Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Uy lực khủng khiếp của Cửu Sát Kiếm, dù chỉ là một phần tàn khuyết, vẫn khiến cả không gian rung chuyển, như thể xé toạc linh hồn. Lăng Hàn ẩn mình trong Hắc Tháp, cảm nhận rõ rệt sức mạnh ấy và một nỗi bất an dâng lên. Nếu thanh kiếm này thực sự rơi vào tay Trụ Thiên Hoàng, liệu Loạn Tinh Nữ Hoàng có còn đủ sức chống đỡ? Một viễn cảnh đen tối hiện ra trong tâm trí Lăng Hàn: Nữ Hoàng cao quý sẽ bị hắn thu phục, trở thành ái phi của kẻ thù. Dù biết rõ đây chỉ là phản ứng tự nhiên trước sức hút khó cưỡng của Nữ Hoàng, Lăng Hàn vẫn không khỏi bứt rứt, không muốn thấy bất kỳ nam nhân nào khác chiếm hữu nàng. Có lẽ, đây là cảm giác chung của mọi đấng mày râu từng diện kiến Loạn Tinh Nữ Hoàng.
Tiếng cười ngạo nghễ của Trụ Thiên Hoàng vang vọng khắp bầu trời. Ánh sáng chói lòa tan đi, để lộ hình bóng hắn đứng sừng sững, Cửu Sát Kiếm đã nằm gọn trong tay trái. Thanh thần kiếm, biểu tượng của huyết mạch truyền thừa và sức mạnh tuyệt đối, cuối cùng đã có chủ. Dù phải trả giá bằng một cánh tay, nhưng đối với Trụ Thiên Hoàng, đó là cái giá quá nhỏ để sở hữu một phần tư của thần khí Hằng Hà Cảnh cấp mười ba, một báu vật ngay cả khi tàn phế vẫn có thể khiến cường giả như hắn phải đổ máu. Lăng Hàn, dù cách biệt bởi Hắc Tháp, vẫn cảm nhận được luồng sát khí kinh hoàng từ thanh kiếm, như muốn xuyên thấu mọi vật chất và linh hồn. Hắn tự hỏi, nếu ba phần còn lại được hợp nhất, uy lực của nó sẽ đến mức nào?
Cửu Diễm Thiên Vương bay tới, lo lắng hỏi thăm vết thương của Trụ Thiên Hoàng. "Không sao, chỉ là một cánh tay, nửa năm sẽ lành lặn," Trụ Thiên Hoàng thờ ơ đáp, coi sự hy sinh này chẳng đáng bận tâm trước thành quả vĩ đại. Hắn giao phó việc còn lại cho Cửu Diễm Thiên Vương: trấn áp và thu phục các mảnh kiếm còn lại, bởi giờ đây, hắn cần tập trung luyện hóa chuôi kiếm để dễ dàng hơn trong việc hợp nhất sau này. Cửu Diễm Thiên Vương vâng lời, ánh mắt sắc lạnh quét qua không gian, tìm kiếm Lăng Hàn. Hắn biết Lăng Hàn vẫn ẩn nấp đâu đó, nhưng không thể định vị được. Dù căm ghét "con kiến hôi" này vì suýt phá hỏng đại sự, Cửu Diễm Thiên Vương không có thời gian đôi co. Trụ Thiên Hoàng đã có chuôi kiếm, chiến lực sánh ngang chuẩn Hằng Hà Cảnh, việc bí mật bị bại lộ cũng không còn quá đáng ngại. Hắn xoay người, vội vã rời đi để thực hiện nhiệm vụ quan trọng hơn.
Mãi đến khi Cửu Diễm Thiên Vương đi khuất, Lăng Hàn mới dám hiện thân từ Hắc Tháp. Anh cùng tiểu cẩu nhanh chóng lên Xuyên Vân Toa, hướng về quân doanh Đông Vũ Quốc. Không còn sát khí cản trở, tốc độ phi hành nhanh như chớp, chỉ nửa ngày đã đến bờ Nộ Giang. Lăng Hàn hạ Phi Toa, và ngay lập tức bị binh lính bao vây. Anh tự xưng là "Xích Thiên Học Viện Lăng Hàn". Binh lính bán tín bán nghi, vội đi tìm người của học viện để xác minh.
Triệu Luân xuất hiện, vẻ mặt đầy phức tạp. Nhiệm vụ đánh lén Kim Sư Quốc thất bại thảm hại là một đả kích lớn đối với hắn, con trai Đại Tướng Quân lần đầu ra trận đã chịu nhục. Hắn tự an ủi rằng đối phương mai phục quá đông, Lăng Hàn cũng đã bị bắt và chắc chắn đã chết. Nhưng giờ đây, Lăng Hàn lại bình an vô sự trở về, khiến Triệu Luân không khỏi tối sầm mặt mũi. "Ngươi làm sao có thể trở về?" Hắn gằn giọng, "Ngươi nhất định đã đầu hàng địch, trở thành gian tế!" Lời lẽ độc địa của Triệu Luân khiến mọi người xôn xao.
Lăng Hàn cười nhạt, đáp trả: "Triệu thế tử, ngươi thấy ta theo địch bằng con mắt nào? Không có chứng cứ thì đừng nói bừa, nếu không, dù ngươi là con trai Triệu đại tướng quân, ta cũng sẽ bẩm báo lên Bệ Hạ!" Triệu Luân lạnh lùng phản bác, viện dẫn việc hắn có bảo giáp hộ thân mới thoát được vòng vây, còn Lăng Hàn chỉ là một kẻ không tu vi, không giáp trụ, lại trở về chậm hơn vài ngày, chắc chắn đã đầu hàng. Hắn muốn gán cho Lăng Hàn tội danh phản quốc, để có thể trực tiếp xử tử, chấn chỉnh quân kỷ.
Lăng Hàn thản nhiên giải thích rằng anh chỉ là một Sơn Hà Cảnh không có bảo giáp, phải chạy trốn vòng vèo nên mới về chậm. Triệu Luân vẫn khăng khăng: "Ngươi đừng hòng lấp liếm!" Lăng Hàn nhún vai: "Cái gì cũng cần chứng cứ, Triệu thế tử. Không thì ta sẽ tố cáo ngươi phỉ báng." Triệu Luân nhìn anh chằm chằm, rồi bỏ đi, hứa sẽ tìm ra chứng cứ. Lăng Hàn chỉ lắc đầu, coi hắn là kẻ lòng dạ hẹp hòi. Anh vội vã tìm Cửu Quận Vương, bởi tin tức về Cửu Sát Kiếm quá đỗi quan trọng, phải bẩm báo lên Nữ Hoàng càng sớm càng tốt.
Thủy Nhạn Ngọc đón Lăng Hàn, nước mắt không kìm được tuôn rơi. Cả đội đột kích bị bắt, chỉ có Triệu Luân thoát được, khiến nàng vô cùng lo lắng cho Lăng Hàn. Nàng lao vào vòng tay anh, cảm thấy như trút được gánh nặng. Lăng Hàn nhẹ nhàng ôm nàng, trấn an: "Đừng quá lo lắng, nàng quên ta còn bao nhiêu con bài chưa lật sao?" Dù cảm động trước tình cảm của Thủy Nhạn Ngọc, Lăng Hàn biết bây giờ không phải lúc cho những chuyện riêng tư.
"Đi tìm Cửu Quận Vương, ta phát hiện một bí mật kinh người," Lăng Hàn nói. Hồ Phỉ Vân vui vẻ tiếp kiến Lăng Hàn, trách móc Triệu Luân đã đẩy anh vào hiểm cảnh. Lăng Hàn nghiêm túc: "Cửu Quận Vương, thần đã dò la được tình báo cực kỳ kinh người trong quân địch, phải lập tức về Hoàng Đô, bẩm báo cho Bệ Hạ!" Hồ Phỉ Vân chớp mắt, khó tin rằng một Sơn Hà Cảnh như Lăng Hàn lại có thể diện kiến Nữ Hoàng. Nhưng trước sự khẩn thiết của Lăng Hàn, nàng quyết định nhanh chóng: "Tốt, chúng ta lập tức trở về!" Nàng biết, nếu không có nàng dẫn kiến, Lăng Hàn sẽ không bao giờ gặp được Loạn Tinh Nữ Hoàng.
Dù Triệu Luân ra sức phản đối, hắn cũng không thể ngăn cản Cửu Quận Vương. Lăng Hàn, Thủy Nhạn Ngọc và Hồ Phỉ Vân lên Xuyên Vân Toa, bay thẳng về Loạn Tinh Hoàng Triều. Chuyến đi đến mất gần hai tháng, nhưng về chỉ mất ba ngày, cho thấy tốc độ phi thường của Xuyên Vân Toa. Về đến Hoàng Triều, họ dừng Phi Toa ngoài cổng thành, theo quy định không ai được bay thẳng vào kinh thành. Dưới sự dẫn dắt của Hồ Phỉ Vân, họ dễ dàng tiến vào hoàng cung.
Chờ đợi gần nửa ngày, họ cuối cùng cũng được triệu kiến trong một thiền điện, nơi Loạn Tinh Nữ Hoàng đang ngồi trên vương vị cao ngạo, uy nghiêm. Hồ Phỉ Vân chạy tới ôm chầm lấy Nữ Hoàng, tỏ vẻ nhớ nhung. Loạn Tinh Nữ Hoàng vẫn ẩn mình sau làn khí Hỗn Độn, nhưng thân hình hoàn mỹ của nàng vẫn toát ra sức mê hoặc chết người. Lăng Hàn quỳ một chân, dâng lời tham kiến. Thủy Nhạn Ngọc không đi cùng, vì Lăng Hàn muốn nàng an toàn tránh xa Triệu Luân.
Loạn Tinh Nữ Hoàng lạnh lùng nhìn Lăng Hàn, không cho anh đứng dậy, ánh mắt áp lực như núi cao. Ngay cả Hồ Phỉ Vân cũng không dám nói đỡ. "Thân trong quân đội, vì sao lại cổ động Cửu Vương trở về?" Nữ Hoàng cuối cùng cất lời, giọng mang theo sự bất mãn. Lăng Hàn hiểu rằng Nữ Hoàng không chỉ giận vì họ bỏ chiến trường mà còn vì ảnh hưởng của anh đối với Cửu Quận Vương. Anh vội bẩm báo: "Thần phát hiện một sự tình kinh người, phải lập tức bẩm báo cho Bệ Hạ, nhưng thần địa vị thấp, không thể yết kiến, nên đành nhờ Cửu Quận Vương hỗ trợ."
"Chuyện gì?" Loạn Tinh Nữ Hoàng tạm gác lại sự bất mãn. Lăng Hàn chỉnh lại tâm tư, kể lại toàn bộ sự việc từ lúc đội đột kích bị phục kích, đến việc Trụ Thiên Hoàng chiếm được Cửu Sát Kiếm. "Nha!" Hồ Phỉ Vân hoảng sợ, lay cánh tay Nữ Hoàng, "Tỷ tỷ đại nhân, làm sao bây giờ?" Loạn Tinh Nữ Hoàng vẫn thản nhiên, kể lại lịch sử thù hằn giữa Thường gia (Trụ Thiên Hoàng Triều) và Bích Lạc Đế Triều, và sự trỗi dậy của Loạn Tinh Hoàng Triều. Lăng Hàn kinh ngạc, không ngờ hai đại Hoàng Triều lại có thù sâu đến vậy. "Trẫm sẽ ngự giá thân chinh một lần!" Loạn Tinh Nữ Hoàng đột ngột đứng dậy. Hồ Phỉ Vân khuyên ngăn, sợ nàng gặp nguy hiểm khi Trụ Thiên Hoàng đã có Cửu Sát Kiếm. "Không sao!" Nàng đáp, tràn đầy tự tin. Lăng Hàn biết, sự tự tin đó đến từ Thái Sơ Thạch, thứ có thể hấp thụ mọi công kích. Dù Cửu Sát Kiếm mạnh mẽ, nó vẫn nằm trong giới hạn mà Thái Sơ Thạch có thể đối phó. Nữ Hoàng quét mắt nhìn Lăng Hàn, dường như đoán được suy nghĩ của anh. Lăng Hàn giữ vẻ mặt nghiêm túc.
Loạn Tinh Nữ Hoàng thu hồi ánh mắt, dứt khoát bước đi. Sau lưng nàng, từng vì sao di động, nàng vụt bay lên trời, hóa thành một điểm sáng nhỏ biến mất giữa không trung. Vị Nữ Hoàng này thực sự mạnh mẽ và quyết đoán. "Chúng ta cũng đi!" Lăng Hàn vội vã cùng Hồ Phỉ Vân chạy ra khỏi hoàng cung. Họ không thể bay thẳng trong thành như Nữ Hoàng, phải ra khỏi Hoàng Đô rồi mới dùng Xuyên Vân Toa, đuổi theo về phía Đông Vũ Quốc.
Khi họ đến nơi, Kim Sư Quốc đã rút quân. Không ai biết Loạn Tinh Nữ Hoàng và Trụ Thiên Hoàng đã giao chiến. Mọi người chỉ cho rằng Kim Sư Quốc rút lui vì sợ chiến tranh toàn diện với Loạn Tinh Hoàng Triều. Nhưng Lăng Hàn biết, chắc chắn Nữ Hoàng đã giành chiến thắng, hoặc ít nhất là chiếm thượng phong, nhờ vào Thái Sơ Thạch. Nếu không, Cửu Sát Kiếm, dù chỉ còn chuôi, cũng khó mà bị ngăn cản. Anh tự hỏi hai cường giả đã giao chiến như thế nào, và liệu Cửu Sát Kiếm có rơi vào tay Nữ Hoàng không, dù nàng không có huyết mạch để thu phục nó.
Chiến sự kết thúc, mọi người trở về Hoàng Đô. Triệu Luân không bỏ lỡ cơ hội, lập tức trình đơn lên Binh bộ, tố cáo Lăng Hàn theo địch. Là chỉ huy đội đột kích, lời tố cáo của Triệu Luân, cộng thêm thân phận con trai Đại Tướng Quân, lập tức được Binh bộ coi trọng. Cuộc điều tra rầm rộ được triển khai. Tình huống của Lăng Hàn quả thật đáng ngờ: một Sơn Hà Cảnh trung cực vị, không bảo giáp, làm sao có thể thoát thân khi cả đội bị bắt? Các tù binh được thả về cũng làm chứng rằng Lăng Hàn bị bắt và bị tách riêng để thẩm vấn.
Thủy Nhạn Ngọc nghe tin, vô cùng tức giận. Nàng biết bí mật về Hắc Tháp của Lăng Hàn, biết anh là công thần của đế quốc, vậy mà giờ đây lại bị Triệu Luân vu oan. "Vu cáo, đây chính là vu cáo!" Lăng Hàn chỉ cười hắc hắc, "Ta cướp nữ nhân trong lòng hắn, hắn phải tìm mọi cách trả thù. Thủ đoạn càng đê tiện, càng chứng tỏ hắn đang đau đớn." Thủy Nhạn Ngọc liếc anh, hỏi: "Ngươi không lo lắng sao? Triệu Luân đang tạo dư luận, nếu mọi người đều tin ngươi là kẻ phản bội, Thủy gia làm sao có thể gả nữ nhi cho ngươi?"
Lăng Hàn mỉm cười: "Nếu lo lắng có ích, ta sẽ lo lắng. Ai bảo ta tứ cố vô thân làm chi?" Thủy Nhạn Ngọc gợi ý tìm Cửu Quận Vương giúp đỡ, nhưng Lăng Hàn lắc đầu. Nữ Hoàng đã bất mãn mối quan hệ của anh và Hồ Phỉ Vân, nếu giờ lại nhờ vả, Nữ Hoàng có thể sẽ ra tay đối phó anh thật. "Không cần," anh nói. "Triệu Luân chỉ là một tiểu sửu thôi. Chỉ cần một người lên tiếng, mọi nỗ lực của hắn sẽ thành công cốc." Thủy Nhạn Ngọc hiểu ra: "Nữ Hoàng bệ hạ?"
Lăng Hàn cười mỉm. Thủy Nhạn Ngọc chưa từng trải qua quốc thế, không biết Nữ Hoàng có thể nắm rõ mọi động thái trong quốc gia, đặc biệt là ở Hoàng Đô. Anh đã bẩm báo một âm mưu lớn của Trụ Thiên Hoàng, nhưng Nữ Hoàng chưa ban thưởng, có lẽ là muốn nhân cơ hội này chỉnh đốn triều cương. Nữ Hoàng không tỏ thái độ, nhưng Lăng Hàn, với kinh nghiệm làm hoàng đế của mình, hiểu rõ ý tứ của nàng.
Tin tức về việc Lăng Hàn "phản quốc" lan khắp Hoàng Đô. Nhiều người tiếc nuối cho một thiên tài. Bất kỳ thế lực nào cũng không dung thứ kẻ phản bội. Dưới áp lực lớn, nhiều người xa lánh Lăng Hàn. Ngay cả Lệ Vi Vi cũng đến gặp anh, nói rằng Tả Tướng đã cảnh cáo nàng không được gặp Lăng Hàn. Dù nổi loạn, nàng vẫn không dám trái ý phụ thân, đành xin lỗi. Lăng Hàn cảm động, biết nàng coi anh là bằng hữu.
Hai ngày sau, Binh bộ quyết định công khai xét xử Lăng Hàn vào trưa hôm sau. Có quan tước, không thể tùy tiện xử phạt, trừ phi là Nữ Hoàng. Binh bộ phải thẩm tra, xác định Lăng Hàn có phản quốc hay không. Nếu có, họ sẽ dâng sớ lên Nữ Hoàng, tước bỏ quan vị của anh rồi mới có thể xử lý tiếp. Công thẩm được chọn vì tội phản quốc có ảnh hưởng lớn, và có lẽ Triệu Luân cũng nhúng tay vào, muốn Lăng Hàn bị định tội trước mặt mọi người. Các sòng bạc mở kèo cá cược về số phận Lăng Hàn.
Trong phủ Sa Đại Tướng Quân, Sa Nguyên cười ha hả: "Ngày mai công thẩm sao? Hắc hắc, tên này chắc chắn phải xui xẻo! Nhiều nhân chứng thế kia, định tội là cái chắc! Cơ hội tốt như vậy, nếu ta không nhúng tay thì thật không hả giận." Hắn sai Nguyên Long đi sắp xếp thêm nhân chứng. Sa Nguyên cười lạnh: "Lăng Hàn à Lăng Hàn, ngươi không uống rượu mời, đừng trách ta xuất thủ! Chỉ cần ngươi không còn quan tước, lại thêm tội phản quốc, chỉ có một chữ 'chết'!" Hắn muốn nhốt Lăng Hàn vào đại lao, moi móc tất cả bí mật.
Đúng ngọ, binh sĩ Binh bộ dẫn Lăng Hàn đến công đường. Nơi đây như một đấu trường, với đất bằng hình tròn ở giữa và khán đài bậc thang xung quanh. Ba vị quan chủ thẩm – Khổng Thành Hòa, Cổ Thiên Sơ và Nam Môn Dương – ngồi trên đài cao, phát ra khí tức Nhật Nguyệt Cảnh uy hiếp. Lăng Hàn không bị xiềng xích, vì anh vẫn được coi là vô tội cho đến khi có phán quyết. Anh đứng một mình giữa trung tâm, xung quanh đã chật kín người. Ai nấy đều tò mò về số phận của nam tử từng khuấy đảo Hoàng Đô này.
Thủy Nhạn Ngọc, Lệ Vi Vi, Quý Vân Nhi, cùng bạn bè Lâm Do, Mã Hưng, Diệp Thừa Vận đều có mặt. Triệu Luân, Sa Nguyên, Cưu Ngô Thích… cũng tới, kẻ hóng chuyện, người ghen tỵ, kẻ chờ xem trò hay. "Lăng Hàn, ngươi có nhận tội không?" Cổ Thiên Sơ quát lớn, thần hồn mạnh mẽ tạo thành áp lực tinh thần đáng sợ. Nhưng Lăng Hàn, với thần hồn cường đại và tinh nguyên Ma Chủ, không hề nao núng. Anh thản nhiên đáp: "Tại hạ chẳng biết phạm vào tội gì!" "Lớn mật!" Khổng Thành Hòa trừng mắt. "Dưới công đường Binh bộ còn dám nói dối, còn không mau khai ra chuyện ngươi cấu kết với Kim Sư Quốc!"
Lăng Hàn nhếch mép cười: "Đây vốn là chuyện vu khống, bảo ta nói sao đây?" "Hừ, biết ngay ngươi sẽ chối cãi. Truyền nhân chứng!" Nam Môn Dương phất tay. Người đầu tiên bước ra chính là Triệu Luân. Hắn vênh váo từ khán đài đi xuống. Lăng Hàn lắc đầu, khinh thường thói tiểu nhân ấy. Triệu Luân, con trai Đại Tướng Quân, lại cứ tìm cách chèn ép một "tiểu nhân vật" như anh. Với tâm tính như vậy, làm sao có thể thành đại sự?
Triệu Luân thấy ánh mắt khinh thường của Lăng Hàn, suýt nữa phát điên. Hắn là con trai Đại Tướng Quân, Lăng Hàn chỉ là một "tù nhân" từ Tiểu Thế Giới, dám khinh bỉ hắn? "Xem ta không giết chết ngươi!" Triệu Luân cười lạnh, cung kính chào ba vị đại nhân. Ba quan chủ thẩm, dù nhận lễ, cũng vội vàng khách khí chào lại, không dám chậm trễ con trai Triệu đại tướng quân. "Nịnh bợ!" Lệ Vi Vi lầm bầm, giọng không hề nhỏ. Ba vị quan chủ thẩm xấu hổ, nhưng không dám làm gì con gái Tả Tướng.
"Yên lặng!" Nam Môn Dương quát mắng, khí thế Nhật Nguyệt Cảnh chấn động, khiến sắc mặt mọi người tái mét. Khổng Thành Hòa lên tiếng: "Triệu thế tử, ngươi là Thống Lĩnh quân viễn chinh, lại tự thân lĩnh đội đột kích. Xin hãy miêu tả tỉ mỉ quá trình lúc đó." Triệu Luân vâng lời, bắt đầu kể chuyện, không cố ý vu oan Lăng Hàn, vì hắn biết còn có mười mấy "nhân chứng" khác sẽ ra tay. Hắn liên tục nhắc đến Cửu Quận Vương, ngầm châm chọc Lăng Hàn vì Cửu Quận Vương không xuất hiện. Hắn tin rằng mối quan hệ quá gần gũi của Lăng Hàn với Cửu Quận Vương đã khiến Nữ Hoàng can thiệp.
Triệu Luân phân tích: "Lúc đó, ta mặc bảo giáp của phụ thân, kích hoạt toàn diện phòng ngự cấp Đại viên mãn, mới có thể gian nan giết trở về, mang theo tình báo Trụ Thiên Hoàng Triều xâm lược. Cuối cùng, Trụ Thiên Hoàng Triều rút lui. Thử hỏi, ngay cả ta còn gian nan như vậy, tất cả thuộc hạ đều bị bắt, thì một Sơn Hà Cảnh trung cực vị như Lăng Hàn làm sao có thể thoát được?" Triệu Luân chỉ vào Lăng Hàn, lớn tiếng kết tội. Hắn còn không quên tô vẽ công lao của mình, biến một thất bại thảm hại thành công lớn.
"Lăng Hàn, ngươi có lời gì để nói không?" Nam Môn Dương hỏi. Lăng Hàn cười nói: "Đúng như Triệu Luân nói, ta chỉ là một trung cực vị nhỏ bé, không ai để mắt, ta thoát thân không phải là chuyện rất bình thường sao? Hơn nữa, ta còn muốn hỏi Triệu thế tử một câu, biết rõ ta chỉ là trung cực vị, vì sao lại chọn ta vào đội đột kích?" Triệu Luân ngớ người, không ngờ Lăng Hàn lại hỏi câu đó trước mặt mọi người. Hắn không thể nói mình muốn mượn tay địch giết Lăng Hàn.
"Lăng Hàn, ngươi đừng vội lảng tránh trọng tâm!" Triệu Luân vội vàng nói. "Ân, không nên tránh trọng tâm câu chuyện," Cổ Thiên Sơ gật đầu, giúp Triệu Luân. "Lăng Hàn, chớ quanh co, ở đây có rất nhiều nhân chứng có thể chứng minh lúc đầu ngươi quả thật bị bắt, không cần nói dối." Khổng Thành Hòa lạnh lùng nói. "Nga, ta cũng muốn nghe một chút, ta là bị bắt thế nào." Lăng Hàn cười nói. "Truyền nhân chứng!" Khổng Thành Hòa bực bội, tên tiểu tử này thật chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Từng đệ tử học viện, những người từng bị bắt trong đội đột kích, bước vào sân. Triệu Luân ngạc nhiên khi thấy số lượng nhân chứng nhiều hơn hắn dự kiến. Nhiều người trong số họ có gia thế liên quan đến Sa Đại Tướng Quân hoặc Triệu Đại Tướng Quân. Triệu Luân hiểu ra, Sa Nguyên đã đứng về phía hắn. Hắn nghĩ, con trai của hai Đại Tướng Quân liên thủ, làm sao không chỉnh chết được một tiểu tử ngoại lai?
"Ta tận mắt thấy, Lăng Hàn bị bắt chung với chúng ta, ta còn cùng hắn nhốt trong một phòng giam."
"Mới chỉ nửa ngày mà thôi, Lăng Hàn đã bị thẩm vấn, tiếp đó không trở về nữa!"
"Nếu không phản bội, làm sao hắn có thể chạy thoát, trở lại doanh trại?"
"May mắn Triệu thế tử mang tình báo về, khiến cho Kim Sư Quốc cùng Trụ Thiên Hoàng Triều lui binh, bằng không có tên phản đồ Lăng Hàn này làm nội ứng, không biết sẽ tạo thành tổn thất lớn ra sao!"
Những lời nói dối trắng trợn vang lên. Nhiều người như vậy đồng thời chỉ trích Lăng Hàn, quần chúng không rõ chân tướng nên tin ai?