Chương 238: Quyền Phá Thần Lô
Cập nhật: 27/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 1186 đến 1190 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong thế giới tu luyện, khái niệm thiên tài không ngừng biến đổi, và sức mạnh "mấy tinh" cũng không hề cố định. Một kẻ có thể tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, đạt tới Thập Tinh ở Sơn Hà Cảnh, nhưng nếu không thể duy trì sự hoàn mỹ đó khi bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, lực lượng của hắn sẽ tụt dốc thảm hại. Lăng Hàn, với nụ cười khẽ trên môi, hiểu rõ điều này. Hắn chưa tu ra tòa Sơn Hà thứ năm mà đã sở hữu lực lượng Lục Tinh, giờ đây còn bùng nổ lên Thất Tinh – một bước nhảy vọt về bản chất, thứ mà chỉ những thiên tài chân chính mới có thể chạm tới, giống như ba tinh lực lượng cuối cùng ở Phá Hư Cảnh được thiên địa ban tặng.
Đối diện với sự ngạo mạn của Trương Đồng, kẻ tự xưng là thiên tài Thất Tinh và đòi hắn phải quỳ gối làm nô tài, Lăng Hàn chỉ lắc đầu ngán ngẩm. "Ngươi tự kỷ cũng quá cao rồi! Được rồi, ra tay đi, ta chẳng muốn phí lời với loại cặn bã như ngươi, giết ngươi xong, ta còn có chính sự phải làm." Lời lẽ thản nhiên của hắn khiến đám đông sững sờ. Một thiên tài Thất Tinh, vô địch thiên hạ, lại chỉ xứng làm thị vệ? Vậy chủ nhân của hắn, Dương Hạo, sẽ là thiên tài cấp độ nào? Bát Tinh, Cửu Tinh, hay Thập Tinh?
Trương Đồng, bị lời lẽ của Lăng Hàn chọc giận đến cực điểm, không kiên nhẫn ra tay. Một đòn đánh tùy tiện, bởi hắn tin rằng chỉ cần vậy là đủ để hạ gục đối thủ. Nhưng Lăng Hàn chỉ liếc mắt, một luồng ánh kiếm sắc lạnh xẹt qua, kinh diễm cả không gian. Trương Đồng ôm tay lùi lại, máu tươi rỉ ra từ kẽ ngón tay, nhỏ giọt trên mặt đất. Cả đám đông nín thở, không thốt nên lời. Một thiên tài Thất Tinh, cường giả đỉnh cao Sơn Hà Cảnh, lại bị đối phương tùy tiện một chiêu gây thương tích? Bàn tay phải của Trương Đồng thủng một lỗ, khiến hắn rợn tóc gáy. Hắn không thể tin được, một yêu nghiệt đáng sợ như vậy lại xuất hiện, không hề dùng bí pháp mà vẫn nghiền ép hắn.
"Ngươi cái gì, vẫn không có học ngoan sao?" Lăng Hàn lạnh lùng, "Có điều, ngươi cũng không cần học ngoan, bởi vì ngươi căn bản không có sau này!" Trương Đồng gầm lên, vỗ ngực, một tia sáng xanh dịu dật động, biến thành một tiểu đỉnh màu xanh lục. Lục Đỉnh xoay tròn phóng to, hóa thành một đại đỉnh cao tới mười trượng, rủ xuống vạn đạo khí thể màu xanh lục, trấn áp Lăng Hàn. Mỗi tia thanh khí hóa thành đại xà, nặng như núi lớn, khiến đại địa rung chuyển. "Thúy Chướng Đỉnh!" Ai đó kinh hô, nhận ra đây là thần khí vô thượng của Dương Hạo. Dù chỉ là bản mô phỏng, nó vẫn là một trong những thần khí Sơn Hà Cảnh đáng sợ nhất.
Trương Đồng cười gằn, tin rằng mọi chuyện đã kết thúc. Nhưng rồi hắn biến sắc, bởi Thúy Chướng Đỉnh đang rung chuyển. Nó không trấn áp được Lăng Hàn! Thanh khí nghịch thiên bay lên, Lăng Hàn một quyền hướng thẳng trời xanh, đại đỉnh bị đánh cho loạng choạng, không thể rủ xuống khí thể. Trương Đồng phun ra một ngụm máu tươi, hắn bị phản phệ, cảm thấy cơ thể như muốn nổ tung. Đám đông ngơ ngác, không thể tin rằng Trương Đồng và Thúy Chướng Đỉnh hợp lực vẫn không thể đánh bại Lăng Hàn. Điều này có nghĩa, Lăng Hàn có thực lực ngang hàng với đệ tử hạt giống!
"Ngươi, ngươi rốt cuộc là người nào?" Trương Đồng kinh hãi, nhận ra mình đã đá phải tấm sắt. "Người giết ngươi!" Lăng Hàn không chút do dự, đấm ra một quyền khiến thiên địa thất sắc. Trương Đồng cắn môi, không dám chống đỡ, xoay người bỏ chạy. Kẻ kiêu ngạo như hắn lại chạy trối chết chỉ sau hai chiêu.
Lăng Hàn cười nhạt, gảy ngón tay. Kiếm ý giương động, hóa thành một đạo lưu quang nhanh như chớp đuổi theo Trương Đồng. Kiếm quang nổ tung trên lưng hắn, chẻ đôi thân thể Trương Đồng. Đám đông hoảng sợ, không ngờ một thiên tài lại bị chém thành hai đoạn dễ dàng như vậy. Lăng Hàn hài lòng, chiêu này là sự kết hợp hoàn hảo giữa Khoái Tự Kiếm Quyết và Quy Tắc Chi Lực. Trương Đồng vẫn chưa chết hẳn, hắn gắng gượng ghép hai đoạn thân thể, ho ra máu, cầu xin Lăng Hàn dừng tay và nhắc đến chủ nhân mình là Dương Hạo. "Đã biết," Lăng Hàn gật đầu, rồi không chút do dự bắn ra một kiếm nữa, kết liễu hoàn toàn Trương Đồng.
Đúng lúc này, cả ngọn núi bỗng chốc ồn ào. Hàng chục vạn người dưới chân núi hò reo, bởi các đệ tử hạt giống đã xuất hiện để tuyển chọn thị vệ. Hai mươi đệ tử hạt giống, nam anh tuấn, nữ tuyệt mỹ, mỗi người toát ra khí tức cường đại. Một thiếu niên áo lục tên Phù Lương Dạ, Hoàng Thái Tôn của Thiên Quân hoàng triều, hừ lạnh: "Một đám cặn bã, tại sao ta lại chọn loại phế vật này theo bên người?" Rồi hắn nhận ra Trương Đồng đang giao đấu, "Thị vệ của Dương sư huynh cũng có người dám động sao? Ta ngược lại muốn nhìn một chút, là ai to gan như vậy!" Hắn lao về phía Lăng Hàn.
"Dừng tay!" Phù Lương Dạ hét lớn. Trương Đồng, như tìm được cứu tinh, kích động kêu lên. Nhưng niềm vui của hắn quá ngắn ngủi, Lăng Hàn hoàn toàn phớt lờ, gảy ngón tay một cái, trực tiếp oanh bạo đầu Trương Đồng, thần hồn câu diệt. "Ngươi…!" Phù Lương Dạ tức giận đến run rẩy. "Ngươi là tự sát, hay muốn ta xuất thủ?" Hắn lạnh lùng đe dọa. "Ngu ngốc!" Lăng Hàn đáp gọn lỏn, đi thẳng về phía trước. Phù Lương Dạ chỉ vào Lăng Hàn, nhưng hắn vẫn không thèm quay đầu, ung dung lướt qua. Phù Lương Dạ càng tức giận, vươn tay chộp lấy Lăng Hàn, tự giới thiệu thân phận. Lăng Hàn không quay đầu, chỉ gảy ngón tay, "bốp", bàn tay Phù Lương Dạ bị xuyên thủng một lỗ máu. Hắn kêu thảm thiết.
Đám đông sợ hãi. Kẻ này không chỉ giết thị vệ của đệ tử hạt giống, mà còn dám đả thương cả đệ tử hạt giống! Phù Lương Dạ tái nhợt mặt, cho rằng Lăng Hàn ỷ mạnh hiếp yếu. Lăng Hàn không để ý, tiếp tục tiến về phía các đệ tử hạt giống khác. Hắn đã thấy mục tiêu của mình: Cửu Quận Vương Hồ Phỉ Vân, người đang lơ mơ như chưa tỉnh ngủ, hoàn toàn khác biệt với những người còn lại.
"Hừ, cẩu nên ở địa phương của cẩu, nơi này là nơi ngươi có thể đặt chân sao?" Một thiếu nữ với ấn chu sa trên trán, Càn Thi Vân của Bách Điểu hoàng triều, lên tiếng quát mắng. Nàng là đệ tử hạt giống mạnh mẽ, tu vi Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn đỉnh phong, tựa như một công chúa kiêu sa. Lăng Hàn chỉ coi như không nghe thấy, đi thẳng đến trước mặt Hồ Phỉ Vân. "Đáng chết!" Càn Thi Vân hừ lạnh, giơ tay vung một cây roi da, quất tới Lăng Hàn. Thần văn giương động, đây là một kiện thần khí uy lực kinh người. Nàng là thiên tài không thua kém Thiệu Tư Tư hay Hạ Vô Khuyết, sở hữu sáu tinh lực lượng ở Sơn Hà Cảnh đỉnh phong. Một roi này, giương động phong vân, như muốn xé toang thương thiên!