Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong bối cảnh hỗn loạn của những nhà tù sâu thẳm, Lăng Hàn, với sự hỗ trợ của Hắc Tháp, đã âm thầm thực hiện cuộc giải cứu mà không gây ra bất kỳ sự chú ý nào. Anh khéo léo che giấu khí tức bằng Ma Khí, khiến thân phận thực sự của mình hoàn toàn vô hình trước mọi ánh mắt dò xét. Từng tầng, từng tầng ngục thất được anh chinh phục, những thủ vệ Sơn Hà Cảnh yếu ớt dễ dàng bị Thất Sát Trấn Hồn Thuật của anh khuất phục, bị thu vào Hắc Tháp để giải trừ cấm chế, chờ đợi cơ hội thoát thân.
Khi Lăng Hàn tiếp cận một phòng giam đặc biệt, chứa bốn nhân tộc và một chú tiểu cẩu, anh ngỏ lời giải thoát. Bốn người lập tức đồng ý, nhưng chính chú cún nhỏ Phá Hư Cảnh kia mới thực sự gây bất ngờ khi cắn ống quần anh, đòi đi theo. "Ta có thể giúp ngươi!" nó kiên quyết tuyên bố, rồi biến mất không dấu vết trước thần thức của Lăng Hàn, chỉ xuất hiện lại sau khoảnh khắc. Kỹ năng ẩn mình này, dù chỉ trong chốc lát, đã khơi gợi sự tò mò của Lăng Hàn. Anh nhận ra, nếu mình ẩn vào Hắc Tháp sẽ không thể hành động, nhưng chú chó này có thể. Một sự kết hợp đầy tiềm năng.
Một người, một chó tiếp tục công việc giải cứu, chú chó nhỏ thể hiện năng lực đáng kinh ngạc khi dễ dàng cắn nát song sắt, nuốt chửng chúng. "Nuôi một con chó nhỏ như vậy, hẳn là đáng tin hơn Tu La Ma Đế nhiều a," Lăng Hàn không khỏi thầm nghĩ, có chút trêu chọc vị Ma Đế đang ở trong Hắc Tháp. Mọi việc diễn ra suôn sẻ cho đến khi tiếng xe ngựa vang lên, báo hiệu sự xuất hiện của những tù phạm mới. "Không tốt!" Lăng Hàn khẽ kêu, biết rằng thời gian đã hết.
Quả nhiên, tiếng chiến đấu bùng nổ, tiếng còi báo động xé tan sự yên tĩnh, đẩy toàn bộ khu vực ngục thất vào hỗn loạn. Những tù nhân được giải thoát, vốn bị áp chế tu vi, giờ đây như hổ thoát chuồng, bùng nổ hung tính, quyết tử chiến đấu. Một giám ngục Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị, kẻ đứng đầu nơi đây, cuối cùng cũng phát hiện ra Lăng Hàn và chú chó. Hắn gầm lên giận dữ, tung chưởng tấn công, nhưng Lăng Hàn đã nhanh chóng ôm chú chó vào lòng, biến mất vào Hắc Tháp.
Cú đánh giáng xuống khoảng không, khiến tên giám ngục kinh hãi tột độ. Kẻ gây rối đã biến mất không dấu vết! Hắn run rẩy nghĩ đến hậu quả khi phải đối mặt với Trụ Thiên Hoàng, người đã đích thân giao phó nhiệm vụ quan trọng này. Trong Hắc Tháp, Tu La Ma Đế nhìn chú chó nhỏ với ánh mắt đầy bất thiện. "Chủ nhân, con chó ngu xuẩn này là sủng vật ngài mới thu sao?" hắn hỏi, ghen tị ra mặt. Lăng Hàn phủ nhận, trấn an Ma Đế rằng chú chó chỉ ở tạm.
Tuy nhiên, sự hỗn loạn bên ngoài đã thu hút một sự hiện diện đáng sợ. Một khí thế kinh thiên động địa quét qua, khiến Lăng Hàn dù ở trong Hắc Tháp cũng cảm thấy tim đập nhanh. Một cường giả Tinh Thần cảnh đã xuất hiện! Đó chính là Cửu Diễm Thiên Vương, đệ đệ của Trụ Thiên Hoàng, một bá chủ với chín đạo hỏa diễm nhảy múa sau lưng, mỗi đạo đều ẩn chứa uy lực hủy diệt. Hắn lạnh lùng ra lệnh, tiện tay giết chết hàng vạn tù nhân và yêu thú, biến họ thành tế phẩm, tinh khí sinh mệnh bị tế đàn hấp thu, tiêu trừ sát khí. "Kế hoạch của Bệ Hạ, tuyệt không thể bị bất luận kẻ nào quấy rầy!" hắn tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp nơi.
Cửu Diễm Thiên Vương nhanh chóng nhận ra sự bất thường. Hắn sưu hồn các tù nhân, phát hiện ra sự xuất hiện của một Sơn Hà Cảnh trung cực vị có khả năng giải trừ cấm chế và biến mất kỳ lạ. "Không Gian Thần khí!" hắn kinh ngạc thốt lên, nhưng rồi lại lắc đầu. "Không hợp! Không Gian Thần khí cũng có hình! Di, này là bí thuật như thế nào?" Hắn không thể lý giải, nhưng vẫn khẳng định kẻ gây rối không thể trốn thoát. "Hừ, bất quá chí ít có thể chứng minh được một điểm, thực lực của người này rất thấp, không phải ngụy trang thành Sơn Hà Cảnh, mới không dám giao thủ với Bản Vương."
Nghe được những lời này, Lăng Hàn trong Hắc Tháp không khỏi kinh ngạc. Hắn hỏi chú chó nhỏ về "Cửu Sát Kiếm" mà Cửu Diễm Thiên Vương nhắc tới. Chú chó, có vẻ hiểu biết đáng ngạc nhiên, kể về truyền thuyết về Cửu Sát Kiếm, một Thần khí cấp Hằng Hà Cảnh do tổ tiên Viễn Cổ của Trụ Thiên Hoàng Triều tạo ra, từng quét ngang thiên hạ, nhưng sau đó thất lạc. Lăng Hàn suy luận rằng Trụ Thiên Hoàng Triều đã tìm thấy Cửu Sát Kiếm, nhưng vì cấp độ quá cao và sát khí quá nặng, họ phải dùng phương thức Huyết Tế để thu phục nó. Toàn bộ sự kiện đã trở nên rõ ràng. Ngày mai, Trụ Thiên Hoàng sẽ đích thân đến, thu lấy Cửu Sát Kiếm, và với sức mạnh đó, sẽ quét ngang Hợp Ninh Tinh.
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Đến ngày thứ hai, sát khí trong tế đàn đã đạt đến đỉnh điểm. Kiếm quang chói lòa từ huyết hồ bắn ra, xé toạc mọi thứ, thậm chí giết chết cả những thủ vệ mạnh mẽ. Cửu Diễm Thiên Vương không những không kinh sợ mà còn mừng rỡ, "Không hổ là tổ khí, quá cường đại!" Hắn tiết lộ rằng đây chỉ là chuôi kiếm, và Thường gia còn nắm giữ thông tin về các mảnh vỡ khác của Thần khí. Nếu toàn bộ được hợp nhất, Trụ Thiên Hoàng sẽ trở thành chuẩn Hằng Hà Cảnh, vô địch Hợp Ninh Tinh.
Tế đàn cuối cùng sụp đổ, nhưng kiếm quang vẫn cuồng bạo, xé rách bầu trời. Đúng lúc đó, một bóng người vĩ đại phá không mà đến, thân hình cao lớn, áo choàng đỏ rực bay phấp phới, phía sau là chín quang cầu đen kịt. Đó là Trụ Thiên Hoàng, một trong ba bá chủ của Hợp Ninh Tinh, người quấn quanh Hỗn Độn chi khí, diện mạo không thể nhìn rõ. Hắn đến để thu phục Cửu Sát Kiếm.
Trụ Thiên Hoàng tràn đầy hùng tâm tráng chí, tuyên bố sẽ quét ngang Bích Lạc, dẹp yên Loạn Tinh, và "thu Loạn Tinh Nữ Hoàng vào trong cung!" Lăng Hàn không khỏi thầm mắng, nhận ra tham vọng thực sự của vị hoàng đế này. Một nhân hình sát khí khổng lồ, hình thành từ sát khí của Cửu Sát Kiếm, đột ngột xuất hiện, đối đầu với Trụ Thiên Hoàng và Cửu Diễm Thiên Vương. "Hoàng huynh, người này giao cho thần đệ, ngươi đi thu Cửu Sát Kiếm đi!" Cửu Diễm Thiên Vương hào sảng nói, lao vào chiến đấu. Hắn phải liên tục nâng cấp hỏa diễm của mình, từ thanh diễm đến lam diễm, để chống lại tinh thần trùng kích kinh hoàng của nhân hình sát khí.
Trong khi Cửu Diễm Thiên Vương kịch chiến, Trụ Thiên Hoàng bắt đầu đào bới phế tích. Một đạo kiếm quang sáng chói đột ngột phóng lên cao, khiến cả Thiên Địa bừng sáng. "Rốt cục ra!" Trụ Thiên Hoàng reo lên, vươn tay chộp lấy. Kiếm quang tan biến, để lộ một thanh đoạn kiếm bình thường, chỉ còn lại chuôi kiếm ngắn ngủi. Nhưng khí thế vô tận từ nó phát ra lại khiến mọi thứ xung quanh trở nên nhỏ bé. Trụ Thiên Hoàng vui mừng khôn xiết, rạch cổ tay, để tiên huyết tuôn ra, mỗi giọt trong suốt như châu. Hắn hô to, "Cửu Sát Kiếm, ngươi vốn là tổ khí của Thường gia ta, hiện tại trẫm ở đây, còn không mau trở về!"
Tiên huyết bao bọc Cửu Sát Kiếm, và thanh kiếm dường như không phản kháng, hấp thu toàn bộ. Một đạo quang mang dật động trên thân kiếm, như đang hô hấp, rồi nó bình tĩnh huyền phù trên không trung, uy thế nội liễm. Trụ Thiên Hoàng cười lớn, phi thân đến, vươn tay chụp lấy chuôi kiếm, tin rằng mình đã thu phục được nó. Nhưng đúng lúc ngón tay hắn chạm vào chuôi kiếm, dị biến nổi lên! Cửu Sát Kiếm rung lên bần bật, tước ra một đạo kiếm quang đột ngột, chém thẳng về phía Trụ Thiên Hoàng.
Một kiếm này nhanh như chớp, bất ngờ không thể tả. Trụ Thiên Hoàng tuy là cường giả Tinh Thần cảnh, nhưng vẫn bất ngờ. Hắn vội vàng hóa trảo chặn lại, nhưng cự trảo bằng nguyên lực bị chém nát bấy. Hắn rụt lui trăm dặm, nhìn xuống đôi tay mình, chỉ thấy vết máu sâu hoắm. Cửu Sát Kiếm, dù là tổ khí, đã phản phệ chủ nhân của nó. Trụ Thiên Hoàng vẫn cười lớn, "Ha ha ha, có huyết mạch áp chế còn có thể mạnh như thế, rơi vào trong tay trẫm, có thể phát huy ra uy lực thế nào?" Hắn càng thêm mong đợi, nhưng Cửu Sát Kiếm không đáp lại, kiếm quang rừng rực, càng thêm cuồng bạo. Đây là một sát kiếm, chỉ khát vọng tiên huyết. Trụ Thiên Hoàng bùng nổ thần thông, hóa thành Cự Nhân vạn trượng, chín viên quang cầu biến thành đại tinh, tạo thành quang hoàn, bị hắn cầm trong tay như vũ khí.
Ầm ầm! Một cánh tay cụt phóng lên cao, rồi rơi xuống. Cửu Sát Kiếm đã chém bay một cánh tay của Trụ Thiên Hoàng! Lăng Hàn kinh hoàng, vị bá chủ Hợp Ninh Tinh này, người mang huyết mạch tổ tiên, lại bị chính Thần khí của gia tộc mình chặt đứt một cánh tay!