Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa chốn tinh không tịch mịch, nơi sinh mệnh tinh khí cuồn cuộn dồi dào, Lăng Hàn ung dung tự tại như đang ở nhà, tuyên bố đây là nơi tuyệt hảo để tu luyện. Lời lẽ ấy như đổ thêm dầu vào lửa, khiến Vô Tương Thánh Nhân giận dữ biến mất, để lại hai kẻ bị giam cầm trong vòng vây của hắn. Thời gian thấm thoắt trôi qua, ba tháng rồi sáu tháng, chín tháng và cuối cùng là một năm ròng rã. Đối với thần linh, một năm chỉ là khoảnh khắc, nhưng viễn cảnh bị giam hãm mười năm, trăm năm hay thậm chí ngàn năm thì quả là cơn ác mộng.
Trong suốt thời gian đó, Lăng Hàn không hề phí hoài. Hắn miệt mài tu luyện, đẩy tu vi lên đến đỉnh cao Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, kề cận ngưỡng cửa đột phá tòa Sơn Hà thứ năm, hoặc trực tiếp xung kích Nhật Nguyệt Cảnh. Nhưng sự kiên nhẫn của Vô Tương Thánh Nhân thì lại có hạn. Hắn lại xuất hiện qua tấm bia đá, giọng nói tràn đầy vẻ bất đắc dĩ: “Bản tôn thời gian có hạn, đây là các ngươi ép bản tôn!” Lăng Hàn cười cợt đáp lại, buông lời trêu chọc về cái chết của Thánh Nhân và việc hắn sẽ không thể đánh giết họ. Vô Tương Thánh Nhân lạnh nhạt giải thích rằng thần hồn của hắn đã tự luyện, không thể tồn tại quá lâu. Rồi hắn buông lời đe dọa, một lời đe dọa khiến Lăng Hàn rợn người: “Nếu tiểu tử ngươi không chịu chủ động, vậy bản tôn để cô gái này chủ động.”
Ngay lập tức, khí thế của Loạn Tinh nữ hoàng bỗng trở nên đáng sợ khôn cùng. Tu vi Tinh Thần cảnh của nàng phục hồi trong khoảnh khắc, nhưng Lăng Hàn không hề thấy đó là tin tốt lành. Hắn biết, lời nói của Vô Tương Thánh Nhân tuyệt đối không ẩn chứa ý tốt. Dung nhan mỹ lệ của Loạn Tinh nữ hoàng lại chìm vào khí tức hỗn độn, vóc dáng ẩn hiện như sương khói, nhưng vẫn hoàn mỹ đến rung động lòng người. Nàng ngẩng đầu nhìn Lăng Hàn, dù không thấy rõ đôi mắt, nhưng Lăng Hàn cảm giác như bị một con sói cái đang động tình nhìn chằm chằm con sói đực.
“Lão lưu manh, rốt cuộc ngươi đã làm gì?” Lăng Hàn kinh hãi chất vấn.
“Khà khà, chỉ là để nữ oa nhi này tiến vào thời kỳ động dục mà thôi,” Vô Tương Thánh Nhân cười quỷ dị. “Được rồi, bản tôn đi đây, không cản trở các ngươi!”
“Lão già khốn nạn, ngươi đứng lại cho ta…” Lăng Hàn chưa dứt lời, Loạn Tinh nữ hoàng đã lao tới, ôm chặt lấy hắn như một báo cái đang động tình, đè mạnh hắn xuống. Hắn cảm giác mình như bị một mỹ nữ rắn uốn lượn quấn lấy. “Này này này, ta đã cố nhịn, ngươi không thể nhịn một chút sao?” Lăng Hàn gắng sức đẩy nàng ra, nhưng dù hắn đã đạt Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, làm sao có thể là đối thủ của một Tinh Thần cảnh? Loạn Tinh nữ hoàng khẽ rên rỉ, âm thanh không có ý nghĩa cụ thể nhưng lại tràn đầy mê hoặc, khiến toàn thân Lăng Hàn nóng bừng. Đây là một yêu vật chỉ cần một ánh mắt cũng có thể khiến đàn ông phát điên, ngay cả Thủy Nhạn Ngọc cũng phải lu mờ như thôn nữ khi đứng cạnh nàng. Bị một mỹ nhân như vậy quấn lấy, chủ động cầu hoan, ai có thể từ chối?
Lăng Hàn nghiến răng ken két. Hắn từng ảo tưởng một ngày kia tu vi đại thành, sẽ "đánh đòn" vị nữ hoàng này, nhưng ảo tưởng vẫn mãi là ảo tưởng. Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để chiếm tiện nghi, đó không phải là cách làm của đại trượng phu. Loạn Tinh nữ hoàng đã hôn tới, không ngừng tìm kiếm môi hắn, tìm không được thì hôn loạn khắp nơi. Lăng Hàn thật muốn tự tát mình một cái, bị một yêu vật tuyệt sắc như thế quấn lấy, hắn lại còn nghĩ cách thoát thân, có phải hắn bị coi thường rồi không? Xoẹt xoẹt, y phục của hắn bị xé rách, "hung khí" suýt nữa lộ ra. "Quá không rụt rè! Ngươi là nữ hoàng đại nhân, sao ý chí lại bạc nhược như vậy chứ?"
Tim Lăng Hàn đập thình thịch. Đây quả là một tuyệt sắc giai nhân, một ánh mắt, một bóng hình cũng đủ khiến đàn ông thần hồn điên đảo. Trước đây, dù chưa từng gặp mặt, hắn vẫn thỉnh thoảng nhớ về nàng. Nhưng giờ đây, "họa thủy" này lại chủ động đầu hoài tống bão, còn để hắn thấy rõ dáng hình, đây là sự mê hoặc đến nhường nào? Lăng Hàn chống cự, nhưng hai tay không tự chủ được lại ấn lên hai ngọn núi cao vút kia. "Dựa vào, vì sao lại ấn tới phía trên kia chứ?" Hắn thầm nghĩ, chắc chắn là vì quá lớn, mục tiêu quá rõ ràng, nên hắn mới vô thức đưa tay tới. "Thật lớn! Thật co dãn! Thật êm dịu! Lại trơn mịn!" Lăng Hàn nuốt nước bọt, lúc này hắn mới cảm nhận rõ ràng. Hắn vội lắc đầu, đây không phải lúc nghĩ chuyện như vậy. Xoẹt xoẹt, nữ hoàng đại nhân đã không kiềm chế được, lại động thủ xé quần áo của hắn. "Đệt! Đệt! Đệt!" Lăng Hàn thầm mắng, thân hình lóe lên, biến mất vào trong Hắc Tháp.
Loạn Tinh nữ hoàng nhất thời ôm hụt, trong mắt xẹt qua vẻ mờ mịt. Dưới sự chi phối của dục vọng, phản ứng của nàng quả nhiên chậm hơn vài phần. Thanh âm của Vô Tương Thánh Nhân vang lên: "Không gian Thần khí? Không đúng, cho dù trốn vào trong không gian Thần khí, bản thân Thần khí cũng không nên biến mất chứ." "Lão lưu manh này quả nhiên không đi!" Lăng Hàn thầm nhổ nước bọt trong Hắc Tháp, rồi lại hận không thể tự tát mình mấy cái. Một tuyệt sắc yêu vật chủ động, muốn đẩy ngã hắn, hắn lại trốn vào Hắc Tháp! Hắn không có ý nghĩ với Loạn Tinh nữ hoàng sao? Lăng Hàn không thể không thừa nhận, mị lực của vị nữ hoàng này đã vượt qua tất cả, ngay cả hắn cũng tim đập thình thịch, nhưng hắn lại lập dị bỏ chạy. Nghĩ lại, hắn cảm thấy mình quá ngụy quân tử, rõ ràng có ý nghĩ, nhưng lại giả làm Thánh nhân!
"Ta không phải giả Thánh Nhân, mà là... nếu dùng phương thức như thế để có được thân thể nàng, sẽ để lại trong ta sự hổ thẹn và tiếc nuối." Hắn tự nhủ. "Hơn nữa, ta muốn theo đuổi võ đạo đỉnh cao, nếu trong lòng tồn tại nhược điểm, ngày sau khi lĩnh ngộ thiên đạo tất nhiên sẽ chịu ảnh hưởng, nói không chừng sẽ trở thành một đòn trí mạng với ta. Lý niệm của ta chính là không thẹn thiên địa, làm người thế nào cũng phải có một nguyên tắc không thể vượt qua." Nghĩ như vậy, tâm hắn liền bình tĩnh lại. Đây cũng là lý do hắn không tiếc lộ ra Hắc Tháp cũng không muốn phát sinh quan hệ với Loạn Tinh nữ hoàng.
"Ngươi có thể nói cho người kia, ta có biện pháp để hắn chuyển thế." Tiểu Tháp đột nhiên xuất hiện, nói bên cạnh hắn. Lăng Hàn sững sờ, sau đó giận đến suýt nhảy dựng lên: "Tại sao ngươi không nói sớm một chút?" Làm hại hắn bị giam gần hai năm.
"Thứ nhất ngươi không hỏi, thứ hai, ngươi lại không có tiến vào Hắc Tháp, ta cho rằng ngươi và vị nữ hoàng kia chung đụng sung sướng, không muốn rời đi." Tiểu Tháp từ tốn nói, mười phần ngạo kiều. "Sung sướng con em ngươi!" Lăng Hàn thầm lẩm bẩm, nhưng không khỏi giật mình. Hai năm gần đây hắn vẫn sống rất "thành thật", chẳng lẽ không phải vì mị lực của Loạn Tinh nữ hoàng khiến hắn thích trạng thái đó sao? Nghĩ vậy, hắn không khỏi ngẩn ngơ. Sức mê hoặc của vị nữ hoàng này quả thật quá lớn, khiến hắn vô tình bị ảnh hưởng.
"Lão lưu manh này chỉ còn lại một đạo tàn hồn, hơn nữa còn tự luyện thần hồn, ngươi có thể cứu sống hắn?" Lăng Hàn xoay chuyển tâm tư trở lại. "Có thể." Tiểu Tháp từ trước đến giờ nói chuyện rất ngắn gọn. "Ngươi nói cho hắn, thân thể Ngũ hành đoạt thiên địa tạo hóa, sẽ làm tần suất tai nạn của Thiên Nhân phát tác tăng lên gấp mười lần." "Cái gì là tai nạn của Thiên Nhân?" Lăng Hàn hỏi. "Ta có nghĩa vụ trả lời vấn đề của ngươi sao?" Tiểu Tháp hỏi ngược lại, sau đó tự hỏi tự đáp. "Không có! Không nên lãng phí thời gian quý giá của ta, ta phải tiếp tục chữa trị Hắc Tháp, nếu không phải còn cần ngươi tiếp tục trở nên mạnh mẽ, ta căn bản khinh thường đi ra! Ai, có chủ nhân như vậy thực sự là không bớt lo, cái gì cũng cần ta vất vả." Nói xong, nó chậm rãi trở nên trong suốt, biến mất không còn tăm hơi. "Mẹ kiếp, ngươi coi ta là chủ nhân sao?" Lăng Hàn nhổ nước bọt.
Hắn sửa lại tâm tư một chút, vèo, thân hình lại lóe lên, rời khỏi Hắc Tháp. Tiếng rên rỉ mê người truyền đến, hắn lập tức bị Loạn Tinh nữ hoàng quấn rắn chắc. Vừa nãy, vị nữ hoàng này chỉ ôm lấy hắn, không sử dụng thần văn mà chỉ dùng ý thức võ đạo để giam giữ, nên hắn mới có thể tiến vào Hắc Tháp. Nhưng lần này, thần văn đan dệt, Lăng Hàn thực sự bị giam cầm. Hắn vội vã lớn tiếng nói: "Lão lưu manh, chẳng lẽ ngươi không muốn tự mình báo thù, lại tu luyện lại thành Sáng Thế Cảnh sao? Ngươi nhìn thấy, ta cũng có bí mật kinh người, có thể trợ giúp ngươi tu ra thân thể Ngũ hành, nhưng khuyết điểm là, tần suất tai nạn của Thiên Nhân phát tác sẽ tăng lên gấp mười lần."
"Cái gì!" Thanh âm của Vô Tương Thánh Nhân vang lên, tràn ngập khiếp sợ. "Tiểu tử, ngươi nói đều là thật!" Hắn vô cùng kích động. Nếu có thể tự tay báo thù, nếu có thể không chết, hắn nào sẵn lòng để đạo quả hóa thành hư không, làm áo cưới thay người khác? "Đương nhiên là thật sự, ngươi trước tiên giải trừ pháp thuật trên người nàng!" Lăng Hàn kêu lên. "Khà khà, ngươi thật đúng là gia hỏa kỳ quái." Vô Tương Thánh Nhân nói. "Được, bản tôn thật muốn nghe một chút, rốt cuộc ngươi có biện pháp gì." Rầm, Loạn Tinh nữ hoàng đột nhiên bất động, mất hết khí lực, lập tức ngồi phịch vào lòng Lăng Hàn.
Trước đó, Loạn Tinh nữ hoàng chủ động, Lăng Hàn tránh như rắn rết, nhưng hiện tại nàng yên tĩnh, hắn có thể cảm nhận được thân thể vị nữ hoàng này mềm mại cỡ nào, hừng hực cỡ nào, giàu có co dãn cỡ nào. Hắn nhất thời miệng khô lưỡi nóng, có loại kích động muốn hóa thân thành cầm thú. Thật đúng là một câu nói, thê không bằng thiếp, thiếp không bằng trộm, trộm không bằng trộm không được! Chủ động đầu hoài tống bão ngươi không muốn, hiện tại kết thúc, lòng ngươi lại ngứa ngáy. Lăng Hàn vội hít một hơi thật sâu, khó khăn lắm mới để Loạn Tinh nữ hoàng qua một bên, sau đó nói: "Lão lưu manh, ta muốn dẫn ngươi đi một chỗ, ngươi không nên phản kháng."
"Phí lời, bản tôn cũng có thể chế tác không gian Thần khí, đương nhiên biết đạo lý này." Vô Tương Thánh Nhân nói. "Có điều, tàn hồn của bản tôn vẫn ở dưới nền đất, mượn lực lượng chư thiên trấn áp, một khi lộ ra ngoài, vậy một là dung hợp vào trong cơ thể người khác, hai là tiêu tan, không thể trở lại. Vì lẽ đó, nếu như ngươi lừa bản tôn, vậy bản tôn ở trước khi tiêu tan tuyệt đối sẽ làm thịt ngươi." Lăng Hàn phất tay nói: "Yên tâm, yên tâm, ta sẽ không cho ngươi lý do giết ta." "Tốt lắm, bản tôn đi ra!" Vô Tương Thánh Nhân cũng không phải người dây dưa dài dòng, trụ đá lập tức phát quang, có một đoàn quang ảnh màu trắng hiện lên. Thần hồn của Lăng Hàn dật động, bao vây lấy chùm sáng, vèo, mang theo nó đồng thời tiến vào trong Hắc Tháp.
"Cái gì!" Tiến vào Hắc Tháp, chùm sáng lập tức hét lên kinh ngạc, đây đương nhiên là sóng thần thức, Vô Tương Thánh Nhân đã sớm không còn thân thể, không thể lại phát ra tiếng người. "Tiểu tử, tại sao không gian Thần khí này của ngươi khổng lồ như thế, quả thực chính là một thế giới chân chính!" Nếu như vị Thánh Nhân này còn hình thể, vậy bây giờ khẳng định là tay chân luống cuống, kích động đến muốn té xỉu. Đến lúc này, Vô Tương Thánh Nhân mới chính thức tin tưởng Lăng Hàn có thể giúp hắn tái tạo thân thể, sống thêm đời thứ hai. Dù sao, chuyển thế sống lại cần Chuyển Hồn Hoa, cần mười tỉ năm mới có thể có một đóa, ngay cả Thánh Nhân cũng rất khó đắc thủ, tuy số lượng Thánh Nhân không nhiều, nhưng Thần giới to lớn, số lượng tuyệt đối sẽ không ít, cạnh tranh sẽ kịch liệt cỡ nào? Nhưng hiện tại Lăng Hàn cho hắn nhìn thấy không gian trong Thần khí, lập tức liền làm hắn kinh sợ. Hắn cũng có thể luyện chế không gian Thần khí, nhưng cho dù dốc hết toàn lực, cũng chỉ có thể chế tạo ra một không gian cỡ cung điện, lớn hơn nữa, vậy không gian sẽ không ổn định, rất dễ đổ nát. Cái này dính đến lĩnh vực Sáng Thế, tương tự là Thánh Nhân, Tiểu cực vị, Đại cực vị là có khác biệt một trời một vực.
Lăng Hàn dẫn Vô Tương Thánh Nhân tới dưới Luân Hồi Thụ nói: "Nơi này có thể để cho thần hồn của ngươi được tẩm bổ, sẽ không khô cạn, chờ thực lực của ta tăng lên một ít, liền có thể tập hợp đủ lực lượng Ngũ hành, đúc lại thân thể cho ngươi." Vô Tương Thánh Nhân hóa thành chùm sáng quấn quanh trên một nhánh cây của Luân Hồi Thụ, hắn thể ngộ một hồi nói: "Thực sự là như vậy, cái này lại có thể để thần hồn của bản tôn được tẩm bổ! Trời, lẽ nào đây là, đây là... Luân Hồi Thụ!" Tuy Chuyển Hồn Hoa quý giá, nhưng mười tỉ năm sẽ sinh ra một cây, hợp tuổi thọ của hai tên cường giả Sáng Thế Cảnh liền được, nhưng Luân Hồi Thụ thì sao? Đây chính là kỳ vật không thuộc về giới này, cần mười hai ngàn tỉ năm mới có thể trưởng thành. Mười hai ngàn tỉ năm, khái niệm này nghĩa là gì? Ở trước mặt Luân Hồi Thụ, ngay cả Thánh Nhân cũng chỉ có thể tự nhận hàng tiểu bối, niên đại không bằng số lẻ của đối phương.
"Tiểu tử, ngươi đây là đạt được di bảo của vị Thánh Vương nào sao?" Tiếng nói của Vô Tương Thánh Nhân run rẩy. Sáng Thế Cảnh xưng Thánh, Tiểu cực vị là Tiểu Thánh, Trung cực vị là Trung Thánh, Đại cực vị là Đại Thánh, Đại viên mãn là Thánh Vương. Đừng xem đều là Sáng Thế Cảnh, nhưng bước vào Thánh Cảnh, mỗi một bước đều thiên nan vạn nan. Có thể nói, đại bộ phận Thánh Nhân sau khi bước vào Sáng Thế Cảnh, vậy cho dù đến chết già cũng vẫn là Tiểu Thánh, cách Trung Thánh không biết kém bao xa. Vô Tương Thánh Nhân chính là một vị Tiểu Thánh, ở trước mặt Thánh Vương, hắn nhỏ bé như kiến.
Lăng Hàn cười cợt nói: "Tiền bối đối với nơi này có hài lòng không?" "Thỏa mãn! Thỏa mãn!" Vô Tương Thánh Nhân hài lòng, có thể tự mình báo thù, ai muốn mượn tay người khác? Hơn nữa, cái này còn có thể để hắn sống tiếp, thậm chí khôi phục tu vi năm đó, cái này dĩ nhiên là càng thêm thỏa mãn. "Vậy cũng nên thả chúng ta ra ngoài chứ?" Lăng Hàn lại hỏi. "Không thành vấn đề!" Vô Tương Thánh Nhân đáp ứng. "Đúng rồi, cái gì là tai nạn của Thiên Nhân?" Lăng Hàn đột nhiên hỏi. Vô Tương Thánh Nhân sững sờ nói: "Ngươi không biết tai nạn của Thiên Nhân là cái gì, lại cùng bản tôn đàm phán?" Lăng Hàn cười nói: "Thần khí này có khí linh tồn tại, là nó nói cho ta, ta chỉ là rập khuôn mà thôi."
Nghe Lăng Hàn nói như thế, Vô Tương Thánh Nhân ngược lại càng tin tưởng mình có thể chuyển thế sống lại, bởi vì người biết lừa người, nhưng xưa nay chưa từng nghe nói khí linh cũng biết lừa người. Hắn suy nghĩ một chút mới nói: "Thánh Nhân nắm giữ lực lượng của Sáng Thế, nhưng sẽ gặp phải thiên địa đố kị, mỗi cách một ức năm, sẽ gặp phải cái gọi là tai nạn của Thiên Nhân. Đây là nguyền rủa của thiên địa, để Thánh Nhân gặp phải đại tai nan, hoặc là bệnh tật, hoặc thiên kiếp, hoặc rất không khéo mà gặp phải cướp giết... Coi như ngươi tránh thoát một kiếp, nhưng qua một ức năm, tai nạn của Thiên Nhân này sẽ trở nên càng thêm đáng sợ, hơn nữa vĩnh viễn không kết thúc, cho đến khi thực lực của ngươi không có thể tiêu trừ nguy hiểm nữa, đến lúc đó, coi như ngươi vẫn còn thọ nguyên cũng sẽ chết. Muốn không ngừng hóa giải tai nạn của Thiên Nhân, cũng chỉ có không ngừng trở nên mạnh mẽ, cái này thật giống như cây roi ở sau lưng, vĩnh viễn cho ngươi áp lực."
Lăng Hàn kinh ngạc, Thánh Nhân nhìn như cao cao tại thượng, vô địch cả thế gian, hóa ra còn phải chịu nguyền rủa như vậy, chẳng trách số lượng Thánh Nhân thưa thớt. Bởi vì đến tầng thứ Thánh Nhân, muốn tăng lên một bước khó như lên trời, nhưng mỗi cách một ức năm lại gặp phải một lần tai nạn của Thiên Nhân, nếu thực lực bản thân không tăng lên, vậy lần này may mắn vượt qua, nhưng lần sau có thể xong đời. "Vì lẽ đó, võ đạo như đi ngược dòng nước, không tiến ắt lùi, lùi tức là chết." Vô Tương Thánh Nhân tổng kết, nói ra cái tàn khốc của võ đạo. Lăng Hàn nói: "Vậy nếu ngươi lấy thân thể Ngũ hành đúc lại thân thể, mỗi cách một ngàn năm lại phải tao ngộ một lần tai nạn của Thiên Nhân." "Kia là chuyện sau khi bản tôn trở về Thánh vị, mà bản tôn đã vượt qua mấy lần tai nạn của Thiên Nhân, mấy lần đầu sẽ không quá khó vượt qua." Vô Tương Thánh Nhân tràn đầy tự tin. "Bản tôn đã đi qua Thánh đạo một lần, chờ trở về Thánh vị, lại có thêm mấy chục triệu năm tăng cao thực lực, tiêu diệt mấy nghịch đồ kia là mười phần nắm chắc." Lăng Hàn gật gù, tuy lấy Ngũ hành đúc lại thân thể sẽ khiến tai nạn của Thiên Nhân phát tác tăng lên gấp mười lần, nhưng vậy cũng là ngàn vạn năm a! Đời thứ hai của hắn vẫn chưa tới năm mươi tuổi, kiếp trước cũng chỉ sống gần hai trăm tuổi, ngàn vạn năm, dưới cái nhìn của hắn là một con số trên trời.
"Trước không nói cái này, đưa chúng ta rời đi đi." Lăng Hàn mang theo Vô Tương Thánh Nhân rời Hắc Tháp. Sự tình giải quyết có chút thuận lợi ngoài ý liệu. Mục đích hắn trốn vào Hắc Tháp là không muốn hại Loạn Tinh nữ hoàng, vì thế không tiếc lộ ra bí mật hắn có một không gian Thần khí đặc thù, không nghĩ tới có thể “thu” Vô Tương Thánh Nhân. "Ngươi ở trong Hắc Tháp, làm sao cũng phải vì ta xuất chút lực chứ?" Khi Lăng Hàn ra Hắc Tháp, chỉ thấy Loạn Tinh nữ hoàng đã khôi phục, một mình đứng đó, có một loại cô độc không nói ra được, khiến người ta muốn xông qua kéo nàng vào lòng, thay nàng xua tan cô đơn. Mị lực của vị nữ hoàng này thực sự là quá to lớn. Lăng Hàn thu hồi tâm tư, ho khan một cái nói: "Bệ hạ, chúng ta có thể rời đi."
Ánh mắt của Loạn Tinh nữ hoàng phức tạp nhìn hắn, trong lòng loạn như ma. Ban đầu, nàng đã đè xuống một tia chấp niệm trong lòng, muốn tiêu diệt Lăng Hàn, không ngờ sự tình lại xuất hiện chuyển ngoặt to lớn, tu vi của nàng bị áp chế, ngược lại không bằng đối phương. Nhưng Lăng Hàn không nhân cơ hội làm gì nàng, điều này cần lực khắc chế rất lớn, nàng đương nhiên biết mị lực của mình lớn bao nhiêu. Điều làm cho nỗi lòng của nàng khó bình nhất, tự nhiên là chuyện vừa nãy. Nàng bị thủ đoạn của Thánh Nhân điều khiển, như dã thú động dục, chủ động đầu hoài tống bão, thậm chí dùng lực với Lăng Hàn, kết quả thì sao, dưới tình huống như vậy đối phương vẫn "thủ thân như ngọc". "Phương diện kia của Lăng Hàn không được sao?" Làm sao có khả năng! Vừa nãy nàng cùng đối phương tứ chi quấn quýt, có thể rõ ràng cảm giác được "hung khí" kia đáng sợ, tuyệt đối là đằng đằng sát khí, có dấu hiệu "thảo phạt" nàng. Hơn nữa, nàng nhìn thấy dục vọng ở trong ánh mắt của Lăng Hàn. Nhưng đối phương lại khắc chế, càng không tiếc lộ ra bí mật của không gian Thần khí, chỉ vì bảo vệ sự trong sạch của nàng. Không thể không nói, nữ hoàng đại nhân bị cảm động. Từ lần trước sau khi bị Lăng Hàn "tập kích ngực", nữ hoàng đại nhân tự nhiên xem Lăng Hàn là hạ lưu vô sỉ, nhưng gần hai năm ở chung, hành vi của Lăng Hàn quả thực có thể dùng "cao thượng" để hình dung. Cuối cùng dừng cương trước bờ vực, càng là cần nghị lực lớn, quyết tâm lớn, mà vì vậy lộ ra bí mật của chí bảo, người như vậy quả thực quá quân tử! Có giết Lăng Hàn hay không? Khẳng định không thể giết, vậy thực sự là ân đền oán trả.
Thậm chí Loạn Tinh nữ hoàng có chút vui mừng, may mắn người cuối cùng là Lăng Hàn, bằng không nếu như đổi thành một người đàn ông khác, hiện tại nàng khẳng định đã thất thân. Nghĩ đến mình sẽ thất thân cho một nam nhân hoàn toàn xa lạ, nàng liền nghĩ mà sợ, rùng mình một cái. Hơn nữa, Vô Tương Thánh Nhân vì được đồ đệ, nhất định sẽ không chỉ để nàng thất thân một lần, vậy thì càng thêm đáng sợ. Từ điểm đó mà nói, Lăng Hàn quả thực là đại ân nhân của nàng, hơn nữa ân tình lớn đến đời này cũng báo lại không được! Nhưng vấn đề là, mình và hắn hôn hôn ôm ôm, những hình ảnh này đồng dạng ghi ấn vào trong đầu, sau này mỗi khi nhớ tới, nàng còn làm sao an lòng? Trên người nàng có trọng trách, một lòng võ đạo, chỉ có trở thành mạnh nhất thiên hạ mới được. Võ đạo chi tâm xuất hiện tỳ vết, có khả năng ảnh hưởng tiến cảnh của mình, cái này lại nên làm sao? Tâm của nàng có thể không loạn sao?
Cuối cùng, nàng chỉ khẽ ừ một tiếng, xem như là đang nói “trẫm biết rồi”. Lăng Hàn biết đối phương khó xử, nhưng hắn không phải nữ nhân, càng không phải Loạn Tinh nữ hoàng, có thể phỏng đoán cũng không đủ một phần trăm. Hắn cất giọng nói: "Bệ hạ, chúng ta coi như những ngày qua xưa nay chưa từng xảy ra, được không?" Nghe hắn nói như vậy, Loạn Tinh nữ hoàng vừa tức vừa giận. Câu nói này, là nàng nói mới phải a! Ngươi sờ soạng ta, hôn ta, ôm ta, một câu coi như chưa từng xảy ra liền xong? Nếu như Lăng Hàn biết, nhất định sẽ kêu oan, kỳ thực là vị nữ hoàng này sờ soạng hắn, hôn hắn, ôm hắn có được hay không, nếu không phải ý chí của hắn kiên định, cuối cùng còn có khả năng bị đối phương đẩy ngã. "Đàn ông phụ lòng!" Loạn Tinh nữ hoàng thầm nói, nhưng lập tức cao ngạo gắt một cái, người đàn ông này há xứng làm vị hôn phu của nàng? Nàng hừ một tiếng nói: "Lẽ nào ngươi còn muốn ghi vào trong lòng, đối với trẫm có nhớ nhung gì sao?"
"A a a, thực sự là không đáng yêu một chút nào, quá cao ngạo!" Lăng Hàn thầm cảm khái, nhưng dáng dấp đẹp có thể tùy hứng, tuy bị nàng đâm một câu, nhưng sinh không ra phản cảm với nàng. Hắn âm thầm lắc đầu, nhất định phải giữ một khoảng cách với đại họa thủy này, nếu không thật có khả năng bị mê đến không biết Đông Tây Nam Bắc. Đôi trai gái này mỗi người một ý, đều không nói gì thêm, mà ở dưới sự điều khiển của Vô Tương Thánh Nhân, cái mộ lớn trong tinh không này lại xuất hiện một chiếc tinh thuyền! Lúc trước, tuy Vô Tương Thánh Nhân bị trọng thương, thậm chí bị đoạt Thánh Nguyên, nhưng dù sao vẫn là Thánh Nhân, trước khi chết vẫn bày xuống các loại thủ đoạn, như ở đây giấu một chiếc tinh thuyền, chính là vì chuẩn bị cho đồ đệ sau này của hắn. Nhưng hiện tại chính hắn có thể sống thêm đời thứ hai, cái này đương nhiên tiện nghi Lăng Hàn và Loạn Tinh nữ hoàng. Đây là một chiếc tinh thuyền loại nhỏ, chỉ có trận pháp phòng ngự nhất định, để ứng phó quần thể thiên thạch trong tinh không, hay là hố đen không gian đột nhiên nhô ra, nhưng không có thủ đoạn công kích. Dù sao quá nhỏ, khắc họa không được nhiều trận pháp như vậy. Hết cách rồi, ai bảo đây là trước khi Vô Tương Thánh Nhân chết chuẩn bị, nào có nhiều thời gian làm hoàn mỹ như vậy. Hắn gọi tinh thuyền ra, liền trốn vào trong Hắc Tháp, hiện tại hắn là trạng thái thần hồn thuần túy, lại tự luyện Thánh uy, căn bản không thể đơn độc tồn tại thời gian dài, nhất định phải phụ thân vào ngoại vật, tỉ như Luân Hồi Thụ, cái này không chỉ có thể để hắn sống tiếp, còn có thể sống càng tốt hơn. Thần vật như vậy, mười hai ngàn tỉ năm mới có thể trưởng thành, có thể không bảo bối sao? Ở trong mộ lớn, hắn dựa vào các loại thủ đoạn bố trí khi còn sống, vẫn có thể dễ dàng trấn áp Tinh Thần cảnh, thậm chí Hằng Hà Cảnh cấp thấp cũng không ngoại lệ. Nhưng rời mộ lớn, Vô Tương Thánh Nhân chỉ là một đoàn tàn hồn, hơn nữa còn tự mình luyện hóa Thánh uy, không hề có lực lượng uy hiếp. Nói cách khác, hắn ngoại trừ có thể cho Lăng Hàn một ít ý kiến ra, thì hoàn toàn không có tác dụng!
Trong tinh thuyền, Lăng Hàn và Loạn Tinh nữ hoàng đều ngồi đó, đây chỉ có một cái khoang thuyền, cũng không có phòng nghỉ ngơi gì, nhưng khoang thuyền lớn hơn nhiều Xuyên Vân Toa, có thể đồng thời chứa đựng mười người. Bầu không khí có chút vi diệu, hai người đều không nói gì, nhưng bởi vì cùng một gian nhà nho nhỏ, Lăng Hàn có thể nghe thấy mùi thơm cơ thể của nàng, khiến hắn hơi ngứa ngáy tâm. Hắn gặp qua hình dáng của nữ hoàng, còn bị đối phương chủ động đầu hoài tống bão, từng có tiếp xúc thân mật, điều này làm cho hắn có quá nhiều không gian tưởng tượng. "Không cho suy nghĩ lung tung!" Loạn Tinh nữ hoàng đột nhiên trách mắng. Lăng Hàn lườm một cái, chẳng lẽ ngươi còn biết trong lòng ta đang suy nghĩ gì? Hắn khẽ mỉm cười nói: "Được, ta không nghĩ." "Ngươi còn đang suy nghĩ!" Loạn Tinh nữ hoàng chỉ trích nói. "Thật sao?" Lăng Hàn cười to, sau khi gặp qua một mặt quyến rũ xinh đẹp của vị nữ hoàng này, hắn rất khó sinh lòng kính nể nữa. Tiếc nuối duy nhất của hắn, chính là vị nữ hoàng này uy vũ, quyến rũ, thanh thuần, tuyệt diễm, nắm giữ các loại phong tình không giống, nhưng không có đáng yêu của tiểu nữ nhân, nếu có thể yểu điệu cho hắn một cái liếc mắt, phỏng chừng hắn sẽ hoàn toàn không chống đỡ được. Loạn Tinh nữ hoàng tức giận đến sôi lên, nam nhân này lại không có một chút xíu kính nể với nàng, phản! Phản rồi! Nàng tức giận, có một loại kích động muốn trấn áp Lăng Hàn, nhưng nàng lập tức kinh ngạc, một xú nam nhân nói mấy câu lại có thể làm loạn tâm tình của nàng? Xong, xong, sau khi cùng đối phương tiếp xúc da thịt, trong lòng khó tránh khỏi gieo xuống cái bóng của đối phương! Cái này cũng là vì trước đó nàng giữ mình quá trong sạch, bằng không cùng Lăng Hàn không có thật phát sinh quan hệ, làm sao đến mức khắc cốt minh tâm như vậy?
Tinh thuyền một đường bay qua, cũng không gặp phải tai nạn bất ngờ trong tinh không. Chỉ vài ngày sau, bọn họ trở về Hợp Ninh Tinh. May mắn là, tuy Loạn Tinh nữ hoàng rời đi hai năm, nhưng Trụ Thiên, Bích Lạc Hoàng Triều đều không nhân cơ hội tấn công Loạn Tinh Hoàng Triều. Cũng đúng, bọn họ làm sao biết Loạn Tinh nữ hoàng trở về khi nào. Nhưng Lăng Hàn liền khó chịu, bởi vì Lẫm Thiên Tông sát hạch vào tông từ một năm trước đã kết thúc, hắn đã mất cơ hội. Ba vị huynh trưởng, còn có Hách Liên Thiên Vân, đồ đệ Đinh Bình, đều được Lẫm Thiên Tông chọn lựa, đi tới Phi Vân Tinh. Hơn nữa, nghe nói Vũ Hoàng và Đinh Bình còn bị liệt vào đệ tử hạt giống, được trọng điểm bồi dưỡng. Ngoài ra, Thủy Nhạn Ngọc cũng tiến vào Lẫm Thiên Tông, tuy nàng không có đặc thù gì, nhưng lấy tuổi tác của nàng lại thêm tu vi, cũng có tư cách tiến vào Lẫm Thiên Tông, chỉ là vô duyên với đệ tử hạt giống. Lần này Lẫm Thiên Tông thu đồ đệ, chia người làm ba cấp: Hạt giống, ưu tú cùng đệ tử bình thường. Bởi vậy, ngoại trừ Vũ Hoàng và Đinh Bình, Hách Liên Thiên Vân và Phong Phá Vân là ưu tú, Mộ Dung Thanh và Thủy Nhạn Ngọc là đệ tử bình thường. Lăng Hàn... phải đi con đường nào đây?
Lẫm Thiên Tông vô cùng mạnh mẽ, tuy vô tâm tranh bá, nhưng có một vị cường giả Hằng Hà Cảnh tọa trấn, nó có thể không cho bất luận người nào mặt mũi. Có thể nói, ngay cả Loạn Tinh nữ hoàng tự mình đứng ra, muốn đưa một người tiến vào Lẫm Thiên Tông, Lẫm Thiên Tông cũng có thể hời hợt nói một chữ không, huống chi quan hệ giữa Lăng Hàn và nữ hoàng vẫn không có tốt đến mức độ này. Bởi vì Lệ Vi Vi, Quý Vân Nhi trước luyện hóa Sơn Hà Thạch, lấy tuổi tác thêm vào tu vi của các nàng cũng coi như là thiên tài, bởi vậy cũng được thu vào Lẫm Thiên Tông, trở thành đệ tử bình thường. Trong Hoàng Đô, bằng hữu của Lăng Hàn hầu như một cái cũng không tìm được. Lăng Hàn bắt đầu suy nghĩ, hắn kế tiếp phải làm gì.
"Lăng Hàn ở đâu?" Bên ngoài truyền tới một thanh âm tràn ngập uy nghiêm. Đây là... Cù Thu Tuyết, cấm quân Đại thống lĩnh. Lăng Hàn kinh ngạc, vị này từ trước đến giờ chỉ nghe mệnh lệnh của Loạn Tinh nữ hoàng, nàng chạy tới nơi này, nói cách khác, Loạn Tinh nữ hoàng có Thánh ý? "Thiết, thực sự là phô trương, lúc trước ôm mình hôn mình, hiện tại lại phái "hạ nhân" đến truyền lời." Hắn đi ra cửa, chỉ thấy Cù Thu Tuyết bận một bộ giáp trụ, trong tươi đẹp lộ ra uy vũ, tốt một đóa hoa trong quân. Đáng tiếc, kiều hoa như vậy lại bị Loạn Tinh nữ hoàng lây nhiễm, xưa nay chưa từng nghe nói nàng thích nam nhân, tám chín phần mười bị nữ hoàng mê hoặc, ngay cả mình thân là nữ tính cũng đã quên.
"Bái kiến Đại thống lĩnh!" Lăng Hàn chắp tay chào, đều là võ quan của đế quốc, chỉ cần Cù Thu Tuyết không phong Vương, vậy hắn không cần quỳ xuống. Cù Thu Tuyết có chút kỳ quái nhìn Lăng Hàn, một nam nhân phổ thông như thế, đáng giá nữ hoàng đại nhân hai lần truyền đạt Thánh ý? Lần thứ nhất thì quên đi, nữ hoàng đại nhân là muốn mượn chuyện Lăng Hàn kinh sợ đám nhân vật quyền quý trong đế quốc, để bọn họ thu liễm một chút. Nhưng lúc này đây hoàn toàn là tư nhân. Lúc nào hắn dính líu quan hệ với nữ hoàng đại nhân? Cù Thu Tuyết nghĩ như thế nào cũng không thể đoán, trong hai năm nữ hoàng đại nhân biến mất lại cùng Lăng Hàn sớm chiều ở chung, hơn nữa còn phát sinh da thịt tiếp xúc thân mật. Bằng không, phỏng chừng nàng sẽ phát điên.
"Bệ hạ bảo Bổn thống lĩnh đưa một món đồ cho ngươi." Nàng đưa tới một phong thư. "Đây là thư bệ hạ viết cho Cửu Quận Vương, bảo ngươi đưa đi cho Cửu Quận Vương, cũng nói nếu Cửu Quận Vương sẵn lòng, có thể thu ngươi làm thị vệ, ở Lẫm Thiên Tông đồng thời tu luyện." Lăng Hàn có chút giật mình, chậm chạp không có đưa tay ra tiếp thư, cho đến khi Cù Thu Tuyết tằng hắng một cái, hắn mới phục hồi tinh thần lại, tiếp nhận thư tín. "Bổn thống lĩnh đi đây." Cù Thu Tuyết nhìn Lăng Hàn thật sâu, lúc này mới xoay người rời đi. Nàng không rõ, tại sao nữ hoàng đại nhân muốn Lăng Hàn đi truyền tin? Hơn nữa còn muốn nàng tự mình đi một chuyến.
Lăng Hàn giật mình, bởi vì hắn biết Cửu Quận Vương cũng được Lẫm Thiên Tông tuyển chọn, đã sớm đi tới Phi Vân Tinh, hơn nữa, Quận Vương vô căn cứ kia lại còn bị liệt vào đệ tử hạt giống. Mặc dù Loạn Tinh nữ hoàng nói hắn truyền tin, nhưng giống như mở cho hắn cửa sau, để hắn có thể tiến vào Lẫm Thiên Tông, lấy thân phận thị vệ của Cửu Quận Vương. Ở Lẫm Thiên Tông, chỉ có đệ tử hạt giống mới có thể thu thị vệ, có thể ở trong tông tu luyện. Tuy thị vệ không thể được tài nguyên trong tông bồi dưỡng, nhưng có thể theo "chủ nhân" đồng thời lắng nghe đại năng giảng giải đại đạo. Thậm chí, Tam Nguyên Thượng Nhân cũng sẽ tình cờ hiện thân, chỉ điểm đệ tử hạt giống. Bởi vậy, tuy thị vệ chỉ là thân phận người hầu, nhưng lại không biết có bao nhiêu thiên tài đánh vỡ đầu cũng muốn tranh giành một tiêu chuẩn như vậy. Loạn Tinh nữ hoàng vẫn không có mặt mũi lớn như vậy, để Lẫm Thiên Tông đặc cách thu Lăng Hàn làm đệ tử, nhưng nàng có thể dùng phương thức của mình, mở ra cho Lăng Hàn một cánh cửa khác.
"Sách, xem ra mị lực của ca vẫn rất lớn, ngay cả nữ hoàng cũng bị ca mê hoặc." Lăng Hàn rất tự kỷ nói. Có tiếp hay không? Lăng Hàn suy nghĩ một chút, quyết định tiếp thu. Ba vị huynh trưởng, còn có đồ nhi, hồng nhan đều ở Lẫm Thiên Tông, hơn nữa hai kẻ thù Triệu Luân, Sa Nguyên cũng đi, ở lại Hoàng Đô, ngoại trừ đùa giỡn nữ hoàng còn có thể làm gì? Nhưng nữ hoàng dễ đùa giỡn sao? Lăng Hàn chuẩn bị một chút, bán tất cả đan dược trong tay, đổi lấy lượng lớn Chân Nguyên Thạch, sau đó mua thật nhiều vật liệu, hắn không thể từ bỏ đan đạo, Ma Chủ tinh nguyên sắp dùng hết, hắn không thể vẫn duy trì tốc độ tăng lên như vậy, nhất định phải trở lại đường xưa.
Nửa tháng sau, Lăng Hàn đi bái phỏng Từ lão đầu, sau đó rời Hợp Ninh Tinh, lấy chiếc tinh thuyền của Vô Tương Thánh Nhân vận tải, đi tới Phi Vân Tinh. Tại sao Xuyên Vân Toa không được? Không chỉ vấn đề trận pháp phòng ngự, còn có tọa độ tinh không càng trọng yếu hơn. Tinh Vũ mênh mông, không có trên dưới phải trái khác biệt, ngươi biết lái đi đâu sao? Tọa độ tinh không chính là chỉ dẫn then chốt, nhưng đây chỉ ở trong tinh đồ mới có thể có hiệu lực, mà tinh đồ lại cần một trận pháp rất lớn mới có thể triển khai, bởi vậy Xuyên Vân Toa làm sao có khả năng di chuyển? Lấy Xuyên Vân Toa đi tới Phi Vân Tinh, vậy kết quả duy nhất chính là Lăng Hàn lạc lối ở trong tinh không, số may, mấy trăm mấy ngàn năm sau, hắn sẽ đến một tinh cầu xa lạ, tiền đề là Chân Nguyên Thạch đủ, nếu không Xuyên Vân Toa không còn động lực, vậy không khác gì phế liệu. Lăng Hàn khởi động tinh thuyền, cái này cũng không cần kỹ xảo gì, chỉ là một cái trận pháp mà thôi, đưa vào tọa độ tinh không, lại thêm Chân Nguyên Thạch, liền có thể tự động phi hành, chỉ có gặp phải tình huống đột phát, tỉ như thiên thạch đột kích, tinh thể nổ tung,… mới cần lái thủ công, rời đi con đường lúc trước. Hắn tiến vào tinh không mịt mùng, đại bộ phận thời gian là tìm hiểu ở dưới Luân Hồi Thụ, tình cờ mới đi ra xem tình huống. Từ Hợp Ninh Tinh đến Phi Vân Tinh, cần lữ trình tinh không dài đến ba tháng. Lăng Hàn ngồi ở dưới Luân Hồi Thụ, Vô Tương Thánh Nhân đang truyền thụ võ đạo cho đám người Tàn Dạ, Nguyên Thừa Hòa. Hiện tại hắn quá nhàn rỗi, chỉ còn dư lại một đạo tàn hồn, lại không thể tu luyện, chỉ có thể giết thời gian như vậy.