Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 234

Chương 234: Đạo Kiếm: Khám Phá Bí Ẩn

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1166 đến 1170 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc bản lĩnh phi phàm của Lăng Hàn qua những thử thách cam go trong mộ địa cổ xưa, từ việc nghiền ép đối thủ đến giải mã mê trận và lĩnh ngộ kiếm đạo. Tác giả khéo léo lồng ghép tương tác đối đáp đầy kịch tính, pha chút hài hước giữa Lăng Hàn và "Vô Địch Chí Thánh" – một thực thể bí ẩn nhưng đầy cá tính. Qua đó, người đọc cảm nhận được sự trưởng thành vượt bậc và tầm nhìn độc đáo của nhân vật chính trên con đường võ đạo, không ngừng tìm kiếm ý nghĩa sâu xa hơn thay vì chỉ chạy theo phần thưởng vật chất.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong không gian uy nghi của mộ địa cổ xưa, Lăng Hàn đã mang đến một cú sốc lớn cho Hạ Vô Khuyết. Khi con số tám trăm thần văn từ Lăng Hàn được tiết lộ, Hạ Vô Khuyết, người chỉ sở hữu bảy mươi mốt, đã kinh hãi tột độ, suýt chút nữa bật thốt lên những lời không hay. Khoảng cách này không chỉ là mười lần, mà là cả một vực sâu ngăn cách, khiến hắn nhận ra mình hoàn toàn không thể đối đầu. "Ta chịu thua!" Hạ Vô Khuyết cay đắng thừa nhận.

Tuy nhiên, Lăng Hàn lại nở một nụ cười đầy ẩn ý. "Ngươi nói chịu thua là không đánh sao? Ta đã dùng Sư Tử Phù một lần rồi, sao có thể bỏ qua dễ dàng thế!" Hắn lao tới, bàn tay lớn vung lên, sức mạnh thần văn cuồn cuộn như sóng triều. Với sự áp đảo tuyệt đối về lực lượng, Lăng Hàn không cần đến chiêu thức hoa mỹ, chỉ một cú vồ nhẹ đã tóm gọn Hạ Vô Khuyết và bắt đầu "dạy dỗ" một trận ra trò. Dù ấn tượng về Hạ Vô Khuyết đã phần nào cải thiện, nhưng Lăng Hàn tin rằng một trận đòn vẫn là cần thiết. Tiếng kêu thảm thiết của Hạ Vô Khuyết vang vọng, nhưng Lăng Hàn mặc kệ, liên tục ra đòn. Trưởng Tôn đứng nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, vị Chiến Thần bất khả chiến bại trong mắt hắn giờ đây lại bị một người kém hơn một cảnh giới nhỏ đánh cho tơi tả. Dù nguyên nhân là gì, sự thật vẫn là sự thật: một vương giả trẻ tuổi không thể nào bị khuất phục dễ dàng đến vậy. Sau khi "đánh" đủ, Lăng Hàn ném Hạ Vô Khuyết sang một bên. "Lăng Hàn, ngày sau Lẫm Thiên Tông gặp lại, ta nhất định sẽ đòi lại mối nhục này!" Hạ Vô Khuyết lớn tiếng thề thốt. Lăng Hàn chỉ bật cười ha hả, đáp lại: "Ngươi sẽ không có cơ hội đó đâu!" Với tốc độ tiến cảnh như bay, khoảng cách giữa hắn và Hạ Vô Khuyết sẽ ngày càng thu hẹp, và Lăng Hàn tự tin sẽ vượt qua đối thủ trong thời gian ngắn.

"Thê tử, đi thôi!" Lăng Hàn nắm tay Thủy Nhạn Ngọc tiến lên lầu hai. "Nghe gia hỏa kia nói, tiếp theo là một mê trận, hơn nữa không thể tổ đội, sẽ bị tách ra. Nàng có muốn vào Hắc Tháp không?" Thủy Nhạn Ngọc suy nghĩ một lát rồi lắc đầu kiên quyết: "Không, ta muốn tự mình vượt qua!" Lăng Hàn nhắc nhở về nguy hiểm, nhưng nàng vẫn kiên định. "Ta không muốn trở thành gánh nặng của chàng, ta muốn giúp chàng!" Nàng nhìn hắn nghiêm nghị. Cảm động trước tình yêu của nàng, Lăng Hàn không khỏi trêu chọc: "Vậy thì trước tiên giúp ta sinh một bầy khỉ con đi." "Đồ lưu manh!" Thủy Nhạn Ngọc lườm hắn. Lăng Hàn cười lớn, ôm nàng vào lòng dặn dò: "Cẩn thận nhé!" "Vâng!" Hắn hôn nhẹ lên trán nàng rồi nhanh chóng rời đi. Thủy Nhạn Ngọc ngẩn người, bất ngờ phát hiện trong túi mình có thêm hai tấm thần phù – Kim Cương Phù và Sư Tử Phù. Lăng Hàn đã biến mất ở khúc cua trước khi nàng kịp nói lời nào.

Nàng vội vàng đuổi theo, nhưng khi đến lầu hai, nàng đã bị tách khỏi Lăng Hàn. Trước mặt là một khu vực rộng lớn với những tảng đá chất chồng lộn xộn, tạo thành một mê trận. Nàng cầm chặt hai tấm thần phù, hiểu rằng đây là sự lo lắng của Lăng Hàn dành cho nàng, sợ nàng từ chối nên đã lén lút đặt vào túi rồi bỏ chạy. Thủy Nhạn Ngọc thoáng hoảng hốt, nhưng nghĩ đến Lăng Hàn có Hắc Tháp, hẳn sẽ không gặp nguy hiểm, nàng lấy lại tinh thần và bắt đầu suy nghĩ cách vượt qua mê trận.

Ở một nơi tương tự, nhưng trong một không gian dường như khác biệt, Lăng Hàn cũng đang quan sát trận pháp đá. "Ồ, biết động đậy." Hắn nhận ra những tảng đá này tự di chuyển, liên tục thay đổi đường đi. "Trong vòng một canh giờ thông qua, vậy là phải tìm ra quy luật của nó sao?" Lăng Hàn nở nụ cười tự tin. Kiếp trước, hắn từng lang bạt qua vô số di tích, phá giải không ít trận pháp. Dù cấp bậc trận pháp hiện tại đã cao hơn, nhưng thần hồn của hắn cũng mạnh mẽ hơn rất nhiều, giúp khả năng thôi diễn tăng vọt. Hắn nhìn chằm chằm trận pháp, đôi mắt chuyển động với tần suất cao, ghi nhớ từng biến hóa để thôi diễn. Hắn không tin khả năng thôi diễn của mình lại kém đến mức không thể giải một trận pháp chỉ cần một canh giờ.

Tinh thần tập trung cao độ, rất nhanh khóe miệng Lăng Hàn lộ ra nụ cười: "Ba mươi sáu loại biến hóa, còn có bảy cạm bẫy lừa người, nếu bước vào đó sẽ bị nhốt lại." Hắn cất bước, tiến vào thạch trận. Rẽ trái, rẽ phải, hắn thong dong di chuyển, chỉ mất khoảng nửa canh giờ đã thoát khỏi mê trận. Một đại điện khác hiện ra trước mắt.

Thiệu Tư Tư, Đỗ An và ngay cả Hạ Vô Khuyết cũng đã có mặt ở đây, cho thấy thiên tài quả là thiên tài, khả năng thôi diễn của họ đều đạt đến trình độ kinh người. Tuy nhiên, cũng vì trận pháp này khá đơn giản, nếu độ khó được nâng lên, khoảng cách giữa các thiên tài có thể lên đến vài năm, thậm chí vài chục năm. Nơi đây cũng có một tấm bia đá. Lăng Hàn gật đầu chào hỏi đám người Thiệu Tư Tư rồi tiến đến bia đá: "Thông qua thuận lợi, phần thưởng đâu?" "Tiểu tử thúi, nhớ phải gọi tiền bối!" Bia đá giận dữ đáp. "Không biết tiền bối xưng hô thế nào?" Lăng Hàn nhân cơ hội hỏi. Đám người Thiệu Tư Tư lập tức chú ý, ai cũng muốn biết lai lịch của ngôi mộ vĩ đại này. "Ha ha, năm đó bản tôn tung hoành thiên hạ, vô địch một thời đại, các ngươi cứ gọi bản tôn là Vô Địch Chí Thánh đi!" Tấm bia đá tự xưng. Tất cả mọi người thầm lắc đầu. Họ thừa nhận người này khi còn sống chắc chắn sở hữu thủ đoạn thông thiên, nhưng tự xưng vô địch thì có phần quá đáng. Thế giới rộng lớn, cường giả như mây, ai có thể thật sự vô địch? Hơn nữa, ngay cả Thánh Nhân cũng khó thoát khỏi cái chết, vô địch... liệu có địch nổi đại đạo thiên địa?

"Há, hóa ra là Vô Địch tiền bối." Lăng Hàn nói, nhưng giọng điệu không hề có chút cung kính nào, khiến Vô Địch Chí Thánh vô cùng phiền muộn. "Một lũ tiểu tử thúi, năm đó bản tôn oai phong... thôi quên đi, hảo hán không nhắc chuyện dũng cảm năm xưa." Vô Địch Chí Thánh hừ hừ. "Cầm lấy, phần thưởng của ngươi." Lăng Hàn nhìn xuống, dưới đất có một bình thuốc. "Lần này là cái gì?" Hắn hỏi. "Tử Văn Sơn Hà Đan." Vô Địch Chí Thánh đáp. "Vẫn là thứ này sao?" Khóe miệng Lăng Hàn giật giật, có vẻ không hài lòng. Đối với đa số, đan dược cực kỳ quý giá, nhưng với Lăng Hàn, một đan đạo đế vương, thứ gì mà hắn không thể luyện chế? Bởi vậy, hắn "xem thường" nhất chính là đan dược, huống chi lại là Tử Văn Sơn Hà Đan.

"Sai, sai, sai." Vô Địch Chí Thánh liên tục nói ba chữ sai. "Đây không phải Tử Văn Sơn Hà Đan lần trước, mà là loại có hiệu quả mạnh hơn một tinh." "Dù ngài có nhấn mạnh một lần nữa, cũng không thay đổi được đây vẫn là một viên Tử Văn Sơn Hà Đan, chỉ là phẩm chất cao hơn một chút." Lăng Hàn lắc đầu. Hắn là Đan Sư, biết rõ rằng ngay cả một lò đan dược cũng có thể có phẩm chất không đồng đều. "Không muốn thì bản tôn thu hồi." Vô Địch Chí Thánh càng khó chịu. Lăng Hàn vội vàng cất đan dược đi, dù sao cũng là đồ miễn phí. "Cửa ải tiếp theo là gì?" Hắn hỏi. Vô Địch Chí Thánh hừ một tiếng: "Với thái độ như ngươi mà cũng muốn bản tôn chăm sóc sao? Nghĩ hay lắm!" Lăng Hàn cười ha ha: "Người khác đều cung kính với ngài, chỉ có ta khác biệt, dựa vào điểm này, ngài có nên mở cửa sau cho ta không?" "... Bản tôn đột nhiên phát hiện, ngươi thật sự không hề hèn hạ bình thường!" Vô Địch Chí Thánh thở dài. Sắc mặt Lăng Hàn tối sầm, sao lại mắng người?

Đám người Thiệu Tư Tư che miệng cười thầm, họ phục Lăng Hàn sát đất. Dù Vô Địch Chí Thánh đã chết, chỉ còn một tia ý thức tồn tại, nhưng trong mộ địa này, tia ý thức đó vẫn có thể chủ trì và vận hành mọi thứ, ngay cả Tinh Thần cảnh cũng phải tuân theo. Bởi vậy, họ không dám thất lễ. Nhưng Lăng Hàn lại có thể cò kè mặc cả, điều này khiến họ vừa thấy đối phương lỗ mãng, vừa ngưỡng mộ. Quan trọng hơn, Lăng Hàn dường như lại hợp khẩu vị của đối phương, nếu không Vô Địch Chí Thánh đã không gọi hắn "hèn hạ" mà đã trực tiếp tiêu diệt. "Nể mặt ngươi cầu khẩn như vậy, bản tôn liền phát lòng tốt, nói cho ngươi biết." Bia đá phát ra ánh sáng dịu nhẹ. "Cửa thứ ba, là muốn ngươi phá giải một kiếm." "Phá giải một kiếm? Nói sao?" Lăng Hàn hỏi. Vô Địch Chí Thánh hơi thiếu kiên nhẫn: "Cái này cũng không hiểu? Chính là phá giải một thức kiếm pháp, phá giải được thì qua, không được thì cút đi." "Phá giải có phần thưởng không?" Lăng Hàn lại hỏi. Vô Địch Chí Thánh có chút im lặng, ngươi không thể nghiêm túc một chút sao?

"Ai, quên đi, hỏi cũng như không!" Lăng Hàn nhún vai. "Chắc chắn vẫn là Tử Văn Sơn Hà Đan, nhiều nhất phẩm chất cao hơn một chút, có thể tăng lực lượng lên ba tinh." Vô Địch Chí Thánh vừa định nói, lại bị chặn họng. Đúng là phần thưởng cửa thứ ba y hệt như vậy. Dựa vào, có thể tăng lực lượng lên ba tinh, đánh nhau cùng cấp còn gì tuyệt vời hơn, mà ngươi vẫn không hài lòng? Nhưng thân là tiền bối, hắn không tiện tranh cãi với một vãn bối. "Cút, mau cút, nhìn tiểu tử thúi ngươi đã muốn nổi giận rồi!" Hắn khó chịu nói. "Không vội, ta còn chờ người." Lăng Hàn khoanh chân ngồi xuống. Tu La Ma Đế đã bị hắn đưa vào Hắc Tháp, còn người hắn chờ đương nhiên là Thủy Nhạn Ngọc. Dù mê trận không có nguy hiểm, nhưng không nhìn thấy nàng, Lăng Hàn vẫn không yên lòng. "Tiểu tử thúi!" Vô Địch Chí Thánh lẩm bẩm. "Ngươi tuyệt đối đừng là người nào, bằng không bản tôn sẽ rất phiền muộn!" Đám người Thiệu Tư Tư không chờ lâu, đã tiến vào tầng thứ ba.

Lăng Hàn đợi thêm hơn nửa canh giờ, Thủy Nhạn Ngọc mới bước ra. Nàng lộ vẻ thất vọng, dù đã thành công, nhưng đã quá thời gian một canh giờ. Ở Xích Thiên Học Viện, nàng là thiên tài, nhưng ở đây, nàng cảm thấy mình chỉ là gánh nặng. "Thê tử, suy nghĩ lung tung gì vậy!" Lăng Hàn nhẹ nhàng ôm nàng an ủi. "Rất nhiều người có tài năng lớn thường trưởng thành muộn, hơn nữa, chỉ cần phu quân ngươi đủ cố gắng, tìm được thiên tài địa bảo, nàng ăn vào, trực tiếp một bước thành Thánh." Thủy Nhạn Ngọc lườm hắn, người này có biết an ủi không, chẳng phải càng đả kích tự tin của nàng sao? "Khà khà, tiểu tử thúi ngươi nghĩ hay thật, cho rằng thiên tài địa bảo một bước thành Thánh là rau cải trắng sao, ngay cả ngươi cũng có thể nhặt được!" Vô Địch Chí Thánh đột nhiên lên tiếng. Lăng Hàn hứng thú nói: "Thật sự có thần vật một bước thành Thánh?" Hắn chỉ là an ủi Thủy Nhạn Ngọc, không ngờ lại nói trúng. "Thiên địa rộng lớn, kỳ trân gì mà không có?" Vô Địch Chí Thánh có vẻ cảm khái. "Trong thiên địa, có vật kịch độc, Thánh Nhân chạm vào chết ngay, cũng có vô thượng bảo dược, luyện hóa xong, khiến phàm nhân một bước lên trời." "Vậy thì xem ra, thiên phú gì đó, còn lâu mới quan trọng bằng vận khí a." Lăng Hàn nói.

"Ngươi nói vậy không phải không có lý, nhưng người may mắn như vậy, ngàn tỉ năm cũng khó tìm một người! Hơn nữa, dù có được vô thượng bảo dược, một bước thành Thánh, nhưng đó không phải là lĩnh ngộ của bản thân, cần ngàn tỉ năm thông hiểu đạo lý, tư chất kém, vậy cả đời cũng đừng nghĩ tiến bộ thêm." Vô Địch Chí Thánh giải thích. Lăng Hàn mỉm cười: "Ta tin tưởng mình có thể trở thành người may mắn đó, hơn nữa, một cây bảo dược cũng chưa chắc đủ a!" Dù Thiên Phượng Thần Nữ, Hách Liên Tầm Tuyết có tư chất bất phàm, nhưng muốn leo lên Thánh Đạo thì hơi quá. Hắn còn có cha mẹ, và những hồng nhan như Lưu Vũ Đồng, không thể trơ mắt nhìn họ già đi. Nếu có một tia hy vọng, hắn phải tranh thủ, hái những bảo dược đó để tăng cường thực lực cho những người bên cạnh. Ngược lại, những người như Vũ Hoàng, Đinh Bình, với thiên phú võ đạo cực cao và ý chí kiên cường, chỉ cần không chết, hy vọng thành Thánh là rất lớn.

Vô Địch Chí Thánh suýt chút nữa thổ huyết, bảo dược như vậy ngàn tỉ năm mới sinh ra một cây, có được nó đã là tích mấy đời phúc duyên, ngươi lại còn muốn mấy cây? "Ngươi thật sự có thể có được một cây bảo dược, bản tôn sẽ viết chữ 'phục', nếu có được hai cây... Bản tôn sẽ theo họ của ngươi!" "Ha ha, theo họ ta thì thôi, ta đã có nhi tử rồi." Lăng Hàn cười từ chối. Vô Địch Chí Thánh không khỏi im lặng, da mặt của người này thật sự quá dày. "Mau cút, mau cút, nếu không bản tôn thật sự muốn đạp ngươi một cước!" Hắn thiếu kiên nhẫn nói. "Chờ đã, cửa tiếp theo tính thế nào? Hai người có thể cùng lúc không?" Lăng Hàn hỏi. "Có thể, dù sao cũng là phá giải một kiếm, chỉ cần thời gian sử dụng không nhiều, thì đều có thể nhận phần thưởng." Vô Địch Chí Thánh tức giận. "Bản tôn biết ngươi quan tâm phần thưởng, nên không cần hỏi lại." Lăng Hàn xem thường nói: "Không ngoài Tử Văn Sơn Hà Đan, nhiều nhất là tăng lên ba tinh." "Tiểu tử thúi!" Vô Địch Chí Thánh quả thực tức điên.

Lăng Hàn cười hì hì: "Ta ngược lại hy vọng tiền bối có thể thưởng chút đồ vật khác." "... Cút!" Vô Địch Chí Thánh cắn răng, phun ra một chữ... nếu hắn còn có răng. Chán thật, cửa thứ ba còn chưa qua mà đã biết phần thưởng vẫn là Tử Văn Sơn Hà Đan. Trong lòng Lăng Hàn ai oán, nắm tay Thủy Nhạn Ngọc, đồng thời lên lầu, tiến vào tầng thứ ba. Nơi đây có rất nhiều người đứng, có Sơn Hà Cảnh, Nhật Nguyệt Cảnh, và cả Tinh Thần Cảnh, khiến Lăng Hàn hơi kinh ngạc, cửa thứ nhất đã đào thải nhiều người, sao vẫn còn đông như vậy?

Ở phía trước nhất, một vệt quang ảnh hình người đang xuất kiếm, lặp đi lặp lại chỉ một chiêu, nhưng lại dường như phù hợp với một loại đại đạo chân giải nào đó, một kiếm đâm ra, như thiên địa trấn áp, uy lực kinh người. Chính là muốn phá giải chiêu kiếm này sao? Lăng Hàn nhìn kỹ, chiêu kiếm này không quá phức tạp, sức mạnh nằm ở đạo vận bên trong, lấy ra quy tắc thiên địa, chém ra một nhát, cực kỳ huyền diệu. Từ khi vào đây thì bắt đầu tính giờ, nhưng mỗi người lại có điểm khởi đầu riêng, khiến Lăng Hàn càng kỳ lạ. Đây thực sự là một ngôi mộ sao? Lăng Hàn nghĩ, nếu một ngày mình chết, tuyệt đối sẽ không bày ra nhiều trò như vậy trong mộ. Nếu đây là một bài kiểm tra tuyển đồ đệ của Lẫm Thiên Tông, Lăng Hàn sẽ thấy hợp lý hơn. Nhưng đây lại là một người đã chết tạo ra. Ồ, chẳng lẽ Vô Địch Chí Thánh này muốn tuyển đồ đệ? Điều này rất có thể, nếu không hắn kiểm tra nhiều như vậy làm gì? Nhưng tại sao không nói rõ? Đây tám chín phần mười là một vị Sáng Thế Cảnh, dù không phải, Hằng Hà Cảnh tuyệt đối đủ. Phải biết Lẫm Thiên Tông chỉ có một cường giả Hằng Hà Cảnh tọa trấn, dù không phải hắn đích thân thu đồ, mà chỉ là Lẫm Thiên Tông, thì các vương giả trẻ tuổi ở tinh hệ lân cận cũng đều động lòng. Rất có khả năng đây là một cường giả Sáng Thế Cảnh muốn tìm truyền nhân, chắc chắn sẽ tranh giành vỡ đầu.

Chờ chút. Lăng Hàn thầm lắc đầu, nếu thật sự nói rõ, phỏng chừng các cường giả Tinh Thần cảnh ở đây sẽ muốn giết người, giết đủ người, vậy tài năng của mình chẳng phải sẽ nổi bật hơn sao? Sáng Thế Cảnh muốn thu đồ, đương nhiên sẽ không coi Tinh Thần cảnh là chuyện to tát, mà chỉ cần đệ tử hạt giống tốt nhất, hoặc là truyền nhân thích hợp nhất. Thiên phú cũng không đại diện cho tất cả, con đường khác nhau, người đi khác nhau.

Chiêu kiếm rất đơn giản, tất cả mọi người đều ở một bên diễn luyện, cố gắng tìm ra chiêu thức phá giải. Dưới ánh sáng của quang ảnh vung chém, chiêu này không mang theo bất kỳ nguyên lực nào, bởi vậy muốn hóa giải chiêu này tự nhiên không thể dựa vào lực lượng nghiền ép, mà phải lấy chiêu hóa chiêu. Nếu tự tin có thể hóa giải, thì có thể tiến lên giao thủ với ảnh nhân, thành công hay không sẽ rõ ràng. Khi giao thủ với quang ảnh, một lớp khí tức hỗn độn sẽ bao phủ, không thấy rõ quá trình chiến đấu cụ thể. Nếu qua ải, sẽ trực tiếp rời đi, nếu không, sẽ lui về chỗ cũ. Bởi vậy, những người khác không thể thông qua hai người giao thủ mà tổng kết ra quy luật hay nhận được trợ giúp.

Ánh mắt Lăng Hàn lướt qua, nơi đây có rất nhiều cường giả Tinh Thần cảnh, nhưng hắn không thấy Loạn Tinh nữ hoàng, không biết nàng chưa đến hay đã sớm hóa giải chiêu kiếm này và lên tầng thứ tư. Đáng tiếc, trăm cặp mắt đổ dồn vào, nếu không hắn đã có thể cùng Thủy Nhạn Ngọc vào Hắc Tháp, dưới Luân Hồi Thụ lĩnh ngộ, một ngày bằng một năm, hắn không tin ai có thể nhanh hơn họ. Lăng Hàn thở dài, nghĩ đến dù phá vỡ kỷ lục vượt ải này, cũng chỉ nhận được một viên Tử Văn Sơn Hà Đan, hữu dụng nhưng không quá lớn. Thôi vậy. Lăng Hàn đặt sự chú ý vào kiếm chiêu, chiêu kiếm này ngưng tụ một quy tắc thiên địa nào đó, vô cùng huyền diệu. Chiêu này, hắn không học được. Không phải vì ngộ tính không đủ, mà vì chiêu kiếm này cần sử dụng quy tắc vượt xa Sơn Hà Cảnh. Không học được, không có nghĩa là không thể phá giải, bằng không Vô Địch Chí Thánh hoàn toàn là đang chơi khăm mọi người. Nhưng điều này cần thời gian.

Lăng Hàn thưởng thức chiêu kiếm này, không khỏi tấm tắc khen ngợi, chiêu kiếm này thật diệu, lấy đại đạo áp chế, quá thần kỳ. Hắn không học được chiêu kiếm này, nhưng có thể lấy đó làm gương. Đại Đạo chi kiếm? Trong lòng hắn dâng lên một ý niệm, Đại Đạo chi kiếm kết hợp với Khoái Tự Kiếm Quyết, vậy uy lực của kiếm pháp sẽ cường đại đến mức nào? Khoái Tự Kiếm Quyết phá hoại quy tắc, Đại Đạo chi kiếm thuận theo quy tắc, nếu hai thứ này có thể kết hợp, đây sẽ là một loại tiên phong. Con đường của riêng mình! Lăng Hàn thầm gật đầu, hắn vẫn muốn sáng tạo ra võ kỹ của riêng mình, nhưng điều đó quá khó khăn. Tuy nhiên, bây giờ hắn đã nhìn thấy một con đường sáng rõ, một tương lai rõ ràng. Quá tuyệt diệu! Lăng Hàn say sưa thưởng thức, hiện tại hắn không nghĩ cách phá giải chiêu kiếm này, mà nghiên cứu xem nó vận hành như thế nào. Càng hiểu sâu sắc, hắn càng nảy sinh các loại lĩnh ngộ, khiến hắn vui mừng khôn xiết.

Hắn hoàn toàn quên mất thời gian, người ở đây có người thành công phá giải kiếm chiêu rời đi, lại có người mới đến gia nhập, đăm chiêu suy nghĩ, nhưng phần lớn vẫn ở lại. Không biết đã trải qua bao lâu, hắn bị Thủy Nhạn Ngọc chạm vào mới sực tỉnh. Hóa ra nàng đã có nắm chắc phá giải, muốn lên thử một lần. Thủy Nhạn Ngọc thấy lạ, vì đến giờ Lăng Hàn vẫn chưa có động thái gì. Điều này quá bất hợp lý, nàng không thể hiểu. Lúc này Lăng Hàn mới phát hiện, hóa ra đám người Thiệu Tư Tư, Đỗ An đã sớm rời đi, hắn đã lạc hậu không ít. "Nàng đi trước đi." Hắn cười nói. "Ta có thu hoạch lớn hơn." Đôi mắt đẹp của Thủy Nhạn Ngọc sáng lên: "Chàng đang học kiếm chiêu?" Lăng Hàn cười ha ha, nàng bây giờ càng ngày càng hiểu mình. Hắn nói: "Phải, lại không phải. Ta đang phỏng đoán kiếm chiêu, nhưng không phải học, mà là lấy làm gương." Thủy Nhạn Ngọc gật đầu, nàng biết với ngộ tính của Lăng Hàn, sao có thể không bằng các vương giả trẻ tuổi khác. "Vậy ta đi trước." Nàng nói. "Được!" Lăng Hàn gật đầu.

Thủy Nhạn Ngọc tiến lên khiêu chiến, nhưng tiếc nuối là nàng đã thất bại. "Ta chắc chắn, thêm ba ngày nữa, nhất định có thể phá giải chiêu này." Nàng không hề nhụt chí. Lăng Hàn gật đầu, tiếp tục phỏng đoán kiếm ý. Hắn khẳng định sẽ không nhận được phần thưởng qua ải, nhưng hắn không bận tâm, cơ hội phỏng đoán thiên địa đại đạo vô cùng quý giá, điều này vượt xa phần thưởng vật chất. Hắn lại lần nữa quên thời gian, những người xung quanh thay đổi liên tục. Cuối cùng, hắn đứng dậy. Đã không còn nhiều thứ có thể lấy làm gương, dù sao cũng chỉ có một chiêu, cái hắn có thể học là đạo vận bên trong, chứ không phải quy tắc trực tiếp, trên thực tế hắn cũng không thể nắm giữ quy tắc vượt quá cảnh giới của mình.

Lăng Hàn nở nụ cười tự tin, trong lòng hắn đã gieo xuống một hạt giống, một ngày nào đó, hạt giống này sẽ trở thành đại thụ, đúc nên con đường võ đạo của riêng hắn. Hắn tiến lên khiêu chiến, đối mặt với ảnh nhân. Ảnh nhân không hề có tình cảm, nó không phải sinh linh chân chính, trực tiếp chém tới một kiếm. Lăng Hàn rút Tiên Ma Kiếm, gặp chiêu phá chiêu. Mũi kiếm của ảnh nhân dừng trước cổ Lăng Hàn, và Tiên Ma Kiếm cũng dừng trước cổ ảnh nhân. Dừng lại trong chốc lát, Lăng Hàn chỉ cảm thấy hoa mắt, hắn đã xuất hiện ở một địa điểm mới. Qua ải. Rất kỳ quái, rõ ràng Lăng Hàn không suy nghĩ cách phá giải kiếm chiêu, nhưng sau khi nắm giữ đạo vận của chiêu kiếm này, hắn tự nhiên biết cách hóa giải.

"Ha ha ha ha, tiểu tử, lúc này ngươi không có tư cách đòi hỏi phần thưởng của bản tôn." Nơi đây cũng có một khối bia đá, giọng của Vô Địch Chí Thánh từ trên bia đá truyền ra, tràn ngập sự vui sướng. Hắn bị Lăng Hàn ghét bỏ phần thưởng qua ải, giờ đây Lăng Hàn mất đi tư cách, khiến hắn vui vẻ không thôi. Lăng Hàn khẽ mỉm cười: "Đúng vậy, ta thật nhớ đan dược này, đúng rồi, cửa thứ tư, cửa thứ năm sẽ không vẫn là loại đan dược này chứ?" "Chúc mừng ngươi, trả lời chính xác." Vô Địch Chí Thánh cười nói. "Tử Văn Sơn Hà Đan nhiều nhất có thể đạt đến thập tinh, tức là nhiều nhất có thể tăng lên thập tinh lực lượng." Lăng Hàn kỳ lạ nói: "Nếu bản thân ta có lực lượng Ngũ Tinh, lại dùng một viên Tử Văn Sơn Hà Đan phẩm chất thập tinh, có phải ta sẽ có lực lượng mười lăm tinh không?" "Không thể!" Vô Địch Chí Thánh lắc đầu. "Thập tinh là một bình cảnh tuyệt đối, không thể vượt qua. Nếu bản thân ngươi đã có lực lượng mười tinh, còn ăn Tử Văn Sơn Hà Đan, thì sẽ không có chút hiệu quả nào." Lăng Hàn gật đầu, hắn không hứng thú với loại đan dược này, vì hắn tin chắc mình nhất định có thể đạt đến cực hạn chân chính của Sơn Hà Cảnh. Bản thân ta có thể đạt đến hoàn mỹ, cần gì phải mượn ngoại vật? Ngoại vật, có thể không mượn thì không nên mượn, võ giả mạnh mẽ chung quy chỉ là bản thân.

Lăng Hàn cười ha ha: "Lẽ nào vẫn khen thưởng Tử Văn Sơn Hà Đan, không thể đổi cái khác sao?" "Trừ khi... ngươi có thể đột phá tầng chín!" Vô Địch Chí Thánh nói. "Vậy sẽ có tưởng thưởng gì?" Ánh mắt Lăng Hàn sáng lên. Vô Địch Chí Thánh nhất thời xì mũi: "Còn nói mình không tham, lộ ra bộ mặt thật rồi chứ?" "Lẽ nào không thể coi là hiếu kỳ sao?" Lăng Hàn cười nói. "Thiết, chuyện ma quỷ này ngươi tin tưởng sao?" Vô Địch Chí Thánh khinh thường nói. Lăng Hàn thầm khinh bỉ, vị Vô Địch Chí Thánh này phải đổi tên thành Vô Địch Tiện Thánh a, lại chấp nhặt, tính toán chi li với một hậu bối như hắn. Hắn nói: "Vậy cửa thứ tư là gì?" "Khà khà, từ cửa thứ tư đến cửa thứ chín đều giống nhau, vô cùng đơn giản, chính là xem ngươi đánh ra lực lượng mạnh bao nhiêu, năng lực phòng ngự kiên cố bao nhiêu. Còn giải thưởng cuối cùng, vậy đương nhiên phải để đến cuối cùng mới nói, hiện tại nói cho ngươi thì đã làm sao, ngươi có thể trở thành người may mắn cuối cùng sao?" Vô Địch Chí Thánh nói. "Vô vị." Lăng Hàn lắc đầu, hắn ngược lại hy vọng tiếp sau đó còn có thể phá giải mấy kiếm, để hắn nắm giữ càng nhiều nhịp điệu đại đạo, để hắn đi xa hơn. "Ngươi trước tiên xông qua chín cửa, rồi hãy cùng bản tôn nói thú vị hay vô vị đi." Vô Địch Chí Thánh hừ nói.

"Mau cút mau cút, tiểu tử ngươi sinh ra đã mang vầng sáng khiến người ta ghét sao, sao bản tôn nhìn ngươi liền muốn nổi giận?" Trong lòng Lăng Hàn xem thường, là ngươi tự mình vô căn cứ đi. Hắn cũng không phí lời, theo cầu thang đi lên, tiến vào tầng thứ tư. Tầng này trống rỗng, chỉ có hai tượng đá đứng thẳng, còn có một cái đồng hồ cát, đã bắt đầu tính giờ. Trên ngực một tượng đá viết hai chữ "đánh ta", một cái khác viết ba chữ "ta đánh ngươi". Tiện Thánh này quả nhiên không phải người bình thường a. Lăng Hàn đi đến trước tượng đá "đánh ta", ngưng tụ một quyền đánh tới, oành, tượng đá bị đánh bay. Hắn còn muốn bổ thêm một quyền, triệt để đánh nổ tượng đá này, thì thấy chữ trên tượng đá đã biến thành "qua ải". Vậy là được rồi sao? Lăng Hàn kinh ngạc, đương nhiên không có hứng thú bị người đánh, liền lững thững đi ra ngoài. "Nhanh như vậy liền chạy ra?" Trong giọng nói của Vô Địch Chí Thánh có chút căm tức. "Ầy ầy ầy, cầm đồ vật, mau cút!" Phải, bị ghét bỏ đến mức này rồi. Lăng Hàn không dừng lại, đi vào tầng thứ năm.

Vẫn là hai tượng đá, một cái là "đánh ta", một cái khác là "ta đánh ngươi". Lăng Hàn vẫn không muốn bị đánh, đương nhiên đi đánh tượng đá. Hắn đấm ra một quyền, tượng đá ngã xuống, nhưng hắn phát hiện, tượng đá này rõ ràng mạnh mẽ hơn, bởi vì không bị đánh bay, mà chỉ ngã xuống, nhưng vẫn xem như là qua ải. Hiển nhiên, tầng càng cao, tượng đá sẽ càng mạnh mẽ. Dù hắn không đi tranh tài với "ta đánh ngươi", nhưng tin rằng lực công kích của tượng đá này khẳng định sẽ nước lên thì thuyền lên. Quả nhiên, là chọn truyền nhân cách thế sao? Lăng Hàn cũng không chú ý đến truyền thừa của Sáng Thế Cảnh, đây chính là lực lượng mạnh nhất Thần giới, ngay cả Tam Nguyên Thượng Nhân chạy đến cũng sẽ điên cuồng. Tuy nhiên, hiện tại Vô Địch Chí Thánh không ưa mình như thế, liệu có thể sau khi hắn bộc lộ tài năng, lại gõ hắn một ám côn hay không? Tiện Thánh kia rất có thể làm được a. Quên đi, dù sao cũng phải đi ra ngoài, cứ một đường vui đùa đi. Cầm phần thưởng, Lăng Hàn đi tới tầng thứ sáu.

Vẫn là "đánh ta", nhưng sau cú đấm này của Lăng Hàn, tượng đá vẫn không nhúc nhích. Lăng Hàn kinh ngạc, lực lượng của hắn bây giờ gần như có thể vượt qua Lục Tinh, mà nơi này khẳng định là theo cảnh giới mà thay đổi, không thể để Sơn Hà Cảnh đi oanh kích tượng đá Tinh Thần Cảnh, cũng sẽ không để Tinh Thần Cảnh đến đánh Sơn Hà Cảnh, vậy thì không còn ý nghĩa. Lực lượng Lục Tinh cũng không thể thắng được? Lăng Hàn vận chuyển bí pháp, phát động thần văn hỏa diễm, đánh tới "đánh ta", nhưng thần diễm sôi trào, đốt tượng đá đen kịt, tuy nhiên chỉ gia tăng lực phá hoại, mà không phải lực lượng oanh kích. Hắn muốn dùng Tử Văn Sơn Hà Đan, lại phát hiện không gian linh khí bị cầm cố, trước đó vì không để Vô Địch Chí Thánh phát hiện Hắc Tháp, hắn đã thu Tử Văn Sơn Hà Đan vào không gian linh khí phổ thông. Nơi này, chỉ có thể dựa vào lực lượng của mình mà xông qua. Lăng Hàn triển khai Khoái Tự Kiếm Quyết, nhưng uy lực của Khoái Tự Kiếm Quyết nằm ở chữ "nhanh", không thể đánh ra lực lượng vượt quá cực hạn. Vô hiệu.

Lăng Hàn lùi lại vài bước, triển khai Diệt Long Tinh Thần Tiễn, xèo xèo xèo, hắn lấy thân làm cung, lấy nguyên lực làm tiễn, một mũi tên bắn nhanh, vẫn vô dụng, tượng đá sừng sững không ngã. Lúc này, hắn thật sự có chút giật mình. Lực lượng Lục Tinh lại thêm bí pháp, lại còn không cách nào thông qua! Cát chảy đã trôi qua một phần ba. Cát chảy hết, vậy tức là phán định hắn vượt ải thất bại? Trước ở tầng thứ năm không nhìn thấy những người khác, cho thấy ở đây thất bại, vậy thì sẽ bị đưa xuống lầu một. "Vậy dùng tiễn thức chung cực!" Mũi tên này, trong nháy mắt lấy hết lực lượng toàn thân hắn, không chỉ tốc độ nhanh, hơn nữa lực lượng đả kích cũng cực kỳ khủng bố. Nếu ngay cả cái này cũng không cách nào kiến công, vậy Lăng Hàn cũng chỉ có thể đi chịu đòn.

Lăng Hàn hít một hơi thật sâu, bắt đầu vận chuyển tiễn thức chung cực, bí pháp vận chuyển, nguyên lực trong khoảng thời gian ngắn cấp tốc ngưng tụ, thể lực thắng ở lực bộc phát mạnh, thời khắc đều có thể nổ ra một đòn toàn lực. Xèo, tiễn nguyên lực bắn ra, hóa thành một vệt sáng. Một mũi tên trúng đích, "đánh ta" nhất thời bị đánh bay. Qua ải! Lăng Hàn lộ ra nụ cười, nhưng đặt mông ngồi trên mặt đất, không còn khí lực. Một lát sau hắn mới khôi phục một chút, đứng lên đi ra ngoài, cảnh vật lay động, lại thấy bia đá. "Tiểu tử, ngươi có chút ra ngoài dự liệu của bản tôn, không nghĩ tới lực lượng của ngươi không tới Lục Tinh, lại có thể xông qua cửa thứ sáu." Vô Địch Chí Thánh nói, trong giọng nói không che đậy kinh ngạc cùng than thở. "Bình thường thôi." Lăng Hàn giả vờ khiêm tốn, nhưng trên mặt tất cả đều là kiêu ngạo, đây là hắn cố ý, đối với loại tiền bối vô liêm sỉ này không cần quá mức cung kính, ngược lại như vậy càng đúng khẩu vị của đối phương. Không thấy tuy đối phương luôn rống cút đi cút đi, nhưng lại một mực chủ động nói chuyện với hắn, điều này có thể thấy được chút ít. "Khà khà, hiện tại bản tôn sẽ chú ý ngươi, không tin ngươi còn có thể xông qua tầng thứ bảy." Tiện Thánh này nói, quả nhiên muốn đấu khí với Lăng Hàn.

Ở tầng này, Lăng Hàn nhìn thấy đám người Thiệu Tư Tư, còn có vài nhân vật đời trước, có Tinh Thần Cảnh, cũng có Nhật Nguyệt Cảnh. Hiển nhiên, sau khi thông qua tầng thứ sáu, tất cả mọi người mỗi qua một cửa đều rất coi trọng, không ai không điều chỉnh trạng thái, đạt đến tốt nhất, rồi mới đi xung kích cửa thứ bảy. Đừng nhìn Lăng Hàn không để Tử Văn Sơn Hà Đan ở trong mắt, nhưng Tử Văn Nhật Nguyệt Đan thì sao? Tử Văn Tinh Thần Đan thì sao? Đặc biệt là Tử Văn Tinh Thần Đan, đạt đến độ cao như Loạn Tinh nữ hoàng, đừng nói lại tăng lên năm tinh lực lượng, coi như chỉ một tinh, vậy cũng đủ để nàng quét ngang Hợp Ninh Tinh, trong vòng một canh giờ là vô địch. Bởi vậy, đan dược như vậy cực kỳ quý giá. Ngươi có, ta cũng có, vậy ngươi được, ta cũng được, mọi người không dám dễ dàng vận dụng, đây là một đại sát khí uy hiếp. Bằng không một khi lực lượng chênh lệch nhiều, sẽ gợi ra kịch biến, một Hoàng Triều nói không liền không còn. Mặt khác, ngươi chỉ có Tử Văn Tinh Thần Đan Lục Tinh, ta có Thất Tinh, chênh lệch tương tự rất lớn. Bởi vậy mọi người đương nhiên phải dốc hết sức xông tới. Lăng Hàn không nhìn thấy Thủy Nhạn Ngọc, điều này rất tự nhiên, nàng sớm đã bị đào thải, dù sao chỉ là thiên tài Nhị Tinh, không thể giết tới nơi này. Hắn cũng điều chỉnh một chút, khôi phục trạng thái, sau đó tiến vào tầng thứ bảy...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!