Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong thế giới tu luyện đầy huyền bí, Luân Hồi Thụ là một bảo vật vô giá, có thể rút ngắn hàng vạn năm tu hành chỉ trong chớp mắt. Sau bốn ngày miệt mài, một kỳ tích đã xảy ra: Luân Hồi Thụ, tưởng chừng cần mười hai ngàn tỷ năm mới trưởng thành, nay đã vươn tán rộng trăm trượng, tỏa ra khí tức đại đạo cổ kính, hùng vĩ. Tiểu Tháp xuất hiện, giải thích rằng nhờ bí lực của nó mà cây đã lớn nhanh như vậy, dù hiệu quả có giảm sút đôi chút. Thay vì "một khắc một đời", giờ đây "một ngày dưới tán cây bằng một năm ngộ đạo". Một ngày bằng một năm! Điều này đủ khiến Lăng Hàn kinh ngạc đến tột độ. Tiểu Tháp còn hé lộ, mười năm nữa lá cây có thể chế thành trà, mỗi chén trà mang lại mười năm thể ngộ. Nhưng rồi, nó vội vã ngắt lời, tuyên bố cạn kiệt nguyên lực và biến mất, bỏ mặc Lăng Hàn với tiếng gọi "chủ nhân" đầy ấm ức.
Không để tâm quá nhiều, Lăng Hàn cấp tốc đưa Thủy Nhạn Ngọc, Phong Phá Vân cùng những người thân tín vào Hắc Tháp, để họ ngộ đạo dưới Cây Luân Hồi. Đối với những cường giả đã đạt đến đỉnh cao như họ, điều thiếu nhất chính là thời gian để thấu hiểu đại đạo. Giờ đây, với một ngày bằng một năm, ngay cả người kém cỏi nhất cũng có thể thành thần. Tốc độ ngộ đạo của họ tăng vọt, vượt xa tốc độ tích lũy nguyên lực, khiến cơ thể trở thành gánh nặng. May mắn thay, Lăng Hàn là một Đan Đạo Đế Vương, có thể dùng đan dược bù đắp.
Lăng Hàn là người đầu tiên đột phá. Vốn đã ở Trung Cực Vị đỉnh phong, nhờ Luân Hồi Thụ, tốc độ ngộ đạo của hắn nhanh như ánh sáng. Chỉ trong vài chục ngày, hắn đã hoàn thành quá trình mà thiên tài bình thường phải mất hàng trăm năm. Kết hợp với Tinh Nguyên Ma Chủ trong cơ thể, cảnh giới của hắn bay vút. Hắn lặng lẽ rời khỏi Đại Lăng Triều, tìm đến một hoang nguyên vắng vẻ để độ kiếp. Quá trình đột phá tiểu cảnh giới là một sự tra tấn, thần cốt bị Thiên Kiếp tẩy luyện, khiến Lăng Hàn kêu thảm thiết. Nửa ngày sau, Thiên Kiếp tan biến, hắn dùng Bất Diệt Chân Dịch khôi phục, cảm nhận lực lượng tăng vọt, thần cốt cứng như Thần Thiết cấp bốn. Giờ đây, hắn tự tin rằng dù không thể áp chế đối thủ Đại Viên Mãn đỉnh phong, hắn cũng có thể mài chết chúng bằng sức phòng ngự và khả năng hồi phục vô đối.
Sau Lăng Hàn, Vũ Hoàng là người tiến bộ nhanh nhất, thiên phú gần như sánh ngang Lăng Hàn. Hai tháng sau, lực lượng của Vũ Hoàng đạt đến Phá Hư 19 tinh, rồi nhanh chóng đột phá Sơn Hà Cảnh. Phong Phá Vân đạt 18 tinh, Mộ Dung Thanh 17 tinh. Thủy Nhạn Ngọc phải kinh ngạc trước tốc độ này – một Đại Lăng Triều nhỏ bé lại có đến bốn thiên tài như vậy. Hách Liên Thiên Vân cũng đạt 16 tinh. Đặc biệt, Đinh Bình, đồ đệ của Lăng Hàn, với khả năng bộc phát lực lượng gấp trăm lần, nếu đạt Phá Hư 18, 19 tinh rồi đột phá Thần cảnh, chiến lực có thể đạt sáu tinh – một điều chưa từng có, vượt xa cả truyền thuyết về thiên tài Ngũ Tinh.
Lăng Hàn không hề đố kỵ, bởi chiến lực không chỉ nằm ở con số. Hắn tin rằng nếu Vũ Hoàng và Đinh Bình cùng cấp giao đấu, Đinh Bình sẽ thua vì thiếu kinh nghiệm thực chiến và không có thể phách cùng lực hồi phục biến thái của Lăng Hàn. Sức mạnh của bản thân Lăng Hàn cũng không ngừng tăng, Cửu Long Phách Thể Thuật và Lục Hợp Bát Hoang Công khiến nguyên lực tinh thuần, thể lực bùng nổ, mơ hồ đạt tới cấp độ Ngũ Tinh chỉ bằng lực lượng thuần túy.
Vài ngày sau, Vũ Hoàng, Phong Phá Vân, Mộ Dung Thanh lần lượt đột phá Sơn Hà Cảnh. Đại Lăng Triều cuối cùng đã có dáng dấp của một Vương Triều thực thụ. Đinh Bình là người có tốc độ vượt cảnh giới nhanh nhất. Từ Linh Anh Cảnh, chỉ sau ba tháng, hắn đã đạt Phá Hư Cảnh, vượt ba đại cảnh giới, gần ba mươi tiểu cảnh giới. Đây là tốc độ khiến người ta phải rợn tóc gáy ngay cả ở Thần giới. Đừng nhìn chỉ ba tháng, nhưng Đinh Bình đã ngộ đạo thực sự khoảng chín mươi năm dưới Luân Hồi Thụ. Hắn tràn đầy quyết tâm muốn đuổi kịp sư bá, sư phụ, để không bao giờ phải chứng kiến cảnh Lăng Hàn bị bắt đi như trước nữa.
Thạch Linh cũng có bước tiến vượt bậc. Sau hơn một năm không tiến triển, nó đã ngấu nghiến đá hơn hai tháng và đột phá Thần cảnh, có thể nói chuyện dù vẫn thích cắn ống quần Lăng Hàn như một chú chó, khiến Tu La Ma Đế ghen tị. Các thị vệ trong cung cũng được Lăng Hàn ban linh dược, thực lực tăng rõ rệt.
Trước khi khởi hành đến Loạn Tinh Hoàng Triều, Lăng Hàn dặn Đinh Bình về thăm nhà. Đinh Bình, giờ không còn là thiếu niên phế vật, mà là đệ tử thân truyền của Thiên tử, với cảnh giới Linh Anh Cảnh (mà hắn đã là Phá Hư Cảnh) đủ để gia tộc đón tiếp nồng nhiệt. Tuy nhiên, một số ánh mắt lạnh nhạt, thậm chí bất thiện, khiến Đinh Bình nhận ra sóng ngầm phản loạn trong triều. Hắn thề sẽ diệt trừ nếu Đinh gia cũng có kẻ vong ân bội nghĩa.
Đinh Xương, một trưởng bối Đinh gia, nay đã là Linh Anh Cảnh nhờ Lăng Hàn khai thiên, mời Đinh Bình lại gần. Lão già này, vốn đã hết dã tâm, lại bùng lên khát vọng quyền lực khi được sống thêm 200 năm. Hắn lộ rõ ý đồ muốn Đinh Bình kế thừa ngôi vị, làm con rối của mình. Đinh Bình đứng phắt dậy, cảnh cáo Đinh Xương "nói năng cẩn thận". Đinh Xương giận dữ, nhưng Đinh Bình phớt lờ, định bỏ đi.
Bỗng một thanh niên xuất hiện, chặn đường Đinh Bình. Hắn là Trương Mạch, tự xưng Tiểu Kiếm Đế, tỏa ra kiếm ý sắc bén. Đinh Bình nhận ra đó là người của Thiên Kiếm Tông, hiểu rằng Ngũ Tông đang đứng sau âm mưu này. Trương Mạch không ngần ngại tiết lộ ý đồ biến Đinh Bình thành con rối. Đinh Xương hả hê chen lời, nhưng Trương Mạch thẳng tay chém đầu lão già, khinh bỉ gọi là "ngu ngốc". Đinh Bình không hề thương hại, chỉ lắc đầu nói Đinh Xương đã "bảo hổ lột da". Trương Mạch, Phá Hư tầng chín với 15 tinh chiến lực, muốn bắt sống Đinh Bình. Hắn tiếc nuối vì không thể giết Lăng Hàn từ trong trứng nước, giờ đây đồ đệ của hắn cũng mạnh mẽ như vậy.
Trương Mạch tung ra kiếm quang dữ dội, phá hủy mọi thứ. Đinh Bình gầm lên, muốn ra ngoài giao đấu để bảo vệ gia tộc, nhưng Trương Mạch không quan tâm, tiếp tục tàn sát. Đinh Bình dốc hết sức chiến đấu, Cửu Long Phách Thể Thuật giúp hắn, dù chỉ Phá Hư tầng ba, nhưng chiến lực không hề thua kém Trương Mạch. Trương Mạch càng đánh càng kinh hãi, không ngờ Đinh Bình lại mạnh đến vậy.
Lúc này, một cô gái xinh đẹp với đôi cánh chim sau lưng hạ xuống. Đó là Đông Linh Nhi, cao đồ Vân Phượng Tông, chiến lực không kém Trương Mạch. Nàng chế nhạo Trương Mạch, rồi gia nhập cuộc chiến. Đinh Bình nhận ra đối phương chỉ cần một con rối, nên tu vi của hắn không quan trọng. Hắn quyết định giả vờ đầu hàng để câu giờ cho sư phụ. Đinh Bình đột ngột rút lui, tuyên bố "nguyện ý hợp tác" nếu không bị tổn hại hay phế tu vi. Đông Linh Nhi và Trương Mạch nhìn nhau, có chút ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng đồng ý, cho rằng Đinh Bình chỉ sợ chết.
Đinh Bình im lặng đi theo họ đến một thành phố náo nhiệt, nơi Ngũ Tông đặt bản doanh. Quả nhiên, nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất. Trong phủ đệ sang trọng, Kiếm Vương xuất hiện, giờ đã là Sơn Hà Cảnh. Hắn nghe báo cáo của Đông Linh Nhi và Trương Mạch, không hề nghi ngờ, bởi hắn tin Lăng Hàn không thể trở về, và Hoàng Đô không thể có thêm cường giả Thần cấp. Ngược lại, Ngũ Tông đã có gần 40 cường giả Thần cấp. Kiếm Vương hỏi Đinh Bình về Hách Liên Thiên Vân. Đinh Bình không giấu giếm, kể lại thông tin cũ, khiến Kiếm Vương tin rằng Đinh Bình là kẻ "sợ chết", dễ điều khiển.
Mười ngày sau, theo kế hoạch, Đinh Bình dẫn đầu đoàn quân Ngũ Tông và các thế lực phản loạn tiến vào Hoàng Đô. Quân lính Đại Lăng Triều liên tục rút lui, khiến phe tấn công càng thêm đắc ý. Các cường giả Ngũ Tông dù hơi nghi ngờ sự yếu ớt này, nhưng không bận tâm, vì họ có 37 cường giả Thần cấp, đủ sức trấn áp mọi thứ. Đinh Bình hiểu rằng đây là kế của Lăng Hàn, muốn "một lưới bắt hết".
Đoàn quân hùng hổ tiến đến Chính Hòa Điện, trung tâm quyền lực của Hoàng cung. Tại đây, Vũ Hoàng, Phong Phá Vân, Mộ Dung Thanh, Hách Liên Thiên Vân đã đợi sẵn, cùng với các thị vệ quyết tử. Tư Đồ Kiếm, một lão già của Ngũ Tông, khinh miệt gọi họ là "gà đất chó cảnh". Hách Liên Thiên Vân đáp trả. Tư Đồ Kiếm ra lệnh 30 cường giả Sơn Hà Cảnh bao vây Hách Liên Thiên Vân.
Nhưng đúng lúc đó, Vũ Hoàng, Phong Phá Vân, Mộ Dung Thanh, và Thạch Linh cùng bước lên, không còn áp chế khí tức. Uy áp Thần Linh cuồn cuộn bao phủ toàn trường! Ngũ Tông và đồng bọn kinh hãi tột độ. Đại Lăng Triều làm sao lại có thêm bốn cường giả Thần cấp? Vũ Hoàng chất vấn: "Các ngươi, Đại Lăng Triều có chỗ nào có lỗi với các ngươi?"