Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Nguyên Cương, kẻ tiểu nhân từng lộng hành, cuối cùng cũng phải cúi đầu rời đi trong tủi nhục, không một ai mảy may bận tâm đến lời van xin thảm hại của hắn. Các nhân viên khác trong Thiên Dược Các vỗ tay hoan hô, hả hê trước kết cục đáng đời của kẻ từng cậy thế mà hống hách. Tiểu Anh, cô bé ngây thơ, dõi theo bóng Lăng Hàn khuất dần sau khúc cua, lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ khó tả. Dù biết khoảng cách thân phận quá lớn, nàng vẫn thầm cảm ơn vì nhờ Lăng Hàn, địa vị của nàng ở Thiên Dược Các đã được củng cố vững chắc.
Với Lăng Hàn, sự việc này chỉ là một thoáng gợn nhỏ. Khi đặt chân đến thư phòng của Phó Nguyên Thắng, mọi chuyện đã bị gạt phăng khỏi tâm trí. Hắn không muốn phí thời gian, liền thẳng thắn "mượn" một ít dược liệu. Phó Nguyên Thắng, vị đan sư lão luyện, lập tức xua tay, ý muốn biếu tặng chứ không phải từ chối. Được cung cấp dược liệu cho một đan đạo đại sư như Lăng Hàn, đó là vinh dự tột bậc, sao dám đòi tiền?
Lăng Hàn cũng không khách khí, nhưng hắn đưa ra một đề nghị bất ngờ: "Vậy thì, ta sẽ luyện đan ngay tại đây, các ngươi có thể quan sát thủ pháp của ta." Một cơ hội vàng ngọc hiếm có, dù thủ pháp này còn cách Tam Hỏa Dẫn xa vạn dặm, nhưng đối với Phó Nguyên Thắng, Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn, nó quý giá không tưởng. Phó Nguyên Thắng mừng rỡ, cẩn thận hỏi liệu có thể mời thêm vài đan sư khác đến cùng quan sát. Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn chợt ngượng ngùng, nhận ra mình đã quá ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân. Sự rộng lượng của Phó Nguyên Thắng khiến họ càng thêm kính trọng.
Lăng Hàn đồng ý, nhưng giới hạn số người không quá mười. Trong lúc Phó Nguyên Thắng vội vã đi mời khách, Lăng Hàn trò chuyện cùng Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn. Thích Chiêm Thai ở một bên cảm thấy nhàm chán, ánh mắt va phải Hổ Nữu. Nàng định ôm cô bé đáng yêu này, nhưng Hổ Nữu lập tức nhe răng, lộ rõ vẻ đề phòng. "Ngươi không muốn bị cắn thì thu tay lại," Lăng Hàn cảnh báo. Thích Chiêm Thai không tin, cho rằng với tu vi Tụ Nguyên tầng hai, nàng chẳng sợ một đứa trẻ con. Nàng tăng tốc đưa tay, nhưng Hổ Nữu nhanh như cắt, cắn phập một cái. Thích Chiêm Thai rụt tay về, trên làn da trắng nõn đã in hằn dấu răng, đau đến chảy nước mắt. Lăng Hàn ôm Hổ Nữu lên, cười nói: "Ngay cả ta còn trúng chiêu, ngươi dám coi thường sao?" Hắn dặn Hổ Nữu không nên cắn bạn bè, nhưng ánh mắt cô bé vẫn đầy hung lệ nhìn Thích Chiêm Thai. Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn kinh ngạc hỏi về lai lịch của Hổ Nữu, tấm tắc khen cô bé may mắn khi sống sót trong hang hổ.
Không lâu sau, Phó Nguyên Thắng dẫn theo bảy vị đan sư khác trở về, tuổi tác từ bốn mươi đến bảy mươi, mỗi người đều mang huy chương đan sư Huyền Cấp. "Vị này là Hàn thiếu, lát nữa chúng ta sẽ cùng quan sát Hàn thiếu luyện đan," Phó Nguyên Thắng giới thiệu. Bảy vị đan sư lộ vẻ kinh ngạc, thậm chí có chút khó chịu. Họ là đan sư Huyền Cấp, địa vị cao quý, lẽ nào lại phải xem một thiếu niên luyện đan? Đan sư Hà Lâm, chừng bốn mươi tuổi, không kiềm được sự bực tức, hỏi thẳng Phó Nguyên Thắng có phải đang đùa cợt họ không. Hắn còn ngầm ý ám chỉ Lăng Hàn là con riêng của Phó Nguyên Thắng.
Phó Nguyên Thắng tức giận, mắng Hà Lâm vô lễ và yêu cầu hắn xin lỗi Lăng Hàn. Hà Lâm ngạc nhiên, rồi cười khẩy, cho rằng Phó Nguyên Thắng đang lấy công báo thù riêng vì không đấu lại cha hắn, Hà Lạc Vân (một đan sư Huyền Cấp thượng phẩm). Chư Hòa Tâm tức giận quát lớn, nhưng Hà Lâm vẫn không nao núng, coi thường họ là "hai con chó không biết thời vụ" và nghênh ngang bỏ đi, tuyên bố không thèm xem một "tiểu tử chưa dứt sữa" luyện đan. Phó Nguyên Thắng run rẩy vì tức giận, lòng tốt của hắn lại bị đáp trả như vậy. Lăng Hàn chỉ lạnh lùng nói: "Cút ra ngoài!"
Sắc mặt Phó Nguyên Thắng khó coi, nhưng ông vẫn thở dài, tiếc nuối vì Hà Lâm có thiên phú đan đạo nhưng lại kiêu ngạo, bỏ lỡ cơ duyên. Ông chắp tay xin Lăng Hàn bỏ qua. Lăng Hàn cười nhạt, gật đầu, thầm nghĩ sẽ không truy cứu lần này, nhưng lần sau nếu Hà Lâm còn hung hăng, hắn sẽ không khách khí. "Vậy thì bắt đầu thôi!" Lăng Hàn lấy ra Ất Tinh Thảo và lò luyện đan. Các đan sư khác nhận ra Ất Tinh Thảo, càng thêm bực bội khi phải xem một "tiểu bối" luyện chế Đề Thần Đan cấp thấp, nhưng không dám phản đối như Hà Lâm.
Lăng Hàn bắt đầu ném bảy loại dược liệu vào lò cùng lúc. "Cái gì... Hắn có biết luyện đan không vậy? Sao có thể ném nhiều dược liệu vào một lần?" Những lời xì xào bàn tán vang lên. Ngay cả Phó Nguyên Thắng, Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn cũng kinh ngạc, vì bước đầu tiên và quan trọng nhất của luyện đan là tinh luyện, mỗi dược liệu cần nhiệt độ khác nhau. Lẽ nào Lăng Hàn muốn phá hỏng tất cả?
Nhưng khi Lăng Hàn rung tay, ngọn lửa từ lòng bàn tay tuôn ra, hắn di chuyển quanh lò, liên tục đánh ra từng chưởng. Lò đan ù ù rung động, hơi nóng bốc lên, mùi thuốc lan tỏa. "Trời ạ!" Tất cả đan sư trừng lớn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi. Thích Chiêm Thai tò mò hỏi, nhưng Trương Vị Sơn đã không thể nói nên lời. "Bảy loại dược liệu, đồng thời tinh luyện? Ta đang mơ sao?" một người kinh hô. Họ nhận ra Lăng Hàn đã dùng một thủ pháp kỳ diệu, chia lò đan thành bảy phần, mỗi phần một nhiệt độ khác nhau để tinh luyện đồng thời. Một đan sư nghi ngờ, cho rằng việc này không có ý nghĩa lớn, vì tinh luyện riêng biệt chỉ tốn thêm chút thời gian. Phó Nguyên Thắng cũng gật đầu đồng ý, cho rằng đó là "có hoa không quả", vì một sai sót nhỏ có thể phá hủy cả bảy phần dược liệu.
Nhưng đột nhiên, Phó Nguyên Thắng lắc đầu, con ngươi giãn to: "Sao dược hương lại nồng nặc như vậy?" Mọi người chợt bừng tỉnh, ngạc nhiên tột độ. Mùi thuốc này thuần khiết hơn hẳn những gì họ từng tinh luyện. Điều này có nghĩa là tinh hoa dược liệu tinh khiết hơn, tỷ lệ thành công sẽ cao hơn. Họ nhớ lại những truyền thuyết cổ xưa về đan đạo đại năng có thể đồng thời tinh luyện nhiều loại dược liệu, lợi dụng sự tương tác để chiết xuất tinh hoa thuần túy hơn. Lần này, không ai còn giữ được bình tĩnh. Việc tăng độ tinh khiết của dược liệu có giá trị vô cùng to lớn. Họ hối tiếc vì đã bỏ qua nhiều thủ pháp của Lăng Hàn lúc đầu, nhưng may mắn là Lăng Hàn vẫn còn nhiều dược liệu.
Chín vị đan sư mở to mắt, không dám bỏ lỡ bất kỳ động tác nào của Lăng Hàn. Lăng Hàn không nghĩ gì khác, sau khi tinh luyện xong, hắn bắt đầu luyện chế Ất Tinh Đan bằng thủ pháp Tứ Tượng Ấn, một kỹ thuật khống hỏa cực kỳ hiệu quả. Hắn vừa luyện đan vừa giảng giải những điểm mấu chốt của Tứ Tượng Ấn. Tất cả đan sư, kể cả Phó Nguyên Thắng, đều chăm chú lắng nghe như những học trò mới vào nghề, ánh mắt tràn đầy kính sợ.
Khi Lăng Hàn luyện chế ra bảy viên Ất Tinh Đan, chín vị đan sư vẫn còn chìm đắm trong thủ pháp Tứ Tượng Ấn. Mỗi người đều ngồi xếp bằng, lúc suy tư, lúc đưa tay hư đập, cố gắng tiêu hóa tri thức mà Lăng Hàn vừa truyền thụ. "Đi thôi, đi ăn thịt!" Lăng Hàn mỉm cười, ôm Hổ Nữu. Hắn hài lòng với bảy viên Ất Tinh Đan, đủ để tăng trưởng thần thức đáng kể. Hổ Nữu vui vẻ, vì ăn uống là sở thích lớn nhất của cô bé. Thích Chiêm Thai cũng vội vàng theo sau, vì nàng đã quá nhàm chán.
Lăng Hàn ôm Hổ Nữu, cùng Thích Chiêm Thai bước ra. Phó Nguyên Thắng, một cường giả Thần Thai Cảnh, lập tức nhận ra, vội vàng đuổi theo: "Hàn thiếu, ngài muốn rời đi?" Lăng Hàn lắc lắc bình thuốc, vẻ mặt hài lòng: "Ừm, nhiệm vụ hoàn thành, đương nhiên phải đi rồi." Phó Nguyên Thắng cung kính xin được tiễn Lăng Hàn. Lăng Hàn gật đầu.
Khi họ xuống lầu, một hạ nhân báo Tam hoàng tử cầu kiến. Phó Nguyên Thắng dặn cứ để Tam hoàng tử chờ, vì ông đang bận tiễn "quý khách". Hạ nhân kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, không ngờ Phó Nguyên Thắng lại đích thân tiễn một thiếu niên như vậy. Tại đại sảnh, Tam hoàng tử Thích Phong Vân và một nữ tử tóc đỏ, vóc dáng đầy đặn đang chờ. Nữ tử kia cũng là cường giả Dũng Tuyền Cảnh, khiến Lăng Hàn bất ngờ. Tam hoàng tử cúi chào Phó Nguyên Thắng, còn Thích Chiêm Thai phúc thân chào "Tam hoàng huynh". Phó Nguyên Thắng gật đầu, rồi tiếp tục tiễn Lăng Hàn.
Tam hoàng tử tò mò nhìn Lăng Hàn, không hiểu thiếu niên này có lai lịch gì mà được Phó Nguyên Thắng đối đãi đặc biệt đến vậy. Hắn vội vàng nói: "Xin Các chủ đại nhân cứ tự nhiên!" Sau khi Phó Nguyên Thắng quay lại, Tam hoàng tử đuổi theo Lăng Hàn: "Vị huynh đài này xin dừng bước!" Lăng Hàn dừng lại, hỏi có chuyện gì. Tam hoàng tử tự giới thiệu là Thích Phong Vân, hỏi tên Lăng Hàn. Lăng Hàn mỉm cười đáp: "Lăng Hàn." Tam hoàng tử bày tỏ có việc bận, không tiện nói chuyện lâu, nhưng đưa cho Lăng Hàn một huy chương hình hoa tử la lan, nói rằng phần lớn người trong Hoàng Đô sẽ nể mặt vật này. Lăng Hàn không khách khí nhận lấy. Tam hoàng tử hứa sẽ tìm Lăng Hàn tâm sự sau, rồi vội vã cùng nữ tử kia rời đi.
Thích Chiêm Thai hâm mộ giải thích rằng đó là tín vật của Tam hoàng tử, có thể giúp người cầm nó ăn uống, ở trọ miễn phí trong Hoàng Đô. Lăng Hàn khẽ run, rồi bật cười lớn. Thích Chiêm Thai thắc mắc, Lăng Hàn đáp: "Ta nghĩ, vị Tam hoàng tử này nhất định sẽ hối hận." "Tại sao?" "Bởi vì nơi này có một kẻ tham ăn chân chính!" Lăng Hàn xoa đầu Hổ Nữu. Thích Chiêm Thai vẫn chưa hiểu, nghĩ một đứa trẻ con có thể ăn được bao nhiêu. Lăng Hàn cảm khái: "Thế giới này thật sự có người tốt a!" Sau bữa ăn, Thích Chiêm Thai mới hiểu được nỗi lo của Lăng Hàn khi chứng kiến khẩu vị khủng khiếp của Hổ Nữu, thầm lo cho vị tộc huynh Thích Phong Vân có thể bị Hổ Nữu ăn đến nghèo rớt mồng tơi.
Tại Hổ Dương Học Viện, trong nơi ở của Phong Lạc. Vi Hà Nhạc đi đi lại lại như điên, mắt đỏ ngầu vì tức giận. Hắn liên tục oán trách Phong Lạc rằng Ngô viện trưởng đã khai trừ hắn khỏi Đan Viện, tất cả là do "thằng khốn Lăng Hàn" kia. Phong Lạc chỉ nhếch mép, không còn hứng thú an ủi, vì Vi Hà Nhạc giờ đây chỉ là một đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm, không còn giá trị. Vi Hà Nhạc cảm thấy tương lai mờ mịt, vì bị Ngô Tùng Lâm từ bỏ, không đan sư nào dám thu hắn làm đồ đệ. Phong Lạc cười gằn, nói: "Vi thiếu, ta ngược lại có một chủ ý, có thể tàn nhẫn sửa trị tiểu tử Lăng Hàn kia." Hắn bị đánh gãy mấy cái răng, nói chuyện còn hơi ngọng.
Vi Hà Nhạc lập tức quay đầu, mắt sáng rực: "Hả, biện pháp gì?" Hắn giờ đây đã trở nên điên cuồng, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để trả thù Lăng Hàn. Phong Lạc lấy ra một tấm huy chương hình hoa tử la lan. "Đây là cái gì?" Vi Hà Nhạc ngạc nhiên. "Đây là tín vật của Tam hoàng tử," Phong Lạc cười hiểm độc. "Đây là Tam hoàng tử đưa cho ca ca ta. Ngươi nói, nếu như ta nói tấm huy chương này mất rồi, nhưng tìm thấy ở chỗ Lăng Hàn, học viện sẽ xử trí hắn như thế nào? Tam hoàng tử lại sẽ phản ứng ra sao?" Ánh mắt Vi Hà Nhạc sáng lên, hắn hiểu ra: vu oan giá họa!
"Ha ha ha ha, ăn cắp vốn là việc vô liêm sỉ, huống chi còn dính đến Tam hoàng tử!" Vi Hà Nhạc cười lớn, hình dung cảnh Lăng Hàn bị đẩy vào đường cùng. Ngay cả học viện muốn che giấu cũng khó, vì chuyện này liên quan đến Hoàng gia. Vi Hà Nhạc chợt ngừng cười, hỏi: "Nhưng cũng cần có một lý do, tại sao kẻ trộm lại muốn trộm thứ này?" Phong Lạc cười hì hì giải thích: "Đây là tín vật của Tam hoàng tử, chỉ tặng cho vài người thân cận, đại diện cho hảo hữu tri giao. Không chỉ tượng trưng cho thân phận, địa vị, mà ở Hoàng Đô, mọi chi phí ăn uống, nghỉ ngơi đều có thể ký nợ, do Tam hoàng tử chi trả."
Vi Hà Nhạc lộ vẻ hâm mộ. Hắn là thiên tài đan sư, nhưng chưa bao giờ được Tam hoàng tử ưu ái đến thế. Giờ đây, một công tử bột như Lăng Hàn lại có được. Phong Lạc vỗ vai Vi Hà Nhạc, nói: "Vi thiếu, chuyện vu oan này, liền giao cho ngươi." Vi Hà Nhạc lộ vẻ khó xử. Hắn chỉ biết luyện đan, chưa từng làm chuyện vu oan hãm hại. Hơn nữa, trước đây hắn chỉ cần mở miệng là có người làm giúp. "Thế nào, ngươi không muốn?" Phong Lạc cười gằn, giả vờ định thu lại tín vật. "Vậy thì thôi, ta chỉ là giúp ngươi hả giận, nếu ngươi không muốn, ta sẽ không miễn cưỡng!"
"Chờ đã!" Vi Hà Nhạc vội vàng kêu lên, cắn răng nói: "Ta làm!" Trong lòng hắn căm phẫn, vì hắn đắc tội Lăng Hàn cũng là vì Phong Lạc, nhưng giờ tên này lại nói là "giúp ngươi hả giận", thật là trở mặt vô tình. Nhưng bị Ngô Tùng Lâm từ bỏ, hắn không còn là "Vi thiếu" ngày xưa, chỉ là một đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm không có chỗ dựa. Hắn không có tư cách đối kháng Phong Lạc, kẻ có huynh trưởng là thiên tài võ đạo Phong Viêm, một người có tiền đồ không thể đo lường. Đứng dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Nếu từ chối Phong Lạc, hắn sẽ mất đi cơ hội duy nhất để bám víu, có thể thoát khỏi bóng tối của Ngô Tùng Lâm. Hắn tiếp nhận huy chương tử la lan, đứng bên cạnh Phong Lạc, hạ thấp thân phận. Phong Lạc đắc ý cười lớn. Vi Hà Nhạc cúi đầu, trong mắt đầy hối hận, nhưng chuyện đã đến nước này, hắn còn đường nào để lùi?
Sau bữa cơm, Thích Chiêm Thai trở về Thiên Dược Các, còn Lăng Hàn dẫn Hổ Nữu đi dạo, mua một ít vật liệu bố trí trận pháp, rồi quay về học viện. Hắn không vội dùng Ất Tinh Đan, mà bắt đầu bố trí một trận pháp báo động quanh viện. Trận pháp này sẽ cảnh báo nếu có kẻ lạ đột nhập và lưu lại manh mối. Lăng Hàn lẩm bẩm: "Tạm dùng vậy, dù sao hiện tại ta cũng không có kẻ địch nào." Nếu Lưu Vũ Đồng hay Thích Vĩnh Dạ nghe thấy, chắc chắn sẽ phản đối kịch liệt. Ngô Ba, Phong Viêm, Hạ Tuấn Thần, Nam Cung Cực – những kẻ không dễ chọc, đặc biệt là Ngô Ba và Phong Viêm, một là thiếu gia Ngô gia, một là thiên tài võ đạo có tư chất vương giả. Nhưng trong mắt Lăng Hàn, với kiêu ngạo của cường giả Thiên Nhân Cảnh, những "tiểu lâu la" này chẳng đáng để tâm.
Trận pháp đơn giản nhanh chóng hoàn thành. Lăng Hàn liền dùng Ất Tinh Đan, lớn mạnh thần hồn. Với tri thức của hắn, không có công pháp nào lớn mạnh thần hồn, chỉ có thể thông qua cảnh giới tăng lên hoặc dược liệu đặc biệt. Hắn nghi ngờ rằng trong thời kỳ cổ xưa có thể có công pháp rèn luyện thần hồn đã thất truyền. Hắn hấp thu dược lực, cảm thấy cực kỳ thoải mái. Sau khi dùng hết bảy viên Ất Tinh Đan, lực lượng linh hồn của hắn tăng gần gấp đôi. "Hồn lực của ta hiện tại nên tương đương Dũng Tuyền Cảnh," Lăng Hàn cười, "Điều này có nghĩa là ta có thể hấp thu linh khí tu luyện với tốc độ của Dũng Tuyền Cảnh, kết hợp với Linh Căn Thần Cấp, tu vi tiến cảnh sẽ kinh người!" Hắn mong muốn nhanh chóng đạt đến Dũng Tuyền Cảnh để tu luyện võ kỹ Huyền Cấp. "Ồ, có một 'con chuột' chạy vào!"
Lăng Hàn không ngờ, vừa bố trí trận pháp xong đã có kẻ đột nhập. Trước đây nơi này hoang phế như nhà ma, khó tin có kẻ trộm nào không biết tình hình mà mò tới. "Kẻ trộm này là ai nhỉ?" Hổ Nữu đột nhiên đứng thẳng dậy, trực giác dã thú của cô bé đã ngửi thấy khí tức kẻ đột nhập. Lăng Hàn ra hiệu im lặng, muốn biết mục đích của đối phương. Hổ Nữu nằm yên trong vòng tay hắn, nhưng ánh mắt vẫn đầy sát khí. Trong quan niệm của cô bé, lãnh địa đã bị xâm phạm.
Một bóng đen lén lút mò vào, không đi lung tung mà chỉ quanh quẩn trong phòng khách, lục lọi trên bàn trà. Một lát sau, hắn lặng lẽ rời đi. Lăng Hàn nhếch mép cười. Dưới ánh trăng, hắn nhận ra người đó là Vi Hà Nhạc. Hắn bước ra phòng khách, thắp nến, đến bên bàn trà. Trên bàn có một hộp gỗ đựng vài vật nhỏ không đáng giá. Hắn mở ra, thấy bên trong có thêm một vật: một huy chương hình hoa tử la lan. "Đây là?" Lăng Hàn cười quái dị. Hắn lấy ra chiếc huy chương tử la lan khác mà Tam hoàng tử đã tặng mình. Giờ hắn có hai cái.
Tại sao Vi Hà Nhạc lại lén lút đặt một huy chương tử la lan vào đây? Hắn lập tức hiểu ra: đây là một âm mưu vu oan. Ngày mai, chắc chắn sẽ có người lấy cớ mất đồ, rồi Vi Hà Nhạc sẽ dẫn người đến chỗ hắn, tìm thấy "vật bị mất". Khi đó, hắn sẽ khó thoát tội danh "kẻ trộm". Hơn nữa, trộm tín vật của Tam hoàng tử, không ai dám ém nhẹm. Ít nhất hắn sẽ bị học viện khai trừ, còn Tam hoàng tử có thể phái người đối phó hắn hay không thì là chuyện khác.
"Nếu ngươi muốn chơi, vậy thì chơi với ngươi vậy." Lăng Hàn cười nhạt, đóng hộp lại, không thèm lấy huy chương ra. Trong mắt hắn lóe lên tia hàn quang. Có người muốn chết, vậy thì cứ chết đi.
Trở lại nội thất, Lăng Hàn bắt đầu tu luyện. Sau khi thần hồn lớn mạnh, hiệu suất tu luyện tăng vọt. Linh khí cuồn cuộn đổ về, Ngũ Hành Hỗn Độn Liên hấp thu tất cả, nhanh chóng chuyển hóa thành nguyên lực, lớn mạnh nguyên hạch. "Nguyên bản ta cần một tháng để tăng lên một cảnh giới, nhưng hiện tại, phỏng chừng nửa tháng là đủ," Lăng Hàn mỉm cười. Sau khi tiêu hao hết thần thức, hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, để Khô Mộc Chi Thể tiến vào Thạch Nham Chi Thể, giúp hắn có thể tay không đón lợi khí, thể phách mạnh mẽ.
Khi hắn hoàn tất tu luyện, trời đã rạng sáng. Hắn chỉ ngủ một hai giờ, đủ để duy trì tinh thần sung mãn. Sáng hôm sau, hắn lại đến tiểu viện của Mạc Cao, cùng thảo luận kiếm thuật. Hai người, một tinh thông kiếm thuật, một có lĩnh ngộ siêu nhiên, bổ trợ lẫn nhau, thu hoạch không ít. Bỗng, tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang cuộc thảo luận sôi nổi. Mạc Cao lộ vẻ không vui, ra mở cửa, thấy hơn chục người đứng bên ngoài.
"Lăng Hàn có ở bên trong không?" Một thanh niên mặc trường sam xanh lục, cằm hơi nhếch, vẻ mặt ngạo nghễ, bước lên một bước. Hắn là cường giả Dũng Tuyền Cảnh, mạnh hơn Mạc Cao nhiều. "Các ngươi là ai, tìm học trò của ta làm gì?" Mạc Cao chất vấn. "Mạc lão sư, chúng ta là hội chấp pháp!" Một thanh niên mặc hắc sam, ngữ khí ôn hòa hơn, nói. Hắn là Tụ Nguyên Cảnh. "Ít nói nhảm, nhanh bảo Lăng Hàn đi ra!" Thanh niên áo lục quát lên, hoàn toàn không để Mạc Cao vào mắt.
Mạc Cao sững sờ: "Học sinh của ta phạm tội gì mà cần hội chấp pháp điều động?" Hội chấp pháp là tổ chức phụ trách chấp pháp trong học viện, phần lớn thành viên là học sinh, có quyền lực không nhỏ. "Chúng ta hoài nghi hắn có liên quan đến một vụ án ăn cắp, cần lục soát bản thân và phòng của hắn, Mạc lão sư, ngươi sẽ không bao che tội phạm chứ?" Thanh niên áo lục lạnh lùng nói, không chút kính ý. "Nói bậy!" Mạc Cao lập tức giơ chân. Trong lòng hắn, Lăng Hàn có thiên phú kiếm đạo, kiếm tâm tức nhân tâm, sao có thể là kẻ ăn cắp? "Các ngươi cút cho ta!" Hắn phẫn nộ quát, suýt rút kiếm.
"Mạc Cao, dù ngươi là lão sư của học viện, cũng không có tư cách bao che tội phạm!" Thanh niên áo lục nói, ánh mắt lướt qua Mạc Cao nhìn vào trong viện. "Cút ra cho ta, bằng không ta liền lấy cớ chống đối chấp pháp bắt ngươi!" Mạc Cao tức giận run rẩy. Tay phải hắn đã đặt lên chuôi kiếm, hàn quang trong mắt lóe lên, hắn muốn ra tay. "Mạc lão sư!" Lăng Hàn bước tới, mỉm cười nói: "Nếu là tìm ta, cứ để ta xử lý!" Mạc Cao do dự, rồi thu tay lại, muốn biết rõ ngọn ngành.
Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua, khóe miệng lộ nụ cười. Trong số mười mấy người này, hắn nhận ra Phong Lạc và Vi Hà Nhạc. Hắn mở miệng hỏi: "Hai vị này có lẽ không phải người của hội chấp pháp?" "Xác thực không phải, bởi vì bọn họ là người mất của." Thanh niên áo lục nói, mắt nhìn chằm chằm Lăng Hàn. "Ta khuyên ngươi không nên có bất kỳ ảo tưởng nào, trước mặt ta, bất luận người nào cũng không thể ẩn giấu tội trạng!"