Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong cung điện cổ kính, bảy vị Vương giả trẻ tuổi, mỗi người đều mang khí phách hơn người, đứng trước một thực thể bí ẩn được bao phủ trong màn sương đen kịt. "Hắc Vụ Nhân" này, với giọng điệu đầy vẻ uy nghiêm, bất ngờ ngỏ lời muốn thu nhận một trong số họ làm đệ tử, hứa hẹn truyền thụ vô số bí pháp. Lời mời cám dỗ ấy, với bất kỳ tu sĩ nào, đều khó có thể chối từ. Thế nhưng, những Vương giả này, với bản lĩnh và sự tỉnh táo của riêng mình, không hề dễ dàng bị lay động.
Hắc Vụ Nhân cố ý dừng lại, ánh mắt như muốn dò xét phản ứng của bảy người. Nhưng Lăng Hàn và những người khác vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không chút nao núng. Khi hắn chỉ thẳng vào Lăng Hàn và tuyên bố "Chính là hắn!", Lăng Hàn không chút do dự lắc đầu: "Thật không tiện, vãn bối không có ý bái sư." Lời từ chối dứt khoát khiến Hắc Vụ Nhân không khỏi kinh ngạc, bởi hắn không ngờ một cường giả Sơn Hà Cảnh lại có thể khước từ cơ hội ngàn vàng này. Ngay cả khi hắn chuyển ánh mắt sang Trầm Trúc Nhi và hỏi, cô gái trẻ cũng nhẹ nhàng đáp rằng mình đã có sư phụ và không có ý định bái người khác. Năm người còn lại cũng đồng loạt lắc đầu, khiến khóe miệng Hắc Vụ Nhân khẽ giật. Hắn, một cường giả bí ẩn, lại bị thất bại liên tiếp?
Sự tức giận bắt đầu nhen nhóm trong Hắc Vụ Nhân. Hắn thầm nghĩ, lẽ nào những tiểu bối này đều tự coi mình ngang hàng với Thánh Nhân Sáng Thế Cảnh sao? Hắn lạnh lùng tuyên bố rằng nếu không ai muốn bái sư, thì những bí pháp nơi đây sẽ không có duyên với họ. Tuy nhiên, hắn lại buông lỏng một câu: "Có điều, những bí pháp này ở chỗ bản tọa cũng không có tác dụng, ban cho các ngươi cũng không sao." Hắn dừng lại, chờ đợi sự thay đổi trong ánh mắt của họ. Quả nhiên, ánh mắt của bảy người đều khẽ dao động, nhưng vẫn đầy cảnh giác.
Lăng Hàn, với sự nhạy bén của mình, lập tức hỏi: "Xem ra, tiền bối có điều kiện gì?" Hắc Vụ Nhân cười nhạt, tiết lộ sự thật kinh hoàng: hắn đã hóa đạo từ lâu, chỉ còn lại một đạo ý chí, không thể tự mình lấy xuống những bí pháp. Hắn cần một trong số họ làm "vật dẫn", một thân xác để tạm thời nhập vào, thu thập bí pháp. "Ai muốn những bí pháp này, vậy liền cho bản tọa mượn thân thể dùng một lát!" Lời nói này như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến bảy Vương giả đều biến sắc. Đây không phải là đoạt xá thì là gì? Dù hắn nói mình chỉ là ý chí, nhưng ai dám chắc đó không phải là tàn hồn của một cường giả, và một khi cho hắn nhập vào, liệu có thể thoát ra được không?
Khi không ai dám chấp nhận lời đề nghị kinh hoàng đó, Hắc Vụ Nhân thở dài, tuyên bố sẽ dùng "biện pháp mạnh". Ánh mắt hắn quét qua Lăng Hàn, nhận xét rằng thân thể của Lăng Hàn cường hoành đến mức hắn chưa từng thấy, nhưng thần hồn lại quá cứng cỏi, khó lòng xóa bỏ. Lăng Hàn không hề khách khí, đáp trả rằng tầm nhìn của đối phương có vẻ hạn hẹp, thiên hạ rộng lớn, thiên tài đâu đâu cũng có. Hắc Vụ Nhân không giận, chỉ cười khẩy, chuyển sang Trầm Trúc Nhi, nhận ra huyết mạch mạnh mẽ trong cô, nhưng thần hồn cũng được bảo vệ bằng bí pháp. Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở Ngô Triết, kẻ có thực lực yếu nhất trong nhóm. "Thực lực ngươi yếu nhất, thiên phú kém cỏi nhất, vốn không phải vật dẫn tốt nhất của bản tọa. Có điều, lại dễ chiếm nhất, bản tọa sẽ không xoi mói."
Ngay lập tức, Hắc Vụ Nhân hóa thành một sợi khí đen kịt, lao thẳng về phía Ngô Triết. Dù đã có phòng bị, Ngô Triết vẫn không thể chống cự. Những đạo thần văn lấp lánh, cực cảnh chi uy của hắn, hoàn toàn vô dụng trước luồng khí thể quỷ dị kia. Chúng xuyên qua phòng ngự, trực tiếp từ miệng Ngô Triết tràn vào. Ngô Triết kêu thảm thiết, thân thể co giật, bụng hắn phình to lên một cách đáng sợ, như một cái chảo khổng lồ. Sáu người Lăng Hàn không thể ngồi yên, lập tức rút thần binh, chém tới luồng khí đen. Nhưng một giọng nói vang vọng từ khối khí thể: "Cạc cạc cạc, chỉ bằng các ngươi cũng muốn thương tổn đến bản tọa? Sớm không biết mấy cái kỷ nguyên!" Dù họ công kích thế nào, khí thể vẫn chỉ biến đổi hình dạng, không hề hấn gì, tiếp tục tràn vào cơ thể Ngô Triết.
Trong chốc lát, bụng Ngô Triết trở lại bình thường, nhưng ánh mắt hắn mờ mịt, khuôn mặt biến đổi liên tục, lúc là chính hắn, lúc là một gương mặt khác. Hắn ôm đầu kêu thảm, một luồng khí tức âm u, tà ác, tràn ngập tử khí từ cơ thể hắn bùng phát, giống hệt Hoàng Tuyền bên ngoài. "Không được, hắn bị đoạt xá!" Sáu người kinh hãi thốt lên. Vũ Văn Thông quyết định nhanh chóng: "Giết!" Trong tình thế này, Ngô Triết đã không còn là Ngô Triết, mà sắp trở thành một ma đầu đáng sợ.
Sáu người đồng loạt ra tay, công kích về phía Ngô Triết. Tuy Ngô Triết là Vương giả, nhưng lại là yếu nhất trong nhóm, và đây cũng là lý do hắn bị chọn. Nhưng khi các đòn tấn công sắp chạm tới, Ngô Triết, hay đúng hơn là thực thể đã chiếm hữu hắn, nhẹ nhàng giơ cánh tay trái lên, một luồng lực lượng vô hình xuất hiện, hóa giải toàn bộ công kích. Hắn nở nụ cười tà ác: "Bình tĩnh đừng nóng, chờ bản tọa hoàn toàn thích ứng bộ thân thể này, lại giết toàn bộ các ngươi!" Sáu người kinh hãi, bởi lực lượng này rõ ràng đã vượt xa Nhật Nguyệt Cảnh, vậy mà cấm chế nơi đây lại không hề phản phệ.
"Ha ha, cái này không phải lực lượng, mà là quy tắc," Ngô Triết cười giải thích, "Năm đó bản tọa hầu như đứng ở đỉnh cao Hằng Hà Cảnh, chỉ thiếu chút nữa liền bước vào Sáng Thế Cảnh, nắm giữ quy tắc há là các ngươi có khả năng tưởng tượng?" Hắn vặn vẹo thân thể, xương cốt kêu răng rắc, hình thể hắn biến đổi, trở nên cao lớn và tráng kiện hơn, lưng mọc gai xương, trán xuất hiện một chiếc sừng bạc.
Lăng Hàn và nhóm người không thể tin được, nhưng vẫn dồn toàn lực công kích. Ngô Triết chỉ dùng một tay ứng phó, vận dụng vài đạo thần văn đơn giản nhưng lại dễ dàng chặn đứng mọi đòn đánh. "Thoải mái, thực sự là thoải mái!" Ngô Triết thốt lên, cơ thể hắn giờ đây được bao phủ bởi những thần văn như trời sinh. Hắn quay người, ánh mắt dán chặt vào sáu người: "Một đám con rệp. Bản tọa đang suy nghĩ, phải làm sao giết các ngươi? Là hấp, hay kho?"
"Muội muội ngươi!" Lăng Hàn lùi xa, triển khai Diệt Long Tinh Thần Tiễn, bắn một mũi tên về phía Ngô Triết. Ngô Triết đưa tay phải ra, hai ngón kẹp chặt mũi tên. "Mũi tên này có chút ý nghĩa, nếu không phải bản tọa nắm giữ quy tắc thiên địa cao hơn ngươi, thật có khả năng bị bắn trúng!" Hắn nhếch miệng cười, nhưng ngay lập tức, Trầm Trúc Nhi kêu lên: "Hữu dụng! Ngón tay của hắn bị thương!" Máu tươi rỉ ra từ kẽ ngón tay Ngô Triết.
"Đáng chết! Thân thể này vẫn quá yếu!" Ngô Triết biến sắc. Thạch An Quốc và Hà Thao lập tức nhận ra điểm yếu: "Tuy hắn nắm giữ quy tắc vượt xa chúng ta, nhưng thân thể không có vì vậy trở nên mạnh mẽ, lực lượng cũng không thay đổi! Chúng ta cũng không phải không có cơ hội đánh bại hắn!"
Ngô Triết cười gằn, tung ra những đạo thần liên từ cơ thể, bắn về phía sáu Vương giả. Sáu người vội vàng né tránh, nhưng lực lượng của Ngô Triết, kết hợp với quy tắc vượt trội, khiến họ không thể đối phó dễ dàng. Lăng Hàn tiếp tục bắn Diệt Long Tinh Thần Tiễn, giữ khoảng cách để tạo cơ hội. Trầm Trúc Nhi tung ra "Thanh Trúc Sát", Thạch An Quốc với "Tử Diễm" rực cháy, Hà Thao với "Hắc Thủy cuồn cuộn"... Sáu vị Vương giả dồn toàn lực, thi triển tuyệt học.
Nhưng Ngô Triết không hề nao núng, hắn co rút thần liên lại, tạo thành một hình cầu phòng thủ vững chắc. Các đòn tấn công mạnh mẽ nhất của sáu người đều không thể xuyên phá. "A a a, buông tha ý nghĩ chống cự đi, ở trước mặt thực lực tuyệt đối, các ngươi căn bản không đủ nhìn!" Ngô Triết cười lớn, đầy vẻ đắc ý. Lăng Hàn đáp trả bằng một nụ cười sảng khoái: "Sau này ta còn có thể giết Sáng Thế cảnh, không bằng ngươi ngoan ngoãn đưa đầu ra, ta cho ngươi một kiếm, để cho ngươi hưởng thụ một vinh quang lớn hơn."
Ngô Triết giận dữ, định ra tay với Lăng Hàn, nhưng các đòn tấn công của nhóm Trầm Trúc Nhi lại ập tới, buộc hắn phải phòng thủ. Lăng Hàn nhân cơ hội đó, súc tích lực lượng cho tiễn thức chung cực. Khi Ngô Triết vừa chặn xong đòn tấn công, thần liên tản ra, Lăng Hàn lập tức bắn ra mũi tên mang theo hy vọng. Ngô Triết kêu thảm thiết, vai trái của hắn trúng tên, nát tan, cánh tay trái rơi xuống đất, máu tươi phun trào. Hắn đã kịp thời lệch hướng mũi tên, nếu không thì trái tim đã bị xuyên thủng.
"Tiểu tử, ta muốn giết ngươi!" Ngô Triết gầm lên, giận dữ và kinh hãi vì suýt chết dưới tay một Sơn Hà Cảnh. Hắn thu hồi thần liên, tung ra bảy đạo khác, nhắm thẳng vào các điểm yếu trên cơ thể Lăng Hàn: tay, chân, mặt, ngực, bụng. Lăng Hàn, vừa dồn hết lực cho mũi tên, giờ đây gần như kiệt sức, không thể chống cự. Hắn bị các thần liên đâm trúng, máu phun như suối, nhưng điều khiến Ngô Triết im lặng là những đòn tấn công đó lại không thể xuyên thủng thân thể Lăng Hàn, chỉ gây trọng thương.
"Hừ, quy tắc thần liên sẽ từ từ hủy ngươi thành mảnh vụn!" Ngô Triết lạnh lùng nói, rồi dùng thần liên đánh bay năm người Trầm Trúc Nhi, tập trung toàn bộ công kích dày đặc lên Lăng Hàn. Lăng Hàn bị cuồng oanh, biến thành một huyết nhân, nhưng hắn vẫn đang âm thầm súc tích lực lượng phản công. Đúng lúc tưởng chừng mọi hy vọng đã tắt, một giọng nói bất ngờ vang lên, như vạn lôi chấn động cung điện: "A a, Trầm Âm lão ma, ngươi rốt cục đi ra nha!"
Ngô Triết kinh hãi thất sắc: "Lam Vân, ngươi còn không có chết?" Hắn nhìn về phía cỗ thi thể đang nằm trên đất. Trong tiếng cười ghê rợn, thi thể Lam Vân bỗng nhiên bật dậy, thân thể cao ba trượng kéo theo một cái bóng dài. Sáu người Lăng Hàn đều chấn động tột độ. Ngô Triết nhìn chằm chằm Lam Vân một lát, rồi cười lớn: "Thì ra ngươi thật đã chết, bây giờ chẳng qua là một đạo ý thức lưu lại nhập chủ thân thể mà thôi."
"Quả thật như thế!" Lam Vân gật đầu, "Bất quá, giết ngươi dư sức có thừa." Ngô Triết không khỏi biến sắc, thất thanh nói: "Ngươi sẽ không phải là cố ý bố cục, chờ thần hồn của bổn tọa rời Địa Tâm, đoạt xá thân thể này, để cho ngươi có cơ hội đánh chết chứ?" Lam Vân cười to: "Bằng không thì vì cái gì? Ngươi núp ở trong Địa Tâm, bổn tọa đã chết, lại không thể đuổi kịp tới Địa Tâm giết ngươi, không dụ ngươi ra sao được?"
"Ngươi, ngươi, ngươi thật đúng là biết ẩn nhẫn!" Ngô Triết nói, "Cũng đã qua mấy ngàn vạn năm, hài cốt của ngươi cũng sắp hóa thành bụi phấn, còn có cái gì nhìn không ra, có thể giết bổn tọa sao?" "Hừ, coi như bổn tọa chết một ngàn lần, lại há có thể bỏ qua yêu nghiệt Minh Giới như ngươi!" Lam Vân quát lên.
Minh Giới! Thì ra thực thể bí ẩn này là một cường giả Minh Giới! Điều này giải thích mọi hận thù, mọi cấm chế. Hắn đã bị Lam Vân, chủ nhân chân chính của nơi này, đánh bại và phong ấn ở Địa Tâm. Ngàn vạn năm trôi qua, cường giả Minh Giới tưởng Lam Vân đã chết, nên nhân cơ hội bí cảnh mở ra để đoạt xá, tìm cách thoát thân. Nhưng đó lại chính là cái bẫy tinh vi mà Lam Vân đã giăng sẵn, chờ đợi con mồi sa lưới.
"Lam Vân, ngươi thật giỏi tính toán!" Ngô Triết cắn răng. "Đối phó con rùa đen rút đầu như ngươi, không tính kế sao được?" Lam Vân cười đáp, "Ngươi không cần vọng tưởng trì hoãn thời gian, mặc dù bổn tọa chỉ để lại một đạo ý chí, nhưng tồn tại năm ba ngày là tuyệt không thành vấn đề." Ngô Triết biến sắc, hắn quả thật muốn trì hoãn thời gian, nhưng Lam Vân sẽ không cho hắn cơ hội đó. "Trầm Âm lão ma, đi tìm chết đi!"
Lam Vân xuất thủ, một luồng lực lượng đáng sợ vượt qua Tinh Thần Cảnh bùng nổ. Một chưởng vỗ xuống, Ngô Triết lập tức hóa thành huyết vũ, thân thể yếu ớt của hắn không thể nào chống đỡ được lực lượng Hằng Hà Cảnh. Nhưng Lam Vân không buông lỏng, thần thức trải rộng tìm kiếm. "Hừ, muốn chạy!" Lam Vân xuất thủ lần nữa, đập tan cánh cửa, một cái bóng cực kỳ khó nhận biết cấp tốc lao ra ngoài. Đó chính là cường giả Minh Giới! Sáu người Lăng Hàn hít khí lạnh, một cường giả Hằng Hà Cảnh ra tay mà vẫn không thể tiêu diệt đối thủ, sức mạnh của thực thể Minh Giới này quả thật không thể tưởng tượng.
"Lam Vân, ngươi cư nhiên ép bổn tọa vận dụng chiêu này, ngay cả ngươi chết, bổn tọa cũng muốn để ngươi hôi phi yên diệt!" Cái bóng lao thẳng về phía Hoàng Tuyền trên bầu trời. Hoàng Tuyền này chính là thi thể của cường giả Minh Giới biến thành, nếu hắn có thể hợp nhất với nó, sẽ đạt được lực lượng khổng lồ. Nhưng nó cũng là một chất độc đối với hắn, một con dao hai lưỡi. Lam Vân hừ một tiếng: "Bổn tọa bố cục ngàn vạn năm, sao có thể thất bại trong gang tấc?" Thân hình hắn chợt lóe, nhanh chóng lao ra ngoài, một quyền đánh thẳng vào Hoàng Tuyền.
"Trích Tinh Bộ!" Lăng Hàn thầm nói. Một quyền đánh ra, Hoàng Tuyền bị chém ngang eo, thân hình Lam Vân run lên, hóa thành người khổng lồ cao ngàn trượng, chặn đứng Hoàng Tuyền, ngạo nghễ đứng giữa thiên địa. Cường giả Minh Giới như muốn hộc máu, không thể mượn được lực Hoàng Tuyền. Hắn lạnh lùng nói: "Ngươi lấy thân thể cứng rắn đối oanh Hoàng Tuyền lực, rất nhanh sẽ hóa cốt, ngươi không muốn sống... sao!" Hắn chợt nhận ra, Lam Vân đã chết từ lâu, chỉ còn một đạo ý chí, thân thể hóa vụn thì có gì quan trọng?
"Ha ha ha, bổn tọa chờ đợi ngày này, đã quá lâu!" Lam Vân xuất thủ, đè xuống cái bóng kia. Từng đạo thần văn đan vào, quy tắc sáng chói, đây mới thực là lực lượng của Hằng Hà Cảnh chân chính. "Không!" Cường giả Minh Giới phát ra tiếng kêu tuyệt vọng, thần thức trong nháy mắt truyền khắp toàn bộ bí cảnh. Đó là tiếng thét của một cường giả Hằng Hà Cảnh, tràn ngập không cam lòng mãnh liệt, cùng một cổ âm trầm rợn người. "Rốt cục cũng… kết thúc!" Lam Vân nở một nụ cười giải thoát, rồi thân hình hắn sụp đổ, nhanh chóng thu nhỏ lại, ngã xuống Hoàng Tuyền, trở thành một phần của vạn nghìn vong hồn. Một đời cường giả, cuối cùng đã hoàn toàn biến mất...