Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong màn đêm u ám, những kẻ cướp đường hung hãn đã bị Lăng Hàn dồn vào bước đường cùng. Chúng, những kẻ vừa ban nãy còn vênh váo đòi giữ lại nữ nhân, giờ đây đã quỳ rạp cầu xin tha mạng. Lăng Hàn, với ánh mắt lạnh lẽo như băng, chất vấn chúng về sự hèn hạ, về số phận những người yếu thế nếu không có hắn bảo vệ. Hồ Phỉ Vân, dù đang ở trong tình thế nguy hiểm, vẫn không quên cắt ngang lời hắn, khẳng định nàng không phải nữ nhân của hắn, khiến Lăng Hàn phải thở dài than thở vì bị phá hỏng "uy phong bát diện".
Sát khí dâng trào, Lăng Hàn tuyên bố sẽ không tha thứ cho những kẻ không đáng đồng tình. Khi hắn giơ Tiên Ma Kiếm lên, đám cướp chợt bừng tỉnh, nhận ra không còn đường lui. Chúng liều mạng tấn công, không còn tâm lý may mắn, muốn "cá chết lưới rách". Nhưng trước sức mạnh tuyệt đối của Lăng Hàn, mọi nỗ lực đều vô vọng. Một chớp mắt, 24 đạo thần quang bắn ra, xuyên thủng đầu 24 tên cướp, kết thúc sinh mạng chúng một cách gọn gàng. Bảy cô gái, trong đó có mỹ nữ tóc đỏ Mạnh Vi, sững sờ nhìn cảnh tượng kinh hoàng. Chiến lực này, liệu có phải của Nhật Nguyệt Cảnh hay không? Lăng Hàn mỉm cười tự mãn, kéo Thủy Nhạn Ngọc rời đi, bỏ lại sau lưng những ánh mắt kinh ngạc.
Mạnh Vi, mỹ nữ tóc đỏ, sau giây phút bàng hoàng, vội vã chạy theo. Nàng không ngần ngại tán tỉnh Lăng Hàn, hỏi hắn có sợ nàng "ăn thịt" hay không, rồi lại than thở về sự tổn thất nặng nề của đội mình. Hóa ra, họ là một Dong Binh Đoàn, đã từng phát hiện một bảo tàng đan dược quý giá trong bí cảnh này trăm năm trước. Lần này, họ trở lại, thậm chí đã phải hy sinh bốn người để giành được một gốc Cửu Trọng Thần Liên từ tay yêu thú, trước khi bị đám cướp chặn đường. Mạnh Vi, với sự nhiệt tình đến mức "ăn tươi nuốt sống", đề nghị Lăng Hàn hợp tác, chia đôi bảo vật. Lăng Hàn, nghe đến hai chữ "Đan Sư", mắt sáng rực, đồng ý liên thủ.
Đêm xuống, sau một ngày dài chiến đấu, mọi người dừng chân nghỉ ngơi. Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc tìm một nơi yên tĩnh. Bất ngờ, Mạnh Vi xuất hiện, khoác áo choàng đỏ thẫm, tóc còn vương sương sau khi tắm, toát lên vẻ quyến rũ mê hoặc. Nàng không mời mà vào, không chào hỏi, thẳng thừng đề nghị "ngủ chung" với hai người. Lăng Hàn suýt phun máu, còn Thủy Nhạn Ngọc thì kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Mạnh Vi giải thích rằng nàng chỉ muốn "làm lớn một lần" để giải tỏa nỗi buồn sau khi mất đi nhiều huynh đệ, và rằng nàng chỉ "lên" những người đàn ông nàng để mắt tới. Lăng Hàn, cảm thấy khó xử trước sự táo bạo của nàng, lịch sự từ chối. Nhưng Mạnh Vi không chịu bỏ cuộc, thậm chí còn trêu chọc Thủy Nhạn Ngọc, đề nghị "dạy" cách ân ái. Lăng Hàn nổi giận, túm cổ nàng ném ra khỏi trướng bồng, khiến Mạnh Vi phải kêu oai oái. Bên ngoài, những thủ hạ của Mạnh Vi cười ha hả, dường như đã quá quen với tính cách "bất cần đời" của đội trưởng mình. Thủy Nhạn Ngọc vẫn còn đỏ mặt xấu hổ, nép mình vào lòng Lăng Hàn. Hắn cười xòa, an ủi nàng rằng mỗi người có một cách sống riêng, và không quên tự ca ngợi bản thân là một phu quân hoàn hảo.
Sáng hôm sau, đoàn người tiếp tục hành trình. Mặc dù Mạnh Vi không hề tỏ ra xấu hổ sau chuyện đêm qua, Thủy Nhạn Ngọc vẫn chưa hết ngượng ngùng. Sau vài ngày đi sâu vào bí cảnh, họ đến một trang viên đổ nát. Mạnh Vi cảnh báo về những yêu thú đã từng khiến đội nàng tổn thất nặng nề. Lăng Hàn thắc mắc làm sao Mạnh Vi biết trong đó có đan dược. Nàng đắc ý tiết lộ về công pháp đặc thù giúp nàng phóng thần niệm thám thính mà không sợ cấm chế. Mạnh Vi nhắm mắt, một luồng thần niệm vô hình thoát ra, thăm dò bên trong. Khi mở mắt, nàng xác nhận đám yêu thú vẫn còn đó, chủ yếu là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, vài con đạt Đại cực vị. Nàng hào hứng thúc giục Lăng Hàn "lên, làm hết bọn nó đi".
Lăng Hàn không chần chừ, đá văng cánh cửa viện hoang tàn. Bên trong, ba con yêu hổ độc giác bạc đang nằm nghỉ. Chúng ngạc nhiên khi thấy người lạ, thèm thuồng nói về việc ăn thịt võ giả nhân loại để tăng cấp. Lăng Hàn cũng cười nhạt, nói rằng hắn cũng đã lâu không ăn thịt yêu thú. Ba con yêu hổ lao tới, nhưng Lăng Hàn chỉ tùy ý vung tay, ba đạo kiếm quang chớp nhoáng xé đôi chúng. Lăng Hàn thu thi thể vào Hắc Tháp, khiến Mạnh Vi và đồng đội một lần nữa kinh ngạc trước sức mạnh khủng khiếp của hắn.
Nhiều yêu hổ khác từ trong trang viên xông ra, nổi giận khi thấy đồng loại bị giết. Con yêu hổ thủ lĩnh, một Độc Giác Hổ khổng lồ, cố gắng thương lượng, chất vấn Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn không nao núng, đáp trả bằng câu hỏi ngược lại, khiến con hổ thủ lĩnh cứng họng. Một con yêu hổ khác khinh thường, cho rằng nhân loại yếu đuối, không cần phải sợ. Mạnh Vi, không kiên nhẫn, rút đao xông ra, kéo theo toàn bộ đội của mình vào cuộc chiến. Hồ Phỉ Vân trốn sau lưng Thủy Nhạn Ngọc, còn Thủy Nhạn Ngọc thì hăng hái chọn một con yêu hổ yếu hơn để giao chiến. Tu La Ma Đế đứng yên bảo hộ, không ra tay vì sợ phá vỡ cấm chế bí cảnh.
Con yêu hổ thủ lĩnh ban đầu còn do dự, nhưng thấy tình hình chiến đấu của đám Mạnh Vi có vẻ yếu thế, nó nghĩ rằng mình đã quá cẩn trọng. Nó gầm lên, ra lệnh cho tất cả yêu hổ lao vào. Lăng Hàn mỉm cười, thách thức con hổ thủ lĩnh "vương đối vương". Hắn tung một quyền, quang trụ nguyên lực bắn ra, xuyên phá mười một bức tường của trang viên, để lại một vết nứt sâu hoắm trên mặt đất. Con hổ thủ lĩnh tái mặt, mồ hôi lạnh chảy ròng. Lăng Hàn không muốn kéo dài, nhanh chóng ra tay giải quyết con yêu hổ thủ lĩnh cùng toàn bộ đám hổ còn lại, thu thi thể vào Hắc Tháp.
Sau trận chiến, Mạnh Vi dẫn Lăng Hàn đến một mật thất được bảo vệ bằng cấm chế. Lăng Hàn quan sát, nhận ra cấm chế này cực kỳ phức tạp. Hắn viện cớ cần tập trung nghiên cứu, đuổi mọi người ra ngoài, rồi vào Hắc Tháp, dùng Luân Hồi Thụ để đẩy nhanh quá trình giải mã. Mười một ngày sau, Lăng Hàn tự tin trở ra, khẳng định mình đã tìm ra cách phá giải. Hắn di chuyển không ngừng, đẩy chưởng lực vào các điểm khác nhau của cấm chế, khiến Hồ Phỉ Vân ngáp dài vì nhàm chán. Nửa canh giờ sau, tất cả cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm. Lăng Hàn cười, bước thẳng đến cửa đá, không chút trở ngại. Hắn thôi động cánh cửa, tiếng kẹt kẹt vang lên, cửa đá từ từ hé mở.
Bên trong mật thất tối đen như mực, nhưng với nhãn lực của Thần linh, mọi người đều thấy rõ những kệ sách đầy ắp bình thuốc. Mạnh Vi và đồng đội reo hò phấn khích. Nhưng khi Mạnh Vi mở một bình thuốc, nàng kêu lên thất vọng: đan dược bên trong đã hóa thành tro bụi. Mọi người vội vàng kiểm tra các bình khác, nhưng tất cả đều chung một kết cục bi thảm. Niềm hy vọng làm giàu vụt tắt, khiến ai nấy đều suy sụp. Lăng Hàn không quá ngạc nhiên, giải thích rằng thời gian là kẻ thù của mọi thứ, kể cả Thần Đan. Hắn bắt đầu tìm kiếm đan phương. Cuối cùng, hắn tìm thấy một giá sách đan phương đã mục nát. Nhanh chóng, hắn thu giá sách vào Hắc Tháp, sao chép thành hai bản và đưa cho Mạnh Vi một bản theo thỏa thuận. Mạnh Vi, sau một hồi trêu chọc Lăng Hàn, chợt nghe thấy tiếng kinh hô từ đồng đội: "Có một lọ đan dược không hư!". Mọi người vội vàng chạy tới, phát hiện một lọ "Cuồng Dã Huyết Linh Đan" còn nguyên vẹn. Một giọng nói lạ lùng vang lên từ bên ngoài, giải thích rằng đây là kỳ dược có thể giúp Nhật Nguyệt Cảnh thăng cấp. Một bóng người thon dài xuất hiện ở cửa, tự xưng là Quý Chính Bình. Hắn lạnh lùng yêu cầu giao Thần Đan, đồng thời giơ lên một quả cầu lớn bằng trứng gà, tuyên bố đó là "Phúc Độc Bạo Đan" có thể giết chết bất kỳ ai dưới Nhật Nguyệt Cảnh trong chớp mắt. Hắn cho họ nửa nén hương để suy nghĩ, dọa rằng hắn ghét giết người nhưng sẽ không ngần ngại ném quả đan dược chết chóc vào nếu không được đáp ứng. Lăng Hàn nhướng mày, lặng lẽ lùi lại, chuẩn bị tế xuất Diệt Long Tinh Thần Tiễn...