Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 23

Chương 23: Hoàng Tử Lên Tiếng

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 111 đến 115 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách sắc nét sự kiên định và trí tuệ phi thường của Lăng Hàn khi đối mặt với âm mưu hãm hại thâm độc. Tác giả khéo léo lồng ghép những màn đối đáp đầy châm biếm, phô diễn sự ngông cuồng nhưng có cơ sở của nhân vật chính. Bi kịch của Phong Lạc và An Học Minh không chỉ là sự thất bại trong âm mưu mà còn là minh chứng cho sự bất lực khi đối đầu với một kẻ mạnh mẽ và được hậu thuẫn. Sự can thiệp bất ngờ của Tam hoàng tử, cùng với việc hé lộ những mối quan hệ thâm sâu, đã nâng tầm câu chuyện, tạo nên một bức tranh quyền lực phức tạp và đầy kịch tính, hứa hẹn nhiều diễn biến hấp dẫn phía trước.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa sân, Lăng Hàn đối mặt với thanh niên áo lục, ánh mắt sắc như dao. "Ngươi là thứ gì?" Câu hỏi thẳng thừng của Lăng Hàn không chỉ thể hiện sự khinh thường mà còn là lời thách thức trực diện. Thanh niên áo lục, An Học Minh, đội trưởng thứ bảy của Hội chấp pháp, lập tức nổi giận. Hắn vận dụng khí thế Dũng Tuyền Cảnh, một áp lực tinh thần đáng sợ, nhằm đè bẹp Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn, với thần thức được cường hóa sau khi dùng Ất Tinh Đan, vẫn đứng vững như bàn thạch, không chút suy suyển. An Học Minh ngạc nhiên, không hiểu vì sao áp lực của mình lại vô hiệu.

Phong Lạc, kẻ chủ mưu đứng sau, vội vàng giới thiệu thân phận của An Học Minh, đồng thời ngấm ngầm bổ sung rằng An Học Minh là thủ hạ của huynh trưởng hắn, Phong Viêm. Hắn tin chắc Lăng Hàn đã rơi vào bẫy, không lối thoát. An Học Minh, với vẻ mặt đầy uy quyền, ra lệnh Lăng Hàn phải dẫn hắn đến nơi ở để lục soát.

"Dựa vào cái gì?" Lăng Hàn hỏi ngược lại, thái độ bất cần. An Học Minh cho rằng Lăng Hàn đang cản trở công việc của Hội chấp pháp, nhưng Lăng Hàn chỉ cười khẩy, ví von việc lục soát vô cớ như việc hắn nghi ngờ Viện trưởng Ngô Tùng Lâm ăn trộm xà phòng. Lời nói này khiến mọi người kinh hãi, bởi Ngô Tùng Lâm là một Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, một nhân vật không ai dám đắc tội. An Học Minh cũng giật mình, cho rằng Lăng Hàn là kẻ điên, dám xúc phạm cường giả Thần Thai Cảnh. Hắn ra lệnh bắt Lăng Hàn vì tội "phỉ báng Ngô đại nhân".

Tuy nhiên, Lăng Hàn nở nụ cười khinh miệt, cảnh báo mọi người đừng để bị lợi dụng, nếu không hắn sẽ không nương tay. Sự chần chừ hiện rõ trên khuôn mặt các thành viên Hội chấp pháp, họ không muốn dính vào cuộc chiến giữa những kẻ có quyền thế. An Học Minh, tức giận, ra lệnh cho Chung Lâm, một Tụ Nguyên tầng chín, ra tay. Chung Lâm, dù miễn cưỡng, vẫn phải tuân lệnh. Hắn tự tin có thể hạ Lăng Hàn trong mười chiêu. Nhưng Lăng Hàn chỉ lắc đầu: "Ngươi còn không có tư cách như vậy!"

Chung Lâm lao tới, Lăng Hàn không rút kiếm, chỉ vung một quyền. Cú đối đầu tạo ra sóng xung kích, và cả hai cùng lùi lại. Mọi người kinh ngạc, không thể tin một Tụ Nguyên tầng năm lại có thể đối chọi ngang ngửa với tầng chín. Chung Lâm, cảm thấy bị coi thường, dốc toàn lực thi triển "Ưng Kích Trường Không", tăng sức chiến đấu lên mười tinh. Nhưng Lăng Hàn chỉ mỉm cười, ánh mắt sắc bén lướt qua, tỏa ra khí thế mạnh mẽ. Chung Lâm cảm thấy như cừu bị hổ nhìn chằm chằm, võ kỹ của hắn mất đi sự chính xác. Lăng Hàn dễ dàng đá một cú vào mông Chung Lâm, khiến hắn ngã nhào, bụi bay mù mịt. Cả trường im lặng như tờ.

An Học Minh, thấy vậy, quyết định tự mình ra tay. Hắn là Dũng Tuyền Cảnh, mạnh hơn Lăng Hàn rất nhiều. Mạc Cao, lo lắng cho học trò, lập tức che chắn cho Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn nhẹ nhàng đẩy Mạc Cao ra, tự tin nói: "Lão sư yên tâm!" Mạc Cao kinh ngạc, không hiểu Lăng Hàn lấy đâu ra sự tự tin đó. Lăng Hàn quay sang An Học Minh, gọi hắn là "chó săn", thề sẽ "đập nát miệng ngươi". An Học Minh giận dữ, chuẩn bị ra tay thì một giọng nói uy nghiêm vang lên, khiển trách sự ồn ào trong học viện.

Tam hoàng tử Thích Phong Vân xuất hiện, với khí chất vương giả, cùng một mỹ nữ tóc đỏ nóng bỏng. Mọi người đều quỳ xuống hành lễ, trừ Lăng Hàn, người vẫn đứng thẳng như thương. Tam hoàng tử hỏi rõ sự tình. An Học Minh tự tin thuật lại câu chuyện, nhấn mạnh việc Phong Lạc báo mất huy chương Tử la lan do Tam hoàng tử tặng cho Phong Viêm, và "manh mối" đã chỉ thẳng Lăng Hàn. Phong Lạc cũng thêm dầu vào lửa, cúi đầu xin chịu phạt vì "bảo quản không tốt tín vật của điện hạ", đồng thời cười thầm vì nghĩ Lăng Hàn sẽ phải chịu tội nặng.

Tam hoàng tử, biết rõ mình mới tặng Lăng Hàn một huy chương Tử la lan hôm qua, hiểu ngay đây là một màn hãm hại. Hắn nhìn Lăng Hàn đầy thâm ý, rồi hỏi An Học Minh: "Vậy sao, các ngươi định làm như thế nào?" An Học Minh tràn đầy tự tin, khẳng định sẽ lục soát nơi ở của Lăng Hàn. Tam hoàng tử nhìn những thành viên Hội chấp pháp khác, hỏi ý kiến. Họ đều chần chừ, không muốn dính vào rắc rối.

Lăng Hàn bất ngờ lên tiếng: "Chậm!" An Học Minh cười gằn, cho rằng Lăng Hàn sợ hãi. Nhưng Lăng Hàn chỉ mở cửa, gọi "Hổ Nữu!" Một bóng dáng nhỏ bé lao ra, nhảy vào lòng Lăng Hàn. Lăng Hàn ôm Hổ Nữu, bình thản nói: "Được rồi, các ngươi tìm đi!" An Học Minh ra lệnh lục soát. Trong khi mọi người ùa vào, Lăng Hàn ôm Hổ Nữu ngồi xuống ghế. Tam hoàng tử và mỹ nữ tóc đỏ cũng ngồi xuống. Phong Lạc định ngồi theo, nhưng Lăng Hàn quát: "Tiểu viện của ta không cho phép chó đi vào!"

Phong Lạc tức giận, nhưng Lăng Hàn chỉ lắc đầu, nói: "Bị loại tiểu nhân vật như ngươi dây dưa nhiều, sẽ hạ thấp thưởng thức của ta! Giẫm ngươi thực sự là không có ý gì, đổi thành ca ca ngươi, miễn cưỡng còn có chút cảm giác thành tựu." Lời nói ngông cuồng này khiến Phong Lạc tức đến run người, chỉ vào Lăng Hàn mà gằn từng chữ: "Hiện tại ngươi cứ việc mạnh miệng, chờ sau đó ngươi chết chắc!" Lăng Hàn đáp lại bằng một nụ cười, mong Phong Lạc sớm "cút khỏi Hổ Dương Học Viện".

Đúng lúc đó, một tiếng thét kinh ngạc vang lên từ trong viện: "Tìm ra rồi!" An Học Minh bước ra, tay cầm một tấm huy chương Tử la lan, vẻ mặt đắc thắng: "Lăng Hàn, bây giờ ngươi còn có gì để nói?" Lăng Hàn liếc nhìn tấm huy chương, bình thản nói: "Cái này đương nhiên không phải vật của ta." Phong Lạc vội vàng tiếp lời, khẳng định đó là tín vật của Tam hoàng tử mà hắn "bị trộm". Lăng Hàn cười ha ha: "Ta đã nói mà, thông minh của ngươi có chút khuyết thiếu! Phải biết, ta là ngày hôm trước vừa mới đến Hoàng Đô, ngươi muốn vu oan, trước tiên phải điều tra rõ a!"

Phong Lạc sững sờ, vội vàng chữa lời. An Học Minh vẫn tự tin, cho rằng nhân chứng vật chứng đã rõ ràng. Lăng Hàn hỏi một câu: "Ta muốn hỏi một chút, ta ăn trộm đồ chơi này làm gì?" Phong Lạc lập tức giải thích đây là "tín vật của Tam hoàng tử", ai cũng khao khát sở hữu. An Học Minh cười lạnh, hỏi Lăng Hàn còn gì để nói.

Lăng Hàn thản nhiên: "Vấn đề thì không, có điều ta có món đồ muốn mời Tam hoàng tử xem qua." Tam hoàng tử phối hợp hỏi: "Há, là cái gì?" Lăng Hàn lấy ra tấm huy chương Tử la lan của mình. Cả đám người sững sờ, nhìn chằm chằm vào hai tấm huy chương giống hệt nhau. Phong Lạc lắp bắp, cho rằng Lăng Hàn đã "trộm một tấm khác". Nhưng Tam hoàng tử mỉm cười, xác nhận: "Há, đây là lễ vật mà ngày hôm qua ta đưa cho Lăng huynh."

Mọi người như bị sét đánh, không ngờ hai người lại phối hợp ăn ý đến vậy. Lăng Hàn tung tung tín vật trong tay, hỏi Tam hoàng tử: "Nghe nói cầm đồ chơi này, vào tửu lâu ăn cơm sẽ không cần trả tiền a?" Tam hoàng tử, dù hơi giật khóe miệng, vẫn cười lớn, hứa hẹn sẽ "phụ trách quản cơm nước". Lăng Hàn cười nói: "Hi vọng sau này Tam hoàng tử đừng hối hận."

Sau khi mọi chuyện sáng tỏ, Lăng Hàn quay sang Phong Lạc, hỏi: "Ta muốn thỉnh giáo một chút, ta đã có đồ chơi này, còn cần ăn trộm một cái sao?" Phong Lạc vẫn cố ngụy biện: "Ai biết ngươi có ham mê ăn trộm đồ vật hay không! Bất kể nói thế nào, vật bị mất tìm thấy ở chỗ của người, ngươi chính là kẻ trộm!" Lăng Hàn lắc đầu, gọi Phong Lạc là "ngớ ngẩn", "thằng hề". Phong Lạc tức giận nhảy dựng, nhắc đến ca ca Phong Viêm của mình.

Lăng Hàn quát: "Ồn ào!" rồi bước tới trước mặt Phong Lạc. "Xem ra, không ăn chút vị đắng, ngươi sẽ không thành thật." Phong Lạc hoảng sợ lùi lại. An Học Minh xông lên, định ngăn cản, nhưng mỹ nữ tóc đỏ của Tam hoàng tử đã chắn trước mặt hắn, rút ra hai cây chủy thủ sắc lạnh. Tam hoàng tử cũng lên tiếng, trấn an Lăng Hàn. Lăng Hàn không thèm để ý An Học Minh, tiếp tục tiến về phía Phong Lạc. Phong Lạc bỏ chạy, nhưng Lăng Hàn dễ dàng tóm lấy hắn, đánh cho một trận no đòn.

Sau khi đánh đủ, Lăng Hàn yêu cầu Phong Lạc kể rõ âm mưu hãm hại hắn. Phong Lạc, không chịu nổi đòn roi, đã khai ra toàn bộ sự thật, kéo cả An Học Minh và Vi Hà Nhạc vào. Tam hoàng tử nghiêm mặt, tuyên bố sẽ kiến nghị học viện xử lý nghiêm An Học Minh. Hắn cũng hỏi các thành viên Hội chấp pháp khác có nghe rõ lời thú tội không, và tất cả đều gật đầu. Vi Hà Nhạc run rẩy biện minh, nhưng Tam hoàng tử đã ra lệnh "Mang đi!" Ba kẻ chủ mưu bị áp giải rời đi.

Sau khi mọi người rời đi, Tam hoàng tử mỉm cười nói với Lăng Hàn, bày tỏ sự ngưỡng mộ với thành tựu đan đạo của Lăng Hàn, đặc biệt là việc Phó Nguyên Thắng cũng phải kính nể. Lăng Hàn chỉ cười nhạt. Hoàng tử một tiểu quốc không đáng để hắn coi trọng, nhưng hiện tại yếu thế, mượn sức hoàng tử cũng không sao, cùng lắm sau này giúp hắn lên ngôi.

Đến trưa, Ngô Tùng Lâm đến, đưa mười tấm ngân phiếu trị giá hàng triệu, cảm tạ Lăng Hàn đã truyền thụ Đại Nguyên Bổ Hồn Thuật. Lăng Hàn không khách khí nhận lấy, bởi hắn đang rất cần tiền. Ngô Tùng Lâm cũng nhân cơ hội thỉnh giáo, được Lăng Hàn tùy ý chỉ điểm vài câu then chốt.

Ngô Tùng Lâm vừa đi, Lưu Vũ Đồng cùng Lăng Tử Huyên liền tới. Lăng Hàn không ra ngoài ăn, tự mình chuẩn bị bữa trưa. Lưu Vũ Đồng bất ngờ nói lời xin lỗi, giải thích về Trần Vận Tường, kẻ mà gia tộc cô không thể động đến vì có con gái làm thiếp của Tôn Tử Diễm, một nhân vật kiệt xuất của Tôn gia – một trong Bát Đại Thế Gia Hoàng Thành. Lăng Hàn cười nhạt, quyết định tự mình ra tay giải quyết Trần Vận Tường.

Lúc này, một thanh âm êm tai vang lên, Lý Tư Thiền, một trong "Hoàng Đô Song Mỹ", xuất hiện. Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đều ngạc nhiên khi thấy đối phương ở đây, và ánh mắt hai mỹ nhân lóe lên "ngọn lửa chiến tranh". Lăng Hàn mời Lý Tư Thiền ở lại dùng bữa. Sau đó, Lăng Hàn hỏi Lý Tư Thiền đến tìm hắn có việc gì. Lý Tư Thiền đáp: "À, ta là cố ý đến thông báo ngươi, mấy ngày trước phát sinh một vụ địa chấn nhỏ, xuất hiện một dòng sông ngầm, lại có Linh khí cổ xưa xuôi dòng bay ra!"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!