Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 260

Chương 260: Hôn Ước Ép Buộc: Lời Gọi Chiến Trường

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1296 đến 1300 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc tình cảm kiên định của Lăng Hàn dành cho Thiên Phượng Thần Nữ, đẩy chàng vào cuộc hành trình đầy gian nan đến Chiến trường hai giới. Tác giả khéo léo lồng ghép những âm mưu chính trị phức tạp và sự hy sinh cá nhân, thể hiện qua việc Lăng Hàn chấp nhận thỏa thuận với Bảo Lâm Các để có thêm thế lực. Sự đối lập trong cách ứng xử của các nữ nhân xung quanh Lăng Hàn càng làm nổi bật tính cách và sự tập trung của chàng. Bi kịch của mối tình bị ép buộc và nguy hiểm rình rập trên chiến trường được đặt ra, tạo nên một nút thắt gay cấn cho hành trình sắp tới của Lăng Hàn.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Cuộc trò chuyện giữa Lăng Hàn và Lâm Vũ Viên, chủ nhân Bảo Lâm Các, bất ngờ chuyển sang một đề nghị nghiêm túc: gia nhập Bảo Lâm Các. Từ phong thái quyến rũ, mê hoặc, Lâm Vũ Viên bỗng trở nên trang trọng, chính chuyên, khiến Lăng Hàn thoáng chút sững sờ. Chàng ban đầu từ chối, bởi không thể rời bỏ Hàn Lâm Các. Nhưng Lâm Vũ Viên, với nụ cười mê hoặc, khéo léo gợi ý: Lăng Hàn hoàn toàn có thể kiêm nhiệm vị trí khách khanh trưởng lão của Bảo Lâm Các, trong khi vẫn giữ vai trò Đại trưởng lão Hàn Lâm Các.

Lăng Hàn không khỏi kinh ngạc trước phần đại lễ này. Bảo Lâm Các là một thế lực khổng lồ, chi nhánh trải khắp Vân Đỉnh Tinh, đến cả Xích Diễm Hoàng cũng phải nể vài phần. Có được tấm biển hiệu này, Lăng Hàn sẽ có một lá chắn vững chắc. Chàng nghĩ đến Ngũ Tông, những kẻ có thể đứng sau một thế lực mạnh hơn. Nếu đối đầu đơn độc, Lăng Hàn có thể sẽ phải chịu áp lực từ hậu thuẫn của Ngũ Tông. Nhưng với danh phận khách khanh của Bảo Lâm Các, bất kỳ thế lực nào cũng phải dè chừng, khiến các đồng minh của Ngũ Tông phải khoanh tay đứng nhìn. Nhận thấy giá trị to lớn của thân phận này, Lăng Hàn gật đầu chấp thuận, cung kính đa tạ phu nhân.

Tuy nhiên, Lâm Vũ Viên cũng đưa ra một điều kiện, giơ cao một ngón tay thon dài. Lăng Hàn hiểu rằng không có ân huệ nào là vô cớ, nên bình tĩnh hỏi. Lâm Vũ Viên đưa ra hai lựa chọn: Một, cứ mười năm luyện chế cho nàng một viên Cuồng Dã Huyết Linh Đan; Hai, truyền thụ phương pháp luyện chế cho Hàn Tâm Nghiên. Lăng Hàn suy nghĩ, hỏi về khả năng có được Hồng Vũ Thần Vương Quả – chủ dược quan trọng nhất. Lâm Vũ Viên tự tin khẳng định. Cuối cùng, Lăng Hàn chọn cách thứ hai: truyền thụ đan phương cho Hàn Tâm Nghiên. Điều kiện đầu tiên sẽ trói buộc chàng vĩnh viễn với Bảo Lâm Các, trong khi việc truyền thụ đan phương, dù mất thời gian ban đầu, lại là chuyện "nhất lao vĩnh dật". Lâm Vũ Viên thoáng chút thất vọng, bởi lựa chọn này của Lăng Hàn chứng tỏ mị lực của nàng vẫn chưa đủ để giữ chân chàng.

Sau khi xuống xe ngựa, Lăng Hàn mới giật mình nhận ra mình đang ở giữa một khu rừng rậm hoang vu, không bóng dáng thành thị. Chàng không khỏi thầm mắng: "Dựa vào!". Rõ ràng đây là sự trả đũa của tỳ nữ áo xanh, người đã ghi hận trong lòng. Lăng Hàn bay lên ngọn cây quan sát, rồi tìm đường đến một thị trấn nhỏ. Chàng bàng hoàng khi biết mình đã bị đưa cách Đại Doanh Thành tới tám trăm dặm. Nhưng rồi chàng chợt nhận ra, Thủy Nguyên Cốc, nơi Thiên Phượng Thần Nữ ẩn cư, lại nằm cùng hướng với vị trí hiện tại. Chàng không những không bị chơi xỏ, mà còn được đi nhờ xe một đoạn đường! Chắc hẳn cô tỳ nữ kia sẽ tức chết nếu biết điều này. Lăng Hàn bật cười sảng khoái, tiếp tục hành trình.

Chỉ hai ngày sau, Lăng Hàn đã đến Thủy Nguyên Cốc. Theo thông tin từ Khang Tu Nguyên, chàng tìm thấy một nơi như thế ngoại đào nguyên, với thác nước róc rách, hoa cỏ trải rộng và một tòa tiểu viện thanh tịnh. Đây chính là nơi Thiên Phượng Thần Nữ ẩn cư. Lòng Lăng Hàn dâng trào xúc động, bước nhanh đến. Chàng nghĩ về những lời sẽ nói khi gặp lại nàng, nhưng rồi một sự căng thẳng bất chợt ập đến, nhanh chóng bị dập tắt. Chàng gõ cửa.

Cốc cốc cốc.

Tiếng bước chân vọng ra, nhưng không phải một mà là ba, hỗn loạn cả lên. Lăng Hàn nhíu mày, Thiên Phượng Thần Nữ ẩn cư một mình, sao lại có ba tiếng bước chân? Chàng cảm thấy bất thường, sát cơ bùng lên. Nếu có kẻ nào dám làm hại nàng, chàng sẽ không ngần ngại khai sát giới.

Cửa mở, ba nam nhân hiện ra. Họ đều mặc chiến giáp cũ nát, còn vương vết máu, tỏa ra khí tức thiết huyết sát phạt. Trông họ chừng ba mươi tuổi, sắc mặt nghiêm nghị. Một người lên tiếng, mang theo uy thế từ trên cao nhìn xuống: "Ngươi là người phương nào?". Lăng Hàn không hề nao núng, thản nhiên hỏi ngược lại: "Các ngươi là người nào?". Hai gã còn lại lập tức rút nửa đoạn đao, thanh âm leng keng vang lên, sát khí nồng đậm.

Người nam tử ở giữa, tự xưng là Mã Chương, thị vệ của Tạ đại tướng quân Tả Tiền Úy, ngăn cản đồng đội, rồi yêu cầu Lăng Hàn xưng tên. Tạ đại tướng quân? Lăng Hàn kinh ngạc, không hiểu sao Thiên Phượng Thần Nữ lại liên quan đến quân đội, và ba người này lại xuất hiện ở đây. Chàng trầm ngâm, rồi tự giới thiệu là Lăng Hàn, đến tìm cố nhân. Chàng hỏi Mã Chương đến đây làm gì.

"Hanh, ngươi cũng dám xen vào việc của người khác?" một binh sĩ quát. Lăng Hàn cười nhạt: "Ở đây không phải chiến trường, không cần ra vẻ ta đây!". Mã Chương nhìn chằm chằm Lăng Hàn, sát khí bùng lên, hỏi Thiên Phượng Thần Nữ đi đâu, tựa như sẵn sàng rút đao nếu không vừa ý.

"Không thấy Thiên Phượng nữ?" Lăng Hàn giật mình. Hắn muốn biết tại sao bọn họ lại tìm nàng. Sắc mặt Lăng Hàn trở nên lạnh lẽo, đây là nghịch lân của chàng, không ai được phép chạm vào. Chàng điềm nhiên nói: "Ta ngược lại cũng muốn biết, tại sao các ngươi muốn tìm bằng hữu của ta!".

Mã Chương không trả lời, trực tiếp ra lệnh "Bắt!". Hai binh sĩ lao ra, họ là Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, lực lượng kinh người. Nhưng Lăng Hàn thậm chí không thèm chống đỡ, chỉ hừ một tiếng, một tia Thiên Uy lưu chuyển. Hai người kia rên lên, đao rơi xuống đất, bản thân cũng ngã vật ra. Họ kinh hãi, không thể tin được chênh lệch thực lực lại lớn đến vậy.

Trong mắt Mã Chương bùng lên chiến ý, Lăng Hàn đã kích thích hắn. Chàng lại hỏi: "Vì sao các ngươi muốn tìm Thiên Phượng nữ?". Lần này, Lăng Hàn không che giấu thực lực, khí thế cường đại tỏa ra, như một Vương giả phủ xuống. Mã Chương hừ lạnh, rút đao chém tới. Lăng Hàn ngưng tụ một quyền, đón lấy ánh đao.

Thình thịch! Nắm đấm va chạm ánh đao, quang mang kinh người bùng nổ. Hai tên lính bị đánh bay, tiểu viện cũng bị phá hủy ngay lập tức. Lăng Hàn giận dữ: "Hỗn đản, lại dám hủy nơi đây!". Chàng liên tục tung quyền, dồn dập tấn công Mã Chương. Mã Chương vừa giận vừa sợ, hắn cũng có phần trong việc phá hủy, sao Lăng Hàn lại đổ hết tội cho hắn? Hắn kinh ngạc trước sức mạnh của Lăng Hàn, rõ ràng chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ, nhưng chiến lực lại không kém gì hắn, một Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị đỉnh phong. Lực lượng của Lăng Hàn có một tia uy hiếp khiến hắn không thể phát huy hết sức mạnh.

"Bại cho ta!" Mã Chương hét lớn, cuồng loạn chém đao, tràn đầy chiến ý của một quân nhân dày dạn. Lăng Hàn đáp lại bằng những cú đấm liên tiếp. Hai người kịch chiến, một bên có lực lượng mạnh hơn, một bên có Thiên Uy, bất phân thắng bại. Tiểu viện tan nát thành phế tích.

Sau một hồi kịch chiến, cả hai đồng thời ngừng tay, không ai dùng hết sức, cũng kiêng kỵ đối phương còn ẩn giấu sát chiêu. "Tiểu tử, chúng ta còn có thể tái kiến!" Mã Chương dẫn hai tên lính rời đi. "Dĩ nhiên còn có thể tái kiến, ngươi còn phải dựng lại tiểu viện này cho ta!" Lăng Hàn gọi với theo. Mã Chương suýt vấp ngã, tên tiểu tử này thật dai dẳng!

Lăng Hàn không truy kích, vì rõ ràng đối phương cũng không biết Thiên Phượng Thần Nữ đang ở đâu. Chàng biết Mã Chương là người dưới trướng Tạ Tiền, một trong tứ đại tướng của Đại Xích Dương Đế Triều, cường giả Hằng Hà Cảnh. Chàng quyết định quay lại Đại Doanh Thành, có thể Khang Tu Nguyên đã biết thêm tin tức.

Hai ngày sau, Lăng Hàn trở về Đại Doanh Thành. "Sư phụ! Sư phụ!" Khang Tu Nguyên vội vàng chạy tới, mặt đầy khẩn trương, đưa cho chàng một phong thư: "Thư của sư nương!". Lăng Hàn vội giật lấy, ánh mắt lướt qua, nhanh chóng nắm bắt toàn bộ câu chuyện.

Sự tình không hề phức tạp: Vân Phượng Tông muốn nâng cao địa vị, có ý định kết thân với Tạ đại tướng quân. Không thể với tới cường giả Hằng Hà Cảnh, họ bèn nhắm đến Tạ Đông Lai, đệ thất thế tôn của Tạ gia. Tạ Đông Lai là một thiên tài trẻ tuổi, đã đạt Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn chỉ sau 10 vạn năm tu luyện. Vân Phượng Tông muốn gả Thiên Phượng Thần Nữ cho hắn. Tạ Đông Lai, sau khi gặp Thiên Phượng Thần Nữ, đã phái người truyền tin về Đế Đô, muốn cưới nàng làm thiếp. Chính thê của hắn phải là người có lợi cho Tạ gia, nhưng vị trí thiếp lại có thể tự do hơn.

Vân Phượng Tông mừng rỡ chấp thuận, nhưng Thiên Phượng Thần Nữ kiên quyết không chịu. Nàng tự xưng là "Lăng gia quả phụ", thể hiện sự kiên định của mình. Dù nàng có thực lực chống lại Vân Phượng Tông, nhưng so với Tạ gia khổng lồ, nàng quá yếu ớt. Bởi vậy, nàng quyết định chạy trốn đến Chiến trường hai giới – nơi mà thế lực Tạ gia khó có thể chạm tới. Khi Khang Tu Nguyên nhận được thư, Thiên Phượng Thần Nữ đã lên đường.

Lăng Hàn giận dữ, lại dám bức vợ chàng tái giá? Vân Phượng Tông thật không phải thứ tốt, vì lợi ích mà ép người khác! Còn Tạ Đông Lai, dám muốn đoạt vợ hắn, không thiến hắn thì không thể hết hận! "Ta sẽ lập tức đi chiến trường hai giới!" Lăng Hàn quyết định dứt khoát. Chiến trường hai giới là một lò sát sinh, nơi cái chết rình rập mỗi ngày. Thiên Phượng Thần Nữ, dù đã là Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn, nhưng ở đó, thực lực ấy vẫn chưa đủ. Nếu nàng bị thương, Lăng Hàn thề sẽ lột da Tạ Đông Lai, và Vân Phượng Tông đương nhiên nằm trong danh sách tử địch.

"Sư phụ, chúng ta cũng đi!" Khang Tu Nguyên và Vân Vĩnh Vọng vội vàng nói. Lăng Hàn lắc đầu: "Các ngươi không phải võ giả, xem náo nhiệt làm gì? Hãy chuyên tâm luyện đan, chờ ta trở lại, nếu chưa lên Đan Sư cấp sáu thì sẽ bị đánh!". Hai người than vãn, biết rằng từ cấp năm lên cấp sáu cần hàng vạn năm tích lũy. Lăng Hàn không để ý. Mâu thuẫn với Bảo Lâm Các đã giải quyết, chàng không cần lo lắng Hàn Lâm Các. Chàng quyết định trước tiên đến Bảo Lâm Các, truyền đan phương Cuồng Dã Huyết Linh Đan cho Hàn Tâm Nghiên, rồi mới đến Chiến trường hai giới.

Lăng Hàn một mình lên đường, không kinh động hai huynh trưởng, không mang theo Đinh Bình hay bốn thị vệ. Ngay cả Tu La Ma Đế và Lão Nhân Sâm cũng được chàng đưa vào Hắc Tháp. Lão Nhân Sâm, một Thiên Địa Thần dược, đặc biệt thích nghi với Hắc Tháp, cắm rễ dưới Luân Hồi Thụ, tiến bộ thần tốc, sắp đạt Nhật Nguyệt Cảnh. Dù vậy, bản tính ham chơi của lão vẫn không đổi, thường xuyên chạy ra ngoài trêu ghẹo các cô nương trong Đại Doanh Thành.

Lăng Hàn nhanh chóng đến Bảo Lâm Các. Lâm Vũ Viên đã sắp xếp đâu vào đấy, mọi người trong tiệm đều cung kính gọi chàng là Lăng trưởng lão. "Yêu, có phải nhớ thiếp thân không?" Lâm Vũ Viên xuất hiện, áp sát Lăng Hàn, ngực nàng gần như chạm vào chàng. Lăng Hàn giữ vững tâm trí, lục căn bất động: "Ta tới tìm Hàn Tâm Nghiên, truyền đan phương Cuồng Dã Huyết Linh Đan cho nàng." Lâm Vũ Viên giận dỗi, không ngờ mình còn không bằng nha đầu ngây ngô kia. Nàng khuyên mình bình tĩnh, rồi sai người dẫn Lăng Hàn đi tìm Hàn Tâm Nghiên.

Một tỳ nữ hướng dẫn Lăng Hàn vào hậu viện, một khu vực riêng tư chỉ có nữ nhân. Cô tỳ nữ lắm chuyện kể về mối quan hệ thân thiết giữa Lâm Vũ Viên và Hàn Tâm Nghiên. Đến một tiểu viện, tỳ nữ cúi người: "Hàn tiểu thư đang minh tưởng bên trong, tiểu tỳ không dám quấy rầy, công tử tự mình gọi cửa đi." Rồi nàng quay lưng rời đi, thật là vô trách nhiệm.

Lăng Hàn gõ cửa. Cốc cốc cốc. Một lát sau, tiếng bước chân, rồi cửa mở, hiện ra một người gần như trần truồng. Chính là Hàn Tâm Nghiên. "Dựa vào, ngay cả nàng cũng muốn mê hoặc mình ư?" Lăng Hàn thầm nghĩ. Hàn Tâm Nghiên chợt hét lên chói tai, cửa đóng sầm lại. Lăng Hàn sờ mũi, suýt bị cánh cửa đụng trúng.

Chỉ một lát sau, cửa lại mở ra. Hàn Tâm Nghiên, đã mặc quần áo, khí thế hung hăng xông ra, cầm kiếm chém về phía Lăng Hàn: "Cuồng đồ lớn mật!". Lăng Hàn vội né tránh. Nữ nhân này thiên phú Đan Đạo xuất chúng, nhưng võ đạo lại không tương xứng. Lăng Hàn chỉ cần phát tán Thiên Uy, thân thể nàng liền mềm nhũn, không còn sức tấn công. "Không nên hiểu lầm, ta chỉ đến truyền cho ngươi phương pháp luyện chế Cuồng Dã Huyết Linh Đan!" chàng cười nói. Hàn Tâm Nghiên ngừng lại, nhưng vẫn chém thêm vài kiếm, rồi oán hận thu kiếm, mắng: "Ác tặc!". Lăng Hàn thở dài: "Ta có làm gì ngươi đâu? Ta chỉ gõ cửa, là chính ngươi trần như nhộng chạy ra ngoài."

Hàn Tâm Nghiên đỏ mặt. Nàng có thói quen xấu là cởi hết quần áo khi nghiên cứu đan phương để tìm cảm hứng. Hơn nữa, đây là nội viện của Lâm Vũ Viên, không có đàn ông. Nàng đâu ngờ lại có một nam nhân đột nhiên xuất hiện, nhìn thấy nàng trong tình trạng đó. Nàng trừng Lăng Hàn: "Chuyện này... vĩnh viễn không được nhắc lại!". Lăng Hàn gật đầu, cũng sợ nàng dựa vào đó mà đòi "không lấy chồng nếu không phải ngươi" gì đó.

Chàng ném ra một quyển sách: "Đây là đan phương Cuồng Dã Huyết Linh Đan, ngươi nghiên cứu đi. Ta có việc quan trọng phải rời Đại Doanh Thành một thời gian. Nếu có gì không hiểu, cứ ghi lại, chờ ta về sẽ giải đáp." Hàn Tâm Nghiên căm tức, hai người đều là Đan Sư cấp tám, nhưng Lăng Hàn lại muốn chỉ điểm nàng như hậu bối. Tuy nhiên, đan phương quý giá trong tay, nàng không dám từ chối, đành khó chịu nhận lấy.

Lăng Hàn phất tay rời Bảo Lâm Các, hướng về khu vực biên giới giữa Đại Xích Dương Đế Triều và Lam Vân Đế Triều – Chiến trường hai giới. Nơi đây là điểm thông giữa Minh Giới và Thần Giới. Xuyên Vân Toa không còn thích hợp cho việc du hành giữa các tinh cầu, nhưng Lăng Hàn đã nắm giữ Trích Tinh Bộ và Lôi Đình chi pháp từ Thiên Kiếp, tốc độ của chàng nhanh kinh người.

Gần 12 ngày sau, chàng đến Chiến trường hai giới. Trước khi lên đường, chàng đã luyện hóa một viên Cuồng Dã Huyết Linh Đan. Mất ba ngày để hóa giải dược lực, mặt trời đỏ trong cơ thể chàng bành trướng, đẩy chàng lên tiểu cực vị trung kỳ. Dược lực của đan dược này thực sự cuồng bạo, dù thể phách đạt Thần Thiết cấp sáu, Lăng Hàn vẫn bị thương nặng, da tróc thịt bong, thần cốt gãy vài cây. Bởi vậy, chỉ có Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn mới có thể dùng đan dược này mà không cần giám hộ.

Lăng Hàn phát hiện đan độc còn sót lại trong cơ thể, ước tính phải mất ba năm mới tiêu tán hết. Điều này có nghĩa là chàng phải đợi ba năm mới có thể dùng viên thứ hai. Nhưng nghĩ lại, chàng có thể đạt Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh phong trong vòng 50 tuổi – một tốc độ kinh khủng. Thọ nguyên của Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn là 400 vạn năm!

Ở Chiến trường hai giới, phe Thần Giới thành lập Lang Nha Thành làm cứ điểm tấn công và nơi nghỉ ngơi cho các chiến sĩ. Thành này là tuyến phòng thủ cuối cùng, nếu thất thủ, Minh Giới sẽ xâm chiếm toàn bộ Vân Đỉnh Tinh. Quân chủ lực ở đây là quân đội của hai Đế Triều, cùng với tất cả võ giả Thần Cảnh có nghĩa vụ gia nhập.

Chiến trường có các quân đội lừng lẫy như Tử Nguyệt Quân của Tử Nguyệt Thần Nữ. Võ giả có thể tự do chọn gia nhập quân đội hoặc hành động độc lập, săn lùng sinh linh Minh Giới để tích lũy công huân. Công huân là tiền tệ chuyên dụng, dùng để đổi đan dược, Thần Khí, công pháp, hoặc để xuất ngũ. Mọi võ giả Thần cấp đều phải "binh dịch" sau một thời hạn nhất định, nếu không sẽ bị xử tử.

Lăng Hàn suy luận: Thiên Phượng Thần Nữ đến đây để tránh Tạ gia, nên chắc chắn sẽ gia nhập một chi quân đội, không thể làm du binh. Và đó phải là Tử Nguyệt Quân, vì đây là quân đội duy nhất chỉ toàn nữ nhân, do một nữ cường nhân thống lĩnh. Nam nhân không được phép gia nhập, thậm chí còn bị cấm vào doanh địa, vi phạm nhẹ thì thiến, nặng thì giết. Lăng Hàn không thể lỗ mãng xông vào.

Chàng quyết định chờ bên ngoài doanh trại Tử Nguyệt Quân, cách đó trăm dặm. Khi đối phương xuất động, chàng sẽ theo dõi để tìm Thiên Phượng Thần Nữ. Ngay cả khi gặp được, nàng cũng không thể rời đi ngay, vì đào ngũ sẽ bị trừng phạt. Lăng Hàn cần một thân phận để tích lũy công huân. Chàng đến Lang Nha Thành, đăng ký, chuẩn bị săn giết sinh linh Minh Giới.

Môi trường nơi đây rất tệ, linh khí cằn cỗi, âm u, quy tắc đại đạo yếu ớt. Lăng Hàn thử nghiệm, chàng có thể miễn cưỡng phi hành – một khả năng chỉ Tinh Thần Cảnh mới có ở Thần Giới bình thường. Điều này cho thấy quy tắc thiên địa ở đây bị ảnh hưởng, không chỉ yếu đi mà còn mất cân bằng. Có nơi áp chế nhỏ, có nơi lại mạnh mẽ. Người không quen thuộc dễ gặp nguy hiểm.

"Tiểu... tiểu tử, nơi này là địa phương nào?" Lão Nhân Sâm từ Hắc Tháp xuất hiện, hít thở không khí, rồi kinh hãi nhìn khung cảnh âm u, yêu vân quỷ dị bay lượn. "Ngươi ngươi ngươi, ngươi mang đại gia tới địa phương quỷ gì vậy?" Lão Nhân Sâm chỉ vào Lăng Hàn, mắng: "Tiểu tử, ngươi có bệnh sao!". Lăng Hàn không giận, chỉ nói đùa: "Xem ra, phải gọi Hổ Nữu đến, nấu một nồi canh nhân sâm a." Lão Nhân Sâm lập tức biến sắc, sợ hãi Hổ Nữu, vội vàng nịnh nọt: "Tiểu tử, chúng ta là giao tình gì chứ! Có muội tử chúng ta cùng nhau phao, một quần hai huynh đệ, không nói lời khách sáo a."

Lăng Hàn chỉ cười ha hả, khiến Lão Nhân Sâm ngượng ngùng lui sang một bên. Lăng Hàn thả Tu La Ma Đế ra. Con rối này bị gãy một tay, trận văn thiếu sót, chiến lực giảm sút. Nhưng Lăng Hàn cần Tu La Ma Đế vì hiểu biết về Minh Giới, để có thêm lợi thế khi đối đầu sinh linh Minh Giới, và để tìm hiểu quy tắc Minh Giới khi muốn đột phá Tiên Vực.

Lão Nhân Sâm lúc này mới biết đây là đâu, sắc mặt khó coi đến muốn khóc. Nhưng khi nghe đến Tử Nguyệt Quân, cây sâm này lại nở hoa: "Đại gia đi dò thám tình huống!". Nói rồi, lão nhấc chân chạy đi, tốc độ nhanh thái quá, chắc chắn là đi "do thám tình báo" trong doanh trại nữ quân. Lão Nhân Sâm chưa đạt Nhật Nguyệt Cảnh nhưng tốc độ rất nhanh, còn có thể chui xuống đất, ngay cả Tinh Thần Cảnh cũng khó bắt. Lăng Hàn nghe Tu La Ma Đế kể về Minh Giới, nhưng Tu La Ma Đế chỉ là tồn tại tầng dưới chót, hiểu biết về Ma Chủ gần như trống rỗng.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!