Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong bối cảnh căng thẳng đến nghẹt thở, những kẻ ôm mộng phản loạn trong Đại Lăng Triều đã lộ diện. Khi Tư Đồ Kiếm, thủ lĩnh của Ngũ Tông, cất tiếng hỏi về lòng trung thành, không ít kẻ cúi đầu xấu hổ, nhưng cũng có những ánh mắt đầy khinh bỉ. Đối với họ, thức thời mới là tuấn kiệt. Đại Lăng Triều chỉ có một cường giả Thần cấp – à không, giờ là năm – nhưng so với Ngũ Tông hùng mạnh, con số ấy chẳng thấm vào đâu. Giữa việc cùng chết với Lăng Hàn hay cùng Ngũ Tông hưởng phú quý, lựa chọn đã quá rõ ràng.
Tư Đồ Kiếm, dù kinh ngạc trước sự xuất hiện của năm Thần cảnh mới, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin. Hắn vốn là người có tư cách lão luyện nhất trong Ngũ Tông, nghiễm nhiên trở thành chỉ huy. Hắn cười nhạt, cho rằng số lượng Thần cảnh của Đại Lăng Triều chỉ là "quân ô hợp", thừa sức đối phó. Ánh mắt hắn sắc lạnh nhìn về phía Đinh Bình, kẻ đã giấu diếm thực lực, và tuyên bố sẽ "tế cờ" bằng mạng hắn. Đinh Bình, dù chiến lực phi phàm, cũng không thể chống cự trước áp lực Thần cấp. Hắn bị ném ra, buộc phải quỳ gối. Nhưng Đinh Bình chỉ khạc một bãi nước bọt, ánh mắt kiên định không chút sợ hãi. Tư Đồ Kiếm nổi giận, khí thế Thần linh cuồn cuộn ép xuống, nhưng một giọng nói quen thuộc vang lên, đầy uy quyền: "Ha hả, ngươi đang uy hiếp đồ đệ của ta sao?".
Tất cả ánh mắt đổ dồn. Kiếm Vương, Thanh Phượng Thần Hậu, những người từng nếm trải sự kinh hoàng từ Lăng Hàn, bỗng chốc rùng mình, da đầu tê dại. Lăng Hàn bước ra, nụ cười nhàn nhạt trên môi. "Ngươi là ai?" Tư Đồ Kiếm gằn hỏi, hắn chưa từng trải qua "thời đại Lăng Hàn" nên không hiểu được nỗi sợ hãi đang bao trùm. "Lăng Hàn!" Lời vừa dứt, bóng người chợt lóe, một quyền tung ra. Đầu Tư Đồ Kiếm nổ tung, thân thể không đầu đổ gục. Cả trường tĩnh lặng như tờ. Một Thần linh, dù yếu kém đến đâu, cũng bị một quyền đánh nát đầu? Một tiếng rít kinh hãi vang lên trong lòng mọi người.
Lăng Hàn thu nắm tay, nở nụ cười: "Người đều đến đủ, liền thanh toán một lần đi!". Sự trở lại của hắn, cường thế và không gì sánh được, đã biến nỗi sợ hãi tiềm ẩn thành hiện thực. Kiếm Vương, dù là cao thủ mới nổi của Ngũ Tông, cũng chỉ kịp đứng ra. Một quyền nữa, đầu hắn cũng vỡ nát. "Tê, một lời không hợp liền sát nhân, thật tàn bạo!" Tiếng xì xào kinh hãi vang lên. Đoạn Thiên Đao cố gắng uy hiếp: "Lăng Hàn, ngươi quá mức, tổ địa của chúng ta có cường giả Nhật Nguyệt Cảnh!". Ba! Lời chưa dứt, hắn cũng cùng chung số phận. Ba Thần linh, ba quyền, ba cái chết. Sự sát phạt quả đoán đến mức không ai kịp nhìn rõ cách họ ngã xuống, chỉ thấy bóng người lướt qua và sinh mệnh tan biến.
Thanh Phượng Thần Hậu, với vẻ mặt khổ sáp, hỏi trong tuyệt vọng: "Ngươi, ngươi bây giờ là tu vi gì?". Lăng Hàn mỉm cười, vẻ mặt có chút "ngượng ngùng": "Ha hả, tiến bộ quá nhỏ, nói ra cũng có chút ngượng ngùng. Sơn Hà Cảnh đại cực vị, vừa tiến vào Sơ kỳ mà thôi." Tất cả đều muốn phun ra. Hai năm trước, Lăng Hàn vừa khai thiên, giờ đã đạt đến đại cực vị? Đây không phải là khoe khoang thì là gì? "Chạy!" Một tiếng kêu thất thanh vang lên, và đám người Ngũ Tông tan tác như chim vỡ tổ. Họ biết rõ sự chênh lệch giữa các tiểu cảnh giới Thần linh, và Lăng Hàn giờ đây là một sự nghiền ép tuyệt đối.
Phía Đại Lăng Triều, sĩ khí sôi trào. Vũ Hoàng và các huynh đệ, những cường giả Thần cấp vừa đột phá, hừng hực khí thế xông lên. Thanh Phượng Thần Hậu ôm Đông Linh Nhi, mở đôi cánh chim phi lên trời, hy vọng thoát khỏi cơn ác mộng. Một quyền của Vũ Hoàng khiến nàng chật vật, nhưng vẫn giữ được mạng. "Lăng Hàn, ngươi chờ đó, chỉ cần ta tìm được đường trở lại, chính là lúc cường giả Ngũ Tông ta lấy tính mệnh của ngươi!" Nàng gào lên. Lăng Hàn lắc đầu, "Xem ở mặt mũi của nàng, vốn còn muốn lưu ngươi một mạng, nhưng ngươi như vậy là tự mình muốn chết!". Hắn lấy thân làm cung, Diệt Long Tinh Thần Tiễn bắn ra, hóa thành luồng sáng chói mắt. Hưu! Mũi tên xuyên qua trái tim hai thầy trò, nhan sắc tuyệt mỹ của họ ảm đạm không ánh sáng, rơi xuống từ bầu trời.
Chưa đầy nửa canh giờ, toàn bộ cường giả Ngũ Tông, từ Thần cấp đến Phá Hư Cảnh, đều bị tàn sát. Những kẻ phản loạn còn lại quỳ rạp xuống đất, van xin tha mạng. Họ nào ngờ Lăng Hàn lại trở về, mạnh mẽ như Thiên Thần giáng thế? Lăng Hàn lạnh lùng ra lệnh: "Bắt lại, ngọ môn xử tử!". Không thể vượt qua giới hạn, nếu không làm sao trị quốc, làm sao khiến kẻ dưới phục tùng? Ánh mắt hắn quét qua, phế bỏ tu vi của tất cả, vệ sĩ như hổ đói xông vào, bắt trọn đám phản nghịch. Dân chúng Đại Lăng Triều, sau khi nghe lời tuyên cáo của Lăng Hàn qua Đồ Đằng, đều hoan hô vang trời. Họ mang trứng gà, táo, cam, muốn ném vào mặt những kẻ phản bội tại Ngọ Môn.
Lăng Hàn triệu tập những lão hữu như Nhạc Khai Vũ, Tiễn Vô Dụng, Hồ Phong Nguyệt vào hoàng cung. Hắn không muốn tiết lộ bí mật trở về sớm, nhưng giờ mọi chuyện đã ổn thỏa. Hắn tiếp tục ban phát đan dược, bồi dưỡng nhân tài cho Đại Lăng Triều. Trầm Trung Thành, Hiên Viên Tử Quang, Văn Nhất Kiếm, những thiên tài đầy hứa hẹn, đều nhận được sự trợ giúp tận tình. Ngay cả những vệ sĩ như Tàn Dạ, Nghiễm Nguyên, Chu Vô Cửu cũng được ưu ái đặc biệt, có cơ hội ngộ đạo dưới Luân Hồi Thụ. Đan Sư Hiệp Hội cũng được Lăng Hàn truyền thụ kinh nghiệm, đặt nền móng cho sự phát triển bền vững của Đại Lăng Triều. Trong khi đó, các mỹ nữ Lâm Hương Cần, Văn Nhân Thiên Thiên vừa vui mừng lại vừa cô đơn, nuối tiếc cơ hội đã bỏ lỡ với nam nhân phi phàm này.
Một tháng sau, Lăng Hàn quyết định trở lại Xích Thiên Học Viện. Anh biết mình đã đắc tội quá nhiều kẻ mạnh, từ Ám Dạ Đường đến Sa Nguyên, Triệu Luân, và Đại Lăng Triều lúc này vẫn còn quá yếu để đối phó với cường giả Nhật Nguyệt Cảnh. "Tứ đệ, tuy thiên phú của ngươi nghịch thiên, nhưng bản lĩnh đắc tội người tựa hồ càng cường!" Vũ Hoàng trêu chọc. Lăng Hàn chỉ cười: "Không bị người đố kị là kẻ bình thường, điều này nói rõ ta quá ưu tú!". Anh giao lại quốc sự cho cậu Nhạc Chấn Sơn, người giờ đây đã là Phá Hư Cảnh và có thể phát huy sức mạnh tương đương 15 tinh khi dùng quốc thế.
Lăng Hàn đưa mọi người vào Hắc Tháp, cùng Thủy Nhạn Ngọc điều khiển Xuyên Vân Toa trở về. Mười ngày sau, họ hạ xuống ngoài Điểm Tinh Thành. Sau khi đăng ký thân phận hợp pháp, họ tiến vào thành. Lăng Hàn dự định sắp xếp cho Vũ Hoàng và những người khác vào Xích Thiên Học Viện. Nhưng một tin tức bất ngờ truyền đến: Lẫm Thiên Tông muốn thu đồ đệ! Lẫm Thiên Tông không hề đơn giản, đó là một tông môn do cường giả Hằng Hà Cảnh Tam Nguyên Thượng Nhân sáng lập, với mục tiêu bồi dưỡng nhân tài đối kháng Minh giới. Ai mà chẳng muốn vào tông môn ấy, thậm chí bái Tam Nguyên Thượng Nhân làm thầy để nghe đại đạo chân giải? Lăng Hàn lập tức thay đổi kế hoạch, quyết định đưa mọi người đến Lẫm Thiên Tông. Mộ Dung Thanh và Hách Liên Thiên Vân lại cãi cọ về tư chất, nhưng Lăng Hàn tin rằng anh và Vũ Hoàng chắc chắn sẽ đủ tư cách.
Trở lại học viện, Lăng Hàn định thỉnh giáo Từ lão đầu về Lẫm Thiên Tông. Bỗng, một học sinh hớt hải chạy vào sân, thở hổn hển: "Lăng sư huynh! Lăng sư huynh! Vừa nãy ta đi ngang qua cửa lớn của Đông phân viện, nhìn thấy một người bị người của Đông phân viện chặn lại, hắn nói muốn gặp Lăng sư huynh." Lăng Hàn ngạc nhiên, ai lại muốn gặp mình mà chạy đến Đông phân viện, nơi vốn đối địch với Bắc phân viện của anh? "Người kia có đặc thù gì không?" Lăng Hàn hỏi. Học sinh nọ suy nghĩ: "Rất phổ thông... Đúng rồi, trong ngực của hắn ôm một thanh kiếm!". Lăng Hàn giật mình. Chẳng lẽ là Kim Trí Huy, truyền nhân của Chú Kiếm Sơn Trang? Người mà anh đã hẹn sẽ gặp khi hắn đúc xong "Thần kiếm đệ nhất thiên hạ" cho mình?
Không chần chừ, Lăng Hàn nhanh chân đi thẳng đến Đông phân viện. Học sinh của bốn phân viện có trang phục đặc trưng, nên khi Lăng Hàn đường hoàng bước vào địa bàn Đông phân viện, mọi ánh mắt đều đổ dồn về anh. Họ nhận ra Lăng Hàn, không chỉ có sức chiến đấu siêu phàm mà còn là Thất phẩm Võ tướng của đế quốc. Ai cũng e ngại, không dám gây sự. Họ chỉ vây xem, đi theo sau lưng Lăng Hàn đến cổng lớn. Thấy Lăng Hàn nhắm thẳng đến cổng, nhiều học sinh lộ vẻ quái lạ. "Dựa vào, ngươi xông vào Đông phân viện, sẽ không phải chính là muốn đánh người chứ?" Họ thầm nghĩ. "Quá kiêu căng, quá làm người tức giận!"
Cuối cùng, một học sinh có thực lực mạnh mẽ xuất hiện, chặn Lăng Hàn lại: "Lăng Hàn, ngươi quá mức!". Học sinh này là một cao thủ đại viên mãn tiền kỳ, gần như có thể vượt qua một tinh. Lăng Hàn cười nhạt: "Không muốn đi vòng, mượn đường một chút mà thôi." "Đây chính là Đông phân viện!" Học sinh kia quát lớn. "Mặc kệ là Đông phân viện hay Bắc phân viện, đều là Xích Thiên Học Viện, ta tự nhiên nơi nào cũng có thể đi." Lăng Hàn đáp. Học sinh kia lộ vẻ dữ tợn: "Nếu hảo ngôn hảo ngữ không nghe, vậy chỉ có thể động võ!". Hắn chủ động ra tay, công tới Lăng Hàn. Lăng Hàn chắp tay sau lưng, chờ đối phương đến gần, đột nhiên ra tay, song chỉ như kiếm, mang theo một luồng kiếm ảnh. Khoái Tự Kiếm Quyết! Dưới Luân Hồi Thụ, Lăng Hàn đã ngộ đạo hơn 50 năm, kiếm pháp của anh đã đạt đến cảnh giới sâu xa.
Trên ngực học sinh kia bỗng bắn ra huyết hoa, Lăng Hàn không dừng lại, tiếp tục bước đi về phía cổng. Đến lúc này, thân thể học sinh kia mới đổ xuống đất, ngất đi. Quá mạnh mẽ! Những học sinh khác đều ngơ ngác, một cao thủ đại viên mãn lại bị Lăng Hàn một chiêu đánh đổ? Lại không ai dám ra tay nữa. Nhưng nếu cứ để Lăng Hàn ngang nhiên đi qua, Đông phân viện còn mặt mũi nào? Lập tức có người đi mời các sư huynh sư tỷ của đại viên mãn bộ.
Chỉ chốc lát, Lăng Hàn đã đến cổng. Anh thấy mười mấy học sinh đang vây quanh một người trẻ tuổi, nhưng trong tay người đó không có kiếm. Không phải Kim Trí Huy thì ai nữa? "Trả kiếm cho ta! Đưa cho ta!" Kim Trí Huy lớn tiếng kêu lên. Một nam sinh tóc bạc, tên Dương Sương, đang cầm thanh kiếm, cười nhạt: "Ha ha, gia hỏa kia nói khoác thanh kiếm này là Thần kiếm đệ nhất thiên hạ, ta là làm sao cũng nhìn không ra." Hắn giơ kiếm lên, chế giễu: "Đây chỉ là Thần thiết cấp một làm ra... còn Thần kiếm đệ nhất thiên hạ, phế kiếm thì đúng hơn!". Kim Trí Huy giận dữ: "Đây là Thần kiếm đệ nhất thiên hạ, ngươi căn bản không hiểu! Nhanh đưa cho ta!". "Ha ha, mặc dù là phế kiếm, nhưng rơi xuống trong tay ta, còn muốn lấy về? Đùa giỡn." Dương Sương cười lạnh, ra lệnh cho vài học sinh "nhấn hắn ngã trên mặt đất cho ta, lại dám ở trước mặt ta nhấc lên tên của Lăng Hàn, quả thực là tự mình chuốc lấy cực khổ." Kim Trí Huy bị ép quỳ xuống, đầu bị ấn xuống đất.
Lăng Hàn lắc đầu, ánh mắt lạnh lẽo. Anh nhanh chân bước tới: "Kim huynh, đã lâu không gặp!". Anh nổi giận, Kim Trí Huy rõ ràng là đến giao kiếm cho mình, lại bị nhục nhã thế này. "Lăng Hàn!" Tất cả học sinh ở cửa đều bật thốt.