Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong số sáu vương giả cùng Lăng Hàn, trừ Ngô Triết, mỗi người đều may mắn thu được một giọt Thiên Nguyên Chân Dịch quý giá, xứng đáng với thực lực phi phàm của họ. Ngô Triết, do mới bước vào cực cảnh, thực lực còn kém xa, nên chỉ có chút thu hoạch lẻ tẻ. Tuy nhiên, khi so sánh với Lăng Hàn – người đã sở hữu tới bốn giọt thần dịch – thành quả của sáu vương giả gộp lại cũng chỉ hơn Lăng Hàn một giọt, tự khắc trở nên ảm đạm và kém cỏi hơn hẳn. Lăng Hàn mỉm cười gật đầu nhìn họ, bởi dù có tranh giành khốc liệt đến mấy, việc cùng nhau khai phá kho báu là một chuyện hoàn toàn khác. Anh luôn tán thành sự cạnh tranh lành mạnh, miễn là không dùng đến thủ đoạn hèn hạ.
Đúng lúc ấy, tám bóng người xuất hiện. Bảy người trong số đó còn rất trẻ tuổi, nhưng kẻ cuối cùng lại là một lão nhân. Đây chính là một cường giả tự chém tu vi, giờ đây đang dùng đan dược cấm kỵ để nâng lực lượng lên tới Nhật Nguyệt Cảnh, tỏa ra khí tức đáng sợ. Hắn đang cố gắng áp chế lực lượng của mình, nếu không, sức chiến đấu của hắn sẽ đạt tới một bước nhảy vọt về bản chất. Người ta thường nói, lực lượng Cửu Tinh không thể đối kháng Nhật Nguyệt Cảnh, phải là Thập Tinh mới có thể, bởi lẽ, vượt qua một tinh cảnh, thực lực sẽ thay đổi long trời lở đất. Không đạt Thập Tinh, chung quy vẫn chỉ là chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh.
"Hàn Lâm!" Lão giả cất tiếng, ngữ khí có phần kiêu căng. Lăng Hàn nhíu mày, tự hỏi những kẻ này là ai mà lại tỏ vẻ quen thuộc, còn dùng giọng điệu bề trên như vậy. "Thiếu chủ sẽ rất hài lòng!" Lão giả tiếp tục, "Hiện tại, giao ba giọt Thiên Nguyên Chân Dịch cho lão phu!"
Lăng Hàn chợt vỡ lẽ, hóa ra là người của Cốc Môn, thuộc hạ của Cốc Hoang. Anh bật cười, "Đầu óc các ngươi làm bằng gì mà dám đòi ta giao thần dịch?" Lão giả, tên là Thì Minh, hừ lạnh, "Hàn Lâm, đừng tưởng ngươi ở đây có thể vô địch. Nếu lão phu thật sự phát uy, chút thực lực ấy của ngươi căn bản không đáng chú ý!" Thì Minh từng nhiều lần tiến vào Hoàng Tuyền bí cảnh nhưng chưa bao giờ có được một giọt thần dịch nào. Lần này, nếu mang về ba giọt, hắn sẽ lập đại công, đảm bảo tương lai xán lạn cho hậu duệ của mình. Vì thế, hắn quyết tâm ép Lăng Hàn phải tuân theo.
Lăng Hàn cười nhạt, "Ngươi đang uy hiếp ta sao?" "Không phải uy hiếp, đây là sự thật!" Thì Minh đáp. "Nếu lão phu phát uy, lực chiến đấu sẽ bước vào Nhật Nguyệt Cảnh. Nhưng ở đây sử dụng lực lượng Nhật Nguyệt Cảnh, bản thân lão phu cũng có thể bị chém xuống." "Ồ, ý ngươi là, ngươi không sợ chết?" Lăng Hàn hỏi. Thì Minh cười ha hả, "Ai mà chẳng sợ chết! Chỉ là lão phu có giác ngộ hẳn phải chết, còn ngươi... thì sao?" Hắn đã ký thác toàn bộ hy vọng vào hậu nhân, không tiếc bỏ mạng để mở đường cho họ.
Lăng Hàn thở dài, "Ta thấy ngươi thật đáng thương. Cả đời làm trâu làm ngựa, chưa từng sống một ngày vì mình." Thì Minh chỉ vào Lăng Hàn, "Ít nói mấy lời vô nghĩa đó! Lập tức giao ra ba giọt thần dịch, lão phu cho phép ngươi giữ lại một giọt. Ngươi còn trẻ, có rất nhiều cơ hội tiến vào nơi này, không cần thiết phải bỏ mạng ở đây." Lăng Hàn lắc đầu, cười nói, "Giờ đây giặc cướp cũng nhân hậu đến thế sao? Đáng tiếc, nói thế nào đi nữa, cũng không thể thay đổi bản chất giặc cướp của ngươi!"
"Nếu ngươi ngu xuẩn mất khôn như thế..." Thì Minh hít sâu, lộ vẻ kiên quyết. Hắn muốn vận dụng lực lượng Nhật Nguyệt Cảnh để trấn áp Lăng Hàn, dù có bị cấm chế phản phệ cũng không tiếc. "Lão phu liền tiễn ngươi lên đường!" Hắn ra tay, lực lượng Nhật Nguyệt Cảnh bùng nổ, thần văn đan dệt, vượt qua một trăm đạo. Đây là một sự biến chất! Dù Sơn Hà cực cảnh chỉ có thể nắm giữ chín mươi chín đạo thần văn, nhưng chín mươi chín đạo thần văn của Sơn Hà cực cảnh lại có bản chất tương đồng với Nhật Nguyệt Cảnh.
"Thình thịch!" Dưới một kích, Lăng Hàn bị đánh bay, cảm thấy cơ thể sôi trào, vô cùng khó chịu. Dù có lực lượng Cửu Tinh, chỉ còn một chút xíu nữa là đạt Thập Tinh, nhưng cái "chút xíu" ấy lại là một ranh giới trời vực. Cửu Tinh thuộc về Sơn Hà Cảnh, còn Thập Tinh là Nhật Nguyệt Cảnh. Dù Lăng Hàn yêu nghiệt đến mấy, cũng không thể bù đắp khoảng cách lực lượng giữa hai cảnh giới, hoàn toàn không phải đối thủ. Lúc này, anh không còn Sư Tử Phù, mà dù có cũng không dám dùng, vì cấm chế nơi đây sẽ nhắm vào lực lượng Nhật Nguyệt Cảnh.
Nhưng Lăng Hàn đứng dậy như không có chuyện gì, phủi bụi trên người, cười nói, "Quả thực mạnh hơn trước một chút, nhưng xa xa không đủ để thương tổn được ta!" Thì Minh kinh hãi, tròng mắt suýt lồi ra. Một đòn toàn lực của hắn, một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, lại không làm gì được Lăng Hàn? Quái vật! Tuyệt đối là quái vật!
Thì Minh phát ra tiếng kêu thảm thiết. Hắn vừa đánh ra một kích Nhật Nguyệt Cảnh, lập tức bị cấm chế nơi đây nhắm vào. "Phốc phốc phốc", cả người hắn tiêu huyết, trong nháy mắt biến thành huyết nhân. Cơn đau tột cùng khiến hắn tỉnh táo trở lại, trợn mắt nhìn chằm chằm Lăng Hàn, tỏa ra sát khí ngút trời. Hắn muốn giết chết thiên tài này, giành lấy tương lai cho hậu duệ của mình. "Chết!" Hắn tắm trong máu tươi, lao về phía Lăng Hàn, thiêu đốt tinh huyết để đối kháng cấm chế, dồn toàn lực trấn áp đối thủ.
Lăng Hàn lắc đầu, ngoài chính anh ra, không ai biết thể phách của anh cường đại đến mức nào. Lực lượng Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị muốn giết anh? Không đủ! Lăng Hàn rút kiếm, Tiên Ma Kiếm nở rộ quang huy vô tận, giao chiến với Thì Minh. "Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!" Thì Minh mỗi chiêu đều đánh bay Lăng Hàn – đó là sự nghiền ép của cảnh giới. Nhưng Lăng Hàn chỉ phun vài ngụm máu, trong khi Thì Minh càng thảm hại hơn, bị cấm chế không ngừng đánh thương lục phủ ngũ tạng, thần cốt kinh mạch.
Đến chiêu thứ hai mươi, Thì Minh đánh ra một quyền, nhưng cả cánh tay hắn nổ tung, hóa thành huyết vũ. Lực lượng Nhật Nguyệt Cảnh quá mạnh mẽ, huyết vũ này cũng có sát thương kinh khủng. Mấy người của Cốc Môn đứng gần đó bị huyết vũ quét trúng, lập tức bị đánh thành cái sàng, chỉ một người may mắn sống sót, những kẻ khác đều bị tiêu diệt trong chớp mắt. Thì Minh đã nhập ma, trong đầu hắn chỉ còn một ý niệm: giết chết Lăng Hàn. Hắn mặc kệ thương thế, điên cuồng tấn công. "Ba", một cánh tay khác của hắn lại nổ tung, biến thành người cụt tay. Hắn vẫn không dừng lại, hai chân kéo lê, đá về phía Lăng Hàn. "Ba, ba", không lâu sau, hai chân của Thì Minh cũng bạo thành huyết vũ, nhưng hắn vẫn thổi một hơi, thân thể bật lên, lại lao vào Lăng Hàn, với dáng vẻ thề không ngừng lại nếu không giết được đối thủ.
Lăng Hàn cảm thấy có chút trắc ẩn. Một người như vậy nên được thương cảm hay đáng trách đây? Không cần anh ra tay, cấm chế đã đánh nát thân thể Thì Minh thành mảnh nhỏ, nhưng đôi mắt hắn vẫn trừng chằm chằm Lăng Hàn, muốn phát động một đòn cuối cùng. Tuy nhiên, đòn đó không bao giờ được thực hiện, bởi đầu hắn cũng nổ thành mảnh vụn. Một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, lại rơi vào kết cục chết không toàn thây.
Người còn sót lại của Cốc Môn sợ hãi đến mức không thể kiểm soát, run rẩy xoay người bỏ chạy. Nơi này quá nguy hiểm, hắn muốn chạy về lối vào, chờ Tam Nguyên Thượng Nhân mở bí cảnh, hắn thực sự không muốn ở lại đây dù chỉ một khắc. Lăng Hàn thu kiếm, lắc đầu, đi đến chỗ Thủy Nhạn Ngọc và Hồ Phỉ Vân. Anh có thể vui vẻ khi đạp lên mặt những kẻ ăn chơi trác táng như Cốc Hoang, nhưng Thì Minh lại khiến anh cảm khái, tâm trạng có chút trầm trọng. "Người như vậy không đáng đồng tình, nhưng cũng không cần phải hận." Lăng Hàn gạt bỏ tạp niệm, nhìn Thủy Nhạn Ngọc và Hồ Phỉ Vân mỉm cười, "Đi thôi."
"Lăng Hàn, ngươi thật lợi hại!" Hồ Phỉ Vân cắn một trái hoa quả, nói năng không rõ ràng. Trước đó, Lăng Hàn đã giết ra khỏi loạn quân, cảnh tượng đó khiến nàng nhiệt huyết sôi trào, cực kỳ sùng bái anh. "Còn phải nói!" Lăng Hàn cười ha hả, tâm trạng tốt hơn một chút.
Ba người đi một lúc, đột nhiên Lăng Hàn dâng lên báo động, một kiếm đâm xuống dưới mặt đất. Kiếm quang dật động, chiếu vào đại địa, nhất thời, trên mặt đất hiện ra từng vết rạn, rậm rạp như tơ nhện. "Dựa vào cả nhà ngươi, thiếu chút nữa đâm phá cúc hoa của sâm gia!" Một bóng trắng từ dưới đất chui ra. "Xem chân của đại gia ngươi!" "Xoát", bóng trắng đó liền bắn tới Lăng Hàn. Gốc tiện sâm này! Hắn xuất quỷ nhập thần, muốn mai phục Lăng Hàn, nhưng không ngờ thần thức của Lăng Hàn cường đại, đánh lén không thành, suýt bị Lăng Hàn đâm trúng.
Lăng Hàn triển khai Khoái Tự Kiếm Quyết, đâm tới lão sâm. "Muốn giết sâm gia nhà ngươi, ngươi còn sớm một vạn năm!" Lão sâm quái khiếu, ra tay như điện, quy tắc hóa thành đao thương tiễn mâu, đánh tới Lăng Hàn. "Lần trước không phải nói sớm tám trăm năm sao?" Lăng Hàn cười nói. "A phi, đó là thực lực của sâm gia tăng trưởng!" Lão sâm lúc ẩn lúc hiện, tốc độ nhanh kinh người. Lăng Hàn hừ một tiếng, "Còn không ngoan ngoãn đến trong bát, thì đừng trách ta không khách khí!" "Dám uy hiếp sâm gia, xem không đạp chết ngươi!" Lão sâm giận tím mặt, công kích càng dày đặc.
Lăng Hàn không khách khí nữa, "Oanh", trong cơ thể tuôn ra hỏa diễm cường đại, thần văn đan dệt. "Dựa vào, sâm gia ghét nhất chính là hỏa!" Lão sâm kêu một tiếng, vội vàng rút lui hơn mười trượng, rốt cục không tấn công nữa, mà đứng nghiêm, lộ vẻ sợ hãi với thần diễm. Hắn chỉ có tốc độ nhanh, còn băng sương và thần diễm đều có thể khắc chế hắn. "Tiện sâm, ngươi lại tới làm chi?" Lăng Hàn hỏi. Lão sâm đặt mông ngồi lên tảng đá, vén hai cái đùi, tỏ vẻ lãng tử, sau đó nói, "Sâm gia muốn cho ngươi một cơ duyên."
"Phốc", nghiêm trang đùa giỡn lưu manh sao? Lăng Hàn cười nói, "Nga, ngươi có thể cho ta cơ duyên gì? Lẽ nào định cống hiến thân thể ra? Vậy còn không mau đến trong bát đi." "Phi phi phi, sâm gia không phải gay, ngươi đừng đánh chủ ý cúc hoa của sâm gia!" Lão sâm lập tức nhảy dựng lên. Lăng Hàn lắc đầu, gốc tiện sâm này ở trong bí cảnh, rốt cuộc làm sao mà dưỡng thành phẩm tính lưu manh như vậy? Lưu manh cũng có trời sinh sao? "Ngươi mang sâm gia ly khai bí cảnh, sâm gia sẽ cho ngươi chút thần dịch." Lão sâm ra điều kiện.
Lăng Hàn kinh ngạc, "Đầu tiên, tại sao muốn ta mang ngươi ra ngoài? Ngươi không phải có hai chân sao?" "Nhân loại ngu xuẩn, ngươi không thấy bên ngoài có nhiều người như vậy bảo vệ sao, có mấy cái còn vô cùng mạnh mẽ, nếu như sâm gia ra ngoài, khẳng định bị bắt hầm canh ngay lập tức." Lão nhân sâm nói. "Ồ, ngươi lại biết bên ngoài có cường giả?" Lăng Hàn vỗ tay, "Hóa ra, thời điểm bí cảnh mở ra, ngươi cũng đã canh giữ ở cửa, là muốn rời đi, nhưng phát hiện có Tinh Thần cảnh thậm chí Hằng Hà Cảnh tọa trấn, ngươi liền sợ!" Theo đó mà nói... cây nhân sâm hèn hạ này có khả năng đã theo dõi anh từ rất lâu. "Tuy công phu chạy trốn của sâm gia rất cao, nhưng đối với mấy tên cẩu nô tài ở bên ngoài vẫn tương đối sợ hãi." Lão nhân sâm không giữ mồm giữ miệng.
"Sâm gia biết, trên người ngươi có một bảo vật, có thể chứa đựng vật còn sống, cho sâm gia ẩn thân một hồi, sau khi đi ra ngoài, sâm gia thưởng ngươi tuyệt thế thần dịch!" Lăng Hàn nhìn hắn, không khỏi thầm nghĩ đối phương nhìn thấy "Hoàng kim nãi" của Trầm Trúc Nhi thì chảy nước miếng, sắc mặt tối sầm, "Ngươi nói tới tuyệt thế thần dịch, sẽ không phải là nước miếng của ngươi chứ?" Tuy cái đó xác thực có thể xưng bảo thủy, nhưng so với tuyệt thế thần dịch thì chênh lệch quá lớn. Lão nhân sâm đỏ mặt, ho khan một hồi, "Sâm gia được thiên địa tạo hóa, khắp người đều là bảo vật, ngươi nghĩ ai cũng có thể được ngụm nước của sâm gia?"
Lão già này thật không phải thứ tốt! Giúp hắn thoát hiểm mà đáp lại chỉ là mấy ngụm nước miếng, ngươi đang sỉ nhục người khác sao? Lăng Hàn cò kè mặc cả, "Ngươi cắt một nửa ra, ta liền mang ngươi rời đi." "Tiểu tử, ngươi quá tham lam, lại muốn cắt sâm gia?" Lão nhân sâm tức điên, "Xem chân của gia gia ngươi, không đạp tỉnh ngươi à!" Một người một nhân sâm lại đánh nhau, nhưng chỉ qua mấy chiêu liền ngừng lại. "Nhiều nhất một cái râu nhân sâm!" Lão nhân sâm nói. "100 cây!" Lăng Hàn giở công phu sư tử ngoạm. "Lăn, trên người sâm gia tổng cộng mới có ba mươi bảy sợi rễ, rút hết cho ngươi cũng không đủ!" Lão nhân sâm kêu quái dị. "Vậy thì ba mươi bảy rễ là được rồi." Lăng Hàn biết nghe lời phải. "Không được, nhiều nhất hai cái!" Lão nhân sâm lắc đầu liên tục. Sau một hồi trả giá, cuối cùng họ quyết định mười cái.
"Đúng rồi, rốt cuộc ngươi là giống gì?" Lăng Hàn cười hỏi. "Tiểu tử thối, dám nhục sâm gia nhà ngươi!" Lão nhân sâm đạp tới một cước. Lăng Hàn đưa tay ngăn cản, sau đó gật gù, "Không cần phải nói ta cũng biết, không phải nhân sâm lưu manh thì cũng là nhân sâm thiếu đạo đức." "Tức chết sâm gia!" Lão nhân sâm giơ chân, sau đó nói, "Tiểu tử, ngươi phát Thiên Đạo thệ ngôn đi!" Thiên Đạo thệ ngôn là lời thề hướng về thiên địa đại đạo, từ nơi sâu xa có thiên ý, nếu không tuân thủ sẽ bị thiên địa trừng phạt, là điều tối kỵ.
Lăng Hàn gật gù, phát Thiên Đạo thệ ngôn. Đây là lời thề với trời, dù anh có đổi thân phận khác cũng không thể lừa gạt được thiên địa. Lúc này lão nhân sâm mới yên tâm, nhảy lên vai Lăng Hàn, "Tiểu tử, vận khí không tệ nha, cua được hai mỹ nữ." Cái lão nhân sâm này lại động sắc tâm. Lăng Hàn lắc đầu, lão nhân sâm này xuất quỷ nhập thần, bị hắn phát hiện mình sử dụng Hắc Tháp. Đại khái hắn cũng đã quan sát mình một thời gian khá lâu, nhận định nhân phẩm của anh, lúc này mới xuất hiện ở Dược Sơn. "Nhân sâm lưu manh, ngươi đắc đạo lúc nào, tại sao muốn rời khỏi nơi này?" "Sâm gia nuốt tinh hoa của thiên địa, được tinh khí của Nhật Nguyệt…" "Ngừng ngừng ngừng, không nên nói khoác, vào thẳng đề tài chính!" Lăng Hàn vội đánh gãy.
Lão nhân sâm hết sức bất mãn, không thể để hắn khoe khoang sao? Hắn nói nhỏ nửa ngày, nhưng cuối cùng cũng vào thẳng vấn đề. Mấy vạn năm trước, hắn mở ra ý thức mông lung, theo bản năng thu nạp tinh khí đất trời, bắt đầu tu luyện. Nhưng cho đến mấy trăm năm gần đây, hắn mới rốt cục hóa ra hai tay hai chân, có thể thoát khỏi đại địa ràng buộc, ngao du thiên hạ. Tuy nhiên, nơi này dù sao vẫn quá nhỏ, hơn nữa, theo hắn nắm giữ quy tắc thiên địa càng ngày càng nhiều, hắn phát hiện nơi này lại nhắm vào hắn, phản phệ hắn, khiến hắn nảy sinh ý muốn bức thiết phải rời đi.
Nhưng mỗi trăm năm nơi này chỉ mở ra hai lần, một lần có người tiến vào, một lần có người ra. Bên ngoài cường giả như mây, khiến hắn không dám lỗ mãng, chỉ sợ vừa ra ngoài đã bị hầm thành canh nhân sâm. Lần này hắn nhất định phải rời đi, bởi vì hắn có cảm giác, bỏ lỡ cơ hội này, sẽ không còn lần sau, không chịu nổi trăm năm nữa, hắn sẽ bị bí cảnh phản phệ, xóa bỏ. Lăng Hàn không khỏi vỗ đùi, "Sớm biết như vậy, phải mở điều kiện càng ác hơn một ít." "Ha ha, đấu với sâm gia nhà ngươi, ngươi còn kém 20 ngàn năm!" Lão nhân sâm dương dương tự đắc.
Lăng Hàn cười khà khà, may mà Hổ Nữu không ở đây, nếu không lão nhân sâm này hả hê như vậy, phỏng chừng một giây sau liền bị kẻ tham ăn kia nhét vào trong nồi hầm thành canh. "Tiểu tử, ngươi không nên cười khiếp người như thế, sâm gia nổi da gà đây này." Lão nhân sâm run cầm cập. "Ngươi có thể nổi da gà?" Hồ Phỉ Vân hiếu kỳ. Lão nhân sâm trừng mắt, "Sâm gia là dùng thủ pháp tỉ dụ, tiểu cô nương, có hiểu hay không? Xem ngực ngươi không nhỏ, sao đầu óc đần độn như vậy?" Lăng Hàn lắc đầu, "Miệng ngươi hèn hạ như thế, sớm muộn sẽ bị thiệt thòi!" "Phi, cửu thiên thập địa, sâm gia tiêu dao! Chỉ cần rời nơi này, ai có thể tóm được sâm gia?" Lão nhân sâm không để ý, tỏ vẻ rất tự tin. Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, "Sau này, ta giới thiệu cho ngươi một người quen biết một chút." Anh nóng lòng muốn nhìn Hổ Nữu chà đạp lão nhân sâm này, không lý do, Lăng Hàn tin tưởng Hổ Nữu có thể áp chế được lão nhân sâm này.
Lão nhân sâm rất cơ linh, lúc không có người liền cùng Lăng Hàn khoác lác, thỉnh thoảng sẽ đi đùa giỡn Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân, đương nhiên là bị Lăng Hàn vung kiếm chém đến oa oa gọi bậy, đều không thực hiện được. Có người ngoài đến, hắn liền chui xuống đất, ở đây, căn bản không ai có thể phát hiện hắn. "Tiểu tử, ngươi muốn đi kho báu cuối cùng?" Biết được điểm cuối chuyến này của Lăng Hàn, sắc mặt của lão nhân sâm không khỏi nghiêm túc. "Nơi đó không phải là địa phương tốt gì, có mấy lần sâm gia đi ngang qua, đều sẽ sinh ra cảm giác run sợ trong lòng." "Há, ngươi có biết tình huống cụ thể không?" Tuy Lăng Hàn có Hắc Tháp, tự tin có thể giữ được tính mạng, nhưng Hắc Tháp cũng không phải vạn năng, vạn nhất bị vây ở nơi đó, liền chơi không vui. "Nơi đó tử khí trùng thiên, sâm gia mới chẳng muốn tới gần, làm sao biết!" Lão nhân sâm lắc đầu liên tục.
Lăng Hàn trầm ngâm chốc lát, vẫn quyết định muốn đi. Đầu tiên anh đã đáp ứng người, không thể thất tín, thứ hai, anh cũng hiếu kỳ. Đi qua Ưng Sơn, hoàn cảnh nơi này liền trở nên hoang vu, khắp nơi có thể nhìn thấy phế cảnh sau đại chiến, từng tòa núi lớn bị san bằng cho thấy lúc trước chiến đấu kịch liệt đến cỡ nào. Đây chính là sơn mạch của Thần giới, vững chắc đến mức nào? Bây giờ lại bị nhổ cả gốc, người ra tay tất nhiên vô cùng mạnh mẽ.
Không có yêu thú, không có thần dược, chỉ có một Hoàng Tuyền trên bầu trời chạy rầm rầm. Nơi này hầu như không nhìn thấy người, bởi ai cũng biết đây là một nơi hoang vu, chẳng ai lại đến đây lãng phí thời gian. Đại địa tỏa ra khí tức u ám, dâng lên độ cao khoảng hai trượng, không ngừng biến ảo các loại hình thái, khá quái dị. Nhưng khí tức ấy không có nguy hiểm, chưa từng nghe nói ai hấp thu nó mà chết. "Đại chiến năm đó để lại sao?" Lăng Hàn suy đoán.
Vài ngày sau, phía trước xuất hiện một cung điện, xây dưới chân một ngọn núi lớn, mà khởi nguồn của Hoàng Tuyền rõ ràng là ngọn núi này, từ trên đỉnh núi ầm ầm chảy xuống, hóa thành dòng sông chạy rầm rầm trên bầu trời. "Các ngươi tiến vào Hắc Tháp đi." Lăng Hàn nói, không muốn để các nàng mạo hiểm. Thủy Nhạn Ngọc gật đầu, từ nơi này nàng căn bản không giúp được Lăng Hàn, ngược lại sẽ cản trở, không bằng vào Hắc Tháp nỗ lực tu luyện, tăng thực lực, chí ít sau này sẽ không cản trở Lăng Hàn. Hồ Phỉ Vân có chút không tình nguyện, nàng là bảo bảo hiếu kỳ, nơi này âm u khủng bố, tuy làm nàng dựng lông tơ, nhưng lại hứng thú dày đặc, không muốn bỏ qua trò hay đặc sắc. Vừa lừa vừa dụ, cuối cùng cũng đưa Hồ Phỉ Vân vào Hắc Tháp.
"Sâm gia cũng muốn vào!" Lão nhân sâm nói, con ngươi xoay chuyển lợi hại. Lăng Hàn biết, tên này khẳng định động sắc tâm, muốn nhân lúc anh không có mà đùa giỡn hai nữ. Chỉ là, khà khà khà, đây là Hắc Tháp nha, bên trong thậm chí còn có một vị Thánh Nhân! "Tốt!" Lăng Hàn gật đầu. "Ngươi đứng yên đừng nhúc nhích là tốt rồi." Anh lấy thần thức bao vây, thu lão nhân sâm vào Hắc Tháp. Chỉ cần cường độ thần thức của anh vượt qua đối phương, liền không cần đối phương thuận theo, có thể mạnh mẽ thu vào Hắc Tháp. Tuy nhiên, tốc độ của lão nhân sâm quá nhanh, nếu hắn không đứng ngoan ngoãn, Lăng Hàn cũng không có cách nào.
"Sát!" "Đây là địa phương nào?" "Còn có cây kia là chuyện gì xảy ra, để sâm gia cảm giác gặp phải lão tổ tông!" "Mẹ kiếp, cái chùm sáng này là cái quỷ gì, dáng vẻ thật khủng khiếp!" "Oa, mau thả sâm gia ra ngoài!" Lão nhân sâm đầu tiên là hiếu kỳ, sau đó kinh ngạc thốt lên, cuối cùng kêu thảm thiết. Lăng Hàn không thèm để ý, nhanh chân mà đi, đây là trạm cuối cùng của bí cảnh.
Anh đi tới cửa cung điện, cửa lớn đóng chặt, mà nơi cửa đã đứng năm người, ngoại trừ Khuông Bội Sam, những người khác đều đến. "Hàn huynh!" Năm người này đều chào hỏi Lăng Hàn, không hề vì trước đó Lăng Hàn cướp bốn giọt Thiên Nguyên Chân Dịch mà ganh tỵ. Có thể có, nhưng họ đều giấu rất kỹ trong lòng. Vương giả như họ, đều tin chắc mình vô địch, há có đạo lý đố kỵ người khác? Lăng Hàn gật gù, "Các vị đến sớm a." "Ha ha, cũng tới chưa bao lâu." Thạch An Quốc cười nói, hắn nhìn Lăng Hàn, trong ánh mắt lướt qua vẻ kiêng kỵ. Chỉ xét lực chiến đấu, hắn có thể áp chế Lăng Hàn, nhưng sinh tử giao chiến, người thắng chắc chắn là Lăng Hàn. Rất đơn giản, phòng ngự của đối phương quá đáng sợ, hắn căn bản không thể đánh tan. Đối thủ như vậy khiến hắn hoảng sợ.
"Khuông sư muội còn chưa tới, hẳn là trên đường gặp phải cơ duyên gì." Vũ Văn Thông nói. Với thực lực của họ, ở đây hẳn là vô địch, bởi vậy không tồn tại chuyện Khuông Bội Sam gặp cường địch, bị kéo chân không thể đến đúng lúc. Họ đều ngồi xuống, rảnh rỗi cũng rảnh rỗi, liền đàm đạo với nhau. Sáu đại Vương giả đều tu thành cực cảnh, ở võ đạo nắm giữ thiên phú kinh người, lẫn nhau thảo luận, đều cảm thấy thu hoạch không ít. Chờ hai ngày sau, Khuông Bội Sam mới rốt cục đến.
"Vậy bắt đầu đi!" Trên cửa chính của cung điện, tổng cộng có mười bốn lỗ trũng, mỗi lỗ trũng vừa vặn có thể đặt một bàn tay. Bảy người đứng sóng vai, đồng loạt đưa bàn tay đè lên. "Ta đếm một hai ba, mọi người cùng nhau phát lực." Hà Thao nói. Sáu người còn lại gật đầu, lúc này tự nhiên ai cũng sẽ không đi tính toán do kẻ nào ra hiệu lệnh. "Một!" "Hai!" Thời điểm đếm tới ba, bảy người đồng thời phát lực, thôi phát lực lượng đến mức tận cùng.
Khi lực lượng của họ đạt tới Sơn Hà Cảnh đỉnh cao Thất Tinh, lỗ trũng dưới tay họ phát ra quang mang, hai cái, bốn cái, sáu cái, tám cái… khi mười bốn lỗ trũng cùng nhau phát sáng, "thẻ thẻ thẻ", cửa lớn bịt kín cung điện từ từ mở ra. Bảy người đều lùi lại một bước, lộ vẻ cảnh giác. Đối mặt bảo tàng kinh thiên, họ lại càng thêm cẩn thận, không bị tham lam che mờ tâm trí. Bên trong cung điện nguyên bản đen kịt một mảnh, thế nhưng khi cửa lớn triệt để mở ra, từng cây cột bên trong bắt đầu phát sáng, chiếu toàn bộ cung điện sáng choang.
Bảy người giật mình, bởi vì sau khi tiến vào vài chục trượng, nằm úp sấp một bộ thi thể. Người này khi còn sống cực kỳ cao to, cao ít nhất ba trượng, cả người màu xanh lam, mặc một bộ áo giáp kim loại, nhưng đã bị đập nát, da thịt xuyên thủng, lộ ra bạch cốt âm u. Ở bên cạnh thi thể, có khắc mấy dòng chữ. "Thất Tinh y vị, truyền nhân của ta hiện." "Âm Ma Minh Giới, giết giết giết!" "Trời xanh bất công, oán hận hận!"
Hà Thao trầm ngâm, "Thất Tinh y vị, hiển nhiên là chỉ chúng ta, bảy người tu ra lực lượng cực cảnh, đồng loạt ra tay mới có thể mở cung điện. Mà truyền nhân của ta hiện, là chỉ một cái trong chúng ta có thể được truyền thừa sao?" Trầm Trúc Nhi đi lên vài bước, nhưng khuôn mặt lại ngơ ngác biến sắc, vội vàng lui trở về, "Vị tiền bối này quá mạnh mẽ, ta căn bản không thể gần người, một luồng sát khí tựa hồ có thể xé ta thành mảnh nhỏ." Lăng Hàn nguyên bản ngồi xổm trên mặt đất, lúc này đứng lên nói, "Gạch đất cũng cực kỳ kiên cố, ta lấy Thần Kiếm cắt chém cũng không cách nào lưu lại dấu vết." Phải biết, mấy dòng chữ trên đất này hẳn là cường giả kia trước khi chết dùng ngón tay khắc xuống, bởi vì trong tay hắn không có vũ khí, mà ngón trỏ thì đứng ở trên chữ "hận" cuối cùng kia. Một kẻ dùng kiếm cũng không thể để lại một chút xíu dấu vết, một kẻ khác dùng ngón tay có thể khắc ra chữ, chênh lệch rất lớn, vừa xem hiểu ngay. Bảy người đều đi vòng quanh, tuy vị cường giả này đã sớm chết, nhưng hổ chết còn uy, căn bản không cho gần người, dù họ đều là thiên kiêu tu ra cực cảnh, nhưng ở trước mặt nhân vật như vậy vẫn cực kỳ nhỏ bé.
"Tuyệt đối là cường giả Hằng Hà Cảnh!" "Mặc dù ta không cách nào phỏng đoán tu vi của Thượng Nhân, nhưng vị tiền bối này cho ta cảm giác tương tự Thượng Nhân, vượt xa Tinh Thần cảnh!" "Vậy truyền thừa của hắn..." "Cực kỳ quý giá!" Bọn người Trầm Trúc Nhi thay đổi sắc mặt, nếu như có thể được truyền thừa của một vị Hằng Hà Cảnh, vậy sẽ là tạo hóa gì? Tuy Tam Nguyên Thượng Nhân cũng thu chín đệ tử, nhưng làm sư phụ đều sẽ lưu một hai tay, sẽ giấu tuyệt học giữ nhà đến cuối cùng, mới dạy cho một tên y bát đệ tử, những người khác nhất định không thể hoàn toàn được sở học. Nhưng nơi này không giống, vị cường giả kia đã sớm chết, bởi vậy hắn lưu lại truyền thừa khẳng định là hoàn chỉnh. Ai không động tâm?
Bên trong cung điện, bồng bềnh từng quả cầu ánh sáng, mà nhìn kỹ, trong quả cầu ánh sáng lại có vô số văn tự đang chuyển động, lúc ẩn lúc hiện, nhìn không quá rõ ràng. "Những cái kia đều là... công pháp truyền thừa!" "Ta thật giống như nhìn thấy Đại La Thanh Tâm Quyết." "Tử Yên Chưởng Pháp." "Trúc Tâm Kiếm." Bảy người nhìn chằm chằm, dồn dập mở miệng nói, có chút văn tự trong quả cầu ánh sáng tương đối dễ bắt giữ. "Cái gì, Thiện Nguyên Tâm Kinh! Ta từng ở trong một cổ giáo nhìn thấy bản thiếu, đây là một môn công pháp ghê gớm, ngay cả trong cổ giáo này cũng chỉ có bản thiếu, có người nói sau khi tu luyện thành, trong nguyên lực sẽ mang theo lực lượng Lôi đình, dễ dàng phá tan phòng ngự của đối thủ." Hà Thao đột nhiên kinh hô.
Đây là một môn cổ công, truyền thừa không biết bao nhiêu vạn năm, đã sớm thất truyền, chỉ ở trong một số truyền thừa cổ xưa mới có ghi chép vụn vặt. Hiện tại xuất hiện ở đây, sẽ là cổ công hoàn chỉnh, hay vẫn là bản thiếu? Nếu hoàn chỉnh, môn công pháp này sẽ quý giá đến tột đỉnh. Hiện tại mọi người đều biết, đây quả thật là một kho báu, giá trị vượt quá tưởng tượng. "Vèo", Trầm Trúc Nhi nhảy lên trước tiên, tóm tới một quả cầu ánh sáng. Tốc độ của nàng nhanh chóng, cấp tốc tiếp cận, tay nhỏ thò ra, thời điểm muốn tóm gọn, chỉ thấy quả cầu ánh sáng kia chuyển động, hơn nữa tốc độ nhanh hơn, ở thời khắc cuối cùng đào tẩu. Trầm Trúc Nhi dùng hết thế đi, thân hình bắt đầu rơi xuống, tay trắng trở về.
Sáu người còn lại đều kinh ngạc, Trầm Trúc Nhi không yếu hơn ai trong bọn họ, nhưng nàng ra tay lại vô công, vậy mấy người bọn họ ra tay cũng chưa chắc có thể đắc thủ. Muốn có được những truyền thừa này, không dễ dàng! Bảy người đều không tiếp tục nói nữa, mà nhìn chằm chằm bí pháp mình đúng ý, sau đó ra tay đi bắt. Lần này, tất cả quả cầu ánh sáng đều giống như sống lại, như cá bơi lội, quang ảnh làm loạn, khiến người ta hoa cả mắt. Sau khi xuất thủ một lượt, bảy người đều lục tục ngừng lại, mà khi người cuối cùng cũng dừng lại, đám quả cầu ánh sáng cũng ngừng lại theo, như đốm nhỏ treo ở giữa không trung. Thật sự là không dễ làm! Bảy người cau mày, tuy họ đều là Vương giả trong thế hệ trẻ tuổi, nhưng hiện tại lại thất thủ.
"Xèo xèo xèo", nhưng vào lúc này, chỉ thấy bảy quả cầu ánh sáng đột nhiên run lên, sau đó bắn tới bảy người. Bảy người Lăng Hàn vội đưa tay đi bắt, "đùng đùng đùng", dễ như ăn cháo, họ đều bắt được một quả cầu ánh sáng. Chuyện gì thế này, trước họ làm sao cũng bắt không được, hiện tại ngược lại tốt, chủ động đầu hoài tống bão? "Đùng đùng đùng đùng", quả cầu ánh sáng vỡ vụn, vô số văn tự, đồ án hiện lên trong đầu bảy người, đối ứng là một môn công pháp cùng võ kỹ. Lăng Hàn không biết những người khác được cái gì, anh được một môn thân pháp, tên Truy Tinh Bộ. Tu tới đỉnh cao, có thể một bước lên cửu thiên, bắt trăng hái sao. Cái này đương nhiên có chút khuếch đại, nhưng cũng có thể nhìn ra môn thân pháp này bất phàm, cụ thể có thể tu luyện tới trình độ nào, vậy phải xem tạo hóa cùng ngộ tính.
Anh ở trong đầu diễn giải môn thân pháp này một lần, chỉ cảm thấy cực kỳ phiền phức, anh tuyệt đối không thể trong thời gian ngắn có thể lý giải, ít nhất phải tiêu tốn mấy năm, thậm chí mười mấy năm, mấy chục năm. Pháp quyết, trận pháp, đan phương Thần cấp đều vậy, hiện tại là thân pháp, đều cần tiêu tốn rất lâu mới có thể lĩnh ngộ, nắm giữ cùng vận dụng. Lăng Hàn không kinh sợ mà còn lấy làm mừng. Anh có Luân Hồi Thụ, thời gian thật không thành vấn đề, mà cần thời gian càng dài mới tham ngộ ra, nói rõ môn thân pháp này càng quý giá, giá trị càng cao. Sáu người Trầm Trúc Nhi cũng lộ vẻ vui mừng, hiển nhiên tất cả đều đạt được một môn bí pháp phi phàm. Họ dồn dập ngẩng đầu nhìn quả cầu ánh sáng phía trên, toát ra vẻ nhất định phải được. Tùy tiện hạ xuống một quả cầu ánh sáng cũng là bí pháp vô thượng, nếu có thể được toàn bộ, vậy giá trị cao đến không cách nào hình dung. Nhưng mà, không còn quả cầu ánh sáng rơi xuống, tựa hồ cho họ một cái chính là khen thưởng họ mở ra nơi này. Bảy người lần thứ hai triển khai truy đuổi, đương nhiên đều thất bại, mà chờ bọn hắn dừng lại, cũng không thấy nhóm quả cầu ánh sáng thứ hai hạ xuống, để họ rất thất vọng. Bảo sơn ở trước mặt, nhưng không thể lấy a. Đáng trách!
"Khà khà khà, muốn càng nhiều công pháp sao?" Một thanh âm đột nhiên vang lên, thăm thẳm như vậy, tựa hồ ở bên tai của mình, lại tựa hồ như xa cuối chân trời. Bảy tên Vương giả đều kinh hãi, lớn tiếng quát lên. "Hiện thân!" "Không nên lén lén lút lút!" "Muốn gặp bản tọa như thế sao?" Âm thanh âm u này tung bay lần thứ hai, chỉ thấy trong sân bay lên từng tia từng tia hắc khí, cùng hắc khí bên ngoài nhất mạch kế thừa, hơn nữa, còn thêm một loại sát khí. Những khí thể này ngưng tụ thành một hình người, xuất hiện ở giữa bảy người. "Ngươi là ai!" Thạch An Quốc hỏi. "Bản tọa tự nhiên là chủ nhân của nơi này!" Hắc Vụ Nhân nói. Bảy người Lăng Hàn hai mặt nhìn nhau, đều khom lưng nói, "Bái kiến tiền bối." Họ đều có một thân ngông nghênh, đương nhiên sẽ không quỳ xuống, nhưng cầm bí pháp của người ta, vậy hành lễ là nên. "Miễn!" Hắc Vụ Nhân nhấc lên tay, hình tượng của hắn cũng không ổn định, không ngừng lay động, vặn vẹo. "Bọn ngươi đều là hạng người thiên tài trác việt, có thể được bản tọa truyền thừa." "Đa tạ tiền bối." Bảy người lại thi lễ. "Có điều, bản tọa chỉ cần một truyền nhân, các ngươi ai muốn bái bản tọa làm sư phụ?" Hắc Vụ Nhân lại hỏi. Bảy người Lăng Hàn lần thứ hai nhìn nhau một cái, dồn dập hỏi, "Không biết tiền bối muốn thu ai làm đệ tử?" Tuy Hắc Vụ Nhân này tự xưng là chủ nhân nơi đây, nhưng hắn nói liền phải tin tưởng sao?