vân Trấn, nàng chỉ vừa đột phá Dũng Tuyền Cảnh. Mới nửa tháng mà đã lên Dũng Tuyền tầng hai? Hắn, được gia tộc bồi dưỡng hết sức, giờ vẫn chỉ là Dũng Tuyền tầng một đỉnh cao. So với Lưu Vũ Đồng, hắn hoàn toàn là phế vật!
Bị một cao thủ Dũng Tuyền tầng hai điên cuồng tấn công, Ngô Ba không dám chậm trễ, vội vàng rút kiếm chống đỡ. Leng keng leng keng... Hai thanh trường kiếm va chạm không ngừng, tóe ra hỏa tinh kịch liệt. Theo lý mà nói, Dũng Tuyền tầng hai sẽ nghiền ép tầng một. Nhưng Lưu Vũ Đồng mới đột phá, căn cơ chưa vững, ảnh hưởng đến sức chiến đấu. Ngô Ba, dù cũng nhờ đan dược, nhưng đã kẹt ở tầng một đỉnh cao rất lâu, căn cơ vững chắc. Bởi vậy, hai người bộc phát sức chiến đấu tương đương, khó phân thắng bại trong thời gian ngắn.
Xung quanh, mọi người bàn tán xôn xao về sự tiến bộ của Lưu Vũ Đồng. "Minh châu của Lưu gia sao lại mạnh như vậy?" "Nửa năm trước nàng chỉ là Tụ Nguyên tầng tám, giờ đã Dũng Tuyền tầng hai, thật không thể tưởng tượng!" "Đóa kiều hoa này càng ngày càng khó hái!" "Nhưng cũng càng ngày càng khiến người ta yêu thích, thiên phú như vậy, chà chà, ta nhìn trúng nữ nhân này!" "Nói láo, bằng ngươi cũng xứng!"
Lưu Vũ Đồng đánh mãi không xong, lửa giận trong lòng càng bùng lên. Trường kiếm đột nhiên vẩy một cái, một luồng kiếm ý mạnh mẽ lưu chuyển, cả người nàng trở nên cực kỳ nghiêm túc. Tứ Quý Kiếm Pháp, võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm! Bộ kiếm pháp chia làm bốn phần: xuân, hạ, thu, đông. Dù Lưu Vũ Đồng mới chỉ học được vài chiêu Xuân Vũ kiếm pháp, chưa thể tạo thành kiếm trận bốn mùa tuần hoàn, nhưng uy lực của một thức Huyền Cấp thượng phẩm cũng đủ kinh người. Ánh kiếm lạnh lẽo âm trầm, trong không khí như có những hạt mưa li ti bay lượn, theo kiếm thức nhảy múa, tạo nên một cảnh tượng kỳ ảo. Giai nhân như họa, kiếm thức như cảnh, khiến mọi người như mê như say, dù cho có những kẻ một lòng lập chí võ đạo, giờ đây cũng không khỏi động lòng, say mê trước phong thái của Lưu Vũ Đồng. Mỹ nhân như ngọc, kiếm như cầu vồng, khiến nhiều người muốn ngâm thơ hát vang. Một chữ: Đẹp!