Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong một góc khuất của bí cảnh, một bóng hình tuyệt mỹ xuất hiện, cao ráo thanh thoát, mái tóc đen nhánh buông dài tự nhiên như thác đổ, khoác lên mình bộ bạch y tuyết trắng không chút điểm xuyết. Nàng là Trầm Trúc Nhi, một trong sáu Vương giả trẻ tuổi lừng danh của Lẫm Thiên Tông, thường ngày luôn giữ vẻ thanh tịnh, tựa tiên tử không vướng bụi trần. Nhưng sự xuất hiện của nàng không mang theo vẻ thanh tịnh, mà là để tranh đoạt một gốc lão nhân sâm đã hóa linh, thứ được cho là mang dược hiệu kinh người.
Lão sâm, một kẻ vô lại chính hiệu, vừa thấy mỹ nhân đã hai mắt sáng rực như đèn pha, ra tay tập kích ngực nàng một cách vô sỉ. Trầm Trúc Nhi kinh hãi, vẻ mặt băng giá thường ngày tan chảy bởi sự phẫn nộ và ngượng ngùng, vội vàng tạo ra hộ thuẫn nguyên lực. Nhưng lão sâm đâu phải tầm thường, một đạo ánh sáng quy tắc xuyên thủng hộ thuẫn, xé toạc lớp áo ngoài của nàng. May mắn thay, bên trong là một chiếc yếm kim sắc ôm sát, bảo vệ nàng khỏi sự sỉ nhục, khiến lão sâm chỉ kịp thốt lên sự thất vọng khi không thấy "ngọc sơn cao vót" như hắn kỳ vọng. "Hoàng Kim nãi," lão sâm lẩm bẩm, nước dãi chảy ròng, thứ nước dãi quý giá như thần dược. Hắn còn không quên trêu chọc Lăng Hàn, khiến chàng cũng bị cuốn vào cuộc chiến.
Trầm Trúc Nhi, Vương giả đỉnh cao, vậy mà bị một gốc nhân sâm "biến thái" đùa giỡn, lửa giận bốc cao ngút trời, khiến thân thể mềm mại của nàng run rẩy. Nàng không còn ý định bắt sống, quyết tâm nghiền nát lão sâm. Cùng Lăng Hàn liên thủ, nàng tung ra Thiên La Địa Võng bằng quy tắc và nguyên lực, còn chàng cũng xuất Xích La Tỏa Địa Võng. Nhưng lão sâm, với khả năng Thổ Độn Thuật kinh người, thoắt ẩn thoắt hiện, thậm chí còn chui lên từ giữa hai chân Trầm Trúc Nhi, muốn lao tới nơi "nhạy cảm" của nàng. Nàng phẫn nộ đến tột độ, tóc đen loạn vũ, toàn thân bùng phát thần quang, hóa thành một mảnh băng sương đóng băng lão sâm. Lăng Hàn thầm kinh ngạc, sức mạnh băng sương của Trầm Trúc Nhi quả thực đáng sợ, nếu chàng bị trúng đòn, e rằng cũng khó thoát khỏi số phận bị đông cứng. Vương giả, quả nhiên không thể khinh thường! Lão sâm tuy bị đóng băng nhưng vẫn kịp chui xuống đất, trước khi biến mất còn không quên để lại những lời trêu ghẹo cay nghiệt: "Hoàng Kim nãi, lần sau nhớ đừng mặc quần trong váy, hại sâm gia chẳng nhìn thấy gì!". Trầm Trúc Nhi tức giận đến mức toàn thân run rẩy, nhưng cuối cùng lão sâm vẫn trốn thoát. Lăng Hàn nhận ra, gốc sâm này không chỉ phẩm cấp cao mà còn đắc đạo, vận dụng quy tắc thiên địa, không dễ bề bắt giữ. Buông bỏ tham lam, chàng cùng Thủy Nhạn Ngọc và Hồ Phỉ Vân tiếp tục hành trình. Hồ Phỉ Vân còn cười khúc khích, tỏ vẻ thích thú với màn kịch vừa rồi.
Sau vài ngày, một ngọn núi hùng vĩ hiện ra trước mắt họ. Không phải là tạo hóa tự nhiên, mà tựa như một con đại bàng khổng lồ sải cánh, mỗi đường nét, mỗi chi tiết đều sắc nét đến kinh ngạc, khiến Lăng Hàn suy đoán đây có lẽ là hóa thân của một yêu cầm thần cấp sau khi chết. Đây chính là Ưng Sơn, nơi tranh đoạt Thiên Nguyên Chân Dịch – bảo vật quý giá xuất hiện mỗi ngày khi nhật nguyệt giao hòa. Thiên Nguyên Chân Dịch sẽ nhỏ xuống từ miệng chim ưng, nhưng chỉ trong mười ngày cuối của kỳ bí cảnh. Lăng Hàn thử leo núi, nhưng những luồng cương phong sắc bén như đao kiếm, mang theo Quy Tắc Chi Lực, cứa rách cả thần thể bất hoại của chàng, khiến chàng phải từ bỏ ý định. Nhận thấy không thể cưỡng ép, chàng quyết định chờ đợi, đặt niềm tin vào chiến lực của mình để đoạt lấy thần dịch khi nó rơi xuống.
Trong lúc chờ đợi, Lăng Hàn không quên trêu chọc Vô Tướng Thánh Nhân về Thiên Nguyên Chân Dịch. "Tiền bối là Thánh Nhân, chắc chắn có Thiên Nguyên Chân Dịch cho ta một ít chứ?" Chàng hỏi, khiến Vô Tướng Thánh Nhân tức đến mức muốn gào lên: "Bản tôn đã luyện hóa hết thân thể, lấy đâu ra Thiên Nguyên Chân Dịch? Hơn nữa, Thánh Nhân không thể sinh ra Thiên Nguyên Chân Dịch, nếu có thì chỉ là Thánh Trùng!". Lăng Hàn thở dài thườn thượt, lẩm bẩm như thể Vô Tướng Thánh Nhân là một món đồ bỏ đi: "Haizz, đúng là đồ phế vật, chẳng có chút tác dụng nào!" Lời nói như kim châm, khiến Vô Tướng Thánh Nhân tức đến mức muốn gào lên, đường đường là một vị Thánh Nhân mà lại bị một tiểu bối khinh bỉ đến mức này! Chàng cũng không khỏi lắc đầu khi nhớ đến yêu cầu tham lam của Cốc Hoang về ba giọt thần dịch, thầm nghĩ, dù có một trăm giọt cũng quyết không cho hắn một giọt nào.
Khi thời khắc ba tháng đã đến, không khí trở nên căng như dây đàn. Thiên Nguyên Chân Dịch bắt đầu ngưng tụ, hấp dẫn vô số ánh mắt tham lam. Lăng Hàn dặn dò Thủy Nhạn Ngọc và Hồ Phỉ Vân giữ khoảng cách, bởi cuộc chiến sắp tới sẽ vô cùng tàn khốc, ngay cả Vương giả cũng khó lòng bảo toàn nếu bị vây công.
Giọt Thiên Nguyên Chân Dịch đầu tiên lớn dần, rồi nhẹ nhàng rơi xuống, bay lượn theo gió núi. Lăng Hàn bùng nổ, tốc độ cực hạn của Cửu Tinh thể tu khiến chàng như một tia chớp, lao thẳng đến. Những người cản đường bị chấn bay như lá rụng, không ai có thể ngăn cản bước chân của chàng. Cuộc tranh đoạt diễn ra hỗn loạn, những cường giả tự chém tu vi, dùng đan dược cấm kỵ để đạt tới cận Nhật Nguyệt Cảnh, ra tay tàn nhẫn không chút nương tình. Lăng Hàn, dù không muốn đại khai sát giới, cũng không ngần ngại đánh bay những kẻ ngáng đường.
Một lão giả cận kề thành công, nhưng Diệt Long Tinh Thần Tiễn của Lăng Hàn đã phá hỏng kế hoạch của hắn. Lão giả bị chém bay, sau đó là hàng loạt cường giả khác lao vào tranh đoạt. Những Vương giả trẻ tuổi như Trầm Trúc Nhi, Hà Thao cùng các cường giả lâu năm tạo thành một chiến trường khốc liệt nhất. Lăng Hàn, với Tiên Ma Kiếm và Lôi Đình Kiếm Pháp, đã khiến một lão giả phải khiếp sợ bởi tốc độ và sức mạnh công kích. Chàng như một binh khí hình người, lao thẳng vào giữa tâm bão, mượn lực công kích của đối phương để tăng tốc, đánh bật hàng chục người.
Khi Lăng Hàn tiến vào khu vực trung tâm, sáu vị Vương giả trẻ tuổi đồng loạt công kích. Nhưng chàng, với thể phách vô địch, hoàn toàn phớt lờ, hai tay ôm ngực, đón nhận tất cả các đòn đánh. Vô số công kích cấp cận Nhật Nguyệt Cảnh trút xuống, những đạo thần văn lấp lánh như muốn xé toạc bầu trời. Bất kỳ một đòn nào trong số đó cũng đủ để uy hiếp cường giả cận Nhật Nguyệt Cảnh, và khi chúng hội tụ lại, ngay cả một Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị cũng phải biến sắc, tuyệt đối không dám đón đỡ trực diện. Nhưng Lăng Hàn thì khác, chàng không né, không tránh, nuốt trọn tất cả. Kết quả chỉ là rách nát y phục và vài vệt máu nhỏ trên làn da rắn chắc như thép của chàng. Toàn bộ chiến trường hóa đá trong khoảnh khắc. Lăng Hàn ung dung bắt lấy giọt Thiên Nguyên Chân Dịch đầu tiên, thu vào Hắc Tháp.
"Giao ra đây!" Sáu Vương giả và hàng trăm cường giả khác đồng loạt công kích. Lăng Hàn thậm chí lười biếng đến mức không thèm chống đỡ, chỉ đơn giản khoanh tay trước ngực. Hàng loạt công kích dữ dội ập tới, nhưng chàng vẫn bất động, đón nhận tất cả. Chàng bị đánh bay, nhưng khi đứng dậy, chỉ là vài vết xước nhỏ. "Muốn ta giao ra, phải xem các ngươi có thực lực đó không!" Chàng cười lớn, thách thức tất cả. Sự ngông cuồng của chàng khiến mọi người vừa phẫn nộ vừa kinh sợ. Ai có thể thực sự uy hiếp được chàng? Mọi người đành nén giận, chờ đợi giọt Thiên Nguyên Chân Dịch thứ hai.
Giọt thần dịch thứ hai xuất hiện, và Lăng Hàn lại lao lên. "Ngươi dám!" Vô số công kích nhắm vào chàng. Nhưng lần này, Lăng Hàn không còn kiềm chế. Một đệ tử Lẫm Thiên Tông dám buông lời thách thức, lập tức bị Tiên Ma Kiếm của chàng chém thành hai đoạn, hình thần câu diệt. "Muốn cản ta, các ngươi nên tự xem lại thực lực của mình!" Lời nói uy nghiêm, kèm theo những thi thể la liệt, khiến không ai dám khinh thường nữa.
Lăng Hàn lại một lần nữa đối đầu với năm Vương giả còn lại. Chàng triển khai Lôi Đình Kiếm Pháp, chỉ phòng thủ mà không tấn công, phát huy tối đa ưu thế thể phách. Sau một trận kịch chiến, chàng ung dung đón nhận công kích của năm Vương giả, thành công thu được giọt Thiên Nguyên Chân Dịch thứ hai.
Lúc này, tất cả mọi người đều biến sắc. Một người độc chiếm hai giọt thần dịch, thậm chí còn có ý định cướp giọt thứ ba, thứ tư. Ngay cả Dương Hạo năm đó, "Vương trung chi Vương", cũng chỉ lấy được hai giọt. Lăng Hàn giờ đây đã sánh ngang, thậm chí có khả năng vượt qua. Một liên minh chống lại Lăng Hàn nhanh chóng hình thành. Khi giọt thần dịch thứ tư xuất hiện, một nửa cường giả lâu năm cùng ba Vương giả trẻ tuổi đã vây kín Lăng Hàn. Chàng mạnh mẽ, nhưng đối mặt với hàng chục cao thủ chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh và ba Vương giả, chàng không thể thoát ra, đành trơ mắt nhìn giọt thần dịch thứ tư bị người khác đoạt mất.
Khi giọt thần dịch thứ năm xuất hiện, liên minh đổi ca, những người vừa vây hãm Lăng Hàn giờ đây lao vào tranh đoạt. Lăng Hàn trở thành mục tiêu công kích của toàn trường, bị vây hãm hết lần này đến lần khác. Chàng cảm thấy vô cùng phiền muộn, sao những kẻ này lại đoàn kết đến vậy?
Nhưng khi giọt thần dịch thứ mười xuất hiện, vòng vây đầu tiên không thể kiên nhẫn nữa, bởi nếu tiếp tục vây Lăng Hàn, họ sẽ bỏ lỡ cơ hội cuối cùng. Chiến trường lại trở nên hỗn loạn. Lăng Hàn cười lớn, đây chính là cơ hội chàng chờ đợi. Chàng lao ra khỏi vòng vây, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Cường giả lâu năm bị chàng một kiếm đánh bay, còn Vương giả trẻ tuổi thì chàng ung dung chống đỡ. Sau một trận chiến kịch liệt, Lăng Hàn thành công thu được giọt Thiên Nguyên Chân Dịch thứ tư, tạo nên một kỷ lục mới chưa từng có. Một mình chàng đã độc chiếm gần một nửa số thần dịch, một kỳ tích có lẽ sẽ không ai có thể phá vỡ.
Đoạt thần dịch từ tay Lăng Hàn là điều không thể, bởi phòng ngự của chàng là bất khả xâm phạm. Tất cả mọi người chỉ có thể nhìn chàng thật sâu, rồi lặng lẽ rời đi, lòng đầy suy tính về tương lai của thiên tài này.
"Lăng huynh, hẹn gặp ở địa điểm đã định!" Những tiếng hô của Trầm Trúc Nhi, Hà Thao và các Vương giả khác vang lên khi họ dần rút lui.