Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 219

Chương 219: Kỳ Tích Đấu Trường, Quan Lộc Mở Rộng

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1091 đến 1095 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cuộc đối đầu sinh tử đầy kịch tính, nơi Lăng Hàn phải đối mặt với một đối thủ cường đại được tăng cường bởi Ma Khí, đẩy anh vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Bi kịch của Ngô Tư Nhân, kẻ chấp nhận hy sinh bản thân vì một mục tiêu điên rồ, làm nổi bật sự tàn khốc của thế giới tu chân, đồng thời tôn vinh sự khôn ngoan và bảo vật ẩn giấu của Lăng Hàn. Tác giả khéo léo lồng ghép sự ngạc nhiên, hoài nghi của quần chúng và cả sự chú ý từ bậc đế vương, biến chiến thắng không tưởng thành bước ngoặt lớn trong vận mệnh của nhân vật chính. Sự kiện này không chỉ thay đổi vị thế của Lăng Hàn mà còn mở ra những cánh cửa mới đầy thử thách trong cả võ đạo lẫn đan đạo, hứa hẹn một hành trình phức tạp và hấp dẫn hơn.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở của Thiết Huyết Tràng, trái tim Lệ Vi Vi như bị bóp nghẹt. Nàng không ngừng tự trấn an mình, rằng Lăng Hàn đã từng đối đầu với khôi lỗi Chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh, rằng hắn sở hữu vô số bảo vật và con bài tẩy vượt xa mọi tưởng tượng. Thể phách cường hãn của Lăng Hàn cũng là một chỗ dựa, cùng lắm thì chịu thương, còn đường lui vào Hắc Tháp vẫn còn đó, tuyệt đối không thể bỏ mạng. Còn việc để lộ Không Gian Thần Khí sẽ gây ra bao nhiêu rắc rối, đó là chuyện của sau này, trước mắt cứ thoát hiểm đã. Đối lập với sự lo lắng của nàng, Triệu Luân cười lạnh liên hồi, hắn tin chắc lần này Lăng Hàn sẽ không thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

Lăng Hàn thoáng giật mình, khí tức tỏa ra từ đối thủ không hề xa lạ: Ma Khí! Một nhân tộc lại sở hữu Ma Khí? Chẳng lẽ hắn cũng như mình, luyện hóa tinh nguyên của một Ma Chủ? Không, không phải. Chất lượng Ma Khí này quá thấp, thậm chí còn thua xa Tu La Ma Đế. Sự thăng tiến sức mạnh đột ngột của Ngô Tư Nhân chắc chắn là do lợi dụng sự xung đột quy tắc giữa Thần Giới và Minh Giới. Khoái Tự Kiếm Quyết của Lăng Hàn chỉ làm nhiễu loạn quy tắc đã phải chịu gánh nặng lớn, vậy mà Ngô Tư Nhân lại để quy tắc hai giới va chạm, bùng nổ trong cơ thể. Điều này chắc chắn sẽ mang lại sức mạnh kinh hoàng, nhưng đồng thời cũng là sự hủy diệt khủng khiếp. "Sau trận chiến này, hắn không chết cũng trọng thương?" Lăng Hàn thầm nghĩ, "Đúng là dám đánh đổi!" Đồng thời, hắn cũng cảnh giác với Ám Dạ Đường. Việc lợi dụng Ma Khí để thăng cấp chiến lực đến mức đáng sợ này quả thực cần phải đề phòng. Nếu ngay cả Sơn Hà Cảnh cũng làm được điều này, vậy Nhật Nguyệt Cảnh thì sao? Chẳng lẽ có thể đối địch với Tinh Thần Cảnh? "Không, không phải ai cũng có thể chịu đựng được sự xung kích của Ma Khí, cũng không mấy ai có giác ngộ hy sinh bản thân vì một trận chiến chớp nhoáng như vậy. Trong Ám Dạ Đường, những tử sĩ như thế đếm trên đầu ngón tay."

"Chết!" Ngô Tư Nhân gầm lên, chiến lực đẩy lên đỉnh phong. Một luồng khí thế bùng nổ, hóa thành thực chất, tựa như Đại Ma Thần hủy thiên diệt địa, lao thẳng về phía Lăng Hàn. Hắn giơ tay, một quyền đánh tới. Đầu quyền lớn như một căn phòng, nắm đấm thôi động khiến không gian phía sau vặn vẹo, tạo thành một vùng chân không. Đây tuyệt đối là một sức mạnh nghiền ép, ngay cả Thần Thiết cấp ba cũng không thể đỡ nổi cú đấm mang lực lượng Chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh này. Một quyền này đủ sức biến Lăng Hàn thành thịt nát. Làm sao ngăn cản?

Lăng Hàn lùi lại, nhưng Thiết Huyết Tràng dù rộng lớn đến mấy cũng có giới hạn. Chẳng mấy chốc, hắn bị đẩy lùi đến chân tường, và cú đấm kinh hoàng của Ngô Tư Nhân đã ập tới. Lăng Hàn quát lớn một tiếng, toàn thân dựng thẳng trên tường, tay phải duỗi thẳng hết cỡ, cả người hóa thành một đường cong. Trên tay hắn, nắm chặt một cục gạch – chính là Thái Sơ Thạch.

"Thình thịch!" Một quyền đập đến, máu bắn ra. Lăng Hàn thổ huyết, vai trái bị đánh nát bấy, chân phải cũng vậy, chân trái mất đi một phần ba. Thái Sơ Thạch có thể hấp thu hoàn toàn công kích, nhưng chỉ trong khu vực nó che chắn. Dù Lăng Hàn đã cố gắng hết sức để che chắn bằng cách nấp sau Thái Sơ Thạch, nhưng vẫn không thể bảo vệ toàn bộ cơ thể. Tuy nhiên, hắn đã gánh chịu được một kích chí tử này! Một giọt Bất Diệt Chân Dịch vận chuyển, trong nháy mắt, thương thế trên người Lăng Hàn hoàn toàn phục hồi, hắn trở lại trạng thái đỉnh cao. Hắn rút Thần kiếm, triển khai Khoái Tự Kiếm Quyết.

Ngô Tư Nhân kinh hãi, vội vã thủ hộ trước ngực, vì hắn cảm nhận được kiếm quang đang nhắm thẳng vào buồng tim. Nhưng tay hắn vừa nhấc lên, lại phát hiện không thể cử động... bị Thái Sơ Thạch chặn lại! Chỉ trong khoảnh khắc đó, Thần kiếm đã đâm tới! Quá nhanh! Mũi kiếm xuyên qua cơ thể, phá nát trái tim!

"Theo ta cùng chết!" Hai mắt Ngô Tư Nhân đỏ ngầu, há miệng, phun ra một đạo sóng âm. Sóng âm hóa thành mấy trăm thanh kiếm đen, quấn quanh Ma Khí, đánh về phía Lăng Hàn. Quy tắc hai giới bất đồng, nếu bị Ma Khí xâm nhập cơ thể, Lăng Hàn chắc chắn sẽ bị Thiên Đạo nghiền nát. Khoảng cách gần như vậy, Lăng Hàn làm sao tránh? Dù đã cố gắng né tránh và dùng Thái Sơ Thạch đỡ một vài thanh kiếm đen, nhưng số lượng kiếm quá nhiều. Vẫn có mấy thanh xuyên thủng phòng ngự Thần Thiết cấp ba, đâm sâu vào cơ thể hắn.

"Ha ha ha ha, ta vẫn hoàn thành nhiệm vụ!" Khuôn mặt Ngô Tư Nhân điên cuồng, hắn quả thực quá biến thái, trái tim bị phá nát mà vẫn chưa chết ngay lập tức. Cũng phải, cơ thể hắn đã bị quy tắc hai giới phá hủy, sau trận chiến này chắc chắn phải chết, bởi vậy yếu huyệt đã không còn là yếu huyệt nữa.

"Cho ngươi thất vọng rồi." Lăng Hàn nhàn nhạt nói. Đùa sao, hắn đã luyện hóa tinh nguyên của một Ma Chủ, chút Ma Khí của ngươi mà đòi giết hắn ư? Nằm mơ đi! Hắn nhẹ nhàng run lên, những thanh kiếm đen đều bật ra khỏi cơ thể, hóa thành khói đen nhạt nhòa. Vết thương của Lăng Hàn nhanh chóng khép lại, máu chảy ra đỏ tươi.

"Làm sao có thể! Làm sao có thể!" Khuôn mặt Ngô Tư Nhân tràn đầy sự không thể tin được. Bị Ma Khí xâm nhập cơ thể mà có thể dễ dàng bài xích ra ngoài như vậy? Ngươi là người sao? Hắn không cam lòng, nhưng tia lực lượng cuối cùng đã cạn kiệt, nhất thời ầm ầm ngã quỵ, thân thể bạo toái. Dưới Quy Tắc Chi Lực xung đột của hai giới, hắn không chỉ chết không toàn thây, mà thậm chí không còn một mảnh thịt nào.

Trận chiến kết thúc trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của Thiết Huyết Tràng. Quá khó tin, diễn biến quá nhanh! Ngô Tư Nhân, một cường giả Chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh, thậm chí có thể khiến cường giả Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị phải tốn chút sức mới trấn áp được, vậy mà Lăng Hàn lại hạ gục hắn dễ dàng như thế? Mọi người đều vò đầu bứt tai, không thể chấp nhận kết quả này. Rõ ràng là tận mắt chứng kiến, nhưng ai cũng không thể tiếp thu, bởi vì nó quá vượt quá lẽ thường.

"Nhưng thế gian thật có thiên tài Thập Tinh sao? Vừa nãy sức chiến đấu của Lăng Hàn tuyệt đối không đạt đến tầng thứ đó!" Mọi người thầm nghĩ. "Kỳ quái! Quá quái lạ!"

"Cục gạch trong tay tiểu tử kia!" Cuối cùng có người nhìn ra manh mối. Bằng không, trong tình huống nguy hiểm như vậy, Lăng Hàn lấy ra một cục gạch để làm gì? Nhưng đó là loại gạch gì, rõ ràng không có thần văn lấp lánh, hẳn không phải Thần Khí, nhưng lại có thể hóa giải công kích của Chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh.

"Ha ha ha ha, đầu gỗ quả nhiên thắng!" Lệ Vi Vi vỗ tay cười nói, vẻ mặt rạng rỡ. Sa Nguyên cũng kinh ngạc nói: "Quá khó mà tin nổi, thế này cũng thắng được sao? Quái lạ, quái lạ, quá quái lạ!"

Triệu Luân choáng váng. Vì trận chiến này, hắn đã tiêu tốn ròng rã bốn mươi vạn Chân Nguyên Thạch. Vừa nãy còn hùng hồn tuyên bố, nhưng hiện thực lại tát hắn một cái đau điếng. Lăng Hàn không những không chết, mà còn phản sát Ngô Tư Nhân! Mất mặt còn mất tiền! "Triệu Luân, trước kia ngươi nói cái gì ấy nhỉ?" Lệ Vi Vi cười hì hì trêu chọc. Nàng chưa bao giờ là kiểu người làm phúc cho người khác, đã chiếm thượng phong thì phải nhân lúc thắng mà truy kích. Sắc mặt Triệu Luân tái xanh, dù là con trai Đại Tướng quân, bốn mươi vạn Chân Nguyên Thạch cũng không phải số tiền nhỏ, khiến hắn đau lòng đến cực điểm. Giờ lại bị Lệ Vi Vi chọc ghẹo, tâm trạng của hắn có thể tưởng tượng được. Hắn không nhịn được, phất tay bỏ đi. Dương Lạc Đan vội vàng đi theo, trong lòng càng lo sợ. Triệu Luân tâm trạng không tốt, sau khi trở về nhất định sẽ trút giận lên nàng, không biết lần này sẽ bị hành hạ ra sao.

"Tiểu tử này, nhất định phải mau chóng diệt trừ!" Sa Nguyên nhìn chằm chằm Lăng Hàn, ánh mắt lóe lên sát khí. "Còn khối đá kia nữa, rốt cuộc là bảo vật gì mà có thể hóa giải một đòn của Chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh. Đợi giết tên tiện dân này xong, ngoài việc cướp đoạt bí pháp của hắn, phiến đá kia cũng không thể bỏ qua."

Cho đến lúc này, người của Thiết Huyết Tràng mới rốt cục mở phong ấn, cho phép mọi người tiến vào. "Bệ hạ có lệnh, truyền Lăng Hàn vào cung diện thánh!" Một nữ vệ nhanh chóng bay tới, đứng trên đỉnh Thiết Huyết Tràng, với tư thế quân lâm truyền đạt Thánh ý. "Tuân chỉ!" Mọi người vội vàng nói, vẻ mặt cực kỳ kính nể. "Xong rồi," nhiều người thầm nghĩ, "Nữ hoàng bệ hạ đã bị kinh động, giờ thì bất kể Lăng Hàn có bí mật gì, đều vô duyên với những người khác." Ai dám tranh giành với Nữ hoàng bệ hạ?

Lăng Hàn thầm lắc đầu. Trong tình huống lúc đó, hắn chỉ có hai lựa chọn: một là trốn vào Hắc Tháp, hai là dùng Thái Sơ Thạch phòng ngự. Dù không muốn lộ ra Thái Sơ Thạch, nhưng so với Hắc Tháp, tầm quan trọng của nó kém xa. Bởi vậy, hắn đã chọn sử dụng Thái Sơ Thạch. Lần này không phải Cửu Quận Vương giả truyền Thánh ý, Lăng Hàn theo nữ vệ tiến vào hoàng cung, một đường xuyên qua tầng tầng thủ vệ, cuối cùng đến Ngự Hoa Viên.

"Bệ hạ, Lăng Hàn đã tới!" Nữ vệ nửa quỳ hành lễ. Loạn Tinh Nữ hoàng quay lưng về phía họ, vóc người mỹ hảo được bao bọc dưới áo choàng màu đỏ. Chỉ có thể nhìn thấy mái tóc như mây, gáy ngọc hơi lộ ra cùng một chút vành tai, nhưng vẫn tràn ngập phong tình mê người, làm cho tâm thần người say mê. Uy vũ khí phách, lại tràn đầy nhu tình quyến rũ. Một bóng lưng thôi cũng có thể hoàn mỹ dung hợp hai khí chất đối lập này, e rằng trên đời chỉ có nàng mới làm được. Trong lòng Lăng Hàn lần thứ hai mê loạn. Mị lực của vị nữ hoàng này quả thực quá lớn. Dù hắn đã cố gắng dằn nén hình bóng nàng xuống đáy lòng, nhưng hiện tại vừa thấy, liền kích phát ra, hơn nữa còn tăng gấp mười lần. "Ở cạnh nàng lâu, thế gian thật sự có nam nhân nào có thể chống lại mị lực của nàng sao?"

"Lấy phiến đá kia ra, để trẫm nhìn một chút!" Loạn Tinh Nữ hoàng nói, không hề khách khí với Lăng Hàn. Nàng là Vương của Loạn Tinh Hoàng Triều, có thể muốn gì cứ lấy. Lăng Hàn biết không thể đối kháng, liền lấy Thái Sơ Thạch ra nói: "Đây là trước đây không lâu vi thần ở bên ngoài rèn luyện lấy được, có thể hấp thu tất cả công kích." Nữ vệ tiếp nhận phiến đá, bước tới bên cạnh Loạn Tinh Nữ hoàng, nửa quỳ xuống, hai tay nâng Thái Sơ Thạch lên. Loạn Tinh Nữ hoàng tiếp nhận, chỉ tay lướt qua. Nàng "ồ" lên ngạc nhiên. Dù chỉ tay này nàng không dùng lực quá mạnh, nhưng công kích lại bị hấp thu hoàn toàn, điều này vượt quá tưởng tượng của nàng. Nàng bắt đầu súc lực, muốn đánh ra lực lượng mạnh hơn, thăm dò cực hạn của phiến đá này. Nhất thời, bốn phía trở nên hắc ám, chỉ có Loạn Tinh Nữ hoàng đứng ngạo nghễ, tỏa ra khí phách cửu thiên thập địa duy ngã độc tôn.

Quá mạnh mẽ, thực sự là quá mạnh mẽ! Lăng Hàn không nghi ngờ gì, nếu Loạn Tinh Nữ hoàng muốn giết hắn, hắn ngay cả cơ hội trốn vào Hắc Tháp cũng không có. Thần Cảnh, mỗi cấp độ chênh lệch quả thực quá lớn. Hiện tại, Tinh Thần Cảnh với hắn mà nói, xa xôi như chân trời. Thế nhưng, cho dù nàng ngưng tụ một đòn mạnh nhất, đánh lên Thái Sơ Thạch vẫn không hề có một chút hiệu quả, thậm chí không có một chút xíu dư ba. Lăng Hàn thầm nghĩ trong lòng, "Đây chính là Thái Sơ Thạch, chỉ có lực lượng của Sáng Thế mới có thể phá hoại, Tinh Thần Cảnh đứng qua một bên chơi đi."

"Lăng Hàn…" Loạn Tinh Nữ hoàng mở miệng, nhưng hơi dừng lại một chút. Lăng Hàn biết dụng ý của đối phương, dù bất đắc dĩ, cũng chỉ có thể nói: "Vi thần đang muốn hiến khối kỳ thạch này cho bệ hạ, kính xin bệ hạ có thể tác thành." "Hừ, coi như là đồ cưới, ngày nào đó cưới về, mỗi ngày đánh mông nàng!" Ý niệm này chợt lóe lên, trong lòng Lăng Hàn không khỏi kinh hãi. Bất tri bất giác lại bị mị lực của vị nữ hoàng này mê hoặc, tiềm thức có ý nghĩ thu lấy đối phương. Nhưng trên thực tế, hắn ngay cả dung mạo của Loạn Tinh Nữ hoàng cũng chưa từng thấy. "Thật đáng sợ, tại sao có thể có vưu vật như vậy? Thủy Nhạn Ngọc nhìn như quyến rũ, phong tình vạn chủng, nhưng so với nàng là hoàn toàn không phải một thế giới."

Loạn Tinh Nữ hoàng hết sức hài lòng. Nàng là bá chủ đương đại, sao có thể tự mình mở miệng yêu cầu hạ thần giao vật. Nàng suy nghĩ một chút mới nói: "Tu vi của ngươi tinh tiến mãnh liệt, tương lai có thể thành rường cột nước nhà. Trẫm liền phong ngươi làm cửu phẩm võ quan, được hưởng bổng lộc của đế quốc!" Trên bầu trời Hoàng Đô, Đồ Đằng lập tức xảy ra biến hóa, phát ra một cột sáng bắn về phía Lăng Hàn, mà trên Đồ Đằng cũng có thêm tên của Lăng Hàn, tỏa ra hào quang óng ánh.

Đây có xem như là bồi thường không? Lăng Hàn thở dài, hết cách rồi, nữ hoàng đại nhân đã có ý này, hắn không thể không cho. Có điều, có thêm một chức quan cũng không tệ. Bắt đầu từ bây giờ, hắn liền có thể mượn quốc thế tu luyện, tăng lên sức chiến đấu. Quan trọng hơn, có quan tước trên người, hắn không còn là con tin nữa! Nói cách khác, hắn rốt cục tự do!

Sau khi sắc phong, Lăng Hàn liền bị nữ vệ đưa ra khỏi hoàng cung. Loạn Tinh Nữ hoàng đối với Thái Sơ Thạch cảm thấy vô cùng hứng thú, muốn nghiên cứu một phen. Lăng Hàn trở lại học viện, lập tức bị một đám người vây quanh, kéo hắn đi uống rượu. Quá kinh người! Chém giết Chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh, đây là kỳ tích cỡ nào!

"Cái gì, hiện tại ngươi được bệ hạ sắc phong làm cửu phẩm võ tướng?" Nghe Lăng Hàn nói ra tin tức này, tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc. Đừng nhìn Lệ Vi Vi, Quý Vân Nhi hay Lâm Do… là hậu duệ của môn phiệt, nhưng họ đều không được sắc phong. Về lý thuyết, họ không khác bình dân, đương nhiên đây chỉ là trên lý thuyết, ai cũng sẽ không thật coi họ là bình dân. Trong đế quốc, quan tước là tài nguyên rất quý giá, bởi vì có thể lợi dụng quốc thế gia tốc tu hành, đồng thời, chỉ cần ở trong Loạn Tinh Hoàng Triều, còn có thể lợi dụng quốc thế bổ trợ sức chiến đấu. Mặt khác, có quan tước, liền đại biểu thể diện của đế quốc, ai cũng không thể nhục. Ngay cả nhân vật như Tả Tướng, Thất Đại Tướng… muốn đối phó Lăng Hàn, vậy trước tiên phải điều động Hình bộ, điều tra ra địa phương Lăng Hàn trái với luật pháp đế quốc, sau đó mới có thể tập nã. Bằng không, chính là khiêu khích với Loạn Tinh Hoàng Triều, sẽ bị đại quân của đế quốc chinh phạt.

"Lần này không người nào dám đối phó ngươi rồi." Lâm Do cười to, vỗ vỗ vai Lăng Hàn nói. "Thực sự là ước ao, nhanh như vậy liền được phong quan tước. Bằng không muốn thụ phong cửu phẩm võ tướng, ngươi ít nhất phải giết 10 ngàn quân địch trở lên!" Lăng Hàn kinh ngạc nói: "Khó khăn như thế sao?" "Ngươi cho rằng dễ sao?" Lệ Vi Vi cũng có chút đố kị. "Cha ta cũng chỉ là nhất phẩm mà thôi." "...ngươi xác định không phải khoe khoang cha ngươi sao?" Lăng Hàn cười nói. "Có điều, võ quan này không phải thế tập, bằng không thì càng quý giá." Quý Vân Nhi nói. Lăng Hàn gật đầu. Hiện tại, trên mặt nổi, hắn đã thực sự có một lá bùa hộ mệnh. Quan tước của đế quốc có phân chia cao thấp, nhưng đều là thần tử của nữ hoàng bệ hạ, ai cũng không thể lấy quyền lực trong tay đấu đá đối phương. Coi như hiện tại Lăng Hàn gặp phải Tả Tướng, Thất Đại Tướng, hắn chỉ cần đi lễ cấp dưới, mà không cần mặt mày tái mét. Lén lút thì khó nói, chí ít như Ám Dạ Đường chưa từng để tam đại Hoàng Triều vào mắt, chỉ cần ngươi ra giá cao, họ sẽ phái người ám sát, đợi mười năm, hai mươi năm, một trăm năm cũng có. Dù sao đối với Thần linh mà nói, tuổi thọ đều là mười vạn năm cất bước, mười năm trăm năm chỉ như mấy tháng của người thường mà thôi.

Mọi người uống rượu say sưa. Thủy Nhạn Ngọc càng cao hứng, Lăng Hàn được phong quan tước, vậy Thủy gia thừa nhận việc kết hôn của hai người sẽ cao hơn một đoạn dài. Sau khi cơm nước no nê, mọi người dồn dập tản đi. Lăng Hàn lên một kế hoạch. Nếu hiện tại hắn có quan tước, thoát khỏi thân phận con tin, liền có thể tự do ra vào bất luận nơi nào mà không cần bẩm báo. Hắn nên trở về Đại Lăng Triều một chuyến. Hắn muốn mang lượng lớn tài nguyên trở lại, toàn diện tăng lên thực lực của ba vị huynh trưởng, mặt khác, để ba vị huynh trưởng cũng đi ra ngoài rèn luyện một chút. Cường giả chân chính đều là đánh ra, tuyệt không phải luyện ra. Còn có đồ đệ tiện nghi kia của hắn, cũng nên cẩn thận truyền thụ một chút, hoàn thành trách nhiệm của sư phụ. Kế hoạch của hắn không cần quá vội, bởi vì chỉ mới qua một năm, đám người Phong Phá Vân tất nhiên vẫn chưa bước vào Thần Cảnh. Bởi vậy, hắn muốn chuẩn bị đều là tài nguyên Thần cấp trở xuống, thứ này ở Thần Giới thực sự là quá phổ thông, không tốn bao nhiêu tiền. Nửa tháng sau, sẽ trở về Đại Lăng Triều một chuyến, ngược lại có Xuyên Vân Toa, chỉ mất mấy ngày đi đường.

Một buổi tối trôi qua, lúc Lăng Hàn tỉnh lại có chút đau đầu. Ngày hôm qua bị đám người Lâm Do, Mã Hưng chúc rượu, giờ say rượu, đầu đau dữ dội. "Oành oành oành!" Cửa lớn vang lên. Lăng Hàn ôm đầu, đi ra ngoài mở cửa nói: "Đến rồi, đến rồi, sáng sớm không cần gõ cửa mạnh như thế chứ?" "Chi," cửa lớn mở ra, chỉ thấy ngoài cửa đứng một mỹ nhân, dung mạo không kém Lệ Vi Vi cùng Quý Vân Nhi chút nào, đúng là Cổ Linh Ngọc. "Ngươi làm sao thức dậy muộn như vậy?" Mỹ nữ này trách móc nói. "Đi nơi nào?" Lăng Hàn hỏi. Nữ nhân này có chút quen thuộc, hoặc là nói có chút không thông nhân tình, trong đầu chỉ có "ta muốn làm gì", mà không chút để ý chuyện này đối với người khác có hợp lý hay không. "Sư phụ ta muốn gặp ngươi." Cổ Linh Ngọc kéo Lăng Hàn đi. "Sư phụ ngươi?" Cổ Linh Ngọc gật đầu. Lăng Hàn có loại cảm giác sắp phát điên, hắn nói lời này ý tứ là "sư phụ ngươi là ai", nhưng Cổ Linh Ngọc hoàn toàn không nghe được ý tứ trong lời nói của hắn, đầu óc không dùng được sao? "Sư phụ ngươi là ai?" Hắn không thể làm gì khác hơn là hỏi. "Đan Viện Phó viện trưởng, Nghiêm Tiểu Huyên." Cổ Linh Ngọc mới hồi đáp. "Nhanh lên một chút nhanh lên một chút, đừng để sư phụ chờ lâu." Nàng hầu như là lôi Lăng Hàn, cũng mặc kệ Lăng Hàn có nguyện ý hay không. Lăng Hàn nghĩ đến nàng đã từng giải vây cho mình, liền quyết định nể mặt nàng, không có chống lại, mặc nàng lôi kéo đi.

Họ vòng tới vòng lui trong học viện, cuối cùng đi tới một nơi không quá lớn, nhưng từ xa đã truyền đến một mùi vị quái lạ. Mùi thuốc! Lăng Hàn lập tức nhận ra, phàm là Đan Sư đều sẽ hết sức quen thuộc với loại mùi vị này, khiến hắn không khỏi khịt khịt mũi, theo bản năng bắt đầu suy đoán thành phần dược liệu trong đó. Cổ Linh Ngọc dẫn Lăng Hàn đi tới trước một biệt viện, vẫn chưa đẩy cửa đi vào, đã thấy cửa viện "chi" một tiếng mở ra, đi ra một nam tử tuổi còn trẻ, mặc trường bào trắng như tuyết. Nam tử này dáng dấp rất anh tuấn, áo trắng không nhiễm bụi trần, sạch sẽ đến có chút quá mức. Phải biết nơi này nếu là Đan Viện, vậy tự nhiên đều là Đan Sư, Đan Sư cả ngày giao thiệp với dược liệu, lò luyện, làm sao có khả năng sạch sẽ như vậy?

"Cổ sư muội!" Nam tử áo bào trắng nhìn thấy Cổ Linh Ngọc, ánh mắt lập tức sáng ngời, nhưng nhìn thấy nàng còn kéo Lăng Hàn, thì lộ ra một tia không vui, trầm giọng nói. "Sư muội, ngươi cùng hắn lằng nhằng làm gì?" "Há, ta nhận lệnh của sư phụ, dẫn hắn tới gặp sư phụ." Cổ Linh Ngọc hiển nhiên rất trì độn, không để ý chút nào nói. "Sư phụ sẽ gặp tiểu tử này?" Nam tử áo bào trắng lộ ra vẻ khinh bỉ. Sư phụ của bọn họ là Đan Viện Phó viện trưởng, đường đường Đan Sư cấp bảy, địa vị tôn sùng cỡ nào, ngay cả rất nhiều cường giả Nhật Nguyệt Cảnh muốn gặp sư phụ, vậy cũng phải xem tâm tình. "Hắn là Lăng Hàn a!" Cổ Linh Ngọc kinh ngạc nói. "Há, ngươi chính là Lăng Hàn, khà khà, gần đây rất nổi tiếng nha." Nam tử áo bào trắng lộ ra vẻ bừng tỉnh, nhưng trên mặt càng thêm không vui.

Lăng Hàn quay đầu nhìn Cổ Linh Ngọc nói: "Hắn là ai, não phế sao?" "Hắn là sư huynh của ta, gọi Cưu Ngô Thích, không phải não phế, mà là thiên tài!" Cổ Linh Ngọc hiển nhiên không nghe được Lăng Hàn trêu chọc, còn đàng hoàng trịnh trọng giải thích. "Khốn nạn!" Cưu Ngô Thích giận tím mặt. Lăng Hàn cũng không để trong lòng, là người này dẫn đầu toát ra địch ý, khiêu khích mình, vậy hắn trào phúng thì như thế nào? Hiện tại hắn có quan tước trong người, chỉ cần không làm sự tình đại nghịch bất đạo, ngay cả đại nhân vật như Thất Đại Tướng, Tả Hữu Tướng cũng không thể công khai hãm hại, vậy hắn cần gì phải nhẫn nhịn tên ngốc này?

"Tiểu tử, ngươi có ý tứ gì!" Cưu Ngô Thích không thuận theo không bỏ qua, cầm tay chỉ Lăng Hàn. Lăng Hàn lắc đầu nói: "Ngươi làm như vậy rất không lễ phép, có biết hay không?" Cưu Ngô Thích giận dữ, "Ngươi con mẹ nó mắng ta não tàn, còn nói ta không lễ phép?" Hắn hừ một tiếng nói: "Đừng tưởng rằng ngươi gần đây có chút danh tiếng là có thể ngạo khí, phải biết đây chính là Hoàng Đô, dưới chân thiên tử, tài ba dị sĩ, tiền bối cao thủ nhiều không kể xiết!" Lăng Hàn cười ha ha một tiếng nói: "Vậy ngươi là tài ba dị sĩ, hay tiền bối cao thủ?" "Hanh, ta chính là Đan Sư cấp hai, năm nay chỉ có 3 vạn tuổi, hơn nữa, không bao lâu sau có thể trở thành là Đan Sư cấp ba!" Cưu Ngô Thích ngạo nghễ nói. "Người là con lợn sao?" Lăng Hàn không khỏi buồn bực. Hắn từ không bắt đầu, hiện tại đã có thể luyện chế Thần Đan cấp ba. Mặc dù nói chỉ có một loại, nhưng có thể luyện chế Thần Đan mấy phẩm liền là Đan Sư cấp mấy, này là chân lý được công nhận. Đã luyện đan 3 vạn năm, lại còn chỉ là Đan Sư cấp hai, cần một chút thời gian mới có thể trở thành cấp ba, vậy cũng là thiên tài? Nhưng nhìn bộ dáng kia của đối phương, lại không giống như là khoe khoang nha! "Nguyên lai, thiên phú Đan Đạo của mình ngưu bức như thế." Lăng Hàn chỉ có thể cho rằng, mình quá lợi hại.

Thấy Lăng Hàn không nói gì, Cưu Ngô Thích còn cho là mình đã chấn nhiếp đối phương, không khỏi lộ ra dáng tươi cười tự đắc. Trong Đan Đạo giới của Hợp Ninh Tinh, trước 3 ngàn tuổi tiến lên Đan Sư cấp một, trước một vạn tuổi trở thành Đan Sư cấp hai, này đều có thể xếp vào thiên tài. Mà hắn gần trở thành Đan Sư cấp ba, Đan Sư cấp ba 3 vạn tuổi càng thêm kinh người. Hơn nữa, thiên phú võ đạo của hắn cũng không tầm thường, chính là Sơn Hà Cảnh đại cực vị. Những thứ này đều là tiền vốn tự ngạo của hắn. "Ngươi không nên tự cho là lấy được một chút xíu thành tích liền không coi ai ra gì, so với ta, ngươi còn kém xa lắm!" Cưu Ngô Thích hừ hừ nói. Lăng Hàn coi như hiểu, người này chính là loại kiêu ngạo không gì sánh được, hơn nữa không dung người khác siêu việt mình. Hắn lắc đầu, cũng lười nói nhảm với người như vậy, quay đầu nhìn Cổ Linh Ngọc nói: "Đừng để sư phụ ngươi chờ quá lâu." Cổ Linh Ngọc gật đầu, nhấc chân đi tới.

Cưu Ngô Thích tức chết, hai người này làm sao cũng không để mình vào mắt? Hắn vội vàng đi theo nói: "Tiểu tử, ngươi bây giờ mới chỉ là Sơn Hà Cảnh trung cực vị đi! Hắc hắc, ngươi nên biết đan dược có bao nhiêu đắt, nhiều hi hữu a? Bất quá, nếu ngươi có thể có một bằng hữu như ta, sau này sẽ không cần phát sầu vấn đề đan dược." Trong lòng Lăng Hàn buồn cười nói: "Ta làm sao mới có thể trở thành bằng hữu với ngươi?" "Hắc hắc hắc!" Cưu Ngô Thích nhất thời nở nụ cười, cho là Lăng Hàn rốt cục động tâm. "Đơn giản, sau này gọi ta lão đại, còn có, Cổ sư muội là người ta nhìn trúng, ngươi nghĩ cũng không cần nghĩ!" Câu cuối hắn nói nhỏ, chỉ để Lăng Hàn nghe được. "Thật đúng là tầm nhìn hạng hẹp, không thể dung người phong quang hơn mình sao?" Lăng Hàn cười nói: "Người chân chính ngưu bức, là không cần kêu gào với người khác, ngươi cách ngưu bức còn kém xa lắm, không nên ra mất mặt xấu hổ. Hơn nữa, ta cũng cho rằng ngươi không xứng với Cổ cô nương."

"Ghê tởm!" Cưu Ngô Thích thẹn quá thành giận nói. "Tiểu tử, ngươi không nên quá đắc ý! Ngươi đắc tội ta, ta có thể bảo chứng, trong Hoàng Đô không có tiệm thuốc nào sẽ bán đan dược cho ngươi, một viên cũng không có!" Sắc mặt của Lăng Hàn không khỏi cổ quái, người này tuyệt nhiên không biết mình đã mở tiệm thuốc. Cũng phải, tiệm thuốc nhà mình, vậy thì không phải là bán. "Ha hả, ta sợ a!" Lăng Hàn cười nói. Dù Cưu Ngô Thích cảm giác rất hài lòng, nhưng bản lĩnh quan sát sắc mặt cơ bản vẫn phải có, biết Lăng Hàn là đang nhạo báng mình, sắc mặt không khỏi càng thêm khó coi. "Hừ, lúc tiểu tử này cầm Chân Nguyên Thạch, lại nơi nào cũng mua không được đan dược sẽ biết, đắc tội một vị Đan Sư là sự tình ngu ngốc dường nào!" Hắn nhìn Lăng Hàn và Cổ Linh Ngọc, trên mặt cười lạnh.

Cổ Linh Ngọc trong đạo lí đối nhân xử thế là cấp ngu ngốc, nàng hồn nhiên không phát hiện Lăng Hàn và Cưu Ngô Thích đã đấu đến đao quang kiếm ảnh, tự nhiên dẫn đường, rất nhanh liền đi tới một vườn hoa nhỏ. "Sư phụ!" Nàng cung kính kêu lên. Nàng xưng sư phụ mà không phải lão sư, này là hai khái niệm hoàn toàn bất đồng. Bất quá, Lăng Hàn có chút mờ mịt, "Người đâu?" Hoa viên này không lớn, vừa nhìn liền thấy hết, nhưng hắn không nhìn thấy người thứ tư nào cả. "Tiểu tử, nhìn đi đâu đấy?" Một tiếng quát truyền đến. Lăng Hàn cúi đầu xem, chỉ thấy trên một đóa hoa cỏ, đang ngồi xếp bằng một nữ tử. Hoa cỏ mới lớn chừng này thôi sao? Đây quả thực là một tiểu nhân, chiều cao bất quá vài tấc. Cổ quái là, trên lưng nàng còn sinh ra một đôi cánh mỏng như cánh ve, gần như trong suốt, nhưng phía trên có mạch văn như tơ vàng, cực nhỏ. "Đây là Đan Viện Phó viện trưởng, sư phụ của Cổ Linh Ngọc, Nghiêm Tiểu Huyên?"

"Tiền bối, ngài là…" Lăng Hàn có chút không dám tin tưởng. "Làm sao, thấy bản tọa người nhỏ, ngươi liền khinh thường bản tọa sao?" Nghiêm Tiểu Huyên bất mãn nói, nhất thời tản mát ra một cổ khí tức đặc hữu của cường giả. Tuyệt đối là Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng cụ thể là cấp bậc gì, bởi vì nàng không cho thấy Nhật Nguyệt, nên Lăng Hàn không thể phán đoán. "Không dám!" Lăng Hàn vội vàng nói. "Chỉ có chút không ngờ." Hắn thành thật nói. Đối với cường giả loại này, tốt nhất là không nên nói xạo. Quả nhiên, Nghiêm Tiểu Huyên đột nhiên cười ha hả nói: "Bản tọa là Bán Nhân, Mộng Linh Tộc." Bán Nhân, chính là Nhân Tộc và Yêu thú Hóa Hình kết hợp sinh hạ hậu đại, có đặc tính của Nhân Tộc cùng Yêu thú, thừa kế huyết mạch của song phương, thiên phú còn mạnh hơn phụ mẫu. "Lăng Hàn bái kiến tiền bối!" Lăng Hàn thi lễ một cái, đây là tôn trọng với cường giả.

Nghiêm Tiểu Huyên nhận hắn thi lễ, tiếp đó giơ tay lên nói: "Miễn lễ đi! Mời ngươi qua đây, là muốn hỏi ngươi một chút, có ý vào đan viện của chúng ta hay không?" Cưu Ngô Thích nhất thời phun ra, "Này là tình huống gì?" Đan viện muốn thu người, chỉ cần ở Hoàng Đô phát cái tin tức, bảo chứng có rất nhiều người đến đây báo danh. Đan Sư, đây chính là chức nghiệp địa vị cao cả, hơn võ giả cùng giai một cấp, này là thường thức được công nhận. Đúng vì như thế, hắn mới có thể cảm giác mình tốt như vậy. Nhưng bây giờ thì sao, Nghiêm Tiểu Huyên cư nhiên mời Lăng Hàn lại, hỏi hắn có nguyện ý vào đan viện hay không, này tự nhiên làm hắn sợ hãi. Đan viện chiêu sinh nghiêm ngặt, vượt qua tứ đại phân viện gấp trăm lần! Như tứ đại phân viện cách mỗi 20 năm luôn có thể thu được mấy trăm học sinh, nhưng Đan Phân Viện thì sao? Một trăm năm có thể chiêu một cái đã coi là không tệ. Đây là bởi vì Đan Phân Viện chiêu học sinh, căn bản là quan hệ thầy trò truyền thống, mỗi một đại sư ở lúc chọn đồ tự nhiên cẩn thận không gì sánh được, ôm tôn chỉ thà thiếu chứ không ẩu. "Lúc nào đan viện thay đổi không rụt rè như thế?"

Lăng Hàn suy nghĩ một chút mới nói: "Vãn bối chỉ là có chút hứng thú với Đan Đạo, tâm chí vẫn lấy tu luyện võ đạo làm chủ." Đây là đang uyển chuyển cự tuyệt. Cưu Ngô Thích trừng tròng mắt ra, "Đan viện Phó viện trưởng tự mình đưa ra cành ô-liu, ngươi lại còn cự tuyệt! Ngươi biết trở thành đệ tử đan viện sẽ có hạng thân phận gì sao? Võ giả cùng giai phải cung kính với ngươi, ngay cả võ giả cao hơn một cấp cũng phải khách khí, quả thực chính là gặp quan lớn hơn một cấp, uy phong thế nào?" Phải biết võ giả đề thăng một tiểu cảnh giới khó khăn dường nào? Ngay cả Sơn Hà Cảnh cũng phải mấy vạn năm, thậm chí rất nhiều người sau khi đạt đến tiểu cực vị, đại cực vị, liền chung thân không có khả năng đề thăng nữa. Đan Sư so với võ giả cùng giai cao hơn một cấp sẽ trân quý bực nào? "Này lại còn có thể cự tuyệt? Ngươi là ngu ngốc sao!"

Nghiêm Tiểu Huyên cũng cười to nói: "Tiệm thuốc giữa thành đông là ngươi mở?" Trong lòng Lăng Hàn chấn động, bất quá này cũng không phải bí mật gì, Nghiêm Tiểu Huyên đã có dự định thu hắn làm đệ tử, tự nhiên sẽ thăm dò tin tức có thể dò thăm. Hắn gật đầu nói: "Đúng vậy." Sắc mặt của Cưu Ngô Thích nhất thời xấu hổ, trước hắn còn nói chỉ cần hắn mở miệng, trong thành sẽ không có một tiệm thuốc nào bán đan dược cho Lăng Hàn, không nghĩ tới người ta tự mình liền mở một tiệm thuốc, đánh mặt của hắn đau lắm a! Trong nháy mắt tự tin của hắn lại khôi phục, trên mặt hiện đầy ngạo khí. "Nghiêm Tiểu Huyên tiếp tục nói: "Nghe nói trong tiệm thuốc của ngươi chỉ bán ra ba loại đan dược?" Cưu Ngô Thích thiếu chút nữa bật cười. "Chính ba loại đan dược, ngươi cũng không biết xấu hổ mở tiệm, không sợ người cười rớt răng sao?"

Lăng Hàn cười ha hả nói: "Đúng vậy." "Ba loại đan dược này đều là ngươi tự mình luyện chế?" Nghiêm Tiểu Huyên tiếp tục hỏi, nhãn thần đột nhiên sắc bén, tản mát ra khí phách của Nhật Nguyệt Cảnh. Thần thức của Lăng Hàn vốn cứng cỏi lại cường đại, hiện tại có thêm Ma Chủ tinh nguyên, ở trên thần thức muốn trấn áp hắn cơ hồ là chuyện không thể nào, trừ khi thật đến một cường giả Sáng Thế cảnh. Hắn suy nghĩ một chút, mới nói: "Vãn bối tài sơ học thiển, cũng chỉ học xong ba đan phương." Cảm giác về sự ưu việt của Cưu Ngô Thích càng thêm mãnh liệt, "Mới học được ba đan phương, đan phương cấp một hắn học xong một trăm bảy mươi sáu loại, đan phương cấp hai có bảy mươi bốn loại!" Chính bởi vì luyện nhiều các loại đan dược, thần thức của hắn được rèn luyện đầy đủ, cũng nhận được kinh nghiệm đầy đủ, rốt cục thấy được hi vọng đột phá Đan Sư cấp ba, đây là địa phương hắn tự ngạo nhất.

Nghiêm Tiểu Huyên lộ ra dáng tươi cười, tấm tắc nói: "Ba loại đan dược, phân biệt là Khí Thiên Đan cấp một, Thiên Cơ Đan cấp hai, Bích Tiêu Đan cấp ba. Lăng Hàn, trong vòng một năm ngắn ngủi, ngươi bắt đầu từ không, bước vào Đan Sư cấp ba. Thiên phú như vậy mà ngươi lại nói chỉ là hứng thú cùng ham học hỏi? Bản tọa thực không dám nghĩ, nếu ngươi toàn lực đầu nhập Đan Đạo sẽ đạt đến thành tựu bực nào." Chỉ thấy Cưu Ngô Thích đặt mông ngồi trên mặt đất, da mặt không ngừng co quắp, mặt xám như tro tàn. Hắn thật bị đả kích. "Tiểu tử này cư nhiên có thể luyện chế ra đan dược cấp ba? Dù chỉ có một loại, đó cũng là Đan Sư cấp ba a!" Buồn cười a buồn cười, hắn còn tự ngạo ở trước mặt đối phương, trên thực tế là kẻ hề! "Vừa rồi mình ở trước mặt đối phương khoe khoang sắp trở thành Đan Sư cấp ba, nói vậy trong lòng tiểu tử này hung hăng chế nhạo mình đi?" Ghê tởm! Ghê tởm a! Hắn oán hận không ngớt, người giống như hắn căn bản không biết tỉnh lại, rõ ràng là hắn chủ động đi trêu chọc Lăng Hàn, nhưng bây giờ bị đánh mặt, lại hoàn toàn đổ trách nhiệm lên người Lăng Hàn.

Nghiêm Tiểu Huyên liếc mắt nhìn đồ đệ, có chút bất mãn, "Làm sao ngạc nhiên như vậy, vui mừng lộ rõ trên nét mặt? Tâm tính như vậy làm sao có thể leo lên đỉnh cao của Đan Đạo?" Tâm viên ý mã, tâm tính bất ổn, này là tối kỵ của luyện đan. "Không dối gạt tiền bối, mặc dù vãn bối rất có hứng thú với Đan Đạo, nhưng càng nhiều hứng thú hơn vẫn là ở võ đạo." Lăng Hàn chắp tay nói, vẫn quyết định từ chối hảo ý của đối phương, này cuối cùng là thế giới võ giả, tuy Đan Sư được người tôn kính, nhưng mặt mũi lại là võ giả cho.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!