Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 27

Chương 27: Thần Dược Dị Hỏa

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 131 đến 135 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc lòng dũng cảm và trí tuệ siêu phàm của Lăng Hàn khi đối mặt với hiểm nguy. Tác giả khéo léo lồng ghép những kiến thức uyên thâm từ kiếp trước của nhân vật, biến mỗi thử thách thành cơ hội để Lăng Hàn khẳng định bản thân và gặt hái kỳ duyên. Sự xuất hiện của thần dược và dị hỏa không chỉ là phần thưởng cho lòng kiên trì mà còn mở ra những khả năng mới, định hình con đường tu luyện độc đáo của anh. Bi kịch về một quá khứ bi tráng được hé lộ mờ nhạt, tạo chiều sâu cho bối cảnh và thúc đẩy sự tò mò về những bí ẩn còn ẩn giấu.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Khí thế hùng hổ ban đầu của Lăng Hàn khi đối diện với đám đông đã lắng xuống. Anh mỉm cười, ánh mắt quét qua những khuôn mặt còn bàng hoàng sau màn thị uy sức mạnh. "Còn ai không phục?" Câu hỏi nhẹ bẫng nhưng đủ sức khiến tất cả lắc đầu quầy quậy. Kẻ này quá mạnh, không phải Dũng Tuyền Cảnh thì đừng hòng đối đầu. Mấy vị Dũng Tuyền Cảnh tuy hừ lạnh khinh khỉnh, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc sang Lưu Vũ Đồng, người đang thủ kiếm đứng bên cạnh Lăng Hàn, như một bức tường vững chắc. Sự kiêng dè hiện rõ.

Nhưng lúc này, điều quan trọng hơn cả là linh dược quý hiếm kia đã lao thẳng vào một khu vực bí ẩn, nuốt chửng mọi ánh sáng. Làm sao để lôi nó ra mới là vấn đề cấp bách. Càng lúc càng nhiều người đổ về, tạo thành một vòng vây khổng lồ quanh khu vực đen kịt. Nơi đây dường như là trung tâm của không gian ngầm, một vòng tròn rộng lớn, nhưng bức màn đen kia như một thực thể sống, ngăn cách tầm nhìn, khiến người ở đầu này không thể thấy gì ở đầu kia. May mắn thay, số lượng người đủ đông để phong tỏa, đảm bảo thần dược không thể thoát ra mà không bị phát hiện.

"Làm sao bây giờ?" Tiếng xì xào vang lên khi vòng vây được thiết lập.
"Nhốt nó lại, không tin nó không ra!" Một người nảy ra ý tưởng.
"Ngươi ngốc à? Nó là thực vật, cắm rễ ở đó mấy trăm năm cũng được, còn chúng ta thì sao? Nhiều nhất ba ngày là phải rút lui!" Một tiếng mắng vọng lại, khiến người kia ngượng ngùng.

Tất cả đều cau mày. Một cây thần dược, thậm chí có thể là thần dược truyền thuyết, ngay trước mắt mà không thể chạm tới, cảm giác này thật sự muốn phát điên. Vài người đã đi tìm các lão quái vật, hy vọng họ có cách, còn những người khác thì kiên nhẫn chờ đợi.

Trong khi đó, Lăng Hàn chậm rãi tiến đến bức tường vô hình. Anh đưa tay ra cảm nhận, một cảm giác quen thuộc ùa về. Khóe môi anh khẽ nhếch. Kiếp trước, anh đã từng gặp vô số tình huống tương tự trong các di tích cổ, đó cũng là lý do anh sớm cảnh báo Lưu Vũ Đồng. Đây không phải bức tường, mà là một loại khí tràng, một luồng khí tràng vượt xa Thiên Nhân Cảnh! Nếu còn là Thiên Nhân Cảnh, với sự nghiên cứu sâu sắc về khí tràng, anh có thể cố sức phá vỡ. Nhưng giờ đây, với tu vi hiện tại, anh hoàn toàn không có tư cách đó.

"Lẽ nào, chỉ có thể dùng thứ kia?" Lăng Hàn trầm ngâm, rút ra thanh khuyết đao. Đây là bảo đao của đồ đệ anh, có lẽ là di vật duy nhất còn sót lại. Dùng toàn lực bộc phát dư uy của linh khí, có thể miễn cưỡng đạt tới sức mạnh của Thiên Nhân Cảnh. Nhưng đổi lại, bảo đao sẽ hoàn toàn hủy hoại. Anh do dự. Hơn nữa, thanh đao này chỉ có thể bộc phát một lần, vậy sau khi vào, làm sao để ra?

Chỉ trong tích tắc, anh đã hạ quyết tâm: phải vào! Bởi vì không chỉ có thần dược, nơi đây còn ẩn chứa bí mật về đại chiến năm xưa, anh muốn tìm hiểu ngọn ngành. Hơn nữa, nếu bên trong thực sự có di cốt của một vị Phá Hư Cảnh tạo nên khí tràng này, biết đâu anh lại có cách hóa giải.

"Hai người các ngươi, yểm hộ ta một lát." Lăng Hàn quay sang Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền. Khu vực này quá rộng, mọi người đứng cách xa nhau. Lăng Hàn đứng giữa hai cô gái, nếu người ở hai bên không chú ý, rất khó phát hiện ra anh. Hai cô gái không hiểu anh định làm gì, nhưng đều gật đầu, tin tưởng vào khả năng phi phàm của anh.

Lăng Hàn kích hoạt bảo đao. Ý chí võ đạo của Giang Dược Phong, người đồ đệ đã khuất, được anh truyền thừa. Tuy hiện tại anh còn yếu ớt, nhưng sợi dây truyền thừa vẫn tồn tại. Thần thức khẽ lay động, ý chí võ đạo trong bảo đao bỗng thức tỉnh. "Vù!" Phù văn trên bảo đao bừng sáng, chói lóa. Nhưng đó chỉ là tia sáng cuối cùng, chẳng mấy chốc sẽ trở lại bình thường.

Lăng Hàn không chút do dự, cầm bảo đao chém thẳng vào khí tràng, mở đường cho mình. Dù vậy, thần kinh anh vẫn căng như dây đàn. Bảo đao trong tay rung lên bần bật như cá bơi, thân hình anh cũng chao đảo theo từng bước chân. Anh đang mở ra một con đường sinh tử.

Trong chớp mắt, thân hình anh biến mất vào khu vực u ám, không còn thấy bóng dáng. Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền há hốc mồm, nhìn nhau, trong mắt đối phương đều là sự kinh ngạc tột độ và cả một sự kính ngưỡng đậm sâu. Thiếu niên này, không, người đàn ông này, còn điều gì là không thể làm được? Nhanh chóng, họ thu ánh mắt lại, tập trung tinh thần che chắn cho Lăng Hàn, tránh để người khác phát hiện anh đã biến mất. Nếu Lăng Hàn thực sự có được bảo bối gì, với thực lực hiện tại của anh, chắc chắn sẽ không giữ nổi.

Lăng Hàn mồ hôi đầm đìa. Trong khí tràng này, mỗi bước đi đều là hiểm nguy. Kiếp trước, là cường giả Thiên Nhân Cảnh, anh chỉ cần một bước đi sai cũng đủ trọng thương. Còn với tu vi hiện tại, đây quả thực là đi lấy tiền trong chảo dầu, chỉ cần một chút sơ sẩy cũng tan xương nát thịt, không có cơ hội thứ hai. Nhưng điều này lại càng khiến anh hưng phấn. Sự tập trung cao độ khiến ánh mắt anh trở nên cực kỳ sáng suốt.

Thiên tài và kẻ điên, đôi khi chỉ cách nhau một sợi tóc. Kiếp trước, anh say mê luyện đan, một khi đã vào trạng thái là như người điên. Kiếp này, anh đặt trọng tâm vào võ đạo, và sự điên cuồng ấy cũng bộc lộ, chỉ là trước đây chưa có cơ hội. Nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, khiến toàn thân anh căng cứng, nhưng lại càng làm anh hưng phấn. Chạm vào ranh giới sinh tử, anh cảm nhận được ý nghĩa của sinh mệnh, thần thức cuồn cuộn như biển cả sôi trào. Thậm chí anh còn có cảm giác, mình có thể rèn luyện thần thức ngay tại nơi đây.

Ánh hào quang trên bảo đao bắt đầu lập lòe, Lăng Hàn giật mình. Tình trạng hư hao của thanh đao này vượt quá sức tưởng tượng, chỉ kiên trì được chút thời gian đã phai mờ. Tuy anh thích mạo hiểm, nhưng mạo hiểm và chịu chết là hai chuyện hoàn toàn khác. Anh vội vã tăng tốc. Vì phải suy tính từng biến hóa của khí tràng, tinh thần anh tập trung cao độ, tiêu hao cực lớn. Mồ hôi như suối tuôn chảy, làm ướt sũng quần áo, thậm chí còn chảy thành dòng. Nhưng anh không hề cảm giác, ánh mắt sáng quắc, không ngừng tiến về phía trước.

"Vù!" Bảo đao lóe sáng lần cuối, tất cả phù văn đồng loạt biến mất, vỡ tan. Điều này báo hiệu ý chí võ đạo trong đao đã hoàn toàn tắt lịm. "Hô!" Lăng Hàn lao ra bước cuối cùng, anh cuối cùng cũng thoát khỏi khu vực khí tràng phong tỏa. Phía trước lại hiện ra ánh sáng.

Đây là một khu vực chỉ rộng khoảng mười trượng, chính giữa có một bộ di cốt đang ngồi xếp bằng. Còn cây thần dược kia thì đang ra sức đâm rễ vào lòng đất bùn. Chỉ là mặt đất nơi đây dường như vô cùng kiên cố, qua lâu như vậy mà thần dược mới chỉ đâm rễ được một nửa. Ánh mắt Lăng Hàn sáng rực, anh lặng lẽ tiếp cận thần dược. Anh không biết thần dược có khả năng cảm nhận hay không, nhưng rõ ràng lúc này nó chưa phát hiện ra anh.

Mười bước, tám bước, năm bước, ba bước! Đột nhiên, Lăng Hàn tung người ra, đưa tay chộp lấy cây thần dược!

Thần dược đang miệt mài cắm rễ, hoàn toàn không ngờ có người lại đột phá được khí tràng phong tỏa. Nó nhất thời bị Lăng Hàn đánh cho trở tay không kịp, vội vã rút rễ né tránh. Nhưng lần này, nó đã chậm một bước! Dù tốc độ của nó rất nhanh, rễ đã rút lên, nhưng tay Lăng Hàn cũng đã kịp tóm lấy, nắm chặt phần rễ.

Thần dược dường như kinh hãi tột độ, đóa hoa mở ra rồi co rút lại, ngay cả cành cũng vặn vẹo. Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, nó đột nhiên giật mạnh, thân hình bay vút ra ngoài. "Vèo!" Nó lao thẳng vào khí tràng, biến mất.

Lăng Hàn kinh ngạc, buông tay nhìn. Trong tay anh còn lại ba sợi rễ đứt đoạn, nơi đứt gãy có chất lỏng màu trắng sữa chảy ra. Nhất thời, một mùi thơm ngát không thể diễn tả tràn ngập, khiến toàn thân anh thư thái, như muốn vũ hóa phi thăng. "Đây là thần dược!"

Lăng Hàn nào dám lãng phí, vội đưa lưỡi ra liếm sạch những giọt chất lỏng đó. Lãng phí một giọt cũng là tội lỗi không thể tha thứ. "Thoải mái! Thoải mái quá!" Chỉ ngửi thôi đã khiến anh có cảm giác vũ hóa phi thăng, ăn vào miệng, cảm giác này càng mãnh liệt hơn, khiến lỗ chân lông toàn thân anh mở ra, linh khí tự động rót vào, thoải mái khắp cơ thể, sướng đến không thể tả. Đặc biệt là thần thức, được tẩm bổ rất lớn, huyết nhục gân cốt cũng có sự tăng lên tương ứng, ngược lại tu vi lại tăng chậm nhất.

"Giá trị của thần dược, không nằm ở việc tăng cao tu vi." Lăng Hàn thầm nói. Anh mở thần thức, quan sát kỹ những biến hóa trong cơ thể. "Sức sống." Anh kết luận hai chữ. Được thần dược tẩm bổ, sức sống của anh tăng lên cực lớn. Mọi võ giả đều biết, con người chỉ có trăm năm tuổi thọ, trừ khi đạt đến Sinh Hoa Cảnh, mới có thể phá vỡ giới hạn phàm nhân, đạt được hai trăm năm tuổi thọ. Bằng không, dù có ăn nhân sâm ngàn năm, nhiều nhất cũng chỉ làm chậm quá trình lão hóa, sống thêm vài năm mà thôi.

Tại sao Sinh Hoa Cảnh lại có thể đạt được hai trăm năm tuổi thọ? Chính là vì sức sống của cơ thể được tăng cường. Từ sau Sinh Hoa Cảnh, mỗi lần đột phá đại cảnh giới đều là một lần lột xác sinh mệnh, không ngừng tăng cường sức sống, không ngừng nâng cao giới hạn tuổi thọ. Quan trọng nhất là, Thiên Nhân Cảnh là một rào cản. Nếu không thể đạt đến Phá Hư Cảnh, thì giới hạn sinh mệnh của võ giả cũng chỉ dừng lại dưới ngàn năm.

Nhưng thần dược có thể tạo ra hiệu quả tương tự! Chỉ ăn vài giọt thần dịch, sức sống của Lăng Hàn đã tăng lên cực lớn. Là một người từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, anh có thể tính toán được, mình đại khái đã tăng thêm hai mươi năm tuổi thọ. "Hai mươi năm! Chỉ với vài giọt!" Nếu có thể ăn hết cả cây, anh có thể tăng bao nhiêu tuổi thọ? Một ngàn năm, đó là ít nhất, tương đương với việc giúp một cường giả Thiên Nhân Cảnh sống thêm một đời, với phàm nhân là mười đời!

Thế gian này cái gì quý giá nhất? Không phải công pháp, không phải võ kỹ, không phải của cải, mà là sinh mệnh. "Ngàn năm tuổi thọ, điều này sẽ khiến các cường giả Thiên Nhân Cảnh phát điên!"

Lăng Hàn cất ba sợi rễ vào không gian giới chỉ. Tăng tuổi thọ chỉ là một công hiệu của thần dược, đương nhiên cũng là công hiệu lớn nhất, nhưng còn có những tác dụng khác, như cải thiện thể chất, phạt mao tẩy tủy! Anh sở hữu Linh Căn Thần Cấp, nhưng điều đó không có nghĩa thể chất cũng là Thần cấp. Ngược lại, thể chất của anh rất bình thường, chỉ là nhờ tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, thể chất của anh mới nhảy vọt thành Khô Mộc Chi Thể, có thể sánh ngang những thể chất đặc thù. Nói cách khác, thể chất của anh còn lâu mới đạt đến trạng thái hoàn mỹ, ít nhất còn có Nham Thạch Chi Thể, Thiết Bì Chi Thể và Kim Cương Chi Thể. Hơn nữa, đây mới chỉ là tầng thứ nhất của Bất Diệt Thiên Kinh.

"Thần dược có tác dụng tăng cường thể chất, nói không chừng ta có thể dựa vào nó để tu thành Nham Thạch thể!" Ánh mắt Lăng Hàn lóe sáng. Nâng lên Nham Thạch thể, lực phòng ngự không chỉ tiến thêm một bước, anh còn có thể ngưng luyện ra hai giọt Bất Diệt Chân Dịch, tổng cộng có ba giọt, lá bài tẩy càng thêm đầy đủ.

"Đáng tiếc, nếu có một cây thần dược hoàn chỉnh, nói không chừng có thể lập tức tiêu thăng đến Thiết Bì Chi Thể, thậm chí Kim Cương Chi Thể!" Anh không khỏi tiếc nuối, nhưng lập tức bật cười, tự nhủ: "Làm người không thể quá tham lam. Kiếp trước ta ngay cả bảo dược cấp chín cũng chưa từng thấy, hiện tại ở Tụ Nguyên tầng sáu lại nhìn thấy thần dược cấp mười, thậm chí còn được ba sợi rễ. Điều này mà còn không biết đủ, chắc sẽ bị thiên lôi đánh mất!"

Ánh mắt anh chuyển sang bộ xương khô. Anh mơ hồ cảm thấy, đây chính là căn nguyên của tất cả. Bộ xương khô này hiển nhiên đã trải qua một trận đại chiến, xương trên người ít nhất nát vụn hàng trăm khúc. Rất khó tưởng tượng mất nhiều xương như vậy, làm sao còn có thể tiếp tục chiến đấu. Anh chậm rãi tiếp cận, nhìn kỹ, không khỏi khiếp sợ. Trong những xương cốt này, lại có từng ký tự màu vàng, chỉ là thời đại quá xa xưa, hay lúc trước người này bị thương quá nặng, những chữ này hầu như đã mờ nhạt.

Nhưng điều này không hề cản trở Lăng Hàn cảm nhận được sức mạnh to lớn của những chữ đó. Đây nói là văn tự, chi bằng nói là đồ án, một loại đồ án biểu hiện sức mạnh đất trời bằng phương thức văn tự. "Chờ đã!" Lăng Hàn ngẩn ra. "Kỳ thực Bất Diệt Thiên Kinh cũng như thế, bởi vì ta căn bản không có cách nào dùng lời nói thuật lại!" Anh bỗng nhiên tỉnh ngộ, chẳng trách anh cần mười ngàn năm mới có thể lĩnh ngộ tầng thứ nhất, đó là bởi vì chuyện này căn bản vượt qua giới hạn ngôn ngữ, đạt đến một độ cao khác.

"Có điều, tuy chỉ là liếc mắt nhìn, nhưng ta có thể khẳng định, chữ trên xương này không sánh bằng Bất Diệt Thiên Kinh." Trình độ của hai bên căn bản không giống nhau. "Nhưng có thể chắc chắn, đây chính là cường giả Phá Hư Cảnh. Nếu ta có thể dòm ngó một tia ý chí võ đạo của hắn, đối với ngày sau ta xung kích Phá Hư Cảnh, tất sẽ có nhiều chỗ tốt!" Lăng Hàn tự nhủ, trợn to hai mắt, mạnh mẽ ghi nhớ những chữ vàng vào đầu.

"Oanh!" Một đoàn hồng quang bỗng nhiên từ trong bộ xương tuôn ra, cực kỳ chói mắt. Kèm theo một luồng sóng nhiệt kéo tới, khiến Lăng Hàn không tự chủ lùi về phía sau vài bước. Một đoàn liệt diễm màu đỏ, hiện lên trên đỉnh bộ xương, hình thành các loại hình dạng, phảng phất như có sinh mệnh. "Dị Hỏa!" Lăng Hàn thốt lên kinh ngạc.

Dị Hỏa, một loại vật chất kỳ quái trong thiên địa, cũng có thể nói là năng lượng. Đối với võ giả và Đan sư mà nói, giá trị cao đến không thể tưởng tượng. Bởi vì võ giả luyện hóa Dị Hỏa, có thể rèn luyện thể chất, tăng cao tu vi, thậm chí có thể tu ra một loại võ kỹ nào đó. Mà Đan sư dung hợp Dị Hỏa, luyện chế đan dược sẽ nắm giữ ưu thế mạnh mẽ. Tại sao? Bởi vì luyện đan quan trọng nhất là khống hỏa. Nhưng sức mạnh của võ giả có hạn, nhiệt độ của hỏa diễm cũng có cực hạn. Dị Hỏa có thể tăng cực hạn này lên gấp mấy lần, giúp Đan sư có không gian thao tác rộng lớn hơn.

Ví dụ như Lăng Hàn, với thực lực của anh, vốn có thể luyện chế đan dược Thiên Cấp, nhưng giới hạn cảnh giới khiến anh không thể làm được, vì không thể thôi thúc nhiệt độ cao như vậy. Nhưng nếu dung hợp một đoàn Dị Hỏa, hiện tại muốn luyện chế đan dược Thiên Cấp thì vẫn là mơ, nhưng muốn luyện chế Địa Cấp lại có thể. Dù cho hiện tại chưa được, chờ đột phá Dũng Tuyền Cảnh, phỏng chừng cũng gần như có thể. Hai mắt anh phát sáng.

Lăng Hàn chỉ cảm thấy đời này, số mệnh của mình tuyệt đối là nghịch thiên. Đời trước, anh là cường giả Thiên Nhân Cảnh, nhưng bất kể là thần dược hay Dị Hỏa, anh cũng chưa từng thấy. Nhưng đời này, chỉ mới là Tụ Nguyên tầng sáu, anh đã gặp cả hai thứ này, thậm chí còn có được ba sợi rễ của thần dược. Nếu như còn có thể thu lấy đoàn Dị Hỏa này... Trái tim Lăng Hàn không khỏi đập thình thịch.

Dị Hỏa có thể giúp anh vượt cấp luyện đan, hơn nữa, nhiệt độ cao của Dị Hỏa cũng có thể làm một đòn sát thủ. Anh có chút kỳ lạ, đoàn Dị Hỏa này làm sao mà sinh ra? Phải biết, Dị Hỏa có rất nhiều chủng loại, nhưng mỗi loại có yêu cầu sinh ra khác nhau. Dị Hỏa bình thường nhất đương nhiên sinh trong núi lửa, nhưng có những Dị Hỏa đặc thù lại sinh ở những nơi âm lãnh, thậm chí trong hàn băng, được gọi là Hàn Băng Liệt Diễm, có thể đóng băng sinh linh. Nhưng nơi này thì sao? Lăng Hàn làm sao cũng không nghĩ ra được nơi đây có điều kiện thích hợp cho Dị Hỏa sinh ra, ngoại trừ... bộ xương trước mắt này.

Bộ xương khô này khi còn sống, là cường giả Phá Hư Cảnh! Lẽ nào, Phá Hư Cảnh còn có thể sinh dưỡng Dị Hỏa? Lăng Hàn thầm nói, mắt không chớp nhìn chằm chằm đoàn Dị Hỏa kia, nghĩ cách làm sao để thu lấy. Nếu như anh còn tu vi Thiên Nhân Cảnh, việc này dĩ nhiên không khó khăn, chỉ cần mạnh mẽ trấn áp là được. Nhưng hiện tại, với tu vi Tụ Nguyên tầng sáu, mạnh mẽ thu lấy, e rằng sẽ bị đốt thành tro bụi.

"Tiểu Hỏa, Tiểu Hỏa, đến đây, đến đây, sau này cùng ta làm bạn!" Lăng Hàn gọi Dị Hỏa như gọi một chú chó con. Dị Hỏa biến ảo hình dạng, không chút để ý đến anh. Điều này là tự nhiên, Dị Hỏa làm sao có thể nghe hiểu ngôn ngữ của con người? Lăng Hàn nhe răng, dùng thần thức câu thông. Điều này có thể vượt qua rào cản ngôn ngữ, nhưng vấn đề là, anh dám dùng thần thức tiếp xúc Dị Hỏa sao? Oai lực của Dị Hỏa đủ để phân diệt thần thức của anh. Ít nhất, tầng thứ nhất của Bất Diệt Thiên Kinh còn không cách nào chữa trị thần thức. Nhưng muốn anh từ bỏ Dị Hỏa, anh lại không cam lòng.

Anh vắt óc suy nghĩ, đột nhiên thông suốt, có thể để Hắc Tháp giúp đỡ hay không? Anh cảm thấy cấp độ của Hắc Tháp còn cao hơn Phá Hư Cảnh, đủ để trấn áp đoàn Dị Hỏa này. Vấn đề là, tuy Hắc Tháp sống nhờ trong cơ thể anh, nhưng vị đại gia kia, có để ý tới anh hay không, có thể mời được không? "Thử xem!" Anh dùng thần thức kích thích Hắc Tháp, nhưng Hắc đại gia vẫn bình chân như vại, không chút để ý đến anh.

Lăng Hàn cũng không nhụt chí, thần thức không ngừng "quấy rầy" Hắc Tháp. Trước đây anh đã có kinh nghiệm, Hắc Tháp không phải là vật vô tri vô giác. Cuối cùng, Hắc Tháp khẽ rung lên, phát ra một đạo gợn sóng. Anh không cảm thấy gì, nhưng bộ xương khô kia lại xuất hiện càng nhiều vết rạn nứt, căn bản không chịu nổi gợn sóng của Hắc Tháp. Đoàn Dị Hỏa kia như một cô bé bị hoảng sợ, đột nhiên cuộn mình thành một đoàn, run rẩy lạnh lẽo.

Trong lòng Lăng Hàn khẽ động, vẫy vẫy đoàn Dị Hỏa kia. Một cảnh tượng khiến người ta kinh ngạc xuất hiện, đoàn Dị Hỏa này thật sự nhảy vào tay anh. Kỳ dị hơn nữa là, Lăng Hàn không hề cảm thấy nóng chút nào. "Dị Hỏa quả nhiên có linh!"

Lăng Hàn đánh bạo câu thông với Dị Hỏa, dùng thần thức truyền đạt ý nghĩ, nói: "Tiểu tử, sau này theo ta, ta sẽ tìm càng nhiều Dị Hỏa, để các ngươi dung hợp, cuối cùng trở thành hỏa diễm mạnh nhất thiên hạ!" Thần thức truyền niệm, điều này vượt qua giới hạn ngôn ngữ, chủng tộc, chỉ cần tồn tại có linh trí, đều có thể hiểu được.

"Y nha nha, y nha nha!" Dị Hỏa truyền ra ý nghĩ mơ hồ, như một đứa trẻ bi bô tập nói, không rõ ràng. Lăng Hàn hiểu rõ, Dị Hỏa này xác thực đã sinh ra linh trí, nhưng linh trí còn quá thấp, như một đứa trẻ vừa mới sinh ra. "Tiểu hài tử... không phải dễ lừa gạt sao!"

Lăng Hàn phóng thích thiện ý, để Dị Hỏa cân nhắc. Thực tế anh cũng không nói dối, sau này nếu gặp Dị Hỏa, anh nhất định sẽ ra tay, để Dị Hỏa không ngừng dung hợp, tăng lên oai lực của nó. Trong thiên hạ, mọi sinh linh, bản năng đều có khát vọng trở nên mạnh mẽ hơn, hoàn mỹ hơn. Dị Hỏa đương nhiên cũng không ngoại lệ. Chúng không thể tu luyện, nhưng có thể dung hợp lẫn nhau, làm cho linh trí tăng trưởng, tăng lên uy năng.

Lăng Hàn không vội, không ngừng câu thông với Dị Hỏa. Anh có niềm tin, bởi vì vừa nãy Hắc Tháp phát uy, khiến Dị Hỏa cảm nhận được anh mạnh mẽ. Chim khôn chọn cành mà đậu, linh trí của Dị Hỏa đơn giản, có thể nói là cực kỳ thuần khiết. Vậy nếu nó muốn chọn chủ nhân, có mạnh mẽ hay không khẳng định là yếu tố cân nhắc đầu tiên. Cảnh giới của Lăng Hàn không cao không quan hệ, Hắc Tháp trâu bò là được.

"Y nha nha, y nha nha!" Dị Hỏa truyền lại ý nghĩ mơ hồ, đột nhiên chui vào lòng bàn tay của Lăng Hàn, giống như nước đổ vào cát, lập tức bị hấp thu, tiến vào trong cơ thể anh. Lăng Hàn chưa từng dung hợp Dị Hỏa, nhưng kiếp trước anh đã có được thủ pháp luyện hóa, dung hợp, nên đối với bước tiếp theo anh không hề xa lạ.

Hiện tại Dị Hỏa đã tiến vào trong cơ thể anh, anh có hai lựa chọn. Thứ nhất là luyện hóa Dị Hỏa, tiêu diệt linh trí của nó, biến thành năng lượng, tẩm bổ bản thân. Thứ hai là dung hợp Dị Hỏa, bảo lưu linh trí, giống như để cơ thể biến thành nơi cư trú cho Dị Hỏa. Đối với võ giả mà nói, đương nhiên không chút do dự chọn phương pháp thứ nhất. Nhưng Lăng Hàn há có thể nuốt lời, dù là đối với một đoàn Dị Hỏa. Huống chi anh còn muốn luyện đan, đương nhiên phải bảo lưu Dị Hỏa hoàn chỉnh mới là lựa chọn tốt nhất.

Anh dung hợp với Dị Hỏa, "tiểu tử" này nằm trong tay trái của Lăng Hàn, thông qua linh hồn liên kết với nhau. Hắc Tháp nhẹ nhàng rung động, mang theo uy lực trấn áp chư thiên, khiến toàn bộ quá trình diễn ra thuận lợi một cách kỳ lạ. Chỉ nửa giờ sau, quá trình dung hợp đã hoàn tất.

Lăng Hàn mở mắt, xòe tay trái ra. "Oanh!" Hỏa diễm màu hồng thiêu đốt trong tay anh, nhưng không phải do nguyên lực thôi thúc, mà là đến từ Dị Hỏa. "Y nha nha!" Dị Hỏa cũng toát ra ý vui, dường như rất hài lòng với cơ thể của Lăng Hàn. Tay trái Lăng Hàn chấn động, Dị Hỏa bay ra, dưới sự chỉ huy của anh, không ngừng nhảy múa. Anh lại vẫy tay, Dị Hỏa bay trở về, tan vào trong tay trái anh.

"Ha ha ha ha, hiện tại sức chiến đấu của ta lại tăng lên một đoạn. Dị Hỏa thiêu đốt, đừng nói Dũng Tuyền Cảnh, dù Linh Hải Cảnh cũng có thể giết! Chỉ là, làm sao tiếp cận là một vấn đề, ai cũng sẽ không ngớ ngẩn đến mức để Dị Hỏa gần người."

"Có điều, nếu ta để Dị Hỏa quấn ở trên nắm tay, trên mũi kiếm, người khác bất cẩn khinh địch, thật có thể bị miểu sát!"

"Khà khà, liền xem ai xui xẻo như thế." Lăng Hàn lại nhìn về phía bộ xương khô. Bị Hắc Tháp rung mấy lần, vết rạn trên xương đã càng ngày càng nhiều, văn tự màu vàng không thể phân biệt, khiến anh hô to "thịt đau". Kia là ý chí võ đạo của Phá Hư Cảnh!

"Quên đi, quên đi, ta quá tham lam!" Lăng Hàn nói. "Lần này ta thu hoạch đã lớn đến không thể diễn tả, huống hồ, hiện tại cho ta ý chí võ đạo của Phá Hư Cảnh thì có ích gì? Ta vốn có thể một đường bay thẳng tới Thiên Nhân Cảnh mà."

"Hiện tại vấn đề là, làm sao rời đi?" Lăng Hàn nhìn bộ xương khô kia, trong lòng đã có suy đoán. Năm đó Giang Dược Phong cùng lượng lớn cường giả Thiên Nhân Cảnh vây công vị Phá Hư Cảnh này, kết quả cuối cùng hẳn là lưỡng bại câu thương, đều chết. Chỉ là Phá Hư Cảnh quá mạnh mẽ, chết rồi cũng tạo thành một khu vực cấm chế, không ai có thể tiến vào. Nhưng vạn năm trôi qua, dù ý chí võ đạo của Phá Hư Cảnh cũng không tránh khỏi suy yếu. Sau một lần địa chấn, có Linh khí trôi ra, cuối cùng đã dẫn anh tới đây.

Lăng Hàn không biết khi còn sống vị Phá Hư Cảnh này có thân phận gì, nhưng anh tuyệt đối tín nhiệm đồ đệ của mình. Nếu Giang Dược Phong tham gia vây công, vậy cường giả Phá Hư Cảnh này khẳng định là tội nghiệt ngập trời. Muốn rời khỏi nơi này, đơn giản! Bởi vì tất cả cấm chế nơi đây đều bắt nguồn từ ý chí võ đạo của Phá Hư Cảnh. Chỉ cần dập tắt cỗ ý chí võ đạo này, vậy nơi đây tự nhiên sẽ trở về hình dáng ban đầu.

Với người khác mà nói, muốn dập tắt ý chí võ đạo của một vị Phá Hư Cảnh, đó căn bản là chuyện không thể nào. Nhưng đối với Lăng Hàn mà nói, dễ như ăn cháo. Bởi vì ý chí võ đạo kia bắt nguồn từ bộ xương này, mà hiện tại khung xương đã tiếp cận tan vỡ, chỉ cần anh thêm chút lực, liền có thể khiến nó triệt để bụi quy về bụi, đất trở về đất. Phá hoại di cốt của người khác, trong tình huống bình thường, Lăng Hàn quyết sẽ không làm. Nhưng ai bảo tên này có khả năng là hạng người tội ác tày trời chứ?

Lăng Hàn không chút do dự, đạp tới một cước. "Đùng!" Nguyên bản khung xương đã có vô số vết rạn, nhất thời ầm ầm sụp đổ, tất cả văn tự màu vàng đều hóa thành một nguồn sức mạnh vô hình, chấn ra bốn phía. Biến hóa phát sinh. Nguyên bản chỗ Lăng Hàn đứng là không nhìn thấy bên ngoài, nhưng hiện tại ý chí võ đạo của Phá Hư Cảnh triệt để dập tắt, khí tràng tự nhiên không còn sót lại chút gì, tầm nhìn không còn bị hạn chế.

"Lăng Hàn!" Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đồng thời kinh ngạc thốt lên. Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua, lại phát hiện lúc này chỉ có hai người các nàng, những người khác đều đã chạy biến mất. Anh hơi sững sờ, sau đó bừng tỉnh. Thần dược chạy ra ngoài trước, khẳng định đã hấp dẫn tất cả mọi người đuổi theo, lúc này tự nhiên sẽ không có ai ở đây.

"Để các ngươi đợi lâu rồi." Anh gật đầu với hai cô gái. Hai cô gái đều rụt rè nở nụ cười. Trên thực tế trước đó các nàng đều rất lo lắng, chỉ là da mặt không đủ dày, nào dám biểu hiện ra.

"Đi thôi!" Ba người theo đường cũ trở lại, nhưng mới đi một lúc, chỉ cảm thấy khí tràng mạnh mẽ áp bức đến, đám lão quái Lý Tàng Dạ dồn dập xuất hiện. Di cốt của cường giả Phá Hư Cảnh bị phá hủy, Thiên Thần Chi Quang đương nhiên biến mất, không cách nào ngăn cản những lão quái vật này nữa.

Những lão quái này đều vội vã bay qua. Họ có coi trọng Lăng Hàn đến đâu, cũng không cho rằng Thiên Thần Chi Quang biến mất lại có liên quan đến thiếu niên này. Họ chỉ chú ý thần dược, nào có thời gian phí lời với Lăng Hàn? "Vèo vèo vèo!" Thân hình tung bay, họ phân biệt đi xa.

"Thần dược a," Lăng Hàn thầm nói. Cây thần dược này là cấp mười, tuy bản thân không có chút sức mạnh nào, nhưng nói đến khả năng chạy trốn lại quá tuyệt. Dù anh nắm giữ tu vi kiếp trước, cũng phải hao phí rất nhiều công sức mới có thể đắc thủ. Anh có được lợi là bởi vì có khí tràng của Phá Hư Cảnh trấn áp, hơn nữa cây thần dược này bất cẩn, căn bản không nghĩ tới sẽ có người tiến vào.

Nơi đây đã không còn giá trị, Lăng Hàn không chút do dự chọn rời đi, chỉ là trong lòng có một nghi vấn chưa giải đáp. Là vạn năm trước, vì sao lại xuất hiện một cường giả Phá Hư Cảnh, tại sao xuất hiện nhiều Thiên Nhân Cảnh như vậy? Rốt cuộc cường giả Phá Hư Cảnh kia đã làm ra chuyện người người oán trách gì, dẫn đến nhiều Thiên Nhân Cảnh vây công, cuối cùng đồng quy vu tận? Đây là điều anh làm sao cũng không nghĩ ra. Có lẽ, đây sẽ là một bí ẩn vĩnh viễn không lời giải.

Lăng Hàn thu hồi tâm tình. Lần này anh thu được không gian giới chỉ, rễ thần dược, Dị Hỏa. Không gian giới chỉ thì thôi đi, hai món sau dù là kiếp trước anh cũng phải đỏ mắt. "Kiếm bộn rồi."

Dọc theo đường đi, đương nhiên còn có người đang tìm kiếm thần dược khắp nơi. Lăng Hàn không dừng chân, sau khi ra khỏi sông ngầm, dự định dẹp đường hồi phủ. "Vèo!" Ba người chỉ vừa lên bờ, liền thấy thần dược "chạy" tới, xẹt qua bên cạnh họ, trong nháy mắt liền biến mất ở phương xa. "Vèo vèo vèo!" Đám lão quái Lý Tàng Dạ cũng lập tức đuổi theo, mỗi người đều giận dữ, hiển nhiên họ đều bị cây thần dược này trêu đùa.

Lăng Hàn không khỏi nở nụ cười, thầm nghĩ Thiên Thần Chi Quang biến mất, thần dược không còn lớp bình phong bảo vệ này, đương nhiên sẽ không ở lại, nghĩ đến sau này cũng sẽ không trở về nữa rồi. Nhưng phỏng chừng cây thần dược kia sẽ không rời Vũ Quốc, chờ sau này anh tu luyện tới Thiên Nhân Cảnh, vẫn có thể trở về tìm kiếm, nói không chừng có thể bắt nó.

Thiên Thần Chi Quang biến mất, từng kiện Linh khí cấp chín cũng gia tốc bay đi. Có khí linh căn bản không lấy được, không có khí linh tự nhiên không có giá trị gì. Lăng Hàn không muốn ở chỗ này, sau khi hỏi qua hai cô gái, ba người liền trở về Hoàng Đô. Ngô Tùng Lâm thấy Lăng Hàn trở lại nhanh như vậy, không khỏi kinh ngạc, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm, bởi vì hắn chăm sóc hai tiểu nha đầu cũng rất đau đầu. Hổ Nữu quá dã, căn bản không thể ném cho người hầu chăm sóc, hắn chỉ có thể tự mình ra trận, mới vài ngày liền chơi hắn gầy mấy cân.

"Lăng Hàn, Lăng Hàn!" Hổ Nữu nhìn thấy Lăng Hàn, lập tức bay nhào đến, treo ở trên cổ Lăng Hàn, khuôn mặt nhỏ cười nở hoa. Lăng Hàn không khỏi cười to, hiếm thấy nghe nha đầu này không nói "thịt", xem ra thực sự là rất nhớ anh. Chỉ là anh còn chưa nghĩ xong, liền nghe Hổ Nữu nói: "Thịt! Thịt! Thịt!" Ai, bản tính khó sửa đổi a.

"Đi ăn thịt a!" Anh ôm lấy Hổ Nữu, kéo Lăng Tử Huyên, mang hai tiểu nha đầu trở về. Lưu Vũ Đồng tự nhiên đồng hành với anh, nhưng Lý Tư Thiền không thể tùy tiện như thế, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ lưu lại, trợ giúp Ngô Tùng Lâm. Bởi vì Ngô Tùng Lâm đang có lĩnh ngộ, muốn luyện chế một loại đan dược Huyền Cấp thượng phẩm. Nếu có thể hoàn thành, hắn sẽ thử nghiệm luyện chế đan dược Địa Cấp.

Vật liệu đan dược Địa Cấp quá quý giá, mỗi lần bạo lô đều là lãng phí to lớn, dù là đại nhân vật như Ngô Tùng Lâm cũng không dám xem thường. Mở lô, phải có niềm tin khá lớn. Điều này cũng là nguyên nhân tại sao Vũ Quốc không có một đan sư Địa cấp. Bởi vì ngay cả cơ hội thử nghiệm cũng không có mấy lần, làm sao có khả năng thành công chứ? Đương nhiên điều này cũng có quan hệ tới hoàn cảnh của Vũ Quốc, vật liệu Địa Cấp cực kỳ quý giá, nhưng ném tới những nơi lớn hơn, tuy vẫn rất quý giá, nhưng không đến nỗi như vậy, vật liệu Thiên cấp mới quý!

Lăng Hàn ôm Hổ Nữu, Lưu Vũ Đồng nắm tay Lăng Tử Huyên, bốn người đi tửu lầu ăn, ngược lại có Tam hoàng tử mời khách, tiền không phải vấn đề. Cơm nước no nê, Lưu Vũ Đồng mang Lăng Tử Huyên trở lại. Các nàng có chỗ ở của mình, huống hồ Lăng Tử Huyên cũng phải tu luyện, sao có thể quấn quít Lăng Hàn. Lăng Hàn trở lại tiểu viện, lấy ra một sợi rễ thần dược, chuẩn bị luyện hóa.

Thật có chút không nỡ a! Lăng Hàn không lập tức luyện hóa. Thần dược bậc này có hiệu quả nhục bạch cốt, hoạt tử nhân, bảo anh luyện hóa, thật có chút không nỡ. Nhưng cái này cũng chỉ là do dự trong giây lát mà thôi. Anh đã tu thành Khô Mộc Chi Thể, ngưng ra một giọt Bất Diệt Chân Dịch. Cái này vốn là thần dược cứu mạng, mặc dù có chút kém thần dược, nhưng thắng ở chỗ dùng xong còn có thể tiếp tục ngưng ra tiếp. Hơn nữa, chỉ cần anh luyện Bất Diệt Thiên Kinh đến Nham Thạch cảnh, vậy có thể ngưng ra hai giọt Bất Diệt Chân Dịch.

Thần dược ăn liền hết, nhưng Bất Diệt Chân Dịch có thể không ngừng ngưng luyện. Chỉ cần dùng ngón chân tính toán cũng biết cái nào có lợi hơn. Còn nữa, thần dược có thể tăng thể chất lên toàn diện, cố bản bồi nguyên, đây cũng là chỗ tốt chân thực. Lăng Hàn không thiếu lĩnh ngộ cảnh giới, thiếu chính là thời gian, mà thần dược có thể bù đắp rất tốt.

"Đời này, số mệnh phải ở trong tay ta!" Lăng Hàn ném rễ thần dược vào trong miệng, nhai nhai. Nhất thời hương thơm lan tỏa, cả người có cảm giác nhẹ nhàng, như muốn bay lên trời. "Thoải mái!" Anh thầm nói, một bên vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, dẫn dắt dược lực lưu chuyển, tiến vào mỗi nơi trong thân thể.

Biến hóa lập tức xảy ra. Anh có thể rõ ràng cảm giác được, tế bào đang tăng cường, xương cốt tăng cường, mạch máu sôi sục… Thật giống như có một cường giả vô thượng đang phạt mao tẩy tủy cho anh. Trên thân thể anh, rất nhanh thì trồi ra một tầng vết bẩn màu đen, đó là tạp chất trong cơ thể anh, bị thần dược đẩy ra ngoài. Đừng nên xem thường điểm này.

Võ giả tu luyện, chính là một quá trình tăng thể chất lên. Đến Sinh Hoa Cảnh là một lần biến chất, lột bỏ thân thể phàm nhân, tiến hóa đến tầng thứ cao hơn của sinh mệnh. Thật giống như một khối đá thô, sau khi đánh bóng, luyện chế, từng bước một biến thành ngọc quý. Bài trừ tạp chất trong cơ thể, tương đương với rèn luyện bản thân, gia tốc quá trình "thành ngọc".

Biến hóa như thế rất nhỏ bé, nhưng hiệu quả lại cực kỳ rõ ràng. Lăng Hàn có thể lập tức cảm giác được, linh khí tiến vào trong cơ thể lưu động càng lúc càng nhanh. Điều này rất tự nhiên, tạp chất trong kinh mạch ít đi, tự nhiên khiến linh khí lưu động càng nhanh nhẹn hơn. Hơn nữa, còn không chỉ dừng lại ở đó, hiện tại linh khí lưu động gia tốc, sau này khi vận chuyển nguyên lực, tương tự cũng sẽ gia tốc. Nguyên lực vận chuyển càng nhanh, lực phá hoại tự nhiên càng mạnh, đây là sự tăng lên chân thực. Sức sống của anh không ngừng tăng cường, thần thức cũng có tăng lên nhất định, khiến anh cảm giác rõ ràng, suy nghĩ càng thêm cấp tốc, sáng tỏ.

"Thoải mái! Thoải mái! Thoải mái!" Gần nửa ngày sau, sợi rễ thần dược bị anh luyện hóa hết. "Đáng tiếc, hầu như tu vi không hề tăng lên!" Lăng Hàn thở dài. Có điều không sao, trước đó anh nhân cơ hội hắc Hoàng thất Vũ Quốc và Bát Đại Hào Môn, luyện chế cho mình lượng lớn đan dược tăng cao tu vi. Anh lấy sợi rễ thần dược thứ hai, ăn vào tiếp tục luyện hóa.

"Ầm ầm ầm!" Lúc này, anh cảm thấy trong cơ thể có tiếng sấm dậy, mỗi một khối xương đều rên rỉ, va chạm... Lần này, dược lực thâm nhập, là tiến hành cải tạo xương cốt. Vậy thì không phải thoải mái rồi, ngược lại, cải tạo xương cốt vô cùng thống khổ, giống như muốn đánh nát cả người anh, sau đó đúc lại vậy, khiến anh thống khổ đến cắn răng, mồ hôi như mưa, từng luồng từng luồng xông ra.

"Ạch... a..." Anh phát ra tiếng rên rỉ. "Rầm rầm rầm!" Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Đó là Hổ Nữu nghe được tiếng kêu đau đớn của anh, nên chạy tới nhìn xem. "Ta không sao!" Lăng Hàn cắn răng nói. Nhưng đối với Hổ Nữu mà nói, hiển nhiên vô dụng. Tiểu nha đầu bạo lực phá cửa nhảy vào, ngơ ngác nhìn Lăng Hàn, thấy anh còn có thể ngồi xếp bằng, chỉ là chảy ra lượng lớn mồ hôi, nhất thời nhếch miệng nở nụ cười.

"Gia hỏa không có tim không có phổi a." Lăng Hàn tạm thời không đếm xỉa tới nàng, không ngừng vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, hấp dẫn dược lực, cải tạo xương cốt. Đau nhức giống như biển gầm, một đợt tiếp một đợt, làm cho anh muốn té xỉu. Nhưng nếu anh ngất đi, liền không cách nào vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, dược lực chỉ có thể theo bản năng cơ thể vận chuyển, hiệu quả tự nhiên mất giá rất nhiều. Quan trọng nhất là, anh muốn nhân cơ hội này tăng thể chất lên Nham Thạch cảnh, vậy nhất định phải vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, dựa theo bí thuật hấp thu dược lực.

"Ta nhẫn! Nhẫn! Nhẫn!" Lăng Hàn cắn răng, gân xanh trên mặt, trên cổ hằn lên. Chỗ anh ngồi xuất hiện một vũng nước, cả người giống như mới vớt từ trong nước ra, hai mắt có chút thất thần. Đồng dạng là ăn thần dược, nhưng sao trước sau hai lần lại chênh lệch lớn như vậy?

Trong đầu Lăng Hàn suy nghĩ lung tung, phân tán cảm giác đau đớn. Anh nghĩ tới phụ thân ở Thương Vân Trấn, nghĩ đến Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền, thậm chí còn nghĩ đến kiếp trước. Cũng không biết qua bao lâu, đau đớn mãnh liệt rốt cục tiêu nhạt, về sau hoàn toàn biến mất. Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm, trước đó thậm chí anh có ý nghĩ từ bỏ, cũng may, anh vẫn kiên trì. Anh nhìn trên người, lúc này lại chảy ra tạp chất, nhưng không phải màu đen, mà là màu trắng. Đây là tạp chất trong xương cốt. Phạt mao tẩy tủy, xứng danh.

Lần thứ nhất tăng huyết nhục, lần thứ hai luyện xương, vậy, lần thứ ba sẽ là gì? Lăng Hàn thở ra một hơi thật dài, lấy sợi rễ thứ ba.

"Thơm! Thơm!" Hổ Nữu lập tức đánh tới, hai mắt nhìn chằm chằm thần dược, nước miếng cũng sắp nhỏ ra rồi. "Tiểu nha đầu, ngươi vẫn chưa tu luyện, cho ngươi ăn quá lãng phí, hơn nữa, dược lực này quá lớn, ngươi rất khó khống chế." Lăng Hàn cười nói. Hổ Nữu nắm lấy tay Lăng Hàn run run, dáng vẻ làm nũng.

"Không được!" Lăng Hàn quả đoán lắc đầu, giả bộ đáng thương cũng vô dụng. Hổ Nữu thò đầu nhỏ ra, dùng sức cắn tới thần dược. Lực lượng này lớn quá mức, Lăng Hàn không chú ý, bị nàng tránh thoát ra, cắn tới thần dược. Bị kẻ tham ăn này cắn trúng, vậy khẳng định tro cũng không còn. Quả nhiên, anh lập tức cảm giác được, có một cái đầu lưỡi đang liếm tay của mình, đó là Hổ Nữu chưa hết thòm thèm, muốn gặm cả ngón tay của anh.

"Cái phá gia chi tử này!" Lăng Hàn ai thán, thần dược a, anh chỉ có ba phần, lại bị tiểu nha đầu này lãng phí một phần. "Hì hì!" Hổ Nữu quay đầu lại, cho anh một nụ cười thật duyên, khiến Lăng Hàn muốn tức giận cũng không biết nên bắt đầu từ đâu. Ai bảo vừa nãy anh kêu thê thảm như vậy, kinh động nha đầu này, nói cho cùng cũng là vì tiểu nha đầu quan tâm anh mới xông tới.

"Tiện nghi ngươi, chỉ mong ngươi không bị no bể bụng!" Lăng Hàn thở dài, ôm tiểu nha đầu ra ngoài, anh muốn tắm rửa, trên người dính đầy chất bẩn, ngay cả mình ngửi cũng cảm thấy khó chịu. Sau khi tắm rửa sạch, Lăng Hàn quan sát thân thể, liền lộ ra nụ cười thỏa mãn. Lần này thể chất tăng lên cực lớn, tuy vẫn chưa đạt đến Nham Thạch cảnh, nhưng xương cứng như sắt, da thịt trở nên cứng cáp hơn, cách Nham Thạch cảnh không xa. Mấu chốt nhất là, sức sống của anh tăng lên cực lớn, chỉ cảm thấy tinh lực dồi dào, làm chuyện gì cũng tràn ngập sức mạnh.

Sáng sớm ngày thứ hai, Lăng Hàn mơ hồ cảm thấy có cái gì không đúng, tỉ mỉ suy nghĩ, cuối cùng phản ứng lại… Hổ Nữu vẫn chưa rời giường, bình thường tiểu nha đầu này không phải luôn quấn quít anh hô "thịt thịt thịt" sao...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!