Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 232

Chương 232: Nữ Hoàng, Huyết Hải, Tháp Bí

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1156 đến 1160 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một chuỗi sự kiện đầy kịch tính, từ những pha đối đầu nảy lửa đến những khoảnh khắc sinh tử mà ở đó, ranh giới giữa sống và chết trở nên mong manh. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố bất ngờ khi Lăng Hàn liên tiếp đối mặt với các cường giả, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng sự mưu trí, thể hiện bản lĩnh kiên cường của nhân vật chính. Đặc biệt, phân đoạn nữ hoàng can thiệp và hành động khó hiểu của nàng đã tạo nên một nút thắt tâm lý phức tạp, hé lộ những bí ẩn sâu xa và đẩy cảm xúc của độc giả lên đỉnh điểm, đồng thời củng cố mối quan hệ giữa Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc qua thử thách sinh tử.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Tiếng hừ lạnh đầy sát ý vang vọng trong lòng biển sâu, người trung niên sát thủ không nói thêm lời thừa thãi nào, hắn ra tay dứt khoát. Đối với một sát thủ, sinh mạng con mồi là ưu tiên hàng đầu, sự kiêng dè trước Tu La Ma Đế trước đó giờ đã tan biến. Bóng tối vô tận tuôn trào từ cơ thể hắn, ngưng kết thành một ngọn mâu khổng lồ, lao thẳng về phía Lăng Hàn.

Lăng Hàn không hề nao núng, một tấm Sư Tử Phù đã kề sát lên người. Ngay lập tức, một luồng sức mạnh kinh hoàng bùng nổ, hàng trăm đạo thần văn rực sáng bao phủ cơ thể hắn. Tám trăm đạo thần văn! Một con số đáng kinh ngạc, gần như chạm đến ngưỡng của Tinh Thần cảnh. Với sức mạnh mới này, Lăng Hàn tung ra một quyền, nguyên lực hóa thành bàn tay khổng lồ, dễ dàng đánh tan ngọn độc mâu và tiếp tục nghiền ép về phía người trung niên kia.

Kẻ sát thủ kinh hồn bạt vía, tám trăm đạo thần văn! Đó là cấp độ mà ngay cả cường giả Nhật Nguyệt cảnh Đại viên mãn cũng khó lòng đạt tới. Một quyền như vậy, chỉ cần sượt qua cũng đủ để biến hắn thành tro bụi. Hắn vội vàng thi triển thân pháp, hoảng loạn bỏ chạy. May mắn thay, hắn phản ứng nhanh, cú đấm của Lăng Hàn chỉ tạo ra một vùng chân không dưới đáy biển, cuốn hắn văng xa hàng trăm trượng.

Lăng Hàn không cho hắn cơ hội, thân ảnh lóe lên, truy sát tới. Người trung niên tái mặt, biết rằng những bảo vật hộ thân của hắn không thể nào chống đỡ được sức mạnh cận Tinh Thần cảnh này. Đây là sự nghiền ép tuyệt đối. Hắn chỉ còn cách chạy trốn, nhận ra rằng đối thủ không hề kiêu ngạo khi để khôi lỗi rời đi, mà thực sự là đang "dụ rắn ra khỏi hang".

Trong lúc tuyệt vọng, hắn chợt cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, mạnh mẽ đến khó tin. "Thái Phong, Thái Phong Trưởng Lão!" Hắn mừng rỡ không thôi. Đây là một cường giả tuyệt đối của Ám Dạ Đường, Tinh Thần cảnh Đại viên mãn, một bậc thầy Tứ Tinh. Hắn nghĩ rằng Lăng Hàn dù có thủ đoạn tăng cường sức mạnh tạm thời lên chuẩn Tinh Thần cảnh, cũng không thể địch lại một Tinh Thần cảnh chân chính như Thái Phong.

Một lão giả nhanh chóng lướt đến, khí tức hùng mạnh tựa trời sập, khiến không gian dường như ngưng đọng. Lăng Hàn lập tức biến sắc, vội vàng rút lui. Cường giả như vậy hoàn toàn không thể đối đầu trực diện. Ngay cả việc tiết lộ bí mật về Hắc Tháp để trốn vào cũng là lựa chọn cuối cùng. Hắn lao đến bên Thủy Nhạn Ngọc, ôm lấy nàng, định chui vào Hắc Tháp, nhưng bất chợt khựng lại.

Một luồng khí tức mạnh mẽ khác, thậm chí còn áp đảo hơn cả lão giả kia, lại có chút quen thuộc. Là... Loạn Tinh nữ hoàng! Ý nghĩ này vụt qua, Lăng Hàn lập tức từ bỏ ý định trốn vào Hắc Tháp, đứng yên lặng quan sát.

Người trung niên kia vừa mừng vừa lo gọi tên Thái Phong Trưởng Lão, nhưng hắn không hề nhận ra, vị Trưởng Lão trong miệng hắn đang vô cùng chật vật, y phục rách nát, máu me be bét. Một đạo thần liên đột ngột xuyên qua, như một mũi giáo sắc bén, đuổi theo Thái Phong, "phốc" một tiếng, xuyên thủng xương vai hắn, cuốn lấy.

Thái Phong Trưởng Lão hiển lộ vẻ tuyệt vọng. Hắn đã bị Loạn Tinh nữ hoàng truy sát suốt một ngày một đêm, mọi thủ đoạn đều vô hiệu trước vị nữ hoàng này. Hắn không dám phản kháng, trực tiếp hóa tay thành kiếm, tự chém vào xương vai mình. Máu tươi tung tóe, nửa bên vai đứt lìa, thần liên cũng vì thế mà mất đi hiệu quả. Nhưng khi hắn định chạy trốn, một bàn tay lớn màu trắng ngọc từ trên trời giáng xuống. Bàn tay thon dài, trong suốt như ngọc, tràn đầy vẻ đẹp, nhưng trong mắt Thái Phong Trưởng Lão, đó lại là tử thần. Mọi thủ đoạn đã cạn, hắn không thể chống đỡ.

Bàn tay khổng lồ ập xuống, Thái Phong bị trấn áp xuống đáy biển. Khi bàn tay tan biến, vị cường giả kia chỉ còn lại một đống xương cốt gãy nát ít nhất một phần ba, ho ra máu liên tục, khí tức suy yếu đến tận cùng.

"Thái… Thái Phong Trưởng Lão!" Người trung niên sợ đến tè ra quần. Trong mắt hắn, Thái Phong là sát thủ đệ nhất thiên hạ, không ai hắn không thể giết. Cường giả Tinh Thần cảnh rất khó chết, nhưng Thái Phong đã giết hàng chục người, đủ để chứng minh sự đáng sợ của hắn. Nhưng giờ đây, hắn lại nằm đó như một con chó chết, không phải giả chết, mà là thực sự đã tận. Kẻ trung niên run rẩy, không thể tin được ai có thể truy sát Thái Phong Trưởng Lão đến mức này.

"Vù!" Khí thế đáng sợ bùng nổ, Loạn Tinh nữ hoàng xuất hiện. Nàng mặc long bào, phía sau là chiếc áo choàng đỏ thẫm dài cả trượng, bay phấp phới ngay cả dưới đáy biển, toát lên khí phách ngút trời. Vóc dáng nàng hoàn mỹ không tì vết, khiến người ta thần hồn điên đảo.

"Loạn… Loạn Tinh nữ hoàng!" Người trung niên lắp bắp. Là một sát thủ chuyên nghiệp, hắn đương nhiên nhận ra những cường giả mạnh nhất đương thời. Hắn khó khăn nuốt nước bọt. Trước đây, hắn không tin lời đồn về sức mạnh của Loạn Tinh nữ hoàng, cho rằng nàng chỉ dựa vào nhan sắc. Giờ đây, hắn mới biết mình đã sai lầm đến mức nào.

"Bệ hạ, tha cho ta một mạng!" Thái Phong Trưởng Lão thảm thiết cầu xin. Hắn là sát thủ, không phải nghĩa sĩ, vì mạng sống, tôn nghiêm có là gì?

Loạn Tinh nữ hoàng không hề để ý, một chưởng vỗ xuống, như khai thiên phách địa, mang theo sức mạnh hủy diệt. Cú chưởng quét qua, Thái Phong Trưởng Lão bị ép thành tro bụi, thần hình câu diệt. Tên trung niên kia chỉ bị dư chấn quét trúng, liền bị lực lượng đáng sợ nghiền nát, xương cốt không còn.

"Thật mạnh!" Lăng Hàn thầm cảm thán. Đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến Loạn Tinh nữ hoàng ra tay, sức chiến đấu của nàng quả thực có thể khiến trời đất thất sắc.

Thân hình Loạn Tinh nữ hoàng hạ xuống, ánh mắt lướt qua Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc, rồi đột nhiên đi thẳng về phía hai người. Lăng Hàn trong lòng lo lắng. Dù cùng là người của một quốc gia, nhưng lòng người khó dò, ai biết vị nữ hoàng này có ý định gì.

Loạn Tinh nữ hoàng tiến đến, chợt loạng choạng một cái, khí tức trên người hỗn loạn. Một cường giả Tinh Thần cảnh lại bước đi không vững? Lăng Hàn lập tức hiểu ra. Dù Loạn Tinh nữ hoàng đã mạnh mẽ tiêu diệt cường giả của Ám Dạ Đường, nhưng nàng cũng không phải không phải trả giá. Hẳn là nàng đã gặp phải một cuộc tập kích bất ngờ, bởi phong cách của Ám Dạ Đường, một khi ra tay là phải có bảy tám phần chắc chắn.

"Bệ hạ, ngài không sao chứ?" Lăng Hàn vội vàng hỏi. Câu hỏi chỉ là cái cớ, đối phương rõ ràng đang hướng về phía Thủy Nhạn Ngọc.

"Tránh ra!" Loạn Tinh nữ hoàng khẽ quát, đẩy Lăng Hàn sang một bên, sau đó tóm lấy tay Thủy Nhạn Ngọc, hé miệng, cắn vào cổ tay nàng.

Lăng Hàn kinh hãi, trong khoảnh khắc không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng xông tới, lấy thân mình che chắn. Lúc này, hắn không có bất kỳ ý nghĩ nào khác, chỉ biết rằng, là một người đàn ông, nếu không thể bảo vệ người phụ nữ của mình, thì sống sót còn ý nghĩa gì?

Hắn chỉ cảm thấy cổ đau nhói, lớp da thịt vốn cứng như Thần Thiết cấp bốn lập tức bị phá vỡ. Loạn Tinh nữ hoàng cắn vào, đang hút máu tươi của hắn. "Ngươi là quỷ hút máu sao?" Lăng Hàn muốn phản kháng, đưa tay đẩy nàng ra, nhưng sức lực của hắn làm sao có thể đối kháng với một Tinh Thần cảnh? Cú đẩy hoàn toàn vô dụng, máu của hắn bị hút đi không ngừng, ý thức nhanh chóng mơ hồ.

Thủy Nhạn Ngọc nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, bởi vì tư thế của hai người lúc này quá đỗi ám muội! Một người cắn cổ đối phương, trông giống như đang hôn, còn người kia… hai tay lại đặt lên bộ ngực đầy đặn của đối phương, không ngừng xoa bóp.

"Xong đời! Xong đời!" Thủy Nhạn Ngọc cảm thấy trời đất quay cuồng. Ai mà không biết nữ hoàng đại nhân băng thanh ngọc khiết, dù được vô số nam nhân ái mộ, trong đó có cả Trụ Thiên Hoàng, Bích Lạc Hoàng, nhưng nàng chưa bao giờ để họ vào mắt. Bây giờ lại bị Lăng Hàn "bất lịch sự" như vậy, dù là cố ý hay vô tình, sự thật vẫn là sự thật! Chờ Loạn Tinh nữ hoàng phục hồi tinh thần lại, Lăng Hàn còn có mạng sao?

Lúc này, nàng thực sự "hận" Lăng Hàn. Tại sao lại ra tay chứ? Cứ để nàng bị nữ hoàng hút khô máu tươi, dù sao sức sống của Thần linh rất mạnh mẽ, máu bị hút khô cũng chỉ là nguyên khí bị tổn thương nặng, sẽ không chết. Nhưng bây giờ Lăng Hàn chắc chắn phải chết! Nàng nhìn thấy tất cả, trong lòng đột nhiên có một quyết định kiên định. Nàng đột nhiên rút trường kiếm ra, đâm về phía Loạn Tinh nữ hoàng. Nếu chỉ có một người được sống sót, Thủy Nhạn Ngọc tự nhiên hy vọng đó là Lăng Hàn. Nàng không quan tâm đến việc Loạn Tinh nữ hoàng chết đi sẽ làm thay đổi cục diện thiên hạ ra sao, cũng mặc kệ nàng và Lăng Hàn sẽ bị bao nhiêu người truy sát… nàng không sợ! Khoảnh khắc này, nàng chỉ muốn Lăng Hàn sống sót!

Nhưng chiêu kiếm của nàng vừa đâm ra, đã bị một bàn tay nắm chặt, không thể tiến thêm một phân nào. Loạn Tinh nữ hoàng! Nàng đã ngẩng đầu lên, thân thể cũng quay lại. Dù không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt nàng lúc này, nhưng Thủy Nhạn Ngọc tin chắc đó là sự phẫn nộ đến điên cuồng. Hạ thần của mình lại dám ám sát nàng? Nghịch quốc mưu phản! Sát khí bùng nổ, mang theo hoàng uy đáng sợ, khiến sắc mặt Thủy Nhạn Ngọc trắng bệch, không còn chút máu. Nàng không sợ, chỉ thâm tình nhìn Lăng Hàn, không thể cùng sống, nhưng cầu được cùng chết!

Nhưng đòn chí mạng mãi không tới, nàng không khỏi kỳ lạ, nhìn lại Loạn Tinh nữ hoàng. Toàn thân vị nữ hoàng này đều bao phủ trong khí tức hỗn độn, không thể nắm bắt được vẻ mặt.

Thân thể Lăng Hàn khẽ động, tỉnh lại. Mất đi lượng lớn máu khiến hắn ngất xỉu, nhưng thần hồn cực kỳ mạnh mẽ nên rất nhanh tỉnh lại. Hắn đưa tay nắm lấy tay Loạn Tinh nữ hoàng, biểu cảm kiên định. "Có hậu quả gì cứ trút lên người ta!" Hắn nói yếu ớt, nhưng ngữ khí cực kỳ kiên định.

Loạn Tinh nữ hoàng giận tím mặt. Nàng băng thanh ngọc khiết là thế, lại đi hút máu tươi của một nam nhân "hôi hám", điều này khiến nàng cảm thấy mình bị vấy bẩn. Nàng quả quyết giơ bàn tay lên, bốn viên Tinh Thần hiện ra, mỗi hành tinh khổng lồ đều tỏa ra khí tức kinh khủng, khiến da thịt Lăng Hàn căng nứt. Chỉ là máu tươi của hắn đã bị hút đi, lúc này không thể chảy ra một giọt, trông vô cùng quái dị.

"Ân đền oán trả!" Lăng Hàn không chịu ngồi yên chờ chết, lập tức nói. "Đừng tưởng rằng ta không biết, trước đó ngươi bị thương, hút máu là để khống chế thương thế, hoặc là thi triển một loại bí thuật."

"Vậy thì thế nào?" Loạn Tinh nữ hoàng lạnh lùng nói. Mục tiêu ban đầu của nàng là Thủy Nhạn Ngọc, vốn không có ý định hại người, cần gì hắn phải xông vào? "Phi!" Hại nàng hút máu bẩn của nam nhân, còn tiếp xúc da thịt! Nghĩ đến thôi cũng khiến nàng nổi da gà, ghê tởm đến cực điểm.

"Thân là Hoàng giả, phải ân oán rõ ràng. Ngươi giết chúng ta, chính là vô năng bất đạo!" Lăng Hàn nghĩ gì nói nấy. Hiện tại hắn rơi vào tay một cường giả Tinh Thần cảnh, lại không thể trốn vào Hắc Tháp, đương nhiên phải nghĩ mọi cách.

"Dù trẫm phụ hết người trong thiên hạ thì đã làm sao?" Loạn Tinh nữ hoàng không thèm để ý. "Ngươi còn có di ngôn gì không?"

"Sát!" Ngươi không theo lẽ thường chút nào! Lăng Hàn vắt óc suy nghĩ, nhưng sự chênh lệch thực lực quá lớn, dường như mọi biện pháp đều vô dụng. Loạn Tinh nữ hoàng ra tay, một chưởng vỗ thẳng vào trán Lăng Hàn.

Lăng Hàn không nghĩ nhiều, dù có phải lộ ra bí mật của Hắc Tháp, cũng nhất định phải để Tiểu Tháp ra tay. Cùng lắm hắn sẽ lưu lạc chân trời, giờ đây hắn đã tiến vào Thần giới, trời đất bao la, không giống như tiểu thế giới, cường giả có thể dễ dàng tìm ra hắn.

Nhưng chưởng của Loạn Tinh nữ hoàng đánh ra, lại dừng lại giữa chừng. "Đáng chết!" Vị nữ hoàng này thầm kêu lên, vào lúc này, ý niệm về Cửu Quận Vương lại nổi lên, ngăn cản nàng ra tay. Nàng muốn chém đi ý niệm này, nhưng nếu chém xuống, liên quan quá lớn, có nghĩa là trăm vạn năm nỗ lực của nàng sẽ hóa thành hư không!

Quả nhiên, nàng đã ngăn cản quá chậm, nam nhân đáng ghét này đã khiến Cửu Quận Vương nảy sinh hảo cảm, và giờ đây điều đó ảnh hưởng đến nàng. Trong lòng nàng hung ác, muốn vỗ xuống, nhưng một luồng ai oán lại trỗi dậy, khiến nàng lần thứ hai dừng tay. Đáng ghét! Đáng ghét!

Loạn Tinh nữ hoàng hừ một tiếng, ném Lăng Hàn ra ngoài, lạnh giọng nói: "Chuyện hôm nay, xưa nay chưa từng xảy ra!" Nói xong, thân hình nàng bay lên, trong nháy mắt đã biến mất không dấu vết.

"Cũng thật là... ngang ngược không biết lý lẽ!" Lăng Hàn nhe răng nói. Hắn đã vận chuyển một giọt Bất Diệt Chân Dịch, nhưng đây là dùng để chữa thương, mà hắn thực chất không bị thương, chỉ là nguyên khí tiêu hao. Dù là Bất Diệt Chân Dịch cũng không thể hoàn toàn khôi phục, sắc mặt vẫn trắng bệch như cũ.

Thủy Nhạn Ngọc như nằm mơ vậy, bọn họ lại thoát chết?

"Chủ nhân, chủ nhân, nhớ chết Tiểu Đế!" Tu La Ma Đế xuất hiện, dáng vẻ tái mét.

"Lăn!" Lăng Hàn một cước đá bay hắn. Tên này quả nhiên không đáng tin cậy. Trước đó Loạn Tinh nữ hoàng ở đây, hắn không dám hó hé một tiếng, giờ lại chạy ra. Tuy nhiên, cũng khó trách, dù Tu La Ma Đế có chạy ra cũng chỉ chịu chết, vì vậy Lăng Hàn chỉ đá bay hắn để xả giận, không nặng tay.

"Hô, không chết, vạn hạnh vạn hạnh!" Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm. Coi như bị chó cắn đi, thuốc bổ trong Hắc Tháp nhiều lắm, không bao lâu liền có thể bù đắp lại nguyên khí.

Thủy Nhạn Ngọc liếc hắn một cái, nói: "Ngươi có biết, vừa nãy ngươi bất lịch sự với bệ hạ không!"

Lăng Hàn kỳ quái: "Ngươi đùa sao, vừa nãy ta bị hút thành người khô, còn có thể bất lịch sự với nữ nhân kia?"

"Hừ, ta thấy rất rõ ràng, hai tay của ngươi chộp vào trên ngực bệ hạ!" Thủy Nhạn Ngọc chua ngoa nói. Trước chỉ lo lắng Lăng Hàn, giờ an toàn rồi, nàng tự nhiên ghen.

"Cái gì!" Lăng Hàn kinh hãi, khó mà tin nổi giơ tay lên. Hắn đã nắm lấy "ngọn núi" của Loạn Tinh nữ hoàng! Dựa vào, sao hắn một chút ấn tượng cũng không có, một chút cảm giác cũng không có!

"Có phải là chưa hết thòm thèm, đáng tiếc không?" Thủy Nhạn Ngọc hừ hừ nói, "Nam nhân quả nhiên không đáng tin."

"Nói bậy gì đó." Lăng Hàn kéo nàng lại. "Vừa nãy suýt chết, nào nghĩ đến nhiều như vậy!"

Thủy Nhạn Ngọc cũng lộ vẻ nghĩ mà sợ. Bọn họ, một người nắm lấy bộ ngực của nữ hoàng bệ hạ, một người có ý đồ hành thích vua, nhưng ai cũng không chết, quả thực là kỳ tích khó tin.

"Vẫn là vợ ta cảm giác tốt." Lăng Hàn cười khà khà, nắm lấy hai ngọn núi của Thủy Nhạn Ngọc, cảm giác thực sự rất tốt.

"Lưu... lưu manh!" Thủy Nhạn Ngọc trách mắng.

Nàng vừa định đẩy Lăng Hàn ra, lại phát hiện Lăng Hàn đã ngã vào lòng nàng, ngủ thiếp đi. Nhất thời nhu tình vô hạn, nàng ôm lấy Lăng Hàn. Nam nhân này vì bảo vệ nàng mới dũng cảm đứng ra, nếu không sẽ không có nhiều phiền phức như vậy. Nàng không khỏi nở nụ cười ngọt ngào. Người phụ nữ có thể gặp được một nam nhân vì mình không tiếc sinh mệnh, vậy còn đòi hỏi gì nữa? Nàng ôm Lăng Hàn, để hắn thoải mái gối lên đôi chân mềm mại của nàng nghỉ ngơi.

Chỉ là, nàng vẫn không hiểu rõ, nữ hoàng đại nhân rõ ràng đã động sát ý với bọn họ, tại sao lại dừng tay? Thế gian còn có chuyện gì có thể khiến nữ hoàng đại nhân kiêng kỵ sao? Tuyệt đối không có! Nhưng nàng rất nhanh gạt chuyện đó ra sau đầu, chỉ si ngốc nhìn Lăng Hàn, trong lòng ngọt ngào.

Không biết qua bao lâu, Thủy Nhạn Ngọc phát hiện Lăng Hàn mở hai mắt, đang nhìn chằm chằm mình. Trong lòng nàng xấu hổ, muốn buông Lăng Hàn ra, nhưng cảm giác eo căng thẳng, đã bị Lăng Hàn ôm lấy.

"Thê tử, để ta nằm một chút." Lăng Hàn vùi vào lòng nàng nói.

Thủy Nhạn Ngọc vừa thẹn vừa mừng, nhưng da mặt nàng mỏng, trách mắng: "Người bao lớn, còn làm nũng gì chứ!"

Lăng Hàn cười ha ha, ở trong ngực nàng gặm hai cái, lúc này mới đứng lên nói: "Ngủ một giấc, cảm giác tinh thần rất tốt." Dù nguyên khí chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng quả thực đã hồi phục không ít.

Thủy Nhạn Ngọc hừ hừ, người này thực sự là sàm sỡ nàng đến nghiện, sao lúc nào cũng muốn giở trò.

Tu La Ma Đế đã trở về, ngoan ngoãn chờ ở phía xa, không dám hó hé một tiếng.

Lăng Hàn gặm nhân sâm, linh chi tẩm bổ, sau đó nói: "Chúng ta tiếp tục đi thôi."

"Không nghỉ ngơi một chút sao?" Thủy Nhạn Ngọc vẫn quan tâm Lăng Hàn, dù sao bị hút đi toàn bộ máu tươi, dù cho với sức khôi phục của Lăng Hàn cũng là gánh nặng.

"Không có chuyện gì." Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, sau đó gãi gãi đầu. "Nhưng nếu như gặp lại vị nữ hoàng kia, phải làm sao đối mặt đây?" Trước hắn lẽ thẳng khí hùng, đó là bởi vì không biết mình đã từng "vò" bộ ngực của Loạn Tinh nữ hoàng, nhưng ngày sau gặp lại, hắn nhất định sẽ không kìm lòng được mà nhìn ngực nàng, hồi ức cảm giác, bị đối phương nhìn thấy, phỏng chừng sẽ phát điên. "Ai, rốt cuộc phải làm sao đây!" Hắn thở dài.

Thủy Nhạn Ngọc lắc đầu nói: "Ta tin tưởng, nếu như chuyện này tiết lộ, ngươi sẽ bị Trụ Thiên Hoàng cùng Bích Lạc Hoàng truy sát." Hai nhân vật bá chủ truy sát một Sơn Hà Cảnh? Nghe có vẻ buồn cười, nhưng không phải là không thể xảy ra. Ai mà không biết hai vị Đế hoàng này tràn đầy ái mộ với Loạn Tinh nữ hoàng, từng tuyên bố chỉ cần nàng đáp ứng gả cho, họ nguyện lấy giang sơn xã tắc làm của hồi môn. Hiện tại nữ thần trong lòng của họ bị người khác "tập kích ngực", vậy có phải sẽ bị họ phán xuống tội chết không?

Lăng Hàn vặn vặn ngón tay, cười nói: "Hiện tại ta đắc tội bao nhiêu Tinh Thần cảnh rồi nhỉ?"

Thủy Nhạn Ngọc chỉ có thể trợn mắt trắng dã. Một Sơn Hà Cảnh nhỏ bé lại khiến rất nhiều cường giả Tinh Thần cảnh phải để mắt, phỏng chừng khắp thiên hạ chỉ có Lăng Hàn là độc nhất. Điều này vừa khiến nàng cạn lời, lại rất khâm phục. Đổi một Sơn Hà Cảnh khác thử xem?

Hai người tiếp tục hành trình. Sau lần đồng cam cộng khổ đó, tình cảm của họ tự nhiên tiến thêm một bước. Thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt, trong lòng lại ngọt ngào, nên con đường tự nhiên không còn tẻ nhạt. Chỉ cần nhìn đối phương một chút, trong lòng liền cảm thấy vô cùng phong phú.

Họ vẫn như trước, đánh thắng được thì để Tu La Ma Đế ra tay, đánh không lại thì trốn. Dù những con cá khổng lồ ở đây có sức mạnh to lớn, nhưng vì không tu luyện nên không khai hóa trí tuệ, do đó không lo lắng bị chúng phát hiện bí mật của Hắc Tháp.

Sau mười mấy ngày, phía trước xuất hiện một tòa tháp. Đây là một tòa tháp chín tầng, nhưng độ cao như phá mặt biển, vô cùng hùng vĩ. Ở tầng dưới cùng, có người đang tiến vào, cũng có người muốn từ tầng hai, tầng ba đi vào, nhưng vừa tiếp cận liền bị một tia chớp đánh bay. Có người chết, có người trọng thương. Hiển nhiên, không có đủ thực lực thì không thể từ tầng cao đi vào, chỉ có thể đi tầng dưới cùng.

"Đi xem xem." Lăng Hàn nói.

Hai người và một khôi lỗi tiến đến. Lối vào tầng dưới cùng quá lớn, cao trăm trượng, rộng năm mươi trượng, đủ để hàng trăm người đồng thời tiến vào. Lăng Hàn bước vào, Tu La Ma Đế hóa thành một quả cầu nhỏ, được Lăng Hàn cất đi, tránh cho tên này lộ sơ hở, không giống một khôi lỗi.

"Lăng huynh!" Tiếng gọi vang lên.

Lăng Hàn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đám người Thiệu Tư Tư, Đỗ An đã đến nơi này. Đương nhiên, Hạ Vô Khuyết đáng ghét cũng có mặt. Ngoài bốn vương giả trẻ tuổi này, còn có ba người khác ngang hàng với họ, khí thế không hề yếu.

"Đến đây, đến đây, giới thiệu cho mọi người." Đỗ An cười cười, chỉ vào Lăng Hàn nói: "Vị này chính là Lăng Hàn Lăng huynh, người duy nhất xông qua thạch trận!"

Nghe vậy, ba người trẻ tuổi kia đều lộ vẻ kinh ngạc, không tự chủ được nhìn chằm chằm Lăng Hàn. Họ không xông thạch trận, vì trước đó họ theo đại nhân trong nhà cùng phiêu bạt. Họ cũng từng gặp thạch trận, nhưng cấp bậc không phải Nhật Nguyệt cảnh thì cũng là Tinh Thần cảnh, họ thậm chí không có cơ hội thử một lần. Tuy nhiên, điều đó không ngăn cản họ biết được sự khủng bố của thạch trận. Theo những gì họ biết, không có một ai xông qua, ngay cả những cường giả Tinh Thần cảnh lâu năm cũng thua ở giai đoạn thứ sáu, thứ bảy. Theo suy đoán của những cường giả đó, muốn xông qua thạch trận, không chỉ phải đạt đến đỉnh cao đại cảnh giới, mà ít nhất còn phải nắm giữ lực chiến đấu Cửu Tinh. Điều này có thể sao?

Nhưng hiện tại, trước mặt họ lại xuất hiện một ví dụ thành công, há có thể không khiến họ kinh ngạc. Nếu không phải lời này do Đỗ An nói, họ tuyệt đối sẽ coi đó là lời vô căn cứ.

"Lăng Hàn, ba vị này lần lượt là Toàn Lập Hiên, La Cảnh Nhân cùng Quan Vinh. Không bao lâu nữa, chúng ta sẽ tái tụ ở Lẫm Thiên Tông, trở thành sư huynh đệ, sư tỷ đệ." Đỗ An cười nói.

Lăng Hàn gật đầu, chắp tay nói: "Xin chào ba vị."

Ba người kia không dám thất kính. Nghĩ đến Lăng Hàn yêu nghiệt như vậy, bối cảnh hẳn không yếu hơn họ, vì vậy mỗi người đều vô cùng khách khí.

Hạ Vô Khuyết xì một tiếng, chỉ cảm thấy Lăng Hàn càng ngày càng đáng ghét.

Ba người Toàn Lập Hiên thông minh cỡ nào, trong lòng lập tức rõ ràng, Lăng Hàn và Hạ Vô Khuyết không hợp nhau. Nhưng lai lịch của họ không kém Hạ Vô Khuyết, tự nhiên không cần kiêng kỵ, xa lánh Lăng Hàn.

"Mấy vị tới trước, có biết tòa tháp này là tình huống thế nào không?" Lăng Hàn hỏi.

"Ha ha, Lăng huynh đến rất đúng lúc, chúng ta vừa vặn tổ đội." Tô Kinh cười nói.

Thiệu Tư Tư giải thích: "Nơi này cần mười người cảnh giới tương đồng đồng thời xông qua, mà chỉ cần có một người thất bại, như vậy toàn bộ đội ngũ sẽ bị đào thải. Hơn nữa, chỉ có một cơ hội."

Lăng Hàn "nha" một tiếng, thảo nào thiên tài như bọn họ đều chờ ở chỗ này. Một người kéo chín người khác, chưa chắc đã kéo được. Hơn nữa, nếu thất bại mà còn có thể làm lại, thì không đáng kể, coi như lần đầu là học kinh nghiệm, nhưng thất bại một lần là không còn cách nào tiến vào, vậy mọi người đều phải cẩn thận.

"Thông qua nơi này, có ích lợi gì sao?" Hắn hỏi.

Hạ Vô Khuyết lại "xì" một tiếng, thật là một con buôn, chỉ muốn chỗ tốt. Chẳng lẽ không cảm thấy bọn họ có thể làm được việc mà người khác không thể, mới là chuyện thiên kiêu nên làm sao?

"Không biết." Thiệu Tư Tư lại lắc đầu. "Người thất bại đều đi ra, có thể ở đây xem, nhưng không cách nào lại tổ đội thử nghiệm, mà những người khác thì không xuất hiện, có lẽ đã tiến vào tầng thứ hai, tầng thứ ba, thậm chí tầng thứ chín."

Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói: "Vậy chúng ta còn chờ cái gì, lên đường thôi!"

Bảy người Thiệu Tư Tư, Hạ Vô Khuyết có thể nói là những người mạnh nhất trong thế hệ trẻ tuổi. Thực ra, bảy người họ liên thủ, không, chỉ cần ba người liên thủ, mỗi người chăm sóc hai người, cũng có niềm tin khá lớn để dẫn đội đi tiếp. Nghĩ đến nơi này kiểm tra hẳn giống như thạch trận, theo cảnh giới mà biến đổi, không thể để Sơn Hà Cảnh đi chạm nguy hiểm của Nhật Nguyệt Cảnh, vậy thì không phải sát hạch, mà là muốn đòi mạng. Một người kéo hai người, đối với họ mà nói hẳn không thành vấn đề.

Sở dĩ cần nhiều người đồng thời, là có dụng ý kết bạn, dù sao họ nhất định sẽ tiến vào Lẫm Thiên Tông, đến thời điểm đó bối cảnh gia tộc của họ sẽ mất giá rất nhiều, kết bạn càng nhiều thiên tài, đối với họ càng có lợi.

"Ha ha, vậy thì lên đường đi."

Tính cả Lăng Hàn, Thủy Nhạn Ngọc, và Trưởng Tôn, họ tập hợp thành một đội mười người. Phía trước có một cánh cửa tối tăm, chính là lối vào của tầng thứ nhất. Nếu không đủ mười người đi tới, sẽ bị bài xích ra. Họ sóng vai mà đi, đồng thời tiến vào trong đó.

Cảnh vật thay đổi, bốn phía đã biến thành một đại điện trống rỗng, có những cây cột to lớn đứng vững. Bốn phía không hề tối tăm, bởi vì những cây cột này đang phát tán ra tia sáng.

"Chủ nhân, Tiểu Đế không động đậy được nữa!" Tu La Ma Đế đột nhiên nói. "Tiểu Đế bị cầm cố trong khôi lỗi, ngay cả nhúc nhích cũng không thể."

Lăng Hàn âm thầm gật đầu, quả nhiên. Nơi này hạn chế số lượng mười người, lại có quy định cảnh giới, vậy tự nhiên không thể sử dụng khôi lỗi, bằng không quá không công bằng. Hắn lại lấy ra Kim Cương Phù cùng Sư Tử Phù kiểm tra, hai tấm thần phù này cũng ảm đạm, hiển nhiên không cách nào sử dụng.

Ở đây, hẳn là không thể vận dụng vật phẩm vượt qua Sơn Hà Cảnh, mặc kệ là Thần khí hay thần phù. Lăng Hàn kỳ quái, nếu như tòa tháp này là một Bảo khí, vậy khí linh này cũng quá trí tuệ đi.

"Hàng giả đáng ghét." Tiểu Tháp truyền đến một tiếng oán giận. Nó rất ngạo kiều, không thể tiếp thu Thần khí khác hình tháp.

"Mọi người cẩn thận!" Đỗ An nhắc nhở. Tuy nơi này hội tụ tám vị Sơn Hà Cảnh mạnh mẽ nhất, nhưng dù sao cũng còn có hai "con ghẻ". Một khi hai người này có chuyện, vậy sẽ tai vạ tới toàn bộ đội ngũ.

"Nơi này có đồ vật gì nguy hiểm sao?" Hạ Vô Khuyết đánh ra một đạo nguyên lực, như sóng nước dập dờn. Cái này không có lực công kích, chỉ là một loại thủ đoạn tra xét, dù sao nơi này hạn chế thần thức, lấy nguyên lực làm tua vòi, có thể phát hiện nơi xa xôi.

Hắn lộ vẻ nghiêm nghị, chỉ vào một góc nói: "Nơi đó có đồ vật."

Mười người thống nhất hành động, bước về phương hướng hắn chỉ. Lúc tới gần, đầu tiên là nhìn thấy một bãi máu tươi, sau đó thì nhìn thấy một bộ thi thể bị phân thành sáu đoạn.

"Nhìn dáng dấp thi thể này, hẳn là bị một yêu thú cỡ lớn tập kích, một trảo xẹt qua, không có bất kỳ chống cự gì, thân thể liền bị xé ra." Đỗ An phán đoán, một bên lấy chút huyết dịch lên nhìn. "Thời gian tử vong sẽ không vượt quá một nén hương."

"Vậy hẳn là người tiến vào trước." Thiệu Tư Tư gật đầu nói.

Mười người đều lộ vẻ thận trọng, nguy hiểm không biết mới là nguy hiểm nhất.

"Đứng ở chỗ này là không thể vượt ải, đi tới đi."

Họ tiếp tục tiến lên. Ban đầu mọi người còn nói chuyện, nhưng dù sao mới vừa quen, giao tình tự nhiên không sâu, rất nhanh liền giảm thiểu, cuối cùng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng bước chân yếu ớt. Cây cột phát sáng, chiếu lên trên người họ, kéo ra cái bóng thật dài, cũng theo họ đi lại mà biến hóa.

Lăng Hàn tẻ nhạt, bắt đầu đếm cái bóng dưới đất chơi. Một, hai, ba, bốn... chín, mười, mười một.

Chờ chút.

Hắn đột nhiên cả kinh, tại sao có thể có mười một cái bóng? Bọn họ rõ ràng chỉ có mười người, xuất hiện mười một cái bóng... có nghĩa là trong bọn họ bất tri bất giác có thêm một người. Điều này vừa nghĩ tới liền khiến hắn tê cả da đầu. Trong mười người họ có tám cái là thiên kiêu mạnh mẽ nhất đương đại, nhưng lại bị trà trộn vào một người mà cũng không phát hiện! Điều này vẫn là Lăng Hàn tẻ nhạt đếm cái bóng mới ý thức được.

"Ngừng." Hắn nói.

Đội ngũ dừng lại, tất cả mọi người không rõ. Đang đi yên ổn, sao đột nhiên kêu dừng?

"Xảy ra chuyện gì?" Hạ Vô Khuyết không kiên nhẫn nói. Thực ra hắn rất không muốn đi chung với Lăng Hàn, dù điều này có thể tiếp xúc gần gũi với Thủy Nhạn Ngọc, nhưng mang theo một người khiến hắn khó chịu, vậy dĩ nhiên là không có ý nghĩa.

Lăng Hàn khoát tay áo một cái. Nếu không phải nơi này cần mười người đồng thời thông qua, hắn thực không thèm để ý tên kia. Ánh mắt hắn đảo qua, nhưng hoàn toàn biến sắc.

"Làm sao?" Thủy Nhạn Ngọc vội vàng hỏi.

"Nơi này, nơi này là mười người!" Lăng Hàn có chút khó khăn nói.

"Ha ha, Lăng huynh, có phải ngươi quá sốt sắng không?" Toàn Lập Hiên cười nói. Đây là một lời giải thích uyển chuyển, cho Lăng Hàn chút thể diện. Nếu không hắn nhất định sẽ trực tiếp mắng người, có cái gì ngạc nhiên, không phải mười người, lẽ nào là chín người, mười một người ngươi mới hài lòng? Hiện tại hắn thật có chút hoài nghi, người như vậy có khả năng thông qua thạch trận sao? Quái lạ!

Lăng Hàn lại nhìn mặt đất, sắc mặt càng thêm âm trầm nói: "Các ngươi đếm xem, trên đất có bao nhiêu cái bóng."

"Lăng Hàn, ngươi đủ chưa!" Hạ Vô Khuyết vốn bất mãn với Lăng Hàn, lúc này tự nhiên càng thêm căm tức, trực tiếp rống lên.

Tuy những người khác không nói gì, nhưng vẻ mặt đã nói rõ vấn đề.

"Chờ đã!" Thiệu Tư Tư hoa dung thất sắc nói. "Các ngươi nhìn cái bóng dưới đất đi!"

Nghe nàng cũng nói như vậy, những người khác cuối cùng nghiêm túc nhìn mặt đất, sau đó, sắc mặt của họ biến đổi.

Mười một cái bóng!

Sao có thể có chuyện đó? Họ rõ ràng chỉ có mười người mà thôi, vì sao lại xuất hiện mười một cái bóng? Quái đản.

"Một, hai, ba, bốn, năm..." Tất cả mọi người đếm thử, nhưng mặc họ đếm mấy lần, họ cũng chỉ có mười người, mà cái bóng dưới đất lại mười một cái.

Lăng Hàn tỉnh táo lại nói: "Mọi người động thử xem."

Những người khác gật đầu, dồn dập giơ tay. Cái bóng dưới đất đương nhiên cũng làm ra động tác tương đồng, nhưng vấn đề là, mười một cái bóng đều như vậy.

"Từng cái từng cái!" Lăng Hàn trước tiên giơ tay. Lúc này, chỉ có một cái bóng động.

Mọi người phân biệt nhấc tay, hai, ba, bốn, năm... tám, chín, mười.

Xoạt! Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm cái bóng từ đầu tới đuôi vẫn không nhúc nhích kia.

"Giết!" Lăng Hàn lấy ra Tiên Ma Kiếm, nguyên lực phun trào, Thần Kiếm kích hoạt, có từng đạo từng đạo bảo khí buông xuống, mỗi một đạo đều nặng như núi cao, lại có liệt diễm bốc lên, hóa thành hỏa điểu. Đây là hai loại thần văn trọng lực, hỏa diễm của Lăng Hàn, bị hắn khắc vào Tiên Ma Kiếm, hiện tại đồng thời vận chuyển ra.

Ánh kiếm bắn một lượt, như mưa tên.

Mọi người lập tức nhìn sang, chỉ thấy cái bóng đã biến trở về mười cái, nhưng cái bóng thần bí kia lại không thấy tung tích, nơi nào cũng tìm không được. Dù người nơi đây đều là thiên kiêu tuyệt đỉnh, nhưng hiện tại cũng tê cả da đầu, hồi hộp mãnh liệt. Dưới mí mắt của họ, một cái bóng không cánh mà bay. Họ đều nhìn rất chặt, nhưng bởi vì trong nháy mắt công kích kia đánh tới sản sinh ra gợn sóng, hơi ảnh hưởng thần thức, xuất hiện một tia khoảng cách, liền mất đi tăm tích của cái bóng kia.

"Đều do ngươi!" Hạ Vô Khuyết chỉ vào Lăng Hàn, trên mặt đều là vẻ trách cứ. "Nếu không phải ngươi cậy mạnh ra tay, sẽ để đồ vật thần bí kia chạy sao?" Hắn đây là mượn đề tài để nói chuyện của mình, nguyên bản là nhìn Lăng Hàn khó chịu.

Thủy Nhạn Ngọc giận dữ nói: "Nếu không phải Lăng Hàn nhắc nhở, ngươi căn bản không biết có thêm một cái bóng đang theo dõi chúng ta!"

Hạ Vô Khuyết dù sao cũng là thiên kiêu, qua mấy lần đã hết hy vọng với nàng, tự nhiên cũng chém xuống ái mộ trong lòng, nghe vậy chỉ hừ lạnh nói: "Là một thành viên trong đội, tự nhiên phải lấy đoàn đội làm trọng, người này tự cho là đúng! Nơi này người nào lực công kích không trên hắn, cần hắn ra tay sao? Hiện tại chỉ là để cái bóng thần bí kia chạy."

Lăng Hàn cũng giận nói: "Sau khi đi ra ngoài, sẽ đánh chết ngươi!"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!