Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 229

Chương 229: Thạch Trận Thí Luyện

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1141 đến 1145 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét một cuộc thử thách cam go, nơi sức mạnh không chỉ đo bằng cảnh giới mà còn là ý chí kiên cường và khả năng hồi phục phi thường. Tác giả khéo léo đặt nhân vật chính Lăng Hàn vào vị trí đối đầu với những thiên tài hàng đầu, phơi bày sự khác biệt trong con đường tu luyện của anh. Qua đó, độc giả cảm nhận được sự nghiệt ngã của con đường tu tiên, nơi mỗi bước tiến đều phải trả giá bằng máu và mồ hôi, đồng thời khẳng định giá trị của một thể phách bất diệt giữa muôn vàn hiểm nguy.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong một khoảnh khắc trêu đùa đầy ngẫu hứng, Lăng Hàn không khỏi trừng mắt nhìn Thủy Nhạn Ngọc, trong khi đó, Đinh Bình, đồ đệ của anh, lại bị ném thẳng vào một trận địa tưởng chừng vô tận của những pho tượng đá. Cậu nhóc ngã chổng vó, đầu cắm thẳng xuống đất trước khi nhận ra mình đang đứng giữa một binh đoàn khổng lồ. Sự kinh ngạc ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho cảnh giác, nhưng rồi cậu thở phào khi nhận ra chúng chỉ là những bức tượng vô tri.

Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc nhanh chóng tiếp cận, cùng với Tu La Ma Đế lặng lẽ theo sau. Trước mắt họ là một cảnh tượng hùng vĩ đến choáng ngợp: hàng triệu pho tượng đá, đứng sừng sững như một đội quân bất diệt. Thủy Nhạn Ngọc không khỏi tò mò, liệu đây có phải là vật tùy táng của một đại năng Cảnh Hằng Hà nào đó, để người đã khuất không cô quạnh dưới cửu tuyền? Lăng Hàn chỉ lắc đầu, than thở về sự hữu hạn của sinh mệnh, dù là cường giả Sáng Thế Cảnh cũng không thể thoát khỏi vòng luân hồi, không ai thực sự vĩnh hằng.

Họ tiếp tục đi, và một tấm bia đá khổng lồ hiện ra, với dòng chữ rõ ràng, không hề mờ ảo như những lần trước: "Tự tin vô địch, có thể xông trận mà qua!" Lời thách thức ấy khiến Thủy Nhạn Ngọc phân vân, liệu nên đi vòng hay chấp nhận thử thách. Nhưng trước khi Lăng Hàn kịp đáp lời, một động tĩnh phía trước đã thu hút sự chú ý của họ.

Cách đó vài trăm trượng, một nhóm người đang dũng cảm xông vào trận địa tượng đá. Những bức tượng tưởng chừng vô tri bỗng chốc "sống dậy", phát động công kích dữ dội. Đó là những khôi lỗi, Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc cùng thốt lên. Khác với những khôi lỗi ở Địa Tâm Đảo chỉ vài ngàn bộ, chủ yếu là Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, những khôi lỗi ở đây đều là Sơn Hà Cảnh đại viên mãn sơ kỳ, sức chiến đấu kinh người. Nhóm người kia nhanh chóng bị đánh bật ra, ai nấy đều bầm dập, chật vật. Họ quyết định đi đường vòng, né tránh trận địa rộng hai dặm nhưng sâu hun hút này.

Khi nhóm người kia lướt qua ba người Lăng Hàn, ánh mắt họ không khỏi dừng lại trên Thủy Nhạn Ngọc. Một vài kẻ dường như muốn gây sự, nhưng khi liếc thấy bóng dáng Hạ Vô Khuyết và đoàn tùy tùng đang tiến đến phía sau, họ vội vã tăng tốc, bỏ đi. Hạ Vô Khuyết, hoàng tử của Bá Hạ Hoàng Triều, mỉm cười tiến đến, lời lẽ đầy vẻ "hữu duyên", nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự ngạc nhiên khi thấy Lăng Hàn có thêm một cường giả Phá Hư Cảnh (Tu La Ma Đế) và một cô gái xinh đẹp bên cạnh.

Thủy Nhạn Ngọc không ưa loại người đeo bám, nhưng cô để Lăng Hàn xử lý. Lăng Hàn cười lớn, mời Hạ Vô Khuyết đi trước, ngầm ý muốn xem đối phương giải quyết trận địa khôi lỗi này ra sao. Anh biết, ngoài cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, chẳng Sơn Hà Cảnh nào dám liều mạng đối đầu với hàng triệu khôi lỗi Đại viên mãn sơ kỳ.

Trưởng Tôn, cận vệ của Hạ Vô Khuyết, lập tức lên tiếng cảnh báo, dù đến muộn nhưng họ cũng nhận ra sự nguy hiểm của trận địa. Tuy nhiên, Hạ Vô Khuyết lại đầy tự tin. Là hoàng tử, là thiên tài vô song, anh ta tự nhận mình là vô địch cùng cấp. Chỉ cần khôi lỗi không đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh, anh ta không sợ. Nhìn những người trước chỉ bị thương nhẹ, anh ta càng thêm khẳng định.

"Tự tin vô địch, có thể xông trận mà qua!" Hạ Vô Khuyết lặp lại dòng chữ trên bia đá, giọng điệu kiêu ngạo: "Chỉ cần cùng cảnh giới, tại hạ chính là vô địch!" Anh ta nhìn Thủy Nhạn Ngọc, mời cô đi cùng, ý đồ đào góc tường rõ ràng đến không thể rõ hơn. Lăng Hàn lắc đầu: "Cái này không cần người ngoài như ngươi bận tâm! Hơn nữa, ngươi chưa chắc đã xông qua được, đừng nói tuyệt vậy!"

Hạ Vô Khuyết lộ vẻ tức giận, nhưng trước mặt Thủy Nhạn Ngọc, anh ta vẫn giữ phong độ hoàng tử. Anh ta lạnh nhạt tuyên bố sẽ xông trận cho Thủy cô nương xem, hoàn toàn phớt lờ Lăng Hàn. Anh ta dứt khoát bước vào trận. Chỉ vài bước, những pho tượng đá xung quanh lập tức sống dậy, vung quyền tấn công. Hạ Vô Khuyết không ra tay, chỉ tuôn ra một luồng khí tức kinh khủng, "oành oành oành" đánh bật tất cả khôi lỗi.

Lăng Hàn thầm gật đầu, thừa nhận đối phương rất mạnh. Anh có thể đánh bại khôi lỗi Đại viên mãn sơ kỳ, nhưng không thể dùng khí tức để đẩy lùi chúng. Điều này cho thấy Hạ Vô Khuyết không chỉ ở Đại viên mãn đỉnh cao, mà còn sở hữu sức mạnh Tứ Tinh, thậm chí Ngũ Tinh.

Đoàn người của Hạ Vô Khuyết theo sau. Trưởng Tôn dễ dàng đánh bay khôi lỗi, nhưng những người khác thì chật vật, bị hàng chục khôi lỗi vây công. Hạ Vô Khuyết vẫn chắp tay đi trước, không quay đầu hỗ trợ. Lăng Hàn nhận xét: "Người này quả thực rất mạnh." Nhưng anh cũng thấy Hạ Vô Khuyết đang cố gắng duy trì vẻ tinh tướng, tiêu hao nguyên lực không ít.

Đinh Bình nhỏ giọng hỏi Lăng Hàn liệu anh có đánh thắng Hạ Vô Khuyết không. Lăng Hàn suy tư: "Hạn định chiêu số, hắn thắng. Không giới hạn, ta thắng." Anh giải thích rằng trong một trận đấu ngắn, Hạ Vô Khuyết với sức mạnh vượt trội sẽ chiếm ưu thế. Nhưng nếu kéo dài, với thể phách và khả năng hồi phục của anh, Hạ Vô Khuyết sẽ kiệt sức trước.

Nhiều người hơn đổ về, một số đi đường vòng, một số thử xông trận. Lăng Hàn ngạc nhiên khi tất cả đều là Sơn Hà Cảnh, không một Nhật Nguyệt Cảnh nào. Anh chợt nhận ra, có lẽ họ đã bị phân luồng. Trận địa này chỉ dành cho Sơn Hà Cảnh. Đây là một thủ đoạn kinh người, phân luồng mọi người một cách vô hình.

Lăng Hàn quyết định xông trận. Anh dặn Thủy Nhạn Ngọc và Đinh Bình đi đường vòng, nhờ Tu La Ma Đế bảo vệ. Thủy Nhạn Ngọc lo lắng dặn dò anh không được cậy mạnh. Lăng Hàn cười, anh biết mình không sợ. Với cảnh giới Đại cực vị và thể phách Thần thiết cấp bốn, hàng trăm ngàn khôi lỗi cũng không thể làm anh bị thương. Hơn nữa, anh vốn là khắc tinh của khôi lỗi.

Anh bước vào trận địa, một khôi lỗi lập tức thức tỉnh, vung quyền. Lăng Hàn cũng đấm trả, dễ dàng đẩy lùi nó. Sức mạnh của anh đã vượt Ngũ Tinh, nghiền ép đối thủ. Nhưng càng lúc càng nhiều khôi lỗi bị kích hoạt, vây công anh. Anh hiểu lý do không cho Thủy Nhạn Ngọc và Đinh Bình vào, vì chỉ một đòn cũng đủ khiến họ mất mạng.

Trong trận, có máu tươi, có thi thể. Lăng Hàn thấy nhiều thiên tài siêu cấp, không kém Hạ Vô Khuyết, cũng đang chật vật chiến đấu. Anh tin rằng đây là một cuộc sàng lọc, chuẩn bị cho việc Lẫm Thiên Tông thu đồ đệ.

Cuộc tranh tài thu hút sự chú ý của rất nhiều người đứng xem hai bên. Hạ Vô Khuyết vẫn dẫn đầu, nhưng những người phía sau đang dần rút ngắn khoảng cách. Mọi người bàn tán về Hạ Vô Khuyết, hoàng tử của Phách Hạ Triều, thiên tài số một Đại Trường Tinh, người từng được khai thiên phách địa, có khả năng trở thành thiên tài Ngũ Tinh trong truyền thuyết. Rồi Thiệu Tư Tư, tiểu công chúa Thiên Sương Hoàng Triều, Tô Kinh, cao đồ Thái Lưu Tông, và Đỗ An cũng được nhắc đến. Bốn người này tạo thành đội hình đầu tiên, sức mạnh vượt trội, có thể vượt Lục Tinh.

Đội hình thứ hai gồm những thiên tài kém hơn và các lão bối Sơn Hà Cảnh, như lão giả dùng mai rùa thần khí. Đội hình thứ ba và thứ tư yếu hơn. Lăng Hàn lúc này đang ở đội hình thứ tư, không nhanh không chậm, dùng khôi lỗi để mài giũa sức chiến đấu. Anh nhận thấy mình cần kinh nghiệm thực chiến. Anh không chỉ xông trận mà còn phá hủy gần như hoàn toàn mỗi khôi lỗi anh đánh bại.

Đi một lúc lâu, Lăng Hàn đột nhiên cảm thấy một luồng lực lượng khó tả trong nắm đấm của khôi lỗi. Một đòn đánh trúng anh khiến anh mơ hồ đau đớn! Thể phách Thần thiết cấp bốn của anh sao có thể bị khôi lỗi Đại viên mãn sơ kỳ làm đau? Anh chú ý, phát hiện trên nắm đấm của khôi lỗi đã xuất hiện một thần văn phát sáng. Chính thần văn này đã tăng cường sức tấn công của chúng.

"Oành oành oành oành," những đòn tấn công liên tục. Ba đội hình phía sau bắt đầu có tiếng kêu thảm thiết. Rất nhiều người bị đánh tơi tả, buộc phải rút lui. Một số thành công thoát ra, một số bị loạn quyền đánh đổ, biến thành thi thể đẫm máu. Mọi người bên ngoài kinh hãi nhận ra uy lực của trận địa khôi lỗi đã tăng lên!

"Mới đi được một phần mười quãng đường mà những khôi lỗi này đã tăng uy lực, làm sao có thể thông qua?" Mọi người lắc đầu, cho rằng đây là một thử thách bất khả thi. Đội hình thứ tư, vốn đông đảo nhất, nay giảm mạnh, chỉ còn vài người. Lăng Hàn cũng lộ diện, khiến mọi người kinh ngạc: "Quá khó tin, lại có một Sơn Hà Cảnh Đại cực vị!"

Họ không thể tin một người chưa đạt Đại cực vị hậu kỳ lại có thể đi xa đến vậy. Mọi người đoán anh có bảo khí phòng thân. Nhưng họ không biết rằng Lăng Hàn còn tu luyện thể thuật, thể lực hồi phục nhanh chóng.

Càng đi, càng nhiều người bị đào thải. Từ hàng ngàn người, giờ chỉ còn vài trăm. Đội hình thứ hai và thứ ba đông nhất, đội hình thứ tư ít nhất. "Chiến! Chiến! Chiến!" Máu nóng của tuổi trẻ và sự kiêu ngạo của thiên tài bị kích thích. Họ không chịu thua, tin rằng nếu có thử thách, ắt có người vượt qua.

Sau một canh giờ, đội hình đầu tiên đã đi được hai phần mười quãng đường. Mọi người đều chuẩn bị cho sự tăng cường sức mạnh của khôi lỗi. Quả nhiên, khi đến ba phần mười, sức chiến đấu của chúng lại tăng lên, với thần văn thứ hai xuất hiện trên nắm đấm.

Lão giả dùng mai rùa là người đầu tiên gặp họa. Mai rùa của ông bị đánh tan tành, ông lập tức bị khôi lỗi nghiền nát thành thịt nát. Nhiều thiên tài khác cũng từ bỏ, nhận ra sự khắc nghiệt của trận địa. Lúc này, mọi ánh mắt đổ dồn vào Lăng Hàn. Đội hình thứ tư đã tan rã, chỉ còn một mình anh kiên trì.

"Cái tên này rốt cuộc là ai?" Mọi người kinh ngạc. "Hắn là thiên tài số một của Loạn Tinh Hoàng Triều chúng ta, hai năm trước mới từ tiểu thế giới khai thiên mà tới." Một người của Loạn Tinh Hoàng Triều tiết lộ thân phận Lăng Hàn, khiến mọi người hoàn toàn chấn động. Hai năm từ Phá Hư Cảnh lên Sơn Hà Cảnh Đại cực vị? Quá nhanh, quá phi lý!

Đội ngũ hơn bốn trăm người giờ chỉ còn chưa đến hai trăm. Lần này, đội hình thứ ba giảm mạnh, đội hình thứ hai cũng có người rút lui. "Đoán xem, Sơn Hà Cảnh Đại cực vị kia sẽ dừng lại lúc nào?" Mọi người tò mò. Đinh Bình và Tu La Ma Đế thì đầy tin tưởng vào Lăng Hàn.

Lúc này, ngay cả đội hình đầu tiên cũng chậm lại, Hạ Vô Khuyết và Thiệu Tư Tư cũng lộ vẻ chật vật. Nhưng Lăng Hàn lại đi nhanh hơn. Anh đã đuổi kịp đội hình thứ ba, và đội hình thứ tư đã hoàn toàn biến mất vì anh là người cuối cùng. Mọi người ôm đầu, không hiểu tại sao người khác chậm lại mà anh lại tăng tốc.

"Không phải tốc độ của hắn nhanh, mà là tốc độ của người khác chậm, hắn thì không chậm!" Một người nói ra sự thật. Mọi người ngỡ ngàng. Áp lực tăng lên, nhưng Lăng Hàn vẫn giữ nguyên tốc độ. Điều này có nghĩa là gì? Anh không cảm thấy áp lực quá lớn, những đòn tấn công của khôi lỗi chỉ gây đau chứ chưa làm anh bị thương. Anh đoán rằng đến giai đoạn thứ năm, anh mới thực sự cảm nhận được uy hiếp.

Hơn một giờ sau, đội hình đầu tiên tiến vào khu thứ tư. Sức mạnh của khôi lỗi lại tăng, thần văn trên tay chúng đạt đến ba đạo. Đội hình thứ hai và thứ ba bắt đầu giảm quân số nghiêm trọng. Lại chỉ còn một mình Lăng Hàn.

Điều này khiến mọi người cảm thấy buồn cười, có phải anh là sao chổi, có anh ở đâu là đội ngũ đó tan rã ở đó? Không, là anh quá mạnh mẽ, người khác chịu không nổi, nhưng anh thì có thể. Từ hơn một trăm người, giờ chỉ còn chưa đến năm mươi người đang khó khăn tiến tới.

Bốn thiên tài của đội hình đầu tiên cũng phải rút binh khí, không dám tay không đối đầu với khôi lỗi nữa. "Rất đau!" Lăng Hàn thầm nói. Ban đầu chỉ là cảm giác, rồi hơi đau, giờ thì thực sự rất đau. Một quyền của khôi lỗi đánh lên anh, giống như một đứa trẻ bị người lớn đánh đòn nặng, đau buốt. Nhưng đau và bị thương là hai chuyện khác nhau, anh vẫn hoàn toàn không sợ.

Đây mới chỉ là giai đoạn thứ tư. Anh tin rằng đến giai đoạn thứ năm, anh sẽ cảm nhận rõ ràng áp lực thực sự, khôi lỗi sẽ gây thương tổn cho anh. Thật khó tin, chúng rõ ràng chỉ là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn sơ kỳ, nhưng lại có thể ngộ ra quy tắc của Nhật Nguyệt Cảnh, tạo ra sức sát thương khủng khiếp.

Tốc độ của hơn năm mươi người còn lại lại chậm lại. Chỉ có Lăng Hàn vẫn giữ tốc độ, ổn định đến kinh ngạc. Anh đã tiếp cận đội hình thứ hai, trở thành một thành viên trong đó. Đến đây, chỉ còn lại hai đội hình.

Giai đoạn thứ năm! Không nằm ngoài dự đoán, thần văn trên khôi lỗi đạt đến bốn đạo. Đội hình thứ hai có mười mấy người bị đánh bay, máu tươi tung tóe. May mắn thay, những người đi đến đây đều là thiên tài trong thiên tài, có thủ đoạn bảo mệnh riêng, nên dù bị thương nặng, không ai tử vong.

Lăng Hàn cũng thực sự cảm nhận được áp lực. Những nắm đấm của khôi lỗi đập tới khiến thể phách của anh không thể chịu đựng như không có chuyện gì, máu đã chảy ra. Đau dữ dội! Lăng Hàn không còn cứng rắn chịu đòn nữa. Anh vừa dùng thân pháp né tránh, vừa tăng cường công kích, triển khai Diệt Long Tinh Thần Tiễn để đánh nát khôi lỗi từ xa, và dùng Khoái Tự Kiếm Quyết chém giết những con ở gần.

Sức phòng ngự của khôi lỗi không đổi, chỉ có lực phá hoại tăng lên. Dưới thế công mạnh mẽ của anh, tốc độ tiến tới bắt đầu gia tốc. Anh từ đội hình thứ hai lao ra, thẳng tiến về phía đội hình thứ nhất.

Đám người Trưởng Tôn, những người đã sớm rời khỏi trận địa, nhìn Lăng Hàn mà da mặt không ngừng co giật, cảm giác như thấy quỷ. Cái tên này quá yêu nghiệt! So với anh, ngay cả Hạ Vô Khuyết cũng trở nên lu mờ.

Cảm nhận được có người thứ năm đang đến gần, bốn người Hạ Vô Khuyết đều quay đầu lại. Con ngươi của họ suýt chút nữa trừng ra. Họ vốn kiêu ngạo, chỉ xem ba người còn lại là đối thủ, không hề quan tâm đến những đội hình phía sau. Nhưng giờ đây, một Sơn Hà Cảnh Đại cực vị lại đang đuổi kịp họ!

Hạ Vô Khuyết càng không cần phải nói, sắc mặt tái mét. Trước đó anh ta không hề để Lăng Hàn vào mắt, nhưng giờ Lăng Hàn lại vượt lên, chẳng khác nào vả vào mặt anh ta. Anh ta cắn răng, mạnh mẽ tăng tốc độ, toàn thân kim quang bắn ra bốn phía, hai cánh tay hóa thành màu vàng nhạt như Thần Thiết, trực tiếp đón đỡ công kích của khôi lỗi mà không hề hấn.

Trạng thái này không thể kéo dài. Hạ Vô Khuyết toàn lực xung kích, muốn tận dụng trạng thái "vô địch" này để kéo dài khoảng cách với Lăng Hàn, sau đó có đủ thời gian hồi phục.

"Ngu ngốc!" Lăng Hàn thầm nói. Đối phương xem anh là kình địch, nhưng anh không hề để Hạ Vô Khuyết trong lòng. Không tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, không đạt thiên tài Thập Tinh, thì làm sao có thể được anh coi là đối thủ cạnh tranh?

Dù Lăng Hàn vẫn chưa ra khỏi thạch lâm, anh tin chắc mình sẽ vượt qua. Anh có một linh cảm, có lẽ trận địa này được tạo ra dành cho thiên tài Thập Tinh. Mỗi giai đoạn tương ứng với một tinh lực lượng tăng lên, mười tinh là mười giai đoạn. Vậy nên, nơi đây không ai có thể thông qua... ngoại trừ anh.

Anh đương nhiên không phải thiên tài Thập Tinh, thậm chí còn cách xa Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, nhưng ai bảo thể phách của anh mạnh mẽ, sức hồi phục lại biến thái chứ? Vậy thì anh có khả năng thông qua! Anh càng tò mò hơn, liệu thông qua trận địa này có phần thưởng gì không.

Giai đoạn thứ sáu! Lực công kích của tượng đá ngày càng cuồng bạo. Lúc này, đã không còn khái niệm đội hình nữa, bởi vì tổng cộng chỉ còn sót lại năm người.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!