Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Ánh mắt Hổ Nữu như thiêu đốt, găm chặt vào Phong Lạc. Vừa rồi, sự địch ý mãnh liệt từ "nhân loại" này hướng về Lăng Hàn đã châm ngòi sát tâm trong cô bé. Đôi mắt hổ phách lấp lánh như muốn xé toạc cổ họng kẻ đối diện, kết liễu hắn ngay lập tức. Nhưng Lăng Hàn nhẹ nhàng ôm cô bé vào lòng, khẽ bảo: "Hắn bẩn lắm!" Hổ Nữu đành miễn cưỡng rúc vào ngực hắn, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng lóe lên sát khí mãnh liệt.
Lăng Hàn không nói nhiều, một cú đạp mạnh mẽ hạ xuống. Tiếng kêu thảm thiết của Phong Lạc vang vọng như xé toạc không gian, miệng hắn phun ra máu tươi lẫn lộn với hơn chục chiếc răng gãy. Đau đớn tột cùng khiến nước mắt, nước mũi hắn chảy ròng, như muốn vỡ tung cả xương tủy. Khi Lăng Hàn buông chân, Phong Lạc vội vàng bò dậy, ánh mắt căm hờn quét qua đám đông. Với hắn, tất cả đều là những gương mặt đáng ghét, những kẻ đã chứng kiến hắn bị sỉ nhục mà không ai ra tay giúp đỡ. Đáng ghét! Đáng chết! Tuy nhiên, hắn tự biết mình yếu thế, chỉ đành nghiến răng ghi nhớ mối thù này rồi quay đầu bỏ đi, theo sau là Vi Hà Nhạc với vẻ mặt vội vã không kém. Chắc chắn, mối thù với Lăng Hàn sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Thích Vĩnh Dạ và những người khác cau mày. Hành động của Lăng Hàn không nghi ngờ gì nữa đã kết mối tử thù với anh em nhà họ Phong. Đây là một vấn đề không hề nhỏ. Tuy nhiên, họ cũng hiểu rằng từ khoảnh khắc Lăng Hàn giẫm Phong Lạc dưới chân, mối thù này đã định. Chỉ cần Lăng Hàn còn ở Hoàng Đô, Phong Viêm dù có bá đạo đến mấy cũng không dám ra tay công khai. Lăng Hàn thì chẳng hề sợ hãi. Kiếp trước là cường giả Thiên Nhân Cảnh, dù giờ phải bắt đầu lại, nhưng cớ gì phải kiêng dè hai kẻ tiểu nhân này? Sớm muộn gì hắn cũng sẽ bóp chết chúng.
"Ha ha, buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi, chúng ta vào thôi!" Thích Vĩnh Dạ cười lớn, cảm thấy vô cùng sảng khoái khi nhờ Lăng Hàn mà ép được ba người Văn Hải Hưng. "Chúng ta cùng đi!" Lý Tư Thiền bất ngờ lên tiếng đề nghị. Lời nói ấy khiến Thích Vĩnh Dạ, Hạ Tuấn Thần và những người khác không khỏi ngỡ ngàng. Đây có thật là Lý Tư Thiền, một trong Hoàng Đô song mỹ, tuyệt sắc khuynh thành sao?
Khác với Lưu Vũ Đồng băng sơn, Lý Tư Thiền luôn được biết đến với vẻ ngoài dịu dàng, nhưng ẩn sâu bên trong là sự lạnh lùng, giữ khoảng cách với mọi người. Việc nàng chủ động mời Lăng Hàn khiến ai nấy đều khó tin, hoài nghi mình có nghe nhầm hay nhận lầm người. Riêng Hạ Tuấn Thần, sắc mặt hắn đã trở nên âm trầm. Vốn dĩ đã không ưa Lăng Hàn, giờ đây nữ nhân hắn ngưỡng mộ lại có vẻ thân thiết với kẻ đó, ngọn lửa ghen tuông bùng cháy dữ dội trong lòng hắn. "Được!" Lăng Hàn thuận miệng đáp lời, rồi cả đoàn người cùng tiến vào Linh Bảo Các.
Tại Hoàng Đô, Lý Tư Thiền hiển nhiên có nhiều ưu thế hơn Thích Vĩnh Dạ, khi nàng có một bao sương riêng đủ rộng cho mười người. Trong phòng, Hạ Tuấn Thần lòng vòng dò hỏi thân phận của Lăng Hàn. Một nhân vật có bản lĩnh như vậy, rốt cuộc xuất thân từ thế lực nào? Khi biết Lăng Hàn đến từ Thương Vân Trấn của Đại Nguyên thành, hắn hoàn toàn sửng sốt. Làm sao có thể? Một đại nhân vật như Ngô Tùng Lâm lại mời Lăng Hàn uống trà? Hắn không thể nào hiểu nổi.
Nhưng với Thích Vĩnh Dạ và những người khác, điều đó lại hoàn toàn bình thường. Bởi lẽ, khi ở Đại Nguyên thành, bên cạnh Lăng Hàn đã có ba vị Đan sư Huyền Cấp vây quanh. Dù địa vị Ngô Tùng Lâm cao hơn ba người Chư Hòa Tâm rất nhiều, nhưng khoảng cách cũng không còn quá xa. Lăng Hàn mặc kệ những suy nghĩ xung quanh, mục đích của hắn là tìm kiếm những vật phẩm giá trị tại buổi đấu giá.
Vạn năm trôi qua, nhiều đan phương đã thất truyền, khiến những linh dược quý giá như Ám Nguyệt Thảo lại bị lãng phí để luyện chế Tử Nguyên Đan. Điều này khiến Lăng Hàn hy vọng có thể tìm thấy những linh dược giá trị cao nhưng lại bị đánh giá thấp trong buổi đấu giá này. Chẳng mấy chốc, buổi đấu giá bắt đầu. Đây chỉ là một buổi đấu giá nhỏ hàng tháng, tuy có đông người tham dự nhưng giới thượng lưu không nhiều, nên giá cả các vật phẩm đều nằm trong phạm vi hợp lý. Tuy nhiên, Lăng Hàn lại vô cùng kinh ngạc khi thấy những đan dược cấp thấp trong mắt hắn lại được bán với giá rất cao. "Người ngốc nhiều tiền thật!" Hắn thầm nghĩ, định bụng sẽ luyện chế một ít đan dược để kiếm thêm. Dù trong túi còn mười mấy vạn ngân phiếu, nhưng nhìn cách mọi người vung tiền, số tiền đó chẳng mua được bao nhiêu thứ.
"Hôm nay không biết có bao nhiêu Đan sư đang hiện diện, tiếp theo đây sẽ là một bảo dược chân chính!" Người điều hành đấu giá lớn tiếng giới thiệu. Hắn vẫy tay, một thị nữ xinh đẹp nâng lên một mâm ngọc, bên trên đặt ba cây dược thảo lấp lánh ánh sao. "Ất Tinh Thảo!" Một tiếng kêu kinh ngạc vang lên. "Lại là Ất Tinh Thảo, với Đan sư thì là bảo bối, nhưng với võ giả... vô dụng." Người điều hành hắng giọng: "Không sai, đây chính là Ất Tinh Thảo, dùng để luyện chế Đề Thần Đan. Tác dụng của Đề Thần Đan, mọi người đều biết, có thể bổ sung thần hồn. Với võ giả, nó gần như vô giá trị, nhưng với Đan sư, giá trị của nó không thể đong đếm."
Đúng vậy, với võ giả, thần hồn tiêu hao sẽ không thể dẫn động nguyên lực tu luyện. Đề Thần Đan giúp võ giả tu luyện thêm chút thời gian mỗi ngày, nhưng ai có đủ để lãng phí? Mười viên cũng chỉ thêm mười ngày, ích lợi gì? Nhưng với Đan sư thì hoàn toàn khác. Khống hỏa tiêu hao tinh thần. Nhiều đan dược cần thời gian luyện chế rất dài, khi tinh thần không chống đỡ nổi, hồn lực không đủ, Đề Thần Đan sẽ phát huy tác dụng, bổ sung hồn lực, khôi phục tinh thần, giúp luyện chế thành công. Vì lẽ đó, ánh mắt Lý Tư Thiền lập tức sáng rực. Đan sư nào dám tự tin thần hồn mình đủ mạnh để luyện chế mọi loại đan dược?
Ánh mắt Lăng Hàn cũng sáng lên, nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác muốn mắng người. Đó là Ất Tinh Thảo, có thể dùng để luyện chế Ất Tinh Đan! Hiệu quả của Ất Tinh Đan là gì? Tăng cường thần hồn! Một bên là bổ sung, một bên là tăng cường, làm sao có thể giống nhau? Bổ sung chỉ là nhất thời, nhưng tăng cường là hiệu quả vĩnh viễn, ngay cả võ giả cũng sẽ đổ xô tranh giành, giá trị hoàn toàn khác biệt. Lăng Hàn thầm lắc đầu, đan đạo hiện tại quả thực quá sa sút. Trước có Ám Nguyệt Thảo bị dùng sai, giờ lại đến Ất Tinh Thảo. Hắn quay sang Lý Tư Thiền, thấp giọng nói: "Nha đầu, nhường ta cây Ất Tinh Thảo này đi."
Lý Tư Thiền biết Lăng Hàn cũng là Đan sư, nên việc hắn coi trọng Ất Tinh Thảo không có gì lạ. Nhưng nàng cũng cần nó! Nàng lộ vẻ khó xử. Từ chối một người mà ngay cả sư phụ nàng cũng phải kính trọng thì không ổn, nhưng nếu đồng ý, nàng sẽ mất đi bảo dược quý giá. Lăng Hàn nhìn thấu tâm tư nàng, quay lại, nói nhỏ: "Ta bán cho cô một môn công pháp có thể gia tốc khôi phục hồn lực." "Cái gì?" Lý Tư Thiền thất thố kêu lên.
Mọi người đều biết, ngoài đan dược ra, hồn lực chỉ có thể tự từ từ khôi phục theo thời gian. Giờ đây Lăng Hàn lại nói muốn bán cho nàng một môn công pháp khôi phục hồn lực, làm sao Lý Tư Thiền có thể không giật mình đến thất thố? "Khốn nạn, ngươi đã làm gì Tư Thiền?" Hạ Tuấn Thần lớn tiếng quát, gương mặt tràn đầy phẫn nộ. Hắn thấy Lý Tư Thiền giật mình, liền tưởng Lăng Hàn đã chiếm tiện nghi của nàng. Vốn đã yêu thích Lý Tư Thiền, trước đó thấy hai người có vẻ thân mật đã khiến hắn khó chịu tột cùng, giờ thì không thể nhịn được nữa. "Không phải chuyện của ngươi, tránh ra một bên." Lăng Hàn lạnh nhạt nói. "Làm càn!" Hạ Tuấn Thần đã bực bội với Lăng Hàn, lập tức giận dữ đứng dậy, muốn ra tay. "Hạ sư huynh, huynh muốn làm gì?" Lý Tư Thiền đưa tay ngăn lại, trên mặt hiện rõ vẻ không vui. Đương nhiên rồi, một môn công pháp khôi phục thần hồn, nếu thật sự tồn tại, giá trị sẽ cao đến không thể hình dung, và sẽ khiến các Đan sư khắp thiên hạ phát điên. "Ngươi, ngươi lại che chở hắn?" Hạ Tuấn Thần biến sắc. Hắn vốn đã nghi ngờ Lăng Hàn và Lý Tư Thiền có điều gì đó mập mờ, giờ Lý Tư Thiền lại che chở Lăng Hàn, càng khiến hắn thêm hoài nghi. "Vốn là huynh cố tình gây sự!" Lý Tư Thiền không vui nói. "Ta cố tình gây sự?" Hạ Tuấn Thần suýt chút nữa nhảy dựng. Hắn thầm nghĩ, hai kẻ dâm phu gian phụ các ngươi liếc mắt đưa tình trước mặt mọi người, lại còn nói hắn cố tình gây sự?
"Ngu xuẩn, đừng ầm ĩ!" Lăng Hàn thấy bên dưới đã bắt đầu tranh giá, vội vàng vẫy tay nói với Lý Tư Thiền: "Mua cây Ất Tinh Thảo này cho ta, công pháp là của cô." Hắn chỉ còn mười mấy vạn lượng, hoàn toàn không đủ để mua ba cây Ất Tinh Thảo kia, nên chỉ có thể trông cậy vào Lý Tư Thiền có đủ tiền. Nếu không, hắn sẽ không bán môn công pháp khôi phục hồn lực cho nàng. Dù đó chỉ là một môn Dưỡng Hồn Thuật cấp thấp, nhưng trong phạm vi Vũ Quốc, nó là bảo vật vô giá. Lý Tư Thiền bị kéo về thực tại, nói: "Ngươi sẽ không lừa ta chứ?" "Cô nói xem?" Lăng Hàn hỏi ngược lại. Lý Tư Thiền suy nghĩ, tuy tên này còn trẻ hơn mình, nhưng năng lực của hắn được cả hai vị Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm tán thành, hẳn sẽ không khoác lác lung tung. Dù sao, sự tán thành của hai vị Đan sư đó không chỉ đáng giá vài trăm ngàn lượng bạc. Nàng gật đầu, bắt đầu tham gia đấu giá.
Là một Đan sư, dù hiện tại mới chỉ là Hoàng Cấp trung phẩm, nhưng tài lực của Lý Tư Thiền rất đáng kinh ngạc. Nàng ung dung báo giá trăm vạn lượng, dường như đã quen thuộc. Lăng Hàn thầm gật đầu, xem ra tỷ lệ thành đan của cô gái nhỏ này không thấp, mới có thể tích lũy được nhiều tài sản như vậy. Đan sư cấp cao không nhất định kiếm được nhiều tiền, điều này phụ thuộc vào tỷ lệ thành đan. Ví dụ, nguyên liệu giá một triệu lượng, lý thuyết có thể luyện ra ba mươi viên đan dược tổng giá trị chín triệu. Nếu tỷ lệ thành đan 100%, Đan sư lời tám triệu. Nhưng nếu tỷ lệ chỉ 10%, ra ba viên, bán được chín mươi vạn, lỗ mười vạn. Đẳng cấp đan dược càng cao, tỷ lệ thành đan càng thấp. Vì vậy, dù đan dược là ngành hái ra tiền, nhưng việc kiếm được hay không, và kiếm được bao nhiêu, hoàn toàn tùy thuộc vào người Đan sư. Như Lăng Hàn kiếp trước, sáng tạo ra Tam Hỏa Dẫn, nâng cao tỷ lệ thành đan, cách tân giới đan đạo, được tôn xưng là Đan Đạo Đế Vương.
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, Lý Tư Thiền đã mua được ba cây Ất Tinh Thảo với giá một triệu hai trăm ngàn lượng. Dù sao ở đây không có nhiều Đan sư, và những Đan sư có mặt cũng không giàu có như Lý Tư Thiền. Lăng Hàn nhếch miệng cười. Món đồ này nếu ở kiếp trước, kim ngân không thể mua nổi, vậy mà giờ chỉ tốn hơn một triệu lượng là có được, thực sự là món hời. Rất nhanh, Linh Bảo Các mang ba cây Ất Tinh Thảo đến. "Khi nào ngươi truyền công pháp cho ta, ta sẽ đưa Ất Tinh Thảo cho ngươi." Lý Tư Thiền nói. Khóe miệng Lăng Hàn co giật: "Lẽ nào ta còn có thể lừa một tiểu nha đầu như cô sao?" "Đừng ra vẻ người lớn, ngươi còn nhỏ hơn ta một tuổi!" Lý Tư Thiền nói, nàng thực sự sợ Lăng Hàn chơi xấu, ỷ vào tuổi nhỏ hơn để lừa tiền, dù sao đây là tiền mồ hôi nước mắt của nàng. "Được rồi, chúng ta lập tức về học viện." Lăng Hàn đã không thể chờ đợi để luyện chế Ất Tinh Đan, càng sớm dùng, thần hồn càng sớm tăng cường, mỗi ngày càng có thể tu luyện nhiều hơn. Tích lũy tháng ngày, đó sẽ là một lợi thế đáng kể. "Được!" Lý Tư Thiền gật đầu, nàng cũng muốn nhanh chóng có được công pháp kia. Lăng Hàn ôm Hổ Nữu, ba người trực tiếp rời đi.
Thích Vĩnh Dạ và những người khác cười hắc hắc, lộ vẻ "đàn ông đều hiểu", chỉ có sắc mặt Hạ Tuấn Thần âm trầm như nước. Hắn đã nảy sinh sát ý với Lăng Hàn. Bởi vì Lý Tư Thiền không chỉ là một trong Hoàng Đô song mỹ, mà bản thân nàng còn là một Đan sư xuất sắc, tiền đồ vô hạn. Nếu có thể cưới một nữ nhân như vậy, bất kể là đối với bản thân hay gia tộc phía sau, đều là một tài sản khổng lồ. Đây là nữ nhân của hắn, bất luận ai đe dọa, hắn cũng sẽ không nương tay giết chết!
Lăng Hàn và Lý Tư Thiền trở về học viện, đến nơi ở của Lăng Hàn. Hắn bảo Hổ Nữu đi chơi, rồi truyền thụ cho Lý Tư Thiền môn công pháp khôi phục hồn lực tên là Đại Nguyên Bổ Hồn Thuật. Đây không phải do Lăng Hàn sáng chế, mà là một môn Dưỡng Hồn Thuật rất phổ biến trong giới đan đạo kiếp trước. Đối với Đan sư dưới Dũng Tuyền Cảnh, nó có hiệu quả khôi phục hồn lực rất tốt, nhưng từ Dũng Tuyền Cảnh trở lên thì hiệu quả giảm mạnh. Vì vậy, Lăng Hàn không hề tiếc nuối khi truyền cho Lý Tư Thiền. Bằng không, đối phương phải ba quỳ chín lạy, hành lễ bái sư, hắn mới truyền thụ đan thuật chân chính. Nhưng với Lý Tư Thiền, môn công pháp này quý giá đến mức không thể hình dung, thân thể nàng run rẩy vì quá kích động. "Ta, ta có thể dạy Đại Nguyên Bổ Hồn Thuật này cho sư phụ của ta không?" Nàng sốt sắng hỏi. "Được, bán cho ông ấy giá một ngàn vạn đi!" Lăng Hàn không chút do dự gật đầu. "Khi ngươi bán cho ta, chỉ có một triệu hai trăm ngàn!" Dù Lý Tư Thiền biết Ngô Tùng Lâm không thiếu tiền, nhưng là đồ đệ, nàng đương nhiên phải nói giúp sư phụ. "Bởi vì cô là mỹ nữ, ta lấy giá hữu nghị. Sư phụ cô... Ai, đã già lại xấu, nhìn chướng mắt, đương nhiên phải lấy giá gốc." Lăng Hàn cười nói. Lý Tư Thiền lườm hắn một cái, nhưng lời khen nàng đẹp đẽ vẫn khiến nàng rất hài lòng.
Lý Tư Thiền vui vẻ rời đi, còn Lăng Hàn nằm dài trên giường nghỉ ngơi. Không phải hắn không muốn lập tức luyện chế Ất Tinh Đan, nhưng hắn không ngờ ngày đầu đến Hoàng Đô lại thu hoạch được linh dược quý giá như vậy, nên chưa kịp chuẩn bị dược liệu phụ trợ. Hắn đành chờ đến ngày mai đi Thiên Dược Các mua đủ nguyên liệu. Thuận tiện, hắn cũng cần bố trí lại tiểu viện của mình. Dù sao cũng sẽ ở đây vài năm, nên cần thiết lập một vài cấm chế làm lá bài tẩy. Hổ Nữu nằm bên chân hắn, như một con mèo nhỏ, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ với tiếng thở đều đều. Nhưng chỉ cần có chút động tĩnh, nàng sẽ lập tức giật mình tỉnh dậy, nhe răng sắc bén gầm gừ. Tin rằng với sức ảnh hưởng của Lưu Vũ Đồng trong học viện, việc tìm ra hắn sẽ không khó. Lăng Hàn không suy nghĩ gì thêm, an tâm ngủ ngon.
Suốt đêm không lời. Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Lăng Hàn làm điểm tâm, ăn cùng Hổ Nữu cho no bụng, sau đó đi bái kiến giáo viên của mình, đó là phẩm chất của một học sinh. Hắn đẩy cửa vào, chỉ thấy Mạc Cao đang luyện kiếm. Nhưng kỳ lạ thay, tay phải ông cầm kiếm, tay trái nắm kiếm quyết, nửa ngày không hề nhúc nhích. Đây là luyện kiếm, hay luyện công phu dưỡng khí? Tuy nhiên, Hổ Nữu lại tỏ vẻ đề phòng mãnh liệt, hai tay chống đất, toàn thân cong lên, miệng nhỏ mở ra, mắt hiện hung quang, đã sẵn sàng ra tay. Lăng Hàn kinh ngạc, chỉ khi cảm nhận được uy hiếp, cô bé mới có dáng vẻ này. Nhưng vấn đề là, động tác của Mạc Cao có gì mà uy hiếp lớn đến vậy?
"Chờ chút!" Con ngươi Lăng Hàn hơi giãn ra, thần thức hắn bắt lấy một thứ khó tin. Đó là khí tức thoát ra từ người Mạc Cao, huyền diệu khó hiểu, mơ hồ có cảm giác quen thuộc, nhưng lại không thể nắm bắt rõ ràng. Kiếm... Đúng, có liên quan đến kiếm. "Ngươi đến rồi." Mạc Cao nói. "Vậy cùng ta luyện kiếm đi." "Đây là kiếm pháp gì?" Lăng Hàn hỏi. "Không phải kiếm pháp gì, mà là kiếm vô địch!" Mạc Cao nói rất mơ hồ. Nhưng trong lòng Lăng Hàn khẽ động. Vừa rồi hắn cảm thấy khí tức Mạc Cao rất huyền diệu, giờ lại nghe lời giải thích của ông, càng thêm huyền diệu, như thể đã nắm bắt được điều gì đó nhưng vẫn chưa rõ ràng. "Thế gian có kiếm vô địch sao?" Hắn hỏi. "Ở trong tay kiếm khách vô địch, chính là kiếm vô địch!" Mạc Cao đáp. "Ta tức là kiếm, Kiếm Tâm Thông Minh, xuyên thủng tất cả công kích, phá hết tất cả công kích!"
"Oanh!" Trong đầu Lăng Hàn chấn động, dấy lên sóng to gió lớn. Kiếm Tâm! Chẳng trách hắn có cảm giác huyền diệu mà lại quen thuộc, hóa ra Mạc Cao đang dưỡng Kiếm Tâm. Hắn không hề nghi ngờ Mạc Cao cố làm ra vẻ bí ẩn. Bởi lẽ, cấp độ võ đạo của Vũ Quốc quá thấp, chỉ hình thành Kiếm khí đã có thể xưng vương giả, căn bản không ai tu ra Kiếm mang, làm sao có thể đàm luận Kiếm Tâm? Kiếm Tâm Thông Minh, đây là cảnh giới tối cao của kiếm đạo. Dưới Kiếm Tâm, mọi công kích thế gian đều rõ như lòng bàn tay, chỉ cần một kiếm vung ra, tự nhiên phá hết vạn pháp. Ai có thể nghĩ tới, một kiếm khách tu vi chỉ mới Tụ Nguyên tầng chín, lại mơ hồ chạm tới Kiếm Tâm? Chẳng trách khi còn trẻ, Mạc Cao rõ ràng là một thiên tài, nếu không đã không được nhận vào Hổ Dương Học Viện, nhưng chỉ trong chớp mắt đã "tẩu hỏa nhập ma". Thực ra không phải ông tẩu hỏa nhập ma, mà là từ lúc đó, ông đã bắt đầu tu Kiếm Tâm. Nhưng Kiếm Tâm khó nắm giữ đến mức nào, bởi vậy mười mấy năm qua, tu vi của ông vẫn trì trệ không tiến, dùng hết tinh lực để lĩnh ngộ Kiếm Tâm. Lăng Hàn dâng trào lòng tôn kính. Kiếm Tâm! Dù là kiếp trước, cũng không có mấy kiếm khách có thể tu luyện được. Nhưng chỉ cần tu luyện được, đừng nói vô địch trong cùng cảnh giới, thậm chí còn có thể vượt qua đại cảnh giới chém cường địch, cực kỳ đáng sợ. Hắn ôm quyền nói: "Xin mời lão sư chỉ điểm."
Mạc Cao hơi kinh ngạc. Ngoài chính ông ra, trong học viện ai mà không cho rằng thần kinh ông có vấn đề? Thậm chí, mười mấy năm qua, ông đôi khi cũng hoài nghi chính mình. Con đường mình đang đi rốt cuộc có đúng hay không, có thể sáng tạo ra kiếm vô địch hay không. Thiếu niên này lại không hề nghi ngờ muốn luyện kiếm với ông, đây là sự tín nhiệm lớn đến mức nào? Nghĩ tới đây, Mạc Cao trào dâng một tia cảm động! Ông một mình một kiếm, hoàn toàn cô lập bản thân, mười mấy năm như một ngày, chỉ luyện kiếm, luyện kiếm, luyện kiếm. Giờ đây lại có một thiếu niên ngưỡng mộ ông, tin tưởng ông, khiến ông rất xúc động. Đây là một học sinh tốt, ông nhất định phải cẩn thận bồi dưỡng! Mạc Cao thầm nghĩ, rồi thao thao bất tuyệt nói: "Kiếm đạo như quân tử, bằng phẳng, không thể có lòng tiểu nhân..." Những điều này đều là những lĩnh ngộ mười mấy năm nay của ông, ông tuôn ra hết, mặc kệ Lăng Hàn có nghe hiểu hay không.
Lăng Hàn càng ngày càng kinh ngạc. Cảnh giới của hắn tuy đã tụt dốc, nhưng sức lĩnh ngộ vẫn là của cường giả Thiên Nhân Cảnh, tự nhiên có thể lý giải toàn bộ những gì Mạc Cao miêu tả. Chính vì hắn nghe rõ ràng, mới càng thêm khiếp sợ. Sự lý giải của Mạc Cao về kiếm đạo đã hoàn toàn vượt qua cảnh giới của ông. Dù vẫn chưa đạt đến mức độ Kiếm Tâm Thông Minh, nhưng ông đã cách nắm giữ Kiếm Tâm chỉ một bước. Ở một nơi mà cấp độ Võ đạo lạc hậu như vậy, một Tụ Nguyên tầng chín nhỏ nhoi lại chạm tới Kiếm Tâm, điều này làm sao Lăng Hàn có thể không kinh ngạc?
Sau khi Mạc Cao nói xong, Lăng Hàn đứng trang nghiêm bất động, tiêu hóa những kiến thức vừa nghe được. Đối với một kiếm khách, lần giảng giải này giá trị liên thành! Đây không phải một môn kiếm thuật, cũng không phải võ kỹ cao cấp đến Thiên Cấp, Địa Cấp, mà chỉ là một loại lý giải, một sự trình bày về kiếm đạo, nhưng lại tiếp cận căn nguyên, thẳng tới bản chất. Đương nhiên, dù tu ra Kiếm Tâm, mỗi kiếm khách lại có sự nắm giữ khác nhau. Bởi Kiếm Tâm là sự lý giải của mỗi kiếm khách đối với kiếm đạo. Nhưng lắng nghe một bài giảng như vậy, đối với Lăng Hàn, người mới chỉ tu ra năm đạo kiếm khí, là một sự trợ giúp to lớn, chẳng khác gì trải sẵn một con đường vàng trước mặt hắn, chỉ dẫn phương hướng hắn phải đi.
Hổ Nữu nhất thời tẻ nhạt, dùng tay che lỗ tai, tỏ vẻ không biết làm gì. Đột nhiên Lăng Hàn nhảy lên, trường kiếm bên hông ra khỏi vỏ. Năm đạo kiếm khí tung hoành, xoạt xoạt xoạt, hàn quang lạnh lẽo. Nhưng chỉ một lúc sau, không ngờ lại có thêm một đạo kiếm khí khác hình thành, gia nhập vào năm đạo kiếm khí kia. Tia kiếm khí thứ sáu! Rất nhanh, tia kiếm khí này lớn mạnh, dài ra, cuối cùng giống như năm tia kiếm khí khác. "Đa tạ lão sư!" Lăng Hàn chắp tay đa tạ Mạc Cao. Cái này không chỉ đơn giản là tu ra một đạo kiếm khí. Hắn sẽ được lợi cả đời từ những lời giảng của Mạc Cao. Nếu đời này hắn có thể nắm giữ Kiếm Tâm, thì những lời Mạc Cao trình bày chí ít đã giúp hắn tiết kiệm một nửa thời gian. Thật không ngờ, hắn đến Hổ Dương học viện chỉ để Lăng Đông Hành vui lòng, lại có được thu hoạch lớn như vậy. Kiếm bộn rồi!
Mạc Cao cũng kinh ngạc. Trong suy nghĩ của ông, học sinh được giao cho ông chắc chắn là do cửa sau, không có tiền đồ gì để bồi dưỡng, nên mới phải theo ông "lãng phí thời gian". Trước đó ông thao thao bất tuyệt nói nhiều như vậy, nói là chỉ giáo Lăng Hàn, nhưng thực ra là do ông đã chịu đựng quá lâu, muốn trút bầu tâm sự. Còn Lăng Hàn có nghe hiểu hay không, ông chẳng hề bận tâm. Tuyệt đối không ngờ, Lăng Hàn lại nghe hiểu, hơn nữa sau khi tiêu hóa, liền tu ra một đạo kiếm khí. Nếu chỉ một đạo kiếm khí, ông còn có thể chấp nhận, nhưng vấn đề là, Lăng Hàn vốn đã có năm đạo kiếm khí! Năm đạo kiếm khí, khái niệm này có ý nghĩa gì? Ba đạo kiếm khí đã có thể xưng vương giả, năm đạo là tiểu thành. Đây tuyệt đối là một thiên tài, hơn nữa có khả năng vượt qua bất kỳ ai cùng lứa tuổi trong Vũ Quốc. Nhưng một thiên tài như vậy sao lại bị ném cho ông dạy? Mạc Cao thực sự không nghĩ ra, nhưng nghĩ lại thì vô cùng vui vẻ. Bởi vì hiện tại Lăng Hàn là học sinh của ông, ngày sau thành tựu của học sinh càng cao, ông tự nhiên càng tỏa sáng.
"Lão sư, có nhiều chỗ ta không quá rõ ràng." Lăng Hàn thu kiếm, thỉnh giáo Mạc Cao. Về mặt lĩnh ngộ võ đạo, hắn có thể làm tổ sư gia của Mạc Cao, nhưng nếu chỉ nói về kiếm đạo, Mạc Cao lại trên hắn. Thứ nhất Mạc Cao đã đắm chìm trong kiếm đạo mười mấy năm, thứ hai ông là một thiên tài kiếm đạo. "Có cái gì không hiểu, cứ việc nói ra." Mạc Cao lập tức nói, đã mười mấy năm rồi, ông có được học sinh nào hỏi bài đâu? Lăng Hàn hỏi ra một vài nghi vấn. Mạc Cao lập tức dựa vào lý giải của mình để trình bày. Trong quá trình này, ông cũng nhận được gợi ý lớn. Phải biết, dù Lăng Hàn không tốn nhiều thời gian cho Kiếm đạo, nhưng kiến thức Thiên Nhân Cảnh vẫn còn đó, những vấn đề hắn hỏi ra đều nhắm thẳng vào trọng tâm. Mạc Cao không ngừng "ồ", "nha", "ân",… ánh mắt càng ngày càng sáng, vò đầu bứt tai, dáng vẻ vui mừng khôn tả. Trong lúc vô tình, không ngờ đã đến trưa. Ông thở dài một tiếng: "Thiên phú Kiếm đạo của ngươi còn cao hơn ta, ta không còn mặt mũi nào làm giáo viên của ngươi, vậy đi, chúng ta ngang hàng tương giao, cùng nhau thảo luận." Lăng Hàn lắc đầu nói: "Trong Kiếm đạo, Mạc lão sư có tư cách làm giáo viên của ta. Dù ngày sau Kiếm đạo của ta có vượt qua Mạc lão sư, ta cũng sẽ không quên ân truyền thụ hôm nay." Mạc Cao cảm khái không thôi, ông lại gặp một học sinh kỳ tài ngút trời như thế. Đáng tiếc ông không đủ tư cách thu Lăng Hàn làm đồ đệ, tình nghĩa sư đồ cũng chỉ là học sinh của học viện.
"Đói bụng!" Hổ Nữu kéo áo Lăng Hàn, lắp bắp đáng thương. "Được được được, đi ăn cơm!" Lăng Hàn xin phép Mạc Cao, rồi rời khỏi học viện, tùy tiện tìm một tửu lâu, gọi đủ thịt cá, cùng Hổ Nữu ăn trưa. Ăn với tiểu nha đầu này, nhất định phải nhanh, bằng không một món ăn qua vài giây sẽ không còn. Một bữa cơm tốn hơn nghìn lượng bạc, khiến Lăng Hàn than thở tiền không đủ tiêu. Đây là do chi phí ở Hoàng Đô quá cao, và tiểu nha đầu ăn cũng quá nhiều. Phải luyện đan kiếm tiền, bằng không chỉ nuôi Hổ Nữu cũng khó khăn, chứ đừng nói đến việc mua tài nguyên tu luyện. Hết cách rồi, hôm qua hắn mới đến Hoàng Đô, mọi thứ đều bắt đầu lại từ đầu.
Lăng Hàn nắm tay Hổ Nữu, tìm đến Thiên Dược Các. Không hổ là Thiên Dược Các ở Hoàng Đô, chỉ riêng bậc thềm hơn một nghìn bậc thang cũng đủ khiến người ta trầm trồ. Chiều rộng hàng trăm mét, một con đường dốc thoai thoải lên cao, nơi một tòa đại điện cực kỳ hoa lệ đứng sừng sững ở độ cao hơn ba trăm mét. Lăng Hàn và Hổ Nữu bước lên bậc thang vào Thiên Dược Các. Vừa vào cửa, một thị nữ xinh tươi đã tiến lên đón, nói: "Vị khách nhân này, chào ngài, ta tên Tiểu Anh, ngài cần đan dược gì?" "Ta không cần đan dược, chỉ cần một ít vật liệu." Lăng Hàn cười nói. "Không biết ngài cần vật liệu gì?" Tiểu Anh hỏi lại. Lăng Hàn đọc tên các vật liệu cần, Tiểu Anh hiển nhiên được huấn luyện kỹ càng, vừa ghi nhớ tên vật liệu cùng số lượng, vừa báo giá. "Khách nhân, tổng cộng cần ba mươi hai vạn lượng bạc." Tiểu Anh mỉm cười nói.
Thiên Dược Các chủ yếu kiếm tiền từ thành đan. Vật liệu, trừ khi đặc biệt quý giá như Ất Tinh Thảo, thì chỉ cao hơn giá vốn một chút. Vì vậy, dù đây là một giao dịch lớn, nhưng Thiên Dược Các kiếm được không nhiều, và tiền hoa hồng của nàng cũng sẽ không nhiều. Ba mươi hai vạn! Lăng Hàn thở dài, trên người hắn chỉ còn hơn mười vạn, thiếu rất nhiều. Nhưng hắn lại muốn luyện ra Ất Tinh Đan ngay lập tức, liền nói: "Phiền cô đi thông báo Phó Nguyên Thắng một tiếng, nói Lăng Hàn có việc cần gặp." "Phó Nguyên Thắng? Các… Các chủ đại nhân!" Tiểu Anh đầu tiên sửng sốt, sau đó mới sực tỉnh, lập tức kinh hãi. Các chủ đại nhân cao cao tại thượng đến mức nào, ngoài Vũ Hoàng ra, toàn bộ Vũ Quốc không ai có địa vị cao hơn. Ngay cả gia chủ Bát Đại Hào Môn cũng chỉ có thể đứng ngang hàng. Một thiếu niên mở miệng nói muốn gặp Các chủ đại nhân, điều này tự nhiên làm khó dễ nàng, làm sao cũng phải có lý do để thông báo chứ. "Không có chuyện gì, chỉ cần cô nói với hắn, ta là Lăng Hàn, tin rằng Phó Nguyên Thắng còn sẽ thưởng cho cô." Lăng Hàn cười nói. Điều này là đương nhiên, Đan Đạo Đế Vương tự mình giá lâm, Phó Nguyên Thắng khẳng định sẽ rất mừng rỡ. Tiểu Anh làm sao dám tin. Lăng Hàn chỉ là một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, sao có thể quen biết Các chủ đại nhân? Ngay cả gia chủ Bát Đại Hào Môn tự mình đến, việc gặp hay không còn phải xem tâm trạng của Các chủ. Nhưng vì được huấn luyện bài bản, không thể đắc tội khách nhân là yêu cầu đầu tiên, nàng liền cáo lỗi một tiếng: "Với thân phận của ta, không thể gặp Các chủ đại nhân, mời khách nhân đợi chút, ta đi bẩm báo cho quản sự." Lăng Hàn đương nhiên sẽ không làm khó nàng, liền gật đầu, ngồi ở một bên. Hổ Nữu học theo, bò lên chân Lăng Hàn, cũng đàng hoàng trịnh trọng ngồi thẳng.
Một lát sau, Tiểu Anh đi cùng một nam tử khoảng chừng bốn mươi tuổi, sắc mặt có chút kinh hoàng. "Tiểu tử, chính là ngươi muốn gặp Các chủ đại nhân?" Nam tử trung niên dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Lăng Hàn. Hắn đã nghe Tiểu Anh nói, dưới cái nhìn của hắn, chắc chắn Lăng Hàn là kẻ túi rỗng, cố tình nói quen biết Các chủ đại nhân để ép giá. Thật sự quá ngây thơ. Lăng Hàn hơi nhướng mày nói: "Ngươi nói chuyện khách khí một chút." "Không tiền thì nói không tiền, bày đặt cái gì chứ!" Nam tử trung niên hừ một tiếng, cười lớn nói: "Nếu ngươi quen biết Các chủ đại nhân, ta liền ăn cái bàn này." Hắn chỉ vào một bàn dài bên cạnh. Lăng Hàn nở nụ cười: "Không ngờ ngươi còn có sở thích như vậy, nếu không làm vừa lòng ngươi, không khỏi quá vô tình rồi." "Ăn nói bậy bạ!" Người đàn ông trung niên lạnh lùng nói.
"Nguyên quản sự…" Tiểu Anh nhỏ giọng nói với nam tử trung niên kia. Thiên Dược Các có quy củ của Thiên Dược Các, tuyệt đối không được vô lễ với khách, đây là điều quy định đầu tiên. Người đàn ông trung niên kia không vui nhìn Tiểu Anh, phất tay nói: "Người đâu, đuổi tên quỷ nghèo này ra ngoài cho ta!" Tiểu Anh không dám nói thêm gì, chỉ dùng ánh mắt đồng cảm nhìn Lăng Hàn và Hổ Nữu. Người đàn ông trung niên kia tên là Nguyên Cương, trước đây chỉ là một tạp dịch. Không ngờ đệ đệ của hắn, mấy tháng trước, đột nhiên thăng cấp thành Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm, khiến địa vị của Nguyên Cương cũng "nước lên thì thuyền lên", leo lên vị trí tiểu quản sự. Bởi vì thường ngày bất đắc chí, giờ vừa ngồi lên địa vị cao, Nguyên Cương liền trở nên hung hăng, nghĩ trăm phương ngàn kế để thể hiện sự ưu việt của mình. Lăng Hàn rất bất hạnh, vừa vặt đụng vào lưỡi thương của tên này. Hai đại hán vạm vỡ đi tới, đứng phía sau Lăng Hàn, một người nói: "Vị khách nhân này, xin mời theo chúng ta ra ngoài." Lăng Hàn thở dài, lẽ nào phải dùng bạo lực sao?
"Lăng Hàn! Lăng Hàn!" Đúng lúc này, một giọng nói yểu điệu từ phía sau truyền đến. Lăng Hàn quay đầu nhìn, đối phương lại là Thích Chiêm Thai, vị Thất Quận Chúa của Đại Nguyên Vương phủ kia, sao lại chạy đến đây? Nhìn kỹ lại, hóa ra Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn cũng tới, vậy cô nàng này theo tới cũng rất bình thường. "Ơ, không ngờ tên quỷ nghèo này còn có thê tử đẹp đẽ như vậy!" Nguyên Cương lộ vẻ hâm mộ, sau đó nói với Lăng Hàn: "Quỷ nghèo, cho ta chơi vợ ngươi một đêm, ta giảm 20%, thế nào? Ha ha!" Mặt hắn ăn một cái tát, chân lảo đảo, trực tiếp ngã rầm xuống đất. Ra tay đương nhiên là Lăng Hàn. "Khốn nạn, ngươi lại dám đánh ta!" Nguyên Cương lồm cồm bò dậy, giận dữ quát. "Thế nào, ngươi còn muốn đánh lại?" Trương Vị Sơn cười gằn bước tới. "Ngươi là thứ gì…" Nguyên Cương không chút nghĩ ngợi, lập tức đưa tay chỉ vào Trương Vị Sơn đang đứng trước mặt. "Cái… Cái gì…" Hắn hét lên kinh ngạc. Trên ngực đối phương, thình lình mang theo một viên huy chương màu bạc. Người khác có thể không nhận ra, nhưng hắn thì tuyệt đối có thể. Hắn đã làm tạp dịch ở Thiên Dược Các mười mấy năm rồi. Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm! "Đại… Đại nhân!" Hắn vội vã cúi chào, trên mặt đầy vẻ lấy lòng. Hắn dựa vào đệ đệ mới ngồi lên vị trí tiểu quản sự, nhưng đệ đệ hắn chỉ là Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm, còn người ta là Huyền Cấp hạ phẩm, căn bản không cùng đẳng cấp. "Sư phụ, cái tên này thật xấu!" Thích Chiêm Thai nói. Nguyên Cương lập tức phun ra. Mỹ nữ này lại là đồ đệ của một vị Đan sư Huyền Cấp, vừa nãy hắn lại mở miệng đùa giỡn, đây chẳng phải là tự tìm đường chết sao? Vẻ mặt hắn như đưa đám, nói: "Vị tiểu thư này, miệng ta quá bẩn, chỉ biết nói lung tung! Nên đánh! Nên đánh!" Hắn tự đánh vào miệng mình bốp bốp.
"Lăng tiểu hữu!" "Lăng tiểu hữu!" Chư Hòa Tâm cũng đi tới, cùng Trương Vị Sơn đồng thời chắp tay chào Lăng Hàn. "Chư… Chư Đại Sư!" Lúc này Nguyên Cương mới nhìn thấy Chư Hòa Tâm, không khỏi sợ đến mặt trắng bệch. Không như Trương Vị Sơn vẫn tọa trấn ở Đại Nguyên thành, Chư Hòa Tâm vẫn ở Hoàng Đô, làm sao hắn không nhận ra? Nhưng hai vị Đan sư Huyền Cấp lại cùng nhau thi lễ với Lăng Hàn, làm sao không khiến hắn sợ tái mặt! "Các ngươi đến rất đúng lúc, thay ta gọi Phó Nguyên Thắng tới." Lăng Hàn cười nói. Chư Hòa Tâm nhìn Nguyên Cương một chút, nói: "Lăng tiểu hữu, xử lý loại tiểu nhân vật này, không cần Các chủ ra tay chứ?" Hắn là Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm, muốn xử lý một tiểu quản sự, chỉ là chuyện một câu. "Chư Đại Sư, là tiểu nhân có mắt không tròng!" Nguyên Cương vội xin tha, nhưng sau khi nói xong, hắn liền biết chuyện này Lăng Hàn mới là người làm chủ, vội quay đầu nói: "Lăng thiếu, Lăng thiếu, ngài đại nhân có đại lượng, tha ta một lần đi." "Khà khà, ngươi đã quên, giữa chúng ta còn có một vụ cá cược à!" Lăng Hàn cười nói. "Chư Đại Sư, giúp ta gọi Phó Nguyên Thắng, bảo hắn lại đây." "Lăng thiếu?" Chư Hòa Tâm tiến lên một bước, nói nhỏ: "Ngươi biết Phó đại sư?" "Nhận thức, ngươi gọi hắn giúp ta, ta có việc thương lượng với hắn." Lăng Hàn gật đầu. "Vậy ta lập tức đi gọi cho Lăng thiếu." Chư Hòa Tâm vội vàng nói, xoay người rời đi.
Chỉ một lát sau, Chư Hòa Tâm và Phó Nguyên Thắng một trước một sau bước nhanh tới, đương nhiên Phó Nguyên Thắng đi ở phía trước. "Ha ha, Hàn thiếu giá lâm, lão phu không nghênh đón từ xa, mong rằng thứ tội!" Phó Nguyên Thắng liền vội vàng nói. Mặt Nguyên Cương càng trắng bệch, hóa ra không chỉ Chư Hòa Tâm kính cẩn với Lăng Hàn, ngay cả Phó Nguyên Thắng cũng tôn trọng Lăng Hàn như vậy. Tiểu tử này rốt cuộc có lai lịch gì, cũng quá trâu bò đi. Lăng Hàn cười cười với Phó Nguyên Thắng, sau đó nhìn về phía Nguyên Cương, nói: "Vụ cá cược này ta thắng rồi chứ?" "Đương nhiên là Lăng thiếu thắng!" Nguyên Cương gió chiều nào che chiều ấy, vẻ mặt đầy nịnh nọt. Lăng Hàn gật đầu, nói: "Tốt lắm, ngươi có thể ăn rồi!" Nguyên Cương nhất thời líu lưỡi. "Thế nào, còn muốn ta thêm gia vị, lại luộc một hồi cho ngươi? Cũng được, ngươi muốn kho hay hấp?" Lăng Hàn cười nói. "Lăng thiếu thực là biết đùa." Nguyên Cương lúng túng cười nói. "Ta đùa giỡn với bạn bè, nhưng ngươi không phải bạn bè của ta." Lăng Hàn từ tốn nói. "Có chuyện gì sao?" Phó Nguyên Thắng chen lời nói, trong giọng nói đã mang theo vẻ không vui. Mới hôm qua, hắn và Ngô Tùng Lâm đều được Lăng Hàn chỉ điểm, giúp họ có hy vọng đột phá Đan sư Địa Cấp. Đối với họ, Lăng Hàn thậm chí có thể coi là nửa cái sư phụ. Hiện tại, Lăng Hàn hiển nhiên đang bất mãn, hắn tự nhiên không vui. Hắn không thể hỏi Lăng Hàn, cũng sẽ không hỏi Nguyên Cương, mà nhìn về phía Tiểu Anh. Nguyên Cương nháy mắt ra dấu với Tiểu Anh, hy vọng nàng có thể "khẩu hạ lưu tình", nói vài lời tốt cho hắn. Nhưng Tiểu Anh chỉ làm như không thấy, từ đầu chí cuối kể lại chuyện vừa nãy. Phó Nguyên Thắng giận tím mặt, chỉ vào mũi Nguyên Cương nói: "Ngươi thật to gan, ngươi cũng có thể đại diện lão phu nói chuyện sao? Nếu là tự ngươi nói, vậy thì ăn đi!" Da mặt Nguyên Cương co rút. Lúc này là một vị Các chủ của Thiên Dược Các mở miệng đó, ngay cả Vũ Hoàng hiện tại cũng phải nể mặt. Xem ra, hôm nay hắn ăn cũng phải ăn, không ăn cũng phải ăn. Chỉ là ăn một cái bàn, làm sao mở miệng được? Hắn nhắm mắt, dỡ xuống một cái chân bàn, đặt ở bên mép, răng rắc răng rắc. Tu vi của hắn là Luyện Thể tầng chín, răng và sức mạnh đều không yếu, nhai nát chân bàn là điều chắc chắn. Nhân viên khác nhìn thấy đều cười trộm không thôi. Nguyên Cương tiểu nhân đắc chí, người không ưa tác phong của hắn cũng không ít, chỉ là không dám tỏ thái độ mà thôi, bây giờ nhìn thấy hắn ăn thiệt thòi, tự nhiên mừng rỡ xem trò vui. Lăng Hàn không có hứng thú nhìn Nguyên Cương ăn hết cái bàn, hắn nói với Phó Nguyên Thắng: "Người như thế không thể dùng. Tiểu cô nương này không tệ, chức vị trống liền để nàng tiếp nhận." "Vâng." Phó Nguyên Thắng đặt tư thái đến mức thấp nhất. Tiểu Anh lộ ra vẻ mừng rỡ như điên, ánh mắt nhìn về phía Lăng Hàn tràn ngập cảm kích.