Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 227

Chương 227: Bí Kiếm Trưởng Thành, Mộ Tinh Không

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1131 đến 1135 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách tài tình sự phát triển không ngừng của Lăng Hàn, từ một kẻ đối đầu trực diện đến một người nắm giữ bí thuật độc đáo. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố huyền bí của vũ trụ thông qua sự xuất hiện của thanh kiếm có khả năng "trưởng thành" và bí ẩn về "Mộ Tinh Không", mở ra những chân trời mới cho câu chuyện. Biến cố liên tiếp đẩy nhân vật vào những lựa chọn khó khăn, buộc anh phải cân bằng giữa tu luyện cá nhân và những sự kiện tầm cỡ vũ trụ, tạo nên một mạch truyện đầy kịch tính và lôi cuốn.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong Loạn Tinh Hoàng Triều, tội trộm cắp vật phẩm của quan lại là trọng tội, nhưng Dương Sương lại nghĩ mình có thể thoát tội nếu đủ sức mạnh để nghiền ép Lăng Hàn. Hắn tin rằng một khi đã áp đảo đối phương, Lăng Hàn sẽ chẳng còn mặt mũi nào mà đòi lại thanh kiếm. Tuy nhiên, thực tế phũ phàng đã cho Dương Sương một bài học nhớ đời: hắn hoàn toàn không phải đối thủ của Lăng Hàn. Bị tước một chân, hắn chỉ còn biết cắn răng chịu đựng, dù ở Thần cảnh, việc phục hồi đoạn chi không quá khó khăn nếu bản nguyên không bị tổn hại.

Lăng Hàn không chỉ dừng lại ở đó. Một bạt tai vang dội giáng xuống, kèm theo lời tuyên bố lạnh lùng: "Ngươi nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc đơn giản vậy sao? Vừa nãy chỉ là trừng phạt tội trộm kiếm, bây giờ mới là thay Kim huynh hả giận!" Liên tiếp những cái tát như trời giáng, Dương Sương bị đánh đến rụng hết răng, máu đen tứa ra khắp mặt, thảm hại không tả xiết.

Đúng lúc đó, một bóng người lướt tới, khuôn mặt hằn rõ sự bất mãn. "Đủ rồi!"

Học sinh Đông Phân Viện, những kẻ vừa rồi còn run rẩy sợ hãi, bỗng chốc như tìm được chỗ dựa, nét mặt hân hoan. "Đường sư huynh!" Họ reo lên, niềm tin trở lại rạng rỡ. Người đến không ai khác chính là Đường Cửu, thiên tài xếp hạng chín của Đông Phân Viện, một Đại viên mãn đỉnh phong, thiên tài Tam Tinh hiếm có vạn năm. Danh xưng "Đường Cửu" của hắn không phải ngẫu nhiên, mà là minh chứng cho vị trí của hắn trong số những người mạnh nhất, một vị trí mà hắn không ngừng phấn đấu để cải thiện.

Với khí phách của một cường giả, Đường Cửu lạnh lùng ra lệnh: "Thả người!" Đôi mắt hắn sáng rực như hai hỏa cầu, song chưởng đỏ rực, thần văn trải dài từ cổ tay đến vai, tựa như kim loại đỏ rực. Lăng Hàn, vẫn dẫm Dương Sương dưới chân, đáp lại bằng một nụ cười mỉa mai: "Dựa vào cái gì?" Đường Cửu, giận dữ vì câu hỏi ngông cuồng đó, tự tin tuyên bố: "Chỉ bằng ta là Đường Cửu!" Lăng Hàn lắc đầu: "Đường Cửu? Chưa nghe nói qua!"

Không nói nhiều lời, Đường Cửu lập tức xuất thủ. Một đạo hàn quang từ thanh loan đao trong tay hắn xẹt qua, nhắm thẳng yết hầu Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn nhanh như chớp, tung một cước đá Dương Sương đứng dậy, biến hắn thành tấm chắn. Hàn quang sắc lạnh đâm thẳng vào mông Dương Sương, máu tươi bắn tung tóe. Lăng Hàn cười ha hả: "Chậc chậc chậc, hai ngươi có gian tình sao, sao lại cứ nhắm cúc hoa mà đánh?" Dương Sương ai oán nhìn Đường Cửu, thầm rủa: "Ngươi không thể nhìn kỹ một chút sao, đánh chỗ đó của ta làm gì?"

Đường Cửu tức giận, chỉ tay về phía Lăng Hàn: "Có gan thì thả người ra, chúng ta đánh một trận sòng phẳng!" Lăng Hàn vẫn lắc đầu: "Đây không phải con tin, mà là bảo kiếm ta mới thu được, có thể gọi là nhân kiếm, cũng có thể gọi là tiện nhân!" Hắn siết cổ Dương Sương, rót nguyên lực vào, biến Dương Sương thành một "đại kiếm" cứng nhắc. Dương Sương chỉ muốn chết quách đi cho xong, hắn chỉ muốn cướp kiếm của Lăng Hàn, sao lại thành ra thế này?

"Lăng Hàn, ngươi khiến ta khinh thường!" Đường Cửu dùng lời lẽ khích tướng. "Ngươi là ai, ta cần quan tâm ngươi sao?" Lăng Hàn khinh bỉ đáp. Đường Cửu nổi trận lôi đình, chiêu khích tướng thất bại còn bị chọc tức ngược. Hắn nghiến răng: "Dám đến Đông Viện của ta dương oai, tuyệt đối đừng hòng toàn thây trở về! Dương sư đệ, ngươi tự nhận xui xẻo đi, học viện lớn hơn ngươi!" Hắn không còn giữ kẽ, toàn lực xuất kích.

Lăng Hàn vung "kiếm" (Dương Sương) đỡ đòn. Với sức mạnh của mình, xoay một người như xoay cỏ. Nhưng Dương Sương thì thảm hại, không chỉ chịu đựng kiếm ý của Lăng Hàn mà còn bị Đường Cửu không ngừng oanh kích. Chỉ vài chiêu, xương cốt hắn đã gãy không dưới mười cây. Nếu cứ tiếp tục, hắn sẽ chết chắc. Lăng Hàn tiện tay ném Dương Sương sang một bên. Đánh trọng thương thì còn có lý lẽ, nhưng giết người thì sẽ rất khó giải quyết.

"Xem ta đánh nát ngươi!" Đường Cửu gào lên, không còn kiêng dè, ra tay càng cuồng bạo. Lăng Hàn cười nhạt, tung ra Thất Sát Trấn Hồn Thuật. Công kích của Đường Cửu lập tức bị kiềm hãm. Nắm đấm của Lăng Hàn đã ập tới, buộc hắn phải phòng thủ. Bí pháp tu luyện thần hồn hiếm có, nên Thất Sát Trấn Hồn Thuật cực kỳ quý giá. Dù cảnh giới Đường Cửu cao hơn, nhưng thần hồn không mạnh hơn Lăng Hàn, trúng một đòn liền suy yếu chiến lực nghiêm trọng.

Hai người kịch chiến. Lăng Hàn không ngừng dùng Thất Sát Trấn Hồn Thuật để hạn chế đối thủ, kéo chiến lực của Đường Cửu xuống ngang tầm mình. Đường Cửu tức điên, chiến lực của hắn rõ ràng có thể nghiền ép Lăng Hàn, nhưng bị tinh thần trùng kích bất ngờ làm gián đoạn, mười phần sức mạnh chỉ phát huy được một hai phần. Hắn chưa bao giờ đánh trận nào ức chế đến vậy, cảm giác muốn thổ huyết.

Các học sinh khác ngây người, Lăng Hàn muốn nghịch thiên sao? Chiến lực này là bao nhiêu tinh? "Không phải Lăng Hàn mạnh, mà là Đường sư huynh bị suy yếu," một người nói. "Nhưng đó cũng là năng lực của Lăng Hàn mà, vậy có tính là chiến lực của hắn không?" Mọi người nhìn nhau. Bí pháp tinh thần công kích quá hiếm, ít ai tu luyện để phòng ngự. Lăng Hàn rốt cuộc có chiến lực Đại viên mãn hậu kỳ, hay siêu việt ba tinh đỉnh phong? Sau vài hiệp nữa, Đường Cửu giận dữ nhảy lùi. Không đánh nữa! Đánh nữa hắn sẽ hóa điên mất, không thể phát huy được sức mạnh, quá ức chế.

"Không đánh nữa sao?" Lăng Hàn cười hỏi. Đường Cửu hằn học nhìn Lăng Hàn, không đáp lời, phất tay áo bỏ đi. Hắn thực sự không làm gì được Lăng Hàn, huống chi đối phương mới Đại cực vị, còn hắn đã Đại viên mãn nhiều năm. Đây rõ ràng là ỷ lớn hiếp nhỏ mà còn không thắng được, đánh làm gì nữa? Đường Cửu vừa đi, mọi người đều câm nín.

Trên Đường Cửu chỉ có tám cao thủ hơn hắn, nhưng hiện tại không ai xuất hiện. Hoặc là đi lịch luyện, hoặc bế quan khổ tu. Mời được Đường Cửu đã là bất ngờ, nhưng hắn cũng không làm gì được Lăng Hàn, Đông Phân Viện thực sự bó tay.

"Kim huynh, mời!" Lăng Hàn cười nói với Kim Trí Huy. Kim Trí Huy gật đầu. Hai người cứ thế đường hoàng đi qua Đông Phân Viện, hướng đến Bắc Phân Viện. Dọc đường, học sinh Đông Phân Viện đều tránh ra, ai nấy siết chặt nắm đấm, giận dữ nhưng không dám làm gì. "Các ngươi coi đây là hậu hoa viên sao?"

Kim Trí Huy thắc mắc: "Lăng huynh, sao mấy người đó cứ nhìn chúng ta? Sao ta nói muốn gặp ngươi ở cửa lại bị bọn họ đánh?" Lăng Hàn cười ha hả: "Kim huynh, ngươi không biết, Xích Thiên Học Viện này chia làm bốn phân viện." Hắn kể rõ ngọn nguồn, khiến Kim Trí Huy không khỏi phiền muộn, hóa ra mình đã gây ra hiểu lầm.

"Kim huynh, đây là kiếm huynh đúc sao?" Lăng Hàn vỗ vai Kim Trí Huy, chỉ thanh bảo kiếm trong tay. Kim Trí Huy lập tức vui mừng khôn xiết, gật đầu lia lịa: "Không sai, chính là nó! Lăng huynh, thanh kiếm này dùng Thiên Ngoại Vẫn Kim làm vật liệu. Sau khi được trang ta mua về, đã làm rất nhiều thử nghiệm, nhưng đều cho rằng nó chỉ là Thần Thiết cấp một. Tuy nhiên, qua hàng ngàn năm nghiên cứu, ta thấy nó không đơn giản vậy… Quả thực, hiện tại nó chỉ là Thần Thiết cấp một, nhưng nó có sinh mệnh, có khả năng trưởng thành!"

"Ta nghiên cứu hơn vạn năm để tìm cách duy trì khả năng trưởng thành của nó sau khi đúc thành kiếm, mà không phá hủy hình dáng hay uy lực! Giờ thì ta đã thành công!" Lăng Hàn kinh ngạc, một thanh Thần kiếm có thể trưởng thành? Với võ giả, có một Thần khí cao cấp để dùng lâu dài là tốt nhất. Nhưng Thần khí cao cấp khó kiếm, và dù có được cũng khó điều khiển. Như Cửu Sát Kiếm, ngay cả Loạn Tinh Nữ Hoàng cũng khó thu phục.

Thông thường, võ giả dùng binh khí tương xứng cảnh giới, ngày đêm dùng ý chí võ đạo chăm sóc, binh khí sẽ dần thông linh thành Thần khí. Nhưng Lăng Hàn thăng cấp quá nhanh, từ Phá Hư Cảnh đến Sơn Hà Cảnh Đại cực vị chỉ trong hai năm, không thể nào chăm sóc binh khí thành Thần khí được. Nếu có một thanh Thần kiếm có thể trưởng thành cùng mình, Lăng Hàn có thể yên tâm chăm sóc, không lo bị đào thải.

"Kim huynh, ngươi thật là thiên tài!" Lăng Hàn chân thành khen ngợi, đây quả là một ý tưởng tiên phong. Nhưng Kim Trí Huy không nhận lời khen: "Ta chỉ phát hiện đặc tính của khối kim loại này, rồi nghĩ cách chế tạo để duy trì nó. Thần Thiết như vậy, trên đời này chỉ có một khối, ta không thể tạo ra thanh thứ hai."

"Thiên hạ đệ nhất Thần kiếm!" Lăng Hàn rút kiếm ra khỏi vỏ. Thanh kiếm này tỏa ra hàn khí không quá mạnh, chỉ là binh khí cấp một, chưa tính là Thần khí. "Phải làm sao để thăng cấp?" Hắn hỏi. "Chiến đấu, dùng thanh kiếm này chém nát binh khí khác, nó sẽ thôn phệ tinh hoa bên trong và trưởng thành," Kim Trí Huy lại hưng phấn nói. Dù chỉ tạo ra một thanh, đây có thể là đỉnh cao sự nghiệp của hắn.

Lăng Hàn trầm ngâm: "Nói cách khác, không thể vượt cấp thăng cấp bằng cách dùng Thần Thiết cấp hai, cấp ba để một bước lên trời?" "Quả thực không được!" Kim Trí Huy lắc đầu. "Phải từng bước một, như võ giả tu hành vậy."

"Kim huynh, ngươi thật là người giữ chữ tín, rõ ràng ta là người nhận được thanh tuyệt thế Thần kiếm, ngươi còn phải đích thân chạy một chuyến." Lăng Hàn áy náy nói. Kim Trí Huy cười: "Đây là điều ta đã hứa với Lăng huynh, hơn nữa, Lăng huynh còn cứu mạng ta, lại là người duy nhất coi trọng ta, thanh Thần kiếm này không cho ngươi dùng thì ta thực sự không tìm ra người thứ hai." "Lời khách sáo ta không nói, cảm ơn." Lăng Hàn đáp. "Đến đến đến, đi uống rượu, ta lần đầu đến Điểm Tinh Thành, ngươi làm chủ phải chiêu đãi ta thật tốt chứ." Kim Trí Huy cười nói.

Lăng Hàn dẫn Kim Trí Huy đến tiệm thuốc, gọi Vũ Hoàng và mọi người, rồi đến tửu lầu, một đám người uống rượu say sưa. Sau vài ngày chiêu đãi Kim Trí Huy, kẻ si tình đúc kiếm liền quay về Đúc Kiếm Sơn Trang. Hắn một lòng đúc kiếm, dù không có vật liệu để tạo ra thanh thứ hai, nhưng hắn có hùng tâm tráng chí, muốn tạo ra bảo kiếm phá vỡ mọi quy tắc.

Lăng Hàn thì mua rất nhiều Thần Thiết cấp một. Dù Kim Trí Huy nói rất thần kỳ, nhưng loại kim loại có đặc tính thôn phệ và trưởng thành này hắn chưa từng nghe nói, tự nhiên vô cùng tò mò. Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn vung Thần kiếm, chém vào đống kim loại vừa mua. Keng keng keng, tiếng va chạm giòn giã. Cùng là Thần Thiết cấp một, nhưng bảo kiếm đã được tôi luyện ngàn lần, độ bền vượt xa. Dưới sức mạnh của Lăng Hàn, những khối Thần Thiết mua về đều bị chém ra lỗ hổng. Lăng Hàn tinh tế nhận ra, trong quá trình Thần Thiết bị chém nát, một chất liệu vô hình đã nhập vào Thần kiếm.

Tiểu Tháp xuất hiện, phát ra tiếng kêu kinh ngạc: "Vận khí của ngươi không tệ, lại có được một khối Phệ Kim Thiết!" "Ngươi biết vật liệu của thanh kiếm này?" Lăng Hàn kinh ngạc. Tiểu Tháp kiêu ngạo đáp: "Dĩ nhiên!" Lăng Hàn thở dài: "Nói tiếp đi, đừng nói chuyện nửa vời, ngươi muốn bị sét đánh sao?" Tiểu Tháp hừ một tiếng, rồi nói: "Phệ Kim Thiết rất đặc thù, điểm khởi đầu của nó rất thấp, chỉ ngang Thần Thiết cấp một, nhưng có không gian trưởng thành vô hạn, có người nói, nó thậm chí có thể đạt đến Tiên Kim!"

Tiên Kim! Lòng Lăng Hàn run lên. Hắn từng nghe Tiểu Tháp nói về Tiên Kim, đó là bảo vật siêu việt Thần Thiết, chỉ phân loại chủng loại chứ không phân cấp bậc, mỗi khối Tiên Kim đều là chí bảo. Thanh kiếm này tương lai có cơ hội trở thành Tiên Kim sao? Lăng Hàn tự hỏi, nếu Kim Trí Huy biết, liệu hắn có hối hận vì đã tặng kiếm không? Cũng không hẳn. Lăng Hàn lắc đầu, với một kẻ si tình đúc kiếm, tạo ra bảo kiếm lừng danh thiên hạ mới là giấc mộng, giữ nó bên mình thì chẳng khác nào viên ngọc quý bị vùi dập.

"Tuy nhiên, đây chỉ là trên lý thuyết," Tiểu Tháp lại nói. "Phệ Kim Thiết muốn tấn cấp, cần một lượng Thần Thiết khổng lồ, hơn nữa, nó chỉ có thể thôn phệ kim loại cùng cấp bậc để tấn cấp." "Điều này gần như khiến nó không thể trở thành Tiên Kim, vì đến cuối cùng, trên đời này làm gì có nhiều Thần Thiết cấp hai mươi đến thế?"

Đúng vậy! Lăng Hàn gật đầu. Từ Thần Thiết cấp năm trở lên đã hiếm, cấp chín thì thưa thớt như cường giả Tinh Thần Cảnh. Thần Thiết cấp hai mươi chắc chắn cũng chỉ là phượng mao lân giác như Sáng Thế Cảnh, làm sao tìm đủ để nó thôn phệ tấn cấp? Hắn lại lắc đầu, đây là chuyện của biết bao nhiêu năm sau, không cần vội lo lắng.

Lăng Hàn cứ thế chém chém chém, dùng thanh bảo kiếm như một con dao chặt củi. Hắn dồn ý chí võ đạo vào kiếm, giao tiếp với nó. Lâu dần, Thần kiếm tự nhiên sẽ thông linh, trở thành Thần khí chân chính. Sau khi bị Thần kiếm chém nhiều lần, những khối Thần Thiết dần mất đi ánh sáng, biến thành phế liệu. "Quả nhiên, tinh hoa bên trong đều bị thôn phệ," Lăng Hàn lẩm bẩm. Điều này giống như võ giả, con đường võ đạo chẳng phải là đoạt tinh hoa trời đất để tăng cường bản thân sao?

"Thanh kiếm này sẽ theo ta rất lâu, phải đặt cho nó một cái tên bá đạo chứ nhỉ?" Lăng Hàn rõ ràng không giỏi đặt tên. Nhìn những cái tên hắn từng đặt sẽ biết, thảm hại vô cùng. "Bây giờ là Thần Thiết, sau có thể thành Tiên Kim, vậy gọi Tiên Thần Kiếm đi." Lăng Hàn suy nghĩ một lúc, rồi mất hứng, tùy tiện đặt tên cho thanh Thần kiếm. "Nhưng Tiên Ma Kiếm có phải khí phách hơn không?" "Vậy gọi Tiên Ma Kiếm đi." Lăng Hàn rất không có nguyên tắc, trong khoản đặt tên hắn thực sự là một tai họa.

Hắn cười ha hả, một bên chém khoái chí, để Tiên Ma Kiếm không ngừng trưởng thành. Mỗi nhát chém, Tiên Ma Kiếm đều có một chút thăng cấp, nhưng sự thăng cấp này chậm vô cùng. Muốn nó từ cấp một lên cấp hai, sẽ cần rất nhiều Thần Thiết. "May mắn là bây giờ Thần Thiết cấp một đối với ta không quá quý giá, cứ để ta đốt tiền đi!"

Lăng Hàn ở trong Hắc Tháp tổng cộng chém ba ngày ba đêm. Vô số Thần Thiết cấp một bị hắn chém thành phế liệu. Trong thời gian đó, hắn còn ra ngoài một lần để bổ sung thêm Thần Thiết. Cuối cùng, ba ngày sau, Tiên Ma Kiếm đón chào sự biến chất. Thăng cấp lên Thần Thiết cấp hai! Lăng Hàn phát hiện, trong quá trình biến chất này, Tiên Ma Kiếm dung nạp ý chí võ đạo của hắn cũng đạt đến đỉnh phong, trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã lạc ấn bảy đạo thần văn. Điều này khiến Lăng Hàn kinh hỉ vô cùng.

Phải biết rằng, muốn lạc ấn ý chí võ đạo lên binh khí, biểu hiện thành thần văn là một quá trình khá dài. Dù sao đó là dùng ý chí thúc đẩy, không phải nguyên lực. Chăm sóc một Thần khí ít nhất cũng phải hàng trăm năm. Nhưng Tiên Ma Kiếm, lúc biến chất, như biến thành một tờ giấy trắng, mặc Lăng Hàn vẽ vời, trong nháy mắt đã lạc ấn bảy thần văn, sao Lăng Hàn có thể không vui?

"Hiện tại kiếm thể đạt đến Thần Thiết cấp hai, nhưng uy lực của Tiên Ma Kiếm là Thần khí cấp một." Điều này có nghĩa là, nếu không thôi phát Thần kiếm, chỉ dùng thực lực bản thân để chém, Tiên Ma Kiếm chỉ là Thần Binh cấp hai phổ thông, không phải Thần khí. Nhưng nếu hắn thôi phát uy lực của Tiên Ma Kiếm, nó có thể phát ra chiến lực của Thần khí cấp một. "Vẫn phải tiếp tục thăng cấp, tương đương với thực lực của ta mới được." Bằng không, nếu đối chiến với Thần Binh cấp ba, cấp bốn, rất có khả năng bị chém đứt, rồi phải tìm Kim Trí Huy tu bổ, vì hắn không thể tự ý sửa chữa mà không phá hủy đặc tính của Phệ Kim Thiết. Bằng không Kim Trí Huy đã không khó khăn đến thế, mất hơn vạn năm mới chế tạo ra Tiên Ma Kiếm.

"Chính là không có tiền!" "Ta thật nghèo!" Lăng Hàn thở dài. Trước đó mua Thần Thiết cấp một đã gần như tiêu sạch tích trữ. Hiện tại dù còn một chút Chân Nguyên Thạch, nhưng mua được mấy khối Thần Thiết cấp hai? Thảo nào Tiểu Tháp nói, Phệ Kim Thiết chỉ tồn tại khả năng biến chất thành Tiên Kim trên lý thuyết. Đến cuối cùng, e rằng phải vét sạch Thần Thiết cấp hai mươi của Thần giới mới có thể giúp Phệ Kim Thiết hoàn thành bước nhảy cuối cùng. "Được rồi, trong Hắc Tháp không phải cũng có thể sinh ra Thần Thiết sao?" Hắc Tháp mỗi năm có thể sinh ra một khối Thần Thiết, nhưng nếu không lấy, hàng năm phẩm chất sẽ tăng lên, điều này khiến Lăng Hàn do dự. Một trăm khối Thần Thiết cấp thấp cũng không bằng một khối Thần Thiết cao cấp. "Thôi, ngược lại ta cần rất nhiều Thần Thiết cấp hai, không nên đánh chủ ý này." Lăng Hàn thầm nhủ, làm người phải nhìn xa trông rộng. "Không có tiền thì liều mạng luyện đan!"

Lăng Hàn quyết định giảm tốc độ tu luyện, dù sao có Luân Hồi Thụ, một ngày bằng một năm, lại có Ma Lực, không lo tích lũy nguyên lực trước Nhật Nguyệt Cảnh. Anh có thể dành thời gian cho luyện đan. Anh liều mạng luyện đan, một mặt chờ Lẫm Thiên Tông thu đồ đệ. Thủy Nhạn Ngọc thường xuyên đến tu luyện, cố gắng đề thăng tu vi nhờ Luân Hồi Thụ. Mục tiêu của nàng rất rõ ràng: được Lẫm Thiên Tông thu nhận để đi theo Lăng Hàn, nếu không lần sau gặp lại tên lưu manh này không biết bao giờ! Hơn nữa, hào quang của hắn chắc chắn không thể che giấu được, nàng phải ở bên cạnh canh chừng, tránh để nữ nhân khác thừa cơ mà vào.

Nhưng nàng không có thiên phú võ đạo quá cao, khả năng vượt cấp chiến đấu chỉ Nhị Tinh. Ở Xích Thiên Học Viện thì rất đáng nể, nhưng Lẫm Thiên Tông thu đệ tử từ hơn trăm đại tinh, Nhị Tinh tuyệt đối không đủ sức cạnh tranh. Vì vậy, nàng phải vào Lẫm Thiên Tông bằng cách khác: tuổi tác cộng tu vi. Sơn Hà Cảnh ở Lẫm Thiên Tông không hiếm, nhưng nếu là Sơn Hà Cảnh Đại cực vị, thậm chí Đại viên mãn dưới 40 tuổi thì sao? Khi đó, dù không có khả năng vượt cấp chiến đấu đặc biệt, vẫn được xếp vào hàng thiên tài đỉnh cấp. "Năng lực vượt cấp của ta không mạnh như ngươi, nhưng tốc độ tu luyện của ta nhanh hơn, cảnh giới vượt xa ngươi, vẫn có thể áp chế ngươi."

Lăng Hàn không khỏi cười lớn, ôm mỹ nhân động lòng người này: "Thê tử, tấm lòng của nàng làm phu quân rất cảm động, đến, hôn một cái." Thủy Nhạn Ngọc liếc xéo, giận dỗi: "Ta chỉ muốn vào Lẫm Thiên Tông để đề thăng bản thân, có liên quan gì đến ngươi?" Nàng đúng là da mặt mỏng! Lăng Hàn cười ha hả: "Thê tử à thê tử, nàng chỉ có điểm này là không tốt, luôn không chịu thừa nhận bị vi phu chinh phục! Nhưng không sao, ta thích từ từ chăm sóc dạy bảo, hưởng thụ quá trình này!"

Thủy Nhạn Ngọc kinh hô, tên này lại giở trò, hơn nữa không cần suy nghĩ, mục tiêu chắc chắn là hai nơi cao nhất của nàng. Nàng vừa thẹn vừa giận: "Đồ lưu manh, không nên như vậy!" "Không nên cái gì?" Lăng Hàn cười hắc hắc. Quả thực, da thịt của Thủy Nhạn Ngọc tràn đầy vẻ đẹp, nhưng chính điều đó lại khiến dục vọng của hắn trỗi dậy. Hắn không kìm được đưa tay ra, vuốt ve khiến chúng không ngừng biến hình.

Một dao động đáng sợ bay qua, khiến cả hai giật mình, ngẩng đầu nhìn trời. Minh Nguyệt treo cao, nhưng giữa muôn vàn tinh tú lấp lánh, bỗng nhiên xuất hiện một viên đại tinh, phát ra hào quang kinh người. Không, nó giống một suối phun hơn, phụt lên quang hoa, diệu động trường không. Lại một làn sóng cường liệt truyền đến, chắc chắn từ viên đại tinh đó phát ra.

"Đây là sao gì, lẽ nào đã đến thời kỳ cuối của sinh mệnh, muốn nở rộ ánh sáng cuối cùng?" Thần giới khác Tiểu Thế Giới. Tiểu Thế Giới chỉ có một đại lục, tinh thần trên trời thực chất là những viên vẫn thạch, cường giả có thể dễ dàng đánh rơi. Nhưng ở Thần giới, mỗi ngôi sao là một viên đại tinh, thậm chí là một Thái Dương, thiêu đốt Thần Hỏa, có thể đốt cháy cường giả Tinh Thần Cảnh, ngay cả Hằng Hà Cảnh cũng không dám xông vào. Mỗi đại tinh đều có chu kỳ sinh mệnh, có thể kéo dài hàng chục tỷ năm. Ngay cả cường giả Tinh Thần Cảnh cũng khó thấy một đại tinh đi đến cuối đời. Nghe nói, đại tinh lúc sắp chết sẽ phát sinh đại bạo tạc cực kỳ mạnh mẽ, đủ sức hủy diệt cường giả Tinh Thần Cảnh, chỉ Sáng Thế Cảnh mới có thể chống lại. Hiện tại, một đại tinh trên trời bỗng nhiên nở rộ ánh sáng, rất có thể đã đến cuối sinh mệnh.

"Không đúng!" Thủy Nhạn Ngọc lắc đầu: "Ở vị trí đó, hẳn không tồn tại tinh thần!" Lăng Hàn hoài nghi: "Nàng chắc chứ?" "Chắc chắn!" Thủy Nhạn Ngọc nghiêm túc gật đầu. Thiên phú võ đạo của nàng kém xa Lăng Hàn, nhưng nàng thích đọc tạp thư, về kiến thức thì có thể bỏ xa Lăng Hàn. "Vậy kỳ lạ, rốt cuộc đây là cái gì?" Cả hai đều nhìn bầu trời. Viên đại tinh đó vẫn phụt lên quang hoa, phát ra dao động khắp vũ trụ, ảnh hưởng đến các tinh hệ lân cận.

Ngày hôm sau, mọi người đều bàn tán về viên đại tinh xuất hiện đêm qua. Thật kinh người, bình thường ban ngày không thấy được tinh tú, nhưng bây giờ viên đại tinh đó hiện rõ mồn một, dù ánh sáng không quá chói chang nhưng ánh dương quang cũng không thể che giấu. Mọi người hiếu kỳ về lai lịch của nó, vì trước đây không hề có ở vị trí đó, như thể đột nhiên xuất hiện. Đại tinh cũng có thể đột nhiên xuất hiện sao? Thật không thể tin nổi!

Lập tức, các thế lực phái tinh thuyền vào Tinh Vũ, muốn đến gần quan sát. Tinh thuyền, khác với không hạm, là phương tiện chuyên dụng di chuyển trong tinh không, yêu cầu vật liệu và nguyên động lực cao hơn không hạm vô số lần. Không hạm chỉ cần bay được là đủ. Nếu không hạm là thứ mà mọi thế lực có thể mua được, thì tinh thuyền chỉ có các thế lực lớn thực sự mới sở hữu, vì chi phí mua và bảo dưỡng quá lớn. Hơn nữa, ai lại không có việc gì mà chạy ra tinh không làm gì? Từ một đại tinh đến một đại tinh khác, có khi mất hàng năm, thậm chí hàng trăm năm. Chẳng mấy ai muốn sống cô độc trong tinh không lâu đến vậy.

Chỉ vài ngày sau, tinh thuyền trở về, mang theo một tin tức trọng đại, không, phải nói là tin tức kinh hoàng. Viên đại tinh kia thực ra là một ngôi mộ! Cái gì! Lăng Hàn nghe xong lập tức chấn động. Trong tinh không lại xuất hiện một ngôi mộ, điều này vốn đã rất kỳ lạ, nhưng xa đến vậy mà vẫn thấy được, rốt cuộc ngôi mộ này lớn đến cỡ nào? Dù ném một ngọn núi vào tinh không, ở khoảng cách xa như vậy hoàn toàn không thể thấy được, ngay cả Lăng Hàn có Chân Thị Chi Nhãn cũng không làm được.

Ngôi mộ kia rốt cuộc lớn đến mức nào? Lăng Hàn không khỏi hiếu kỳ, đột nhiên rất muốn đi xem. Đây không phải ý nghĩ của riêng hắn, vì Lẫm Thiên Tông đã ra thông cáo, hoãn vô thời hạn kỳ khảo hạch nhập tông, muốn phái người đến ngôi mộ đó thám hiểm trước. Mỗi thế lực đều thận trọng với chuyện này, những thế lực có tinh thuyền đã xoa tay, chuẩn bị tiến vào đó tìm tòi. Ngôi mộ trong tinh không, nghe thế nào cũng giống như một kho báu khổng lồ!

Nhưng các siêu cấp thế lực có tinh thuyền thì được bao nhiêu? Phàm phu tục tử có tư cách lên thuyền sao? Dĩ nhiên là không! Tuy nhiên, không chỉ các thế lực Tinh Thần Cảnh mới có tinh thuyền, các thương đội cũng có. Một số thương đội làm ăn thời vụ, đi lại giữa các đại tinh, vận chuyển vật tư, buôn bán đặc sản của các hành tinh khác, lợi nhuận rất lớn. Nhưng như đã nói, đi tinh không rất tốn thời gian, hơn nữa có thể gặp phải Vũ Trụ Phong Bạo không lường trước, sẽ phải bỏ mạng trong vũ trụ tối tăm, vĩnh viễn chết tha hương.

Khứu giác của thương đội dĩ nhiên rất nhạy bén, lập tức mở đường bay mới, hướng về ngôi mộ. Nhưng giá vé, hắc hắc, một vé một vạn Chân Nguyên Thạch, đủ để phần lớn người chùn bước. Dù vậy, vé tàu vẫn cung không đủ cầu, trong nháy mắt đã bị tranh mua sạch. Phải biết rằng ngay cả Nữ Hoàng đại nhân, Thất Đại Tướng, Tả Hữu Tướng cũng tích cực chuẩn bị công việc tiến vào Tinh Không, có thể thấy cơ duyên này kinh người đến mức nào.

Lăng Hàn mua hai vé, một cho mình, một cho Thủy Nhạn Ngọc. Anh chắc chắn sẽ mang theo Vũ Hoàng và những người khác, nhưng họ sẽ ở trong Hắc Tháp trước, đến đại mộ phần rồi mới tùy tình hình mà hành động. Từng chiếc tinh hạm lục tục phá không mà đi, không chỉ Loạn Tinh Hoàng Triều, hai đại Hoàng Triều khác cũng tham gia thám hiểm. Dĩ nhiên, mỗi quốc gia sẽ giữ lại một số cường giả trấn giữ, như Loạn Tinh Hoàng Triều là Cửu Vương.

Thuyền của Lăng Hàn còn vài ngày nữa mới khởi hành, vì vậy anh quyết định đi thăm Từ lão đầu trước. Đây là ý định đã có từ lâu, nhưng trước đó bị Kim Trí Huy đến làm gián đoạn, sau đó lại bận thăng cấp Tiên Ma Kiếm, rồi điên cuồng luyện đan, làm rối loạn kế hoạch của anh. Khi anh đến Thư Các, nơi đây không còn náo nhiệt như trước, mà vắng lặng. Có lẽ phần lớn mọi người đều tìm mọi cách mua vé tàu, tiến vào tinh không, hoặc đang chuẩn bị, làm gì có thời gian đến Thư Các.

"Tiền bối!" Lăng Hàn bước tới, cung kính hành lễ với Từ lão đầu. Anh nợ ân tình lão nhân này rất nhiều, Thất Sát Trấn Hồn Thuật, Lục Hợp Bát Hoang Công, cái nào mà không phải bí thuật vô thượng? Ngay cả thầy trò cũng chưa chắc truyền thụ, nhưng Từ lão đầu đã dạy cho anh, chỉ đổi lấy một lời hứa.

Từ lão đầu đang ngủ gật, nghe tiếng liền mở mắt, nhìn anh một lượt, không khỏi lộ vẻ kinh ngạc: "Sao tu vi của ngươi tiến triển nhanh vậy?" Dù Lăng Hàn không biết thực lực của Từ lão đầu mạnh đến mức nào, nhưng anh biết cảnh giới của đối phương chắc chắn thâm bất khả trắc, nên việc ông ấy nhìn thấu cảnh giới của anh không có gì lạ. Anh cười cười: "Được một chút cơ duyên." Từ lão đầu không hỏi cơ duyên gì, nhưng nghiêm mặt nói: "Tiểu tử, đừng quá truy cầu cảnh giới. Muốn xây dựng đạo tháp vô thượng, mỗi bước đi của ngươi phải vững chắc, không thể tham công liều lĩnh, bằng không chỉ sẽ ảnh hưởng tiền đồ tương lai!"

Lời thật khó nghe, Lăng Hàn vội vàng nói: "Đa tạ tiền bối nhắc nhở, vãn bối nhất định ghi nhớ trong lòng!" Từ lão đầu gật đầu, lộ vẻ tươi cười: "Tuy nhiên rất kỳ lạ, dù tu vi của ngươi thăng tiến quá nhanh, nhưng căn cơ lại vững chắc không gì sánh được, khiến lão phu cũng không thể hiểu nổi." Điều này không kỳ lạ, vì Lăng Hàn có Luân Hồi Thụ, lĩnh ngộ một ngày bằng một năm, làm sao có chuyện cảnh giới không kiểm soát được? Lăng Hàn chỉ cười, cảm ơn Từ lão đầu là một chuyện, nhưng tiết lộ bí mật lại là chuyện khác. Anh thực sự không biết gì về Từ lão đầu, làm sao có thể thổ lộ bí mật Hắc Tháp, Luân Hồi Thụ cho đối phương!

"Tốc độ tu luyện của ngươi nhanh như vậy, lão phu cũng nên sớm nhắc nhở ngươi, kẻo ngươi bỏ lỡ." Từ lão đầu lại nói. "Nhắc nhở gì ạ?" Lăng Hàn hỏi. Từ lão đầu không đáp, mà hỏi ngược lại: "Ngươi cho rằng, chiến lực của một võ giả tối đa có thể cao mấy tinh?" Đó cũng là một vấn đề sao? Thiên tài Tứ Tinh hiếm như phượng mao lân giác, thiên tài Ngũ Tinh chỉ tồn tại trong truyền thuyết, đó là điều ai cũng công nhận. Tuy nhiên, Lăng Hàn biết, chiến lực của anh không chỉ Ngũ Tinh. Chỉ riêng sức mạnh đã đạt Ngũ Tinh, cộng thêm các thủ đoạn khác, Thất Tinh cũng không phải vấn đề lớn.

"Tiền bối, lực chiến đấu mấy tinh, lý thuyết này cũng không quá rõ ràng." Lăng Hàn suy nghĩ một chút rồi nói. "Như ta, nắm giữ Thất Sát Trấn Hồn Thuật, nếu gặp phải một người tên Giáp cao hơn Cửu Tinh, liền có thể liều mạng. Nếu đối thủ không tu bí thuật phòng ngự thần thức, ta dùng Thất Sát Trấn Hồn Thuật áp chế, hạ chiến lực của đối thủ, có ít nhất năm thành nắm chắc chiến thắng."

"Nói như vậy, ta liền có chiến lực Cửu Tinh."

"Nhưng gặp một người khác tên Ất, hắn rõ ràng chỉ cao hơn ta Bát Tinh chiến lực, lại tu bí thuật phòng ngự thần thức, ta rất có khả năng bị thua."

"Vậy chiến lực của ta lại dưới Bát Tinh."

"Người sau vì không tu luyện thần thức công kích, tự nhiên không thể là đối thủ của người trước. Điều này càng kỳ lạ, ta có thể thắng Giáp, Giáp có thể thắng Ất, Ất lại thắng ta, vậy chiến lực của ta tính thế nào?"

Từ lão đầu cười ha hả: "Không sai không sai, ngươi bây giờ liền nghĩ đến vấn đề này. Kỳ thực, tựa như Phá Hư Cảnh lấy lực lượng để cân nhắc, chiến lực của Thần cấp cũng thành lập trên lực lượng, vì lực lượng mới là căn bản."

"Thiên tài mấy tinh mấy tinh, chỉ là lực lượng, mà không phải chiến lực."

"Dĩ nhiên, lực lượng mạnh cũng không nhất định có thể thắng, điều này rất bình thường. Bởi vậy, thiên tài mấy tinh chỉ là từ góc độ lực lượng cân nhắc chiến lực của một cá nhân, cũng là số liệu trọng yếu nhất."

"Không có lực lượng, hết thảy đều không tốt."

Lăng Hàn gật đầu, quả thực là như vậy, vì lực lượng hai người tương đồng, nhưng tu luyện bí pháp bất đồng, uy lực bất đồng, dẫn đến thực lực cá nhân xuất hiện chênh lệch rõ ràng.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!