Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong không khí căng thẳng bao trùm, Hàn Tâm Nghiên, vị thiên tài đan sư kiêu ngạo, giờ đây đã không còn dám xem thường Lăng Hàn. Nàng chấp nhận lời khiêu chiến, chọn luyện chế Cửu Hoàng Kim Chung Đan, một loại đan dược cấp tám danh tiếng. Đáp lại, Lăng Hàn ung dung lấy ra Hồng Vũ Thần Vương Quả, báo hiệu rằng hắn sẽ luyện Cuồng Dã Huyết Linh Đan – một loại đan dược cấp tám nhưng độ khó gần như chạm ngưỡng cấp chín. Sự tự tin của Lăng Hàn, cùng với nguyên liệu quý giá mà hắn sử dụng, khiến Hàn Tâm Nghiên dù cảm thấy hoang đường nhưng trong thâm tâm lại nhen nhóm một niềm tin khó hiểu vào khả năng thành công của hắn.
Cấm chế được dựng lên, cách ly hai đan sư khỏi sự ồn ào của đám đông, tạo không gian tuyệt đối cho cuộc tỷ thí. Vân Vĩnh Vọng và Khang Tu Nguyên, những người từng hoài nghi, giờ chỉ còn biết đặt niềm tin vào Lăng Hàn, dù vẫn không thể lý giải nổi sự tiến bộ thần tốc của vị Đại trưởng lão này. Thần diễm bùng cháy, hai vị đan sư trẻ tuổi chìm đắm vào thế giới của riêng mình. Lăng Hàn lập tức nhập định, đạt tới cảnh giới "vật ngã lưỡng vong", dốc toàn tâm trí vào việc luyện chế Cuồng Dã Huyết Linh Đan – thần dược mà hắn đang khao khát. Đây không chỉ là một cuộc tỷ thí, mà còn là một bước tiến quan trọng cho bản thân hắn. Một tháng đằng đẵng trôi qua, vô số người đến rồi đi, nhưng vào ngày cuối cùng, cả thành Đại Doanh đều đổ về, nín thở chờ đợi kết quả.
Gần như cùng lúc, tiếng "Khai!" vang lên, nắp lò đan của cả hai bật mở. Lăng Hàn không còn che giấu, vận dụng Tam Hỏa Dẫn – thủ pháp sở trường nhất của mình. Vân Vĩnh Vọng và Khang Tu Nguyên kinh ngạc đến tột độ, miệng há hốc. Tam Hỏa Dẫn! Đây rõ ràng là tuyệt kỹ độc môn của sư tôn bọn họ, vậy mà Lăng Hàn lại thi triển thuần thục đến vậy! Một viên đan dược lóng lánh bay ra từ lò của Lăng Hàn – Cuồng Dã Huyết Linh Đan đã thành công! Hàn Tâm Nghiên chỉ cần liếc qua đã hiểu, nàng đã thua. Nàng cúi đầu, dâng trà và khắc chữ "phục" dưới chân Lăng Hàn, thể hiện sự tâm phục khẩu phục. Lăng Hàn âm thầm gật đầu, thầm nghĩ cô gái này có tâm tính tốt, thiên phú cao, khiến hắn nảy ý thu làm đệ tử thứ sáu. Nhưng rồi hắn cũng gác lại ý nghĩ đó, uống trà rồi cáo từ, bởi lẽ hắn còn nhiều việc quan trọng hơn.
Vừa bước ra khỏi Hàn Lâm Các, Lăng Hàn đã bị Vân Vĩnh Vọng và Khang Tu Nguyên vây lại. "Dám hỏi Đại trưởng lão, trước đó người sử dụng... là Tam Hỏa Dẫn sao?" Khang Tu Nguyên không nén nổi sự sốt ruột. Lăng Hàn mỉm cười xác nhận, nhưng khi được hỏi về nguồn gốc, hắn lại đáp: "Đây vốn chính là thủ pháp độc môn của ta!"
Lời nói này khiến Vân Vĩnh Vọng và Khang Tu Nguyên bừng bừng nổi giận. Dám nói Tam Hỏa Dẫn của sư tôn họ là của riêng mình? Đây là sự sỉ nhục không thể chấp nhận! Dù Lăng Hàn có công lớn đến đâu với Hàn Lâm Các, nhưng có những giới hạn không thể vượt qua. Sư tôn đối với họ như thần linh, tuyệt đối không thể bị mạo phạm. Vân Vĩnh Vọng lạnh lùng tuyên bố: "Ta nghĩ, Đại trưởng lão cũng nên rời đi!" Khang Tu Nguyên cũng đồng tình, sẵn sàng trả thù lao hậu hĩnh. Lăng Hàn cười lớn, hài lòng với sự trung thành của hai đồ đệ, nhưng vẫn trêu chọc: "Các ngươi không sợ ta gia nhập Bảo Lâm Các sao? E rằng Hàn Lâm Các sẽ không trụ nổi mười ngày." "Thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành!" Vân Vĩnh Vọng quả quyết đáp.
Lăng Hàn vỗ tay, mỉm cười rồi bắt đầu kể một câu chuyện cũ: "Ta nhớ, vào một ngày đông giá rét, ta thấy một đứa trẻ sắp chết cóng trước tửu lâu, ta gọi cho nó một tô mì. Từ đó, đứa trẻ ấy cứ bám theo ta..." Khang Tu Nguyên run rẩy, đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc tột độ. Đó chính là cảnh ngộ của hắn khi gặp sư tôn! Lăng Hàn tiếp tục kể về Vân Vĩnh Vọng, về việc hắn bị vị hôn thê ruồng bỏ, về chiếc áo choàng vụng về hắn từng may cho sư phụ. Những ký ức chỉ có ba thầy trò họ biết, giờ đây được Lăng Hàn kể lại chi tiết, khiến hai người họ từ kinh ngạc chuyển sang xúc động nghẹn ngào. "Lúc ấy vi sư tiến nhập một di tích cổ thám hiểm, kết quả thân tử đạo tiêu, nhưng linh hồn lại bất diệt, vạn năm sau, lại ở trên người một thiếu niên thu được tân sinh." Lăng Hàn giải thích.
Vân Vĩnh Vọng và Khang Tu Nguyên cuối cùng không thể kìm nén, quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa: "Sư phụ!" Lăng Hàn cũng cảm xúc dâng trào, đỡ hai đồ đệ dậy, mừng rỡ khi thấy họ bình an và tiến bộ. Hắn hỏi về các sư huynh đệ còn lại. Vân Vĩnh Vọng ngập ngừng, rồi bắt đầu kể về những biến cố sau khi "sư tôn mất" – về sự trỗi dậy của Ngũ Tông, cuộc chiến chống lại các Thần linh, và việc Giang Dược Phong, sư đệ thứ tư, được một "bạch phú mỹ" từ Thần Giới coi trọng mà theo về. Quan trọng hơn, Thiên Phượng Thần Nữ – người vợ mà Lăng Hàn hằng mong nhớ – đã đưa họ lên Thần Giới và giờ đang ẩn cư tại Thủy Nguyên Cốc, tự xưng là "Lăng gia quả phụ".
Nghe vậy, Lăng Hàn không thể chờ đợi thêm một khắc nào. Hắn lập tức rời Hàn Lâm Các, hướng thẳng tới Thủy Nguyên Cốc. Nhưng vừa ra khỏi cửa, một cỗ xe ngựa sang trọng đã chặn lối. Một nữ tử thanh y kiều diễm cúi người mời hắn: "Lăng đại sư, phu nhân nhà ta có lời mời." Lăng Hàn ngạc nhiên, hỏi danh tính phu nhân, nhưng nữ tử chỉ mỉm cười bí ẩn. Hắn lắc đầu, nói không rảnh và định bỏ đi. Nữ tử áo xanh vội vàng nhảy xuống xe, chặn đường hắn, cố tình ưỡn ngực cao vút, khiến Lăng Hàn phải lùi lại một bước.
"Lăng đại sư, phu nhân nhà ta là mỹ nhân vạn người mê, bao kẻ muốn gặp còn phải xem tâm tình nàng. Nay nàng chủ động mời, ngài lại cự tuyệt, không sợ nàng thương tâm sao?" Nữ tử áo xanh kiêu ngạo nói. "Cùng ta có quan hệ gì?" Lăng Hàn đáp lạnh nhạt. "Ta không đồng ý!" Nữ tử áo xanh bất ngờ ra tay, khí tức Nhật Nguyệt Cảnh hùng hậu bùng nổ. Lăng Hàn kinh ngạc, không ngờ một tỳ nữ lại là cao thủ Nhật Nguyệt Cảnh! Hắn tung quyền, mang theo uy năng Lôi Đình Kiếm Pháp và Thiên Kiếp, khiến không khí nổ vang. Nữ tử áo xanh hoảng hốt, tay chạm vào nắm đấm của Lăng Hàn, cả hai cùng lùi lại. Nàng là Nhật Nguyệt Cảnh hậu kỳ, nhưng không phải thiên tài, nên lực lượng chỉ ngang ngửa Lăng Hàn. Cú đấm của hắn khiến đầu ngón tay nàng rướm máu.
"Thật không ngờ, Lăng đại sư lại còn là cao thủ võ đạo!" Nữ tử áo xanh, tên Thanh La, vừa cầm máu vừa nói, nhưng không hề hoảng sợ. "Phu nhân đã ra lệnh, Lăng đại sư vẫn nên phối hợp thì hơn!" Nàng phóng Nhật Nguyệt ra ngoài, mang theo hàn khí âm lãnh, biến không gian xung quanh thành băng giá. "Băng Phong Chi Thương!" Thanh La ngưng tụ hàn khí thành một cây thương băng sắc bén, đâm thẳng tới Lăng Hàn. Lăng Hàn quát nhẹ, lôi quang bùng nổ quanh thân, tay chỉ ra, kiếm ý mang theo lôi đình đón lấy những băng nhận. Tất cả đều vỡ vụn. "Đủ chưa?" Lăng Hàn chắp tay hỏi. "Chưa đủ!" Thanh La đáp, tiếp tục tấn công. Lăng Hàn tung quyền liên tiếp, nện vào thương băng. Tiếng "tạp tạp" vang lên, thương băng nứt vỡ, Thanh La mặt tái mét, tóc tai bù xù. Nàng kinh hãi trước sức mạnh của Lăng Hàn, nhưng vẫn rút ra một tấm thần phù, định dán lên người.
"Thanh La, đủ rồi!" Một giọng nói quyến rũ thấu xương vang lên từ trong xe. Cửa xe mở ra, một đại mỹ nhân phong tình vạn chủng hiện ra, chính là chưởng môn nhân của Bảo Lâm Các – Lâm Vũ Viên. Nàng vận một chiếc quần dài đỏ ôm sát, tôn lên vóc dáng hoàn mỹ, mỗi bước đi đều phô bày những đường cong mê hoặc. "Lăng đại sư, thiếp cũng không phải hồng thủy mãnh thú gì, ngươi còn sợ thiếp ăn ngươi sao?" Nàng cười khanh khách, như cành hoa run rẩy, đầy phong tình. Lăng Hàn không tiện bỏ đi, chỉ cười nhạt hỏi: "Không biết phu nhân có gì chỉ giáo?" "Lên xe trước đi." Lâm Vũ Viên mời gọi. Lăng Hàn do dự, rồi cũng gật đầu bước lên.
Lâm Vũ Viên xoay người bước vào trong xe, chiếc eo thon như liễu lay động, vòng mông đầy đặn nhấp nhô theo từng bước chân. Lăng Hàn, dù đã quen với mỹ nữ, cũng không khỏi thầm cảnh giác trước sự quyến rũ đốt cháy người này. Hắn tự nhủ phải giữ vững tâm thần, không để bị mê hoặc. Lâm Vũ Viên, dù được Thanh La gọi là phu nhân, lại không búi tóc theo kiểu phụ nữ đã có chồng, mà xõa tóc đen nhánh, để lộ chiếc cổ tuyết trắng. Điều đó không liên quan gì đến hắn, Lăng Hàn tự nhủ.
Sau một hồi "đi" rất chậm rãi để phô bày hết mị lực, Lâm Vũ Viên mới quay lại, cười nói: "Lăng thiếu mời ngồi!" Nụ cười như trăm hoa đua nở, khiến buồng xe bừng sáng. Lăng Hàn nhạt nhẽo ngồi xuống: "Phu nhân mời, không biết có chuyện gì?" Ánh mắt hắn thoáng lộ vẻ thiếu kiên nhẫn. Lâm Vũ Viên thiếu chút nữa tức nghẹn. Nàng tự phụ mị lực, thường thích trêu đùa đàn ông, nhưng Lăng Hàn lại dám lộ ra vẻ không kiên nhẫn với nàng, điều đó khiến nàng cảm thấy bị sỉ nhục. Nàng cố gắng bình tĩnh, lại nở một nụ cười kinh diễm, giọng nói lười biếng: "Không có chuyện gì chẳng lẽ không thể mời Lăng thiếu đến hàn huyên một chút sao?"
Lăng Hàn lắc đầu: "Nếu như phu nhân không có gì phân phó, vậy tại hạ cáo từ!" Hắn đứng dậy, định rời đi. "Uy! Uy!" Lâm Vũ Viên thực sự tức giận, nàng lắc người một cái đã chắn trước mặt Lăng Hàn, tốc độ nhanh đến mức Lăng Hàn không khỏi giật mình. Nàng kiều mị nhưng lại là một đại cao thủ! Khoảng cách quá gần, hai ngọn núi đang run rẩy của nàng suýt chạm vào người hắn. Lăng Hàn nhíu mày, lùi lại một bước. "Ngươi sợ cái gì, lo lắng thiếp thân ăn ngươi sao?" Nàng cười khẩy, giọng điệu khinh bạc. "Phu nhân, xin tự trọng!" Lăng Hàn thẳng thắn đáp. Lâm Vũ Viên càn rỡ cười duyên, ngực phập phồng, khiến người ta hoa mắt. "Mọi người đều nói, thê không bằng thiếp, thiếp không bằng trộm. Ha ha, có muốn thử tư vị trộm lão bà của người khác hay không?" Nàng khẽ nỉ non, đầy cám dỗ, tin chắc Lăng Hàn sẽ mắc câu.
Lăng Hàn chỉ cười nhạt: "Phu nhân là uống quá nhiều sao, say cũng không nhẹ! Được rồi, ta không có thời gian chơi với ngươi, nếu không tránh mà nói, ta không thể làm gì khác hơn là phá hủy cái xe ngựa này của phu nhân!" Lâm Vũ Viên cứng họng, không thể tin được hắn vẫn cự tuyệt. Nàng đột nhiên ủy khuất, ô ô khóc thút thít. "Ngươi bị động kinh sao?" Lăng Hàn thầm nghĩ, cảm thấy đau đầu. Hắn định bỏ đi, nhưng Lâm Vũ Viên đã lại chặn đường, không còn vẻ khóc lóc mà đã nghiêm mặt. "Ngươi khi dễ người!" Nàng nức nở nói, nhưng vẻ quyến rũ càng tăng, khiến người ta dâng lên tà hỏa. Lăng Hàn vội vàng nghĩ đến Loạn Tinh Nữ Hoàng, hình ảnh tuyệt sắc khuynh thành của nàng lập tức xua tan mọi cám dỗ của Lâm Vũ Viên. "Hàn đệ đệ lại còn có thể coi là thuốc thanh tâm!" Hắn thầm cảm thán.
Lâm Vũ Viên cuối cùng cũng chịu thua trong cuộc chiến xưng hô, nhưng vẫn gọi hắn là "Hàn đệ đệ". "Hàn đệ đệ cũng biết, ngươi luyện ra Cuồng Dã Huyết Linh Đan, sẽ đưa tới bao nhiêu phiền phức không?" Nàng nhẹ nhàng nói, vẫn không quên phô bày sự quyến rũ. Lăng Hàn nhíu mày, hỏi thẳng: "Làm sao phiền phức?" "Cuồng Dã Huyết Linh Đan có thể đề thăng một tiểu cảnh giới nhỏ của Nhật Nguyệt Cảnh, được xưng là thánh dược trong Nhật Nguyệt Cảnh. Chỉ cần không đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn đỉnh phong, khẳng định sẽ để mắt tới Hàn đệ đệ." Lâm Vũ Viên giải thích. "Đã như vậy, những Nhật Nguyệt Cảnh kia không nên khách khí với ta, kính như khách quý sao?" Lăng Hàn cười nói. Lâm Vũ Viên cười ha hả, lắc đầu: "Hàn đệ đệ lại không có bối cảnh gì, Hàn Lâm Các lại là một miếu nhỏ, làm sao có thể chấn nhiếp người khác? Chỉ cần tin tức truyền ra, không bao lâu nữa, Hàn đệ đệ sẽ bị người bắt, bức luyện đan cả ngày. Hì hì, Hàn đệ đệ sẽ không cho là địa vị của Đan Sư cao cả, có thể đi khắp thiên hạ chứ?" Lăng Hàn nhíu mày, hỏi thẳng: "Vậy phu nhân có cao kiến gì chăng?"