Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong bóng tối tháp đen, Lăng Hàn lắng nghe lời Thánh Nhân Vô Tương truyền đạo. Mỗi câu, mỗi chữ đều như những vì sao dẫn lối, khiến Lẫm Thiên Tông vĩ đại bỗng chốc trở nên nhỏ bé. Chàng tự nhủ, nếu tin tức về một Thánh Nhân đang giảng võ trong Hắc Tháp của mình lan truyền, e rằng không chỉ cường giả Tinh Thần cảnh mà cả Tam Nguyên Thượng Nhân cũng phải cúi mình cầu kiến. Đại đạo mênh mông, khó tả bằng lời, nhưng Vô Tương Thánh Nhân, từng là đấng chí tôn, biết cách dẫn dắt chúng sinh. Giống như hố đen vô hình, nhưng ta vẫn có thể biết sự tồn tại của nó qua những tinh thể bị nó hút vào, lời giảng của Vô Tương Thánh Nhân cũng vậy, sâu sắc mà dễ hiểu, giúp Tàn Dạ cùng những người khác dần lĩnh ngộ. Dưới Luân Hồi Thụ, một ngày tu luyện bằng cả năm trời, đến cả Thánh Nhân Vô Tương cũng phải thốt lên rằng đây là bảo địa vô thượng, ước gì có thể tu luyện mãi mãi. Lăng Hàn gật đầu, một vị Thánh Nhân, dù chỉ là Tiểu Thánh, cũng là một trợ thủ đắc lực không thể tưởng tượng.
Tu La Ma Đế đứng cạnh, lòng đầy kính nể. Chủ nhân của hắn quả là phi thường, ngay cả một Thánh Nhân cũng có thể "lừa" về. Hắn chỉ muốn vẫy đuôi mừng rỡ, nhưng trong hình hài con người này, hắn lại chẳng có đuôi để vẫy, khiến hắn thấy buồn bực vô cùng.
Chiếc tinh thuyền nhỏ lướt đi trong vũ trụ, tĩnh lặng và êm đềm. Bỗng chốc, một tia kiếm quang chói lòa xé ngang không gian, mang theo thần văn đáng sợ, làm bừng sáng cả tinh vực và khiến thái dương xa xôi cũng phải lu mờ. Kiếm quang quét qua, các quy tắc thần liên rung động, tạo thành gợn sóng. Không chút do dự, tinh thuyền bị chém tan tành. Đây chỉ là một hạm nhỏ, phòng ngự tối đa đến Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh cao, nhưng chiêu kiếm kia lại đạt đến cấp độ Tinh Thần cảnh.
Một bóng người xuất hiện, toàn thân bao phủ trong khí tức hỗn độn, không thể phân biệt nam nữ, cao thấp. Kẻ đó đứng giữa tinh không, cẩn thận kiểm tra từng mảnh vỡ, chỉ khi xác nhận không còn dấu vết sự sống mới lấy ra một tinh hạm khác và rời đi. Sau một ngày, chiếc tinh hạm nhỏ đó lại xuất hiện, lượn một vòng quanh khu vực đổ nát rồi mới thực sự biến mất.
Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn trầm giọng: "Cũng thật cẩn thận!" Hắn đã ở trong Hắc Tháp khi tinh thuyền bị tấn công nên không cần né tránh. Nhận thấy sự cẩn trọng của kẻ địch, chàng kiên nhẫn chờ đợi, và quả nhiên, kẻ đó đã quay lại để kiểm tra. Một tâm tư như vậy, thật đáng sợ.
Vô Tương Thánh Nhân nói: "Tiểu tử, xem ra ngươi đắc tội không ít người."
"Không phải xem ra, mà là sự thật," Lăng Hàn cười nhẹ, "Nhưng không lâu nữa, ta sẽ quét sạch mọi thứ, bắt từng kẻ một, để chúng tự gánh lấy ác quả." Dù lời nói có vẻ ngông cuồng, nhưng Vô Tương Thánh Nhân không phản bác. Với chí bảo như Luân Hồi Thụ, Lăng Hàn quả thực có quyền kiêu ngạo.
Lăng Hàn đang cố đoán thân phận kẻ tấn công. Có thể là Ám Dạ Đường, cũng có thể là kẻ khác. Nhưng ở Hợp Ninh Tinh chỉ có vài cường giả Tinh Thần cảnh, chỉ cần chàng đủ mạnh, sẽ tìm ra chúng. Mỗi cường giả đều có khí tức đặc thù, khó có thể làm giả.
"Nhưng bây giờ làm sao đến Phi Vân Tinh đây?" Lăng Hàn băn khoăn. Mất tọa độ tinh không, chàng như lạc vào một mê cung khổng lồ không lối thoát. Điều này đồng nghĩa với việc mất rất nhiều thời gian, có lẽ phải mấy chục, mấy trăm năm nữa mới đến được Phi Vân Tinh. "Dù sao cũng phải thử," chàng quyết định, "Tinh thuyền đã bay hơn hai tháng, cách Phi Vân Tinh cũng không quá xa, hẳn có cơ hội." Lăng Hàn lấy Xuyên Vân Thoa ra, cố gắng xác định phương hướng rồi bay đi. Nhưng lần này, chàng thực sự chỉ đi mò mẫm.
Một tháng sau, Phi Vân Tinh vẫn xa vời vợi, không biết ở đâu. Lăng Hàn thở dài, dù tháng qua chàng không hề nhàn rỗi, cùng với hai tháng trước, phần lớn thời gian chàng ngộ đạo dưới Luân Hồi Thụ, tích lũy lĩnh ngộ, mở ra tòa Sơn Hà thứ năm. Chàng đã có cảm ngộ sâu sắc, nhưng trên vấn đề tìm kiếm Phi Vân Tinh, chàng dường như rơi vào ngõ cụt. Nửa tháng sau, cảm ngộ đã đủ, lại có Vô Tương Thánh Nhân giảng giải, cùng tinh nguyên Ma Chủ trợ giúp. Chàng… sắp đột phá! Không phải Nhật Nguyệt Cảnh, mà là cực hạn của Sơn Hà Cảnh.
Nhanh sao? Không hề! Lăng Hàn sở hữu Luân Hồi Thụ, từ khi rời mộ lớn đến giờ, chàng đã tìm hiểu hơn một trăm năm. Nếu vẫn không thể lĩnh ngộ bí mật của tòa Sơn Hà thứ năm, thì sau này chàng cũng không thể nào làm được.
Lăng Hàn thu Xuyên Vân Thoa, đứng ngạo nghễ trong tinh không. Ầm ầm ầm, thiên kiếp đúng hẹn mà đến. Đây là lực lượng duy nhất khắp vũ trụ, không gì có thể ngăn cản. Lăng Hàn thở dài, mới hơn một năm, chàng lại phải trải qua một lần giày vò như địa ngục. "Thần cốt, nát cho ta!" Chàng chủ động phá nát thần cốt, rèn luyện dưới thiên kiếp. Thần Thiết cấp bốn và cấp năm, nhìn như chỉ kém một cấp, nhưng khoảng cách lại như trời và đất. Thể phách của Lăng Hàn trước đó chỉ ở mức trên cấp bốn, dưới cấp năm. Chỉ khi trải qua lần rèn luyện này, chàng mới có thể đạt đến cấp độ Nhật Nguyệt Cảnh. Chàng thầm gật đầu, nếu không tu luyện ngũ đại cảnh giới đến cực hạn, thể phách của chàng sẽ không thể đạt đến đỉnh cao nhất thế gian. Khi đó, dù chàng không có chút sức lực nào, Thánh Vương cũng không thể làm gì được chàng.
Tuy nhiên, Bất Diệt Thiên Kinh không phải do chàng sáng tạo. Dù chàng là người thứ hai tu luyện, vậy người thứ nhất thì sao? Vị cường giả đó chắc chắn đã chết, vì thế Hắc Tháp mới tìm chủ nhân mới. Người sáng tạo hẳn đã tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh đến cực hạn, nhưng vẫn chết. Điều này nói lên rằng, cực hạn của Bất Diệt Thiên Kinh không phải cực hạn của võ đạo, nên mới có lực lượng mạnh hơn đánh nát. Lăng Hàn gạt bỏ tạp niệm, chàng còn cách đỉnh cao võ đạo rất xa, chưa cần lo lắng chuyện đó.
Thần cốt toàn thân chàng nát tan, hóa thành những hạt căn bản cực nhỏ, được thiên kiếp rèn luyện. Cùng là Thần Thiết cấp năm, chắc chắn vẫn có sự khác biệt, giống như Tiểu Cực Vị còn phân tiền kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh cao. Hoặc là không làm, muốn làm thì phải làm tốt nhất. Ầm ầm ầm, tiếng sấm nổ vang trời, trong hư không, quy tắc thiên địa vô cùng bạc nhược. Sơn Hà Cảnh có thể phi hành, không gian cũng dễ bị phá hủy. Tia điện dài vạn trượng tàn phá, nơi đây biến thành một lôi hải, cực kỳ chói mắt. Ngay cả Lăng Hàn cũng cảm thấy thiên kiếp lần này bất thường, uy lực lớn hơn rất nhiều so với trước. Năm tòa Sơn Hà, cực hạn chân chính, trời cao không dung!
Nửa ngày sau… Thiên kiếp tan biến, tất cả khôi phục yên tĩnh. Lăng Hàn đứng đó, bình tĩnh lĩnh hội. Khác với trước đây, lực lượng của chàng không tăng vọt, mà là… mở ra một cánh cửa, cho phép chàng tăng lực lượng lên một bước nữa, lên Thất Tinh, Bát Tinh, Cửu Tinh, thậm chí Thập Tinh. Nhưng cuối cùng đạt đến mấy tinh, còn tùy thuộc vào thiên phú và ngộ tính của chàng, xem chàng có thể tu tòa Sơn Hà thứ năm đến trình độ nào.
Xa xa, một đạo hào quang nhỏ bé lấp lóe, một chiếc tinh thuyền đang tiến đến. Lăng Hàn theo bản năng muốn trốn vào Hắc Tháp, nhưng chàng lập tức tỉnh táo lại – đây không phải kẻ tấn công trước đó, mà là cứu tinh của chàng! Có lẽ động tĩnh của thiên kiếp quá lớn đã thu hút chiếc tinh thuyền này, cố ý chạy đến xem xét. Tốt rồi, lần này cuối cùng không cần chạy loạn trong tinh không nữa. Lăng Hàn mỉm cười, đây thực sự là chuyện tốt nối gót đến. Chàng lấy ra một viên Dịch Dung đan và nuốt vào.
Tinh thuyền đến gần Lăng Hàn, nhưng không dừng lại, chỉ giảm tốc độ. Khi khởi động, tinh thuyền tiêu hao Chân Nguyên Thạch nhiều nhất, nên dù đối phương chịu cho Lăng Hàn lên thuyền, cũng không cần thiết phải dừng hẳn. Thân hình Lăng Hàn bay lên, tinh thuyền không mở tấm chắn. Điều này rất bình thường, không gặp nguy hiểm thì mở tấm chắn làm gì, hoàn toàn lãng phí Chân Nguyên Thạch.
Chàng đáp xuống boong thuyền, ba người đàn ông đang chờ sẵn. "Các hạ xưng hô thế nào?" Một nam tử hỏi. Hắn là cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, khí tức mạnh mẽ, tạo ra áp chế. Ban đầu hắn rất thận trọng, nhưng cảm nhận được khí tức của Lăng Hàn chỉ là Sơn Hà Cảnh, liền lập tức thả lỏng.
Lăng Hàn ôm quyền: "Tại hạ Hàn Lâm, trước gặp phải cường đạo tinh hải, may mắn thoát chết, nhưng mất tinh thuyền không thể đến nơi. May mắn gặp được chư vị cứu giúp." Nếu kẻ tấn công kia nghĩ đã thành công, vậy chàng tại sao không tạm thời giữ bí mật thân phận, cho mình một môi trường trưởng thành yên ổn?
"Hóa ra là Hàn tiểu hữu." Nam tử kia gật đầu. Dù không biết lời Lăng Hàn thật giả, nhưng hắn không tin đối phương lại cố ý chờ ở đây để giăng bẫy, vì tinh hải quá rộng lớn, ai có thể nắm giữ đường hàng không của người khác? "Tiểu hữu muốn đi đâu?" Hắn hỏi. "Phi Vân Tinh." Lăng Hàn đáp. Nam tử kia không khỏi cười: "Thật vừa vặn, chúng ta cũng muốn đi Phi Vân Tinh, vậy tiện đường đưa tiểu hữu một đoạn." "Đa tạ!" Lăng Hàn vội nói. Ở Thần giới, thực lực đại biểu tất cả, một cường giả có thể giúp người làm điều tốt, chuyện này rất không dễ dàng.
Nam tử kia phất tay, bảo một thủ hạ đưa Lăng Hàn xuống nghỉ ngơi. Lăng Hàn trò chuyện với người kia, biết được đây là đội buôn của Mặc gia. Đại hán vừa nãy tên Mặc Cô, là một nhân vật trung kiên của Mặc gia. Mặc gia có bổn gia ở Nam Phong Tinh, nhưng vì kinh doanh mậu dịch tinh vũ, họ có phân bộ khắp các tinh cầu, các Đại Hoàng Triều, khiến địa vị Mặc gia rất siêu nhiên. Nếu Nam Phong Hoàng Triều muốn gây bất lợi, họ có thể đổi chỗ khác, tạo dựng gia viên mới. Chuyến này, họ vận chuyển lượng lớn hàng hóa đến Phi Vân Tinh. Thật đúng lúc, vì Lăng Hàn độ thiên kiếp đã khiến họ chú ý, nên mới lệch khỏi đường hàng không để xem xét. Lăng Hàn thầm ghi nhớ ân tình này. Người ta cứu giúp có thể không nghĩ đến báo đáp, nhưng nếu chàng không biết cảm ơn, vậy thật uổng công làm nam nhi.
Chàng thực sự đã lệch xa đường hàng không từ Hợp Ninh Tinh đến Phi Vân Tinh, nhưng vận khí không tệ, cách Phi Vân Tinh cũng không quá xa. Bởi vậy, chỉ sau bảy ngày, tinh thuyền đã đến Phi Vân Tinh. Mặc Cô, thân là cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, tự nhiên không thể quan tâm đến "tiểu nhân vật" như Lăng Hàn, suốt bảy ngày không đến thăm chàng. Cho đến khi tinh thuyền hạ cánh, Lăng Hàn mới gặp lại đối phương và lần thứ hai bày tỏ lòng cảm kích.
Lăng Hàn mua một tấm bản đồ trong thành, đối chiếu một chút, phát hiện mình cách Lẫm Thiên Tông không xa. Phi Vân Tinh chỉ có hai Hoàng Triều là Tứ Hải Hoàng Triều và Thiên Quân Hoàng Triều, nhưng lãnh thổ gộp lại cũng không lớn bằng địa bàn của Lẫm Thiên Tông. Hết cách rồi, dù Tam Nguyên Thượng Nhân không hứng thú tranh bá thiên hạ, nhưng Lẫm Thiên Tông chiếm địa bàn lớn như vậy, lẽ nào hai Hoàng Triều còn dám tấn công? Ngược lại, Hoàng Triều vẫn còn tồn tại đã là tốt lắm rồi. Hơn nữa, địa bàn của Hằng Hà Cảnh nhỏ hơn Tinh Thần cảnh, nghe có hợp lý không? Bởi vậy, trạng thái hiện tại này mọi phương diện đều có thể chấp nhận.
Hiện tại Lăng Hàn đang ở Thiên Quân Hoàng Triều, cách sơn môn Lẫm Thiên Tông khoảng một tháng lộ trình nếu đi bằng Phi Vân Thoa. Nếu đi bộ, phải mất ít nhất nửa năm. "Xuất phát!" Lăng Hàn lấy Xuyên Vân Thoa ra, bay về Lẫm Thiên Tông. Bảy ngày sau, chàng tiến vào phạm vi thế lực của Lẫm Thiên Tông, rồi mười mấy ngày sau nữa, chàng mới đến sơn môn của tông môn.
Chà, chẳng trách gọi là Lẫm Thiên Tông! Trước mắt chàng, một ngọn núi cao vút mây xanh, ngay cả khi mở Chân Thị Chi Nhãn, chàng cũng không thể nhìn thấy đỉnh núi. Khu vực bị mây che khuất có lẽ phải mấy vạn trượng. Đây chính là chính phong của Thiên Phong Sơn, Xuyên Vân Phong. Ngoài chính phong này, còn có bảy phụ phong, cũng cao ngất nhưng không ngọn nào bằng. Đến đây không thể điều khiển Xuyên Vân Thoa chạy loạn, Lăng Hàn hạ xuống đi bộ. Đây là trọng địa của Lẫm Thiên Tông, nhiều nơi cấm đi lại, bày các loại cấm chế, có đệ tử trong tông tuần tra. Lăng Hàn không phải đến để lừa gạt, nên chàng không có ý định lợi dụng Hắc Tháp để vào cấm địa, mà đi theo đại lộ, đến dưới một tòa thứ phong.
Chàng hỏi thăm mới biết, vốn dĩ một chủ và bảy thứ phong đều không cho phép người ngoài vào, nhưng mấy ngày nay thì khác. Trong tông có mấy vị đệ tử hạt giống đang muốn chiêu mộ thị vệ, thu hút rất nhiều người đến đây tòng quân. Trước đó đã nói, chỉ có đệ tử hạt giống mới có tư cách chiêu mộ thị vệ, mà trở thành thị vệ, trừ việc không được tài nguyên tu luyện, đãi ngộ khác thực ra không khác đệ tử chính thức, thậm chí khi đệ tử hạt giống được Tam Nguyên Thượng Nhân chỉ điểm, thị vệ vẫn có thể đứng một bên bàng thính! Sức hấp dẫn này lớn đến mức nào? Đừng nói người ngoài không vào được Lẫm Thiên Tông, ngay cả trong tông, nhiều đệ tử bình thường cũng hao tâm tổn sức muốn trở thành thị vệ của một đệ tử hạt giống nào đó. Hơn nữa, mỗi đệ tử hạt giống tương lai chắc chắn sẽ trở thành cường giả tuyệt thế, ít nhất cũng là tồn tại Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn. Ngưỡng cửa Tinh Thần cảnh thực sự quá khó vượt qua, nhưng Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn còn chưa đủ ghê gớm sao? Nếu có thể nương tựa vào cường giả như vậy, sẽ giúp ích rất lớn cho sự phát triển của bản thân sau này.
Nói tóm lại, hiện tại Bạch Vân Phong, một trong bảy thứ phong, người đông như mắc cửi, đều khát khao trở thành thị vệ của một đệ tử hạt giống nào đó. Mỗi đệ tử hạt giống chỉ có thể có tối đa ba thị vệ, nên tự nhiên là nhiều người tranh giành.
"Tránh ra, tránh ra!" Chỉ nghe phía sau truyền đến tiếng nói, bốn nam tử mở đường mà đến. Phía sau là một người trẻ tuổi mặt mày âm trầm, khí huyết dồi dào, rất trẻ nhưng tu vi đã đạt đến Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, rất kinh người. "Đây là ai mà hung hăng bá đạo thế, lẽ nào là đệ tử trọng điểm?" Một người gần đó hỏi. "Ngươi ngay cả hắn cũng không biết?" "Ta tại sao phải biết hắn?" "Khà khà, hắn là Trương Đồng, thị vệ của Dương Hạo đại nhân." "Cái gì, Dương Hạo! Chính là thiên tài siêu cấp kia, chỉ dùng sáu trăm năm đã đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh Dương Hạo đại nhân?" "Đương nhiên!" "Tê… nhưng trâu bò cũng là Dương đại nhân, liên quan gì đến hắn?" "Ngươi không biết, Trương Đồng đã từng là đệ tử trọng điểm của Lẫm Thiên Tông, cố ý từ bỏ thân phận này để theo Dương đại nhân! Lúc trước nhiều người nói hắn ngốc, nhưng bây giờ thì sao, thậm chí có vài đệ tử hạt giống cũng muốn theo Dương đại nhân, đáng tiếc Dương đại nhân căn bản không thèm!" "Thật hay giả?"
Trong khi nói chuyện, bốn người mở đường đã đến phía sau Lăng Hàn. Những người khác đều ngoan ngoãn nhường đường, khiến Lăng Hàn trông rất đột ngột. "Tiểu tử, không nghe bảo ngươi cút sao?" Bốn nam tử lạnh lùng hừ nói. Lăng Hàn cười nhạt: "Thực lực không mạnh, nhưng phô trương không nhỏ nhỉ." "Cái gì!" Một nam tử tiến lên, "Ngươi có biết, Thiếu chủ nhà ta là ai không?" "Há, là ai?" Lăng Hàn cười nói, chàng thật sự không để ý. "Trương Đồng, Đồng thiếu!" Nam tử kia ngạo nghễ nói, như thể hắn chính là Trương Đồng. Lăng Hàn "à" một tiếng, nói: "Nói như vậy, các ngươi chính là chó săn của chó săn, là nhị cẩu tử sao?" "Ngươi, ngươi, ngươi…" Nam tử kia tức giận đến chỉ vào Lăng Hàn, "Ngươi sống thiếu kiên nhẫn sao?" "Há, đây chính là đạo đãi khách của Lẫm Thiên Tông?" Lăng Hàn hỏi. "Sai rồi, chúng ta không phải đệ tử của Lẫm Thiên Tông, sẽ không bị tông quy hạn chế." Nam tử này âm trầm nói, rồi vung tay, "Các anh em, chúng ta đến cho tên này một bài học sâu sắc." "Khà khà khà!" Ba người khác cũng đứng dậy, nhìn chằm chằm Lăng Hàn như sói đói nhìn thỏ trắng.
Sau khi Lăng Hàn tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, khí tức nội liễm, cả người thâm trầm như đại dương, rất khó nhìn ra chàng mạnh mẽ. Mà chàng đột phá cực hạn của Sơn Hà Cảnh đã là chuyện một tháng trước, bây giờ, lực lượng đã thẳng tiến Thất Tinh! Lực lượng Thất Tinh ở Sơn Hà Cảnh đỉnh cao, khái niệm này nghĩa là gì?
Chàng liếc nhìn Trương Đồng: "Thủ hạ của ngươi cắn loạn, ngươi mặc kệ không quản sao?" "Đánh gãy răng hắn cho ta!" Trương Đồng biến sắc, lạnh lùng nói. Vốn dĩ hắn cũng không để Lăng Hàn vào mắt, loại tiểu nhân vật này đánh thì đánh, hắn sẽ không thèm liếc mắt nhìn. Hung hăng thì đã sao, tại sao thị vệ của Dương Hạo đại nhân không thể hung hăng? Phải biết Tam Nguyên Thượng Nhân cũng có ý định thu Dương Hạo làm đệ tử thân truyền! Một khi Dương Hạo thật sự thành đệ tử thân truyền của cường giả Hằng Hà Cảnh, vậy hắn nghênh ngang đi lại trong Lẫm Thiên Tông thì đã làm sao? "Khà khà khà!" Bốn con chó săn cười gằn, Trương Đồng làm người bá đạo, bọn họ cũng hung hăng quen rồi, hoàn toàn không biết cái gì gọi là thu liễm. Người xung quanh vội lùi lại, sợ bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến. Kia là Trương Đồng mà, ai dám quản chuyện bao đồng? Hơn nữa, bọn họ cũng không phải đệ tử của Lẫm Thiên Tông, lại có lập trường gì mà quản?
"Hừ, khinh người quá đáng!" Đúng lúc này, một cô gái mặc áo xanh từ trong đám đông bước ra. "Một bầy chó săn mà thôi, cũng dám hung hăng thế!" Trương Đồng liếc nhìn nàng, không khỏi lộ vẻ kinh diễm. Đây là một mỹ nữ tuyệt sắc, tóc đen như thác nước, da thịt trắng tuyết, ngũ quan cực kỳ tinh xảo, đặc biệt là đôi mắt to, như biết nói, tràn ngập mị lực thiếu nữ. Lòng hắn không khỏi rung động: "Vị cô nương này, xưng hô thế nào?" "Ngươi quản ta là ai, bổn cô nương chính là không ưa loại ác bá tùy tiện bắt nạt người như các ngươi!" Mỹ nữ áo xanh ngẩng cổ lên nói, như thiên nga kiêu ngạo.
"Sư muội!" Lại có một nam tử chen ra, vóc người cao lớn, vạm vỡ đến kinh người, nhưng không hề toát ra khí phách, ngược lại có chút sợ hãi rụt rè. Hắn vừa cúi đầu khom lưng với đám Trương Đồng, vừa nói: "Thật không tiện, thật không tiện, đây là sư muội của ta, nói chuyện làm việc có chút kích động, các vị chớ trách, chớ trách." Mọi người nhìn thấy, đều thầm lắc đầu. Tính cách của đôi sư huynh muội này thật cực đoan, một người ghét cái ác như thù, một người khác lại nhát gan sợ phiền phức.
Trương Đồng cười gằn: "Một câu không tiện là xong hết mọi chuyện sao?" "Cái kia… Trương thiếu gia, ngài muốn thế nào?" Tráng hán hỏi. "Xông vào bản thiếu, đương nhiên phải cẩn thận nhận lỗi! Không bằng vậy, chờ lát nữa chúng ta đến Thiên Viễn tửu lâu uống chút rượu, nói chuyện phiếm." Trương Đồng nhìn chằm chằm mỹ nữ áo xanh, trong lòng ngứa ngáy. Mọi người bừng tỉnh, đàn ông ai mà không hiểu ý ngoài lời đó, Trương Đồng chính là muốn… à. "Cái này…" Tráng hán do dự. "Sư huynh, hắn chỉ là một con chó săn, tại sao chúng ta phải e ngại hắn?" Mỹ nữ áo xanh tức giận nói. "Sư muội, ta đã nói với muội bao nhiêu lần, đừng gây chuyện, ai!" Tráng hán thở dài. Nhưng khi mọi người nghĩ hắn sẽ thỏa hiệp, hắn lại làm ra tư thế tiến công nói: "Ai cũng đừng hòng làm nhục sư muội của ta!" Khoảnh khắc này, hắn thực sự uy phong lẫm lẫm, không còn một chút uất ức nào.
Trương Đồng không khỏi cười ha ha: "Hóa ra là ngốc thiếu! Bắt cho bản thiếu!" Hắn duỗi tay chỉ vào tráng hán, tin rằng chỉ cần bắt người này, vậy mỹ nữ áo xanh kia khẳng định chỉ có thể mặc cho hắn bài bố. Bốn chó săn tuân lệnh, tự nhiên không còn nhớ đến việc đối phó Lăng Hàn, mà như hổ đói sói vồ nhào vào tráng hán kia.
Dù trước đó tráng hán có vẻ nhu nhược, nhưng khi không thể thỏa hiệp, hắn cũng lộ ra vẻ hung hãn. Hai nắm đấm rung lên, va vào nhau, nhất thời, tạo ra một đạo sóng gợn đáng sợ. Nắm đấm của hắn cổ trướng, trước chỉ to bằng cái bát nhỏ, dù lớn nhưng vẫn trong phạm vi bình thường. Nhưng giờ đây, nó ít nhất gấp ba lần, hóa thành màu trắng, có ánh sáng kim loại lấp lánh. Vù, cánh tay hắn cũng dập dờn theo, như sóng nước, không ngừng từ cổ tay dâng lên vai. Sau mỗi lần gợn sóng, trên nắm đấm của hắn sẽ thêm một đạo thần văn, trở nên mạnh mẽ hơn. "Ồ, đây là võ kỹ gì, rất thú vị nha." Lăng Hàn đứng một bên quan sát, chàng không vội nhúng tay.
Xèo, bốn chó săn đã nhào tới, đồng loạt ra tay. Oành oành oành oành, tráng hán ra quyền, nhanh vô cùng, trong nháy mắt đánh ra bốn quyền, phân biệt va chạm với bốn chó săn. Toàn thân hắn như lò xo, tràn ngập co giãn, nên sau khi đánh ra một quyền, dựa vào lực phản chấn có thể nhanh chóng đánh ra quyền thứ hai. Lăng Hàn nhìn kỹ, mỗi khi ra một quyền, thần văn trên nắm tay của tráng hán sẽ biến mất một đạo, lực chiến đấu sẽ giảm đi một chút. Thú vị, quyền lực sẽ suy yếu theo số lần ra quyền, nhưng chỉ cần hơi ngừng một chút, quyền lực lại sẽ tăng cường, lực chiến đấu chập chờn bất định.
Tu vi của tráng hán kia là Sơn Hà Cảnh Tiểu cực vị hậu kỳ, còn bốn chó săn này có ba kẻ tu vi tương đương, một người thì mạnh hơn, đạt đến Tiểu cực vị đỉnh cao. Bởi vậy, quyền đầu tiên của tráng hán đều đánh vào tên Tiểu cực vị đỉnh cao kia, đây là đòn mạnh nhất của hắn. Chiến một hồi, không chỉ người ngoài hiểu rõ, mà ngay cả bốn chó săn cũng phản ứng lại. "Tăng nhanh công kích, không cho hắn cơ hội khôi phục quyền lực!" Bốn người công kích càng ngày càng nhanh, buộc tráng hán phải ra sức vung quyền. Cứ như vậy, dù thần văn trên nắm tay hắn sẽ tự động khôi phục, nhưng tốc độ khôi phục kém xa tốc độ tiêu hao, lực công kích tự nhiên giảm mạnh.
"Không cho phép các ngươi bắt nạt sư huynh của ta!" Mỹ nữ áo xanh phát kiếm, vẻ mặt tức giận. "Cô nương, mọi người chỉ là luận bàn thôi, không cần ngạc nhiên thế." Trương Đồng cười nói, đưa tay nhấn một cái, mỹ nữ áo xanh như gặp áp lực nặng nề, thân thể mềm mại run rẩy, ngay cả đứng cũng không vững. Tu vi của Trương Đồng là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, còn mỹ nữ áo xanh chỉ là Tiểu cực vị sơ kỳ, chênh lệch giữa hai bên như trời và đất. "Sư muội!" Tráng hán thốt lên, nhưng bốn chó săn đã tìm ra chiến thuật nhằm vào hắn, nhốt hắn lại, sao có thể trợ giúp mỹ nữ áo xanh?
"Đây thực sự là Lẫm Thiên Tông sao, tại sao lớn lối thế?" Có người không cam lòng, nhỏ giọng nói. "Hết cách rồi, ai bảo chúng ta không phải đệ tử của Lẫm Thiên Tông, Lẫm Thiên Tông muốn xen vào cũng chỉ có thể quản chuyện trong tông." "Ai, thực sự là không nhìn nổi!" "Ta nói, gây chuyện không phải tiểu tử kia sao, rõ ràng họa là hắn xông ra, nhưng bây giờ lại như người không liên quan đứng một bên xem cuộc vui." "Đúng, tên này không phải loại tốt!" Rất nhiều người đều chĩa mũi nhọn về Lăng Hàn, chỉ cảm thấy tên này vong ân phụ nghĩa. Người ta rõ ràng vì hắn mới dũng cảm đứng ra, nhưng bây giờ thì hay rồi, tên này phủi mông một cái, coi như không có chuyện gì.
Lăng Hàn tự nhiên nghe rõ, nhưng làm như không nghe thấy. Chàng muốn xem tiềm lực của tráng hán này ra sao, liệu có thể trong nghịch cảnh tìm ra cách hóa giải hay không, bằng không thì thực là một kẻ mãng phu. "Sư muội!" Tráng hán không ngừng gọi, vẻ quan tâm lộ rõ trên mặt. "Sư huynh, không cần phải để ý đến ta!" Mỹ nữ áo xanh miễn cưỡng nói, nhưng dưới áp lực mạnh mẽ, chỉ nói vài câu đã khiến nàng thở hồng hộc.
Tráng hán kia giận dữ, tóc đen bay múa, một vầng sáng vàng óng từ lòng bàn chân phát ra, dâng lên đỉnh đầu rồi biến mất không còn tăm hơi. Nhưng trên nắm đấm của hắn lại bỗng nhiên thêm mười đạo thần văn. Hắn nhất thời thần uy quá độ, oành oành oành, trong nháy mắt đánh cho bốn chó săn kêu rên liên hồi, từng kẻ bay ra ngoài. Lăng Hàn không khỏi bật cười, có một cảm giác không biết nói gì. Chàng muốn xem tráng hán này sẽ nghĩ ra cách hóa giải gì, chiến đấu không thể chỉ dựa vào một chữ "mãng", nhưng tên này thì hay rồi, có thể phát huy chữ mãng đến cực hạn. Ta tăng cường từng đạo thần văn không được, vậy thì mười đạo mười đạo mà đến. Điều này đối với tên tráng hán kia tất nhiên là một gánh nặng không nhỏ, nhưng bây giờ hắn quả thực uy phong lẫm lẫm, có phong thái vô địch.
"Thả sư muội của ta ra!" Tráng hán rống to, phóng về phía Trương Đồng. "Hừ, không biết điều!" Trương Đồng đưa tay ấn nhẹ, vù, nguyên lực hóa thành thần liên, đan dệt thành lưới, bao phủ lấy tráng hán. Cảnh giới của hai bên chênh lệch quá lớn, dù là Lăng Hàn, nếu áp chế chàng về Tiểu cực vị, chàng cũng không thể ngang hàng Đại viên mãn, trừ khi là thiên tài Thập Tinh, vậy vừa vào Tiểu cực vị liền có thể ngang hàng Đại viên mãn hậu kỳ, có thể nói là biến thái. "Sư huynh! Sư huynh!" Mỹ nữ áo xanh kinh ngạc thốt lên. "Yên tâm, bản thiếu ra tay có chừng mực." Trương Đồng cười khà khà. "Cô nương, lần này có thể nói cho ta biết phương danh chứ?" Mỹ nữ áo xanh trợn mắt nhìn Trương Đồng, trên mặt đều là bất khuất.
Trương Đồng cũng không tức giận, nhìn bốn con chó săn vừa mới bò dậy nói: "Vừa nãy người này đánh các ngươi thế nào, các ngươi liền đánh trả lại như thế đó." "Vâng, Đồng thiếu!" Bốn người này đều cười gằn. "Không!" Mỹ nữ áo xanh kinh hãi biến sắc, làm sao người này có thể đê tiện đến mức độ như thế. "Cô nương, phương danh!" Trương Đồng cười ha ha nói, mỹ nữ áo xanh này vốn là tiểu cô nương chưa hiểu thế sự, hắn tự nhiên là nắm chắc. "Ta, ta tên…" Mỹ nữ áo xanh trừng mắt, cố gắng không để nước mắt chảy xuống, chỉ cảm thấy oan ức phẫn nộ.
"Ha ha!" Lăng Hàn cuối cùng đứng ra. "Phương danh của cô nương sao có thể để loại người hạ tiện này biết, cái này không phải ô nhục với cô nương sao?" Chàng ngăn lời của mỹ nữ áo xanh. Sắc mặt của Trương Đồng không khỏi âm trầm, hắn đã khống chế tình thế, lại bị tiểu tử này phá hỏng nhịp điệu. Hắn hừ lạnh một tiếng: "Còn lo lắng làm gì, giết cho bản thiếu!" Hắn nheo mắt lại, lộ ra sát khí uy nghiêm đáng sợ. Thật sự cho rằng hắn không dám giết người? Quá ngây thơ, Lẫm Thiên Tông không phải thiện đường, các ngươi không phải đệ tử của Lẫm Thiên Tông, chết cũng là chết vô ích! Vừa nãy bốn chó săn kia bị thiệt thòi, cảm thấy mất mặt. Lăng Hàn xuất hiện, vừa vặn cho bọn hắn cơ hội lấy lại thể diện. Bọn họ cũng không nhận ra Lăng Hàn mạnh bao nhiêu, đồng loạt lao tới.
"Tiểu tử này cũng coi như có chút cốt khí." "Nhưng không có tác dụng gì, dù hắn có thể đánh thắng bốn người này thì đã làm sao, Trương Đồng là Đại viên mãn, phóng tầm mắt trong thế hệ trẻ tuổi, có mấy người có thể áp chế hắn?" "Chắc chắn, thiên kiêu chân chính sớm đã được Lẫm Thiên Tông thu nhận. Hơn nữa, năm đó Trương Đồng chính là đệ tử trọng điểm, tương tự là thiên tài trong thiên tài, người cùng cấp có thể áp chế hắn cũng chỉ có cường giả đệ tử hạt giống." Người xung quanh đồng loạt lắc đầu, đây là một trận chiến đấu không có bất ngờ. Ai bảo tiểu tử này mắt không mở, đi trêu chọc Trương Đồng chứ?
Bốn chó săn từ các hướng khác nhau ập tới, sắc mặt mỗi người dữ tợn, chuyện giết người, bọn họ vẫn làm không ít. Lăng Hàn lắc đầu, giơ tay lên, trong nháy mắt… Xèo xèo xèo xèo, bốn luồng Kiếm Khí bùng nổ. Dù chàng dùng ngón tay bắn ra, nhưng bốn luồng Kiếm Khí này phảng phất như trời xanh đổ nát, nắm giữ khí thế vô thượng. Đây là Lăng Hàn vận dụng quy tắc! Trước ở trong mộ lớn, Lăng Hàn được Quy Tắc Chi Kiếm dẫn dắt, mà thời gian qua lâu như vậy, Lăng Hàn ở dưới Luân Hồi Thụ tìm hiểu, nắm giữ tự nhiên ngày càng sâu. Hiện tại chỉ gảy ngón tay, kiếm ý tràn ngập, có lực lượng quy tắc dật động.
Đùng đùng đùng đùng, bốn tiếng vang giòn giã truyền đến. Đầu của bốn chó săn này đổ nát, thần hồn bị giảo diệt. Bốn phía, yên tĩnh một cách chết chóc. Người trẻ tuổi này nhìn như ôn hòa, nhưng vừa ra tay lại lôi đình vạn quân, hơn nữa quyết đoán mãnh liệt, thậm chí ngay cả cơ hội xin tha cũng không có. Bốn chó săn này dĩ nhiên bé nhỏ không đáng kể, nhưng Trương Đồng là ai? Thị vệ của Dương Hạo, đã từng là đệ tử trọng điểm! Có thể đi theo bên cạnh Dương Hạo, thỉnh thoảng lắng nghe cường giả giảng giải đại đạo, lực chiến đấu này có thể không đáng sợ sao? Dù hắn vẫn không bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng tuyệt đối là một trong những tồn tại mạnh nhất ở Sơn Hà Cảnh.
Tất cả mọi người lắc đầu thay Lăng Hàn. Người trẻ tuổi này thực quá lỗ mãng, làm việc không chừa đường lui cho mình. Ngươi vốn có thể tự vệ, vừa đánh vừa lui, Trương Đồng chưa chắc sẽ tự mình truy kích. Nhưng bây giờ thì sao? Nếu như Trương Đồng không giết Lăng Hàn, vậy mặt mũi của hắn còn đâu? "Hừ, đúng là coi thường ngươi!" Trương Đồng lạnh lùng nói, ánh mắt lạnh lẽo. Lăng Hàn vừa ra tay, hắn liền cảm nhận được thực lực của đối phương mạnh mẽ, tuyệt đối không phải nhìn qua phổ thông như vậy. Tuy nhiên, hắn tự nhiên không sợ. Lúc trước hắn là đệ tử trọng điểm, nắm giữ lực lượng Ngũ Tinh, lực chiến đấu bay thẳng Lục Tinh. Hiện tại hắn theo Dương Hạo, lắng nghe cường giả truyền thụ võ đạo, lực chiến đấu tự nhiên nâng cao một bước. Lực chiến đấu Thất Tinh, hỏi ai có thể ngang hàng?
"Há, ngươi rất mạnh sao?" Lăng Hàn móc móc lỗ tai, không phản đối mảy may. Trương Đồng hừ một tiếng nói: "Bản thiếu chính là Sơn Hà Cảnh đỉnh cao, lực lượng cao tới Ngũ Tinh, lực chiến đấu… đến Thất Tinh!" "Cái gì!" Người xung quanh vừa nghe, không ai không kinh ngạc thốt lên, chỉ cảm thấy tê cả da đầu. Điều này có thể sao? Thiên tài Ngũ Tinh cũng chỉ là tồn tại trong truyền thuyết, nhưng tên này chỉ là lực lượng liền đạt đến Ngũ Tinh, lực chiến đấu bay thẳng Thất Tinh! Nếu thật như vậy, hắn còn làm thị vệ gì, hoàn toàn chính là đệ tử hạt giống! Lăng Hàn rõ ràng, con đường võ đạo như đi ngược dòng nước, không tiến ắt lùi. Hiện tại Trương Đồng nắm giữ lực lượng Ngũ Tinh, nhưng bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, hắn không hẳn có thể duy trì, có lẽ sẽ rơi xuống Tứ Tinh thậm chí Tam Tinh.