Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 248

Chương 248: Uy Lực Bất Ngờ, Linh Dược Thức Tỉnh

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1236 đến 1240 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự trỗi dậy mạnh mẽ của Lăng Hàn, không chỉ về thực lực mà còn về khí chất vương giả, khiến những kẻ từng khinh thường hắn phải kinh hãi. Tác giả khéo léo lồng ghép bi kịch của Sa Nguyên, kẻ ngạo mạn không nhận ra sự thay đổi của thời cuộc, vào một màn báo thù nhanh gọn và dứt khoát. Cảm xúc của các nhân vật phụ như Quý Chính Bình, Mạnh Vi được miêu tả chân thực, từ ngỡ ngàng đến sợ hãi trước sức mạnh tuyệt đối. Đỉnh điểm là sự xuất hiện của linh sâm thành tinh, mở ra một chương mới đầy bất ngờ và hài hước, đẩy mạch truyện lên cao trào.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong không gian bí ẩn nọ, Lăng Hàn, với thân phận "Hàn Lâm" giả dạng, đã chứng tỏ sức mạnh phi thường khi một mũi tên ngẫu nhiên từ tay hắn cũng đủ để kết liễu những cường giả Đại viên mãn. Quý Chính Bình, kẻ vừa đắc ý với chiến công khống chế cục diện, bỗng cảm thấy một luồng báo động lạnh toát chạy dọc sống lưng, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Nguy hiểm ập đến quá nhanh, không kịp suy nghĩ, hắn vội vàng né tránh. Một luồng hàn quang xẹt qua, nhanh đến kinh người, đâm xuyên vai trái, kéo hắn bay văng ra xa. Đám người Mạnh Vi ban đầu ngỡ ngàng, rồi lập tức bùng nổ, lao ra ngoài, quyết không chịu bị uy hiếp thêm nữa.

Quý Chính Bình bàng hoàng, mồ hôi lạnh túa ra. Mũi tên bí ẩn kia suýt chút nữa đã cướp đi mạng sống hắn. Nếu không nhờ bản năng nhạy bén trời sinh giúp hắn phản ứng kịp thời, chắc chắn mũi tên đã xuyên thẳng tim hắn. Hắn rùng mình, chỉ chậm một tích tắc thôi, giờ này hắn đã là một cái xác không hồn.

Đúng lúc đó, bốn bóng người khác vọt tới, mỗi người đều tỏa ra khí tức mạnh mẽ. Trong số đó, có một gương mặt quen thuộc mà Lăng Hàn sẽ nhận ra: Sa Nguyên. Quý Chính Bình nhịn đau, giật mũi tên ra. Máu tươi tuôn trào không ngừng, bởi mũi tên còn vương vấn ý chí võ đạo của Lăng Hàn. Nếu không thanh tẩy triệt để, vết thương sẽ hằn sâu suốt đời.

Nghe tiếng Sa Nguyên, Lăng Hàn trong phòng khẽ nhếch mép cười lạnh. Thật không ngờ, hắn còn chưa kịp đi tìm kẻ thù cũ, Sa Nguyên đã tự mình đưa tới cửa. "Vậy thì, tiễn ngươi lên đường thôi." Lăng Hàn thầm nhủ. Hắn lau mặt, dung mạo tức khắc trở về hình hài thật của mình. Lẫm Thiên Tông cấm đệ tử tàn sát lẫn nhau, nhưng "Hàn Lâm" là đệ tử, còn Lăng Hàn thì không. Hắn muốn dùng chính thân phận Lăng Hàn để kết liễu Sa Nguyên, như vậy mới hả dạ.

"Các ngươi ở lại đây," Lăng Hàn dặn Thủy Nhạn Ngọc và Hồ Phỉ Vân, tránh để lộ thân phận "Hàn Lâm" của mình. Thủy Nhạn Ngọc gật đầu, còn Hồ Phỉ Vân mơ màng đồng ý, không hiểu vì sao Lăng Hàn lại đột ngột biến đổi dung nhan. Lăng Hàn sải bước ra ngoài.

Sa Nguyên, đang định ra tay, chợt liếc nhìn cánh cửa và sững sờ. Lăng Hàn! Sao có thể? Hắn tưởng Lăng Hàn đã chết trong tinh không mộ lớn từ lâu. Nhưng giờ đây, Lăng Hàn lại xuất hiện ngay trước mắt!

"Lăng Hàn!" Sa Nguyên gằn giọng, ánh mắt tràn đầy sát khí. Bao năm qua, hắn luôn muốn Lăng Hàn chết, nhưng kẻ này luôn may mắn thoát hiểm. Lần này, hắn sẽ tự tay kết liễu Lăng Hàn. "Ngươi có cơ duyên lớn, ta nhất định phải chiếm đoạt!" Sa Nguyên tin chắc Lăng Hàn không thể đánh lại mình, ba năm ngắn ngủi không thể khiến một Đại cực vị "hàm ngư vươn mình" được.

"Thật tốt, lại có thể gặp ngươi ở đây!" Sa Nguyên cười khẩy, "Để ngươi trốn tránh nhiều lần như vậy, lần này bản thiếu đích thân ra tay, tuyệt đối không cho ngươi cơ hội chạy trốn!" Lăng Hàn bật cười, "Sa Nguyên, ngươi thật sự chỉ sống trong thế giới của mình!" Khoảng cách giữa hắn và Sa Nguyên giờ đây đã xa như trời với đất.

Sa Nguyên không tin, hỏi bốn người kia: "Sa sư đệ, ngươi nhận ra kẻ này?" Bốn người đều là đệ tử trọng điểm của Lẫm Thiên Tông, Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, chí ít là thiên tài Tam Tinh. Bọn họ không hề nao núng dù Quý Chính Bình bị thương. Sa Nguyên khinh miệt đáp: "Một kẻ nhà quê khai thiên tới!" Bốn người còn lại gật đầu, mất hết hứng thú với Lăng Hàn. Nếu là truyền nhân của thế lực lớn, họ sẽ kiêng dè, nhưng một "thổ dân" tiểu thế giới như Lăng Hàn thì chẳng đáng bận tâm.

"Nếu có thù oán với Sa sư đệ, vậy giao cho Sa sư đệ đối phó!" Thanh niên áo lam nói, ánh mắt vẫn cảnh giác nhìn vào căn phòng, nơi cao thủ bắn tên làm Quý Chính Bình trọng thương. "Cực kỳ tình nguyện!" Sa Nguyên nhìn chằm chằm Lăng Hàn, trong mắt chỉ có sát ý. Hắn không hề thích Lẫm Thiên Tông, nơi mà hắn, con trai của Sa Đại Tướng Quân, chẳng là gì. Nhưng nếu có được cơ duyên của Lăng Hàn, hắn có thể trở thành đệ tử hạt giống, vươn lên đỉnh cao.

"Lăng Hàn, giao đồ vật của bản thiếu ra đây!" Sa Nguyên gầm lên, vung tay chém xuống. Thần văn đan dệt, hóa thành một cự chưởng khổng lồ che kín bầu trời. Hắn cười nhạt, kẻ thiên kiêu của Xích Thiên Học Viện thì là gì trước mặt hắn? Cảnh giới mới là tất cả. "Đi chết đi!" Hắn sẽ nhân lúc Lăng Hàn hồn phi phách tán mà rút lấy ký ức, chiếm đoạt cơ duyên của đối phương.

Lăng Hàn lắc đầu. Công kích thế này giờ đây còn có thể làm gì hắn? Hắn hít một hơi thật sâu, rồi thổi nhẹ về phía bàn tay nguyên lực. "Phù!" Bàn tay khổng lồ kia lập tức vỡ nát, hóa thành vô số mảnh vụn bay tán loạn.

"Ta sát!" Năm người Sa Nguyên há hốc mồm kinh ngạc, không thể tin vào mắt mình. Thổi một hơi mà đã lợi hại đến vậy? Chẳng lẽ kẻ này là Nhật Nguyệt Cảnh? Nhưng Nhật Nguyệt Cảnh không thể vào đây! Lăng Hàn còn trẻ như vậy, sao có thể đạt đến cảnh giới đó?

"Không, không thể!" Sa Nguyên, người hiểu Lăng Hàn rõ nhất, chỉ vào hắn, "Ngươi làm sao có thể có chiến lực như vậy, tuyệt đối không thể!"

"Sa Nguyên, dưới cái nhìn của ngươi, chuyện không thể nào có rất nhiều, nhưng đều sẽ thực hiện. Ví dụ như... ta sẽ làm thịt ngươi!" Lăng Hàn lạnh lùng tuyên bố.

Nếu câu này nói sớm hơn, Sa Nguyên sẽ không tin. Nhưng giờ đây, thực lực chênh lệch đã quá rõ ràng. Sa Nguyên hừ một tiếng: "Được, lần này coi như ngươi gặp may! Ngươi có thể đi!" Lăng Hàn kinh ngạc, không tin vào tai mình. Tên này vẫn nghĩ mình ở thế thượng phong, còn ban ân cho hắn rời đi ư?

"Ha ha!" Lăng Hàn hiểu ra, tên này tự cảm thấy quá tốt, vẫn nghĩ đây là điểm Tinh Thành, nơi hắn là con trai của Tinh Thần Cảnh, có thể làm càn. "Sao, còn chưa cút?" Sa Nguyên lạnh nhạt nói, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn. Hắn đã ban ân lớn như vậy, sao kẻ này còn không tạ ơn mà cút đi?

Lăng Hàn lắc đầu: "Sa Nguyên, trước đây ta chỉ cho rằng ngươi hung hăng, bá đạo, là công tử bột. Nhưng giờ đây ta mới phát hiện, mình đã sai quá nhiều." Sa Nguyên chưa kịp đắc ý, Lăng Hàn đã ra tay, một bàn tay nguyên lực khổng lồ giáng xuống đầu hắn. Sa Nguyên kinh hãi, không kịp phản ứng, một tờ pháp chỉ từ người hắn bay ra, chặn lại công kích.

"Ngươi, ngươi thật to gan!" Sa Nguyên giận dữ, giọng run rẩy. Nếu pháp chỉ này phát huy tác dụng, nghĩa là hắn đã gặp nguy hiểm chết người. Hắn suýt chết! "Ngươi đáng chết!" Sa Nguyên gầm lên, pháp chỉ đã kích hoạt, hắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để giết Lăng Hàn. Hắn đấm ra một quyền, pháp chỉ gia tăng chiến lực, hóa thành một mãng ngưu vàng óng vọt tới Lăng Hàn.

"Ai, những con nhà giàu này sao khó giết thế?" Lăng Hàn thầm nghĩ. Đúng lúc đó, Sa Nguyên rên lên một tiếng đau đớn, kim quang trên người chao đảo, pháp chỉ chập chờn như muốn vỡ vụn, mãng ngưu cũng tự tiêu tan. Lăng Hàn ngẩn ra, rồi lập tức hiểu. Nơi đây có cấm chế, lực lượng đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh sẽ bị trấn áp! Pháp chỉ của Sa Nguyên ban đầu chỉ chặn một đòn, không đạt đến cấp độ Nhật Nguyệt Cảnh. Nhưng khi Sa Nguyên chủ động tấn công, pháp chỉ phát huy hết lực lượng đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh, liền bị cấm chế phản phệ.

Sa Nguyên vẫn chưa hiểu, hắn nghĩ Lăng Hàn dùng yêu thuật nào đó, không chỉ áp chế pháp chỉ mà còn rút cạn lực lượng của nó. Một khi pháp chỉ kích hoạt, lực lượng sẽ dần tiêu tán, nên hắn phải tận dụng cơ hội này để giết Lăng Hàn. Nhưng càng cố gắng, hắn càng kêu thảm thiết, pháp chỉ rung động dữ dội. Cuối cùng, tấm pháp chỉ nổ tung thành mảnh vụn, Sa Nguyên bị phản phệ, phun máu tươi, nhưng may mắn không chết. Hắn mờ mịt, chỉ vào Lăng Hàn, run giọng: "Ngươi, ngươi dùng yêu thuật gì?"

"Thật là thiếu kiến thức!" Lăng Hàn lắc đầu, búng ngón tay, một tia kiếm quang xẹt qua, chém về phía Sa Nguyên. "Dừng tay!" Bốn người Quý Chính Bình lao ra, muốn cứu Sa Nguyên. Nhưng dù Lăng Hàn chỉ tùy tiện ra tay, lực lượng Sơn Hà Cảnh đỉnh cao cộng tám tinh của hắn mạnh đến mức nào? "Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!" Bốn người đều bị kiếm chỉ đánh bay. Sa Nguyên nhờ vậy mà thoát chết.

"Các ngươi muốn giúp hắn, ta liền chém luôn các ngươi," Lăng Hàn lạnh nhạt nói, "Còn ai muốn ngăn cản ta không?"

"Ngươi, ngươi là người bí ẩn kia!" Bốn người Lẫm Thiên Tông kinh hãi nhận ra, Lăng Hàn chính là cao thủ thần bí đã bắn trọng thương Quý Chính Bình. Làm sao có thể? Giới trẻ tuổi khi nào lại xuất hiện một Vương giả mạnh mẽ đến vậy? Chỉ một đòn đã sánh ngang với sáu Vương giả Hà Thao, Ngô Triết...

Lăng Hàn đảo mắt, ánh mắt sắc bén như dao: "Để lại không gian linh khí trên người, cút!" Những kẻ này muốn cướp bóc hắn, hắn không có lý do gì để buông tha. "Ngươi không nên quá đáng!" Quý Chính Bình gầm lên, nhưng vai hắn vẫn đang chảy máu, khiến lời nói thiếu đi uy thế. Lăng Hàn cười nhạt: "Có lẽ trước đây các ngươi làm việc quá thuận lợi, nên mới nói ra những lời ấu trĩ như vậy! Hừ, trước mặt ta, các ngươi là cái thá gì? Không ngoan ngoãn để lại không gian linh khí, vậy ta liền làm thịt các ngươi!"

Quý Chính Bình cảm thấy nhục nhã tột cùng, nhưng rồi chợt nghĩ, trước đó hắn cũng dùng Phúc Độc Bạo Đan đe dọa đối phương, đòi Cuồng Dã Huyết Linh Đan. Giờ đây, chỉ là một sự trả đũa. Công bằng? Trên thế gian này, kẻ mạnh hơn chính là đại diện cho công bằng. "Xem như ngươi lợi hại!" Bốn người Quý Chính Bình đều ném không gian giới chỉ xuống đất, vẻ mặt tức giận. Họ đều là thiên kiêu, xưa nay chỉ có họ ức hiếp người khác, chưa từng chịu nhục như vậy.

Sa Nguyên cũng ném một chiếc giới chỉ, định theo bốn người kia rời đi. Lăng Hàn bật cười: "Sa Đại thiếu gia, đầu ngươi bị lừa đá sao? Ta có nói để ngươi đi sao?"

"Lăng Hàn, ngươi thật sự muốn giết ta? Không sợ cha ta nổi giận, chạy đến đây lấy mạng chó của ngươi?" Sa Nguyên lớn tiếng nói, pháp chỉ đã bị hủy, hắn cuối cùng cũng cảm thấy sợ hãi thật sự. Lăng Hàn lắc đầu: "Loại nhi tử như ngươi, Sa Đại Tướng Quân cũng không ngại ít đi một kẻ."

"Các hạ, ngươi đã lấy tiền tài, hà tất hùng hổ dọa người?" Thanh niên áo lam khuyên nhủ, không muốn đồng đội bị tàn sát. "Ta giết cả nhà ngươi, sau đó nói với ngươi rằng người cũng đã chết, đừng nên hùng hổ dọa người, ngươi thoải mái hay khó chịu?" Lăng Hàn liếc nhìn hắn, rồi mất kiên nhẫn: "Trong ba hơi thở, tất cả cút cho ta, nếu không, các ngươi liền chôn cùng hắn đi!" Khí thế kinh khủng như đại dương mênh mông của Lăng Hàn bùng nổ.

Bốn người Quý Chính Bình hoảng sợ, đây tuyệt đối là một Vương giả! Vương giả há cho phép người khiêu khích? Mặt họ tái mét, vội vàng quay người bỏ chạy, không dám nói nửa lời. Sa Nguyên mờ mịt nhìn Lăng Hàn, rồi đột nhiên nói: "Đừng giết ta! Ta có thể làm bằng hữu của ngươi! Ta là con trai của cường giả Tinh Thần Cảnh, ngươi có thêm một người bạn, tuyệt đối có lợi!" Hắn mềm nhũn chân, quỳ xuống, khóc lóc: "Đừng giết ta! Ta không muốn chết! Ta không muốn chết!"

"Đúng, không ai muốn chết cả!" Lăng Hàn giơ tay, "Nhưng ngươi vì tư dục bản thân, ham muốn cơ duyên trên người ta, lại phái người vạn dặm truy sát ta. Nếu không phải ta còn có thực tài, sợ là sớm đã mồ xanh cỏ." Hắn đấm ra một quyền, lực lượng kinh khủng giáng xuống. "Đùng!" Sa Nguyên bị đánh nổ, hình thần câu diệt, hóa thành sương máu đầy trời, không còn một mảnh hài cốt.

"Soái ca, ngươi giết đệ tử của Lẫm Thiên Tông, có thể diệt khẩu chúng ta hay không?" Mạnh Vi khó khăn nuốt nước bọt. Những người khác đều liếc nhìn đội trưởng của họ, ngụ ý: sao lại hỏi câu đó, không bằng giả vờ hồ đồ rồi lén lút chuồn đi. Giờ hỏi vậy khác nào nhắc nhở người ta? Lăng Hàn cười ha hả: "Không có chuyện gì, dù sao đã thả chạy bốn kẻ, cũng không kém mấy người sống nữa. Các ngươi sẽ không đi mật báo chứ?" Bảy người Mạnh Vi vội lắc đầu. "Vậy thì tốt." Lăng Hàn thu không gian giới chỉ của nhóm Quý Chính Bình, lấy đồ vật ra và cất vào Hắc Tháp. Đặt trong giới chỉ có thể bị truy ra, nhưng trong Hắc Tháp thì ai tìm được?

"Soái ca, chai Cuồng Dã Huyết Linh Đan này thuộc về ngươi," Mạnh Vi đưa bình đan dược tới. Lăng Hàn cười nói: "Không phải nói chia đều sao?" "Ngươi đã cứu chúng ta một lần, hơn nữa, chúng ta được nhiều đan phương như vậy, đã kiếm bộn rồi! Làm người không thể quá tham lam." Mạnh Vi lắc đầu. "Được." Lăng Hàn nhận lấy đan dược. Trong quá trình thu bảo vật, hắn là người xuất lực lớn nhất, cầm thêm một bình (chỉ có một viên đan dược bên trong) cũng không quá đáng.

"Này soái ca, chúng ta cáo từ!" Mạnh Vi chắp tay, chờ Lăng Hàn gật đầu, liền bổ sung: "Thật không muốn đánh một pháo ly biệt hữu nghị sao?" "Cút!"

Nhìn đám người Mạnh Vi rời đi, ba người Lăng Hàn cũng tiếp tục hành trình. Lăng Hàn tập trung vào những đan phương mới có được. Đan dược cấp năm trở lên hắn chưa thể luyện chế vì thần hồn chưa đủ mạnh, nhưng cấp năm thì có thể thử. Thần hồn của hắn được tôi luyện bằng Bất Diệt Thiên Kinh, vượt xa Sơn Hà Cảnh bình thường, lại còn đặt chân tới cực cảnh. Hắn tìm kiếm và phát hiện trong đan phương có Cuồng Dã Huyết Linh Đan!

Cuồng Dã Huyết Linh Đan, giúp Nhật Nguyệt Cảnh tăng một tiểu cảnh giới nhỏ mà không giới hạn cấp độ, công hiệu kinh người. Nhưng tài liệu để luyện chế thì cực kỳ hiếm, đặc biệt là Hồng Vũ Thần Vương Quả, thần dược cấp tám, cần trăm vạn năm mới thành thục. Trồng trong Hắc Tháp cũng mất ngàn năm. Lăng Hàn không thể chờ lâu đến vậy, nhưng nếu gặp phải, hắn nhất định sẽ thu. Không vì mình thì cũng vì huynh đệ, bằng hữu, người thân. Dĩ nhiên, Cuồng Dã Huyết Linh Đan là Thần Đan cấp tám, người dùng cần có trưởng bối bảo vệ để trấn áp dược lực, tránh bạo thể.

Lăng Hàn tạm gác Cuồng Dã Huyết Linh Đan, quyết định luyện Thiên Hạc Đan trước. Loại đan này giúp võ giả dưới Tinh Thần Cảnh phi hành và tăng tốc độ trong thời gian ngắn, cực kỳ hữu dụng để cứu mạng. Ba người ban ngày đi đường, tối đến nghỉ ngơi, luôn cố gắng giữ trạng thái tốt nhất. Ban đêm, Lăng Hàn thường ngồi dưới Luân Hồi Thụ nghiên cứu đan phương. Hắn là Đan Đạo Đế Vương, một khi đã nghiên cứu thì không dừng được. Suốt mấy ngày, hắn cứ ngồi đó, khiến Thủy Nhạn Ngọc có chút không quen. Bình thường Lăng Hàn hay trêu chọc nàng, giờ lại coi nàng như không khí, ngay cả ánh mắt quyến rũ nàng đưa cũng không nhìn thấy. "Tức chết nàng rồi, hoặc là như đồ lưu manh, hoặc là nghiêm trang như chính nhân quân tử, thật cực đoan!" nàng thầm nghĩ.

Vài ngày sau, trước mặt họ xuất hiện một ngọn núi. Thực ra chỉ là nửa ngọn núi, phần lưng bị chặt đứt, trông khá đột ngột. Trên núi có rất nhiều bóng người, không chỉ một hai mà đông đúc. Ba người Lăng Hàn đến chân núi, mới biết đây là một dược sơn, có vô số thần dược. Thần dược cấp thấp không có cấm chế thì đã bị hái hết, nhưng Lăng Hàn không quan tâm, Hắc Tháp của hắn đã có vô số thần dược cấp thấp.

Họ tìm kiếm, phát hiện vài cây thần dược cấp bảy được cấm chế bảo vệ, nhưng chưa thành thục. Lăng Hàn phán đoán có lẽ là hạt giống từ cây mẹ rơi xuống, mọc lên ở nơi vốn chỉ đủ dinh dưỡng cho một cây, nên chúng có vẻ còi cọc. "Các ngươi chịu khổ rồi, ta sẽ cứu các ngươi ra!" Lăng Hàn cười nói. "Không ngờ ngươi lại vô sỉ như vậy, rõ ràng muốn lấy người ta luyện đan, mà dáng vẻ cứ như chúa cứu thế," Hồ Phỉ Vân trêu hắn. "Ta luyện ra đan dược ngươi đừng ăn nhé!" Lăng Hàn đáp. "Người ta chỉ nói thôi mà, hẹp hòi!" Hồ Phỉ Vân bĩu môi.

Lăng Hàn đi vòng quanh thần dược, ghi nhớ cấm chế, rồi vào Hắc Tháp thôi diễn. Mười bảy ngày sau, hắn mới giải khai cấm chế, thu thần dược vào Hắc Tháp. "Với tốc độ này, nửa năm không thu được bao nhiêu thần dược," Lăng Hàn lắc đầu. "Vẫn là tìm Hồng Vũ Thần Vương Quả trước, đây là thần dược có giá trị nhất với ta hiện nay." Thủy Nhạn Ngọc và Hồ Phỉ Vân không phản đối, vì Thần Đan luyện ra các nàng cũng có thể hưởng dụng.

Lăng Hàn bỏ qua ý định "một lưới bắt hết", tập trung tìm Hồng Vũ Thần Vương Quả. Nếu tìm được, hắn sẽ dốc toàn lực thu. Nếu không, hắn sẽ quay lại tìm những thần dược có giá trị nhất. Việc giải một cấm chế mất hơn mười ngày, tương đương vài chục năm trong Hắc Tháp, nên những người khác khó lòng thu được thần dược quý hiếm.

Chỉ nửa ngày sau, Lăng Hàn đã đi hết một vòng dược viên. Khi gần kết thúc, mắt hắn sáng rực lên, lộ vẻ vui mừng. "Thật có Hồng Vũ Thần Vương Quả!" Lăng Hàn cười lớn. Trước mặt hắn, một gốc cây cao chừng mười trượng, toàn thân đỏ thẫm, lá cây như lửa cháy hừng hực. Trong tán lá, từng quả chín mọng tỏa ra vụ khí, như mưa nhỏ rơi trên trái cây, vô cùng kỳ ảo.

Lăng Hàn vui sướng. Tuy trái cây chưa hoàn toàn thành thục, nhưng đã rất lớn. Trồng vào Hắc Tháp, hai ba năm nữa sẽ chín hoàn toàn. Đây quả là một món quà lớn! Có khoảng hai mươi bảy quả. Tính ra, nếu mỗi quả luyện được một viên Cuồng Dã Huyết Linh Đan, đó là hai mươi bảy viên. Dĩ nhiên, điều kiện là hắn phải thành công mọi lần, không lãng phí quả nào, điều không thể xảy ra. Lăng Hàn xoa tay, bắt đầu nghiên cứu phá giải cấm chế.

Một ngày, hai ngày, ba ngày, thời gian lặng lẽ trôi qua. Cấm chế của Hồng Vũ Thần Vương Thụ mạnh hơn Lăng Hàn dự liệu rất nhiều. Suốt hai mươi ngày, hắn vẫn không thể thành công. Nhưng trong dược sơn, hắn ngồi đả tọa tu luyện, lại được ngộ đạo dưới Luân Hồi Thụ, cảnh giới của hắn lại tiến thêm một bước, tu ra con sông thứ năm. Cực cảnh hậu kỳ! Chỉ cần tiến thêm một bước nữa, đó chính là cực cảnh đỉnh phong, cực hạn thực sự của Sơn Hà Cảnh, với mười tinh lực lượng, có thể sánh ngang Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ.

"Thật là vô tâm cắm liễu liễu xanh tươi!" Lăng Hàn lắc đầu. Cấm chế chưa phá vỡ, nhưng tu vi lại tăng vọt. Không còn cách nào khác, họ ngày nào cũng ăn thần dược, quan trọng hơn là được ngộ đạo dưới Luân Hồi Thụ, tiến cảnh muốn chậm cũng không thể chậm được. Tiến cảnh của Thủy Nhạn Ngọc và Hồ Phỉ Vân cũng rất nhanh. Người trước lặng lẽ bước vào Đại viên mãn, một thành tựu kinh người so với thời gian tu luyện của nàng. Hồ Phỉ Vân thì bước vào cực cảnh. Nàng là phân thân của Loạn Tinh Nữ Hoàng, thực ra đã đi qua bước này chín lần, lần thứ mười này vô cùng dễ dàng. Chỉ có điều, lúc độ Thiên Kiếp nàng lại gà bay chó sủa, thê thảm vô cùng. Không có Loạn Tinh Nữ Hoàng nhập chủ, nàng hoàn toàn là "cặn bã".

Như cái gọi là thiên tài Nhất Tinh, Nhị Tinh, có thể vượt một hai cấp độ chiến đấu. Còn Hồ Phỉ Vân thì sao? Đúng là một sự sỉ nhục của giới võ đạo! Chiến lực của nàng thấp hơn cảnh giới ít nhất một hai cấp độ, có thể coi là "xuẩn tài âm tinh cấp". "Người ta mới không phải xuẩn tài, chỉ là người ta không muốn đánh nhau mà thôi!" Nàng tự biện hộ, nhưng vẫn bị Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc trêu chọc, ngay cả Tu La Ma Đế cũng dám cười nhạo vị "chủ mẫu" này. Dù là "xuẩn tài âm tinh cấp", nhưng nội tình của nàng quá mạnh mẽ, vẫn có thể dễ dàng trấn áp Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn. Cực cảnh chính là cực cảnh, người đạt đến bước này, trước mặt Sơn Hà Cảnh khác chính là Nhật Nguyệt Cảnh.

Thủy Nhạn Ngọc không ngừng ngưỡng mộ. Nàng tự biết, dù cố gắng đến mấy cũng không thể thẳng tiến cực cảnh. Còn Hồ Phỉ Vân, ngốc nghếch như vậy mà lại dễ dàng bước vào. "Thê tử, đừng nản chí, tình huống của nàng đặc thù!" Lăng Hàn an ủi. Mặc dù Thủy Nhạn Ngọc biết điều đó, nhưng nhìn dáng vẻ ngây thơ của Hồ Phỉ Vân, nàng vẫn không thể chấp nhận được.

Mười ngày sau đó, Lăng Hàn cuối cùng cũng giải khai cấm chế, thu gốc thần dược kia vào Hắc Tháp. Trong Hắc Tháp, gốc Thần Thụ này chính thức thuộc về hắn. Tâm trạng Lăng Hàn vui mừng khôn xiết, hôn Thủy Nhạn Ngọc một cái: "Đại công cáo thành, hôn một cái nào."

"Tiện nam vô sỉ, ăn bản tọa một cước!" Hú! Đúng lúc này, một tiếng quát chói tai vang lên, một bóng trắng lao tới, tốc độ cực nhanh. Nói là "ăn bản tọa một cước", nhưng nhìn kích thước của bóng trắng, tuyệt đối không giống một người. Lăng Hàn muốn né cũng không kịp, lập tức dùng Khoái Tự Kiếm Quyết, lấy ngón tay làm kiếm chém về phía bóng trắng. Ngón tay chạm vào bóng trắng, tạo ra một xung kích mạnh mẽ. "Thình thịch thình thịch thình thịch," kình phong bắn ra bốn phía, khiến Thủy Nhạn Ngọc và Hồ Phỉ Vân liên tục lùi lại, tay áo bay phần phật.

Lúc này, Lăng Hàn mới nhìn rõ hình dáng của bóng trắng, không khỏi kinh ngạc. Đây quả thật không phải một người, mà là một gốc thần dược, hình nhân sâm, nhưng lại mọc ra hai cái đùi, hai tay, và phần đầu củ sâm cũng hóa thành một gương mặt người. "Dựa vào, thần dược thành tinh rồi!"

"Yêu Sâm, còn không mau đến trong bát!" Lăng Hàn cười lớn. Gốc Thần Sâm này tiến hóa đến mức này, phẩm cấp chắc chắn cực cao, ăn một gốc có thể giúp người tăng vọt một hai tiểu cảnh giới hay không?

"Xú nam, muốn ăn gia gia nhà ngươi, ngươi còn phải tu luyện một vạn tám ngàn năm!" Gốc nhân sâm phẫn nộ quát. "Còn không buông nữ nhân kia ra, để đại gia đến!"

"Ta sát!" Lăng Hàn đạp tới một cước: "Ngươi một gốc lão sâm, lại còn muốn cua thê tử của ta?"

"Ai nói là thê tử của ngươi, rõ ràng là nữ nhân được đại gia coi trọng, đó chính là đồ ăn trong bát của đại gia!" Nhân sâm không chịu yếu thế, vừa nói vừa triển khai thân pháp, tránh né công kích của Lăng Hàn. Lực lượng của nó không mạnh, nhưng tốc độ cực nhanh, Lăng Hàn phải dùng Khoái Tự Kiếm Quyết mới theo kịp. "Thình thịch thình thịch," nhân sâm không ngừng công kích, nhưng không phải bằng nguyên lực mà bằng Thiên Địa quy tắc, hóa thành vô số Thần Liên bắn về phía Lăng Hàn.

Thật khôi hài, một gốc nhân sâm lại xoay quanh Lăng Hàn không ngừng tấn công, thân hình như điện, ra tay như điện, nhanh đến đáng sợ. Nhưng điều khiến người ta dở khóc dở cười hơn là, gốc nhân sâm này lại còn là một tên háo sắc.

"Lão sâm, bản thiếu ăn chắc ngươi!" Lăng Hàn lấy chỉ làm kiếm, không ngừng công kích. Hắn không muốn làm tổn thương gốc thần dược này, vì đã sinh ra linh trí, dược hiệu chắc chắn kinh người. Tuổi thọ của Thần dược vượt xa võ giả, nhưng cũng vì vậy, thần dược rất khó sinh ra thần trí. Đây là quy tắc Thiên Địa: tuổi thọ cao thì bản thân yếu đuối. Do đó, gốc thần dược này có linh trí, chứng tỏ đã sống không biết bao nhiêu năm, từ từ tu luyện, cuối cùng có thể tự do đi lại và nắm giữ Quy Tắc Chi Lực. Một siêu cấp lão sâm, tuyệt đối đại bổ.

"Phi! Ngươi cái thối tiểu quỷ, ăn chân của gia gia ngươi đi!" Lão sâm đá ra một cước, ánh sáng quy tắc cường đại. Lão sâm công kích cực nhanh, nhưng phòng ngự của Lăng Hàn lại mạnh mẽ, cực cảnh há có thể như người thường? Một người một sâm triền đấu, khó phân thắng bại, càng đánh càng kịch liệt.

Thủy Nhạn Ngọc và Hồ Phỉ Vân đều sợ ngây người, gốc lão sâm kia sao lại mạnh đến vậy? "Cái quỷ gì a!"

"Sách, Hàn huynh, không ngại ta ra tay chứ?" Một thanh âm ôn nhu vang lên, cực kỳ động nhân.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!