Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong không gian mênh mông của Thạch Trận, năm vị thiên tài kiệt xuất nhất đương thời – Lăng Hàn, Hạ Vô Khuyết, Thiệu Tư Tư, Tô Kinh, Đỗ An – đang đối mặt với một thử thách cam go. Bên ngoài, vô số ánh mắt hiếu kỳ dõi theo, chờ đợi xem ai sẽ là người đầu tiên gục ngã, ai sẽ kiên trì đến cùng, và liệu có ai có thể phá vỡ được trận pháp cổ xưa này. Áp lực đè nặng như núi, đặc biệt khi họ bước vào giai đoạn thứ sáu. Những tượng đá, với lực công kích kinh hồn, khiến ngay cả Lăng Hàn cũng phải dè chừng. Một đòn trúng đích đủ sức khiến hắn đổ máu, huống chi là bốn vị thiên tài còn lại. Tuy nhiên, với ưu thế về cảnh giới, Hạ Vô Khuyết và đồng đội bù đắp sự thua kém về phòng ngự bằng sức mạnh công kích tuyệt luân, không cho tượng đá cơ hội tiếp cận. Cả năm người đều đầm đìa mồ hôi, cuộc chiến này không chỉ là sức mạnh mà còn là ý chí. Bốn vị thiên tài kia, dù chưa đạt đến Thập Tinh, vẫn xứng danh tiểu Vương giả, kiên cường cắn răng không lùi bước.
Khi thạch trận chuyển sang giai đoạn thứ bảy, tốc độ của Hạ Vô Khuyết và nhóm bỗng chững lại, gần như đình trệ. Trận pháp này không đơn thuần là tăng sức mạnh mà còn là số lượng. Mỗi giai đoạn tăng một tinh lực chiến đấu, và đến đây, sức mạnh đã tương đương Đại viên mãn đỉnh cao cộng thêm ba tinh lực. Nếu chỉ có vậy, họ đã ung dung vượt qua. Nhưng vấn đề là số lượng: hàng trăm, hàng ngàn, thậm chí vạn tượng đá không ngừng ập tới, biến chất toàn bộ cục diện. Cứ mỗi một tinh lực chiến đấu kém hơn, cần gấp mười lần số lượng để bù đắp. Bốn thiên tài Lục Tinh này phải đối mặt với ngàn vạn tượng đá, khiến họ gần như tuyệt vọng. Điều đáng sợ hơn là đây mới chỉ là giai đoạn thứ bảy, còn ba giai đoạn khó khăn hơn đang chờ đợi. Lăng Hàn thầm gật đầu, nhận ra tính toán trước đó của mình có phần sai lệch, nhưng kết luận cuối cùng vẫn đúng: chỉ thiên tài Thập Tinh mới có thể vượt qua. Liệu thể phách và khả năng hồi phục biến thái của hắn có đủ để vượt qua trận này, khi cảnh giới của hắn còn quá thấp?
Bốn người Hạ Vô Khuyết kinh ngạc nhìn Lăng Hàn. Thể phách của hắn quả thực đáng kinh ngạc. Đối mặt với phòng ngự như vậy, lực chiến đấu năm, sáu tinh của họ liệu có tác dụng? Tình hình của Lăng Hàn thực sự tốt hơn họ nghĩ. Các tượng đá chỉ có lực phá hoại kinh người, nhưng lực lượng vẫn dừng ở Đại viên mãn sơ kỳ, yếu hơn Lăng Hàn rất nhiều. Hắn toàn lực xông về phía trước, lấy phòng ngự làm chủ, chỉ dùng thể phách cứng rắn chống đỡ những đòn không thể tránh. Dù vết thương chồng chất, Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, thương thế liền khép lại trong nháy mắt. Chỉ vài bước, Lăng Hàn đã vượt qua Đỗ An. Đỗ An, dù không cam lòng, vẫn đè nén sự bùng nổ, bởi hắn biết có dùng lá bài tẩy cũng vô ích nếu không có lực chiến đấu mười tinh. Không đáng để lộ bí mật, hắn chọn cách rời khỏi thạch trận. Mọi người xôn xao, Lăng Hàn đã "hạ gục" một thiên kiêu. Không lâu sau, Lăng Hàn lại vượt qua Tô Kinh, người cũng chọn từ bỏ.
Sự kinh ngạc lan tỏa. Lăng Hàn liệu có thể trở thành người đầu tiên, thậm chí phá trận? Điều tưởng chừng nực cười lúc ban đầu giờ đây lại trở nên đầy khả thi. Ai có thể ngờ một Đại cực vị lại mạnh đến thế? Lăng Hàn tiếp tục đuổi kịp Thiệu Tư Tư. Cô gái này, vừa chiến đấu vừa mỉm cười hỏi tên hắn. "Tiểu muội Thiệu Tư Tư, huynh đài xưng hô thế nào?" Lăng Hàn đáp gọn lỏn, không chút rung động: "Lăng Hàn." "Lăng huynh, lát nữa chúng ta nói chuyện được không?" Thiệu Tư Tư cười duyên. "Đương nhiên có thể." Lăng Hàn gật đầu rồi nhanh chân vượt qua. Thiệu Tư Tư cũng rút lui khỏi trận. Giờ đây, chỉ còn lại Lăng Hàn và Hạ Vô Khuyết. Hạ Vô Khuyết cũng muốn bỏ cuộc, nhưng lòng kiêu hãnh không cho phép hắn từ bỏ trước Lăng Hàn. Cỗ ngạo khí ấy giữ chân hắn, kéo dài một cuộc chiến mà hắn biết chắc sẽ thất bại.
Giai đoạn thứ tám! Các khôi lỗi trở nên mạnh hơn, bảy đạo thần văn phát sáng, lực phá hoại kinh hồn. Hơn trăm đòn công kích đồng thời ập tới, không thể né tránh, buộc phải đối đầu. Hạ Vô Khuyết trúng một đòn, lập tức thổ huyết. Dù là thiên tài, hắn cũng không thể chịu đựng nổi nhiều đòn như vậy. Ngay lúc đó, hắn thấy Lăng Hàn vượt qua mình. "Phụt!" Hắn phun thêm một ngụm máu, lần này là vì tức giận. Một "phế vật" trong mắt hắn lại vượt qua hắn, lòng tự ái không thể chấp nhận. Sát khí bùng lên trong mắt, hắn muốn ra tay với Lăng Hàn, nhưng vô số khôi lỗi ập tới, không cho hắn cơ hội. Hắn chỉ có thể chống đỡ, rồi cũng rút lui khỏi trận. Lăng Hàn quay đầu nhìn, cảm nhận được sát khí của Hạ Vô Khuyết, khinh thường một thiên tài có tầm nhìn thiển cận như vậy. Hắn thu ánh mắt, tập trung vào trận chiến. Đến bước này, hắn không muốn từ bỏ. Hắn vận dụng thần văn trọng lực để làm chậm khôi lỗi, giảm thiểu các đòn tấn công, rồi toàn lực lao nhanh. Phương pháp này cực kỳ hiệu quả. Dù vết thương chồng chất, máu tươi tung tóe, bước chân hắn không ngừng lại. Lăng Hàn như một mũi tên nhọn, tốc độ không giảm mà còn tăng lên!
Mọi người kinh hãi, ôm đầu kêu lên. "Quá đáng sợ! Hạ Vô Khuyết còn gặp khó khăn, sao Lăng Hàn lại có thể tăng tốc?" Hạ Vô Khuyết siết chặt nắm đấm, sát khí sôi sục. "Tên này quả là một nhân vật, có thể kết giao," Tô Kinh bình thản nói, bỏ qua sát ý của Hạ Vô Khuyết. "Danh tiếng Tô huynh đã lâu, hôm nay diện kiến, quả không hư danh!" Thiệu Tư Tư cười duyên. Dù Tô Kinh ý chí kiên định, vẫn chút xao động trước vẻ đẹp của nàng. "Tại hạ cũng nghe danh Tư Tư cô nương đã lâu, tiếc là vô duyên gặp mặt." "Ha ha, nếu không có gì bất ngờ, chúng ta đều sẽ gặp lại ở Lẫm Thiên Tông, trở thành sư huynh đệ, sư tỷ đệ." Đỗ An nói, ánh mắt lướt qua Lăng Hàn. "Đến lúc đó, không biết tên này sẽ trưởng thành đến mức nào." Tô Kinh và Thiệu Tư Tư gật đầu, lộ vẻ chờ mong. Họ thừa nhận, dù có thể nghiền ép Lăng Hàn về lực chiến đấu hiện tại, nhưng một khi tu vi ngang hàng, với thể phách và sức khôi phục của hắn, họ sẽ khó lòng đối phó. "Thực sự không còn cách nào, trừ khi một đòn miểu sát, nếu không sẽ bị hắn dây dưa đến chết!" Tô Kinh lắc đầu, cảm thấy phòng ngự của Lăng Hàn quá khó giải. "Một tiện dân từ tiểu thế giới đến mà thôi, không cần nâng hắn cao như vậy!" Hạ Vô Khuyết xen vào, vẻ khinh thường vẫn tràn đầy. Ba người kia chỉ cười nhạt, không đáp lời, vì biết Hạ Vô Khuyết đã có thành kiến sâu sắc.
Trong khi đó, thân hình Lăng Hàn vẫn như bay. Lực phá hoại của tượng đá đã đạt đến Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn đỉnh cao bốn tinh. Mỗi đòn trúng đích đều khiến Lăng Hàn bị thương nặng. Hắn không dám dừng lại, cố gắng giảm thiểu tổn thương. Nhưng dù vậy, hắn vẫn trúng đòn liên tục, thân thể đầy vết thương. Người khác chắc chắn đã gục ngã, nhưng Lăng Hàn vẫn kiên cường, như một cỗ máy không biết mệt mỏi. "Đây vẫn là người sao? Chẳng lẽ là khôi lỗi đúc từ Thần Thiết?" mọi người thốt lên.
Giai đoạn thứ chín! Càng đáng sợ hơn, lực phá hoại của khôi lỗi tăng thêm một tinh. Mỗi đòn đánh lên người Lăng Hàn đều tạo thành một lỗ máu, thậm chí Thần cốt cũng rên rỉ. Bốn người Hạ Vô Khuyết biến sắc. Dù họ vẫn có thể áp chế các khôi lỗi, nhưng một đòn trúng đích cũng đủ khiến họ khó chịu. "Hiện tại, ta còn có thể áp chế, nhưng qua một giai đoạn nữa..." Họ đều không nói hết câu. Một giai đoạn nữa, một khôi lỗi cũng có lực phá hoại tương đương họ, và ngàn vạn con cùng lúc ập tới thì sao? "Dù là thiên tài Lục Tinh, đối mặt cửa ải cuối cùng cũng chỉ có nuốt hận!" "Lẽ nào thật sự chỉ có tu thể phách và sức khôi phục đến trình độ kia mới có thể thông qua?" Thiệu Tư Tư trầm ngâm: "Các ngươi có từng nghe nói về thiên tài Bát Tinh hay Cửu Tinh ở các tinh hệ xa xôi không?" Tô Kinh gật đầu: "Quả thật có đồn, nhưng làm sao có thể? Ta đã tu luyện mỗi cảnh giới đến hoàn mỹ, nhưng chỉ có sáu tinh lực lượng, thêm bí thuật thì bảy tinh, nhưng tám tinh... khó tưởng tượng!" "Đừng quên, ở tinh hệ chúng ta, thiên tài Ngũ Tinh cũng đã là truyền thuyết." Thiệu Tư Tư nở nụ cười đầy thâm ý.
"Nếu chúng ta đã vượt qua truyền thuyết, thì chứng tỏ truyền thuyết hoàn toàn có thể trở thành sự thật. Vậy có thiên tài Bát Tinh, Cửu Tinh cũng không có gì lạ." Tô Kinh và Đỗ An đều chấn động. Họ đã là thiên tài đỉnh cao, không thể tưởng tượng làm sao còn có thể tiến xa hơn. "Lẽ nào, truyền thuyết là thật?" Đỗ An run lên. "Ồ, ngươi cũng nghe qua truyền thuyết đó?" Tô Kinh ngạc nhiên. Hạ Vô Khuyết bất mãn xen vào: "Hừ, các ngươi muốn nói về tòa Sơn Hà thứ năm sao? Chuyện cười! Sơn Hà tứ cảnh là thiết luật của Thần giới, chuẩn tắc võ đạo, làm sao có thể tu ra tòa thứ năm?" Thiệu Tư Tư đồng tình: "Quả thực, chúng ta là thiên kiêu mạnh nhất đương đại, đến từ tiểu thế giới khai thiên, tu mỗi cảnh giới đến hoàn mỹ. Nhưng tiểu muội nhận thấy bốn tòa Sơn Hà hình thành một cách cục cực kỳ vững chắc, không thể nào tạo ra một tòa mới." Tô Kinh và Đỗ An cũng gật đầu. Họ từng thử mở ra tòa Sơn Hà thứ năm, nhưng vô vọng. Hơn nữa, đây chỉ là truyền thuyết, họ không chắc chắn có thể thực hiện hay không. "Tuy nhiên, bây giờ ta tin rằng, mở ra tòa Sơn Hà thứ năm là thật!" Ánh mắt Thiệu Tư Tư lóe lên vẻ trí tuệ. "Nếu không, thạch trận này quả thực là khiến người ta khó chịu!" "Đúng vậy, nếu hình thành một ngọn nữa, dù chưa vào Nhật Nguyệt Cảnh, cũng có thể sánh ngang chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh, vậy mới có hy vọng thông qua trận này." Tô Kinh đồng ý. "Anh hùng nhìn thấy điểm chung! Ta quyết xung kích tòa Sơn Hà thứ năm, không thành công, thề không đột phá Nhật Nguyệt Cảnh!" Đỗ An đầy tự tin. "Một là thiên tài vạn người, hai là ngói nát!" "Được!" Thiệu Tư Tư và Tô Kinh gật đầu mạnh mẽ, tìm thấy tri kỷ trên con đường võ đạo.
Hạ Vô Khuyết mặt không biểu cảm, nhưng nội tâm dậy sóng. Hắn không thể không thừa nhận, tu thành tòa Sơn Hà thứ năm mới là cách tốt nhất để vượt qua nơi này. Còn Lăng Hàn, chỉ là một loại "bàng môn tà đạo" nhờ thể phách và sức khôi phục biến thái. Hắn ghen tị nhìn Lăng Hàn đã sắp vượt qua giai đoạn thứ chín, tiến vào đoạn đường cuối cùng. Giai đoạn thứ mười! Không ngoài dự đoán, lực phá hoại của khôi lỗi tượng đá đạt đến mức độ mà Hạ Vô Khuyết và đồng đội đã lường trước, gần như vô giải. Không một ai trong tinh hệ này tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, nên lực lượng vượt lục tinh đã là mạnh nhất. Nhưng giờ đây, vạn tượng đá với lực phá hoại như vậy đang cuồng oanh loạn tạc Lăng Hàn! Bốn người Hạ Vô Khuyết hít một hơi khí lạnh. Đổi lại là họ, nhiều lắm chỉ kiên trì được một, hai hơi thở, thậm chí không thể sống sót thoát ra.
Lăng Hàn cuối cùng cũng gặp phải phiền toái lớn. Một cú đấm của tượng đá khiến hắn không chỉ phun máu, huyết nhục văng tung tóe, mà Thần cốt cũng xuất hiện vết nứt. Dù chưa gãy, nhưng thêm vài đòn nữa, hắn chắc chắn không chịu đựng nổi! Bao nhiêu tượng đá? Loạn quyền vung vẩy, thần văn tỏa ra. Rắc rắc, tiếng xương gãy liên tục vang lên trên người Lăng Hàn, rõ ràng đến mức đáng sợ giữa trận chiến. "Lần này, hắn chắc chắn không kiên trì được!" Mọi người thầm nghĩ, đặc biệt là các thiên tài, không ai muốn có người vượt qua mình. Ngay cả Thiệu Tư Tư và hai người kia, dù không có ân oán, cũng không muốn Lăng Hàn vượt qua, vì điều đó sẽ là đòn giáng mạnh vào sự tự tin của họ. Mỗi bước Lăng Hàn tiến lên đều bị đánh gãy xương, làm sao hắn có thể vượt qua? Cố chấp chỉ có thể tan xương nát thịt. Khóe miệng Hạ Vô Khuyết nhếch lên cười khẩy, mong Lăng Hàn tiếp tục tiến lên để bị hủy diệt, đỡ hắn phải tự tay ra tay.
Lăng Hàn một đường đẫm máu, thân thể biến dạng nghiêm trọng. Các đòn tấn công quá dày đặc, Bất Diệt Thiên Kinh không kịp phục hồi, đợt công kích thứ hai, thứ ba đã ập tới, khiến hắn tổn thương chồng chất, Thần cốt gãy liên tục. "Còn... nửa đường!" Lăng Hàn thầm tính toán. Hắn đã đi qua nửa chặng đường của giai đoạn thứ mười, điều này khiến hắn yên tâm. Một giọt Bất Diệt Chân Dịch lưu chuyển, thương thế của hắn lập tức khép lại. Hắn hét dài một tiếng, thân hình bỗng nhiên gia tốc. Người ở hai bên đều há hốc mồm, trong lòng như có vạn kiến bò qua. "Quái vật, tên này tuyệt đối là quái vật!" Vừa thấy sắp gục ngã, hắn lại đột nhiên trở nên sinh long hoạt hổ. Lăng Hàn liều mạng thôi phát thần văn trọng lực, từ bỏ mọi công kích, dốc toàn lực chạy, phát huy tốc độ đến cực hạn. Cửa ải đã ở trong tầm mắt. Tim mọi người như ngừng đập. Dù Lăng Hàn bùng nổ, tượng đá vẫn không ngừng công kích, rất nhanh lại khiến hắn máu thịt be bét, xương gãy lộ rõ. "Đây vẫn là người sao, quả thực là một đống thịt rữa!" Nhưng đống thịt rữa này vẫn đang lao về phía trước, Thần cốt tỏa ra ánh sáng chói mắt. Mười bước cuối cùng! "Xông lên!" Lăng Hàn cắn răng, oành oành oành, hắn bị đánh điên cuồng, cảm giác cận kề cái chết. Lúc này, hắn thực sự muốn trốn vào Hắc Tháp, nhưng đến mức này, sao có thể cam tâm từ bỏ?
Cũng may, trải qua nhiều lần độ thiên kiếp, tự phế thân thể, đánh nát Thần cốt, nỗi đau này đã trở nên quen thuộc. Nếu không, hắn thật sự có thể ngất đi. Hắn lại thiêu đốt một giọt Bất Diệt Chân Dịch, nhưng việc sử dụng liên tục khiến hiệu quả của nó giảm mạnh, chỉ đủ để hắn kéo dài hơi tàn. Tám bước, năm bước, ba bước. Lăng Hàn hét dài một tiếng, lao ra ngoài! Phía trước đột nhiên tối sầm, biến thành bóng tối vô tận. Lăng Hàn nằm trên mặt đất, nhận ra các tượng đá xung quanh đã biến mất hoàn toàn, không còn ai khác. Dường như, sau bước nhảy cuối cùng, hắn đã tiến vào một không gian khác. Một tấm bia đá xuất hiện, trắng như bạch ngọc, phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Trên bia đá có chữ viết. Lăng Hàn không vội đọc, mà trước tiên khôi phục thương thế. Sau khi miễn cưỡng khôi phục vài phần lực chiến đấu, hắn mới ngẩng đầu nhìn tấm bia.
"Lúc tuổi còn trẻ, một mình ta xông vào Khôi Lỗi Tông, diệt hết trăm vạn khôi lỗi, thành đệ nhất trong lịch sử. Nay lập lại trận này, để hậu thế nhớ tới thành tích của ta. Người đến sau, dù ngươi xông qua trận này, nhưng phải biết, ta đã hạ lực chiến đấu của thạch trận xuống rất nhiều!" "Tuy nhiên, ngươi có thể xông qua, miễn cưỡng cũng coi như không tệ, có vài phần phong thái của ta năm đó. Ta sẽ ban thưởng cho ngươi một ít, ngươi hãy ghi nhớ trong lòng, ca ngợi sự cao thượng và vĩ đại của ta!" Chữ viết không nhiều, Lăng Hàn đọc rất nhanh, khóe miệng không khỏi co giật. Người lập bia này quả thực quá tự yêu mình. "Phải biết, hiện tại ta vẫn là Đại cực vị. Chờ đạt đến Đại viên mãn, không cần đỉnh cao, Thần cốt nhảy vào Thần Thiết cấp năm, thạch trận này mạnh gấp mười lần thì đã làm sao?" Hắn lắc đầu, tự nhủ không nên tranh cãi với một người đã chết từ bao giờ. Lăng Hàn nhìn lên đỉnh bia đá, nơi có bốn vật phẩm mà đối phương để lại: ba lá bùa và một quả cầu kim loại màu đen. "Kim Cương Phù, Sư Tử Phù, Tật Vân Phù, quả cầu này là cái quỷ gì?" May mắn thay, phía trái bia đá còn có chú thích về công dụng của chúng. "Kim Cương Phù, gia trì trên người, có thể tăng lực phòng ngự lên tới Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh cao! Hừm, cái này không tệ. Số lần sử dụng từ một đến mười lần, tùy thuộc thời gian sử dụng." Lăng Hàn cầm Kim Cương Phù, trên đó vẽ phù hiệu kỳ lạ, tỏa ra khí tức cổ xưa, nặng nề. "Thật sự không giả?" Hắn cân nhắc. "Nếu thật vậy, ta đối đầu Nhật Nguyệt Cảnh cũng không sợ. Nhưng vạn nhất lão tiền bối này nói đùa, ta rất có thể bị đùa chết!" Điều này không phải không thể, nhìn văn bia thì biết, vị này cực kỳ tự kỷ, có chút bất thường. "Sư Tử Phù, sau khi gia trì, lực lượng có thể đạt tới Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh cao, tương tự dùng được một đến mười lần." "Tật Vân Phù, tốc độ có thể tăng lên tới Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh cao, cũng dùng được một đến mười lần." "Chà chà, thứ tốt, thực sự là thứ tốt!" Lăng Hàn cầm quả cầu kim loại đen, lẩm bẩm: "Thứ này là một khôi lỗi Nhật Nguyệt Cảnh sao? Thực sự khó tưởng tượng." Hắn đọc chú thích trên bia đá, nhấn vài lần rồi ném xuống đất. Quả cầu kim loại lập tức biến hóa, bành trướng, từ hình cầu đưa tay chân ra, biến thành một người kim loại. "Hừm, thật hay giả, cứ để Tu La Ma Đế làm chủ, thí nghiệm là biết." Lăng Hàn thu hồi khôi lỗi, vì trong đây chưa đặt Chân Nguyên Thạch nên nó chỉ biến hóa đơn giản, chưa có uy năng thực sự.
Khi hắn thu hồi khôi lỗi, trước mắt chợt sáng, hắn xuất hiện bên ngoài thạch trận. Đoàn người đang chạy tới, dường như không ai nhận ra hắn đã biến mất một khoảng thời gian. Khoảng thời gian này tuy không dài, nhưng cũng vài hơi thở, vậy mà không ai cảm nhận được? Thủ đoạn của đại năng quả thực kinh người. "Lăng Hàn!" "Sư phụ!" Thủy Nhạn Ngọc và Đinh Bình chạy tới, mặt đầy vẻ khâm phục. Thật sự quá khó khăn, ngay cả Hạ Vô Khuyết cũng phải bỏ cuộc, nhưng Lăng Hàn, một Đại cực vị, lại hoàn thành. So sánh mới thấy thành tựu này kinh người cỡ nào. "Chúc mừng Lăng huynh!" Ba người Thiệu Tư Tư tiến đến. Hạ Vô Khuyết hừ lạnh một tiếng, do dự rồi dẫn nhóm Trưởng Tôn nghênh ngang rời đi. Hắn muốn giết Lăng Hàn, nhưng tình huống hiện tại khó lòng thực hiện, chưa kể phòng ngự của Lăng Hàn quá biến thái, và nhóm Thiệu Tư Tư chắc chắn sẽ không cho phép. Hắn chọn rời đi, mắt không thấy thì tâm không phiền. Vài người muốn giao lưu với Lăng Hàn, nhưng khí tràng của ba người Thiệu Tư Tư quá mạnh, khiến mọi người không dám tiếp cận, rồi nhanh chóng tản đi. Ba người Thiệu Tư Tư có ý kết giao Lăng Hàn, nên thái độ rất khiêm tốn. Nhưng đây không phải nơi để nói chuyện, vậy nên bốn người hẹn nhau, chờ vào Lẫm Thiên Tông sẽ tâm sự kỹ càng. Đoàn người tản đi, nhiều người thất vọng vì "tận mắt" thấy Lăng Hàn ra khỏi thạch trận mà không nhận được ban thưởng gì. Khổ cực như vậy mà chẳng được gì, thật đáng thất vọng.
Khi mọi người đã tản mát, Lăng Hàn ném quả cầu kim loại ra: "Tiểu Đế, ngươi thử làm chủ khôi lỗi này xem." Hắn đã đặt Chân Nguyên Thạch vào. Tu La Ma Đế làm theo, "Oành," khôi lỗi hình người này lập tức giậm chân, tỏa ra khí thế vô cùng đáng sợ. "Chủ... chủ nhân, đây là khôi lỗi Nhật Nguyệt Cảnh!" Hắn run giọng nói, suýt ngất. Trước đó hắn đã mất hai khôi lỗi chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh, đau lòng muốn chết. Không ngờ chỉ vài tháng, chủ nhân lại có được một bộ khôi lỗi Nhật Nguyệt Cảnh chân chính. "Quá ngưu bức!" "Thử xem, đạt đến cấp bậc nào?" Lăng Hàn hỏi. Tu La Ma Đế thử vài lần rồi đáp: "Bẩm chủ nhân, hẳn là Nhật Nguyệt Cảnh Trung cực vị." "Mới Trung cực vị!" Lăng Hàn hơi bất mãn, nhưng dù sao cũng là vật được cho, không thể đòi hỏi quá cao. Hắn gật đầu: "Con khôi lỗi này giao cho ngươi sử dụng."
"Tạ chủ nhân, Tiểu Đế nhất định sẽ cố gắng nhiều hơn, cẩn trọng, cẩn thận tỉ mỉ, cúc cung tận tụy..." Tu La Ma Đế vội vàng tỏ thái độ. Dù có được khôi lỗi Nhật Nguyệt Cảnh, hắn giờ đây không dám có chút phản ý, hung tính đã bị Lăng Hàn mài mòn. Hắn nghĩ, nếu Lăng Hàn có thể yên tâm giao cho hắn khôi lỗi Nhật Nguyệt Cảnh, chứng tỏ trong tay hắn còn có lá bài tẩy mạnh hơn, có thể dễ dàng chế phục mình. Điều này hắn đoán không sai, nhưng ngay cả khi Lăng Hàn không có Kim Cương Phù, hắn cũng dễ dàng thu phục Tu La Ma Đế. Cấp bậc thần hồn của Tu La Ma Đế quá thấp, Lăng Hàn chỉ cần dùng Thất Sát Trấn Hồn Thuật là có thể đánh ngất hắn, thu vào Hắc Tháp, rồi nhào nặn tùy ý.
Lăng Hàn trước tiên khôi phục thân thể. Không còn bị tượng đá công kích, Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, tốc độ hồi phục của hắn kinh người, rất nhanh đã khỏi hẳn. Hắn thay bộ quần áo mới, cười nói: "Đi thôi." Ba người một khôi lỗi lên đường, tiếp tục tiến lên. Trên đường, Lăng Hàn kể cho Thủy Nhạn Ngọc và Đinh Bình nghe về ba lá thần phù và khôi lỗi. "Nơi này mai táng... rốt cuộc là ai?" "Cảm giác không giống mộ phần, chết rồi sao còn nhàn nhã như vậy?" Thủy Nhạn Ngọc và Đinh Bình đều khó tin. Ngươi muốn chôn mình thì thôi, sao còn bày ra nhiều trò thế? "Không chịu cô đơn sao?" Lăng Hàn lẩm bẩm. Con người rốt cuộc không thoát khỏi cái chết. Vị đại năng này ca tụng công trạng của mình, phải chăng là không muốn bị lãng quên? Sinh mệnh tinh khí nơi đây rất kinh người, không chỉ tăng tu vi mà còn chữa trị ám thương, bồi bổ cơ thể, trợ giúp vô cùng lớn. Vài người không thăm dò, cho rằng thực lực mình quá thấp, không tranh nổi, bèn tìm chỗ yên tĩnh tu luyện, điều dưỡng thân thể đến trạng thái tốt nhất.
"Sư phụ, con muốn đột phá!" Vài ngày sau, Đinh Bình đột nhiên nói. Với đan dược của Lăng Hàn, tu vi của hắn tăng nhanh chóng. Đây là Thần giới, tăng cấp lĩnh vực Nhân đạo tương đối dễ dàng. Phương diện tâm tình lại có Luân Hồi Thụ hỗ trợ. Nếu không phải Đinh Bình còn muốn xung kích lực lượng mười chín tinh, hắn đã sớm có thể đột phá. Lăng Hàn hộ pháp cho hắn. Dù ở trong tinh không, quy tắc thiên đạo vẫn hiện hữu khắp nơi, lập tức Thiên Lôi cuồn cuộn, bắt đầu giáng xuống Đinh Bình. Đinh Bình tu Phá Hư Cảnh gần như hoàn mỹ, nhưng vì không phải quân chủ tiểu thế giới, hắn không thể đạt đến lực lượng hai mươi tinh. Tuy nhiên, mười chín tinh vẫn cực kỳ mạnh mẽ, khiến lực chiến đấu của hắn đáng sợ, vượt qua thiên kiếp tương đối ung dung. Nửa ngày sau, hắn bước vào Thần cảnh.
"Sư phụ, con có thể ra ngoài xông xáo không?" Hắn tràn đầy ước mơ, mong muốn được như ba vị sư bá, vào nam ra bắc, tự mình rèn luyện. Lăng Hàn khẽ mỉm cười: "Thế nào, cánh cứng rồi sao?" Đinh Bình sợ hãi quỳ xuống: "Đệ tử không dám!" Lăng Hàn suy nghĩ một lát, lấy Tật Vân Phù ra giao cho đệ tử: "Cầm lấy, gặp nguy hiểm có thể thoát thân. Sau này hẹn nhau ở lối vào." "Sư phụ!" Đinh Bình vô cùng xúc động. Đây là bảo vật sư phụ đã đổi lấy khi vượt thạch trận, cực kỳ quý giá. "Cầm đi!" Lăng Hàn cười nói. Hắn có Xuyên Vân Toa, nên Tật Vân Phù không quá cần thiết. Đinh Bình cung kính dập đầu, rồi mới nhận Tật Vân Phù, nhanh chân rời đi. "Ngươi thật sự yên tâm sao?" Thủy Nhạn Ngọc hỏi. Lăng Hàn không nói, một lát sau mới đáp: "Hài tử lớn rồi, dù sao cũng nên thả hắn bay cao. Vả lại, thời điểm ta có tu vi như hắn, chẳng phải đã một mình đến Hoàng Đô, còn lừa được một muội tử xinh đẹp sao?" Thủy Nhạn Ngọc biết hắn đang trêu mình, không khỏi liếc mắt, nhưng lại có chút vui mừng. Phụ nữ nào mà không thích được người yêu khen ngợi nhan sắc? Lăng Hàn cười ha ha, ôm lấy mỹ nhân hôn một cái. Thủy Nhạn Ngọc xấu hổ, chỉ vào Tu La Ma Đế: "Còn có người khác đấy!" Tu La Ma Đế kinh hãi, vội vàng nằm xuống học chó sủa, còn muốn vẫy đuôi, nhưng nhận ra mình không còn là con lang kia, không khỏi lúng túng, rồi nghiêm mặt cười nói: "Chủ mẫu đại nhân, người đừng xem Tiểu Đế là người!" Quả thực vô liêm sỉ. Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc ân ái, nếu chê Tu La Ma Đế chướng mắt, sẽ thu hắn vào Hắc Tháp. Điều này khiến Tu La Ma Đế bất đắc dĩ, rất muốn nói rằng hắn vốn là một đoàn Hỗn Độn Ma Khí, không phải người, đừng nói chỉ ôm ấp, ngay cả y y a a, trong mắt hắn cũng như hai con chó vậy. Đương nhiên, điều này đánh chết hắn cũng không dám nói ra miệng, nếu không thật sự có thể bị lột da đến chết.
Đi trên vùng bình nguyên bao la, phảng phất không có điểm cuối, điều này khiến nhiều người mất kiên nhẫn và bỏ cuộc. Thời gian ngày qua ngày, tu vi của Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc đều tăng vọt. Với một vị đan đạo đế vương và Luân Hồi Thụ, tu vi muốn không tăng cũng khó. Nửa tháng sau, tu vi của Thủy Nhạn Ngọc tiến vào Trung cực vị hậu kỳ, vô cùng kinh ngạc. Lăng Hàn cách Đại cực vị đỉnh cao còn một ít thời gian, vì cảnh giới càng cao tăng lên càng chậm. Cuối cùng, phía trước họ không còn là bình nguyên bao la nữa, mà xuất hiện một Đại Hải. Nhưng Đại Hải này cực kỳ quái lạ! Đáy biển của Đại Hải nối liền bình nguyên, thậm chí có thể nói, bình nguyên này là một phần của Đại Hải, chỉ là nước biển đã bị rút cạn. Phía trước, đột nhiên xuất hiện một bức tường nước cao chọc trời, dựng đứng với những gợn sóng. Dưới Đại Hải cũng không hề trống rỗng, mà có một khu rừng rậm. Rừng rậm dưới đáy biển! Mỗi cây đều cắm rễ ở đáy biển, cao tới mấy ngàn trượng, nhưng lại vô cùng mềm mại. Gọi là cây cối không bằng gọi là rong biển khổng lồ, chỉ là hình dáng hơi đáng sợ. Lá cây nhẹ nhàng lay động, phần lớn còn lớn hơn căn nhà, ẩn mình phía sau. Nước biển có tác dụng ngăn cách thần thức rất lớn, thị lực không thể xuyên thấu những tán lá, khiến khả năng của Thần linh giảm sút đáng kể khi tiến vào nơi này. "Cẩn thận Ám Dạ Đường!" Thủy Nhạn Ngọc lập tức cảnh báo.