Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong một khoảnh khắc căng thẳng đến nghẹt thở, vị cường giả của Bảo Lâm Các, một Hộ pháp quyền uy, bỗng chốc bùng lên ngọn lửa phẫn nộ. Hắn, một kẻ có thực lực đủ để nghiền ép những Nhật Nguyệt Cảnh sơ kỳ, lại không ngờ rằng mọi chuyện không hề diễn ra như hắn tưởng tượng. Lăng Hàn, với ánh mắt sắc lạnh và nụ cười khẩy, liếc nhìn những Đan Sư lão làng vừa đến từ Bảo Lâm Các, những người mà dược hương đã bám víu đến mức hóa thành khí vụ quanh thân. "Ha ha, còn muốn so nữa sao?" lời thách thức vang vọng, khiến một lão giả họ Lý, một trong ba Đan Sư cấp bảy thường trú của Bảo Lâm Các, phải hừ lạnh.
Lý Đan Sư, người đã mắc kẹt ở cảnh giới này hơn hai trăm vạn năm, giờ đây thấy một tiểu bối trẻ măng dám tự xưng là Đan Sư cấp bảy, lòng ghen tị trỗi dậy dữ dội. Hắn buông lời nghi ngờ, nhưng Lăng Hàn không hề nao núng, đáp trả bằng một câu châm chọc sắc bén: "Lão đầu, ngươi một xấp dày tuổi sống trên thân chó sao, mình không có tiến bộ gì, lại ghen tị người khác, cái này thật không tốt!" Lời lẽ thẳng thừng như gáo nước lạnh tạt vào mặt, khiến Lý Đan Sư tức đến tóc trắng bay phấp phới, thiếu chút nữa bạo phát.
Màn đấu khẩu nhanh chóng biến thành một cuộc tỷ thí sống còn. Lý Đan Sư, với sự kiêu ngạo của một người lão làng, thách thức Lăng Hàn: "Nếu ngươi thua, lập tức vĩnh viễn cút khỏi Đại Doanh Thành cho lão phu!" Lăng Hàn điềm nhiên chấp nhận, và cũng đưa ra điều kiện tương tự: "Nếu ngươi thua, cũng mời lăn khỏi!" Những người của Bảo Lâm Các vội vàng can ngăn, lo sợ trước thực lực khó lường của Lăng Hàn, nhưng Lý Đan Sư, trong cơn giận dữ, gạt bỏ mọi lời khuyên, tin rằng mình sẽ cho Lăng Hàn biết "gừng càng già càng cay".
Lăng Hàn, với nụ cười tự tin, chọn luyện chế Linh Vũ Tẩy Cốt Đan – một thần đan cấp bảy cực khó, khiến Lý Đan Sư không khỏi "phun ra ngoài". Hắn biết độ khó của đan phương cổ này, từng thất bại hàng trăm lần và không dám thử lại. Giờ đây, hắn chỉ có thể chọn Tứ Vân Tứ Khởi Đan, loại đan dược cấp bảy khó nhất mà hắn có thể luyện chế. Cuộc tỷ thí bắt đầu, Lăng Hàn thong dong, ung dung, trái ngược hoàn toàn với vẻ căng thẳng, tập trung của Lý Đan Sư.
Thời gian trôi qua, ngày thứ mười sáu, một tiếng "Thình thịch!" long trời lở đất vang lên, lò luyện đan của Lý Đan Sư nổ tung. Hắn thất hồn lạc phách, chỉ còn biết cầu mong Lăng Hàn cũng thất bại. Nhưng chỉ vài ngày sau, Lăng Hàn vỗ nắp lò, ba viên Linh Vũ Tẩy Cốt Đan sáng chói bay ra, quấn lấy thần quang, khiến Lý Đan Sư suy sụp hoàn toàn. Hắn biết mình đã thua, và với sự "khôn ngoan" của kẻ già đời, hắn tuyên bố sẽ rời khỏi Đại Doanh Thành, nhưng vẫn giữ vững vị trí trong Bảo Lâm Các, chỉ là chuyển đến chi nhánh khác.
Sau chiến thắng vang dội, Lăng Hàn được Vân Vĩnh Vọng và Khang Tu Nguyên, những người đứng đầu Hàn Lâm Các, cung kính mời vào. Họ không hiểu vì sao Lăng Hàn lại giúp đỡ một "ngôi miếu nhỏ" như Hàn Lâm Các. Lăng Hàn mỉm cười, tiết lộ một bí mật kinh thiên động địa: "Ta với sư môn của các ngươi có chút sâu xa. Mấy năm trước, ta từ Hằng Thiên Đại Lục khai thiên mà đến." Lời nói này khiến hai người chấn động, bởi lẽ Hằng Thiên Đại Lục bị Ngũ Tông khống chế, việc "khai thiên" là điều không thể tưởng tượng. Lăng Hàn tiếp tục khẳng định Ngũ Tông đã bị diệt, khiến Vân Vĩnh Vọng và Khang Tu Nguyên vừa ngỡ ngàng, vừa cảm thấy mục tiêu vạn năm của mình bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Tuy nhiên, họ vẫn giữ một sự hoài nghi, cho rằng Lăng Hàn chỉ là trùng tên trùng họ với sư tôn của họ.
Trong khi đó, Phong Phá Vân, Hách Liên Thiên Vân, Mộ Dung Thanh và Đinh Bình đã tỏa đi khắp nơi để tìm hiểu về Ngũ Tông và tung tích của Thiên Phượng Thần Nữ. Trong Hắc Tháp, Nghiễm Nguyên và Chu Vô Cửu cuối cùng cũng đạt đến ngưỡng đột phá Thần Cảnh. Lăng Hàn dẫn họ ra ngoài thành, vừa giúp họ độ kiếp, vừa lợi dụng Thiên Kiếp để tôi luyện bản thân. Sau nửa ngày, hai người họ thành công bước vào Thần Cảnh, trong khi Lăng Hàn, tóc không loạn, đã nắm giữ một tia Thiên Uy, khiến Tiên Ma Kiếm cũng được khắc ấn ý chí võ đạo tương đồng.
Quay lại Đại Doanh Thành, Lăng Hàn giao phó Hàn Lâm Các cho Chu Vô Cửu và Nghiễm Nguyên, còn bản thân thì chuyên tâm nghiên cứu Cuồng Dã Huyết Linh Đan. Loại đan dược cấp tám này, được mệnh danh là Thánh dược trong Nhật Nguyệt Cảnh thời thượng cổ, cực kỳ khó luyện chế. Lăng Hàn đã dành tròn nửa năm để hiểu rõ từng bước, nhưng khi bắt tay vào thực tế, hắn liên tục thất bại, tiêu tốn hàng chục quả Hồng Vũ Thần Vương Quả quý giá. Cuối cùng, khi chỉ còn 46 quả Hồng Vũ Thần Vương Quả, Lăng Hàn đã luyện chế thành công lô Cuồng Dã Huyết Linh Đan đầu tiên, dù chỉ được một viên. Hắn không vội dùng, mà ngồi xuống tổng kết kinh nghiệm, rồi tiếp tục luyện chế, thành công viên thứ hai với phẩm chất tốt hơn.
Đúng lúc này, Chu Vô Cửu hớt hải chạy đến, báo tin Bảo Lâm Các lại gửi chiến thư, và do Lăng Hàn bế quan lâu ngày, danh tiếng Hàn Lâm Các đang bị suy giảm. Lăng Hàn mỉm cười, không để tâm đến những lời đàm tiếu. "Đã như vậy, liền đi một chút đi!" Hắn cùng Vân Vĩnh Vọng và Khang Tu Nguyên tiến thẳng đến Bảo Lâm Các, nơi vốn dĩ đang tấp nập khách hàng, giờ lại càng đông đúc hơn.
Lăng Hàn sải bước vào, cất tiếng hô lớn: "Hàn Lâm Các Đại trưởng lão Lăng Hàn tới khiêu chiến, có người dám tiếp không?" Cả Bảo Lâm Các im phăng phắc, rồi một giọng nói tức giận vang lên: "Ha hả, Lăng đại sư làm rùa đen rút đầu nhiều ngày như vậy, rốt cục dám ló đầu ra rồi?" Lăng Hàn cười nhạt, đáp trả bằng những lời lẽ sắc bén, khiến đối phương tức giận đập phá đồ đạc. Một lão Đan Sư khác bước ra, cố gắng giữ khí thế, nhưng Lăng Hàn đã biến thành Cự Nhân, nhìn xuống đối phương, tuyên bố: "Ta đến ứng chiến, Bảo Lâm Các ai đánh với ta một trận?"
Sau khi Lăng Hàn thu hồi thân hình và ung dung ngồi xuống như thể chủ nhân, bức tường người của Bảo Lâm Các tách ra, một nữ tử băng sương, vóc dáng thon dài, mắt ngọc mày ngài bước ra. Đó là Hàn Tâm Nghiên, một Đan Sư cấp tám thiên tài, nhưng ngực có phần "bình thường". Nàng kiêu ngạo nhìn Lăng Hàn, chất vấn: "Ngươi là Lăng Hàn? Ta là Đan Sư cấp tám, thấy ta, vì sao không hành lễ?" Lăng Hàn cười nhạt: "Làm sao ngươi biết, ta không phải Đan Sư cấp chín?" Hàn Tâm Nghiên cười khẩy, cho rằng đó là lời nói vớ vẩn, và thách thức Lăng Hàn luyện chế Linh Vũ Tẩy Cốt Đan, để chứng tỏ sự vượt trội của mình. Lăng Hàn khoát tay, tuyên bố: "Không, chúng ta so luyện chế đan dược cấp tám! Ngày hôm nay ta muốn luyện chế, là Cuồng Dã Huyết Linh Đan!" Lời nói này khiến Hàn Tâm Nghiên động dung, bởi Cuồng Dã Huyết Linh Đan là một đan phương đã thất truyền từ rất lâu...