Chương 228: Vén Màn Cấm Kỵ
Cập nhật: 27/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 1136 đến 1140 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong cuộc trò chuyện sâu sắc với Từ lão đầu, Lăng Hàn nhận ra rằng khái niệm thiên tài hay sự nỗ lực không phải là tất cả, mà bí pháp tu luyện mới chính là yếu tố then chốt. Anh kinh ngạc khi biết sức mạnh của mình đang vượt xa cảnh giới hiện tại, có khả năng đạt đến trình độ Lục Tinh. Tuy nhiên, Từ lão đầu đã hé lộ một sự thật động trời: cực hạn thực sự của võ đạo có thể đạt tới Thập Tinh, một cấp độ mà ngay cả thiên tài Ngũ Tinh cũng chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Điều này khiến Lăng Hàn bàng hoàng, bởi dù anh đã tu luyện từng cảnh giới đến mức hoàn mỹ, Từ lão đầu vẫn khẳng định anh chỉ có thể chạm đến Lục Tinh.
Từ lão đầu giải thích rằng, để đạt được sức mạnh Thập Tinh, một võ giả cần phải tu luyện mỗi cảnh giới đến mức tận cùng, vượt qua cả những giới hạn tưởng chừng như bất di bất dịch. Đặc biệt, ở Sơn Hà Cảnh, chân chính viên mãn không phải là bốn tòa Sơn Hà như mọi người vẫn nghĩ, mà là năm tòa. Đây là một bí mật kinh thiên động địa, một cảnh giới phụ thêm mà ít ai biết đến, chính là con đường duy nhất để chạm tới Thập Tinh. Lăng Hàn nhận ra rằng, nếu không biết điều này, anh sẽ mãi mãi chỉ là thiên tài Lục Tinh, dù có cố gắng đến mấy cũng không thể sánh bằng Thập Tinh – những kẻ có thể nghịch chuyển chiến cục, Sơn Hà Cảnh đánh bại Nhật Nguyệt Cảnh. Từ lão đầu cũng tiết lộ rằng, để duy trì sức mạnh Thập Tinh qua mọi cảnh giới, mỗi bước đi đều phải đạt đến độ hoàn mỹ tuyệt đối, nếu không sẽ bị giáng xuống Cửu Tinh, Bát Tinh, hay Thất Tinh. Ông còn ám chỉ về sự tồn tại của những "Vương giả trẻ tuổi" – những thiên tài Thập Tinh thực sự, những kẻ được các cường giả Thần giới đưa xuống Tiểu Thế Giới để "khai thiên", tu luyện đến mức hoàn mỹ nhất. Lời khuyên của Từ lão đầu đã thức tỉnh Lăng Hàn, khiến anh nhận ra tầm quan trọng của việc tu luyện nền tảng vững chắc, thay vì vội vàng thăng cấp.
Ba ngày sau, Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc bước lên một tinh thuyền khổng lồ, bắt đầu hành trình đến một ngôi mộ bí ẩn giữa tinh không. Con thuyền, dù lớn như nửa thành trì, vẫn chật kín người. Sau năm ngày di chuyển, họ cuối cùng cũng đến gần mục tiêu. Trước mắt họ là một bán cầu khổng lồ, trông như một tinh cầu bị cắt đôi, sừng sững giữa vũ trụ, tỏa ra luồng tinh khí sinh mệnh cuồn cuộn – một hiện tượng phi lý đối với một ngôi mộ. Trên đó, một tấm bia mộ khổng lồ đứng vững, nhưng kỳ lạ thay, hai chữ khắc trên bia lại mơ hồ và không thể ghi nhớ, như thể có một sức mạnh vô hình nào đó đã xóa bỏ chúng khỏi tâm trí mọi người. Ngôi mộ này quả thực quá đỗi thần kỳ, khiến cả Loạn Tinh Nữ Hoàng và Lẫm Thiên Tông cũng phải kinh động.
Lối vào ngôi mộ được bao phủ bởi khí tức hỗn độn, nặng nề đến mức ngay cả cường giả Tinh Thần cảnh cũng khó lòng xuyên qua. Tuy nhiên, theo lời một cường giả Tinh Thần cảnh lâu năm, luồng hỗn độn khí này đang dần tiêu tan, báo hiệu ngôi mộ sắp mở ra. Trong khi chờ đợi, Lăng Hàn đã tận dụng thời gian để tu luyện trong Hắc Tháp dưới Luân Hồi Thụ, vừa luyện đan vừa hấp thụ tinh hoa lực lượng từ tinh nguyên Ma Chủ, khiến tu vi tăng tiến nhanh chóng. Sau vài tháng, luồng hỗn độn khí hoàn toàn biến mất, để lộ một lối vào rộng lớn như một vùng biển. Từng chiếc tinh thuyền nối đuôi nhau tiến vào, mang theo sự háo hức và kỳ vọng của vô số cường giả.
Bên trong ngôi mộ, không gian tăm tối bao trùm, chỉ có ánh sáng từ các tinh thuyền rọi chiếu. Thủy Nhạn Ngọc vô thức nép vào Lăng Hàn, cảm thấy nhỏ bé trước sự vĩ đại của nơi này. Sau nửa ngày di chuyển, một lục địa khổng lồ hiện ra trước mắt họ. Kỳ lạ thay, dù ở trong một ngôi mộ, nơi đây lại có không khí, dù linh khí có phần mỏng manh nhưng tinh khí sinh mệnh lại dồi dào đến khó tin. Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc phát hiện Triệu Luân, cùng với tùy tùng, cũng đã có mặt, cho thấy sức hấp dẫn không thể cưỡng lại của ngôi mộ này.
Lăng Hàn quyết định tìm một nơi vắng vẻ để đưa các huynh đệ ra khỏi Hắc Tháp. Tuy nhiên, khi họ vừa đi được một đoạn, Lăng Hàn chợt nhận ra có kẻ đang bám theo. Bốn nam tử với tu vi Sơn Hà Cảnh đại viên mãn xuất hiện, buông lời trêu ghẹo Thủy Nhạn Ngọc và đe dọa Lăng Hàn. Bọn chúng không kiêng dè ra tay, nhưng Lăng Hàn đã rút Tiên Ma Kiếm, ánh kiếm chói lòa, khiến bọn chúng bất ngờ.
Đúng lúc đó, một thanh niên tóc xanh với thần thái ngạo nghễ xuất hiện, cùng với mười người trẻ tuổi khác. Hắn cất tiếng khiển trách bốn tên đại hán, và một tùy tùng của hắn, Trưởng Tôn, lập tức giao chiến với một tên trong số đó. Trưởng Tôn, với cây thương sắc bén và Thần khí cấp bốn, nhanh chóng chiếm ưu thế, khiến tên đại hán kia phải liều mạng biến thân. Tuy nhiên, dù đối phương có biến hóa thế nào, Trưởng Tôn vẫn mạnh mẽ áp đảo, khiến bốn tên đại hán phải cầu xin tha thứ. Thanh niên tóc xanh, tự xưng là Hạ Vô Khuyết đến từ Phách Hạ Hoàng Triều, mỉm cười lạnh lùng, ra hiệu cho Trưởng Tôn không cần nương tay. Bốn tên đại hán nhanh chóng bị tiêu diệt.
Hạ Vô Khuyết tiến lại gần Thủy Nhạn Ngọc, nở nụ cười đầy mị lực, nhưng Lăng Hàn đã kịp thời ngăn cản, khẳng định Thủy Nhạn Ngọc là thê tử của mình. Sắc mặt Hạ Vô Khuyết chợt tối sầm, nhưng hắn nhanh chóng che giấu, tỏ vẻ muốn kết bạn cùng Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc. Tuy nhiên, Thủy Nhạn Ngọc từ chối, và hai người tiếp tục hành trình. Hạ Vô Khuyết không nản lòng, hắn tự tin rằng với thân phận là con trai thứ sáu mươi bảy của hoàng đế Phách Hạ Hoàng Triều, một thiên tài đã "khai thiên" và tu luyện đến hoàn mỹ, hắn sẽ sớm có được trái tim của Thủy Nhạn Ngọc.
Sau khi đi xa một đoạn, Lăng Hàn đưa Vũ Hoàng, Phong Phá Vân, Mộ Dung Thanh, Hách Liên Thiên Vân và Đinh Bình ra khỏi Hắc Tháp. Mọi người đều kinh ngạc trước không gian rộng lớn và kỳ lạ bên trong ngôi mộ. Vũ Hoàng và các huynh đệ quyết định tách ra để tự mình rèn luyện, lấy chiến nuôi chiến, đúng với bản tính ngạo nghễ của họ. Lăng Hàn không phản đối, hẹn gặp lại ở lối ra. Hách Liên Thiên Vân cũng tìm một hướng khác để khám phá. Chỉ còn lại Lăng Hàn, Thủy Nhạn Ngọc và Đinh Bình. Lăng Hàn khiển trách Đinh Bình vì tu vi còn thấp, bắt cậu ở lại bên cạnh. Ba người tiếp tục đi qua một vùng bình nguyên hoang vu, không một chút sinh khí. Sau gần một ngày, Lăng Hàn chợt kinh ngạc thốt lên khi thấy phía trước là một đội quân tượng đá khổng lồ, xếp hàng dài như bất tận. Anh vội vã thúc giục Đinh Bình, rồi đá một cước vào mông cậu đệ tử, đẩy cậu bay thẳng về phía quần thể tượng đá đó. Đinh Bình thảm thiết kêu lên: "Sư phụ…"