Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 24

Chương 24: Manh Mối Vạn Cổ

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 116 đến 120 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khéo léo khắc họa sự bùng nổ thông tin về dòng sông ngầm tuôn trào linh khí, một báu vật hiếm có trong thế giới tu chân. Tác giả tài tình lồng ghép sự thờ ơ ban đầu của Lăng Hàn, đối lập với sự cuồng nhiệt của những người xung quanh, cho thấy tầm vóc phi thường từ kiếp trước của hắn. Biến cố nhỏ với Ngô Trung Nghĩa không chỉ làm nổi bật sự nghĩa hiệp của Lăng Hàn mà còn hé lộ những mâu thuẫn ẩn sâu trong các thế lực. Đỉnh điểm là khoảnh khắc chiếc đao gãy của đồ đệ Giang Dược Phong xuất hiện, đẩy cảm xúc của Lăng Hàn từ sự tò mò sang nỗi lo lắng sâu sắc, biến cuộc săn tìm linh khí thành một hành trình truy tìm chân tướng đầy ám ảnh, một manh mối từ quá khứ vạn năm tưởng chừng đã ngủ yên.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Tiếng kêu kinh ngạc của Lưu Vũ Đồng vang lên, phá tan sự tĩnh lặng. Nàng bật dậy như lò xo, đôi mắt tròn xoe không thể tin nổi khi nghe tin về dòng sông ngầm tuôn trào linh khí. Linh khí, báu vật mà ngay cả cường giả Linh Hải Cảnh cũng phải tốn hàng chục năm ôn dưỡng, khắc sâu võ đạo ý chí vào binh khí mới có thể thành hình, lại đang trôi nổi tự do! Ở Vũ Quốc nhỏ bé này, nơi vật liệu quý hiếm còn khan hiếm, sự xuất hiện của một dòng sông linh khí là điều không tưởng, một khái niệm rung chuyển cả võ lâm.

Thế nhưng, Lăng Hàn lại điềm nhiên như không, vẫn ngồi yên tại chỗ, vẻ mặt không chút ngạc nhiên. Hắn đã từng là Thiên Nhân Cảnh, trong đan điền còn có Hắc Tháp với uy năng không thể đo lường, thì vài món linh khí tầm thường sao có thể khiến hắn động lòng? Mục tiêu của hắn là trở lại đỉnh cao, không phải những vật ngoài thân này. Lý Tư Thiền, người vừa mang tin tức đến, không khỏi ngạc nhiên trước thái độ của Lăng Hàn. "Một ít linh khí thôi mà, có gì đáng kinh ngạc?" Lăng Hàn cười nhạt đáp, khiến Lý Tư Thiền không khỏi hít một hơi lạnh, thầm nghĩ khẩu khí của tên này thật lớn. Linh khí có thể tăng sức chiến đấu ba đến năm tinh, đó là cả một gia tài! Nàng nhìn chằm chằm Lăng Hàn, nghi ngờ hắn đang giả vờ, nhưng vẻ điềm tĩnh của hắn lại khiến nàng thất vọng.

Lưu Vũ Đồng thắc mắc, tại sao nàng, một thiên kiêu của Lưu gia, lại không hề hay biết về chuyện động trời này, trong khi Lý Tư Thiền lại nắm rõ? Lăng Hàn liền giải thích, ánh mắt lướt qua vẻ mặt tủi thân của Lưu Vũ Đồng: "Vũ Đồng, muội không cần bận tâm. Nha đầu này biết được là do Ngô Tùng Lâm muốn báo đáp ân tình cho ta, mới bảo nàng thông báo. Tin tức về dòng sông ngầm này chắc chắn bị phong tỏa nghiêm ngặt, chỉ có tầng lớp cao nhất mới có thể tiếp cận. Dòng sông ngầm này có lẽ thông với một di tích cổ, do thời gian mà linh khí mới trôi ra. Cao tầng muốn khai phá nhưng di tích cổ đầy rẫy hiểm nguy, đương nhiên sẽ không mang tiểu bối đi mạo hiểm." Lời giải thích của Lăng Hàn khiến Lý Tư Thiền há hốc mồm, thốt lên: "Ngươi thực sự mới mười bảy tuổi sao? Lời ngươi nói giống hệt sư phụ ta!" Lăng Hàn bật cười, nửa đùa nửa thật: "Thực ra ta đã sống hơn hai vạn năm rồi." Hai cô gái chỉ biết trợn mắt, ai mà tin chứ? Lăng Hàn thở dài, nói thật mà chẳng ai tin, thật là tổn thương.

Lưu Vũ Đồng, tự giác kéo mình và Lăng Hàn vào chung một phe, hỏi: "Vậy tại sao Ngô viện trưởng lại cho chúng ta biết?" Lý Tư Thiền không chút khách khí, nhấn mạnh: "Sư phụ ta chỉ bảo ta thông báo cho một mình Lăng Hàn!" Lưu Vũ Đồng không hề tức giận, chỉ nở nụ cười đầy thâm ý, khiến Lý Tư Thiền càng không thích. Nàng quay sang nói với Lăng Hàn: "Sư phụ nói, những linh khí kia có linh tính, không thể thu lấy. Một khi bị kinh động, chúng sẽ lập tức phá không mà đi."

Lăng Hàn đột nhiên đứng dậy, vẻ mặt lần đầu tiên lộ ra sự thận trọng. Linh khí có hai loại: một loại phổ thông, bị võ giả khắc ý chí vào rồi sẽ dần suy yếu theo thời gian; loại còn lại quý hiếm hơn, hình thành khí linh, tự hấp thu linh khí trời đất, uy lực vĩnh viễn không phai. Để luyện được loại linh khí thứ hai này, vật liệu phải cực kỳ quý hiếm và người luyện phải đạt đến Hóa Thần Cảnh. Lăng Hàn kinh ngạc, một dòng sông ngầm lại có thể tuôn ra linh khí cấp tám, cấp chín? Dù ở kiếp trước, toàn thiên hạ cũng chỉ có bảy cường giả Thiên Nhân Cảnh! Hắn lập tức hứng thú: "Sông ngầm đó ở đâu?" Lý Tư Thiền thầm nghĩ: "Thiết, còn tưởng ngươi siêu nhiên tất cả, hóa ra cũng động lòng!" Lưu Vũ Đồng lập tức hỏi địa điểm, không một chút thiện cảm với Lý Tư Thiền. "Xin lỗi, sư phụ ta chỉ nói cho một mình Lăng Hàn," Lý Tư Thiền kiêu ngạo đáp trả. "Ha, ta là thị nữ của Lăng Hàn, ngươi muốn nói gì với chủ nhân của ta thì phải qua ta trước!" Lưu Vũ Đồng ngạo nghễ tuyên bố. Lý Tư Thiền kinh hãi, không thể tin nổi nhìn Lưu Vũ Đồng. Nàng là quý nữ Lưu gia, vậy mà lại làm thị nữ? Nhưng nghĩ lại, ngay cả Ngô Tùng Lâm cũng gọi Lăng Hàn là Hàn thiếu, Lưu gia quý nữ cũng không đáng giá là bao. Hơn nữa, vẻ mặt của Lưu Vũ Đồng rõ ràng là đang khoe khoang! Thật tức chết nàng!

"Được rồi, mọi người đều là người nhà, đừng ầm ĩ!" Lăng Hàn đứng ra giảng hòa. Hắn rất muốn đi đến dòng sông ngầm kia, không muốn hai cô gái lãng phí thời gian cãi cọ. "Ai cùng nàng là người nhà!" Hai cô gái đồng thanh nói, rồi lại nhìn nhau, "Không được bắt chước lời ta!" Tiếng cười giòn tan của Lăng Tử Huyên vang lên, Hổ Nữu cũng cười theo, dù nàng chẳng hiểu gì, chỉ tham gia náo nhiệt.

"Ăn xong rồi, đi thôi!" Lăng Hàn đứng dậy. "Mộc có! Mộc có!" Hổ Nữu miệng còn đầy thức ăn, nói không rõ lời. Lăng Hàn suy nghĩ một chút, nói: "Vũ Đồng, muội ở lại đây chăm sóc hai nha đầu đi." Lưu Vũ Đồng vội vàng lắc đầu: "Ta muốn giúp huynh!" Nàng là Dũng Tuyền Cảnh, có thể hỗ trợ Lăng Hàn. Lăng Hàn lúng túng. Chuyến này không thể chỉ một ngày, hai nha đầu này giao cho ai chăm sóc đây? Lăng Tử Huyên còn dễ, nhưng Hổ Nữu như hổ con ăn thịt người, giao cho ai hắn cũng không yên tâm. Nhưng di tích cổ có thể nguy hiểm trùng trùng, hắn tuyệt đối không thể mang theo hai đứa trẻ. "Vậy thì giao cho Ngô Tùng Lâm đi!" Lăng Hàn chợt nảy ra ý tưởng. Lý Tư Thiền liếc hắn một cái, sư phụ nàng là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, lại là viện trưởng Đan Viện, mà giờ lại phải chăm sóc trẻ con? E rằng lão nhân gia người nghe xong sẽ ngất xỉu mất. Nhưng Lăng Hàn thấy đây là ý hay, vì Hổ Nữu không phải loại an phận, lỡ có chuyện gì, địa vị của Ngô Tùng Lâm có thể dễ dàng giải quyết.

Sau khi Hổ Nữu ăn xong, Lăng Hàn dẫn hai tiểu nha đầu và Lý Tư Thiền đến chỗ Ngô Tùng Lâm. Ngô Tùng Lâm vừa vặn ở nhà, thấy Lăng Hàn liền vội vàng ra đón như đệ tử. Khi Lăng Hàn nói muốn gửi hai nha đầu ở đây, hắn lập tức đồng ý, tiện thể thỉnh giáo Đại Nguyên Bổ Hồn Thuật. Lăng Hàn dốc lòng truyền thụ, cũng dò hỏi tình hình dòng sông ngầm, rồi cùng Lý Tư Thiền rời đi.

Ra khỏi tiểu viện của Ngô Tùng Lâm chưa được bao xa, họ gặp một thanh niên chừng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, tướng mạo khá tuấn tú nhưng có vẻ vô lại, vạt áo mở rộng như thể muốn khoe mình là kẻ bất hảo. Lý Tư Thiền nhận ra hắn, mặt lộ vẻ không vui. "Tư Thiền!" Nam tử kia thấy nàng, mặt mừng rỡ, vội bước nhanh tới định nắm tay nàng, vẻ dại gái hiện rõ. Lý Tư Thiền nghiêng người tránh, cau mày nói: "Ngô Trung Nghĩa, ngươi tự trọng chút! Đã nói bao lần rồi, ngươi phải gọi ta là sư thúc!"

"Xú nữ nhân!" Ngô Trung Nghĩa lẩm bẩm, rồi cười gằn nói: "Ngươi muốn vong ân phụ nghĩa sao? Đừng quên, nếu không có ông nội ta thu ngươi làm đệ tử, ngươi sớm đã bị người ta lột đồ giết chết!" "Ngươi..." Mặt Lý Tư Thiền trắng bệch, lời lẽ hạ lưu của đối phương khiến nàng run rẩy, suýt chút nữa thổ huyết. "Không phải sao?" Ngô Trung Nghĩa hừ một tiếng. "Thằng nhóc Hà gia kia làm người thế nào ngươi cũng không phải chưa từng nghe nói, không chỉ thích hành hạ mỹ nữ, hơn nữa chuyên chọn nơi công cộng để làm! Nếu không có ông nội ta bảo vệ ngươi, ngươi sớm đã bị chơi đùa đến không còn gì! Bây giờ, ngươi tự nhận cánh cứng rồi, muốn vong ân phụ nghĩa sao?"

Lăng Hàn đứng một bên nghe, đã hiểu rõ mọi chuyện: Ngô Trung Nghĩa là cháu trai của Ngô Tùng Lâm, mê Lý Tư Thiền, nhưng nàng lại cực kỳ ghét hắn. Ai, đôi khi quá đẹp cũng không phải chuyện may mắn! Từ góc độ này mà nói, Lưu Vũ Đồng lại may mắn hơn nhiều, là quý nữ Lưu gia, ai dám mơ ước nàng? "Ân tình của sư phụ, ta tự nhiên sẽ báo đáp!" Lý Tư Thiền cắn răng nói. "Tốt, vậy ngươi cứ báo đáp đi!" Ngô Trung Nghĩa cười nói: "Cha mẹ ta thấy chúng ta rất xứng đôi, hay là ngày mai ngươi gả tới, cha mẹ ta nhất định sẽ rất vui mừng."

"Này này này, rõ ràng hình dáng giống như con heo, còn đoán mò cái gì?" Lăng Hàn nhảy tới trước một bước, che chắn cho Lý Tư Thiền. "Tên cũng không được, không trung nghĩa, ai, nghe liền biết là cặn bã." "Ngươi là thứ gì?" Ngô Trung Nghĩa sững sờ. Lăng Hàn vung tay lên, tặng hắn một bạt tai. Hắn từ tốn thu tay lại, thản nhiên nói: "Ta ghét nhất người khác nói thô tục trước mặt ta." Ngô Trung Nghĩa chỉ cảm thấy oan ức cực độ, chẳng phải ngươi vừa mắng ta là heo trước sao? "À, vừa nãy không phải ta mắng ngươi, chỉ là đang nói một sự thật, ngươi cảm thấy ngươi không giống heo chỗ nào?" Lăng Hàn giải thích, vẻ mặt rất dễ nói chuyện.

Còn mắng ta là heo? Ngô Trung Nghĩa lập tức nhảy dựng lên, chỉ vào mũi Lăng Hàn nói: "Ngươi thật to gan, không chỉ mắng ta, còn động thủ đánh ta?" Lăng Hàn lại tặng thêm một cái tát, đánh Ngô Trung Nghĩa xoay bốn vòng tại chỗ, trực tiếp ngồi bệt xuống đất. Hắn phủi phủi tay, nói: "Ta còn ghét người khác chỉ vào mặt ta, chẳng lẽ không biết đây là rất không có giáo dưỡng, rất không lễ phép sao?" Ngươi đánh người thì có lễ phép, có giáo dưỡng? Ngô Trung Nghĩa thầm nhổ nước bọt trong lòng, nhưng miệng thì không dám nói nữa, chỉ bò ra xa, sau đó mới đứng dậy, chỉ vào Lý Tư Thiền nói: "Tốt ngươi cái tiện nhân vong ân phụ nghĩa, quyến rũ người ngoài bắt nạt ta, ngươi chờ xem! Một ngày nào đó ngươi sẽ gả cho ta, đến lúc đó xem ta không *******!"

Lời này khiến Lý Tư Thiền càng giận, ngay cả Lăng Hàn cũng không thể chịu đựng nổi, cầm lên một hòn đá, ném về phía Ngô Trung Nghĩa. "Ai nha!" Ngô Trung Nghĩa kêu thảm một tiếng, ngã chổng vó xuống đất, không động đậy nữa. Lý Tư Thiền biến sắc nói: "Ngươi không đánh chết hắn chứ?" Nàng ghét người này, nhưng Ngô Trung Nghĩa là cháu trai duy nhất của Ngô Tùng Lâm, nếu hắn chết, Ngô gia sẽ tuyệt hậu. "Không có chuyện gì, ta ra tay có chừng mực, nhiều nhất là để hắn nằm giường mười mấy ngày. Nhưng về trí nhớ sẽ có chút vấn đề, ví dụ như không nhớ được chuyện một hai ngày, hoặc một hai tháng gần đây." Lăng Hàn không quá chắc chắn nói. Lý Tư Thiền liếc một cái, vậy mà còn chưa đủ nặng? Nhưng Lăng Hàn ra tay vì nàng, khiến nàng dâng lên một tia cảm động. "Không cần để ý đến hắn, nơi này người qua lại không lâu sẽ có người phát hiện hắn!" Lăng Hàn kéo Lý Tư Thiền đi. Ngô Trung Nghĩa này đáng ghét, tự nhiên không ngại để hắn nằm thêm một lúc. Lý Tư Thiền không cản được sức Lăng Hàn, chỉ có thể để hắn kéo đi. "Các ngươi..." Trở về nơi ở, Lưu Vũ Đồng thấy hai người tay trong tay, khuôn mặt không khỏi hiện lên sát khí.

Lăng Hàn cười ha ha, buông tay ra, hỏi: "Thu dọn xong chưa?" Vừa nãy hắn và Lý Tư Thiền đưa hai tiểu nha đầu đi, Lưu Vũ Đồng phụ trách thu dọn hành lý, phân công hợp tác khá nhịp nhàng. "Thu dọn xong rồi," Lưu Vũ Đồng gật đầu, ánh mắt nhìn Lý Tư Thiền vẫn đầy vẻ không thích, thầm cân nhắc có nên nhân lúc ở dã ngoại mà lén lút thủ tiêu nàng không. "Vậy lên đường đi!" Lăng Hàn có vẻ rất mong đợi. Dòng sông ngầm kia rốt cuộc thông với nơi nào mà lại có linh khí cấp cao trôi ra?

Họ xuất phát, rời học viện, ra khỏi Hoàng Đô, tiến về Huyết Dũng Sơn cách đó hai ngàn dặm. Ngọn núi này có tên gọi như vậy là vì cứ mỗi một thời gian, dòng sông chảy từ dưới núi lại đỏ như máu. Vì lộ trình khá xa, họ thuê ngựa, nếu không sẽ mất cả mấy ngày đường. "Ta là một cô nhi, cho đến khi thể hiện được thiên phú đan đạo, lúc này mới dần thoát khỏi cảnh bần hàn. Nhưng phụ nữ có dung mạo xinh đẹp cũng không phải chuyện tốt, sau khi ta thành đạt, cũng trở thành mục tiêu của rất nhiều kẻ thèm muốn." Trên đường đi, Lý Tư Thiền bắt đầu thổ lộ hoàn cảnh của mình. "Không như Lưu tiểu thư, có gia tộc cường đại bảo vệ, ta chỉ có thể cố gắng sống kín đáo, cố gắng trốn tránh, nhưng trốn được nhất thời, không trốn được cả đời, cuối cùng bị Hà gia Thất thiếu gia để mắt tới. May mắn thay, lúc ấy ta gặp được ân sư, được người thu làm đệ tử, thoát khỏi kiếp nạn đó."

Đây quả thực là một câu chuyện đáng thương, nhưng Lưu Vũ Đồng lại cảm thấy khó chịu, bởi vì nàng bị đem ra so sánh. Ngươi xem, người ta đáng thương biết bao, hồng nhan bạc mệnh, dễ khiến đàn ông đồng tình cỡ nào? Còn nàng thì sao, vừa sinh ra đã là quý nữ Lưu gia, hưởng hết vinh hoa phú quý! Đáng ghét, thật là đáng ghét!

Ba ngày sau, họ đến Huyết Dũng Sơn. Ngọn núi này không lớn, chỉ khoảng trăm dặm ngang dọc, nhưng thế núi lại rất cao, như một mũi tên xuyên mây, bắn thẳng lên trời. Ngẩng đầu nhìn, dù thị lực tốt đến mấy cũng không thể thấy đỉnh núi. Núi cao, cây cối rậm rạp, thậm chí có cổ thụ cao gần nghìn mét, đứng sừng sững như người khổng lồ thời thượng cổ, nhưng lại ít động vật, đây là một điều kỳ lạ.

Ba người Lăng Hàn đi đến chỗ dòng sông ngầm, dễ dàng tìm thấy nó. Bởi vì Huyết Dũng Sơn không lớn, trận động đất trước đó đã làm xuất hiện một dòng sông ngầm, từ xa đã có thể nhìn thấy. Mặt đất nứt ra, hiện ra một dòng sông rộng mười trượng, nước trong suốt, đến gần một chút liền cảm nhận được hàn khí thấu xương. Họ men theo bờ sông, đi ngược dòng, sau khoảng một giờ, phía trước xuất hiện một tuyến phong tỏa.

Đây là một bức tường tre do người dựng lên, hiện tại chỉ là mô hình, xung quanh có rất nhiều người bận rộn, đều là thôn dân bình thường. Tuy nhiên, khi ba người Lăng Hàn đến gần, "vèo", một bóng người bay vụt tới, chặn đường họ. "Dừng lại, nơi này cấm đi lại!" Người này quát lên, chừng bốn mươi tuổi, thân hình cao lớn như một tháp sắt. Lăng Hàn đảo mắt qua, thấy tu vi của hắn rõ ràng là Dũng Tuyền tầng chín. "Ồ, Thất thúc!" Lưu Vũ Đồng từ phía sau Lăng Hàn chạy ra, chào hỏi người trung niên kia. "Vũ Đồng?" Người trung niên kia kinh ngạc. "Sao cháu lại tới đây?" Theo lý mà nói, bí mật này hiện tại chỉ giới hạn trong Hoàng thất, Bát Đại Hào Môn và một số ít cường giả đỉnh cao. "Chúng ta nhận lệnh của viện trưởng Ngô Tùng Lâm mà đến, có thể toàn quyền thay mặt Ngô viện trưởng," Lăng Hàn nói. "Cái gì!" Người trung niên kia càng kinh hãi. Linh khí trôi ra từ dòng sông ngầm này, tuyệt đối là bảo tàng lớn nhất của Vũ Quốc từ khi thành lập đến nay, các thế lực chắc chắn sẽ tranh giành, nhưng Ngô Tùng Lâm lại chỉ phái ra mấy tiểu bối đại diện, điều này quá... "Đây là thư tay của Gia sư." Lý Tư Thiền lấy ra một phong thư. Ngô Tùng Lâm tự nhiên đã tính toán kỹ, chuẩn bị tín vật và thư tay cẩn thận. Người trung niên kia nhận thư, với thân phận của hắn, đương nhiên không có tư cách xem, chỉ đành nói: "Các ngươi tạm thời đi theo ta."

Hắn dẫn đường, ba người Lăng Hàn theo sau. "Đây là Thất thúc của ta, tên Lưu Bộ Thành," Lưu Vũ Đồng giới thiệu. Lăng Hàn gật đầu, tuy Dũng Tuyền tầng chín không lọt vào mắt hắn, nhưng ở Vũ Quốc, thực tế đã rất đáng gờm. Dũng Tuyền Cảnh đã là trụ cột vững chắc, trấn thủ một phương.

Đi thêm một đoạn, thấy ven sông có vài võ giả đang bảo vệ, mắt nhìn chằm chằm mặt sông, như thể bên trong có bảo bối, hết sức chăm chú, không dám lơ là. Lại đi tiếp, thấy trong sông giăng lưới cá, có người canh gác. "Đến rồi! Đến rồi!" Có người đột nhiên kêu lên, khiến bốn người Lăng Hàn dừng bước, nhìn về phía dòng sông. Chỉ thấy một chiếc bình ngọc đang từ thượng nguồn trôi xuống, thân bình đã bị tổn hại nhiều chỗ, nhưng những nơi không tổn hại lại có nhiều phù văn, hoa văn phức tạp, như điêu khắc đại đạo thiên địa, cổ điển mà tang thương. Linh khí! Mắt Lăng Hàn sáng lên. Kiếp trước hắn là Thiên Nhân Cảnh, tự nhiên cũng có linh khí của riêng mình, hơn nữa còn nuôi dưỡng khí linh. Khả năng giám định linh khí của hắn vượt xa tất cả mọi người ở đây, chỉ cần lướt mắt qua là có thể xác định linh khí này không hề tầm thường. "Ít nhất cấp tám!" Hắn thầm nghĩ, linh khí như vậy có tư cách hình thành khí linh.

Bình ngọc trôi vào lưới, bị chặn lại. Nhưng trên bình ngọc lập tức có một phù văn phát sáng. "Phốc!" Lưới cá rách toạc một lỗ lớn, bình ngọc lại xuôi dòng mà trôi, về hạ nguồn. Mọi người đều trợn mắt, thấy các võ giả bảo vệ phía dưới dồn dập ra tay, muốn giữ bình ngọc lại, nhưng lúc này, trên bình ngọc có càng nhiều phù văn phát sáng, "xèo xèo" phóng lên trời, hóa thành một đạo lưu tinh biến mất trên không trung. Một linh khí, đã chạy mất tăm.

"Thì ra là vậy." Lăng Hàn gật đầu, từ thượng nguồn bắt đầu bố trí lưới cá và chướng ngại, muốn giữ linh khí lại, cuối cùng bất đắc dĩ mới dùng sức người. Vì dùng lưới cá vớt sẽ không khiến linh khí phản ứng quá lớn, nhưng nếu trực tiếp ra tay, linh khí sẽ tự kích hoạt, trực tiếp bay đi. "Quả nhiên là linh khí có khí linh!" "Cho đến bây giờ, có chặn được linh khí nào không?" Lăng Hàn hỏi Lưu Bộ Thành.

Lưu Bộ Thành liếc nhìn Lăng Hàn, vẻ mặt không vui. Một thanh niên lại dám đặt câu hỏi với mình, có còn phân biệt lớn nhỏ hay không? Nhưng nể mặt cháu gái, hắn không giận, mà trầm mặt nói: "Quả thực có thu được vài món, nhưng đều là linh bảo tổn hại khá nghiêm trọng, khí linh bên trong đã mất, lúc này mới bị chặn." "Có thể để ta xem một chút được không?" Lăng Hàn hỏi. Lưu Bộ Thành cuối cùng không nhịn được. Những linh khí đó quý giá đến mức nào, dù không trọn vẹn, nhưng cũng là bảo bối trong bảo bối, phù văn điêu khắc trên đó có giá trị nghiên cứu cực cao, vì đó là ý chí võ đạo của cường giả ngày trước in dấu lại. Nói không chừng Vũ Quốc sẽ nhờ đó xuất hiện mấy cường giả Linh Anh cảnh, nâng cấp độ võ đạo của Vũ Quốc lên một đoạn dài. Vật quý giá như thế, là một thanh niên có thể nhìn sao? A phi, ngay cả hắn cũng không có tư cách! "Hừ, đừng có nằm mơ ban ngày!" Hắn trách mắng, nhưng không quá nghiêm khắc, cũng coi như nể mặt Lưu Vũ Đồng, cho thanh niên này một lời khuyên. "Thất thúc!" Lưu Vũ Đồng có chút lo lắng, nhưng thấy Lăng Hàn không có vẻ không vui gì, lúc này mới yên tâm chút, vội nói: "Nhìn có cái gì quan trọng, xem cũng không hư hỏng mà!" Lưu Bộ Thành suýt chút nữa phun ra một ngụm máu, đây vẫn là cháu gái thiên phú trác việt, thông minh hơn người của hắn sao? Sao giống như đầu bị cửa kẹp, nói ra lời không có trình độ như vậy. Cái gì gọi là xem không hư? Hoàng Đế lão tử cũng xem không hư, nhưng ngươi có thể muốn gặp liền gặp sao? Đây là vấn đề tư cách! "Việc này, ta cũng không làm chủ được, vẫn là đi gặp mấy vị đại nhân trước đã!" Đây là lời thật, hắn chỉ là Dũng Tuyền tầng chín, trong gia tộc được coi là sức mạnh trung kiên, nhưng tuyệt đối không phải nhân vật trọng yếu, huống chi hiện tại không chỉ có một Lưu gia. "Vậy thì nói sớm đi, không làm chủ được còn vênh váo cái gì." Lăng Hàn lắc lắc đầu.

Ta ngất! Lưu Bộ Thành lại suýt chút nữa thổ huyết, thanh niên này thật thù dai, mình chỉ quát hắn một hồi, hắn liền ghi trong lòng. Lúc này hắn đã muốn tức giận, nhưng nghĩ tới mặc dù Lăng Hàn đi cùng Lưu Vũ Đồng, nhưng cầm là tín vật của Ngô Tùng Lâm, nếu hắn ra tay, chẳng khác nào chống đối Ngô Tùng Lâm. Thành thật mà nói, hắn tuyệt đối không có tư cách như vậy. Nếu bị gia tộc biết, tuyệt đối sẽ bắt hắn chịu tội, quỳ gối trước mặt Ngô Tùng Lâm chờ xử lý. Vì xuất khí nhất thời mà phải trả giá như vậy, Lưu Bộ Thành mới không ngu như thế! Hắn hừ một tiếng, không nói gì nữa, chỉ đi phía trước dẫn đường. Lăng Hàn lộ ra nụ cười nhạt. Hắn đương nhiên sẽ không chấp nhặt với Lưu Bộ Thành, chỉ là trêu chọc hắn mà thôi, ai bảo hắn có mắt mà không thấy núi Thái Sơn?

Bốn người đều không nói nữa, rất nhanh, phía trước xuất hiện một lều vải. "Ồ, Lưu Lão Thất, sao ngươi lại mang mấy người trẻ tuổi này tới đây?" Một người đàn ông trung niên nhìn thấy họ, trên mặt lộ vẻ kỳ quái và không hiểu. Hiện tại nơi này là trọng địa trong trọng địa, có thể tùy tiện dẫn người vào sao? "Bọn họ có tín vật và thư tay của Ngô Tùng Lâm đại sư, có thể toàn quyền đại diện Ngô đại sư!" Lưu Bộ Thành tức giận nói. "Cái gì!" Người đàn ông trung niên kia kinh hãi. Ngô Tùng Lâm, ở Vũ Quốc chỉ đứng sau Vũ Hoàng, ngang hàng với gia chủ Bát Đại Hào Môn. "Nói chung, ta dẫn bọn họ đi gặp mấy vị đại nhân trước đã!" Lưu Bộ Thành thấy đối phương giật mình, trong lòng dâng lên một luồng khuây khỏa. Trước đó hắn cũng kinh ngạc như vậy, hiện tại có người chia sẻ, khiến hắn có cảm giác vui vẻ khó tả. Hắn dẫn ba người Lăng Hàn vào một lều vải lớn nhất. Nơi này là địa điểm mà các thế lực lớn thương nghị, lúc này cũng có ba đại nhân vật tọa trấn.

"Cái gì, bọn họ đại diện Ngô đại sư?" Ba vị đại nhân vật kia cũng kinh ngạc, chuyện này liên quan đến linh khí cấp cao, Ngô Tùng Lâm lại phái ba thiếu niên đến, thậm chí còn có hai người là Tụ Nguyên Cảnh, khiến họ không thể nào chấp nhận được. "Đúng, đây là tín vật và thư tay của Gia sư," Lý Tư Thiền nói. Ba vị đại nhân vật đồng thời mở ra xem. Đây quả thực là tín vật của Ngô Tùng Lâm, và chữ viết cũng hoàn toàn khớp. Đương nhiên, cho dù có tín vật và thư tín, nhưng vì việc này quá lớn, họ còn phải bẩm báo Hoàng đế và Ngô Tùng Lâm để xác nhận. "Được, các ngươi cứ ở đây trước, có thể tham gia vớt linh khí," một đại nhân vật nói. Vớt linh khí, lời này sao nghe khó chịu vậy nhỉ?

Vì lều vải ở đây có hạn, Lăng Hàn có thể độc chiếm một cái, nhưng Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền phải chen chúc. Hiện tại Lăng Hàn đại diện Ngô Tùng Lâm, bởi vậy có tư cách biết nhiều tư liệu hơn. Hiện ở đây tổng cộng có mười thế lực, ngoại trừ Hoàng thất, chính là Bát Đại Hào Môn cộng với Hổ Dương Học Viện. Đương nhiên, Hổ Dương Học Viện chỉ có hai vị viện trưởng có tư cách tham gia, những người khác căn bản không biết có chuyện như vậy. Ngay cả Thiên Dược Các cũng bị từ chối, bởi vì đây không phải thế lực của Vũ Quốc, mà là tổ chức lớn vắt ngang thiên hạ, nếu để họ biết... e rằng không bao lâu nữa, các nước xung quanh cũng sẽ xuất động cao thủ đến cướp đoạt linh khí.

Điểm mấu chốt là, đầu nguồn của dòng sông ngầm này ở đâu, vì sao lại có nhiều linh khí trôi ra như thế? Chẳng lẽ... đó là một kho báu? Hay là di chỉ của một đại tông môn thời thượng cổ? Nếu là trường hợp sau, vậy ngoài linh khí ra, còn có khả năng có công pháp, đan dược, thần dược... Bởi vậy, chuyện này đương nhiên phải hết sức bảo mật. Tại sao họ không ngược dòng tiến lên, đi tới đầu nguồn sông ngầm? Đơn giản, họ căn bản không qua được! Chỉ cần ẩn mình vào sông ngầm, không lâu sau sẽ gặp phải một bức bình phong vô hình, ngăn cản họ tiếp tục tiến lên. Đây là do mấy vị cường giả Linh Hải Cảnh phát hiện, vì hung hiểm không biết, tự nhiên không thể để Dũng Tuyền Cảnh thậm chí người yếu hơn tiến vào mạo hiểm. Ở Vũ Quốc, Dũng Tuyền Cảnh là sức mạnh trung kiên, Linh Hải Cảnh là cao thủ tuyệt đối. Vì cường giả Thần Thai Cảnh quá ít, chỉ có Hoàng thất, Bát Đại Hào Môn, Hổ Dương Học Viện mới có thể có, còn Thiên Dược Các, vì là sức mạnh ngoại lai, tự nhiên không tính vào. Mà các gia tộc lớn, cường giả Thần Thai Cảnh rất ít ỏi, không ai không bế quan xung kích Sinh Hoa Cảnh, để cầu đột phá tuổi thọ cực hạn, thành chí cường chân chính. Bởi vậy dù cho nơi này có linh khí trôi ra, cũng không thể hấp dẫn cường giả Thần Thai Cảnh tới đây. Trừ khi, chứng minh nơi này có công pháp cao cấp, tồn tại thần dược, như vậy khẳng định cường giả Thần Thai Cảnh sẽ ngồi không yên.

Lăng Hàn nắm giữ tất cả tình báo, dẫn hai cô gái đi tới bờ sông. Hiện tại họ có thể dùng lưới vớt linh khí, nhưng nghiêm cấm trực tiếp ra tay, ra tay cũng được, nhưng phải ở hạ nguồn. Vì những linh khí này vừa chạm vào sẽ tự kích hoạt, trực tiếp bay đi, bởi vậy phương pháp này phải dùng ở cuối cùng. Tình hình nơi đây có chút khôi hài, từng cao thủ Dũng Tuyền Cảnh như ngư ông mở lưới, chờ đợi linh khí trôi qua, sau đó vớt cá, à không... vớt linh khí.

"Lại tới nữa rồi!" Có người đột nhiên kêu lên, phía trước trôi đến một cây đao.

Đao nặng như vậy, vì sao lại trôi nổi trên mặt nước? Đây chính là sự thần kỳ của linh khí, có cái nặng như núi, có cái nhẹ như lông hồng, nguyên nhân phải xem nó dung hợp ý chí võ đạo thế nào. Lăng Hàn không quá để ý, nhưng ánh mắt lướt qua, nhìn thấy ký hiệu trên chuôi đao, đột nhiên biến sắc, toàn thân run rẩy. "Làm sao vậy?" Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đồng thời hỏi, phát hiện đối phương lại đồng bộ như mình, hai cô gái dồn dập hừ đối phương một tiếng. Các nàng cũng theo ánh mắt của Lăng Hàn nhìn lại, phát hiện trên chuôi đao có khắc một đồ án nữ nhân khỏa thân, trong lòng đều xấu hổ, không nhịn được gắt một cái. Đàn ông quả nhiên đều háo sắc, ngay cả Lăng Hàn cũng không ngoại lệ.

Lăng Hàn không hề trả lời, chỉ nhìn chằm chằm chuôi đao kia, như thể trên đó mọc hoa. Ở kiếp trước, hắn tổng cộng thu nhận bốn đồ đệ, hai người học đan, hai người học võ. Hai người học võ, một người tên Trần Thụy Tĩnh, một người tên Giang Dược Phong. Trong đó, Trần Thụy Tĩnh thận trọng lão thành, còn Giang Dược Phong lại cực kỳ tùy hứng, tự xưng phong lưu tiêu dao. Giang Dược Phong có một sở thích kỳ lạ, là thích in một đồ án khỏa thân lên binh khí, mà hắn am hiểu nhất chính là đao pháp. Đây là linh khí mà Giang Dược Phong từng dùng? Tuy Lăng Hàn chưa từng thấy cây đao kia, nhưng trên đời này, có người in đồ án khỏa thân lên đao, tất nhiên sẽ không nhiều, hơn nữa ít nhất phải đạt đến Hóa Thần Cảnh, chuyện này càng thêm hiếm. Hầu như có thể xác định là tên đồ đệ biến thái kia của hắn. Điểm mấu chốt là, Lăng Hàn nhận ra phong cách hội họa của Giang Dược Phong, cái này tuyệt đối không sai.

Thời gian qua vạn năm, hắn tự nhiên biết bốn đồ đệ của mình chắc chắn đã sớm chết già, bởi vậy sau khi hắn sống lại, cũng không nghĩ nhiều. Con người sinh lão bệnh tử, mỗi người tự có mệnh riêng. Nhưng binh khí đồ đệ sử dụng lại từ trong một dòng sông ngầm trôi ra, hơn nữa còn đồng thời với những linh khí khác, điều này khiến Lăng Hàn sinh ra vô số nghi vấn. Tại sao? Vì sao binh khí của Giang Dược Phong lại ở đây?

Lăng Hàn ngưng mắt nhìn, cây đao kia tổn hại cực kỳ nghiêm trọng, trên lưỡi đao có nhiều chỗ hổng, đầu đao còn gãy lìa. Chỉ là vật liệu của cây đao này rất tốt, trải qua vạn năm vẫn sáng loáng như nước, không có dấu hiệu rỉ sét nào. Như vậy suy đoán, hẳn là Giang Dược Phong đã trải qua một trận đại chiến thảm khốc, ngay cả linh khí cũng chiến đến tan vỡ. Mà đối với người yêu đao hơn mạng như Giang Dược Phong mà nói, dù chiến đao hư hao, hắn cũng sẽ cẩn thận từng li từng tí lấy về an táng, nhưng hiện tại lại xuôi dòng trôi ra... Trong lòng Lăng Hàn dâng lên một linh cảm không lành. Lẽ nào Giang Dược Phong đã gặp phải bất trắc?

Cần phải biết, kiếp trước không chỉ hắn, ngay cả bốn đồ đệ của hắn đều là những kẻ nghiện thuốc, theo hắn một đường cắn dược thăng cấp, thực lực tăng vọt cực nhanh. Tuy lúc đó Giang Dược Phong chưa đột phá Thiên Nhân Cảnh, nhưng đã đạt đến Hóa Thần Cảnh đỉnh phong, tin rằng chỉ cần cho hắn một hai trăm năm, đột phá Thiên Nhân Cảnh tuyệt đối không có vấn đề. Hơn nữa, họ là có bốn sư huynh đệ! Nếu Giang Dược Phong gặp phải kiếp nạn sinh tử, ba người khác há có đạo lý khoanh tay đứng nhìn? Chẳng lẽ còn có vấn đề gì mà bốn sư huynh đệ liên thủ, cũng không thể giải quyết? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đột nhiên Lăng Hàn dâng lên sự kích động mãnh liệt, hắn muốn tới đầu nguồn, xem có thể tìm ra manh mối hay không.

"Của ta!" "Là của ta!" Mọi người dồn dập ra tay, vì cây đao này tổn hại nghiêm trọng, phỏng chừng khí linh đã mất đi, uy năng không hiện ra, bị lưới đánh cá dễ dàng bắt được, cũng bởi vậy khiến mọi người tranh giành. Linh khí, dù tổn hại vẫn có giá trị nghiên cứu rất lớn, nếu có thể nghiên cứu ra một tia ý chí võ đạo trong đó, vậy tuyệt đối có thể giúp thực lực của bản thân tăng nhanh như gió. Ánh mắt Lăng Hàn phát lạnh, mở miệng nói: "Cây đao này là của ta!" Mọi người hơi dừng lại một chút, không ai không cười ha ha. Chẳng phải sao? Một tiểu tử Tụ Nguyên Cảnh, lại dám tranh đoạt với những cao thủ Dũng Tuyền Cảnh như bọn họ! Nhưng cười thì cười, bọn họ lập tức đánh nhau. Nơi đây không có quy củ gì, ai cướp được chính là của người đó. Lăng Hàn hét dài một tiếng, nhảy vào vòng chiến.

"Làm càn!" Những cao thủ Dũng Tuyền Cảnh kia đều giận dữ, một Tụ Nguyên Cảnh nhỏ bé, cũng dám tranh giành với bọn họ? Võ đạo giới đẳng cấp nghiêm ngặt, giống như Đan sư, Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm gặp Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm, phải cung kính hành lễ, hành lễ hậu bối. Mà Tụ Nguyên Cảnh trước mặt Dũng Tuyền Cảnh, cũng như cháu trai, ngay cả tư cách đứng chung một chỗ cũng không có, huống chi là cùng nhau tranh giành. "Cút!" Một người xông ra, đánh về phía Lăng Hàn. Dũng Tuyền Cảnh có thể đưa nguyên lực ra ngoài, lực phá hoại tăng vọt vô số lần, bởi vậy dù hắn không sử dụng toàn lực, đòn đánh này đối với Lăng Hàn vẫn cực kỳ đáng sợ. "Lăng Hàn!" Lưu Vũ Đồng thốt lên một tiếng, vội vã phi thân ra, muốn cứu Lăng Hàn về. Nhưng thân hình nàng vừa động, Lưu Bộ Thành đã ngăn cản. Dũng Tuyền tầng chín đối phó Dũng Tuyền tầng một, đây là sự nghiền ép không chút hồi hộp nào. Lăng Hàn chỉ nhìn chằm chằm cây đao kia, toàn lực vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, chân đạp Xuất Vân Bộ, nhanh như chớp giật.

Cao thủ Dũng Tuyền Cảnh ra tay kia, không nghĩ tới Lăng Hàn bộc phát tốc độ đáng sợ như thế, do bất cẩn lại không hề sử dụng toàn lực, nhất thời để Lăng Hàn tránh qua. Những người khác hạn chế lẫn nhau, tương tự không để một tiểu bối Tụ Nguyên Cảnh trong mắt, ngược lại cho Lăng Hàn nắm lấy khe hở, cách cây đao kia càng ngày càng gần. "Lớn mật!" Những người này ngẩn ra, sau đó ai cũng giận dữ, dồn dập ra tay vỗ tới Lăng Hàn. Bọn họ đều là Dũng Tuyền Cảnh hậu kỳ, kém cỏi nhất cũng đạt đến tầng bảy, hiện tại đồng thời ra tay với Lăng Hàn, thanh thế giống như trời long đất lở, cực kỳ đáng sợ. "Oành", Lăng Hàn không chút hồi hộp nào mà bị chấn bay ra ngoài, chỉ là để mọi người không nói nên lời chính là, tên này lại thuận thế nắm lấy cây đao kia, ôm vào trong ngực. "Không sao, một tiểu bối mà thôi, chúng ta trước quyết ra thắng bại, lại quyết định cây đao này thuộc về ai!" Một cao thủ Dũng Tuyền Cảnh nói. "Nói bậy, so thực lực em gái ngươi, cái này công bằng sao? Vậy ta mời lão tổ nhà ta ra so thực lực với ngươi được không? Tới trước tới sau, ai mò được chính là của người đó, đây là mọi người đều đồng ý, sao hiện tại lại biến thành dùng thực lực để đoạt? Chúng ta đều là Dũng Tuyền Cảnh, muốn nói lấy thực lực để quyết, cũng không phải chúng ta!" "Ta xem không bằng như vậy đi, chúng ta rút thăm, ai thắng thì được." Mọi người nhao nhao ồn ào, nhưng không thấy thân thể của Lăng Hàn run lên, đã chậm rãi ngồi dậy. Mọi người đều có lai lịch lớn, bởi vậy trong tranh giành tự nhiên không ai dám hạ sát thủ, cũng vì như thế, Lăng Hàn mới có cơ hội đoạt đồ ăn trước miệng hổ. Nhưng dù như vậy, bị nhiều cao thủ vây đánh, hắn cũng gãy mấy cây xương, nội tạng xuất hiện hư hao, thương thế rất nặng. Bình thường mà nói, hiện tại hắn chỉ có thể khiêng xuống đi dưỡng thương, ít nhất mười mấy ngày không dậy được. Nhưng trong cơ thể hắn còn có một giọt Bất Diệt Chân Dịch! Tu thành Khô Mộc Chi Thể, có thể ngưng tụ một giọt Bất Diệt Chân Dịch, mà tác dụng của Bất Diệt Chân Dịch chính là chữa thương, mặc kệ bị thương ra sao, chỉ cần còn thở, liền có thể lập tức khỏi bệnh. Đây là chỗ đáng sợ của Bất Diệt Thiên Kinh.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!