Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 224

Chương 224: Thánh Ý Giáng Lâm

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1116 đến 1120 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc sự bất lực của cá nhân trước guồng máy quyền lực, khi Lăng Hàn đứng trước vành móng ngựa với bản án oan nghiệt được dựng nên một cách trắng trợn. Tác giả khéo léo đẩy kịch tính lên đỉnh điểm, tạo nên một màn giải cứu ngoạn mục không chỉ minh oan cho chàng, mà còn khẳng định tuyệt đối quyền uy tối thượng và sự minh triết của Nữ Hoàng. Bi kịch của những kẻ hãm hại cùng niềm vui đoàn tụ sau sóng gió được thể hiện chân thực, vẽ nên bức tranh đa sắc về lòng người và uy thế đế vương.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa chốn công đường náo nhiệt, tiếng hô "Kẻ phản bội!" vang vọng như sấm dậy, nhấn chìm mọi tiếng nói yếu ớt bênh vực Lăng Hàn. Dòng người cuồng nộ, bị dẫn dắt bởi những kẻ có dã tâm, đã tạo nên một làn sóng căm phẫn dữ dội, khiến ngay cả những người tin tưởng chàng như Lệ Vi Vi và Quý Vân Nhi cũng phải câm nín. Thủy Nhạn Ngọc, người vợ tương lai của Lăng Hàn, nắm chặt tay, trái tim đau như cắt. Nàng biết, chỉ cần Lăng Hàn bước vào Hắc Tháp, mọi cáo buộc sẽ tan biến, nhưng bí mật về Không Gian Thần khí của chàng sẽ bị phơi bày, kéo theo vô số cường giả thèm muốn. Đó là một lựa chọn lưỡng nan: chịu tiếng phản quốc hay đối mặt với sự truy sát của toàn thiên hạ, thậm chí là từ chính Nữ Hoàng bệ hạ. Nàng tự hỏi, vì sao Nữ Hoàng vẫn chưa ra tay giải cứu? Lẽ nào trong mắt Người, chuyện này chỉ là một vụ việc nhỏ nhặt không đáng bận tâm?

Khổng Thành Hòa lạnh lùng chất vấn, giọng nói như mũi dao đâm thẳng vào tâm can. Lăng Hàn chỉ lắc đầu, thản nhiên đáp: "Không lời nào để nói." Cổ Thiên Sơ tiếp lời, hỏi chàng có nhận tội không. Lăng Hàn vẫn lắc đầu, ánh mắt quét qua đám đông: "Thật sự không có gì để nói với đám ngu ngốc này. Từng kẻ mở mắt nói mò, căn bản không có không gian để trao đổi." Lời nói ấy như châm ngòi nổ, khiến đám nhân chứng vốn đã căm phẫn lại càng thêm sục sôi, họ không ngờ lại bị gọi là ngu ngốc trước mặt mọi người.

Nhưng Lăng Hàn không nao núng, chàng thản nhiên nói: "Người đang làm, trời đang nhìn. Tự hỏi Võ Đạo Chi Tâm của các ngươi, làm như vậy, có thể an lòng sao?" Chàng vận dụng Thất Sát Trấn Hồn Thuật, không mang sát khí, chỉ để lời nói thấm sâu vào linh hồn, khảo vấn lương tâm của họ. Lập tức, sắc mặt đám nhân chứng tái mét, nội tâm hoang mang, linh hồn run rẩy.

Triệu Luân, kẻ chủ mưu, thấy vậy liền cười lạnh, quát: "Lăng Hàn, ngươi còn dám uy hiếp nhân chứng!" Hắn phóng thích khí tức Nhật Nguyệt Cảnh, một mặt trời đỏ rực hiện sau lưng, áp bức Lăng Hàn. Khoảng cách một đại cảnh giới là sự chênh lệch không thể vượt qua, Lăng Hàn đổ mồ hôi lạnh, thần cốt rung lên bần bật, mặt đỏ bừng. Dù vậy, chàng vẫn kiên cường hỏi: "Triệu thế tử, ngươi đang bức cung sao?" Triệu Luân cười khẩy: "Trước mặt nhiều nhân chứng như vậy, ngươi còn nói càn, người như ngươi, bức cung thì có làm sao?"

Lệ Vi Vi không chịu nổi, đứng dậy phản đối, nhưng Hướng Thừa Duẫn đã nhanh chóng ra tay, một chưởng khiến nàng tê dại. Nam Môn Dương lạnh lùng tuyên bố: "Lăng Hàn, đã đến nước này, ngươi còn không chịu khai cung, vậy chỉ có thể đại hình hầu hạ!"

Lăng Hàn bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp công đường: "Ha ha ha! Tốt, ta muốn kiến thức một chút, các ngươi làm sao vu oan giá họa ta!" Đám nhân chứng, giờ đã lấy lại tinh thần, lại nhao nhao nhảy nhót, hận không thể xông vào đè đầu Lăng Hàn xuống đất. Thậm chí, trên khán đài, một thanh niên lén lút ném trứng gà vào chàng. Lăng Hàn biết đó là chó săn của Triệu Luân hoặc Sa Nguyên, đang cố tình kích động dân chúng. Quả nhiên, hành động đó như đổ thêm dầu vào lửa, trứng gà, cà chua, rau thối bay tới tấp, thậm chí có người còn nhổ nước bọt. Dù Lăng Hàn có hộ thuẫn bảo vệ, nhưng sự sỉ nhục này vẫn là một vết nhơ khó gột rửa. Triệu Luân cười lạnh, đắc ý nhìn Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc, cảm thấy mình đã toàn thắng.

"Người đâu, gia hình!" Cổ Thiên Sơ ra lệnh. Hai người lính mang đến một thạch ma khổng lồ, một hình cụ đáng sợ có thể nghiền nát xương thịt, gây ra nỗi đau tột cùng cho kẻ bị hành hình. Triệu Luân và Sa Nguyên cười lạnh, chờ đợi Lăng Hàn nếm mùi đau khổ.

Nhưng đúng lúc này, một bóng người xuất hiện. Nàng mặc khôi giáp lóng lánh, như một nữ Võ Thần, tản mát khí thế vô thượng. "Chậm!" Nữ nhân ấy cất tiếng.

"Bái kiến Đại Thống Lĩnh!" Ba quan chủ thẩm vội vàng quỳ xuống. Ngay cả Triệu Luân, Sa Nguyên và toàn bộ khán đài cũng đồng loạt quỳ rạp. Đó là Cù Thu Tuyết, Đại Thống Lĩnh cấm vệ quân, một cường giả Tinh Thần cảnh, thân tín của Nữ Hoàng bệ hạ. Sự xuất hiện của nàng khiến ai nấy đều kinh hãi.

Cù Thu Tuyết nhàn nhạt nói "Miễn!", ánh mắt quét qua Lăng Hàn và Triệu Luân. Mọi người đều nghĩ nàng đến để ban thưởng cho Triệu Luân vì công lao phát hiện âm mưu của Trụ Thiên Hoàng Triều, đồng thời tuyên án tử cho Lăng Hàn. Ngay cả Triệu Luân cũng đắc ý, tưởng rằng mình sắp được thăng chức.

Cù Thu Tuyết lấy ra một đạo thánh chỉ, kim quang rực rỡ, tản mát uy áp kinh khủng. "Bệ Hạ thịnh uy!" Mọi người lại quỳ xuống. "Sắc phong… Lăng Hàn làm thất phẩm Võ Tướng!"

Lời tuyên bố của Cù Thu Tuyết như sét đánh ngang tai, khiến tất cả mọi người hóa đá, tròng mắt trừng to, miệng há hốc. Không phải Triệu Luân? Mà là Lăng Hàn? Kẻ phản bội? Cù Đại Thống Lĩnh sao có thể đùa cợt với ý chỉ của Nữ Hoàng? Mọi người bỗng hiểu ra: Nữ Hoàng bệ hạ không những không tin Lăng Hàn phản quốc, mà còn tỏ rõ thái độ ủng hộ chàng! Ai dám nói Lăng Hàn là kẻ phản bội nữa, chẳng phải là đang vả mặt Nữ Hoàng sao?

Sắc mặt Triệu Luân từ đắc ý chuyển sang tái xanh, thân thể run rẩy. Hắn nhận ra mình đã đối nghịch với Nữ Hoàng bệ hạ. Ai ngờ một chuyện nhỏ như vậy lại khiến Nữ Hoàng đích thân ra pháp chỉ, lại còn cử siêu cấp cường giả như Cù Thu Tuyết đến tuyên đọc vào thời điểm then chốt nhất.

"Lăng Hàn tiếp chỉ!" Cù Thu Tuyết đưa pháp chỉ cho chàng. Lăng Hàn cung kính đón nhận, nhưng trong lòng thầm than, sao không đến sớm hơn chút, suýt nữa thì bị gia hình rồi. Cù Thu Tuyết quay người, tuyên bố: "Bệ Hạ nói, không thể phụ lòng người có công, không thể để cho nghĩa sĩ thất vọng đau khổ!"

"Người có công?" Triệu Luân chợt kinh hoàng. Hắn nhớ lại việc Lăng Hàn thúc giục Cửu Quận Vương quay về Hoàng Đô, và suy đoán rằng việc Trụ Thiên Hoàng Triều rút quân có thể liên quan đến Lăng Hàn. Sắc mặt hắn càng thêm tái mét, nhận ra mình đã hoàn toàn hiểu sai ý Nữ Hoàng.

Cù Thu Tuyết đằng đằng sát khí, ánh mắt quét qua gần ba mươi nhân chứng. "Không thể để cho nghĩa sĩ thất vọng đau khổ", lời này như một lời phán quyết. Nàng ra tay, một chưởng hư ấn, một người đầu bị vỡ nát, máu tươi bắn tung tóe. Đây là Bộ Binh, nhưng nàng vẫn công nhiên giết người, thể hiện sự bá đạo tuyệt đối. Nàng đại diện cho thánh ý của Nữ Hoàng, ai dám cản? Mấy kẻ nhân chứng muốn khai ra Triệu Luân và Sa Nguyên, nhưng Cù Thu Tuyết không cho họ cơ hội. Một chưởng nữa giáng xuống, hơn hai mươi người bị chấn sát, máu chảy lênh láng.

Tất cả mọi người lạnh run, đây là thái độ của Nữ Hoàng: Người không hề mù quáng, không hề bị các vị Đại Tướng Quân lừa gạt. Nữ Hoàng đã cho hai Đại Tướng Quân mặt mũi khi không truy cứu Triệu Luân và Sa Nguyên, nhưng những kẻ "nhân chứng" thì không thoát. Việc sắc phong Lăng Hàn làm thất phẩm Võ Tướng, ngang hàng với Triệu Luân, cũng là một thông điệp rõ ràng.

"Bản thống lĩnh phải về, không quấy rầy các ngươi công thẩm, tiếp tục đi!" Cù Thu Tuyết thản nhiên nói, rồi nghênh ngang rời đi. Mọi người lại quỳ lạy. Sau khi nàng đi khuất, khí tức Tinh Thần cảnh tan biến, mọi người mới như trút được gánh nặng, sắc mặt trắng bệch.

"Còn thẩm vấn sao?" Cổ Thiên Sơ run rẩy hỏi. Thẩm cái rắm! Nữ Hoàng đã ban thánh ý, còn ai dám đối nghịch? "Trải qua thẩm tra nghiêm mật, nhận định nhân chứng trước đều là vu cáo Lăng Hàn, chuyện phản quốc đi theo địch hoàn toàn là giả dối hư ảo!" Khổng Thành Hòa như nuốt phải ruồi bọ, nhưng vẫn phải tuyên bố. "Lăng Hàn vô tội thả ra, ngày sau không bao giờ được nhắc lại nữa! Ai nghị luận chuyện Lăng Hàn đi theo địch, lấy tội vu hãm công thần của Đế Quốc xét xử!" Ba người sau đó vội vã rời đi, không dám đối mặt với ánh mắt của Lăng Hàn.

Chi tiết về phiên công thẩm nhanh chóng lan khắp Hoàng Đô, và không ai còn dám nhắc đến chuyện Lăng Hàn phản quốc. Nữ Hoàng đã tỏ thái độ, ai dám làm trái? Lăng Hàn cuối cùng cũng có thể trở về Đại Lăng Triều. Chàng và Thủy Nhạn Ngọc lên Xuyên Vân Toa, bay về quê hương. Chiếc Xuyên Vân Toa lao đi như tia chớp, nhanh đến nỗi cường giả Sơn Hà Cảnh cũng không thể bắt kịp.

Nửa tháng sau, Xuyên Vân Toa đến Đại Lăng Triều. Lăng Hàn cảm khái, cuối cùng cũng trở về. Đại trận phòng ngự của Đại Lăng Triều khởi động, nhưng Xuyên Vân Toa chỉ khẽ rung lên, đã xông phá trận pháp, đáp xuống hoàng cung. "Người nào!" Toàn bộ hoàng cung kinh động. Phong Phá Vân, Vũ Hoàng, Mộ Dung Thanh, Hách Liên Thiên Vân và binh sĩ vọt ra, bao vây Xuyên Vân Toa. "Hừ, để bản tọa đến đánh bể chiếc phá thuyền này!" Hách Liên Thiên Vân tính tình nóng nảy, dù nhìn như trẻ con nhưng đã là Thần cấp. Một quyền tung ra, hóa thành Hắc Long gầm thét, đánh về phía Xuyên Vân Toa.

"Ngao ô…" Một Yêu thú khổng lồ xuất hiện, móng vuốt vỗ nhẹ, Hắc Long tan biến. "Ha ha ha ha, Tu La Ma Đế ta lại trở về!"

Hách Liên Thiên Vân và mọi người kinh hãi. Tu La Ma Đế? Kẻ này không phải đã bị Lăng Hàn thu phục sao? Sao lại xuất hiện ở đây, còn mạnh đến mức dễ dàng hóa giải công kích của Hách Liên Thiên Vân? Lăng Hàn đâu? Chẳng lẽ đã gặp chuyện bất trắc?

Ngay lúc đó, một bóng người thon dài xuất hiện, giơ tay vỗ đầu Yêu Lang: "Ngươi diễu võ giương oai cái gì chứ?" Yêu Lang lập tức biến thành chó nhỏ, vẫy đuôi nịnh nọt: "Hắc hắc, tiểu Đế quay về cố thổ, nhất thời tâm huyết dâng trào, còn xin chủ nhân thứ tội!"

"Tứ đệ!" "Bệ Hạ!" "Sư phụ!" "Lăng thiếu!" "Lăng Hàn!" Phong Phá Vân, Đinh Bình, Tàn Dạ, Thất Vương và các vệ sĩ kinh hô, rồi vỡ òa trong niềm vui sướng. Hóa ra là Lăng Hàn đã trở về! Lăng Hàn bước nhanh tới, ôm chặt lấy Phong Phá Vân và các huynh đệ. Những người đàn ông cứng cỏi cũng không kìm được nước mắt, nhưng trong nụ cười rạng rỡ. Thủy Nhạn Ngọc đứng bên cạnh, mỉm cười nhìn, nàng chưa từng thấy Lăng Hàn thoải mái và chân thật đến vậy.

"Vị này là…" Mọi người đều chú ý đến Thủy Nhạn Ngọc, cảm nhận được khí tức cường đại toát ra từ nàng. "Nga, nàng là vợ ta, Thủy Nhạn Ngọc." Lăng Hàn cười nói. Thủy Nhạn Ngọc vừa thẹn vừa mừng, cúi đầu chào: "Nhạn Ngọc bái kiến đại ca, nhị ca, tam ca!"

"Di, bản tọa thì sao?" Hách Liên Thiên Vân bất mãn. Lăng Hàn đẩy hắn ra: "Không cần để ý đến hắn, lão không xấu hổ trang nộn mà thôi." Hách Liên Thiên Vân oa oa kêu to, tức đến tái mặt.

"Sư nương!" Đinh Bình lớn tiếng gọi. Lăng Hàn nhìn hắn, mỉm cười: "Không tệ, ta ly khai hơn một năm, ngươi đã tu luyện đến Linh Anh Cảnh! Lần này, sẽ cho ngươi chút cơ duyên, ở trước khi rời đi để ngươi nhảy vào Thần cảnh!"

"Tứ đệ, ngươi lại phải ly khai sao?" Phong Phá Vân trầm ngâm hỏi. Lăng Hàn cười nói: "Lần này không chỉ ta ly khai, ba vị huynh trưởng cũng theo ta ly khai, ta đã ở Loạn Tinh Hoàng Triều đánh xuống cơ sở nhất định, đang cần ba vị huynh trưởng trợ giúp ta một tay!" Ba người Phong Phá Vân mừng rỡ. Họ đều là những thiên tài kiệt xuất, luôn khao khát xông pha Thần giới.

"Tứ đệ, ngươi thật giỏi, ta cho là chí ít phải ở chỗ này nghỉ ngơi trăm năm mới có thể tái kiến ngươi." Vũ Hoàng cười lớn. Thủy Nhạn Ngọc cũng kinh ngạc trước tiến độ của Lăng Hàn.

"Đến đến đến, tứ đệ, ngươi nói một chút kinh lịch hơn một năm này đi!" Mộ Dung Thanh kéo Lăng Hàn. "Được rồi, bây giờ ngươi là tu vi gì?"

Lăng Hàn không giấu giếm: "Trung cực vị đỉnh phong." Hách Liên Thiên Vân lập tức phun ra, kinh ngạc đến tột độ. Hắn, một hậu duệ Long tộc, mới chỉ là tiểu cực vị tiền kỳ. "Tiểu tử ngươi là tên biến thái, vẫn luôn là biến thái." Hách Liên Thiên Vân than thở.

Lăng Hàn cười ha ha, dẫn mọi người vừa đi vừa kể chuyện. Huynh đệ bốn người, Hách Liên Thiên Vân và Đinh Bình, đều là những người thân cận nhất. Họ vừa uống rượu, vừa nghe Lăng Hàn kể về những gì đã trải qua ở Thần giới, ai cũng cảm xúc dâng trào, khao khát được xông pha. Nghe xong, Phong Phá Vân và các huynh đệ cũng kể về tình hình Đại Lăng Triều: "Tứ đệ ngươi chậm chạp không trở về, làm vài người động suy nghĩ khác thường." Mộ Dung Thanh nói. "Gần đây chính lệnh hạ đạt, rõ ràng gặp trở ngại, phía dưới có vài người không chịu an phận." Vũ Hoàng hừ một tiếng, sát khí đằng đằng.

Lăng Hàn mỉm cười, chỉ cần có đủ thực lực, mọi chuyện đều có thể dễ dàng trấn áp. Chàng nói: "Ba vị huynh trưởng, này chỉ là việc nhỏ, ngày hôm nay vui vẻ, không nói những chuyện này, uống say mới nghỉ!"

"Uống say mới nghỉ!" Ba người Phong Phá Vân cũng là hạng người phóng khoáng, nâng chén uống say. Lăng Hàn khó được một lần uống say. Sáng hôm sau tỉnh dậy, chàng thấy mình nằm trên giường, trong lòng ôm Thủy Nhạn Ngọc. "Ngày hôm qua chúng ta có cái kia hay không?" Chàng hỏi đùa. Thủy Nhạn Ngọc vừa thẹn vừa giận, ném cho chàng một cái lườm: "Tối hôm qua ngươi uống say, ta đỡ ngươi vào phòng, nhưng ngươi cứng rắn kéo ta không tha, ta cũng chỉ có thể ở đây."

Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm: "Hoàn hảo hoàn hảo, nếu như lần đầu tiên hi lý hồ đồ như vậy, cũng quá thua thiệt!" Thủy Nhạn Ngọc lập tức ném gối vào mặt chàng. "Ôi, ta nói thê tử, có phải ngày hôm qua vi phu không có làm ngươi, ngươi bất mãn, tâm lý có oán khí hay không?" Lăng Hàn cười xấu xa.

Thủy Nhạn Ngọc tức điên, vung mọi thứ có thể vào chàng. Lăng Hàn nhanh chóng đỡ lấy, rồi cười hắc hắc, hổ phác ấn ngã nàng xuống giường. "Sách sách sách, ta thực sự là quá bội phục mình!" Chàng say sưa nói. "Bội phục cái gì?" Thủy Nhạn Ngọc bị chàng đè ép, mị nhãn như tơ, thân thể mềm nhũn. "Ở dưới ta khổ cực khai khẩn, cái này tựa hồ lại lớn hơn rồi!" Lăng Hàn cười xấu xa, nhẹ nhàng nắm lấy, khiến Thủy Nhạn Ngọc rên rỉ mê người. "Đồ lưu manh!" Nàng đỏ mặt.

"Ngô!" Nàng chìm đắm trong nụ hôn nồng nhiệt của Lăng Hàn. Nhưng đúng lúc then chốt, cửa phòng lại bị gõ. "Tiểu Hàn tử, rời giường đi tiểu một chút!" Tiếng cười trộm của Hách Liên Thiên Vân vang lên. Lăng Hàn thở dài, biết hôm nay không thể ăn được đại yêu tinh này.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!