Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Bí cảnh Hoàng Tuyền, một vùng đất cấm kỵ được canh giữ bởi Lẫm Thiên Tông, cuối cùng đã mở cửa. Hai mươi tư cường giả Tinh Thần Cảnh của tông môn hùng mạnh này đều tề tựu, dồn toàn lực cho sự kiện trọng đại. Trong số đó, ánh mắt Lăng Hàn lướt qua, ghi nhớ từng gương mặt, dù chỉ nhận ra Ngụy Tắc Thành. Tam Nguyên Thượng Nhân, vị cường giả tối cao, không nói lời thừa thãi, lập tức thi triển thần thông, giang rộng hai tay thanh trừ luồng hắc khí âm u đang bao trùm lối vào. Dù gió núi vẫn thổi ra hơi lạnh lẽo, nhưng ít nhất không còn quá nguy hiểm như ban đầu. Đây là bước đi bắt buộc, bởi lẽ nếu bước chân vào trực tiếp, bất cứ ai dưới Tinh Thần Cảnh đều sẽ tan biến.
Tam Nguyên Thượng Nhân tiên phong vào cốc, được hai mươi bốn vị cường giả Tinh Thần Cảnh hỗ trợ dọn dẹp tàn dư hắc khí. Những người còn lại, bao gồm cả Lăng Hàn, nối gót theo sau. Mỗi người có danh ngạch đều được phát một khối ngọc bội, ban đầu tầm thường nhưng giờ đây phát ra ánh sáng huyền ảo, tạo thành một quầng bảo hộ quanh người. Một số kẻ liều lĩnh, không có danh ngạch, lén lút trà trộn vào, trở nên cực kỳ nổi bật. Điều kỳ lạ là Lẫm Thiên Tông không hề có ý định xua đuổi họ, khiến nhiều người không khỏi thắc mắc. Nếu không muốn kiểm soát bí cảnh, tại sao lại phải phát danh ngạch? Cứ mở toang cửa cho mọi người vào có phải tiện hơn không?
Nhưng chẳng bao lâu, câu trả lời đã rõ ràng đến rợn người. Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, rồi một thân ảnh ngã vật xuống, toàn thân co giật dữ dội trước khi bất động, sinh khí hoàn toàn tiêu tan. Lăng Hàn kinh ngạc, bởi anh không hề cảm nhận được bất cứ điều gì bất thường trước cái chết đột ngột đó. Phàm là Thần Cảnh, không thể nào đột ngột chết vì "quái bệnh". Điều đặc biệt là, tất cả những cái chết đều thuộc về những kẻ "nhập cư trái phép", không hề có ngọc bội bảo vệ. Lẽ nào ngọc bội chính là mấu chốt?
Liên tiếp những tiếng kêu thảm khác xé toang không gian, từng người một gục ngã, đều là những kẻ không có ngọc bội. Giờ thì Lăng Hàn đã hiểu. Lẫm Thiên Tông không hề bận tâm đến những kẻ "nhập cư trái phép" vì họ biết rằng, dù đã thanh trừ phần nào điềm xấu, võ giả dưới Tinh Thần Cảnh vẫn cần sự bảo hộ đặc biệt mới có thể tồn tại. Đây không phải vấn đề tàn nhẫn hay không, mà là Lẫm Thiên Tông, thế lực mạnh nhất tinh hệ, có cần phải quan tâm đến suy nghĩ của kẻ khác? Tuyệt nhiên không.
Lăng Hàn vừa đi vừa suy nghĩ. Chưa đi hết nửa đường, tất cả những kẻ "nhập cư trái phép" đã bỏ mạng. Chỉ là Sơn Hà Cảnh, làm sao có thể chống chịu được? Lăng Hàn không hề có lòng trắc ẩn. Bước vào di tích thám hiểm, sinh tử vốn tự phụ. Không có giác ngộ và dũng khí ấy, đến di tích cổ làm gì? Anh tự hỏi rốt cuộc thứ gì đã giết chết những người kia. Anh biết đó là hắc khí, nhưng bản chất của nó là gì?
Anh kết nối với Hắc Tháp, thỉnh giáo Vô Tướng Thánh Nhân. "Chắc là Hằng Hà Cảnh này tu luyện công pháp tà ác gì, ảnh hưởng môi trường nơi đây mà thôi," Vô Tướng Thánh Nhân suy đoán. "Bên ngoài có tiểu bối Tam Nguyên gì đó không thể quét sạch điềm xấu, bản tôn có thể kết luận, cảnh giới của hắn xa xa không bằng người chết ở đây." Lăng Hàn đồng tình. Một kẻ đã chết, một kẻ còn sống, nhưng người sống vẫn không thể phủ định hoàn toàn bố trí của người chết. Quả thực, có sự chênh lệch thực lực rõ ràng. Thần Cảnh khác biệt lớn, đây là bằng chứng. Tam Nguyên Thượng Nhân dù là Hằng Hà Cảnh cũng chỉ có thể dọn dẹp một phần điềm xấu, mỗi trăm năm mới có thể mở lối vào một lần. Dù vậy, không thể vì thế mà coi thường Tam Nguyên Thượng Nhân, bởi vị này chính là cường giả mạnh nhất tinh hệ, không có đối thủ. Cường giả luôn xứng đáng được tôn trọng.
Đoàn người đi rất chậm, bởi tiến độ thanh trừ điềm xấu cực kỳ trì trệ, dù Tam Nguyên Thượng Nhân tự mình ra tay cũng không thể thế như chẻ tre. Gần nửa ngày sau, họ mới đến được đáy sơn cốc. Tam Nguyên Thượng Nhân triển khai thần thông, xé rách không gian, lập tức một lối vào sâu thẳm hiện ra. Xuyên qua lối vào, một mảnh thiên địa khác hiện ra trước mắt, núi xanh nước biếc, hoàn toàn khác biệt. Điều kinh ngạc hơn cả là một con sông khổng lồ từ trên trời đổ xuống, không thấy đầu, không thấy cuối, như một dải Ngân Hà. Nước sông u ám, tỏa ra khí tức tử vong vô tận, thấp thoáng vô số vong hồn đang trôi nổi trong đó. Dù cách một lối vào, Lăng Hàn vẫn cảm nhận được sự âm trầm mạnh mẽ của "Thiên Hà" này. Đây chẳng phải là Hoàng Tuyền hay sao?
"Có thể tiến vào!" Tam Nguyên Thượng Nhân cất tiếng, giọng nói lộ vẻ mệt mỏi. Đường đường Hằng Hà Cảnh, lại lộ vẻ suy kiệt, đủ thấy việc thanh trừ điềm xấu và phá vỡ cấm chế nơi đây là một gánh nặng lớn đối với ông. Đoàn người vội vã tiến vào, thân ảnh chớp động, tốc độ nhanh như bay.
Rầm! Một người vừa bước vào đã đột ngột nổ tung. Người đó là Nhật Nguyệt Cảnh, cố ý áp chế tu vi để trà trộn vào, đã đến bước cuối cùng nhưng không bị ai đánh ra, lại bị cấm chế nơi đây gạt bỏ. Trên Sơn Hà Cảnh không thể vào, đây không phải là nói suông. Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc đồng thời tiến vào. Khi vượt qua lối vào, cả hai đều cảm thấy một luồng hàn ý rõ rệt, như có người chết đang thì thầm bên tai, còn Hoàng Tuyền kia thì sóng nước cuộn trào, phát ra tiếng gầm đinh tai nhức óc.
Mọi người đều chọn con đường riêng của mình, dọc theo Hoàng Tuyền mà đi. Đây là điều ai cũng biết, đi dọc Hoàng Tuyền sẽ không bao giờ lạc hướng. "Tứ đệ, chúng ta chia tay ở đây," Vũ Hoàng cùng những người khác từ biệt Lăng Hàn, ai nấy đều có mục tiêu riêng. Cuối cùng, chỉ còn lại Lăng Hàn, Thủy Nhạn Ngọc và Hồ Phỉ Vân. Lăng Hàn nắm tay Thủy Nhạn Ngọc, sải bước nhanh về phía trước. "Chờ người ta một chút a!" Hồ Phỉ Vân vội vàng đuổi theo, sợ bị bỏ lại.
Ba người sóng vai mà đi. Sau một đoạn đường, Lăng Hàn hít hà, mũi anh khẽ động. "Thơm quá!" "Ngươi cái tên này!" Thủy Nhạn Ngọc đánh nhẹ anh một cái, nghĩ rằng anh lại đang trêu ghẹo mình. Thật là, còn có Cửu Quận Vương ở đây, đây chính là phân thân của Nữ Hoàng bệ hạ mà! Lăng Hàn cười ha hả: "Thực oan uổng, ta không nói hương trên người ngươi, mà là có một mùi hoa!"
"Thật sao?" Thủy Nhạn Ngọc mở to mắt, bán tín bán nghi. "Ta cũng ngửi thấy được!" Hồ Phỉ Vân vội vàng gật đầu xác nhận. Lăng Hàn đổi hướng. Dù sao Hoàng Tuyền quá rõ ràng, ở đâu cũng có thể nhìn thấy, không lo bị lạc. Họ đi theo mùi hương. Một lúc sau, phía trước hiện ra một gò núi nhỏ, trên đỉnh gò núi, một đóa hoa tiên diễm không gì sánh được đang khoe sắc. Chính bông hoa này tỏa ra mùi hương thoang thoảng, không quá nồng nặc nhưng có thể lan xa vạn dặm.
Ba người không phải là những người duy nhất nghe thấy mùi hương. Hai người khác đã đến trước, nhưng rõ ràng họ không phải đồng bọn, nên chia ra hai bên. Đây là một gốc thần dược sao? Lăng Hàn không biết bông hoa này, còn Thủy Nhạn Ngọc và Hồ Phỉ Vân cũng lộ vẻ mờ mịt. Điều khiến họ dừng chân là, bốn phía tiểu sơn phủ đầy bạch cốt, có hình người, có hình thú. Rõ ràng, không chỉ họ mà rất nhiều người và thú đã từng nhắm đến bông hoa này, nhưng tất cả những kẻ dám hái đều đã chết. Lăng Hàn không rõ giá trị của bông hoa, nhưng nhìn vô số hài cốt xung quanh, anh có lý do tin rằng nó hẳn là một bảo vật cực kỳ quý giá, bằng không ai lại muốn hái làm gì? Chờ đã, đây có phải là một cái bẫy tâm lý không? Kẻ đến sau thấy người trước đổ xô vào, tự nhiên cho rằng bông hoa là bảo vật, từ đó đầu óc phát sốt mà lao lên.
"Bông hoa thật xinh đẹp!" Thủy Nhạn Ngọc ánh mắt mê ly, lộ vẻ hoảng hốt. Nàng bước chân, đi về phía tiểu sơn. Lăng Hàn vội kéo nàng lại, nét mặt kinh hãi. Mùi hoa này lại có tác dụng mê loạn thần trí! Tuy nhiên, điều này rõ ràng là do thể chất mỗi người khác nhau, anh và Hồ Phỉ Vân chưa bị ảnh hưởng, hoặc chưa bị ảnh hưởng đến mức đó. Ngược lại, hai người đến trước đã bước tới, ánh mắt dại ra, trên mặt hiện vẻ điên cuồng, như thấy không phải một đóa hoa, mà là một vương tọa, ngồi lên đó liền có thể thống nhất thiên hạ, hiệu lệnh chư Thánh.
Hô! Khi hai người tiến gần núi nhỏ, một đám mây đen đột nhiên từ trong gò núi bay ra, cuốn lấy hai người. Chỉ trong nháy mắt, mây đen liền tan, rút về trong gò núi. Còn hai người kia? Đã hóa thành hai bộ xương khô! Rắc rắc, hài cốt đổ xuống đất, trở thành một thành viên trong đống bạch cốt. Thì ra người ta chết như vậy! Xung quanh tiểu sơn, bạch cốt chất thành núi. Lăng Hàn cuối cùng cũng hiểu họ chết như thế nào, không phải do tranh giành thần dược mà là bị đầu độc, vô thanh vô tức chết dưới "mây đen".
Thủy Nhạn Ngọc kinh hô, nàng sợ hãi không thôi. Vừa rồi nếu không được Lăng Hàn kéo lại, nàng cũng sẽ như hai người kia, mờ mịt bước tới, bị đoàn mây đen giết chết. "Đó là vật gì?" Nàng run giọng hỏi. Lăng Hàn lắc đầu: "Tốc độ quá nhanh, không thấy rõ lắm." Thủy Nhạn Ngọc kinh ngạc, ngay cả Lăng Hàn cũng không thấy rõ, đám mây đen này thật quỷ dị.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, tiện tay vung ra một viên hắc cầu. "Ha ha ha, tiểu Đế ta tới rồi!" Hắc cầu trên không trung không ngừng phóng đại, mở rộng tay chân, hóa thành một khôi lỗi hình người khổng lồ. Đoàn mây đen lại bay ra, nhào tới Tu La Ma Đế. "Phương nào... ta sát!" Tu La Ma Đế ban đầu còn hùng hổ, nhưng lập tức kinh hô, sau khi rơi xuống đất liền chạy về phía sau. Trong lúc hắn chạy, đoàn mây đen vẫn không ngừng đuổi theo, cuối cùng bám lên thân thể hắn.
Thủy Nhạn Ngọc và Hồ Phỉ Vân đều kinh hô, bởi vì thân thể Tu La Ma Đế hiện ra một cái lỗ hổng, cánh tay trái thê thảm nhất, như bị ăn mòn, chỉ còn một chút xíu dính trên vai. Các bộ phận khác cũng chỉ khá hơn một chút, nhưng ít ra còn có thể nói là hoàn chỉnh. "Chủ nhân!" Tu La Ma Đế ai oán nhìn Lăng Hàn, không nên chơi người ta như vậy a. Lăng Hàn không để ý, mà gật đầu nói: "Mây đen là vô số sâu nhỏ cấu thành, chỉ là chúng quá nhỏ, tụ lại một chỗ liền tạo thành mây đen."
"Đây là sâu?" Tu La Ma Đế nhảy dựng lên, hắn hoảng sợ nhìn cánh tay. "Cái răng gì a, cũng quá kinh người đi." "Ngươi cũng không phải người!" Hồ Phỉ Vân trêu chọc. Tu La Ma Đế da mặt dày nói: "Chủ mẫu nói tiểu Đế không phải người, tiểu Đế không phải là người, thật ra tiểu Đế là con chó! Uông! Uông!" Hắn sớm không còn biết xấu hổ là gì, quỳ rạp trên mặt đất học chó sủa, chọc cho Hồ Phỉ Vân cười khúc khích, cũng không thèm tính toán hắn gọi mình là chủ mẫu.
"Còn muốn hái đóa hoa kia sao?" Thủy Nhạn Ngọc hỏi. Cả ba đều lùi lại, tránh bị dị hoa mê hoặc tâm thần. Tuy Lăng Hàn và Hồ Phỉ Vân chưa trúng chiêu, nhưng đó là do tu vi cao và sức chống cự mạnh hơn. Một lúc sau, có thể họ cũng sẽ bị ảnh hưởng. "Thực lực đám sâu này không mạnh, nên phải dựa vào kỳ hoa mê hoặc người trước, rồi bay ra ăn huyết nhục. Tuy nhiên, răng chúng thật sự lợi hại, gần như trong nháy mắt đã ăn sạch hai Sơn Hà Cảnh." Lăng Hàn suy nghĩ: "Ngay cả Thần Thiết cấp năm cũng không đủ xem, chúng vẫn có thể dễ dàng cắn thủng, chỉ là có chút cố sức." Tu La Ma Đế là bằng chứng rõ ràng, thân thể hắn là Thần Thiết cấp năm, cánh tay cũng suýt chút nữa bị cắn đứt.
Lăng Hàn nở nụ cười tự tin: "Ta đi thử một chút!" "Ngươi điên rồi!" Thủy Nhạn Ngọc giật mình, không thấy Tu La Ma Đế cũng bị cắn thê thảm như vậy sao? "Để tiểu Đế đi a!" Nàng vội vàng nói. "Chủ mẫu!" Tu La Ma Đế khóc lóc nói, chủ nhân cố nhiên không thể mạo hiểm, nhưng cũng không thể đẩy tiểu Đế vào hố lửa a. Lăng Hàn cười cười: "Không sao, hiện tại thể phách của ta có thể sánh bằng Thần Thiết cấp năm, hơn nữa năng lực khôi phục siêu cường, những con sâu kia chưa chắc có thể làm gì ta! Còn nữa, ta cá là những con sâu kia tất nhiên không có lực phòng ngự cường đại." Anh rõ ràng không cảm nhận được bất kỳ nguyên lực ba động nào trong mây đen, chứng tỏ những con sâu này hoặc căn bản không tu luyện, hoặc cảnh giới trên anh, khiến anh không thể cảm ứng. Khả năng thứ hai có thể xảy ra sao? Nếu cả ổ đều là Nhật Nguyệt Cảnh, vậy khi chúng lao ra, ngay cả Tinh Thần Cảnh cũng có thể bị cắn chết. Kiến nhiều cắn chết voi, khi số lượng đạt đến trình độ nhất định, liền có thể hình thành biến chất.
Những con sâu này có tốc độ kinh người, răng cứng, nếu lực phòng ngự cũng nghịch thiên thì Thượng Thiên cũng quá bất công. Thủy Nhạn Ngọc hiểu tính cách Lăng Hàn, quyết định rồi thì khó mà thay đổi, đành gật đầu: "Cẩn thận! Cẩn thận! Cẩn thận!" Nàng liên tục nói ba lần cẩn thận, tràn đầy vẻ lo lắng. "Ta sẽ cẩn thận!" Lăng Hàn gật đầu. "Ngươi còn chưa sinh Hầu Tử cho ta, ta làm sao bỏ được đi chết?" "Đi, đi tìm chết đi!" Thủy Nhạn Ngọc nhất thời biến sắc, nhịn không được đẩy nhẹ, Lăng Hàn liền loạng choạng lao ra ngoài. Da mặt nàng quá mỏng, ngay cả khi chỉ có hai người cũng không chịu nổi Lăng Hàn trêu ghẹo, huống chi ở đây còn có hai người ngoài? Hồ Phỉ Vân nhất thời lộ vẻ hứng thú, chẳng lẽ hai người này có "gian tình"? Còn Tu La Ma Đế thì quỳ rạp trên mặt đất học chó sủa, dùng một móng vuốt che mắt, sợ bị diệt khẩu.
Lăng Hàn xông ra ngoài, đi được mấy bước, "ông", gò núi lập tức có cảm ứng, mây đen tái hiện. "Cũng không tin các ngươi đao thương bất nhập, nước lửa bất xâm!" Lăng Hàn hừ một tiếng, tâm niệm chuyển động, cả người lập tức bùng lên hỏa diễm hừng hực, thần văn đan xen. "Chi!" Hỏa diễm bay lượn, mây đen lập tức rối loạn, như ruồi không đầu, tản ra thành nhiều đám nhỏ. Trước là một đoàn mây đen, giờ thì như rất nhiều Hắc Xà, cuộn loạn khắp nơi. Nhưng có một hai luồng tìm đúng phương hướng, tiếp tục nhào tới Lăng Hàn, quấn lấy người anh.
Lăng Hàn thấy rõ, "Hắc Xà" này do vô số sâu cấu thành, mỗi con sâu đều nhỏ đến đáng thương, lại có hàm răng "khổng lồ" so với thân thể, hơn nữa không sợ chết, dù biết rõ trên người Lăng Hàn quấn hỏa diễm, cũng vẫn lao theo. Xèo xèo chi, tất cả sâu bị chết cháy, lại ngạnh sinh đánh ra một lối đi, phía sau vô số con sâu khác nhào tới trên người Lăng Hàn, bắt đầu gặm cắn. Lăng Hàn hừ một tiếng, đánh ra một cái Thất Sát Trấn Hồn Thuật, "ông", nhất thời, sâu cắn trên người anh bị chấn động thất hồn, phần lớn trực tiếp vỡ nát linh hồn, chỉ có số ít mới có thể sống sót.
Quả nhiên, những con sâu này có tốc độ và răng lợi kinh người, nhưng lực phòng ngự lại rất yếu, bất kể là thân thể hay thần hồn. Thượng Thiên rất công bằng, những con sâu này căn bản không tu luyện, được Thượng Thiên ban cho năng lực đặc thù, nếu không có nhược điểm rõ ràng, vậy quá bất công. Nên chúng mới lợi dụng đóa kỳ hoa làm mồi nhử, mê loạn thần trí, lại dùng tốc độ và răng lợi của mình để ăn tươi con mồi. Nhưng bây giờ Lăng Hàn đã có sự chuẩn bị, vậy hoàn toàn khác biệt! Anh chính là Vương giả trong Sơn Hà Cảnh.
Lăng Hàn nhe răng, dù anh đã giết chết rất nhiều hắc trùng, nhưng vẫn có một ít cắn lên người anh. Dù bị đánh chết, chấn động hôn mê, hai răng cửa "thật lớn" còn cắn chặt da anh không buông. Đau quá! Đám sâu này không chỉ hàm răng sắc bén, hơn nữa nước bọt còn có một loại vật chất cổ quái, khiến con mồi sản sinh đau đớn kịch liệt, thậm chí còn có hiệu quả tê liệt. Lăng Hàn phát hiện, thân thể anh có chút không linh hoạt, hơn nữa, vật chất này còn theo máu lan tràn toàn thân, ngay cả thần kinh của anh cũng bị tê liệt. Kể từ đó, uy lực của hỏa diễm nhất thời nhỏ đi rất nhiều, "Hắc Xà" đang choáng váng trọng chấn lại nhào tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, Thiên Địa ảo diệu chí cao chí thượng lưu chuyển trong cơ thể anh, nhất thời, cảm giác tê liệt tiêu thất. Anh cười ha hả, hỏa diễm uy lực trọng chấn. "Nhìn ai lợi hại hơn?" Lăng Hàn tế xuất Tiên Ma Kiếm, "oanh", Tiên Ma Kiếm cũng phóng ra hỏa diễm vô tận, đây là thủ đoạn đối phó sâu cực tốt. Anh còn đang vận chuyển Thất Sát Trấn Hồn Thuật, một cái tinh thần trùng kích đảo qua, liền có đại lượng sâu rơi xuống đất, bị Lăng Hàn thu vào trong Hắc Tháp, không chừng có thể trở thành vũ khí bí mật của anh.
Bất Diệt Thiên Kinh lưu chuyển, vết thương của Lăng Hàn đang nhanh chóng khôi phục, dù có sâu đột phá phòng ngự, gặm cắn anh, nhưng chỉ là mấy con sâu thì căn bản không đáng kể. Dù sao chúng quá nhỏ, cần mấy vạn mấy ức con đồng thời xuất động, uy lực kia mới đáng sợ, có thể trong nháy mắt ăn sạch huyết nhục người. "Chủ nhân, tiểu Đế quá bội phục ngươi!" Tu La Ma Đế ở một bên nịnh bợ. Quả thực, dù hắn nhập chủ một khôi lỗi Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng đối mặt đám sâu kia cũng thảm bại, một cánh tay suýt chút nữa bị gặm hết. Nhưng Lăng Hàn lại chiếm thượng phong, một so sánh, chênh lệch rõ ràng. Đây không phải nói Lăng Hàn mạnh hơn Nhật Nguyệt Cảnh, mà là hiện tại thủ đoạn của anh có tính nhằm vào, thể phách mạnh mẽ cộng thêm Bất Diệt Thiên Kinh, khiến anh thành thí sinh đối phó đám sâu này tốt nhất.
Đầy trời tất cả đều là mây đen, nhưng chúng đã có khu vực hoạt động rõ ràng, tuyệt không bay ra. Thân ảnh của Lăng Hàn đã không thấy được, chỉ có thể mơ hồ thấy có hỏa diễm chớp động, chứng tỏ anh còn đang đại chiến. Nhưng đánh một lúc, mây đen liền bắt đầu nhạt dần. Càng lúc càng mờ nhạt, bởi vì đại lượng sâu bị Lăng Hàn giết chết, thu vào Hắc Tháp. Có thể thấy, dưới chân anh chất đống một tầng trùng thi. Rốt cục, đám sâu không dám công kích Lăng Hàn nữa, tàn dư bay trở về trong gò núi, nhất thời, bốn phía an tĩnh trở lại.
Lăng Hàn nhìn đóa kỳ hoa, đóng chặt hô hấp và lỗ chân lông toàn thân, lại lấy Bất Diệt Thiên Kinh thủ thần thức, trong óc có Thần Anh tọa trấn, tán phát kim quang, lúc này mới đi đến đóa kỳ hoa. Đến gần, anh bắt đầu đào đất, chứ không phải trực tiếp nhổ gốc kỳ hoa. Anh đào rễ kỳ hoa lên, tiếp đó thu vào trong Hắc Tháp, trước gieo đóa hoa này đã, làm xong mới ly khai. Anh cũng không hề san bằng gò đất, để lại cho đám hắc trùng một đường sinh cơ.
Ba người một khôi lỗi tiếp tục đi về phía trước, họ cũng không trở lại bên cạnh Hoàng Tuyền Hà. Ngược lại chỉ cần thuận phương hướng đi là được, không cần thiết đi dọc theo sông. Mấy vạn năm qua, có ít nhất một điểm có thể khẳng định, đó chính là tuyệt đối, tuyệt đối không thể xuống sông, thậm chí bị nước sông chạm vào cũng không được. Vì sao được xưng là Hoàng Tuyền? Không phải nhìn qua âm trầm đơn giản như vậy, căn bản là một con sông mang theo tử vong, bị nước sông chạm trúng, linh hồn sẽ bị nước sông thôn phệ, bồi hồi trọn đời trong đó. Có người từng muốn thu Hoàng Tuyền thủy. Đáng tiếc, vừa mới tới gần, còn chưa kịp thu, cả người chỉ còn lại một cái xác không. Đây là vùng cấm, chỉ có thể coi là cọc tiêu, tuyệt không thể tới gần.
Lăng Hàn vừa đi, một bên câu thông Hắc Tháp, thỉnh giáo Vô Tướng Thánh Nhân lai lịch của đóa kỳ hoa và hắc trùng. "Đây chẳng lẽ là Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa?" Vô Tướng Thánh Nhân suy nghĩ một hồi mới nói. "Thiên Địa dị vật, mặc dù không hề có chỗ tốt với người, nhưng công hiệu lại rất cường đại, thậm chí có thể làm cho Hằng Hà Cảnh mê loạn tâm trí." Lăng Hàn gật đầu: "Hiện tại gốc Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa này ngay cả ta cũng không thể ảnh hưởng, nói rõ còn chưa thành thục?" "Hẳn là vậy," Vô Tướng Thánh Nhân nói. Nếu biết sử dụng Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa, sẽ sản sinh kỳ hiệu, bởi vì Lăng Hàn có Hắc Tháp, ném Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa ra, lại trốn vào Hắc Tháp, hoàn toàn có thể ngồi nhìn địch nhân loạn thành một đoàn. Bất quá, hiện tại Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa này còn chưa đạt đến hỏa hầu, ngay cả anh cũng rất khó dao động, chống lại Nhật Nguyệt Cảnh khẳng định vô hiệu, chí ít cần thời gian rất lâu mới có thể thấy hiệu quả.
"Vậy hắc trùng thì sao?" Anh lại hỏi. "Thánh Giáp Trùng!" Vô Tướng Thánh Nhân hơi có chút khiếp sợ. Lăng Hàn kỳ quái: "Chúng lại còn có thể xưng Thánh?" Vô Tướng Thánh Nhân biến thành quang đoàn sáng tắt một lần, hình như rất có cảm xúc, một lát sau mới nói: "Bởi vì sâu này vốn là sau khi Thánh Nhân chết, từ trong thi thể hắn sinh ra." Lăng Hàn kinh ngạc, sau khi Thánh Nhân chết, lại còn có thể dằn vặt ra vật cổ quái như vậy? "Cũng không phải từng Thánh Nhân sau khi chết cũng sẽ như vậy, phải xem đại đạo tu luyện, có hóa thành Thánh Hỏa Trùng, có là Thánh Băng Trùng. Hơn nữa, cũng không phải tất cả hắc trùng đều nhỏ như vậy, bản tôn thấy qua một Thánh Trùng, dài đến mấy vạn trượng, thực lực thâm bất khả trắc, ngay cả bản tôn cũng không dám đối địch." Vô Tướng Thánh Nhân nói. Mấy vạn trượng? Vậy còn gọi trùng sao? Lăng Hàn nói: "Chiếu nói như vậy, đây là động phủ của một vị Thánh Nhân?" "Không có khả năng!" Vô Tướng Thánh Nhân lập tức phủ định. "Nếu Thánh Nhân bày thủ đoạn, trừ khi cố ý cho các ngươi vào, bằng không chỉ là một Hằng Hà Cảnh mà thôi, làm sao có thể phá vỡ cấm chế." "Chắc là tiểu tử ở đây, từ nơi nào chiếm được một ít Thánh Giáp Trùng, chậm rãi bồi dưỡng được nhiều như vậy. Hơn nữa, nếu là nhóm Thánh Giáp Trùng đầu tiên sinh ra, ngay cả Hằng Hà Cảnh cũng có thể đơn giản cắn chết, há có thể bị ngươi thu?" Lăng Hàn gật đầu, bởi vì anh cũng nhận được một ít Thánh Giáp Trùng, đồng dạng có thể chậm rãi đề thăng số lượng. Nhưng đồ chơi này phải cần thận, một ngày nào đó không khống chế được chúng nó, tạo thành nguy hại là tính hủy diệt. Thánh Nhân sinh tiền vô địch, sau khi chết đồng dạng có thể quấy long trời lở đất. Nhưng bất kỳ vật gì cũng có tính hai mặt, chỉ cần dùng tốt, Thánh Giáp Trùng đồng dạng có thể đưa đến tác dụng tích cực.
Một ngày sau, họ dừng lại, cắm trại, chuẩn bị nghỉ ngơi một chút. Nơi này có ngày sáng đêm tối biến hóa, nhưng chỉ là biến hóa sáng tối, không thể nhìn thấy mặt trời mặt trăng hay tinh thần, hiển nhiên, đại năng Hằng Hà Cảnh còn không có năng lực bắt một Thái Dương đặt trong Bí Cảnh. Họ tổng cộng có nửa năm, nửa năm sau, cấm chế sẽ từ từ tăng mạnh, ngay cả Tam Nguyên Thượng Nhân cũng không thể phá vỡ. Bởi vậy, nửa năm đến kỳ, họ phải trở lại địa phương tiến nhập, đến lúc đó Tam Nguyên Thượng Nhân sẽ lần thứ hai mở Bí Cảnh, dẫn chúng nhân ly khai. Lúc này phải tính chuẩn, bằng không bỏ qua, cấm chế ở đây sẽ từ từ đề thăng uy lực, thắt cổ người từ ngoài đến, chưa từng nghe nói qua có người sống sót tới trăm năm sau.
"Di, tối hôm qua Thủy tỷ tỷ làm sao nửa đêm không thấy?" Sáng sớm ngày thứ hai, Hồ Phỉ Vân kỳ quái hỏi. Thủy Nhạn Ngọc đang ăn gì đó, nghe vậy nhất thời ho khan, liếc Lăng Hàn một cái. Còn không phải do tên này, nửa đêm gọi nàng ra ngoài, làm chút sự tình xấu hổ. Lăng Hàn không khỏi cười nói: "Tiểu hài tử, không nên hỏi nhiều như vậy, lo ăn đi!" Hồ Phỉ Vân chu cái miệng nhỏ nhắn, sao ai cũng coi nàng như tiểu hài tử, tỷ tỷ đại nhân như vậy, hiện tại Lăng Hàn cũng như vậy, tức chết nàng!
Ăn xong điểm tâm, họ tiếp tục tiến tới. Ở đây, cũng không chỉ có Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa, Thánh Giáp Trùng khiến người ta sởn gai ốc, còn có các loại thần dược, bằng không Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa cũng không thể hấp dẫn nhiều người như vậy. Bởi vì tất cả mọi người đều cho rằng đó là một cây thần dược. Dọc theo đường đi họ cũng phát hiện vài cây thần dược, đáng tiếc là, họ chậm một bước, thần dược đã bị hái. Có vài người thô lỗ, không chỉ hái thuốc, ngay cả rễ cũng hủy, nhưng cũng có chút người cẩn thận tỉ mỉ, lúc hái thuốc cẩn thận từng li từng tí, để lại gốc hoàn chỉnh, chờ một trăm năm, hoặc mấy trăm năm sau tới hái. Lăng Hàn liền không khách khí, thấy có rễ liền đào vào Hắc Tháp, trong Hắc Tháp, tác dụng của thần dược sẽ được tối đa hóa. Nụ cười trên mặt anh càng ngày càng tươi, lần này thực sự là kiếm lớn, nếu mỗi ngày đều có thu hoạch như vậy, đừng nói a, chỉ hái thuốc cũng phát tài lớn. Nhưng vận khí của anh có đôi khi tốt, một ngày đụng tới bảy tám cây thần dược, nhưng có đôi khi lại không được tốt lắm, cả ngày không được một cây. Chớp mắt một cái, đã bảy ngày trôi qua.
Leng keng leng keng! Phía trước truyền đến thanh âm binh khí giao chiến kịch liệt, còn có thể thấy từng đạo thần quang phóng lên cao, hiển nhiên chiến đấu rất kịch liệt. "Đi xem!" Hồ Phỉ Vân lập tức sinh hứng thú. Lòng hiếu kỳ của Thủy Nhạn Ngọc không nặng như vậy: "Không nên xen vào việc của người khác a." Nhưng Hồ Phỉ Vân đã chạy tới hướng kia, hưng phấn không thôi. Bảy ngày nay họ không trải qua chiến đấu gì, bởi vậy vị Cửu Quận Vương này rất khát vọng náo nhiệt. Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc nhìn nhau một cái, không thể làm gì khác hơn là đi theo. Bất quá, họ cũng không sợ. Ở đây Nhật Nguyệt Cảnh không thể tiến nhập, Lăng Hàn cơ hồ là vô địch, chí ít không cần lo lắng vấn đề an toàn.
Phía trước là một mảnh loạn thạch, đi qua loạn thạch, song phương chiến đấu hiện ra trước mặt họ. Một phe là bảy người, phe bên kia thanh thế lớn hơn, có chừng hai mươi lăm người, họ tạo thành một vòng vây, vây bảy người kia ở bên trong. "Giao Cửu Trọng Thần Liên ra, có thể tha các ngươi một mạng!" Người vây quanh nói. "Đánh rắm!" Trong bảy người bị nhốt, có một mỹ nữ tóc đỏ, nàng mặc dị thường hào phóng, trên thân là áo giáp lộ vai, lộ ra hai cánh tay ngọc, thậm chí đỉnh núi cao vút cũng có thể thấy một bộ phận. Phía dưới cũng chỉ có thể kéo đến bắp đùi, lộ ra hai bắp đùi dài kinh người. Bất quá da của nàng không trắng, mà là màu tiểu mạch, như một đầu thư báo, tản ra sức sống kinh người. "Các ngươi không có hạ tử thủ, là bởi vì các ngươi sợ chúng ta hủy Cửu Trọng Thần Liên! Nếu chúng ta giao ra Cửu Trọng Thần Liên, đó chính là lúc chúng ta bị mất mạng." Nàng hừ nói.
"Ha ha ha ha!" Người vây quanh đều cười to. "Mạnh đội trưởng, ngươi yên tâm, những người khác sẽ chết, nhưng ngươi tuyệt sẽ không chết!" Có người vây quanh cười dâm đãng nói. "Nghe tiếng Mạnh đội trưởng xinh đẹp đã lâu, nếu chúng ta không nếm thử tư vị của Mạnh đội trưởng, đó không phải quá lãng phí sao?" "Hắc hắc hắc!" "Ha ha ha!" Đám người vây quanh không chút kiêng kỵ cười to. Bí Cảnh lớn như thế, xác suất bị người phát hiện họ làm ác gần như bằng không, dù bị phát hiện, đồng thời giết là được.
"Quá ghê tởm!" Hồ Phỉ Vân nhịn không được, rút kiếm chạy ra ngoài. "Ác tặc, xem kiếm!" Nhìn hình bóng nàng cô đơn giết ra, người vây quanh đầu tiên là kinh ngạc, tiếp đó cười ha ha, một tiểu cô nương, đây không phải là đưa dê vào miệng cọp sao? "Cũng là mỹ nữ a!" "Vừa lúc, chỉ có Mạnh đội trưởng, chúng ta xếp hàng cần chờ bao lâu? Dù ba người cùng tiến lên, vậy cũng phải chờ bảy vòng, thêm một mỹ nữ, vậy chờ ba vòng là đủ rồi." "Di, lão đại lão đại, ngươi xem bên kia còn có một đại mỹ nữ!" Ánh mắt đám người theo dõi Thủy Nhạn Ngọc, lập tức nhịn không được chảy nước bọt, mỹ nữ này rõ ràng còn đẹp hơn vài phần, hơn nữa, càng có một loại mị thái khiến người thần hồn điên đảo. Nếu có thể lên mỹ nữ này một lần, sống ít một trăm năm cũng được! "Ngao!" Đám người kia đều phát ra tiếng sói tru, vô cùng kích động.
"Hắc hắc, các ngươi suy nghĩ quá nhiều!" Lăng Hàn dưới chân như bay, đã đi tới phía trước, thản nhiên nói. "Tự mình cút đi, ta có thể tha các ngươi một mạng." Anh cũng không phải người thích giết chóc, hơn nữa cũng không biết song phương có đụng chạm gì, nên không muốn đuổi tận giết tuyệt. "Tiểu tử, ngươi rất cuồng a!" Một tráng hán hơn ba mươi tuổi đi ra, mở rộng quần áo, lộ ra một cái bụng phình, vẻ mặt dữ tợn, trong tay nắm một cây đại đao, sát khí rất nặng. "Soái ca, đa tạ các ngươi trượng nghĩa cứu giúp, bất quá đám người này không dễ chọc, các ngươi còn có cơ hội, đi nhanh lên!" Mỹ nữ tóc đỏ lớn tiếng kêu lên. "Đã chảy vào vũng nước đục, còn muốn ly khai?" Một người vây quanh cười lạnh. Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói: "Bất quá là chút a miêu a cẩu, có cái gì phải đắc ý?" "Muốn chết!" Nam tử bụng phình ánh mắt phát lạnh, mượn lúc Lăng Hàn nói chuyện, chợt nhảy tới, nhắm Lăng Hàn chém qua. Hắn vừa ra tay chính là toàn lực ứng phó, thần văn đan vào, cây đao hiện đầy thần quang, tản mát ra hàn ý cường đại.
Một đạo hàn quang xuất hiện, Tiên Ma Kiếm đã hiện lên, tự hành chém ra, không chút huyền niệm chặt đứt đao của đối phương, cũng thuận thế nạo xuống, chém nam tử bụng bự thành hai đoạn. Tiên huyết vẩy ra, cơ quan nội tạng loạn vũ. Tất cả mọi người không khỏi kinh hãi, bị một kiếm này dọa sợ. Thật đáng sợ, một kiếm này làm sao lại bá đạo như vậy? "Ông", Tiên Ma Kiếm treo ở bên người Lăng Hàn, thân bất nhiễm máu, chỉ tán phát ra sát khí cường đại. Theo phẩm cấp đề thăng, Thần kiếm này phát ra uy thế cũng càng ngày càng cường đại! Phải biết rằng, Phệ Kim Thiết có thể phát triển thành Tiên Kim, dù bây giờ còn chưa đạt đến tầng thứ này, nhưng không biết so với Thần Thiết thông thường mạnh hơn bao nhiêu lần.
"Các hạ, xưng hô như thế nào?" Một người vây quanh trầm giọng nói, không dám xem thường Lăng Hàn nữa. Bọn họ đều là loại đánh cướp sinh sống, ra tiền mua ít danh ngạch tiến vào, lại đánh cướp một ít người, bởi vậy tổng cộng có hai mươi lăm danh ngạch. Đừng nhìn bọn họ đều không phải thiên tài, nhưng vô số năm tu luyện, họ cũng đạt tới Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn. Theo bọn họ, hai mươi lăm người liên thủ còn không phải vô địch sao? Nhưng Lăng Hàn một kiếm liền chém một đồng bạn của họ, làm hắn không dám khinh thường, rốt cục ý thức được thế gian còn có thiên tài tồn tại, chiến lực vượt xa hắn tưởng tượng. Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua nói: "Các ngươi còn chưa có tư cách biết tên của ta!" "Lão đại, không nên phí lời với hắn, làm thịt hắn đi!" Một tặc nhân quát lên, có vẻ rất kiêu ngạo. Tặc thủ hơi chần chờ, lấy ra một bình thuốc, nhưng không có lập tức mở chai, mà chỉ nói: "Các hạ, hiện tại ngươi ly khai còn kịp, bất quá, phải lưu hai nữ nhân này lại!" Hắn chỉ chỉ Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân.
Thấy trên mặt Lăng Hàn có sát khí chớp động, hắn lập tức nói: "Các hạ, ngươi biết đây là cái gì không? Tử Văn Sơn Hà Đan, có thể đề thăng Tam Tinh chiến lực!" "Ta vốn là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn đỉnh phong, tăng lên Tam Tinh chiến lực nữa mà nói, ngươi ngẫm lại xem, còn có thể là đối thủ của ta sao?" Bình đan dược này là hắn ra giá cao mới cầu mua được, tổng cộng chỉ có hai viên, bởi vậy, nếu không bất đắc dĩ, hắn thật không muốn dùng, đây chính là đại sát khí, dùng để uy hiếp hiệu quả cao hơn dùng. Lăng Hàn bật cười, anh thực sự là nhịn không được. Anh lắc đầu nói: "Ta nói, ngươi đây là ếch ngồi đáy giếng cỡ nào a, đề thăng Tam Tinh chiến lực liền cho là có thể quét ngang Sơn Hà Cảnh?" "Ngươi dám xem thường ta?" Tặc thủ nộ nhiên nói. Lăng Hàn xuất thủ, "ông", khí thế cường đại đè áp, nhất thời sắc mặt của tặc thủ trắng bệch, ngay cả ngón tay cũng nhúc nhích không được. Sơn Hà cực cảnh, đó là cường đại cỡ nào, tự nhiên có thể hoàn toàn nghiền ép Đại viên mãn, huống chi tặc thủ này chỉ là Sơn Hà Cảnh phổ thông, ngay cả thiên tài Nhất Tinh cũng không tính, chênh lệch lớn đến như trời và đất. Lăng Hàn nhẹ nhàng trảo một cái, liền cầm lấy bình đan dược, cười nói: "Cho ngươi ăn quá lãng phí, không bằng cầm bán lấy tiền, hẳn là có thể đổi một ít Thần Thiết cấp bốn." Đám tặc nhân toàn bộ rơi vào trạng thái si ngốc, lão đại bọn họ cư nhiên một chiêu chưa ra liền bị chế trụ? Trước còn có thể nói nam tử bụng bự khinh thường, có thể bởi vì thanh kiếm kia của đối phương quá cường đại, mới bị một kiếm chém thành hai đoạn, nhưng còn bây giờ thì sao? Bọn họ sợ hãi, chỉ cảm thấy thân thể đều đang run rẩy.