Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 233

Chương 233: Bóng Đêm, Hổ Thần, Khai Chiến

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1161 đến 1165 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cuộc hành trình đầy rẫy những hiểm nguy và bí ẩn, nơi các thiên tài phải đối mặt với những thực thể quỷ dị từ Minh Giới và một khôi lỗi hùng mạnh. Sự căng thẳng leo thang không chỉ từ những thử thách bên ngoài mà còn từ những mâu thuẫn nội tại giữa các nhân vật, đặc biệt là mối thù ngấm ngầm giữa Lăng Hàn và Hạ Vô Khuyết. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố thần hồn và thể phách, cho thấy sự đa dạng trong cách vượt qua chướng ngại vật. Qua đó, người đọc cảm nhận được sự gay cấn và kịch tính khi những thiên tài phải vận dụng mọi sở trường để sống sót, đồng thời đẩy cao trào cho một màn đối đầu cá nhân đầy kịch tính.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong hành trình khám phá bí cảnh, không khí giữa các thiên tài trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, đặc biệt là giữa Lăng Hàn và Hạ Vô Khuyết. Hạ Vô Khuyết, với nụ cười khẩy đầy thách thức, tuyên bố Lăng Hàn chỉ có thể chịu đòn, coi thường thể phách và khả năng hồi phục phi thường của đối phương. "Phụng bồi!" Lăng Hàn đáp lại, ánh mắt sắc như kiếm. Cuộc đối đầu tưởng chừng bùng nổ, nhưng La Cảnh Nhân kịp thời can ngăn, nhắc nhở mọi người về mục tiêu chung: tìm kiếm cái bóng bí ẩn và thoát khỏi nơi đây.

Tô Kinh trầm ngâm, đặt ra một câu hỏi đầy suy tư: liệu có tồn tại sinh vật không có thực thể, chỉ là cái bóng? Sự nghi hoặc bao trùm, nhưng Đỗ An quả quyết rằng nếu mục tiêu của cái bóng là ngăn cản họ, nó nhất định sẽ lộ diện. Quyết định được đưa ra: tiếp tục tiến về phía trước, theo dõi sát sao từng cái bóng lay động dưới chân. Ánh sáng từ những cây cột kỳ lạ khiến hình thái bóng của họ liên tục biến đổi, cho đến khi một sự thật rợn người hiện ra: số lượng cái bóng đã tăng lên, không phải mười một, mà là mười hai! "Quỷ Ảnh còn có đồng bọn?" Tiếng thì thầm kinh ngạc vang lên. Thủy Nhạn Ngọc, theo bản năng, khẽ nép mình gần Lăng Hàn, tìm kiếm sự an toàn từ người mình yêu.

Không ai vội vã ra tay, bởi lẽ không thể phân biệt đâu là Quỷ Ảnh thật. Mọi người tản ra một khoảng cách nhỏ, buộc hai cái bóng thừa ra phải lộ diện. "Giết!" Mười người đồng loạt bùng nổ sức mạnh. Lăng Hàn kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn, khóa chặt một Quỷ Ảnh đang biến hóa linh hoạt, từ hình người thu nhỏ thành một điểm đen gần như vô hình. Thanh Tiên Ma Kiếm trong tay Lăng Hàn hóa thành vệt sáng, chiêu Khoái Tự Kiếm Quyết phóng ra nhanh không thể tả. "Phốc!" Mũi kiếm đâm trúng điểm đen, cảm giác như xuyên qua thực thể. Lăng Hàn rung kiếm, lực lượng khổng lồ phá tan nó.

Vô số hắc khí bốc lên, kèm theo tiếng lệ khiếu xuyên thẳng vào thức hải Lăng Hàn, ý đồ chấn động thần hồn hắn. "Hừ, trò đùa!" Lăng Hàn cười khẩy. Dưới sự rèn luyện của Bất Diệt Thiên Kinh, thần hồn hắn kiên cố như thành đồng, tiếng rít kia lập tức bị phản chấn. Một cảm giác quen thuộc ùa đến, khiến Lăng Hàn kinh ngạc. Hắc khí lại ngưng tụ, hóa thành cái bóng, vung tay ra năm lợi trảo sắc bén như lưỡi dao.

Quan Vinh, vốn không cam chịu để Lăng Hàn độc chiếm danh tiếng, lập tức tung một quyền. Sáu mươi đạo thần văn trên nắm đấm phát sáng, chặn đứng Quỷ Ảnh, thậm chí chấn nó bay ra ngoài. Một đòn thành công khiến Quan Vinh tự tin tăng vọt. Nhưng Quỷ Ảnh, giống như Lăng Hàn, sở hữu sức hồi phục kinh người. Nó lại biến đổi, vung móng vuốt tấn công, thân ảnh lay động như Tử Thần. Lúc này, mọi người mới hiểu ra, kẻ đã xé xác yêu thú trước đó chính là Quỷ Ảnh này.

Lăng Hàn tiếp tục tấn công, tung ra Thất Sát Trấn Hồn Thuật. Tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong tâm trí mọi người, Quỷ Ảnh không ngừng biến hình, vặn vẹo như muốn sụp đổ. "Quả nhiên!" Lăng Hàn thầm gật đầu, thứ này không sợ lực lượng vật lý nhưng lại yếu ớt trước công kích thần hồn. Quan Vinh cười lớn: "Hóa ra thứ này sợ thần hồn công kích!" Hạ Vô Khuyết cũng không chịu kém, tung ra Luyện Hồn Kiếm, vô số bóng kiếm vàng óng từ mắt hắn bay ra, ghim chặt Quỷ Ảnh còn lại vào cây cột. Nó kêu thét rồi tiêu tan. Hạ Vô Khuyết đắc ý, cho rằng thần thức mình vượt trội Lăng Hàn, không hay biết Lăng Hàn chỉ đang thăm dò.

Lăng Hàn không muốn đôi co, thầm nghĩ sẽ có ngày cho Hạ Vô Khuyết biết thế nào là "tự rước lấy nhục". Thiệu Tư Tư, với vẻ đẹp và sự "vô tri" đáng yêu của mình, hỏi về bản chất của những sinh vật này. Mọi người đều trầm mặc, chỉ Lăng Hàn suy tư rồi mở lời: "Đây có lẽ không phải sinh linh của Thần giới." Lời nói của hắn gây chấn động. Hạ Vô Khuyết lập tức trách mắng: "Lăng Hàn, đừng nói chuyện giật gân!" Lăng Hàn chẳng thèm nhìn hắn, tiếp tục: "Nếu ta không đoán sai, đây là thứ của Minh Giới."

Hắn nghĩ đến Tu La Ma Đế, những sinh vật không có thực thể, tấn công thần hồn, nhưng Quỷ Ảnh này dường như không có thần trí, chỉ hành động theo bản năng. Các thiên kiêu đều lộ vẻ nghiêm nghị khi nghe đến Minh Giới. Tô Kinh hỏi Lăng Hàn có chắc chắn không, lo lắng về một đường nối hai giới. Lăng Hàn lắc đầu, chỉ là suy đoán, và có thể là do mộ chủ mang đến từ chiến trường hai giới. Hắn truyền âm hỏi Tu La Ma Đế, và được xác nhận: "Chín mươi phần trăm chắc chắn, đây là sinh linh của Minh Giới, gọi là Thực Ảnh Tộc." Thực Ảnh Tộc nuốt bóng để rút sinh mệnh tinh khí, giết người vô hình, nhưng những Quỷ Ảnh này đã mất ý thức.

Hạ Vô Khuyết ngạo nghễ tuyên bố họ không sợ Thực Ảnh Tộc. Quả thật, những thiên tài này đều có bí pháp tu luyện thần hồn, không sợ hãi. Họ tiếp tục tiến bước, và như dự đoán, thêm nhiều cái bóng xuất hiện, nhưng đều bị tiêu diệt dễ dàng.

Đi được một đoạn, một cánh cửa sắt khổng lồ hiện ra, có thể là điểm cuối của cửa ải đầu tiên. Niềm vui vừa lóe lên, nhưng khi đến gần, họ phát hiện một yêu thú khổng lồ nằm phục trước cửa, ngụy trang hoàn hảo như nham thạch. Con yêu thú này, dẹp lép như một tấm thảm, khiến mọi người khó hình dung. "Yêu thú giữ cửa ải sao?" Thiệu Tư Tư nở nụ cười, rút ra một bộ cung tên Thần khí tinh xảo, tự nguyện ra tay thăm dò. Mũi tên mang theo thần văn bá đạo, lao đi như một vệt sáng. Lăng Hàn thầm gật đầu, uy lực không kém Diệt Long Tinh Thần Tiễn là bao.

Mũi tên bắn trúng, tóe lửa rồi bật ngược trở lại. Con yêu thú bị đánh thức, đột ngột đứng dậy. Nó từ hình dạng tấm thảm mỏng manh biến thành một con mãnh hổ đỏ rực, dài mười trượng, cao năm trượng, lông gáy như bốc cháy, uy phong lẫm liệt. Mọi người kinh ngạc, không phải vì hình dạng của yêu thú, mà vì mũi tên của Thiệu Tư Tư hoàn toàn vô dụng. "Thực lực của yêu thú vượt xa chúng ta tưởng."

Họ quyết định thử kế "điệu hổ ly sơn". Đỗ An, Toàn Lập Hiên và Tô Kinh xung phong thu hút yêu thú, trong khi những người còn lại sẽ mở cửa. Ba người khiêu khích, nhưng yêu thú không mảy may quan tâm. Chỉ đến khi bị công kích liên tục, nó mới rít lên một tiếng, lao về phía họ. Ba người phân tán, lợi dụng địa hình để ẩn nấp. Lăng Hàn và nhóm còn lại vọt đến cửa, bắt đầu công kích. "Oành! Oành! Oành!" Tiếng nổ vang dội, nhưng cánh cửa vẫn bất động. Tất cả tuyệt chiêu đều vô dụng, cánh cửa kiên cố đến mức không thể lay chuyển.

"Không mở ra, hoàn toàn không mở ra!" Họ đành chấp nhận sự thật. Thiệu Tư Tư chợt chỉ vào con yêu thú: "Nhìn trên cổ con hổ kia!" Một chiếc chìa khóa lấp lánh buộc trên cổ nó. "Xem ra, phải đánh bại mãnh hổ, lấy chìa khóa mở cửa." Kế sách ban đầu thất bại, họ quyết định toàn lực chiến đấu. Thủy Nhạn Ngọc và Trưởng Tôn lùi về phía sau, trận chiến này không dành cho họ.

Tám thiên kiêu hùng dũng bước ra, nghênh chiến hổ yêu. Con hổ này cường đại đến khó tin, tám mươi đạo thần văn trên người nó, tương đương với thiên tài Bát Tinh, lại thêm cảnh giới Đại viên mãn, thực lực vô cùng khủng khiếp. "Đến đây đi!" Tám người tràn đầy tự tin. Bảy người còn lại đều là Đại viên mãn đỉnh cao, lực lượng sáu tinh, có thể đạt tám tinh với tuyệt chiêu.

"Ta công chính diện." Lăng Hàn nói. Thiệu Tư Tư, Tô Kinh, Đỗ An đồng ý, ngay cả Hạ Vô Khuyết cũng không phản đối, vì thể phách Lăng Hàn mạnh mẽ vượt trội. Lăng Hàn rút Tiên Ma Kiếm, lao vào hổ yêu. Một trảo của nó hất bay Lăng Hàn, hắn phun ra một ngụm máu. Vừa mới hồi phục chút ít sau khi bị Loạn Tinh nữ hoàng "hấp khô", giờ lại thổ huyết. Xương cốt toàn thân gãy rời, nhưng nguyên lực Lăng Hàn chấn động, xương cốt tự động về vị trí cũ. Hắn bật dậy, tiếp tục lao vào, triển khai Khoái Tự Kiếm Quyết. Ba người Toàn Lập Hiên trố mắt kinh ngạc, bị lực lượng mạnh như vậy đánh trúng mà vẫn như không.

Thế nhưng, thể phách Lăng Hàn biến thái, hổ yêu cũng không kém. Dưới kiếm của Lăng Hàn, nó vẫn như kim cương bất hoại. Từ một tấm thảm mềm mại, giờ nó kiên cố như Thần Thiết cao cấp. "Cái này tuyệt không phải yêu thú, mà là khôi lỗi!" Lăng Hàn kết luận. Hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh mới có thể phách như vậy, hổ yêu nếu được đúc từ Thần Thiết cấp năm thì lực phòng ngự như thế là điều dễ hiểu.

Cả nhóm đồng tình, khôi lỗi không có điểm yếu, không biết đau đớn, là cỗ máy chiến tranh hoàn hảo. Lăng Hàn đưa ra hai khả năng: một là khôi lỗi có thời gian hoạt động giới hạn, hai là chỉ cần lấy chìa khóa. Họ nhanh chóng chọn phương án hai. "Ta và Lăng huynh phụ trách hấp dẫn sự chú ý của con yêu hổ này, các ngươi tùy thời cướp đoạt chìa khóa." Thiệu Tư Tư nói, liên tục bắn tên vào mắt hổ yêu. Lăng Hàn thở dài, công chúa Thiên Sương Hoàng Triều quả nhiên giàu nứt đố đổ vách, bắn tên không ngừng nghỉ.

Lăng Hàn dồn toàn lực đối đầu trực diện hổ yêu, hứng chịu mọi đòn tấn công cấp tám tinh, gần sánh ngang Nhật Nguyệt Cảnh. Dù thể phách Thần Thiết cấp bốn cũng khó chịu đựng, nhưng Bất Diệt Thiên Kinh giúp hắn liên tục chữa trị. "Mịa nó, các ngươi có thể nhanh lên một chút hay không!" Lăng Hàn nghiến răng. Ngay cả Thiệu Tư Tư cũng tham gia tấn công vòng cổ. Sau gần nửa canh giờ, "keng" một tiếng, vòng cổ đứt lìa, chìa khóa rơi xuống.

Lăng Hàn vội lùi về, dụ hổ yêu ra xa, nhường đường cho đồng đội nhặt chìa khóa và lao đến cửa lớn. Chìa khóa tra vào, cánh cửa khổng lồ từ từ mở ra. "Đi mau!" Lăng Hàn thúc giục Thủy Nhạn Ngọc. Trưởng Tôn và Thủy Nhạn Ngọc đi trước, tiếp theo là nhóm Thiệu Tư Tư. Lăng Hàn là người cuối cùng, lợi dụng địa hình các cây cột để lách qua hổ yêu, lao về phía cửa. "Ngang!" Hổ yêu gầm thét đuổi theo. "Nhanh! Nhanh!" Chín người còn lại lo lắng kêu lên, hổ yêu đã đuổi rất gần.

"Xoạt!" Một trảo khổng lồ vung tới Lăng Hàn. Nếu trúng đòn, hắn sẽ bị đánh văng vào vách tường. Lăng Hàn dùng Tiễn Thức Chung Cực, lấy thân làm cung, nguyên lực ngưng tụ thành vệt sáng bắn ra. Mũi tên nguyên lực không phá tan được phòng ngự Thần Thiết cấp năm, nhưng đủ mạnh để làm chệch hướng móng vuốt hổ yêu. "Hô!" Một trảo lướt qua Lăng Hàn trong gang tấc. Thân hình hắn như mũi tên, lao vào cửa lớn. "Oành!", hắn ngã vật xuống đất, toàn thân rã rời. May mắn, tốc độ hồi phục của hắn cực nhanh.

Hổ yêu đứng trước cửa, không đuổi theo, như có một bức tường vô hình chặn nó lại. Nó gầm gừ khi cánh cửa lớn chậm rãi đóng lại. Mười người thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng vượt qua.

Họ bước vào một đại điện rộng lớn, trung tâm là một tấm bia đá. "Chúc mừng các ngươi, xông qua cửa thứ nhất." Bia đá đột ngột phát ra âm thanh, khiến mọi người giật mình. "Ha ha, không cần căng thẳng, đây chỉ là bản tôn lưu lại một đạo ý thức, còn bản tôn... khà khà, không nói cho các ngươi!" Lời nói ngạo mạn, khiến ai cũng muốn đánh nó một trận. Lăng Hàn khẳng định đây là mộ chủ, phong cách vẫn tự kỷ và thích ăn đòn như cũ.

"Muốn khen thưởng không? Vậy đến cầu bản tôn a!" Bia đá lại nói. Mọi người nhìn nhau, vị cao nhân tiền bối này sao lại vô liêm sỉ đến vậy. Lăng Hàn đoán rằng khen thưởng sẽ có dù cầu hay không. "A a a, tức chết bản tôn, cầu bản tôn một chút thì đã làm sao, các ngươi sẽ chết sao?" Bia đá kêu la oai oái. Mọi người im lặng. "Được rồi, quy củ là quy củ, bản tôn liền cho các ngươi một ít khen thưởng." Bia đá bình ổn lại. Mười bình ngọc xuất hiện, mỗi người một bình.

Lăng Hàn cầm lấy bình đan dược không nhãn mác, hỏi: "Đây là đan dược gì?" "Tử Văn Sơn Hà Đan." "Cái này là món đồ gì?" Mọi người đều chưa từng nghe. "Sau khi ăn vào, trong vòng một canh giờ, lực lượng tăng lên một tinh." Bia đá giải thích. "Nát như thế?" Lăng Hàn thất vọng. "Này này này, cầm đồ của người ta, phải biết học cảm tạ a!" Bia đá bất mãn. "Hơn nữa, các ngươi chỉ là xông qua cửa thứ nhất, còn hi vọng được khen thưởng quý giá cỡ nào?"

"Nói cách khác... xông qua cửa ải thứ hai, cửa thứ ba, có thể được khen thưởng?" Lăng Hàn hỏi. "Không sai, chỉ cần các ngươi đủ mạnh là được." Bia đá nói. Chiến ý bùng cháy trong lòng các thiên kiêu. "Kế tiếp là cửa ải gì?" Lăng Hàn hỏi. "Tại sao bản tôn phải nói cho các ngươi biết?" Bia đá lại trêu chọc. "Muốn biết, tự mình đi trải nghiệm. Có điều, bản tôn có thể nói cho các ngươi, cửa thứ hai là một mê trận, chỉ có ở trong vòng một canh giờ đi ra, mới có thể được khen thưởng." "Cửa ải này, không cần tổ đội, cũng không cho phép tổ đội, các ngươi có thể xuất phát." Bia đá không nói thêm nữa. Một cầu thang hiện ra, dẫn đến tầng thứ hai.

"Ha ha, các vị, chúng ta lên đường đi." Đỗ An cười nói, đi trước. Lăng Hàn vẫn đứng yên, thắc mắc mục đích của mộ chủ. "Lăng Hàn, ngươi không phải muốn chiến một trận sao?" Hạ Vô Khuyết chỉ vào Lăng Hàn. "Phóng ngựa lại đây!" Lăng Hàn tự tin đáp. "Nể tình vừa nãy sóng vai chiến đấu, ta không giết ngươi, chỉ để ngươi biết, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, không nên quá kiêu ngạo!" Hạ Vô Khuyết bất ngờ nói. Lăng Hàn hơi ngạc nhiên, rồi đáp lại: "Nể mặt mũi câu nói này, ta cũng tha cho ngươi một mạng, chỉ để ngươi học cái rõ ràng." "Ha ha, ngươi cũng thật hung hăng!" Hạ Vô Khuyết lạnh lùng nói. "Đến chiến!"

Hắn khẽ quát, thần văn trên tay hiện lên sáu mươi đạo, bốn tòa Sơn Hà phía sau tỏa ra khí tức đáng sợ. Sáu mươi đạo thần văn tương đương sáu tinh lực lượng. "Vậy thì muốn uy hiếp ta?" Lăng Hàn cười khẩy, đối phương đã từng chứng kiến phòng ngự của hắn. "Đương nhiên không chỉ như vậy!" Hạ Vô Khuyết lấy ra một bao tay đen, kích hoạt. Hoa văn trên bao tay phát sáng, số lượng thần văn trên tay hắn tăng lên bảy mươi mốt đạo! "Thời điểm qua thạch trận, ngươi lại không dùng Thần khí này!" Lăng Hàn kinh ngạc. "Không phải không muốn dùng, mà là Thần khí này tàn tạ, chỉ có thể chống đỡ nửa nén hương thời gian." Hạ Vô Khuyết không giấu diếm.

"Ngươi tự tin trong nửa nén hương có thể đánh bại ta?" Lăng Hàn cười lớn. "Thừa sức!" Hạ Vô Khuyết ngạo nghễ nói. "Khà khà, hi vọng ngươi vẫn có thể duy trì tự tin như vậy." Lăng Hàn cười, rút ra Sư Tử Phù. Thần phù dán lên người, thần văn buông xuống, ngưng tụ, đếm một chút... nhiều đến tám trăm đạo!

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!