Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 245

Chương 245: Đan Đạo Vương Giả: Mở Lối Bí Cảnh

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1221 đến 1225 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự trỗi dậy mạnh mẽ của Lăng Hàn, không chỉ với tài năng luyện đan phi phàm khiến cả thế giới kinh ngạc mà còn ở bản lĩnh kiên cường đối mặt với những kẻ thù ngạo mạn. Tác giả khéo léo lồng ghép những cảm xúc nội tâm về gia đình và mục tiêu tối thượng, tạo nên một nhân vật đầy chiều sâu. Sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho Hoàng Tuyền Bí Cảnh, cùng với những đồng minh bất ngờ và những kẻ đối đầu cũ, hứa hẹn một hành trình đầy kịch tính. Bi kịch của kẻ yếu thế trước sức mạnh vượt trội được thể hiện rõ qua số phận của Cái Vịnh Tư, làm nổi bật sự tàn khốc của thế giới tu tiên.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong tĩnh thất, Lăng Hàn miệt mài với lò luyện, mỗi lần luyện chế Thất Tuyệt Phi Hỏa Đan lại là một cuộc đấu trí căng thẳng. Anh chỉ có vỏn vẹn năm phần tài liệu, không phải vì không muốn nhiều hơn, mà bởi túi tiền hạn hẹp. Dẫu vậy, nhờ sự hỗ trợ đắc lực từ Luân Hồi Thụ, mỗi khi hoàn thành một mẻ đan, anh đều có thể tổng kết, suy ngẫm, và loại bỏ những sai sót. Nhờ vậy, từ ba viên đan hoàn mỹ ở lần thứ tư, anh đã đạt tới bốn viên hoàn mỹ ở lần thứ năm, một bước tiến thần tốc đến khó tin. Một tháng trôi qua, chín viên Phi Hỏa Đan đã thành hình, bốn trong số đó đạt đến độ hoàn mỹ tột đỉnh. Anh tự hỏi, không biết Hàn chưởng quỹ sẽ kinh ngạc đến mức nào khi nhìn thấy thành quả này?

Mặc dù tu vi nguyên lực chưa có bước đột phá lớn, nhưng thần hồn của Lăng Hàn đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Luyện đan là một quá trình tiêu hao nguyên thần cực độ, nhưng cũng chính là một cách rèn luyện hiệu quả. Mục tiêu trước mắt của anh là bán đan dược, kiếm tiền để nâng cấp Tiên Ma Kiếm lên cấp bốn, còn cấp năm có thể từ từ tính sau, dù sao anh vẫn còn một chặng đường dài để đột phá Nhật Nguyệt Cảnh.

Rời Hắc Tháp, Lăng Hàn nghe Phạm Như kể về việc Cốc Môn đã đến quấy nhiễu nhiều lần, nhưng vì anh bế quan nên đành phải ra về trong bực bội. Nghe nói Cốc Hoang đã nổi giận, yêu cầu Lăng Hàn phải tự mình đến Cốc Môn cầu kiến, và hạn chót đã qua từ hôm qua. "Ngốc thiếu sao?" Lăng Hàn lắc đầu khinh thường, chẳng thèm bận tâm, anh sải bước ra khỏi cửa và hướng về hiệu buôn Mặc gia.

Tại Mặc gia, Hàn Hỏa, vị chưởng quỹ quen thuộc, ngỡ ngàng khi thấy Lăng Hàn. Ông ta nghĩ rằng có lẽ Lăng Hàn đã từ bỏ việc luyện chế Thất Tuyệt Phi Hỏa Đan vì quá khó, nên quay lại đổi đan phương khác dễ hơn. Nhưng khi Lăng Hàn đưa ra một bình đan dược và nói đó là "Thất Tuyệt Phi Hỏa Đan", Hàn Hỏa lập tức phun ra, ho sặc sụa, mặt đỏ bừng. Chỉ mới một tháng mà đã luyện thành Thần Đan cấp năm cực kỳ khó luyện này ư? Tuyệt đối không thể nào! Ông ta cho rằng Lăng Hàn đang đùa, nhưng khi Lăng Hàn cũng cười nói mình thích đùa, Hàn Hỏa mới thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên, khi ông ta mở nắp bình và đổ ra những viên đan dược đỏ rực, đang bốc cháy hừng hực, nhiệt lượng kinh người tỏa ra, Hàn Hỏa hoàn toàn sững sờ. Đây chính xác là Thất Tuyệt Phi Hỏa Đan vừa mới luyện thành! "Hàn thiếu, ngươi xác định không nói giỡn với lão hủ?" Ông ta run rẩy hỏi. Lăng Hàn vỗ vai ông ta, cười ha hả, bảo ông ta nên nâng cao khiếu hài hước. Với kinh nghiệm của một chuyên gia giám định, Hàn Hỏa có thể khẳng định chín viên đan này đều là mới tinh, dược tính mạnh mẽ. Ông ta suýt khóc vì kinh ngạc, nhận ra Lăng Hàn không hề đùa. "Một tháng luyện ra Thất Tuyệt Phi Hỏa Đan, quả thực tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả, độc nhất vô nhị!" Ông ta thốt lên, vừa nịnh bợ vừa thành tâm.

Lăng Hàn nghiêm mặt, nhờ Hàn Hỏa thu thập Thần Thiết cấp ba, không cần quan tâm chủng loại hay độ tinh khiết, chỉ cần đạt phẩm chất cấp ba, và anh sẽ dùng lợi nhuận từ việc bán đan dược để trả. Hàn Hỏa lập tức vỗ ngực đáp ứng, không thắc mắc. Lăng Hàn lại mua thêm vài phần tài liệu, vì anh còn phải tiếp tục luyện Thất Tuyệt Phi Hỏa Đan để làm nguồn tài nguyên. Hàn Hỏa vẫn còn choáng váng, nhưng ông ta hiểu rằng Lăng Hàn đã nhường một phần lợi nhuận lớn cho Mặc gia, một ân tình không hề nhỏ. Lăng Hàn giải thích rằng anh làm vậy để báo đáp Mặc gia đã giúp đỡ khi anh bị phục kích, lạc lối trong tinh không. Hàn Hỏa hoàn toàn thấu hiểu, và quyết định báo cáo sự việc lên cao tầng Mặc gia, dốc toàn lực thu mua Thần Thiết cho Lăng Hàn.

Trên đường trở về, Lăng Hàn cảm thấy tâm trạng vô cùng tốt. Sắp có Thần Thiết, anh có thể chuẩn bị cho Hoàng Tuyền Bí Cảnh. Sau đó, anh sẽ đột phá Nhật Nguyệt Cảnh và đi tìm Ngũ Tông cùng Côn Bằng Cung. Anh nhớ về Thiên Phượng Thần Nữ, không biết nàng giờ ra sao. Chắc nàng sẽ kinh ngạc lắm khi thấy anh trở về từ cõi chết, và tiến bộ thần tốc đến vậy. Anh cũng nhớ đến cha mẹ, Hổ Nữu, Hách Liên Tầm Tuyết, Chư Toàn Nhi, Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền. Kiếp này, anh mắc phải món nợ tình duyên còn nhiều hơn kiếp trước.

Trở lại Lẫm Thiên Tông, Lăng Hàn quyết định gác lại những suy nghĩ cá nhân, tập trung vào việc trở nên mạnh mẽ. "Hàn Lâm!" Một tiếng rống lớn vang lên. Trước cửa cung điện của anh, bốn người đang đứng, vẻ mặt giận dữ. Trong số đó có Phù Lương Dạ và Cái Vịnh Tư. "Hàn Lâm, đây là cơ hội cuối cùng, Cốc thiếu nói, hôm nay ngươi phải quỳ một đường tới Thiên Điểu Phong, hắn sẽ tha thứ cho sự bất kính của ngươi." Cái Vịnh Tư ngạo nghễ nói. Lăng Hàn nhìn hắn với vẻ mặt cổ quái, hỏi: "Ngươi nhanh quên vậy sao, lại muốn ăn đòn à?"

Một trung niên nam tử khác mở miệng, giọng trầm thấp như sấm, tản ra uy thế của Nhật Nguyệt Cảnh. Lăng Hàn hiểu ra, hóa ra Cái Vịnh Tư có chỗ dựa. Phù Lương Dạ cười lạnh, mong chờ cảnh Lăng Hàn bị làm nhục. Lăng Hàn không nói gì, bước tới mở cửa và đi vào. Bốn người kia tức điên, coi họ như không khí sao? "Hàn Lâm!" Cái Vịnh Tư đứng chắn cửa, ngăn Lăng Hàn. Ở Lẫm Thiên Tông có một cấm kỵ tuyệt đối: không được phép tự ý vào phòng người khác. Lăng Hàn mỉm cười, đưa tay chộp lấy, Cái Vịnh Tư đã nằm gọn trong tay anh: "Hiển nhiên, ngươi đã quên lần trước ta cảnh cáo, lại dám xông vào cửa!"

Cái Vịnh Tư còn chưa kịp phản ứng, đã bị Lăng Hàn tát một cái đau điếng: "Trí nhớ kém như vậy, xem ra không đánh không khôn ra!" Hắn vội vàng kêu cứu cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, Chư Thiên Sầu. Chư Thiên Sầu, một Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị trung kỳ, tức giận đến mức mũi lệch ra. Lăng Hàn dám công nhiên bắt người dưới mắt hắn, đây chẳng khác nào coi thường hắn. "Thả người!" Hắn trầm giọng nói, băng sương quấn quanh người, uy thế Nhật Nguyệt Cảnh như đại dương mênh mông ập tới. "Nếu ta không thả thì sao?" Lăng Hàn cười cợt. "Trước mặt ta, ngươi không có tư cách nói không!" Chư Thiên Sầu tiến lên một bước.

"Hắc hắc hắc, nhìn dưới bàn chân đi!" Lăng Hàn chỉ vào cánh cửa: "Đây chính là địa bàn của ta, không được ta cho phép, ngươi bước qua một bước, ngươi biết sẽ phải chịu xử phạt thế nào không?" Chư Thiên Sầu khựng lại, đây là cấm kỵ của tông môn, không ai dám vi phạm. Lăng Hàn lại giáng một cái tát nữa, Cái Vịnh Tư há miệng phun ra một ngụm máu tươi và một chiếc răng gãy. Chư Thiên Sầu thiếu chút nữa nhảy dựng lên, tên tiểu tử này đang cố ý khiêu khích hắn sao? Hắn đứng đây, cách Lăng Hàn chưa đầy một trượng, mà Lăng Hàn dám đánh người của hắn, đây chẳng khác nào đánh thẳng vào mặt hắn!

Phù Lương Dạ thì lạnh sống lưng, tự hỏi Lăng Hàn có phải là kẻ điên không, đã đắc tội Dương Hạo, giờ lại chọc giận toàn bộ Cốc Môn. "Thả người, ngày hôm nay liền tha cho ngươi một lần!" Chư Thiên Sầu cố nén giận. "Ha ha!" Lăng Hàn cười lớn, chỉ vào Chư Thiên Sầu: "Các ngươi nha, đầu óc đều có bệnh sao, rõ ràng là các ngươi chạy đến chỗ ta diễu võ dương oai, lại còn nói muốn tha ta một lần? Sách sách sách!" Ba, Lăng Hàn lại giáng một tát, Cái Vịnh Tư lại gãy thêm một chiếc răng, máu tươi phun trào.

Cái Vịnh Tư cảm thấy mình quá oan ức, rõ ràng là Chư Thiên Sầu đang uy hiếp Lăng Hàn, tại sao người bị đánh lại là hắn? Nhưng hắn đâu dám lý luận với Lăng Hàn, tên này rõ ràng là Ma Vương. "Hàn Lâm!" Chư Thiên Sầu cảm thấy khó thở, chỉ vào Lăng Hàn: "Ngươi không muốn lăn lộn trong tông sao?" "Ai, ngươi lại uy hiếp ta!" Lăng Hàn thở dài, ba, lại một tát, Cái Vịnh Tư lại gãy răng. "Chư đại nhân, van cầu ngươi đừng nói nữa!" Cái Vịnh Tư khóc lóc. Chư Thiên Sầu hừ một tiếng, xuất thủ, quy tắc hóa thành Thần Liên quấn về phía Lăng Hàn, muốn kéo Lăng Hàn và Cái Vịnh Tư ra khỏi cửa.

Lăng Hàn cười ha hả, lấy Cái Vịnh Tư che trước người. Cái Vịnh Tư kêu thảm thiết, thân thể bị mười mấy đạo Thần Liên xuyên thấu, một cái đâm vào mông hắn, gân xanh nổi lên cổ. "Tới đây cho ta!" Chư Thiên Sầu thu Thần Liên về, nhưng Lăng Hàn vẫn nắm chặt cánh tay Cái Vịnh Tư không buông. Cái Vịnh Tư bị kéo xé giữa hai luồng lực lượng đối nghịch, kêu thảm thiết. Chư Thiên Sầu đành nhẫn tâm, xuy lạp, máu tươi đầy trời, Cái Vịnh Tư bị xé thành hai mảnh, nhưng hơn nửa thân thể được Chư Thiên Sầu thu về, thoát khỏi tay Lăng Hàn. "A, không có ý tứ!" Lăng Hàn cười nói.

Chư Thiên Sầu nhìn chằm chằm Lăng Hàn, ánh mắt rét lạnh, nhưng vì đây là nơi ở của Lăng Hàn, hắn không thể ra tay. Hắn hít một hơi thật sâu, đè nén lửa giận: "Thiếu Chủ muốn ta mang câu nói, ngươi muốn trùng tu quan hệ với Cốc Môn mà nói, sau khi tiến nhập Hoàng Tuyền Bí Cảnh, phải lấy chí ít ba giọt Thiên Nguyên Chân Dịch ra, hiến cho Thiếu Chủ!" Cái Vịnh Tư cảm thấy uất ức tột độ. Nói xong, Chư Thiên Sầu không quay đầu lại rời đi, Phù Lương Dạ và người còn lại vội vàng đuổi theo. Cái Vịnh Tư cũng không kịp chữa thương, vội vàng nuốt đan dược, không muốn bị Lăng Hàn đánh nữa.

"Cốc Hoang này muốn mời chào ta, đại khái mục đích từ đầu chính là Thiên Nguyên Chân Dịch đi?" Lăng Hàn lẩm bẩm, tự hỏi Thiên Nguyên Chân Dịch là bảo vật gì mà đến con trai của Tinh Thần Cảnh cũng thèm muốn. Anh trở lại cung điện, bảo Phạm Như giữ cửa, rồi vào Hắc Tháp thỉnh giáo Vô Tướng Thánh Nhân. "Thiên Nguyên Chân Dịch?" Vô Tướng Thánh Nhân suy nghĩ một lát rồi giải thích: "Sau khi Hằng Hà Cảnh tọa hóa, máu của họ trải qua thời gian dài, mài đi hung sát khí, nhưng tinh hoa vẫn còn, có thể hình thành Thiên Nguyên Chân Dịch. Đối với Thần linh dưới Hằng Hà Cảnh, đây là chí bảo, chứa đựng lĩnh ngộ đại đạo của Hằng Hà Cảnh, có thể trợ giúp đề thăng cảnh giới." Lăng Hàn bừng tỉnh, thảo nào Cốc Hoang lại thèm khát đến vậy, hẳn là để đột phá Tinh Thần Cảnh. Ba giọt Thiên Nguyên Chân Dịch, có thể mang lại cơ hội cho hắn. Lăng Hàn lắc đầu, "Thật đúng là ích kỷ đến mức tận cùng, dựa vào cái gì để người khác đem bảo vật cho hắn?"

Lăng Hàn không bận tâm nhiều, lại bắt đầu luyện đan. Trước khi vào Hoàng Tuyền Bí Cảnh, anh phải nâng cấp Tiên Ma Kiếm lên cấp bốn, điều này đòi hỏi rất nhiều Chân Nguyên Thạch. Lần này, anh không dành toàn bộ thời gian luyện đan mà còn tu luyện, đề thăng nguyên lực và thể thuật. Nửa tháng sau, Nguyên Thừa Hòa muốn đột phá. Lăng Hàn không thể để Nguyên Thừa Hòa độ Thiên Kiếp trong tông, nên một mình rời tông, dùng Xuyên Vân Toa đến một nơi xa xôi, thả Nguyên Thừa Hòa ra để đối phương độ Thiên Kiếp. Với nền tảng vững chắc và thiên phú bất phàm, Nguyên Thừa Hòa dễ dàng vượt qua Thiên Kiếp, trở thành một Thần linh bên cạnh Lăng Hàn. Tàn Dạ cũng không gặp vấn đề gì khi độ kiếp, nhưng Nghiễm Nguyên và Chu Vô Cửu thì gặp chút trắc trở, thiên phú của họ quá bình thường, chỉ có thể dừng lại ở Sơn Hà Cảnh.

Lăng Hàn trở lại Lẫm Thiên Tông, tiếp tục bế quan khổ tu. Một tháng sau, anh mang đan dược mới luyện chế đến hiệu buôn Mặc thị. "Di, nhiều Thần Thiết như vậy!" Lăng Hàn kinh ngạc khi thấy không gian Linh Khí mà Hàn Hỏa đưa qua chất đầy Thần Thiết. Hàn Hỏa cười nói, Mặc gia đã biết chuyện và dốc sức giúp đỡ Lăng Hàn, thậm chí còn huy động từ các nơi khác chuyển Thần Thiết đến. Lăng Hàn ngạc nhiên, Mặc gia lại coi trọng mình đến vậy. Anh hiểu rằng Mặc gia đang đặt cược vào tương lai của anh, tin rằng anh có thể đạt đến Tinh Thần Cảnh, thậm chí Hằng Hà Cảnh. Lăng Hàn gật đầu, "Đa tạ," anh không nói lời sáo rỗng, bởi anh tin vào tiềm năng của mình.

Trở lại Lẫm Thiên Tông, Lăng Hàn bắt đầu nâng cấp Tiên Ma Kiếm. Chém chém chém... chỉ gần nửa ngày, tất cả Thần Thiết cấp ba đều hóa thành phế phẩm, nhưng Tiên Ma Kiếm vẫn còn một đoạn rất dài mới đạt cấp bốn. Phẩm cấp càng cao, lượng Thần Thiết cần càng nhiều. Lăng Hàn chỉ có thể chờ đợi, may mắn là Hoàng Tuyền Bí Cảnh còn hơn ba tháng nữa mới mở cửa. Lẫm Thiên Tông cũng bắt đầu phân phát danh ngạch vào Bí Cảnh. Lăng Hàn không quản những chuyện đó, anh chỉ chuyên tâm tu luyện và luyện đan. Tinh nguyên Ma Chủ đã cạn kiệt, nhưng anh vẫn có thể dùng đan dược tự luyện để duy trì tiến độ.

Tin tức tốt liên tiếp đến. Hiệu buôn Mặc thị liên tục gửi Thần Thiết, và Tiên Ma Kiếm cuối cùng đã được nâng lên cấp bốn. Giờ đây, để tiếp tục nâng cấp, nó cần Thần Thiết cấp bốn, với chi phí tăng gấp mười lần. Lăng Hàn quyết định phải kiếm đủ tiền trước khi mua sắm Thần Thiết cấp bốn. Anh đặt hết hy vọng vào chuyến đi Bí Cảnh lần này, mong tìm được bí thuật để bán lấy tiền. Bản thân anh cũng đã đạt đến cực cảnh trung kỳ, lực lượng bước vào Bát Tinh. Điều này thật đáng kinh ngạc, tất cả nhờ Luân Hồi Thụ đã giúp anh lĩnh ngộ cảnh giới.

Vũ Hoàng, Đinh Bình, Thủy Nhạn Ngọc, Hồ Phỉ Vân cũng có những tiến bộ rõ rệt. Vũ Hoàng là người nổi bật nhất, đạt tới trung cực vị đỉnh phong, cho thấy thiên phú võ đạo phi thường. Phong Phá Vân và Đinh Bình vừa nhảy vào trung cực vị, còn Thủy Nhạn Ngọc đạt đến Đại cực vị đỉnh phong. Hồ Phỉ Vân, phân thân của Loạn Tinh Nữ Hoàng, cũng tiến bộ thần tốc, đã bước vào Đại viên mãn đỉnh phong, sẵn sàng đột phá cực cảnh.

Cuối cùng, Hoàng Tuyền Bí Cảnh cũng mở ra. Nó không nằm ở Thiên Phong sơn, mà ở Tử Vong Cốc cách đó mười vạn dặm, một vùng đất từng bị coi là cấm địa, nơi "hữu tử vô sinh". Vạn năm trước, Tam Nguyên Thượng Nhân đã trấn áp điềm xấu ở đây, mở ra di tích này cho người đời thám hiểm. Đây có thể là di chỉ của một đại tông, được bảo vệ bởi cấm chế mạnh mẽ. Dù Tam Nguyên Thượng Nhân đã hóa giải một phần trận pháp, nhưng không thể hoàn toàn gỡ bỏ, nên Bí Cảnh chỉ mở cửa trăm năm một lần khi uy lực cấm chế yếu nhất, và chỉ Sơn Hà Cảnh mới có thể vào.

Tử Vong Cốc là một tử địa thực sự, không hoa, không cây, không dã thú hay chim chóc. Khí vụ đen bao phủ khắp nơi, khiến người ta chỉ muốn tránh xa. Nhưng giờ đây, nơi này lại chật kín người, nhiều người đến đây để thử vận may, dù không có danh ngạch từ Lẫm Thiên Tông. Lăng Hàn đảo mắt qua đám đông, và chợt nhìn thấy một người quen: Sa Nguyên! Ánh mắt anh không khỏi phát lạnh, toát ra sát ý nhè nhẹ. Kẻ này từng mơ ước bảo vật của anh, từng phái người truy sát anh. Mối thù này, Lăng Hàn chưa từng quên. Trước đây, Sa Nguyên luôn ở trong học viện hoặc phủ Sa Đại Tướng Quân, khó lòng báo thù. Nhưng giờ thì sao? Sa Nguyên vẫn ở Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, còn Lăng Hàn đã bước vào Sơn Hà cực cảnh, và đây là Bí Cảnh, không phải Điểm Tinh Thành. "Sa Nguyên a, ngươi nợ ta cũng nên hoàn trả!"

"Hắn chính là Sa Nguyên?" Vũ Hoàng hỏi. Lăng Hàn gật đầu. "Mấy huynh đệ chúng ta liên thủ, đồng thời làm thịt hắn!" Mộ Dung Thanh đằng đằng sát khí nói. Lăng Hàn lắc đầu: "Hắn là của ta!" Vũ Hoàng nói: "Vào Bí Cảnh, chúng ta chia nhau hành động." Phong Phá Vân cũng gật đầu, không muốn sống dưới sự bảo vệ của Lăng Hàn. Lăng Hàn biết không thể khuyên nhủ, dặn dò họ cẩn thận. Anh đã chuẩn bị đủ đan dược cho các huynh đệ, đồ đệ và Hách Liên Thiên Vân, bởi thực chiến cũng rất quan trọng.

"Hàn Lâm!" Hà Thao, Ngô Triết và bốn nam nữ trẻ tuổi khí vũ hiên ngang khác sóng vai đi tới. Họ là sáu Vương giả Sơn Hà Cảnh của Lẫm Thiên Tông, vô địch trong cảnh giới này. Nay có thêm Lăng Hàn, là bảy Vương giả. Lăng Hàn gật đầu chào hỏi. Ngô Triết đã vượt qua nỗi khó chịu từ thất bại trước, khôi phục lại sự tự tin. "Không sai biệt lắm nên đi rồi."

Đột nhiên, một vị cường giả từ trên trời giáng xuống, như một Thiên Đế, phía sau để lại thần hà vô tận, khiến Chư Thiên động dung. "Tam Nguyên Thượng Nhân!" "Là Thượng Nhân!" Nhiều người kêu lên, trên mặt hiện rõ sự thành kính. Ở tinh hệ này, cường giả Hằng Hà Cảnh là tồn tại mạnh mẽ nhất, trong lòng mọi người tựa như Chân Thần. Nhưng không ai thấy rõ mặt vị cường giả này, cả người ông ta quấn quang vô lượng thần quang. Hưu hưu hưu, lại có rất nhiều nhân ảnh bay vụt đến, tề tựu đứng sau Tam Nguyên Thượng Nhân, tổng cộng hai mươi bốn vị.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!